Tuần Bộ Ty là nha môn thống lĩnh lực lượng cảnh bị cao nhất thành Quảng An, tọa lạc tại đại lộ trung tâm nội thành, nơi đây cũng là tụ điểm của tất cả các nha môn trọng yếu tại thành Quảng An.
Nha môn Tuần Bộ Ty chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, là một siêu cấp tứ hợp viện được chắp vá từ vô số tứ hợp viện nhỏ, cửa ngõ nghiêm ngặt. Từ cổng chính đến Bạch Hổ Tiết Đường nơi Cao Quân Mạc làm việc, phải qua bốn chốt gác. Cho dù Hứa Dịch vận bạch y nổi bật, vẫn phải trải qua khâu kiểm tra thông tin trên eo bài mới được vào trong.
Khi hắn bước vào Bạch Hổ Tiết Đường, bên trong đã có không ít người.
Cao Quân Mạc vận hắc phục an tọa chính giữa, hai bên trái phải phân liệt hơn mười chiếc ghế gấm, ngoại trừ vị trí thứ hai bên tay phải còn trống, những chỗ còn lại đều đã kín người.
Mà phục sức của mọi người cũng chỉnh tề có thứ tự, ngoại trừ Cao Quân Mạc mặc hắc phục, Tề Bách Hàn, Tống Bồi Lâm, Lý Trung Thư ba người mặc bạch y, những người còn lại đều mặc thanh phục.
Cả sảnh lặng ngắt, uy nghiêm hừng hực, dường như chuyên vì đợi hắn mà đến.
Quả nhiên, hắn vừa bước vào đại đường, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Cao Quân Mạc hốt nhiên đứng dậy, đi thẳng xuống trung đường, nghênh đón từ xa, vỗ vai hắn rồi cất tiếng sang sảng, nhìn quanh bốn phía: "Vị này là ai? Chắc không cần ta phải nói, chư vị cũng đều đã biết. Đương nhiên, nếu chư vị chỉ nói một câu nghe danh đã lâu, như sấm bên tai, thì e là không thỏa đáng lắm đâu, ha ha..."
Dứt tràng cười dài, ông lại nói: "Vị huynh đệ Dịch Hư này, tên thật là Hứa Dịch, chính là nhờ vào sức một mình, một tay đuổi sạch khối u ác tính đang chiếm đóng thành Quảng An của chúng ta - Hắc Long Đường, giương cao uy danh của Tuần Bộ Ty chúng ta, là đại anh hùng của mười vạn bộ khoái thành Quảng An. Bây giờ, ta chính thức bổ nhiệm Hứa Dịch làm chủ sự Chấp Pháp nhị xứ Tuần Bộ Ty, thống lĩnh ba đại đội thứ nhất, thứ năm và thứ chín."
Hóa ra, sau trận chiến với Hắc Long Đường, khi Cao Quân Mạc tới đón, Hứa Dịch đã báo tên thật của mình cho ông.
Trước kia, hắn dùng hóa danh chẳng qua là để đề phòng Lăng Tiêu Các.
Hiện nay, chân dung của hắn đã rải khắp Quảng An, đứa nghiệt chủng kia của Chu Đạo Càn làm sao có thể chưa nhận được tin tức, chỉ là nhẫn nhịn không phát tác, vì thời cơ chưa đến mà thôi.
Đã không thể giấu giếm, thì đương nhiên không cần phải giấu.
Cao Quân Mạc biết hắn dùng hóa danh cũng chẳng chút phiền lòng, sóng gió giang hồ hiểm ác, biết bao anh hùng hảo hán phải ẩn mình che giấu, thật sự là chuyện bình thường.
Lại nói, một câu của Cao Quân Mạc vừa dứt, tiếng vỗ tay rền vang khắp sảnh, nhưng không khí lại chẳng hề nồng nhiệt.
Về điều này, Hứa Dịch hiểu rõ trong lòng, hắn lạnh lùng nói: "Xem ra có kẻ không chào đón Hứa mỗ, ai có ý đó, thì đứng ra đây."
Trải qua nhiều biến cố, tính tình vốn cô ngạo của hắn đã gần như cô phẫn, tâm tình vốn đang không tốt, đương nhiên sẽ không chiều theo ý của bất kỳ kẻ nào.
Trong lòng không thoải mái, hắn liền phát hỏa tại chỗ!
Một tiếng quát vừa dứt, không ai đáp lời, nhưng không ít ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào Hứa Dịch, vẻ khiêu khích vô cùng rõ rệt.
"Có bất mãn nhưng không dám nói, trách sao Tuần Bộ Ty ở Quảng An gần như là bài trí, hóa ra những kẻ cầm đầu toàn là đám đàn bà các ngươi, bảo sao lại như thế!"
Hứa Dịch tiếp tục kích động.
Hắn không có tâm trạng cũng chẳng có sức lực đi chơi trò chính trị công sở với đám người này. Đã có kẻ lộ đầu, chi bằng nhân lúc mặt Cao Quân Mạc, áp phục hoàn toàn, để tránh hậu họa.
Lời lẽ sỉ nhục như vậy vừa thốt ra, cả sảnh quả nhiên bùng nổ, tiếng chửi bới vang lên tứ phía.
Uy danh của Hứa Dịch tuy lớn, thủ đoạn tuy ác, nhưng tuyệt đối không có khả năng ra tay với đồng liêu. Loại bỏ điểm này, mọi người hoàn toàn dùng tâm thế xét nét người mới để nhìn hắn.
Đặc biệt là việc Cao Quân Mạc đột ngột đưa Hứa Dịch lên địa vị cao, trong lúc vô hình không biết đã làm vỡ bao nhiêu bình giấm chua.
Nếu như Hứa Dịch vào cửa ngoan ngoãn, nói vài câu ngọt ngào của tân lang, sự bất mãn chỉ ẩn dưới mặt nước, tiếp tục lên men. Đằng này Hứa Dịch lại không biết điều, chọc thủng nhọt độc tại chỗ, mủ nhọt lập tức nổ tung.
Toàn sảnh ngoại trừ hai vị bạch y bộ khoái là Tề Bách Hàn và Tống Bồi Lâm, từ Lý Trung Thư trở xuống đều đứng cả dậy.
"Lý bộ khoái, đã ngươi cũng bất mãn với ta, vậy ta muốn nghe lý do. Trước mặt Cao ti, ngươi chắc không dám không nói chứ?"
Hứa Dịch không có hứng thú đôi co với đám thanh y, bắt giặc phải bắt vua trước, hắn nhắm ngay vào Lý Trung Thư.
Vị này, Hứa Dịch ấn tượng rất sâu sắc. Lúc đó, hắn sắp quyết chiến với Cao Phàn, được Cao Quân Mạc mời gặp, ba vị bạch y bồi tiếp lúc đó chính là Tề, Tống, Lý.
Khi ấy, Cao Quân Mạc đã hào sảng hứa hẹn, nếu trụ qua ba trận, sẽ cho Hứa Dịch làm bạch y.
Tề, Tống, Lý cả ba đều lên tiếng phản đối, chỉ duy mình kẻ họ Lý này là kịch liệt nhất, lời lẽ còn mang theo công kích.
Không ngờ tới, ngày hôm nay, vị này lại trở thành kẻ tiên phong phản đối hắn.
Nói đoạn, Hứa Dịch vừa dứt lời, Lý Trung Thư hừ lạnh một tiếng, cứng cổ nói: "Là ngươi muốn Lý mỗ nói, vậy Lý mỗ sẽ nói hết ra, xin tướng quân thứ lỗi!"
Nói rồi, hắn chắp tay về phía Cao Quân Mạc.
Cao Quân Mạc phất phất tay: "Cứ nói đừng ngại!"
Lý Trung Thư nói: "Không dám giấu diếm tướng quân, chúng thuộc hạ đều có nghi vấn về việc ngài đột ngột thăng chức cho Hứa Dịch. Như ngài đã nói, Hứa Dịch quả thật tu vi võ đạo bất phàm, nhưng đuổi được Hắc Long Đường thì tính là công lao thế nào đây? Hắc Long Đường tuy bại trận, nhưng có Thủy gia làm lá chắn, căn bản chưa từng thực sự bị quét sạch khỏi thành Quảng An, chẳng qua là chuyển từ sáng vào tối, tiếp tục tác oai tác quái. Như vậy, không biết đuổi được Hắc Long Đường, có thể tính là công lao không?"
"Ngoài ra, Hứa Dịch mới tới, ngài liền để hắn thống lĩnh chấp pháp đội, cảnh giới toàn thành Quảng An, lại còn rút ba đại đội mạnh nhất là một, năm, chín đặt dưới quyền hắn, thật sự khiến thuộc hạ khó lòng tâm phục. Xét thấy Hứa Dịch tuy võ đạo bất phàm, nhưng liệu có thông thạo hình luật, từng có kinh nghiệm dẫn đội hay không? Tất cả những điều này, chúng thuộc hạ làm sao tin hắn có thể thống lĩnh chấp pháp xứ chứ. Xin tướng quân suy xét lại!"
Lý Trung Thư sinh ra đã vô cùng hùng tráng, trông có vẻ thô lỗ, nhưng tài biện luận lại chẳng hề thua kém ai.
Hắn nói xong, tiếng "Xin tướng quân suy xét lại" vang vọng khắp sảnh đường, ngay cả Tề Bách Hàn và Tống Bồi Lâm vốn vẫn an tọa cũng đều đứng dậy, chắp tay phụ họa.
Quả thực, Cao Quân Mạc đã nâng Hứa Dịch lên quá cao, cao đến mức khiến người ta phải đỏ mắt.
Nếu chỉ tặng Hứa Dịch một bộ bạch y, ủy nhiệm cái danh bộ khoái, chưa chắc đã khơi dậy công phẫn.
Mấu chốt nhất vẫn nằm ở việc Cao Quân Mạc chuyển giao Chấp Pháp nhị xứ cho Hứa Dịch, và rút ba đại đội thứ nhất, thứ năm, thứ chín đặt dưới quyền Hứa Dịch.
Phải biết rằng toàn thành Quảng An chia làm ba khu vực lớn, Tề, Tống, Lý mỗi người phụ trách một khu, chấp pháp đội tuần tra toàn thành và có quyền giám sát ba khu vực lớn kia.
Trước kia, Tuần Bộ Ty chỉ có một chấp pháp xứ, thuộc quyền thống lĩnh trực tiếp của Cao Quân Mạc, chấp pháp xứ quản lý chấp pháp tổng đội.
Từ sau ngày Cao Quân Mạc hứa hẹn cho Hứa Dịch làm bạch y, trong Tuần Bộ Ty đã truyền ra tiếng gió về việc thành lập Chấp Pháp nhị xứ.
Tề, Tống, Lý cả ba người đều cho rằng đó là vì Tuần Bộ Ty sắp có thêm Hứa Dịch là tân bộ khoái, nên Cao ti đang thêm vị trí, sắp xếp chỗ ngồi.
Khí thế của ba người vô tình bị khơi dậy, đều nhắm vào chiếc ghế chủ sự Chấp Pháp nhị xứ.
Không ai ngờ rằng, vị trí này lại để dành cho Hứa Dịch, họ đều nghĩ, Hứa Dịch có bản lĩnh lớn đến đâu đi nữa, mới vào Tuần Bộ Ty mà tiếp quản vị trí của bất kỳ ai trong ba người họ, đã là mức cao nhất rồi.
Cho nên, mấy ngày nay, ba người đang tranh đấu gay gắt vì cái ghế chủ sự Chấp Pháp nhị xứ này.
Ai ngờ, hôm nay giải đáp câu đố, suýt chút nữa làm mù mắt cả ba người.