Sáng sớm hôm sau, những chiếc xe lớn trong đồn được phối đủ đôi ngựa, dùng cho thương bệnh binh nghỉ ngơi và chở theo tạp vật thiết yếu, do Đồn chủ Kim quản lý, đoàn người lại lên đường đi về phía Cáp Nhĩ đồn.
Có xe thùng đi cùng tuy tiến độ chậm chạp nhưng không hề gì, đến giữa trưa, khi cách Cáp Nhĩ đồn chưa đầy mấy dặm, thám tử đi trước phi ngựa quay về bẩm báo: "Khởi bẩm Đồn chủ, Võ Đại đội trưởng, phía trước... có mấy trăm phiên tử đang vây công Cáp Nhĩ đồn!"
Đồn chủ Kim nghe vậy lập tức kinh ngạc thốt lên: "Cái gì? Cáp Nhĩ đồn... Trời ạ? Hóa ra Cáp Nhĩ đồn tới nay vẫn chưa bị phiên tử công hãm, tốt quá... thật là tốt quá..."
Võ Đại Trụ nghe vậy tuy không biết vì sao Cáp Nhĩ đồn có thể kiên thủ lâu như thế, nhưng cũng phấn khích nói lớn: "Đồn chủ Kim, nếu đã như vậy, bản đội trưởng lập tức suất lĩnh thuộc hạ đi giải vây, à, bản đội trưởng sẽ để lại một trăm võ sĩ cùng các vị đồng hành!"
Võ Đại Trụ dứt lời, chẳng màng ý của Đồn chủ Kim ra sao, lập tức truyền lệnh cho Sứ giả Chính Nghĩa cùng ba trăm Phi Hổ võ sĩ xuất phát ngay lập tức, số còn lại thì theo sau Đồn chủ Kim đi tới.
Hơn bốn trăm kỵ mã phi nước đại, bảy dặm đường chốc lát đã tới, quả nhiên nhìn thấy phía xa có một cái đồn lớn vừa cao vừa rộng, tường đồn ít nhất cũng cao bảy tám trượng, thoạt nhìn giống như một tòa thành ấp Trung Nguyên vậy, hơn nữa lại có một phía dựa sông mà xây, cho nên dễ bề kiên thủ chống địch, hèn gì trải qua mấy tháng mà vẫn sừng sững không hãm.
Lúc này ở ngoài ba phía tường đồn có hơn ba trăm kỵ mã đang chạy vòng bắn tên tấn công từ xa, mà trên tường đồn cũng có rải rác vài mũi tên bắn ra, nhìn tình hình chiến trận thì lũ phiên tử Khiết Đan này không thể công nhập vào trong đồn, chỉ là tới quấy rối mà thôi.
Võ Đại Trụ tiên phong phi nhanh, khi còn cách hai dặm đã vung tay liên tục, lập tức thấy các Sứ giả Chính Nghĩa đều đã cầm cung trong tay, thoắt cái chia làm hai phía bao vây, còn Võ Đại Trụ thì dẫn ba trăm Phi Hổ võ sĩ dàn hàng ngang xung phong.
Lũ phiên tử Khiết Đan đang gào thét hò reo tấn công đồn nghe tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa, phát hiện có mấy trăm kỵ mã dàn thành hình quạt lao tới, kinh nghi nhìn quanh rồi tất cả đều đồng loạt quát tháo ngừng công đồn, vội vàng chỉnh đốn đội ngũ nghênh đón đoàn kỵ binh đang lao tới như bay.
Hai bên nhanh chóng áp sát, một trăm hai mươi bốn Sứ giả Chính Nghĩa cánh tay mạnh mẽ đều đã giương cung bắn gấp, trong tiếng cung kêu tên rít, lập tức thấy toán phiên tử Khiết Đan tiên phong chạy nhanh nhất đều người ngã ngựa đổ, kêu gào thảm thiết.
Mưa tên bắn liên tiếp ba đợt sau thì hai bên đã áp sát khoảng cách chưa đầy mười trượng, nhưng phiên tử Khiết Đan chỉ còn lại hơn trăm người, các Phi Hổ võ sĩ giương đao điên cuồng lao tới, chỉ thấy đao quang bay loang loáng, tiếng gào thét liên hồi, đợt xung phong vòng đầu tiên lũ phiên tử Khiết Đan đã thương vong hơn bảy mươi người.
Giao thoa lướt qua, hơn mười tên phiên tử Khiết Đan may mắn không bị thương đâu dám quay đầu tái chiến, đương nhiên là không dừng ngựa thừa cơ tan tác chạy trốn, nhưng các Sứ giả Chính Nghĩa bắn tên dừng lại, xoay người lại giương cung bắn tiếp hơn bốn mươi kỵ mã đang chạy trốn, đợi một đợt mưa tên qua đi chỉ còn hơn mười kỵ mã may mắn giữ được tính mạng điên cuồng chạy thoát.
Thế nhưng... bọn chúng lại rơi vào vòng truy sát của các Phi Hổ võ sĩ đuổi tới ngay sau đó, cuối cùng không một tên nào giữ được mạng sống!
Cửa đồn mở toang, hơn ba trăm dân đồn vui mừng điên cuồng gào thét xông ra đón tiếp, bọn họ tuy không biết Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ là thần thánh phương nào, nhưng xác thực là người Hán không sai, hơn nữa còn nhanh chóng tàn sát lũ phiên tử, còn quản bọn họ là người nào chứ, đương nhiên là ra đồn đón tiếp rồi!
Mãi cho tới khi Đồn chủ Kim đuổi kịp tới nơi, dân đồn mới biết đó là người của Phi Hổ đường và Sứ giả Chính Nghĩa có danh tiếng lẫy lừng trong quan.
Đoàn người hân hoan vui sướng tiến vào trong đồn, qua lời dân đồn thuật lại tường tận tình hình chiến trận suốt mấy tháng qua, mới biết Đồn chủ đã tử trận trong một lần phiên tử Khiết Đan đại quy mô công đồn, bảy trăm dân đồn vốn có cũng lần lượt tử trận chỉ còn lại hơn ba trăm người, những người khác chính là hơn năm trăm người già yếu phụ nữ trẻ em.
Thật không ngờ Cáp Nhĩ đồn cô lập không nơi nương tựa lại có thể dựa vào sức mình kiên thủ suốt mấy tháng mà chưa từng bị công hãm, nghiên cứu kỹ mới hay hoàn toàn là nhờ đồn dày lại cao, thêm vào đó vị trí nằm ở nơi giao giới giữa Khiết Đan và Hề phiên, cho nên mới không có đại quân phiên tử Khiết Đan kéo tới, mới bảo toàn được tính mạng tài sản của dân đồn, quả là cái may trong cái rủi!
Đường Thiên Bảo dẫn theo một trăm hai mươi bốn Sứ giả Chính Nghĩa thuộc hạ thành đội dọc vòng quanh phía ngoài Ngũ Liễu đồn ở khoảng cách ba mươi trượng mà phi nhanh, từng mũi tên kình lực sắc bén rít lên không ngừng bắn về phía lũ phiên tử phơi thân trên tường đồn.
Bốn trăm Phi Hổ võ sĩ đều cầm đại đao trong tay, phi ngựa dừng lại cách cửa đồn bốn mươi trượng chờ lệnh, Đồn chủ Yên và một trăm thuộc hạ cũng nhìn về phía xa, các Sứ giả Chính Nghĩa đang phi nhanh không ngừng, lặng lẽ chờ đợi công đồn.
Lũ phiên tử Khiết Đan trên tường đồn bị những mũi tên bắn bách phát bách trúng liên tục bắn chết hơn một trăm người, chỉ cần một kẻ sơ suất ló đầu ra là chắc chắn bị trúng tên, cho nên đều đã không dám cả gan ló đầu.
Khi các Sứ giả Chính Nghĩa đang phi nhanh xoay hướng tới phía cửa đồn, đột nhiên Đường Thiên Bảo dẫn theo bốn vị tiểu đội trưởng tách đội phi nhanh tới tường đồn phía bên cửa đồn, lũ phiên tử Khiết Đan trên tường đồn tuy có kẻ phát hiện, nhưng lại không dám ló đầu ra ngăn cản, chỉ có thể kêu gào kinh hoảng trong tường rằng có người phi tới dưới chân tường đồn.
Đường Thiên Bảo và bốn vị tiểu đội trưởng phi nhanh tới dưới tường đồn, tay đã cầm sẵn đại đao, đột ngột nhảy vọt từ trên yên ngựa lên, tường đồn cao năm trượng dễ dàng bay vọt lên trên, mà đại đao trong tay cũng huyễn hóa ra một mảng đao mạc trùm xuống lũ phiên tử Khiết Đan trên tường đồn, tức thì chém ngã mấy người rồi rơi xuống mặt tường đồn.
Các Sứ giả Chính Nghĩa đang chạy vòng vèo bắn tên liên tục, cũng dần dần áp sát tường đồn trong lúc phi nhanh, chỉ cần có kẻ ló ra ngoài tường thành là chắc chắn trúng tên.
Mà lúc này, bốn trăm Phi Hổ võ sĩ vốn đã cầm đao trong tay cũng đã bắt đầu thúc ngựa chạy chậm về phía cửa đồn khi năm vị tiểu đội trưởng bay vọt vào trong đồn.
Đường Thiên Bảo và bốn vị tiểu đội trưởng bay vọt vào trong đồn với mục đích chiếm cứ cửa đồn để đón Phi Hổ võ sĩ vào, cho nên vừa lên tới tường đồn mười mấy người đã áp sát chỗ cửa đồn.
Đột nhiên Đường Thiên Bảo và hai vị tiểu đội trưởng xoay người dàn hàng ngang trong con đường rộng dẫn tới cửa đồn, ba thanh đại đao vừa nhanh vừa hiểm, sắc bén phi thường trùm lên lũ phiên tử Khiết Đan đang gào thét xung tới, không cho chúng bước qua nửa bước.
Hai vị tiểu đội trưởng còn lại thì như điên cuồng xông thẳng về phía đám phiên tử Khiết Đan canh giữ cửa, đại đao nhanh như chớp, mạnh như sấm sét trùm xuống tám tên phiên tử, dù tám tên phiên tử biết rõ ý đồ của hai người mà xả mạng kháng cự, nhưng đao quang vừa tới thân, cơn đau nhói vừa dứt, đã thần sắc kinh hãi kêu gào thảm thiết mà lần lượt ngã xuống.
Lúc này đám phiên tử Khiết Đan công tới phía cửa đồn càng tụ tập càng đông, nhưng người phía trước không thể đột phá được đao mạc kình lực sắc bén, người phía sau cũng chỉ có thể gào thét trợ uy, cho nên đám phiên tử Khiết Đan phía trước lần lượt bị Thất Tuyệt Đao mà ba thanh đại đao sắc bén thi triển ra chém ngã từng lớp như lột da vậy.
Hai vị tiểu đội trưởng điên cuồng chém ngã đám phiên tử Khiết Đan canh cửa xong, liền nhanh chóng dời chốt cửa thô nặng ra, mở cửa đồn, rồi xoay người hỗ trợ đồng bọn ngăn chặn phiên tử chiếm lại cửa đồn.
Lúc này chợt thấy bên ngoài tường đồn hai bên cửa đồn có mấy chục Sứ giả Chính Nghĩa một màu áo đen vọt lên, đao quang chớp nhoáng, thế công mau lẹ chém giết lũ phiên tử trên tường đồn, chiếm cứ một phần tường đồn, rồi chia làm hai phía công tới.
Các Phi Hổ võ sĩ và bang chúng Vân Yến bang đang chạy chậm cách cửa đồn hơn hai mươi trượng, tận mắt thấy cửa đồn mở toang, tức thì trong lòng đại hỉ, vội thúc kỵ mã phi nhanh, đại đao nghiêng giơ, thúc ngựa lao vun vút vào trong cửa đồn.
Đường Thiên Bảo và bốn vị tiểu đội trưởng nghe tiếng vó ngựa dồn dập tới gần sau lưng, biết rõ Phi Hổ võ sĩ đã lao tới, vì thế lập tức hô một tiếng, vội vã lướt chéo sang hai bên, phóng vọt lên mái nhà, tức thì thấy kỵ binh đao quang lạnh lẽo múa lượn lao thẳng vào đám phiên tử Khiết Đan giữa phố.
Tiếng ngựa hí vang, tiếng kêu kinh hãi, tiếng quát tháo chưa dứt, tiếng kêu gào thảm thiết đã liên tiếp vang lên, chốc lát trên đường lớn đã hiện ra cảnh chém giết tàn khốc kịch liệt.
Chỉ thấy một võ sĩ tay cầm đại đao vừa chém bay đầu một tên phiên tử, bên trái một cây thương đỏ đã đâm tới, võ sĩ vội vươn cánh tay trái nghiêng gạt, mũi thương vừa đâm trúng cẳng tay trái thì đại đao tay phải đã từ trên nghiêng chém xuống, tức thì nghe một tiếng thét thảm vang lên, tên phiên tử kia đã bị rạch một vết thương từ mặt đến ngực, trong máu tươi vọt ra đã ngã ngửa ra sau.
Ngay lúc thu đao thì phía sau lại có một cây thương đỏ đâm vào eo phải hắn, nhưng chợt thấy một luồng tinh quang chém xuống, thương đỏ đã bị chém đứt làm đôi, lại thấy tinh quang lạnh lẽo nghiêng hất lên, tên phiên tử kia đã bị đứt lìa cánh tay phải, kêu gào ôm tay lảo đảo lùi lại, nhưng lại bị một thanh đại đao quét ngang qua cổ...
Hai tên phiên tử Khiết Đan tay cầm đao hẹp và thương đỏ cùng bao vây một võ sĩ, chợt thấy võ sĩ đó tay trái đưa nhanh ra nắm lấy thân thương đỏ, đại đao tay phải nghiêng chém, lập tức chém bay nửa cái đầu của tên phiên tử đó.
Lúc này đao hẹp bên phải nghiêng chém đã rạch một mảng lớn da thịt trên đùi phải võ sĩ, lộ ra xương chân trắng hếu, nhưng võ sĩ đó lại nghiến răng nghiến lợi, hai mắt trợn trừng, tay phải vung đại đao chém ngược từ dưới lên, đại đao đã chém mạnh vào vai phải tên phiên tử đó, sâu tận vào ngực phải, tức thì khiến tên phiên tử kia đau đến ngất xỉu ngã xuống đất, lại bị vó ngựa dẫm đạp điên cuồng mà chết.
Một tên thủ lĩnh phiên tử Khiết Đan nghiến răng nghiến lợi điên cuồng múa cây chùy gai trong tay, giao chiến với đại đao của tiểu đội trưởng Sứ giả Chính Nghĩa Kiều Tiểu Thiên, cây chùy gai thô nặng tuy cuồng mãnh kình lực, nhưng lại bị đại đao nhanh như chớp, sắc bén cuồng liệt chém cho lùi lại liên hồi, trên người cũng đã có bảy tám vết thương rỉ máu.
Chợt thấy đại đao tay phải Kiều Tiểu Thiên nghiêng vung, tay trái đỡ lấy sống đao đẩy chấn, chấn mạnh cây chùy gai đang nện xuống từ trên đầu lệch sang bên phải đập xuống đất, khiến nửa thân người tên thủ lĩnh Khiết Đan xoay sang bên phải, mà Kiều Tiểu Thiên cũng thừa thế chấn mạnh lùi lại một bước chéo sang bên trái, vừa vặn lùi chéo ra sau bên phải tên thủ lĩnh Khiết Đan, tay trái mãnh liệt đánh ra một chiêu Liệt Nhạc Thần Quyền, trúng vào lưng sau bên phải tên thủ lĩnh đó.
Thoắt cái chỉ thấy tên thủ lĩnh Khiết Đan miệng phun máu tươi, lảo đảo lao về phía trước mấy bước, đợi khi xoay người muốn công thì đã không còn sức nhấc nổi cây chùy gai trong tay, hơn nữa còn bị một thanh đại đao từ phía sau quét ngang qua, một cái đầu đã bay vút lên không trung rồi rơi xuống...
Hơn ba mươi Phi Hổ võ sĩ nhảy xuống ngựa, đại đao trong tay điên cuồng tàn nhẫn chém vào hơn mười tên phiên tử Khiết Đan, một phía khác ba tên phiên tử Khiết Đan thì bị đại đao của một Sứ giả Chính Nghĩa chém cho chạy tán loạn khắp nơi.
Trong một căn nhà đất, một võ sĩ và tên phiên tử Khiết Đan tay không vật lộn dưới đất, cho đến khi hai mắt tên phiên tử Khiết Đan lộn ngược, há miệng thè lưỡi, hai chân hai tay vùng vẫy loạn xạ rồi dần dần im bặt, thì võ sĩ mới thở dốc chậm rãi đứng dậy, nhưng lại thấy trên eo phải hắn vẫn còn một đoạn thương gãy.
Trong một con hẻm nhỏ (ngõ hẹp), một tên phiên tử Khiết Đan thần sắc hoảng sợ, vung loạn đao hẹp trong tay, lùi lại liên tục, một võ sĩ thì đôi mắt mở to, bước chân trầm ổn, hoành đao trước ngực ép tới, chợt nghe tên phiên tử đó gào quái dị một tiếng, chống đao lao tới đâm mạnh vào ngực võ sĩ, lập tức thấy võ sĩ bước chân trầm xuống, khom người nhẹ, đại đao hoành trước ngực hơi nâng, thân hình nghiêng sang bên trái, đã gạt thanh đao hẹp ra ngoài ngực, lách qua, đợi khi thế lao của tên phiên tử chưa dừng, áp sát tới gần, mũi đao nghênh đón ngực đối phương đâm mạnh một cái, thân hình cũng đồng thời lướt qua đối phương, nhưng tay phải kéo đao thu về đã rạch trên ngực tên phiên tử đó một vết thương dài, và có thể nhìn thấy xương sườn bên trong cùng nội tạng đang đập.
Tên phiên tử đó đau đến mức hai mắt lộn ngược, ngay cả tiếng kêu rên cũng không có, toàn thân run rẩy ngã xuống, tứ chi giãy giụa liên hồi rồi dần dần im bặt, còn võ sĩ thì hừ lạnh một tiếng, lau vết máu trên thân đao vào người tên phiên tử rồi mới sải bước lớn ra khỏi con hẻm, tiếp tục tìm đối thủ chém giết.
Các Sứ giả Chính Nghĩa mỗi người đều mang trong mình võ công nhất lưu, đâu phải hạng phiên tử Khiết Đan tầm thường có thể chống đỡ, ngay cả thân thủ của Phi Hổ võ sĩ cũng đều ở mức nhị lưu trở lên, hơn nữa còn học được hai chiêu sát chiêu huyền diệu sắc bén, cũng khiến phiên tử Khiết Đan không thể chống đỡ.
Cho nên một trận huyết chiến cuồng bạo tàn khốc là một cục diện một chiều, hơn chín trăm phiên tử Khiết Đan trong đồn đã bị tiêu diệt sạch, ngoại trừ bảy mươi người bị Đồn chủ Yên của Vân Yến bang ở cửa đồn ngăn chặn không thể chạy thoát mà vứt bỏ vũ khí đầu hàng ra, những kẻ còn lại hoàn toàn bị tiêu diệt sạch không một ai sống sót.
Về phần Phi Hổ võ sĩ thì tử trận chín người, bị thương nặng nhẹ hai mươi ba người, Sứ giả Chính Nghĩa chỉ có bốn người bị thương nhẹ.
Đồn chủ Yên và thuộc hạ đi theo đại đội Phi Hổ võ sĩ xông vào đồn, còn chưa kịp động tay đã tận mắt thấy Phi Hổ võ sĩ cuồng mãnh như hổ, tàn nhẫn như sói xông vào đồn chém giết, nơi đi qua đao quang lóe sáng, phiên tử Khiết Đan từng tên từng tên bị thương vong ngã xuống, dưới tay dường như không có kẻ địch nào đỡ nổi năm hiệp, quả thực là thế như chẻ tre, không thể cản phá, đâu còn cơ hội cho mình và thuộc hạ động tay.
Không có đất dụng võ, đồn chủ đứng sững sờ ngạc nhiên ở cửa đồn, nghe tiếng kêu gào thảm thiết kinh hãi không dứt bên tai, cuối cùng đã được chứng kiến thế lực hung hãn của Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ có danh tiếng lẫy lừng, trong lòng vừa kinh vừa hãi, đã dâng lên một ý niệm vừa kính vừa sợ, hy vọng ông trời sau này đừng để mình gặp phải kẻ địch như thế!
Ngũ Liễu đồn bị thất thủ mấy tháng cuối cùng đã thu phục lại, nhưng trong toàn đồn ngoại trừ phiên tử Khiết Đan ra thì không thể tìm thấy một người dân nào nữa, sau khi Đồn chủ Yên thẩm vấn tù binh, mới biết dân đồn bất kể già trẻ gái trai đều bị giết hại, hơn nữa còn bị vứt bỏ giữa hoang nguyên để đàn sói xám gặm nhấm sạch trơn.
Đồn chủ Yên vừa kinh vừa giận vừa bi vừa thán, lửa giận bốc lên tận óc, lập tức phân phó thuộc hạ thúc bảy mươi tù binh đi dọn dẹp thi thể phiên tử Khiết Đan trong đồn, đào hố chôn ngoài đồn, rồi đuổi bọn chúng vào hoang nguyên mặc cho tự sinh tự diệt.
Ở lại trong đồn chữa trị cho người bị thương và nghỉ ngơi nhẹ nhàng một ngày, Đại đội trưởng Đường cũng bàn bạc với Đồn chủ Yên về việc giữ đồn và chuyển quân.
Mà lúc này Đồn chủ Yên đã đối với vị đại đội trưởng tuổi chừng ba mươi nhưng công lực cao thâm khó lường, ngày thường thì hay cười ôn hòa với người, giết người lại như sát tinh giáng thế, nơi đi qua đao chém sạch không chừa một kẻ sống này, trong lòng đã là vừa kính vừa sợ, hỏi gì đáp nấy và thuận nước đẩy thuyền định ra hành động tiếp theo.
Sáng sớm hôm sau, đoàn người hoàn toàn ra khỏi đồn, tiếp tục chuyển quân về phía Tây Bắc, tiến về Lão Hà Đầu đồn (nay là Đôn Hóa).
Giờ khoảng tầm trưa, đoàn người chậm rãi tiến bước trong vùng núi nhấp nhô không yên, địa hình gò đồi không thích hợp phi nhanh đã cản trở tốc độ hành tiến, nhưng cũng cho ngựa có lúc thở và có cỏ non để ăn.
Trong đám bang đồ Vân Yến bang đang mở đường phía trước đột nhiên đánh tín hiệu ra sau, và điên cuồng phi ngựa quay lại, Đồn chủ Yên vừa thấy tín hiệu lập tức kinh hãi gọi Đường Thiên Bảo: "Chết rồi... Đại đội trưởng Đường, phía trước có dấu vết đại quân địch..."
Đúng lúc này chợt nghe phía trước và hai bên trái phải ở phía xa vang lên từng hồi tiếng tù và, không cần nói cũng biết là đã bị phiên tử Khiết Đan bao vây rồi!
Đại đội trưởng Đường lúc này hai tay vung liên tục, lập tức thấy bốn đội Sứ giả Chính Nghĩa nhanh chóng tản ra các hướng cao bốn phía để thám sát dấu vết địch, tiếp đó từng người truyền tin quay về đã khiến Đại đội trưởng Đường nhíu chặt đôi mày, nhìn gấp về bốn phía, và nhanh chóng lướt lên một ngọn măng đá cao nhọn để nhìn ra bốn phía.
Chỉ thấy phía xa khoảng hơn một dặm nơi một dải núi thấp, có một mảng lớn lều bạt hình tròn, chạy dọc theo thế núi dải dài kéo dài sang hai bên, số lượng ít nhất cũng bốn trăm cái lều, nếu tính một lều ít nhất tám phiên tử thì phiên tử Khiết Đan tất phải hơn ba ngàn người, dường như đoàn người mình đã vô tri vô giác đi vào khu trú đóng của đại quân kỵ binh Khiết Đan rồi.
Nhìn gần hơn, chỉ thấy phía trước và hai bên đều có không ít bộ binh, đang từ vùng địa hình gò đồi nhấp nhô lao nhanh bao vây tới, trong hành động không rối loạn thì thấy rõ là tướng lĩnh quân Khiết Đan chứ không phải kẻ mạnh Khiết Đan tầm thường.
Đường Thiên Bảo thấy tình thế xong, lập tức hét lớn: "Bốn đội Sứ giả mỗi đội suất lĩnh một trăm võ sĩ chiếm giữ bốn hướng đồi cao, ngựa tập trung ở chỗ trũng chính giữa!"
Lệnh ban ra người hành động, tức thì chúng Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ không chút hoảng loạn phi nhanh về bốn phương, mỗi bên chiếm cứ trên đồi dốc hoặc cự nham, bố trí ra trận thế dễ thủ khó công, hơn nữa toàn bộ cung tên đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Đồn chủ Yên và hai mươi thuộc hạ bang đồ trong sợ hãi không biết nên chiếm cứ nơi nào, thế là tự động dựng lều nhóm lửa nấu nước nóng và đồ ăn, nhanh chóng phân phát cho các Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ xung quanh ăn.
Đứng trên ngọn măng đá cao hơn bảy trượng, đã thấy rõ mồn một động thái của quân lữ Khiết Đan bốn phía, đã thấy quân lữ Khiết Đan chuẩn bị thế bao vây sau khi cách trăm trượng thì lại ngừng tiến tới, mà nơi quân lữ phía xa, trước một cái lều lớn cao rộng ở giữa đang có hơn mười người tụ tập, tuy nhìn không rõ là hạng người nào, nhưng không hỏi cũng biết tất là một số chủ tướng cao cấp của quân lữ Khiết Đan đang tụ họp bàn bạc quân cơ.
Quả nhiên, đột nhiên trong mười mấy người trước cái lều lớn đó, đã có tám người nhanh chóng phi về phía này và chia ra hướng về quân lữ bốn phía, có thể thấy rõ đúng là những kẻ đứng đầu của lữ quân Khiết Đan.
Tám kẻ đứng đầu Khiết Đan lần lượt phi tới quân lữ bốn phía xong, lập tức gào thét liên tục, ngay sau đó quân lữ bốn phía đồng thời cầm đao thương tràn về phía ngọn đồi ở giữa, tiếng gào thét hò reo rung chuyển cả vùng gò đồi.
Đường Thiên Bảo đứng cao trên ngọn măng đá nhìn quanh tình thế bốn phía xong lập tức hét lớn: "Các vị huynh đệ cung tên chuẩn bị, chớ nóng nảy, đợi tiến vào tầm bắn nhìn chuẩn rồi hãy bắn, Phi Hổ võ sĩ chuẩn bị cận chiến! Cho bọn chúng nếm thử sự lợi hại của chúng ta!"
Dưới tiếng hét, chúng Sứ giả Chính Nghĩa đều đã cầm cung lắp tên chuẩn bị sẵn sàng, còn đám Phi Hổ võ sĩ đều ẩn nấp trong hố trũng trên đồi cầm đao chuẩn bị chiến đấu.
Bóng người hàng ngàn xung quanh theo những ngọn đồi nhấp nhô ẩn hiện, đã dần dần bao vây lại khoảng năm mươi trượng, thương đỏ đao hẹp lóe lên tinh quang dần dần dày đặc, ở phía sau còn có từng hàng cung tiễn thủ đã bắt đầu lắp tên giương cung chờ lệnh phát xạ.
Bốn mươi trượng... ba mươi lăm trượng... ba mươi trượng... ngay khi quân lữ Khiết Đan áp sát ba mươi trượng, hàng quân phía trước vừa bước lên đỉnh gò đồi, đột nhiên một mảng mưa tên bắn tới, bắn bách phát bách trúng khiến hàng quân phía trước trúng tên kêu gào thảm thiết ngã ngửa rơi vào đám quân sĩ phía sau.
Chợt nghe vài tiếng hiệu lệnh gấp, lập tử thấy quân lữ Khiết Đan bốn phía gào thét hò reo lao vào vây công, đúng lúc này từng đợt mưa tên bắn tới kình lực sắc bén, lập tức thấy quân sĩ lao lên đỉnh đồi trúng tên kêu gào ngã xuống đất, dù có mũi tên bắn trượt cũng bắn vào đám quân sĩ phía sau gây ra thương vong.
Mấy đợt mưa tên liên tiếp đã khiến quân sĩ Khiết Đan thương vong mấy người, nhưng vẫn không làm quân sĩ Khiết Đan dừng thế xung phong.
Lao tới khoảng hai mươi trượng thì chợt nghe tiếng tù và lại vang lên, chúng quân sĩ Khiết Đan lập tức phục ẩn trong hố trũng trên đồi, tiếp đó liền thấy mưa tên dày đặc như bão tố từ bốn phương bắn vào vùng gò đồi ở giữa.
Đường Thiên Bảo đứng trên ngọn măng đá thấy vậy, lập tức kinh hãi hét lớn: "Các huynh đệ cẩn thận mưa tên, mau tìm chỗ ẩn thân..."
Dù trong tiếng hét gấp, Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ đều đã tại chỗ ẩn nấp, nhưng vẫn có hơn mười võ sĩ bị mưa tên rơi chéo từ không trung bắn trúng, lập tức được đồng bọn cứu chạy về chỗ trũng giữa mưa tên không tới để nhanh chóng trị thương.
Quân sĩ Khiết Đan bắn xa ở vòng ngoài cách hai mươi trượng, mà trận thế Sứ giả Chính Nghĩa bố trí rộng tới bốn mươi tám trượng vuông, cho nên trong phạm vi ba mươi trượng vuông trong trận thế không hề có nguy hiểm, thế là Đường Thiên Bảo hô lệnh Phi Hổ võ sĩ lui về tâm trận chờ lệnh.
Sứ giả Chính Nghĩa cũng là da thịt máu xương đương nhiên cũng đã sớm trốn vào chỗ chết mà mưa tên không tới để tránh mưa tên, đúng lúc này tù và lại vang lên, lập tức thấy mưa tên chưa dừng mà quân sĩ Khiết Đan lại bắt đầu lao lên.
Quả nhiên quân lữ không phải hạng cường nhân bình thường có thể so sánh, đều có đạo dụng binh hành quân bố trận xung phong, lấy mưa tên che chắn bộ binh tấn công quả thực là binh pháp thường dùng, nhưng những gì bọn chúng gặp phải không phải là một viên tướng, mà là các Sứ giả Chính Nghĩa mang trong mình võ công cao siêu.
Cho nên, khi quân sĩ Khiết Đan lại điên cuồng lao tới, từng đợt từng đợt mũi tên kình lực sắc bén lại bắn vào cơ thể quân sĩ Khiết Đan tiên phong lao tới gây ra từng đợt tử vong.
Hai mươi trượng... mười lăm trượng... mười trượng... năm trượng...
Phía sau quân lữ Khiết Đan tù và vang gấp, mưa tên chợt dừng, quân sĩ như bầy sói từ bốn phương tranh nhau công tới cách trận tiền Sứ giả Chính Nghĩa chưa đầy ba trượng.
Đúng lúc này Phi Hổ võ sĩ đang chờ lệnh ở tâm trận đã nghe Đại đội trưởng Đường hét gấp: "Sứ giả Chính Nghĩa vứt cung nghênh chiến, Phi Hổ võ sĩ chuẩn bị chiến đấu!"
Quân sĩ Khiết Đan gào thét hò reo chạy lao xung phong, đột nhiên thấy tên đã dừng, đều cuồng hỉ tăng tốc xung phong, nhưng không ngờ vừa lao vào trận thế của địch phương.
Chợt thấy một mảng tinh quang như bài sơn đảo hải trùm tới, thoáng cái kinh hô cuồng hãi vội vung binh khí trong tay đỡ chặn, nhưng đã quá muộn, quân sĩ Khiết Đan hàng trước đều đã đầu bay tay đứt, ngực bụng vỡ nát thương vong ngã xuống.
Quân sĩ lao lên sau đó chỉ thấy đồng bọn phía trước ngã xuống, còn chưa kịp lao tới trước mặt địch nhân, đao quang như sét đánh chín tầng trời đã nghênh diện phách cuồng chém tới, thế là lại một đám quân sĩ kinh hãi kêu gào thảm thiết ngã xuống.
"Phi Hổ võ sĩ xung sát!"
Một tiếng hét như sấm sét vang lên, tức thì đám Phi Hổ võ sĩ vốn đã hoành đao chuẩn bị chiến đấu cuồng lao lên, như mãnh hổ lao nhanh vào trong đám quân sĩ Khiết Đan, đại đao bay lượn như điện, đao thế sắc bén như cuồng, nơi đi qua máu thịt bay tung, chân tay thân thể đứt lìa lần lượt ngã xuống.
Tiếng hét sát cuồng bạo rung trời, tiếng kêu gào thảm thiết không dứt bên tai.
Chỉ thấy hai quân sĩ Khiết Đan vừa lao lên gò dốc, một tia chớp bay chín tầng trời lóe tới, tức thì đầu bay tay đứt ngã lộn xuống!
Một võ sĩ vừa mổ bụng phanh thây một quân sĩ Khiết Đan, nhưng cũng bị một cây thương đỏ bên trái đâm vào háng trái, tay trái vội nắm lấy thân thương, đại đao tay phải quét ngang, một đao chém bay đầu đối phương.
Nhưng lại bị một thanh đao hẹp đâm vào trong bụng, tức thì hai mắt trợn trừng, thân hình lao về phía trước, mặc cho đao hẹp xuyên thấu bụng, còn đại đao trong tay đã nhanh hiểm chém mạnh vào đầu đối phương, thế là thân hình hai người đều bị lưỡi đao nhập thể mà chết.
Một Sứ giả Chính Nghĩa một đao chém hai địch nhân, tận mắt thấy một võ sĩ bên trái đang bị ba người vây công, tức thì thân đao rung nhanh hất bay một người, và tay trái mãnh liệt đánh ra một chiêu Liệt Nhạc Thần Quyền, đánh mạnh vào một người khác cách mấy thước, tức thì giải vây cho võ sĩ, nhưng xung quanh thân thể lại lao tới bốn người đâm chém cuồng mãnh, thế là lại múa đại đao lấy một địch bốn.
Đồn chủ Yên ở tâm trận thì vừa thấy có Phi Hổ võ sĩ bị thương, lập tức lao lên giải vây cứu về tâm trận, ba mươi thuộc hạ dốc toàn lực cứu chữa, còn bảy mươi người khác thì gánh vác trách nhiệm bảo vệ, không cho quân sĩ Khiết Đan lao tới gây hại cho võ sĩ bị thương.
Thuốc trị thương mà Vân Yến bang chuẩn bị tuy không bằng loại thuốc trị thương và Kim Đan tục mệnh do Y Tẩu Kim Nhất Đan luyện chế, nhưng cũng là kỳ trân dị thảo và nhân sâm trăm năm luyện thành, linh hiệu rất tốt, bảo mệnh là dư, cho nên võ sĩ bị thương đa số đều ổn định được thương thế chưa từng ác hóa.
Quân sĩ Khiết Đan người đông thế mạnh như sóng triều tuy phấn dũng công sát, nhưng kẻ địch gặp phải lại là võ lâm cao thủ và võ sĩ có thể địch lại mười, trăm, cho nên lao công mãnh liệt dưới đã thương vong thê thảm, không thể lao vào trong trận địch.
Chợt tiếng tù và vang gấp, lập tức thấy quân sĩ Khiết Đan thương vong thê thảm và nảy sinh ý sợ hãi nhanh chóng tan tác rút lui, nhưng Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ không hề truy kích, mà là vội vã tìm kiếm đồng bọn bị thương hoặc thi thể quay về trong trận cứu chữa, người thương thế nghiêm trọng tất dùng Kim Đan tục mệnh cứu chữa.
Trải qua ba khắc huyết chiến kịch liệt, Sứ giả Chính Nghĩa không có ai thương vong, Phi Hổ võ sĩ thì tử trận sáu người, bảy người bị thương nặng, hơn bốn mươi người bị thương nhẹ, nhưng đối phương lại để lại thi thể và người bị thương hơn bảy trăm người.
Thừa dịp huyết chiến tạm thời ngưng nghỉ, Sứ giả Chính Nghĩa chỉnh đốn lại trận thế thì phát hiện tên còn lại không nhiều, đang lúc sốt ruột hỏi mỗi người còn lại bao nhiêu, đột nhiên có người tươi cười nói: "Ai! Vội cái gì? Mưa tên của lũ phiên tử lúc nãy chẳng phải đã đưa tới không ít tên sao, mau nhặt nhạnh mỗi người dùng chẳng phải là được rồi!"
Chúng sứ giả nghe vậy quả nhiên lập tức vui mừng đi nhặt những mũi tên dùng được ở khắp nơi.
Đám Phi Hổ võ sĩ đang nghỉ ngơi thấy vậy cũng lập tức giúp đỡ nhặt nhạnh, cho nên không đầy một vòng đã nhặt được hơn ngàn mũi sắt vũ tiễn.
Tên thường chia làm loại thiết vũ tiễn dùng cho quân kỵ và loại mộc can vũ tiễn thường thấy, thiết can vũ tiễn tuy nặng nhưng bắn ra kình lực sắc bén, lực sát thương rất mạnh.
Loại mộc can hoặc trúc can vũ tiễn nhẹ hơn dễ mang theo, cự ly bắn ra cũng xa hơn loại thiết can tiễn, nhưng lực sát thương khó mà so với thiết can tiễn.
Cho nên chúng Sứ giả Chính Nghĩa nhận được không ít thiết vũ tiễn, đều rất vui mừng cười đùa với nhau: "Vẫn là quân kỵ chính thống chịu tiêu tốn bạc lượng lớn chế tạo trang bị tốt, những mũi thiết can tiễn này một mũi ít nhất cũng nửa xâu tiền, đâu như chúng ta ở trong trại chỉ dùng cành cây gọt ra loại mộc trực tiễn đến mũi tên còn không có, sau này thu thập thêm nhiều thiết vũ tiễn của lũ phiên tử, biết đâu sau khi về quan còn có thể bán được không ít bạc đấy!"
Đang lúc cười nói với nhau, chợt lại nghe tiếng tù và phía xa vang lên, tiếp đó cũng nghe Đại đội trưởng Đường cười hét: "Huynh đệ chú ý nhé, phiên tử lại chuẩn bị đợt công kích thứ hai, ồ... Hóa ra bọn chúng chuẩn bị cả thiết thuẫn... Chú ý, mỗi tiểu đội sứ giả một nửa chuyên trách công sát hai hàng người cầm thuẫn phía trước đối phương, một nửa leo cao bắn xa phiên tử không thuẫn phía sau, Phi Hổ võ sĩ chờ lệnh xung sát!"
Quả nhiên không đầy chốc lát đã thấy phía xa có từng tấm lá chắn nối liền thành tường sắt của phiên tử bước chân chỉnh tề ép dần vào ở giữa, giữa thuẫn và thuẫn còn có thương đỏ thò ra.
Nhưng phiên tử Khiết Đan lại quên mất xung quanh đều là địa hình gò đồi nhấp nhô không yên, thế là dần dần áp sát sau, hai hàng quân sĩ cầm thuẫn phía trước vừa bước vào chỗ trũng, quân sĩ không thuẫn phía sau liền lộ ra trong tầm bắn của cung tên, cho nên từng đợt mưa tên bay bắn, quân sĩ phía sau lại từng đợt kêu gào thảm thiết ngã xuống.
Quân sĩ không thuẫn liên tiếp bị thương dường như cũng thông minh ra, vội vàng gọi người cầm thuẫn phía trước dừng lại trên đỉnh đồi, đợi người phía sau xuống tới đáy đồi rồi mới tiếp tục đi, như vậy quả nhiên có thể khiến quân sĩ không thuẫn tiến lên an toàn, tuy nhiên cũng vì vậy mà làm chậm tốc độ tiến quân.
Đúng lúc này phía sau quân sĩ Khiết Đan vang lên tiếng gào oa oa, hóa ra là quân tướng đốc chiến ở phía sau không hài lòng với tốc độ công kích của thuộc hạ, thế là quát mắng liên tục lao tới trước trận suất lĩnh đám đông lao nhanh.
Chợt một mũi thiết vũ tiễn rít lên bắn tới, tên quân tướng đó cũng không phải kẻ yếu, đao hẹp trong tay vung lên lập tức đánh bật mũi thiết vũ tiễn.
Nhưng ngay sau đó lại có hai mũi thiết vũ tiễn rít lên kình lực bắn tới, nhưng vẫn bị tên quân tướng đó đánh bật.
Quân sĩ Khiết Đan thấy vậy lập tức phấn chấn hét lớn theo tên quân tướng lao nhanh lên phía trước, nhưng khi xung phong phía sau đã thương vong hai ba trăm người, hơn nữa tên quân tướng dẫn đám đông lao lên đã áp sát mười mấy trượng, thân hình vừa lao lên một đỉnh gò đồi.
Tiểu đội trưởng Bành Đại Hải đã giương cung căng hết cỡ, trên đặt hai mũi tên chờ đợi, tận mắt thấy quân tướng lao lên đỉnh đồi, dây cung rung lên trong tiếng hai mũi thiết vũ tiễn đã rít lên như quỷ khóc bắn ra.
Quân sĩ Khiết Đan gào thét hò reo chạy lao xung phong, đột nhiên thấy thân hình tên quân tướng dẫn đầu ngã ngửa ra sau.
Nhìn kỹ lại thì ra là ngực và bụng mỗi chỗ trúng một mũi tên và đã xuyên thấu thân thể, tức thì sợ hãi khiến quân sĩ Khiết Đan dừng thế xung phong.
Đột nhiên mấy chục đại ưng áo đen từ sau đồi vọt lên, từ không trung lao xuống trong đó lóe sáng tinh quang chói mắt trùm xuống cuồng bạo sắc bén, thoáng cái tiếng vàng sắt va chạm vang dội, quân sĩ Khiết Đan cầm thuẫn lại bị kình lực chấn động mạnh như núi, từ thiết thuẫn truyền tới cánh tay một nửa, thân hình tê dại không còn sức nhấc nổi thiết thuẫn.
Tiếp đó là tiếng kêu kinh hãi thảm thiết liên hồi vang lên, đợi khi Phi Hổ võ sĩ cũng cuồng mãnh lao tới chém mạnh chặt bạo xông vào trong đám quân sĩ Khiết Đan, lại một lần nữa khiến quân sĩ Khiết Đan kinh cuồng hãi kêu rút lui bại chạy.
Chợt từ phía dải núi thấp vang lên một hồi tiếng tù và, lập tức khiến quân sĩ Khiết Đan đang rút lui càng cuồng điên quay đầu bỏ chạy, rút lui liên tục năm mươi trượng mới chặn được thế lui, bố trí lại thế bao vây.
Đường Thiên Bảo đứng trên ngọn măng đá từ đầu đã nhìn rõ mồn một bố trận và hiệu lệnh phía Khiết Đan.
Cũng biết rõ việc tiến lùi của quân sĩ Khiết Đan hoàn toàn do hiệu lệnh nơi quân trướng dải núi thấp đó, tận mắt thấy mấy người trước đại quân trướng phía đó lần lượt đi vào trong quân trướng xong, trong lòng biết người Khiết Đan đại khái tạm thời sẽ không công kích nữa, thế là thở phào nhẹ nhõm nhảy xuống ngọn măng đá, do Sứ giả Chính Nghĩa luân phiên cử người lên măng đá quan sát.
Đường Thiên Bảo triệu tập bốn vị tiểu đội trưởng cùng Đồn chủ Yên nghiên cứu chiến cuộc, Đường Thiên Bảo sắc mặt nghiêm túc nói: "Đồn chủ Yên, vừa rồi sau hai lần giao chiến phiên tử Khiết Đan tuy thương vong hơn ngàn người đã rút lui, nhưng vẫn còn hơn hai ngàn người bao vây bốn phía, lúc này hiệu lệnh nơi quân trướng Khiết Đan đã dừng, cho nên tạm thời có thể nghỉ ngơi một chút, nhưng không biết khi nào sẽ lại dấy lên chiến sự, hơn nữa bọn ta bị vây khốn ở đây cũng không phải kế lâu dài, cho nên Đồn chủ Yên có kế sách gì hay có thể cho bọn ta hành sự không?"
Đồn chủ Yên nghe vậy thần sắc vô cùng lo lắng nói ra suy nghĩ: "Đại đội trưởng Đường, ở trong vùng gò đồi này không thích hợp kỵ chiến chỉ có thể lấy bộ thay lữ giao chiến, cho nên trong hành động liền bị hạn chế hơi chậm chạp, may mắn thay phiên tử Khiết Đan tuy người đông thế mạnh, nhưng đều thuộc hạng quân kỵ tầm thường không có võ lâm cao thủ ở trong, cho nên còn có thể chống đỡ một khoảng thời gian cũng không trở ngại gì lớn, tuy nhiên... nơi này gần thánh sơn Khiết Đan Quả Cần Mẫn Thương Duyên A Lâm, quân trú đóng Khiết Đan gần đó rất nhiều, hơn nữa còn có không ít võ lâm cao thủ Khiết Đan ẩn tu trên thánh sơn, vạn nhất tin tức truyền ra tất sẽ dẫn tới không ít cao thủ Khiết Đan, đến lúc đó tất sẽ vô cùng bất lợi cho bọn ta, cho nên theo ý của bản đồn chủ tốt nhất nên sớm thoát khỏi vòng vây mới là thượng sách!"
Lúc này tiểu đội trưởng Bành Đại Hải cũng gật đầu nói: "Đại đội trưởng, dù chúng ta lúc này vẫn có thể dựa vào hiểm bố trận trong gò đồi chống lại sự công kích của phiên tử, nhưng lại rơi vào cục diện bị động ăn đòn không phải kế lâu dài, cho nên ý của Đồn chủ Yên vô cùng hợp lý!"
Nhưng một vị tiểu đội trưởng khác là Kiều Tiểu Thiên lại có ý kiến khác nói: "Đại đội trưởng, chúng ta nhận lệnh của hai vị Lệnh chủ độc hành một phương, có thể thấy hai vị Lệnh chủ đối với chúng ta kỳ vọng rất cao và yên tâm, hôm nay là trận thứ hai sau khi chúng ta ra quan, nếu vì bị phiên tử bao vây mà không thể ứng chiến phải đột phá vòng vây thoát ra, tuy có thể bảo toàn thực lực chúng ta không chịu tổn thất lớn, nhưng chẳng phải yếu đi thanh danh chúng ta sao, sau này nếu bị hai vị Lệnh chủ biết được... dù sẽ không trách cứ chúng ta, nhưng trên mặt mũi... cho nên theo ý của tiểu đệ không bằng đêm nay liền lẻn vào nơi quân trướng của bọn chúng, chém sạch hoặc bắt giữ từng tên chủ tướng, rồi sáng sớm hôm sau lại chủ động xuất kích giết ra khỏi vòng vây, rồi lại quay lại đánh đuổi từng tên phiên tử tiêu diệt, tất có thể khiến phiên tử hoảng loạn tan tác, khiến danh tiếng chúng ta đại thắng!"
Đại đội trưởng Đường nghe vậy lập tức nhíu mày trầm tư những lời ba người nói, phải biết thân là một người lãnh đạo tất phải có tâm tư bình tĩnh.
Có thể trong thời khắc nguy cấp đưa ra quyết sách thỏa đáng nhất, không những phải lo liệu thắng bại đại cục, cũng phải lo liệu tính mạng thuộc hạ, tuyệt không được vì một mình hiếu đại công mà khiến đại cục và tính mạng thuộc hạ rơi vào cảnh bại hoại thương vong.
Hơn nữa tâm tính của một người lãnh đạo ra sao thường là mấu chốt quyết định thắng bại đại cục, nếu có thể nghe nhiều ý kiến của thuộc hạ xung quanh hoặc có thể đưa ra quyết sách thỏa đáng nhất, đây cũng là lý do tại sao từ cổ chí kim quân tướng chủ soái tất phải có tham quân (nay gọi là tham mưu).
Cho nên Đường Thiên Bảo trầm tư một lúc sau cho rằng lời ba người nói đều có lý, chỉ có điều cuối cùng vẫn cần thoát ra khỏi vòng vây mới có không gian tấn công chủ động, thế là cười nhìn năm người xung quanh rồi cười nói: "Ừm! Bố trận kiên thủ ở đây quả thực bất lợi cho phương ta, hơn nữa viện quân đối phương không biết khi nào mới tới, cho nên thoát ra trước rồi đảo ngược cục diện hiện tại phản kích mới là việc ưu tiên hàng đầu, tuy nhiên lời của Kiều ngũ đệ cũng rất có đạo lý, không bằng đêm nay liền chuẩn bị việc đột phá vòng vây vào sáng mai, nhưng sau khi vào đêm thì để ta và..." Trong tiếng cười nói đã thấp giọng thầm thì bàn bạc đại kế cùng năm người.
Đồng thời ở phía Khiết Đan, trong đại quân trướng trước dải núi thấp cũng có hơn mười quân tướng đang gào thét tranh chấp.
Cuối cùng vẫn là một chủ tướng uy nghiêm đưa ra chiến lược, chẳng bao lâu sau, liền có một quân tướng ra trướng gọi thuộc hạ, hơn ba mươi kỵ mã nhanh chóng xuống núi chuyển hướng đi về phương Đông.
Hai bên đều có mưu lược sau khi đều tĩnh lại nghỉ ngơi mà không dấy lên chiến sự nữa.
Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ ăn no một bữa ngoại trừ người luân phiên ra, những người còn lại đều nghỉ ngơi sớm dưỡng tinh súc nhuệ, chờ đợi cuộc chém giết sắp tới.
Giờ Tam Canh mây dày đình trệ hoa tuyết như bướm, trời sắc vô cùng u ám và vì hoa tuyết thưa thớt mà khiến nơi xa càng khó nhìn thấy dị trạng gì, chỉ có thể nhìn thấy ánh lửa mờ nhạt rải rác khắp nơi trong cả vùng gò đồi.
Trời giáng tuyết vào đêm càng lạnh hơn, cho nên trong doanh trại hai bên đều có lửa trại sưởi ấm là cảnh tượng bình thường.
Nhưng trong cảnh tượng ánh lửa rực rỡ lại càng khó nhìn rõ vùng đất tuyết gò đồi u ám.
Lúc này có năm đống vật trắng mờ mờ đang chậm rãi di động trong đất tuyết, và thỉnh thoảng rơi vào chỗ tối hố trũng gò đồi, chưa từng bị lính canh tuần tiễu mắt sáng nhìn xa phát hiện.
Khi di chuyển chậm liền nhờ sự che giấu của hố trũng gò đồi và tảng đá nhô lên, cũng như tầm mắt lính canh Khiết Đan đều tập trung vào trong trận địch.
Khoảng nửa canh giờ sau, năm bóng người khoác áo da trắng như tuyết đã vòng qua đám quân sĩ Khiết Đan rải rác khắp nơi, nhanh chóng ẩn mất vào phía sau doanh trại trú đóng của phiên tử Khiết Đan phía Đông, và vòng lại hướng về phía quân trướng nơi dải núi thấp phía Chính Bắc.
Khoảng một canh giờ sau, năm bóng người trắng xóa toàn thân lại quay về phía sau quân trú đóng Khiết Đan phía Đông, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ thấp giọng vang lên: "Xì! Xì! Đại đội trưởng, thêm một canh giờ nữa tất khiến quân tâm phiên tử Khiết Đan đại loạn, chính là lúc tốt để chúng ta xuất kích, lúc đó xem bọn chúng làm sao ngăn cản đao sát của chúng ta!"
Đột nhiên lại nghe một tiếng cười thấp khác: "Hi! Lúc nãy bọn ta lẻn ra là để tránh đánh rắn động cỏ, cho nên chưa từng đưa đám phiên tử đang ngủ say đó từng tên một xuống âm ti, nhưng lúc này nhiệm vụ đã đạt, quay về sao không tiện đường dọn luôn chủ tướng phương này!"
"Đúng! Đúng! Tam ca nói không sai, chi bằng không làm thì thôi, đã làm thì làm tới cùng, tiện đường dọn về, bớt đi một tên hay một tên, dù có sai sót gì, nhưng cũng có thể thừa lúc bọn chúng hoảng loạn bừng tỉnh mà lao về trận doanh!"
"Hề! Hơn hai mươi tên dọn dẹp lúc nãy tuy không biết là thân phận gì, nhưng dựa vào tiểu đệ và nhị ca hai người hợp lực mới khuất phục được tên phiên tử tráng kiện đó, chuyên trách hẳn là chủ soái của bọn chúng, ngày mai rắn mất đầu quân tâm lung lay bại tướng đã lộ, bây giờ dọn thêm mấy tên cũng thỏa mãn cơn ghiền chứ?"
"Cái này... Thôi được, nếu đã như vậy liền hành sự theo kế cũ, nhưng chớ tham nhiều mà sai sót để lộ hành tung đấy, đi thôi!"
Thế là, năm người bắt đầu dọn doanh từ ngoài vào trong, vô cùng thuận lợi dần dần thâm nhập vào trong.
Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma!
Hai người phía bên phải vừa dọn dẹp được mấy tên trong đám hơn mười tên phiên tử, một thanh đoản đao vừa rạch qua cổ họng một tên phiên tử, nhưng tên phiên tử đó trong lúc ngủ say bị thương, hai chân đột ngột đạp mạnh, lại đánh thức một tên phiên tử khác ngồi bật dậy.
Trong cơn buồn ngủ lờ đờ đột nhiên thấy một khối vật trắng mờ mờ lao tới, và có một thứ tinh lượng lại có mùi máu tươi nghênh diện tới, không khỏi cả kinh kêu lên thành tiếng.
"Á... ừ!"
Tiếng kêu thảm thiết dứt ngay lập tức, nhưng tiếng kêu thảm thiết trong đêm tĩnh mịch vô cùng thê lương khủng khiếp truyền xa trong vùng gò đồi.
Thoắt cái kinh động lính canh và tuần tiễu nhìn kinh hoàng và phiên tử Khiết Đan trong giấc ngủ bừng tỉnh nhìn quanh.
Đột nhiên tiếng kinh hô gào thét vang vọng trời đêm, phiên tử bừng tỉnh trong giấc ngủ vẫn chưa biết là chuyện gì.
Năm bóng người trắng mờ mờ đã nhanh chóng di chuyển đâm rạch trong đám đông hoảng loạn, càng khiến tiếng kêu gào thảm thiết hù dọa quân sĩ Khiết Đan cuồng loạn cầm binh khí tụ tập nhìn kinh hoàng.
Tiếng kêu gào thảm thiết phía này nổi lên dữ dội, đương nhiên cũng làm kinh động tiếng ồn ào gào thét hoảng loạn của quân sĩ Khiết Đan các phía, mà Sứ giả Chính Nghĩa, Phi Hổ võ sĩ và thuộc hạ Vân Yến bang đã chuẩn bị từ trước, đều mang vẻ cười đùa nhanh chóng tràn về bốn phía chuẩn bị chiến đấu, tránh để quân sĩ Khiết Đan trong lúc hoảng loạn tấn công trận doanh phương mình.
Đúng lúc quân sĩ Khiết Đan sợ hãi hoảng loạn tưởng rằng người Hán thừa đêm đánh lén, kinh hãi thất sắc kinh hô gào thét chỉnh đốn đội ngũ phòng thủ, năm vị tiểu đội trưởng khoác áo lông thú đã tranh thủ lúc hỗn loạn trên đường đi chém giết quay về trận doanh phương mình.
Đúng lúc này nơi quân trướng dải núi thấp cũng đã vang lên một hồi tiếng tù và gấp gáp, cho nên càng khiến quân sĩ Khiết Đan bốn phía sợ hãi rút lui tụ tập về phía dải núi thấp.
Mà đồng thời lúc này, chợt nghe một trận tiếng xung sát cuồng bạo rung chuyển cả vùng gò đồi, chỉ thấy Sứ giả Chính Nghĩa đều đã hiện thân đứng trên chỗ cao giương cung bắn gấp.
Từng đợt mưa tên bay trùm vào đám quân sĩ Khiết Đan đang rút lui gấp gáp, hơn nữa dần dần tiến tới trước bắn xa không ngừng, phía sau là Phi Hổ võ sĩ dàn hàng chiến đội theo sát chờ lệnh công sát.
Quân sĩ Khiết Đan nhận lệnh tù và rút lui bị mưa tên vô tình bắn trúng thương vong vô số, cộng thêm tận mắt thấy ánh sáng binh khí của phương người Hán, đều biết người Hán đã đại quân xuất kích, cho nên càng kinh hãi gào thét hoảng loạn tan tác rút lui, trong bóng đêm u ám cộng thêm tiếng kêu kinh hãi khắp nơi, đã khiến quân tâm Khiết Đan tan tác cỏ cây đều là binh, thật đúng là binh bại như núi đổ, còn chưa đối mặt giao phong với người Hán đã hoảng loạn chạy về phía dải núi thấp, theo một đám người nơi quân trướng chạy tan tác về phía vùng gò đồi phương Đông, đâu còn gan chỉnh quân nghênh chiến!
Dần dần truy đuổi ra hơn một dặm đường, khi phương Đông dần dần hiện sắc cá trắng, Đại đội trưởng Đường mới cười hét dừng truy kích, nhìn xa trong vùng đồi núi nhấp nhô nơi quân sĩ Khiết Đan chạy tan tác khắp nơi, mới lại cười hét: "Ha ha ha... Phiên tử đã bỏ doanh chạy trốn, lập tức đi tới nơi quân trướng lục soát xem có dấu vết địch không?"
Khoảng nửa canh giờ sau, tất cả người ngựa vốn ngủ lều trong gò đồi đều chuyển vào mấy trăm tòa quân trướng, hưởng thụ áo da, chăn yak ấm áp mà quân sĩ Khiết Đan để lại, thậm chí ngựa cũng có doanh trướng tránh gió tuyết và lương thảo phong phú để ăn.
Nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày hai đêm, ngoại trừ nhặt nhạnh không ít tên sắt và thiết thuẫn Khiết Đan ra, cũng bổ sung không ít thịt khô lương khô và mấy tòa doanh trướng, do ngựa thồ quân sĩ Khiết Đan bỏ lại chở theo tiếp tục tiến về phía Đông.
Kim Giáp Lệnh chủ Đào Chấn Nhạc vợ chồng cùng phi ngựa chậm rãi đi sau đại kỳ Phi Hổ đường, phía sau là Huyền Vũ Túc chủ và sáu vị Tinh tú, xa hơn nữa là một trăm Phi Hổ võ sĩ, đoàn người chậm rãi đi trong vùng hoang dã mênh mông tuyết tích gần một thước.
Đột nhiên chỉ thấy một tốp hơn hai mươi kỵ mã phía trước phi nhanh tới, đúng là một tên bả tử và hai mươi thuộc hạ dẫn đường của Tứ Bình đồn Vân Yến bang.
"Khởi bẩm Tổng đường chủ Đào, phía trước Cát Lâm đồn đã ở trong tầm mắt!"
Kim Giáp Lệnh chủ Đào Chấn Nhạc nghe vậy lập tức thúc ngựa phi nhanh về trước, sau khi phi lên đỉnh một con dốc nhỏ.
Quả nhiên nhìn thấy phía trước có một con sông rộng lớn, bên bờ sông có một cái đồn lớn cao rộng sừng sững tựa như thành lớn Trung Nguyên, đúng là Cát Lâm đồn một trong bảy đồn ngoài quan.
Lúc này bả tử Vân Yến bang sau khi bẩm báo xong, đã dẫn thuộc hạ bang chúng phi nhanh tới cái đồn lớn cách xa mấy dặm để báo tin.
Trạm gác trên tường Cát Lâm đồn cũng đã nhìn thấy phía Tây Nam có hai tốp người ngựa áp sát, lập tức truyền báo vào trong đồn cho Thiếu bang chủ và Đồn chủ biết.
Khi hơn hai mươi kỵ mã nhanh chóng phi gần tường đồn và báo danh hô hoán xong, người trong đồn mới biết hóa ra là Tổng đường chủ vợ chồng Phi Hổ đường lừng danh trong giang hồ võ lâm trong quan suất lĩnh thuộc hạ tới ủng hộ, cho nên Thiếu bang chủ Vân Yến bang Cổ Hoằng Hưng vô cùng phấn khích suất lĩnh thuộc hạ trong đồn mở toang cửa đồn đón tiếp.
Thế nhưng nhìn người tới hóa ra chỉ có hơn trăm kỵ, tức thì thất vọng tràn trề và nảy sinh tâm bất mãn, may mà bả tử xuống ngựa chờ trước cửa đồn vội chạy tới bẩm báo, tường tận kể lại Tổng đường chủ vợ chồng Phi Hổ đường đích thân dẫn hai đội Sứ giả Chính Nghĩa và thuộc hạ Huyền Vũ Túc chủ cùng hàng ngàn Phi Hổ võ sĩ tới chi viện, ngoại trừ một phần võ sĩ đang hỗ trợ giữ đồn ở Tứ Bình đồn ra. Hai đội Sứ giả Chính Nghĩa còn lại đã mỗi đội dẫn bốn trăm võ sĩ, do Đồn chủ Kim và Đồn chủ Yên dẫn đường làm hai đường trái phải phân đầu tấn công thu phục các đồn bị hãm!
Thiếu bang chủ Vân Yến bang Cổ Hoằng Hưng nghe xong lúc này mới trong lòng đại hỉ đón tiếp đoàn người đã áp sát ngoài mười trượng, hai bên gặp mặt tất có một phen khách sáo hàn huyên mới cùng nhau tiến vào trong đồn, mà trong lòng Cổ Hoằng Hưng lại nghi tư: "Nhìn vị Tổng đường chủ Đào này vợ chồng tuổi tác còn ít hơn mình mấy tuổi, nhưng đã là danh tiếng uy vọng đều vượt qua các đại môn bang trong quan, tất là có chỗ khác thường, nhưng trong giang hồ võ lâm ít người đồn đại võ công của bọn họ ra sao, chỉ có trận chiến vợ chồng cùng chiến đấu với cựu Phi Hổ bang bang chủ Cuồng Ưng Liêu Bất Phàm mà thôi, đồn đại nhiều nhất ngược lại là Sứ giả Chính Nghĩa thân vệ của hắn, nghe đồn đều là một tay hắn điều giáo ra, theo đó suy đoán võ công vợ chồng bọn họ ít nhất đã đạt tới trên giáp tử, hèn gì chỉ dựa vào hơn một trăm kỵ này mà dám tới giữa hoang dã trống trải, nay cũng không biết động hướng của hai lộ Sứ giả Chính Nghĩa và Phi Hổ võ sĩ khác thế nào rồi?"
Trong lòng tuy có nghi tư nhưng không dám đãi mạn liền phân phó Đồn chủ Mã thịnh yến chiêu đãi, mới cùng Lệnh chủ Kim Ngân vợ chồng và Huyền Vũ Túc chủ Hoàng Ngạn Minh tiến vào một tòa lâu vũ ba tầng cao rộng.
Sau khi ngồi vào chỗ theo vị trí khách chủ trong sảnh, Cổ thiếu bang chủ lập tức tươi cười nói: "Tổng đường chủ Đào vợ chồng không quản gian lao và nghiêm hàn viễn hành ra quan dốc sức tương trợ, tiểu đệ ở đây vô cùng cảm kích và thay mặt bách tính ngoài quan kính tạ ơn đức nhân nghĩa của quý đường, vừa rồi tiểu đệ đã nghe bả tử dẫn đường kể tường tận hai đội thân vệ của Tổng đường chủ Đào đã mỗi đội dẫn võ sĩ chia làm hai đường tới Đào An đồn và Ngũ Liễu đồn, cho nên càng khiến tiểu đệ cảm kích không cùng!"
Kim Giáp Lệnh chủ Đào Chấn Nhạc nghe vậy lập tức cười nói: "Cổ huynh khiêm tốn rồi, quý bang ngoài quan trấn nhiếp phiên tử Khiết Đan mấy chục năm, chăm sóc bảo vệ sự an ninh của bách tính Đại Đường không dung phiên tử ức hiếp hãm hại, đại nhân đại nghĩa như vậy là điều bách tính trong quan và đồng đạo võ lâm kính ngưỡng và hổ thẹn, tiểu đệ có thể được lệnh tôn không chê gọi tới dốc chút sức lực cho bách tính ngoài quan đã là vô cùng cảm kích, tự nguyện dưới trướng Cổ huynh đuôi theo phụ kỵ cùng phiên tử Khiết Đan một trận!"
"Ha ha ha! Đào huynh quá khiêm tốn rồi, chỉ bằng danh tiếng uy vọng của Đào huynh vợ chồng và quý đường trong giang hồ võ lâm đã đủ khiến người ta trấn nhiếp rồi, huống chi là Đào huynh vợ chồng đích thân tới, tiểu đệ vừa rồi, từ sau khi lão phụ đơn đả độc đấu với Quốc sư Khiết Đan bị thương, do tiểu đệ dẫn thuộc hạ đối trận với phiên tử Khiết Đan, cũng từng có hơn mười trận chiến lớn nhỏ, nhưng đều có thương vong thắng bại lẫn nhau, cũng chỉ miễn cưỡng giữ được mấy đồn không bị phiên tử Khiết Đan công hãm mà thôi, nói gì tới xuất đồn truy kích, nay Đào huynh vợ chồng dẫn thân vệ và tinh nhuệ quý đường tới, chỉ cần vừa lượng danh hiệu tất sẽ khiến phiên tử Khiết Đan nghe tiếng kinh hãi rút lui thôi!"
"Ha! Ha! Xấu hổ! Xấu hổ! Cổ huynh khen ngợi như vậy thực khiến tiểu đệ đổ mồ hôi!"
Ngân Giáp Lệnh chủ Ninh Huệ Trù nghe hai người đều là lời nói khách sáo lẫn nhau, không khỏi có chút không thích mà kiều cười nói: "Xì! Cổ đại ca, tiểu muội và tướng công nhà ta lần này tới cũng từng gặp mặt Cổ bá phụ bá mẫu rồi, Cổ bá phụ cũng không có khách sáo như Cổ đại ca huynh vậy, hai huynh đệ đừng có khách sáo xa cách vậy nữa đi, đây đâu giống nam nhi Yến Ký cương trực chứ!"
Cổ thiếu bang chủ nghe vậy tức thì ngẩn người, nhưng lập tức lãng sảng cười lớn: "Cái này! Ha! Ha! Ha! Được! Được! Đào phu nhân không hổ là nữ trung hào kiệt của Tề Lỗ! Lãng sảng hào khí không thua bảy thước nam nhi, Đào hiền đệ, cứ theo lời đệ muội, tiểu huynh đành tự cao xưng là hiền đệ hiền muội hiện tại nhé! Bằng không tiểu huynh thật sự có chút cổ họng run rẩy không biết nên mở lời thế nào đấy!"
Kim Giáp Lệnh chủ Đào Chấn Nhạc tuy tổ tịch Kim Lăng, nhưng từ nhỏ đã theo sư ở đất Lỗ cùng người Lỗ tính tình hào sảng cương trực chung sống, cho nên tâm tính cũng trở nên vô cùng hào sảng cởi mở, mà người Yến Ký cũng là hào sảng hiếu khách không quen khách sáo giả dối, như vậy hai người lập tức mở lòng mình cầm tay cười lớn, tựa như là bạn cũ đã thâm giao nhiều năm, không còn khách sáo cười nói giao đàm.
Mà phía bên kia Huyền Vũ Túc chủ Hoàng Ngạn Minh cũng do Đồn chủ Mã tiếp đón, cười nói tăng thêm tình nghĩa và kể chi tiết về một số dị sự trong hoang nguyên phương Bắc.
Năm người cười nói trong sảnh, cũng đã biết được chiến cuộc gần đây từ lời của Cổ thiếu bang chủ và Đồn chủ Mã——