Đêm đó, biển Quy Nhơn lặng đến lạ. Không có gió, không có tiếng sóng mạnh, chỉ có những gợn nước nhẹ như hơi thở của một người đang ngủ yên. Helen và tôi ngồi trên ban công phòng resort. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt bà, làm đôi mắt xanh nhạt của bà trở nên sâu hơn, ấm hơn. Bà mở cuốn sổ da, nhưng lần này không viết. Bà chỉ đặt nó lên bàn, rồi nhìn tôi thật lâu.
“I haven’t talked this much about my life in decades,” bà nói. “And I’ve never felt this… close to someone in a very long time.”
Tôi nhìn bà, lòng chợt mềm lại. “Tôi cũng vậy.”
Helen xoay ghế lại, đối diện tôi. Bà đưa tay lên, chạm nhẹ vào bàn tay tôi — một cái chạm rất khẽ, nhưng đủ để tôi cảm nhận được sự run rẩy của bà.
“I’m afraid,” bà nói. “Afraid of feeling something again. Afraid of losing someone again.”
Tôi nắm lấy tay bà, siết nhẹ. “Chúng ta đã mất quá nhiều rồi. Nhưng đêm nay… chúng ta đang ở đây.”
Helen nhìn tôi, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn. Bà đưa tay lên chạm vào má tôi — một cái chạm nhẹ như gió thoảng, nhưng chứa đựng cả một đời khao khát được gần gũi, được tin tưởng, được yêu thương. Tôi đặt tay lên tay bà. Không ai nói gì nữa. Chúng tôi ngồi như thế rất lâu — lâu đến mức thời gian như ngừng lại. Helen kể cho tôi nghe những điều bà chưa từng nói với ai:
nỗi cô đơn của những năm sau ly dị
nỗi sợ già đi một mình
những đêm bà mơ thấy người yêu cũ trở về
và cả những lần bà tự hỏi liệu mình có còn xứng đáng được yêu nữa không
Tôi cũng kể cho bà nghe những điều tôi chưa từng nói:
những đêm trong trại tù cải tạo
những lần vượt biển mà tôi tưởng mình sẽ chết
những năm tháng ở Mỹ, làm việc quần quật để sống sót
và nỗi trống trải khi tuổi già đến quá nhanh
Helen lắng nghe từng lời, không ngắt ngang, không phán xét. Bà chỉ đặt tay lên tay tôi, giữ chặt. Khi đồng hồ điểm gần nửa đêm, Helen đứng dậy, bước đến gần tôi hơn. Bà đặt tay lên vai tôi, rồi tựa trán vào trán tôi.
“I don’t know what tomorrow will bring,” bà thì thầm. “But tonight… I want to be here. With you.”
Tôi vòng tay ôm lấy bà — nhẹ nhàng, trân trọng, như ôm một điều quý giá mà tôi tưởng mình đã đánh mất từ lâu. Helen tựa vào tôi, hơi thở bà ấm và gần. Bà đặt tay lên ngực tôi, cảm nhận nhịp tim tôi đang đập mạnh hơn bình thường.
“It’s been so long…” bà nói, giọng run run. “So long since I felt this close to someone.”
Tôi đặt tay lên lưng bà, giữ bà thật nhẹ. “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian đâu mà chần chừ.”
Helen ngẩng lên, nhìn tôi — một cái nhìn không còn sợ hãi, không còn do dự. Một cái nhìn của người đã quyết định mở lòng thêm một lần nữa. Và trong đêm yên tĩnh ấy, giữa biển Quy Nhơn lặng sóng, hai con người già — mỗi người mang một đời vết thương — tìm thấy nhau, không phải bằng sự vội vã của tuổi trẻ, mà bằng sự dịu dàng, trân trọng và sâu sắc của những trái tim đã đi qua quá nhiều bão tố.
Đêm đó dài. Rất dài. Và rất ấm. Không cần mô tả. Không cần lời nói. Chỉ cần biết rằng: hai tâm hồn đã chạm vào nhau thật sự.