Tháng mười hai cuối năm, chẳng còn mấy ngày nữa là đến Giáng sinh. Lúc màn đêm buông xuống, tại khu vực vùng núi, hơi lạnh càng thêm thấm vào da thịt.
Những hàng cây trơ trọi lá đan xen giữa những tán thông bách xanh tươi bốn mùa, nhìn từ xa, tựa như những đốm màu nâu vàng điểm xuyết trên tấm rèm xanh ngắt.
Lâm Nhược Khê tan làm, lái chiếc Bentley đỏ thong dong trở về căn biệt thự mình mới chuyển đến không lâu.
Trong khu dân cư vắng vẻ này, gần như chẳng thấy bóng dáng mấy chiếc xe qua lại trên đường.
Suốt dọc đường, nhìn cảnh sắc núi non thâm u lướt nhanh qua cửa kính xe, Lâm Nhược Khê luôn cảm thấy lòng mình cũng trĩu nặng, có chút bứt rứt, khó chịu.
Cứ như vậy, trong trạng thái nửa thẫn thờ, cô về đến nhà theo bản năng. Lâm Nhược Khê rút chìa khóa, định xuống xe thì hơi khựng lại.
Cô trông thấy, bên ngoài nhà mình, thế mà lại đỗ một chiếc Audi A8. Chiếc sedan màu đen xa lạ lặng lẽ đỗ ở đó, dường như đã đến được một lúc rồi.
Lâm Nhược Khê lập tức nhận ra điều gì đó, nhưng cô khẽ chau đôi mày thanh tú, lại cảm thấy không khả thi lắm.
Người đó nếu đặt vào thời cổ đại, có thể gọi là "nhật lý vạn cơ" (trăm công nghìn việc), sao lại có nhiều thời gian đến mức lúc người ta đang ăn tối, lại chạy đến cái nơi hẻo lánh thế này?
Nhưng chẳng bao lâu, người trong xe Audi liền đẩy cửa bước ra.
Ninh Quang Diệu khoác trên mình chiếc áo dạ dài màu đen dày dặn, quàng chiếc khăn len màu xám, phả ra hơi nóng màu trắng, từ trong xe bước xuống.
Thấy Lâm Nhược Khê không xuống xe, Ninh Quang Diệu vẫn nở nụ cười hiền hậu, vẫy vẫy tay về phía cô đang ngồi trong xe.
Lâm Nhược Khê vô thức sững người, đến khi hoàn hồn lại, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Sau một hồi do dự, cô vẫn xuống xe với vẻ lúng túng.
"Nhược Khê à, tan làm rồi sao? Ha ha, ta vừa mới nói với trợ lý rằng giờ này con nên về đến nơi, ai dè nói đến là đến ngay", Ninh Quang Diệu bước lên phía trước, chuyện trò thân mật như thể rất gần gũi.
"Ông đến đây làm gì?", Lâm Nhược Khê nhìn sang chỗ khác, nhàn nhạt hỏi.
Ninh Quang Diệu cũng không để ý, cười ha hả nói: "Ta lo lắng cho con nên muốn qua thăm một chút, thấy con vẫn ổn là ta yên tâm rồi."
"Lo cho tôi?", Lâm Nhược Khê có chút nghi hoặc.
Ninh Quang Diệu thở dài nói: "Con không nói ta cũng biết, con với Dương Thần chẳng phải đang mâu thuẫn, ly thân rồi sao. Chuyện này con cũng đừng trách ta âm thầm nghe ngóng, từ nhỏ đến lớn của con, ta hầu như vẫn luôn quan tâm đấy."
Lâm Nhược Khê hơi khó chịu nói: "Ninh Thủ tướng, chuyện này chắc không đến lượt ông quản đâu nhỉ."
"Sao lại không quản được chứ! Con là con gái của ta, sao ta có thể để con chịu sự bắt nạt của đám người nhà họ Dương đó được!? Con dọn ra ngoài là đúng, con gái của Ninh Quang Diệu này không thể chịu uất ức! Ta biết chắc chắn là bọn họ oan uổng con, đứa trẻ như con tâm địa rất lương thiện, những điều này ta đều biết...", Ninh Quang Diệu nói đầy tâm tư.
Lâm Nhược Khê bỗng cảm thấy lồng ngực có chút hoảng loạn, ánh mắt ôn hòa và từ ái như vậy của Ninh Quang Diệu khiến cô ngày càng khó lòng chống đỡ.
"Đủ rồi, đừng nói nữa, chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết", Lâm Nhược Khê dứt khoát nói: "Ninh Thủ tướng, ông nên nhanh chóng rời đi đi, sau này cũng đừng vì một người ngoài như tôi mà đặc biệt lặn lội tới đây."
Sắc mặt Ninh Quang Diệu tái mét, "Con à, ta thực sự rất muốn quan tâm đến con nhiều hơn, chẳng lẽ ngay cả việc nói thêm vài câu, con cũng không nguyện ý sao?"
Lâm Nhược Khê im lặng không đáp, cắn chặt môi dưới.
Đúng lúc này, từ phía sau Ninh Quang Diệu, một trợ lý mặc âu phục bước lên.
"Thủ tướng, tối nay còn cuộc họp khẩn cấp, nếu không đi ra sân bay ngay thì không kịp về Yến Kinh đâu ạ."
Ninh Quang Diệu cau mày: "Không thấy ta đang nói chuyện với con gái ta sao!?"
"Nhưng mà... việc này...", người trợ lý vẻ mặt sốt sắng.
Lâm Nhược Khê vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy cảnh này, lòng bỗng mềm đi một chút.
Không ngờ Ninh Quang Diệu tối muộn còn phải họp, vậy mà vẫn tranh thủ thời gian đặc biệt đến Trung Hải chỉ để nhìn cô một cái.
"Ninh Thủ tướng, công vụ quan trọng, ông nên đi nhanh đi ạ", Lâm Nhược Khê nói một cách tế nhị hơn.
Ninh Quang Diệu mang vẻ mặt giằng xé, cuối cùng đành bất lực nghiến răng nói: "Được rồi, nếu Nhược Khê con đã nói vậy, thì lần sau ta lại tới thăm con. Nếu con có chịu uất ức gì, cứ thoải mái nói với ta, chẳng phải lần trước ta đã đưa số điện thoại liên lạc các thứ cho con rồi sao.
Con đừng bận tâm việc ta có đang làm việc hay không, dù bận đến đâu, ta làm vài việc cho con cũng chẳng có gánh nặng gì cả. Nếu con có thể chủ động liên lạc với ta, ta sẽ rất, rất vui, thật đấy..."
Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của Ninh Quang Diệu, Lâm Nhược Khê khó mà khước từ, khẽ gật đầu.
Ninh Quang Diệu lại vô cùng vui mừng, "Vậy... vậy ba về Yến Kinh trước đây. Nếu con có thời gian, cứ đến nhà họ Ninh chơi, ba từng nói rồi, nếu con nguyện ý, ta có thể giao toàn bộ nhà họ Ninh cho con! Ba không nói bừa đâu, đây là sự thật!"
"Ninh Thủ tướng!"
Thân mình Lâm Nhược Khê hơi run rẩy, cố gắng kiềm chế bản thân, nói: "Đừng nói nữa, đi nhanh đi."
Ninh Quang Diệu cười gượng gạo, gật đầu, ba bước ngoái lại một lần rồi đi về phía chiếc xe.
Một lát sau, chiếc Audi cuối cùng cũng chậm rãi rời khỏi căn biệt thự, dần dần chạy xa trên đường núi.
Lâm Nhược Khê cảm thấy mình như thể bị rút cạn sức lực. Kể từ khi tu luyện công pháp Dương Thần đưa cho, hiếm khi nào cô lại thấy mệt mỏi như lúc này.
Nhẹ nhàng vịn vào thân xe, mặc cho cơn gió núi lạnh buốt thổi bay phần tóc mái trước trán, cô ngước nhìn bầu trời mờ mịt.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, nhận ra hốc mắt hơi ẩm ướt, mát lạnh.
Lâm Nhược Khê đưa tay lau đi, hít sâu một hơi, rồi mới bước về phía trong nhà.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, tại một khu chợ đêm ven sông phồn hoa nhất Trung Hải, Dương Thần đang đưa Tiêu Chỉ Tình đi dạo khắp nơi.
Hôm qua đã hứa sẽ đưa cô ấy đi ăn đủ loại đồ ăn chưa từng thử qua, Dương Thần cũng nhớ rất rõ, không muốn thất hứa.
Đối với Tiêu Chỉ Tình mà nói, chợ đêm phồn hoa luôn là nơi cô muốn đến nhưng cũng có chút e sợ, chỉ vì cô còn quá nhiều điều về thế tục không hiểu rõ, cũng không phân biệt được một số món ăn vặt rốt cuộc là gì.
Mỗi khi gặp gian hàng khiến mình hứng thú, Tiêu Chỉ Tình sẽ dừng chân lại, bảo Dương Thần mua cho rồi để mình nếm thử.
Nếu ngon thì ăn thêm vài miếng, nếu cảm thấy không ra sao thì lại đưa cho Dương Thần ăn hết, cũng không lãng phí.
Dương Thần có sức ăn lớn, nên hoàn toàn không bận tâm, cũng không hề kén chọn.
Nhìn nụ cười tràn đầy hạnh phúc trên gương mặt Tiêu Chỉ Tình, Dương Thần cũng cảm thấy mọi thứ đều rất xứng đáng.
Trong đầu chợt nhớ lại chuyện lúc trước đưa Lâm Nhược Khê đi ăn tôm hùm đất, Dương Thần không khỏi cảm thán, chuyện này mà để Lâm Nhược Khê biết được, chắc lại phải trừng mắt với mình mấy cái cho mà xem.
Khi bước ra khỏi một tiệm bánh kẹp thịt lừa, Tiêu Chỉ Tình cảm thấy món đồ to đùng trên tay thật khó mà cắn vào.
Bưng chiếc bánh, Tiêu Chỉ Tình nhìn Dương Thần đầy dè dặt, "Em cắn nhé?"
"Ừ, ăn đi, thử xem cái 'tên kỳ quái' mà em nói rốt cuộc có ngon không", Dương Thần cười nói.
Tiêu Chỉ Tình nuốt nước bọt, há miệng, cắn một miếng nhỏ.
"Này, sao em phải giữ ý tứ thế, cắn có chút xíu vậy thì sao cảm nhận được vị chứ. Phải cắn cả miếng bánh lẫn thịt, há miệng to ra... a—"
Tiêu Chỉ Tình hơi lo lắng nhìn đám đông đi lại xung quanh, nói: "Há miệng to quá có phải rất khó coi không? Đang ngoài đường thế này mà..."
Dương Thần bật cười, hóa ra là da mặt mỏng sợ xấu hổ, liền cầm lấy chiếc bánh từ tay cô, tự mình há miệng to cắn một miếng, rồi mới đưa lại cho Tiêu Chỉ Tình.
"Được rồi, người đẹp, anh cũng ăn miếng to, em cũng ăn miếng to. Em thấy xấu hổ thì anh cùng em xấu hổ".
Tiêu Chỉ Tình bật cười khúc khích, cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa, há miệng to bắt đầu cắn. Mặc dù cô cảm thấy hương vị món ăn vặt Hà Bắc này cũng bình thường, thế nhưng dư vị trong lòng lại khiến thức ăn vào miệng trở nên ngon lành hơn rất nhiều.
Ngay lúc hai người vừa trò chuyện vừa dạo bước, chẳng bao lâu sau, Dương Thần lại khẽ nhíu mày, bước chân dừng lại.
Tiêu Chỉ Tình ngơ ngác đứng lại, "Ông xã, sao vậy?"
Dương Thần hơi phiền chán tặc lưỡi một tiếng, quay người lại, nhìn về phía hai bóng người đang bám theo sau họ.
Chỉ thấy một thiếu niên da trắng mặc áo gió màu đen, gương mặt tuấn tú, và một cô bé da trắng trông khá đáng yêu, buộc chiếc nơ bướm màu đỏ rực trên mái tóc xoăn, đang giữ khoảng cách bám theo phía sau hai người.
Thiếu niên da trắng mặt lạnh băng, vẻ non nớt chưa dứt, kết hợp với ánh mắt đầy thù hận, khiến cậu ta trông có chút quái dị.
"Này, nhóc con, tôi cố tình giả vờ không nhìn thấy các người là vì tôi lười chấp nhặt đấy, đừng có mà không biết điều... Sự kiên nhẫn của tôi cũng có hạn thôi. Hôm nay tôi đang đi dạo phố cùng vợ, lười nhuốm đỏ tay lắm".
Dương Thần dùng tiếng Anh giọng London bất lực nói.
"Hừ, ác ma, hôm nay tôi đến đây là để báo thù cho cha tôi. Nếu ông không muốn để tôi tiếp tục bám theo nữa, thì hãy chọn một nơi không có người bình thường rồi đấu tay đôi với tôi!"