Trên bầu trời vùng biển Na Uy, tuy trời quang mây tạnh nhưng gió lạnh buốt giá thấu xương. Trên mặt biển xanh ngắt bát ngát không bờ bến, chỉ có từng đám mây trắng mỏng manh, thưa thớt soi bóng dập dềnh.
Một đêm đã trôi qua, Dương Thần sau một đêm bôn ba tìm kiếm khắp những nơi đèo heo hút gió ở Bắc Âu, vào buổi sáng đã dừng lại, lơ lửng giữa không trung trên biển.
Từ biển Baltic tới Stockholm của Thụy Điển, Oslo, rồi đến Bergen của Na Uy, dọc đường có cả thảy tám điểm cuối, đều là những mục tiêu giả do các tổ chức khủng bố kia tung hỏa mù.
Dương Thần chỉ tìm thấy một vài căn cứ quân sự đặc thù của địa phương chứ không hề có dấu vết của bất kỳ phòng thí nghiệm bí mật nào về thử nghiệm hạt nhân. Nếu không phải đích thân đến tìm, e là đám thuộc hạ của anh sẽ gây ra xung đột vì những mục tiêu sai lệch đó, đến lúc ấy đúng là "ném chuột vỡ bình", mất cả chì lẫn chài.
Nếu không phải khả năng cảm nhận của Dương Thần cực kỳ mạnh mẽ, tốc độ lại quá nhanh, dùng cách thức gần như dịch chuyển tức thời để tìm kiếm, thì e là phải mất khoảng hai ngày mới rà soát hết được.
Thế nhưng, vẫn quá chậm!
Dương Thần lấy điện thoại ra, chiếc điện thoại đã được cải tiến đặc biệt này có thể tiếp nhận tín hiệu từ Solon và những người khác trên phạm vi toàn cầu.
"Solon, tiếp theo còn bao nhiêu điểm nữa?", Dương Thần hỏi.
Ở đầu dây bên kia, Solon cũng thức trắng cả đêm, lập tức trả lời: "Thưa Minh Vương, từ biển Na Uy đi về phía bắc có Vivilvik, đi về phía tây có tàu bè hướng tới Iceland, Nuuk của Greenland, còn đi về phía nam có Rotterdam của Hà Lan, Leipzig của Đức, Marseille của Pháp, Lodz của Ba Lan, v.v..."
Dương Thần nghe xong, nghiến răng nói: "Chết tiệt, chúng cố tình phân tán các điểm, nếu tìm hết chỗ này chắc phải mất cả tuần!"
Solon nói: "Thưa Minh Vương, thuộc hạ cho rằng chúng ta thực ra có thể loại bỏ một vài điểm, ví dụ như những địa điểm ở Pháp, khoảng cách với Địa Trung Hải cực kỳ gần, lại có mật độ dân số cao, không thích hợp để ẩn náu, khả năng chúng chọn nơi đó làm nơi thử nghiệm hạt nhân là cực nhỏ. Hơn nữa, xét về mặt tương đối, quân đội của chúng ta dễ dàng đi rà soát hơn, chúng không thể nào mạo hiểm như vậy.
Hay là ngài đi về phía tây tìm kiếm, còn tôi chỉ huy người bên dưới đi rà soát những thành phố Bắc Âu kia?"
Dương Thần suy ngẫm một lát rồi phủ quyết: "Không, trái lại, chúng ta tìm kiếm từ vĩ độ thấp hướng lên vĩ độ cao, những thành phố và khu vực gần Địa Trung Hải sẽ được ưu tiên rà soát."
Solon sững sờ, hỏi: "Ý ngài là chúng đang "ngược dòng", cố tình chọn những địa điểm mà chúng ta cho là không thể để làm căn cứ bí mật?"
"Không đơn giản như vậy", Dương Thần phân tích: "Cũng nhờ cậu nói mà tôi mới nhớ ra. Một phòng thí nghiệm không thể chỉ dựa vào vài người lẻ tẻ. Để một nhóm người có thể ẩn náu tốt trong ít nhất hai năm trở lên, thì cách tốt nhất chính là hòa lẫn những người này vào đám đông.
Vì vậy, tôi cho rằng khu vực càng phồn hoa thì lại càng thích hợp để xây dựng phòng thí nghiệm kiểu này. Tất nhiên, đây cũng chỉ là phỏng đoán của tôi, nhưng dù sao vẫn hơn là cứ tìm kiếm mù quáng như ruồi mất đầu, chúng ta chỉ có thể đánh cược một phen."
Solon ở đầu dây bên kia liên tục gật đầu: "Ngài nói rất có lý, tôi sẽ lập tức điều động nhân lực đi rà soát phía nam!"
Sau khi Dương Thần cúp điện thoại, anh nhanh chóng đi tới gần Marseille, Pháp. Dù giữa ban ngày ban mặt, việc đột ngột xuất hiện ở nhiều nơi có thể khiến một vài người hoảng sợ, nhưng Dương Thần cũng chẳng màng tới nhiều như vậy nữa.
Với tốc độ di chuyển của anh, e là đại đa số mọi người chỉ tưởng mình bị ảo giác mà thôi.
Trong lòng anh vẫn canh cánh về chuyện ở đảo Sicily, Đại hội Caesar chắc là đã khai mạc rồi, còn Christina nữa, hẳn là cũng đã thông báo cho mấy gã kia, chỉ mong đừng gây ra động tĩnh gì quá lớn, ít nhất là trước khi anh quay lại.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, tại khu vực biển thành phố Palermo thuộc đảo Sicily, bên trong một đấu trường mô phỏng cổ đại khổng lồ nằm sừng sững trên mặt biển, tiếng người đã vang dậy như sấm!
Đấu trường hình bầu dục khổng lồ được xây dựng hoàn toàn từ những khối đá granite nặng nề, nơi vốn dĩ là phần nền móng vững chắc kéo dài ra từ thềm lục địa, khá an toàn để chịu tải.
Các cơ sở vật chất bên trong đấu trường sau khi được cải tiến trong thời hiện đại và được Mafia duy trì quanh năm cũng cực kỳ hiện đại hóa, ngoài các bức bích họa và đồ trang trí mang phong cách thời La Mã cổ đại ra, thì mọi thứ khác đều giống như một sân vận động hiện đại.
Các đoàn lính đánh thuê, những đại phú hào, quý tộc từ khắp nơi trên thế giới, cùng một vài quan chức quân sự, chính trị gia của các quốc gia trọng yếu đã ổn định chỗ ngồi tại toàn bộ hội trường đại hội.
Hơn ba vạn chỗ ngồi trong toàn bộ hội trường đã chật kín, thậm chí không ít chiến binh bình thường của các đoàn lính đánh thuê chỉ có thể đứng ở lối đi.
Ngoài những lính đánh thuê tinh nhuệ phải tham gia thi đấu ngày đầu tiên ra, bầu không khí toàn trường trông như một buổi tụ tập của người hâm mộ đi xem bóng đá, tiếng ồn ào với đủ thứ ngôn ngữ, đủ loại giọng điệu vang lên đinh tai nhức óc.
Tại một phòng khách VIP phía trên đấu trường, Thái Ngưng và Tường Vi đã ngồi vào chỗ từ sớm, bên cạnh xuất hiện thêm Stern và Alice, hai anh em mới đến vào tối qua. Christina, Ron cùng con trai Phiedro thì đang cẩn thận phục vụ bên cạnh.
"Sao vẫn chưa đánh, lễ khai mạc xong gần một tiếng đồng hồ rồi", Tường Vi hơi sốt ruột.
"Có cần đánh vài ván bài với cô để giết thời gian không?", Thái Ngưng trêu chọc.
Tường Vi cắn môi dưới, khuôn mặt không khỏi phồng lên: "Hừ, cô cứ cười tôi đi, thua thì có sao đâu, mấy người đó đều là tay cờ bạc chuyên nghiệp, thắng được mới là lạ."
Từ tối qua đến sáng nay, Tường Vi đã thua sạch mấy triệu Euro, nhưng với một người phụ nữ không còn quá coi trọng tiền bạc như cô, thì chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng tới tâm trạng là bao.
"Đúng rồi, cô Christina, à... mình có nên gọi cô là Venus không nhỉ?", Tường Vi do dự nhìn sang.
Christina bên cạnh đang cùng Alice cầm một cuốn tạp chí thời trang, bình phẩm về trang phục trên đó, hoàn toàn không có dáng vẻ gì của một vị chủ thần.
Nghe thấy Tường Vi gọi mình, Christina cười dịu dàng. Mỹ nhân tóc vàng ăn mặc giản dị, không son phấn, chỉ một nụ cười thôi cũng khiến Tường Vi - cũng là phụ nữ - cảm thấy chói mắt.
"Gọi thế nào cũng được, chỉ cần đừng gọi tôi là Venus trước mặt công chúng là được", Christina chớp chớp mắt.
Cô từng có tiếp xúc với Tường Vi khi còn ở Trung Hải nên cũng không lạ lẫm gì lắm.
Tường Vi gật đầu: "Mình chỉ muốn hỏi, các cô có biết mấy gã quái dị mặc áo choàng trắng đó là ai không? Sao thấy các cô mãi vẫn không có phản ứng gì."
Christina vươn tay chỉ vào một phòng VIP đối diện, trong đó, ba người đàn ông với tư thế ngồi khác nhau, chính là Poseidon trong bộ quân phục hải quân, cùng với Hermes và Ares mặc vest chỉn chu.
Ba vị nam chủ thần này không mấy mặn mà với việc ngồi chung phòng với mấy người phụ nữ. Cho dù có ngồi cùng phòng thì ba người họ quen biết nhau mấy vạn năm rồi, thực ra cũng chẳng nói chuyện được mấy câu.
"Cô xem, họ cũng đang đợi, chúng ta cũng vậy, đợi thấy mấy người đó lên sân thì chúng ta mới có thể xác nhận được. Hơn nữa, Hades cũng không có ở đây, Athena thì không liên lạc được, người của chúng ta chưa tập hợp đầy đủ, nếu thực sự chạm trán đối thủ cũ thì cũng khó xử lý lắm".
Bị Christina nói như vậy, Tường Vi càng tò mò không biết mấy gã quái dị kia là thần thánh phương nào, trong lòng thì mong Dương Thần nhanh chóng tìm thấy Giản rồi quay lại đây, cô cứ có dự cảm chẳng lành rằng đại hội lần này sẽ xảy ra sơ suất gì đó.
Ngay lúc đang chán nản trăm bề, trên đài điều khiển của hội trường cuối cùng cũng đưa ra thông báo, vòng thi đấu đầu tiên sắp bắt đầu.
Do số lượng đội tham gia cực kỳ đông, nên ngày đầu tiên chủ yếu là thi đấu loại theo đội, mỗi lần lên sân có sáu đội, đấu đối kháng từng cặp, đội thắng sẽ vào vòng thi đấu ngày thứ hai.
Đại hội Caesar cấm giết đối thủ trên võ đài, nhưng nếu là "tử vong ngoài ý muốn" hoặc "tàn tật" v.v... thì sẽ không bị tước tư cách, điều này đã được ký kết trong văn bản trước khi tham gia thi đấu.
Trên thực tế, những lính đánh thuê dám tới tham gia thi đấu, dù không nắm chắc phần thắng, thì kỹ năng giữ mạng ít nhiều vẫn có, muốn cố ý giết người cũng không dễ dàng gì, cho nên số người chết trên võ đài những năm trước vẫn là thiểu số.
Lần lượt, tại ba khu vực chiến đấu ở trung tâm đấu trường, sáu đội thi đấu lần lượt bước ra.
Điều khiến Tường Vi và Thái Ngưng hơi thất vọng là đội tinh nhuệ của Hải Ưng không xuất hiện trong vòng đầu tiên. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, đôi mắt hai người sáng lên: một gã mặc áo choàng trắng, một mình đối mặt với năm đối thủ, bước lên đài.
Một chọi năm! Trong quy tắc thì điều này được cho phép, nhưng rõ ràng đây là sự khinh miệt hoàn toàn đối với đối thủ!
Mà dù là Christina, hai anh em Stern và Alice, hay ba vị thần trong phòng VIP đối diện, ngay khoảnh khắc nhìn thấy kẻ mặc áo choàng trắng đó, cuối cùng đều nghiêm mặt đứng bật dậy!
"Không ngờ thực sự là bọn chúng... sao chúng có thể quay lại...", Hermes không kìm được lẩm bẩm.
"Hê hê, chẳng phải vừa hay sao, lúc trước lẽ ra không nên giữ lại bọn chúng, lần này phải giải quyết triệt để bọn chúng mới được!", Ares thì đang xoa tay chờ đợi.