"Đã lâu không gặp, Dương tiên sinh. Hy vọng sự xuất hiện của vợ chồng chúng tôi không làm anh cảm thấy khó chịu", lời của Tiết Minh Hòa rất cẩn trọng, dường như sợ chọc giận Dương Thần.
Dương Thần nhìn qua lại vợ chồng họ vài lần, rồi nhìn sâu vào Lâm Nhược Khê đang ở trong phòng họp.
Trong ánh mắt Lâm Nhược Khê tràn đầy vẻ căng thẳng, cô nhìn Dương Thần với vài phần cầu khẩn.
Dương Thần thở dài bất lực, cười tự giễu, cũng chẳng đáp lại lời của Tiết Minh Hòa mà quay đầu bước thẳng về phía thang máy.
Cuộc họp này, anh đã chẳng còn hứng thú để nghe hay xem tiếp nữa.
Hèn gì cô ấy cứ hỏi mình hai ba lần, liệu làm ra quyết định gì cũng sẽ ủng hộ cô ấy hay sao, hóa ra người phụ nữ này gọi về để thay thế vị trí tổng giám đốc không phải ai khác, mà chính là Tiết Minh Hòa!
Dương Thần không thể không khâm phục cái đầu của Lâm Nhược Khê quả thực rất tốt.
Thứ nhất, Tiết Minh Hòa đã từng làm việc ở Ngọc Lôi đủ lâu. Thứ hai, anh ta biết rõ năng lực của mình, cũng từng chứng kiến thực lực của Dương Thần, nên không dám có ý đồ khác. Thứ ba, Ngô Nguyệt quay lại công ty sẽ đóng vai trò điều hòa, phối hợp rất tốt, vợ chồng cùng triệu hồi chỉ có thể tăng cường sự phối hợp quản lý của cấp cao.
Điểm quan trọng hơn cả là Tiết Minh Hòa dù sao xét về huyết thống cũng là biểu ca của Lâm Nhược Khê. Bây giờ gọi anh ta từ Mỹ về tổng bộ Ngọc Lôi, cho dù không phải là thật lòng biết ơn, thì cũng coi như là một nửa người nhà.
Muốn giao Ngọc Lôi cho người ngoài, Lâm Nhược Khê vẫn không cam lòng.
Dương Thần không thể không than phục, xem ra bà xã của mình đã sớm sắp đặt hết các quân bài dự phòng. Nếu không thì làm gì có chuyện vừa nói muốn nghỉ hưu là tìm ngay vợ chồng Tiết Minh Hòa về. Trước đó chắc chắn là có liên lạc, chỉ là không nói cho mình biết thôi.
Đây không phải lần đầu bị Lâm Nhược Khê giấu giếm, Dương Thần vẫn thấy không dễ chịu chút nào, dứt khoát khuất mắt trông coi, rời đi cho sớm.
Lâm Nhược Khê thấy Dương Thần quay đầu bỏ đi thì lộ ra vẻ mất mát và lo lắng, nhưng vẫn lập tức lấy lại tinh thần, gọi Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt vào phòng họp.
Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt cũng có chút xấu hổ, nhưng vẫn chào hỏi mọi người rất thân thiện.
Sau khi Lâm Nhược Khê bảo tất cả ngồi xuống, cô giới thiệu: "Mọi người nhìn không sai đâu, đây chính là Lý Minh Hòa, người từng giữ chức phó tổng giám đốc của công ty chúng ta. Tuy nhiên họ gốc của anh ấy là Tiết, Tiết Minh Hòa, hiện tại đã đổi lại rồi."
"Năng lực làm việc của anh ấy, trước đây mọi người đều đã công nhận. Anh ấy cùng trợ lý Ngô quay lại công ty cũng là một chuyện may mắn của công ty chúng ta."
"Sau khi tôi từ nhiệm, tôi chỉ tham dự các cuộc họp hội đồng quản trị của công ty, chức vụ Tổng giám đốc điều hành sẽ giao cho ông Tiết Minh Hòa. Còn trợ lý Ngô thì đảm nhận vị trí trợ lý tổng giám đốc."
"Trợ lý tổng giám đốc cũ là Triệu Hồng Yến sẽ thay thế Lưu Minh Ngọc đảm nhận chức vụ Giám đốc bộ phận PR. Lưu Minh Ngọc thăng chức lên làm phó tổng giám đốc thứ hai, ngang hàng với Mạc Thiến Ni..."
Lâm Nhược Khê ngắn gọn, nhanh chóng đưa ra một loạt thay đổi nhân sự cấp cao, khiến tất cả mọi người có mặt đều không kịp trở tay.
Mạc Thiến Ni, Lưu Minh Ngọc và Triệu Hồng Yến cũng hơi bàng hoàng, đặc biệt là Triệu Hồng Yến, nghe thấy mình lại được thăng lên cấp giám đốc, cảm giác cứ như đang nằm mơ!
Nhưng Lâm Nhược Khê vốn là người nói một là một, nên những lời khách sáo căn bản không cần nói, sự việc cứ thế được quyết định.
Đợi cuộc họp kết thúc, các lãnh đạo khác lần lượt rời đi, Mạc Thiến Ni và Lưu Minh Ngọc mới đến bên Lâm Nhược Khê, đi cùng vợ chồng Tiết Minh Hòa.
"Nhược Khê, quyết định này của em, trước đó đã nói với Dương Thần chưa?", Mạc Thiến Ni lo lắng hỏi.
Lâm Nhược Khê thở dài: "Anh ấy nói dù em làm gì anh ấy cũng sẽ ủng hộ, nhưng hình như vẫn hơi giận rồi."
"Tất nhiên là sẽ không vui rồi, lúc trước anh ta đối với cậu như thế nào, mà bây giờ cậu lại..."
Tiết Minh Hòa xấu hổ nói: "Xin lỗi, phó tổng Mạc, thực ra tôi với Nguyệt Nhi cũng là mặt dày mà quay về, dù sao trước đây cũng đã làm bao nhiêu chuyện ác."
"Hừ, biết là tốt. Cũng may tổng giám đốc Lâm coi anh là họ hàng, nếu không lúc trước Dương Thần đã giết anh rồi", Lưu Minh Ngọc nói với vẻ không vui.
Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt cười gượng gạo, không biết nói gì.
Lâm Nhược Khê giảng hòa: "Được rồi, đừng nhắc chuyện quá khứ nữa. Sau này khi tôi không ở công ty, chỉ cần chăm sóc Ngọc Lôi thật tốt là được. Tôi chỉ không hy vọng dòng máu duy nhất còn lại trong gia tộc của mẹ tôi phải lưu lạc ở hải ngoại."
Mạc Thiến Ni và Lưu Minh Ngọc nhìn nhau, đều có chút cảm thán.
"Nhược Khê, nếu cậu từ chức tổng giám đốc, thì tớ ở lại làm phó tổng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Đợi vài hôm nữa, tớ tìm được người kế nhiệm rồi cũng sẽ nghỉ việc, cậu không được từ chối tớ đấy", Mạc Thiến Ni nói.
Lâm Nhược Khê khẽ mỉm cười: "Tớ biết ngay cậu sẽ nói vậy mà. Minh Ngọc thì sao? Cũng muốn từ chức à?"
Lưu Minh Ngọc gật đầu: "Tớ cũng sẽ bàn giao công việc xong rồi mới đi. Tớ không muốn bị tụt lại phía sau các cậu trên con đường đó đâu."
Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt ngơ ngác, không biết "tụt lại phía sau trên con đường đó" có ý gì.
Mặc dù quá khứ có những chuyện không vui, nhưng vì đã trở về nên vẫn cần biểu lộ thái độ thích hợp. Vì thế theo đề nghị của Lưu Minh Ngọc, cả nhóm quyết định ra ngoài ăn một bữa cơm đơn giản, coi như một lần để hòa giải mối quan hệ.
Nhưng khi xuống dưới lầu, Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt lại đi về phía khu vực nghỉ ngơi kiểu quán cà phê ở đại sảnh dưới tầng.
"Sao thế, còn muốn uống cà phê à?", Mạc Thiến Ni thắc mắc.
Ngô Nguyệt hơi xấu hổ đáp: "Không phải, phó tổng Mạc, là chúng tôi phải mang theo con của mình."
"Con của hai người?", Mạc Thiến Ni sững sờ.
Lâm Nhược Khê giải thích: "Lúc Ngô Nguyệt ra nước ngoài đã mang thai rồi, đứa trẻ được sinh ra ở Mỹ."
Mạc Thiến Ni và Lưu Minh Ngọc đều hơi kinh ngạc, nhưng cũng thấu hiểu hơn dụng ý của Lâm Nhược Khê khi gọi vợ chồng Tiết Minh Hòa về Ngọc Lôi. Dù sao thì đứa trẻ đó cũng là cháu của Lâm Nhược Khê, cha nó tuy có phạm sai lầm ngu ngốc, nhưng bản thân đứa trẻ là vô tội.
Lâm Nhược Khê cũng hy vọng cháu của mình có cha mẹ đàng hoàng, có một sự nghiệp tử tế.
Thế nhưng khi mấy người đi đến khu vực nghỉ ngơi đó, mới phát hiện, Dương Thần vừa mới xuống lầu hóa ra cũng đang đứng ở đó.
Trước mặt Dương Thần là một chiếc xe đẩy em bé, anh đang nở nụ cười, vươn tay trêu chọc cậu bé bụ bẫm trong xe.
Tóc đứa trẻ rất dày, trông rất lanh lợi, bị Dương Thần trêu chọc đến mức cứ cười khanh khách không ngừng.
Bên cạnh còn có vài nữ nhân viên lễ tân của Ngọc Lôi, cũng đang nhìn đứa bé cười không dứt.
"Ông xã..." Lâm Nhược Khê sững người, không nhịn được lên tiếng, không hiểu sao Dương Thần lại ở đây.
Dương Thần ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt dần thu lại, phức tạp nhìn người phụ nữ: "Quả nhiên mình không đoán sai, đây là con của Tiết Minh Hòa và Ngô Nguyệt phải không."
Lâm Nhược Khê thận trọng gật đầu: "Sao anh biết?"
"Có ai rảnh rỗi mà đẩy xe em bé đến tòa nhà tổng bộ? Trừ khi là không còn cách nào khác mới vội vàng chạy tới đây", Dương Thần nhìn về phía Tiết Minh Hòa, thở dài: "Đứa bé rất giống cậu, sau này hãy đối xử tốt với mẹ con cô ấy, đừng phạm sai lầm ngu ngốc nữa."
Dù Tiết Minh Hòa lớn tuổi hơn Dương Thần không ít, nhưng khi nghe những lời này, anh ta vẫn thành khẩn gật đầu đồng ý, thậm chí còn có chút cảm kích.
Thấy Dương Thần có vẻ đã bớt giận, Lâm Nhược Khê dò hỏi: "Ông xã, đi ăn trưa cùng chúng em đi. Anh muốn ăn gì, nghe theo anh hết."
Dương Thần hừ nhẹ một tiếng, quay người bước đi.
Một vài nhân viên Ngọc Lôi xung quanh nhìn thấy cảnh này thì lập tức sững sờ, hóa ra tổng giám đốc Lâm lại sợ chồng mình!
Lâm Nhược Khê cũng thấy hơi mất mặt, thầm mắng vài câu, vội vàng đuổi theo, kéo cánh tay Dương Thần rồi hạ thấp giọng: "Anh làm gì vậy, không phải tối qua anh nói dù em làm gì anh cũng ủng hộ sao? Em đâu có bắt anh từ bỏ người phụ nữ khác, chuyện này cũng có tổn hại gì đến chúng ta đâu. Anh nỡ lòng nhìn cháu mình lưu lạc ở nước ngoài sao?"
Dương Thần làm bộ làm tịch: "Sớm biết em định gọi họ về thì lúc trước anh còn tốn công làm gì? Họ hàng vẫn là họ hàng, vĩnh viễn quan trọng hơn ông chồng là anh đây..."
Lâm Nhược Khê đã nhìn ra, người đàn ông này cố tình chờ đúng thời điểm để "tống tiền" mình chuyện gì đó đây mà, phần lớn lại là chuyện bậy bạ...
Gương mặt đỏ bừng, Lâm Nhược Khê nghiến răng nhẫn nhịn: "Được rồi, lần này coi như em sai, đối xử với anh không công bằng, thế nào anh mới không giận em nữa?"
Trong lòng Dương Thần thầm đắc ý, thực ra khi nhìn thấy đứa trẻ anh đã không còn giận Lâm Nhược Khê nữa, đây chỉ là nhân cơ hội này để nói ra lịch trình sắp tới của mình thôi.
"Đã cầu xin anh như vậy rồi, thì được thôi... Tuần sau anh phải đi đảo Sicily của Ý, đi chơi với Tường Vi và Ngưng Nhi một tuần, có lẽ là... không có thời gian đi chơi với em và Lam Lam... Cho nên..."
Dương Thần phát hiện, mình còn chưa nói hết câu, gương mặt người phụ nữ đã sắp phủ đầy mây đen, lời nói lập tức im bặt, lúng túng hít một hơi lạnh...