Người Đàn Bà Tìm Bóng Cũ Ở Quy Nhơn

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Những Vết Thương Cũ Và Ánh Đèn Mới

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Helen xuất hiện trước cửa phòng tôi với một cuốn sổ nhỏ bọc da màu nâu. Bà mỉm cười, có chút ngượng ngùng.

“I started writing again last night,” bà nói. “I wrote about… us.”

Tôi hơi bất ngờ. “Về chúng ta?”

Helen gật đầu, đôi mắt xanh nhạt ánh lên dưới nắng sớm. “About how meeting you feels like finding a companion on a long road I thought I had to walk alone.”

Tôi không nói gì. Nhưng trong lòng tôi, có một điều gì đó ấm lên — một cảm giác mà tôi tưởng mình đã bỏ lại ở tuổi bảy mươi. Hôm đó, tôi đưa Helen đến một nơi mà tôi chưa từng quay lại suốt mấy chục năm: một khu rừng nhỏ gần Phù Cát, nơi tôi từng bị phục kích và mất ba người bạn thân. Con đường đất dẫn vào rừng vẫn còn đó, chỉ khác là bây giờ cỏ mọc xanh hơn, cây cao hơn, và không còn tiếng súng.

Helen nắm tay tôi khi chúng tôi bước vào. “Are you sure you want to do this?”

Tôi gật đầu. “Đã đến lúc rồi.”

Chúng tôi đi sâu vào rừng. Tôi chỉ cho bà một gốc cây lớn, nơi tôi từng nằm ép xuống đất khi đạn bay qua đầu. Helen đặt tay lên thân cây, như thể đang chạm vào một chứng nhân của thời gian.

“You were just a boy,” bà nói khẽ. “A boy in a war he didn’t choose.”

Tôi cười buồn. “Chúng tôi không có nhiều lựa chọn.”

Helen nhìn tôi thật lâu, rồi bất ngờ ôm lấy tôi. Một cái ôm nhẹ, nhưng đủ để tôi cảm nhận được sự chia sẻ, sự thấu hiểu mà tôi chưa từng có với ai khác. Khi chúng tôi chuẩn bị rời rừng, một ông lão khoảng tám mươi tuổi đi ngang qua, tay cầm bó củi. Ông nhìn tôi một lúc, rồi hỏi:

“Chú là lính hồi xưa phải không?”

Tôi gật đầu. Ông lão chỉ vào một khoảng đất trống gần đó.

“Hồi đó có trận đánh lớn lắm. Tôi trốn dưới hầm, nghe tiếng súng cả đêm. Có mấy người lính trẻ… chết ngay chỗ kia.”

Helen nắm chặt tay tôi. Tôi hỏi ông lão: “Ông còn nhớ gì về họ không?”

Ông lão gật đầu. “Có một cậu bị thương nặng, nằm cạnh gốc cây. Nó nắm tay tôi, nhờ tôi nói với mẹ nó rằng nó không đau nữa.”

Helen đưa tay lên miệng. Tôi đứng lặng. Những ký ức mà tôi cố quên bỗng trở lại, rõ ràng như mới hôm qua.

Ông lão nhìn tôi, ánh mắt hiền hậu: “Chú sống sót là tốt rồi. Sống để nhớ họ.”

Tôi cúi đầu cảm ơn ông. Helen đặt tay lên vai tôi, siết nhẹ. Buổi tối, chúng tôi ngồi trên ban công resort, nhìn biển đen lấp lánh ánh trăng. Helen mở cuốn sổ da, đọc cho tôi nghe vài dòng bà viết:

“Today I walked through a battlefield with a man who carries his scars with grace. He showed me his past, and somehow, I felt he was showing me his heart.”

Tôi im lặng. Helen khép sổ lại, nhìn tôi.

“I’m afraid,” bà nói. “Afraid of feeling something at this age. Afraid of losing someone again.”

Tôi nắm lấy tay bà. “Tôi cũng sợ. Nhưng chúng ta còn bao nhiêu thời gian để sợ nữa đâu.”

Helen bật cười, nước mắt lăn trên má. Bà tựa đầu vào vai tôi, và tôi để yên như thế — hai con người già, hai trái tim từng bị chiến tranh xé nát, giờ tìm thấy nhau trong một đêm yên bình bên biển Quy Nhơn. Không ai nói thêm gì. Không cần nói. Vì đôi khi, sự im lặng cũng là một lời thừa nhận.


Nguồn: Tác giả Vietnamthuquan.eu - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.