Nghe thấy câu hỏi của Dương Thần, Lưu Minh Ngọc im lặng một lúc bên đầu dây kia, rồi mới khẽ cười nói: "Bố mẹ em... đều là những người rất bình thường. Mẹ em là người nội trợ điển hình, ngoài việc nấu nướng thì chỉ đi đánh mạt chược, tám chuyện uống trà với mấy bà hàng xóm trong khu dân cư. Bố em làm ăn ở Yên Kinh nên không mấy khi về nhà, trước đây mỗi năm em cũng chẳng gặp được mấy lần. Hình như ông ấy định về Trung Hải phát triển nên dạo này mới ở nhà thường xuyên."
"Vậy bác trai bác gái có sở thích gì không?" Dương Thần suy nghĩ rồi hỏi.
"Chẳng có sở thích gì đâu, hơn nữa họ cũng không thích phô trương rình rang, anh đừng có mang nhiều đồ tới, họ không thích đâu", Lưu Minh Ngọc nhắc nhở.
Dương Thần thầm nghĩ bố mẹ Lưu Minh Ngọc hẳn chỉ là những bậc trưởng bối bình thường nhất, liền hỏi tiếp: "Em đã nói với bố mẹ là anh là người thế nào chưa?"
"Em... em chỉ nói là quen nhau ở công ty, anh làm giám đốc ở công ty con", Lưu Minh Ngọc đáp.
"Vậy họ không hỏi gì khác à?" Dương Thần không tin bố mẹ Lưu Minh Ngọc lại dễ dàng hài lòng với chừng đó thông tin.
"Họ... họ hỏi khi nào chúng ta kết hôn. Em... em không biết phải nói sao, nên mới để họ gặp anh, để anh tự nói vậy", Lưu Minh Ngọc ấp úng. Vốn dĩ là người phóng khoáng, thanh lịch, vậy mà lúc này cô cũng chẳng biết mở lời thế nào cho phải.
Dương Thần cũng biết mình làm chuyện này thật quá khốn nạn, rõ ràng anh không thể đưa ra một "ngày cưới", cũng chẳng thể hứa hẹn tương lai cụ thể ra sao, nên muốn bố mẹ Lưu Minh Ngọc không phản đối hai người thì chỉ còn cách nghĩ biện pháp khiến hai ông bà không ngăn cản mà thôi.
Con đường bình thường chắc chắn không giải quyết được vấn đề này, vì thế Dương Thần cảm thấy dùng "biện pháp phi truyền thống" cũng chưa hẳn là không được.
Còn làm cụ thể thế nào thì Dương Thần vẫn chưa có cách hay, chỉ có thể đi được tới đâu hay tới đó.
Địa điểm hẹn ăn tối là một nhà hàng chay yên tĩnh ở khu Đông Trung Hải. Nghe nói bố của Lưu Minh Ngọc là người ăn chay, nên cả nhà đi ăn cùng nhau, trên bàn chỉ có món chay.
Từ điểm này có thể thấy, trong nhà Lưu Minh Ngọc, người làm chủ gia đình hẳn là người bố. Dương Thần thầm nghĩ, chỉ cần nhận được sự đồng ý của bố Lưu là mọi chuyện sẽ ổn.
Lái xe tới nhà hàng nhã nhặn kia, khi xuống xe đi tới cửa, Lưu Minh Ngọc đã đứng đợi ở đó với vẻ khá lo âu. Dương Thần bước tới, thấy vẻ mặt căng thẳng của cô liền bật cười: "Có cần phải căng thẳng đến vậy không, bố mẹ em chắc không ăn thịt anh được đâu nhỉ?"
Lưu Minh Ngọc không có tâm trạng đùa giỡn, nói: "Lát nữa nếu bố em có làm gì đột ngột, anh tuyệt đối đừng manh động, cứ từ từ nói chuyện."
Dương Thần thấy lạ, trong lời nói của Lưu Minh Ngọc sao cứ như có ẩn ý gì đó, nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều, liền đi theo cô vào phòng bao đã đặt trước.
Suốt dọc đường vào, Lưu Minh Ngọc đều khoác tay anh, dán sát vào người anh, nhưng rõ ràng cơ thể mềm mại ấy đang run lên vì bất an.
Vì là nhà hàng chay nên phong cách trang trí chủ yếu là màu xanh mực và đen, tạo cảm giác vô cùng thanh đạm yên bình. Những góc đặt rất nhiều cây cảnh trong nhà, trần nhà treo đầy lan chi, đều khiến người ta cảm thấy tươi mát dễ chịu.
Khi cửa phòng bao mở ra, Dương Thần lập tức nhìn thấy một đôi nam nữ đang ngồi đối diện.
Mẹ của Lưu Minh Ngọc có vài nét giống con gái, tuy đuôi mắt đã xuất hiện vết chân chim nhưng vẫn có thể thấy được vẻ đẹp mặn mà thời trẻ. Khi thấy Dương Thần bước vào, trong mắt bà thoáng qua vẻ phức tạp khiến Dương Thần cảm thấy khó hiểu.
Người đàn ông ngồi cạnh mẹ Lưu mặc một bộ âu phục sọc xám, mái tóc hơi hói được chải chuốt gọn gàng ra phía sau. Một đôi mắt có thần đang nhìn chằm chằm Dương Thần, sắc lẹm như hai lưỡi dao, nhưng khóe miệng ông ta lại treo một nụ cười nhạt, tựa như gió xuân lướt nhẹ qua mặt.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bố Lưu, Dương Thần đã hiểu tại sao Lưu Minh Ngọc lại căng thẳng đến vậy – bố của cô tuyệt đối không đơn giản, bởi vì trên người ông ta rõ ràng có sát khí.
Đây là một người đàn ông từng nhúng tay vào không ít mạng người, chắc chắn không phải là một thương nhân bình thường từ nơi khác về Trung Hải như Lưu Minh Ngọc đã nói.
Dương Thần bỗng nảy sinh chút hứng thú đặc biệt, đến cả nỗi phiền não về chuyện làm sao để bàn chuyện hôn nhân lúc nãy, giờ đây cũng có vẻ chẳng còn đáng ngại nữa.
"Là Dương Thần đúng không? Lại đây, ngồi đi cháu", mẹ Lưu khách sáo cười nói: "Thực ra bác đã muốn gặp cháu từ lâu rồi, nhưng con bé Ngọc cứ không chịu, cứ nói là bận bịu. Người trẻ bận rộn là tốt, nhưng chuyện cả đời người cũng không thể cứ kéo dài mãi được, đúng không?"
Dương Thần vừa ngồi xuống vừa thầm nghĩ mẹ Lưu cũng chẳng phải dạng vừa, mới ngồi nóng ghế đã bàn tới chuyện cưới hỏi rồi.
"Lưu Thanh Sơn, bố của Ngọc đây", Lưu Thanh Sơn nâng ly giấm táo đã chuẩn bị sẵn trên bàn lên, hướng về phía Dương Thần cụng ly.
Dương Thần mỉm cười đáp lễ từ xa: "Lẽ ra con phải tới gặp bác trai bác gái sớm hơn, chỉ là cứ có việc này việc kia kéo dài mãi mới tới tối nay."
Lưu Thanh Sơn cười hỏi: "Nghe con bé Ngọc nói, cháu làm giám đốc ở công ty con của Ngọc Lôi Quốc Tế sao? Còn trẻ thế đã làm sếp một công ty con, chắc hẳn phải là người không tầm thường."
Trong mắt Lưu Thanh Sơn hoàn toàn không có ý khen ngợi, điều này khiến Dương Thần luôn cảm thấy ông ta đang cười mà không có ý tốt.
"Bác quá khen, chỉ là con may mắn hơn người khác chút thôi ạ."
"May mắn cũng là một phần của thực lực", Lưu Thanh Sơn nói xong liền bảo Lưu Minh Ngọc: "Ngọc à, bảo nhân viên dọn món lên đi."
Lưu Minh Ngọc đang trong trạng thái căng thẳng, nghe vậy lập tức vâng một tiếng rồi đứng dậy, nhưng vì không vững nên gót giày cao gót mắc vào chân ghế, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Dương Thần nhanh tay lẹ mắt, vòng tay đỡ lấy vòng eo thon của Lưu Minh Ngọc, giúp cô không bị ngã.
Trước mặt bố mẹ bị Dương Thần ôm lấy, mặt Lưu Minh Ngọc đỏ bừng, vội vàng chạy ra ngoài.
Trong phòng bao chỉ còn lại Dương Thần đối diện với vợ chồng Lưu Thanh Sơn, bầu không khí hơi ngưng trệ.
Khóe miệng mẹ Lưu nhếch lên nụ cười rõ hơn, nhưng sắc mặt Lưu Thanh Sơn lại trầm xuống một chút.
"Dương Thần, cháu và Ngọc quen nhau bao lâu rồi?" Lưu Thanh Sơn hỏi.
Dương Thần tính toán một chút: "Cũng được hơn nửa năm rồi ạ."
"Vậy, có dự định khi nào kết hôn không? Cháu biết đấy, Ngọc cũng không còn nhỏ, hai đứa đều là người thành đạt, chắc không có áp lực gì về chuyện hôn nhân đâu nhỉ", Lưu Thanh Sơn nói rất thẳng thắn.
Dương Thần không ngờ ông ta lại hỏi nhanh tới vấn đề này, đành cười khổ: "Thực ra con đã kết hôn rồi ạ."
Câu này vừa thốt ra, mẹ Lưu ngạc nhiên che miệng, rõ ràng là bị sốc.
Lưu Thanh Sơn lại nở nụ cười lạnh, ra vẻ như đã biết từ trước: "Cậu thanh niên này, cũng thật thành thật. Ta còn tưởng cậu sẽ bịa ra mấy lời vô nghĩa, chó má để lừa chúng ta chứ."
"Đã sớm biết rồi, tại sao bác trai vẫn để Minh Ngọc hẹn con tới đây gặp mặt ạ?" Dương Thần tò mò hỏi.
Lưu Thanh Sơn định mở miệng nói gì đó thì cửa phòng bao bỗng bị người từ ngoài đẩy mạnh ra!
"Bố, mẹ! Anh rể đâu?!"
Chỉ thấy một thiếu niên gầy cao, mặc bộ đồ hip-hop rộng thùng thình, tóc dựng đứng nhuộm vàng, đeo khuyên tai, xông thẳng vào. Đôi mắt nhỏ ti hí của cậu ta quét một vòng trong phòng bao, dừng lại ở Dương Thần, sự nhiệt tình ban nãy lập tức lạnh đi quá nửa: "Thằng cha này là hắn à? Nhìn có vẻ tệ thế?"
"Minh Hào, sao lại về muộn thế này, lại đi đánh nhau với ai à?" Mẹ Lưu không vui đứng dậy, đi tới bên cạnh thiếu niên, kéo cậu ta ngồi xuống bên cạnh mình.
Lưu Thanh Sơn thấy con trai thì tỏ vẻ khá hài lòng, nói với Dương Thần: "Đây là em trai của Ngọc, Minh Hào. Trước đây nó sống ở Yên Kinh với ta, ít khi về Trung Hải."
Dương Thần kinh ngạc, không ngờ gia đình Lưu Minh Ngọc này lại phức tạp thật, mẹ với Lưu Minh Ngọc ở Trung Hải, bố với em trai ở Yên Kinh. Lưu Minh Ngọc và mẹ rõ ràng là gia đình bình dân bình thường, nhưng Lưu Thanh Sơn và Lưu Minh Hào thì lại không phải hạng vừa.
Hèn gì Lưu Minh Ngọc bỗng dưng nói gì mà không rảnh thì đừng tới, nhưng mà, chẳng lẽ trước đây cô không biết bố và em trai mình là người như thế nào sao?
"Cháu có phải đang thấy kỳ lạ, tại sao Ngọc lại có người bố như ta không?" Lưu Thanh Sơn dường như nhìn thấu suy nghĩ của Dương Thần.
Dương Thần gật đầu: "Đúng là hơi ngạc nhiên."
"Ngạc nhiên cái đầu cậu ấy! Cái loại chua ngoa như cậu mà cũng dám lấy chị tôi, không tự soi gương xem mình ra cái dạng gì, không đẹp trai cũng chẳng ngầu, nhìn cũng không vạm vỡ, đánh nhau chắc chắn là dở tệ, mà cũng đòi lấy chị tôi? Chị tôi muốn tìm chồng thì ít nhất cũng phải là tỷ phú trong Bảng xếp hạng Bất Tử chứ!" Lưu Minh Hào khinh khỉnh nói.
Dương Thần sờ sờ mũi: "Là Bảng xếp hạng tỷ phú Forbes."
"Đúng đúng đúng", Lưu Minh Hào bỗng cười hề hề: "Cái gì mà Forbes ấy, tôi ý là thế!"
Mẹ Lưu nghe con trai luyên thuyên cũng không trách mắng, trong mắt tràn đầy cưng chiều xoa mặt Lưu Minh Hào, coi cậu ta như đứa trẻ.
Lúc này, Lưu Minh Ngọc đi vào phòng bao, thấy em trai cũng tới, khá bất mãn nói: "Minh Hào, lại đi đánh nhau phải không? Về muộn thế này, hay là sau này em ngủ luôn ngoài đường đi!"
Nói rồi, Lưu Minh Ngọc lại giới thiệu với Dương Thần: "Đây là em trai em, tính cách hơi nghịch ngợm, nhưng thực ra tâm địa khá tốt."
Dương Thần cười cười: "Nhìn là biết, cậu ấy chê tôi không đẹp trai, nhưng cũng không lao vào đấm vào mặt tôi."
Lưu Minh Ngọc mím môi cười, nhưng khi thấy sắc mặt bố mình là Lưu Thanh Sơn không ổn, cô lại lo lắng.
"Dương Thần, lý do ta biết cháu đã kết hôn từ sớm, nhưng vẫn bảo Ngọc gọi cháu tới ăn bữa cơm, làm quen một chút, thực ra rất đơn giản", Lưu Thanh Sơn nhấp một ngụm giấm táo, ánh mắt sắc bén nhìn Dương Thần: "Ta không phản đối hai đứa ở bên nhau."
Lưu Minh Ngọc đột ngột ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn bố, rõ ràng cô cũng không biết bố sẽ nói như vậy.
Mẹ Lưu thì tỏ vẻ đã biết trước, cười bất lực chứ không lên tiếng.
Người bất mãn nhất là Lưu Minh Hào, ra vẻ muốn phản kháng bố mình, nhưng bị Lưu Thanh Sơn trừng mắt một cái liền an phận.
Dương Thần cũng chẳng biết cảm giác của mình lúc này là gì, giống như đã chuẩn bị một đống lời lẽ và những tình huống không mong muốn, ai ngờ mọi thứ đều hụt hẫng, nhưng chính bản thân anh lại thấy khá vui vì mọi chuyện diễn ra như thế này. Anh chớp chớp mắt, nhếch miệng cười: "Bác trai thật là người thấu tình đạt lý."
"Cháu đang mỉa mai ta đấy à? Tuy ta không phải người cố chấp với chế độ một vợ một chồng, nhưng ta cũng không phải kiểu bố thích gả con gái độc nhất cho người đàn ông khác làm tình nhân", trong mắt Lưu Thanh Sơn thoáng vẻ giận dữ, nhưng ngay sau đó lại nhếch môi, cười hỏi: "Hội trưởng Tư Đồ của Hồng Kinh Hội, cũng là tình nhân của cháu đúng không?"
Nụ cười trên mặt Dương Thần thu lại, trong đầu bỗng lóe lên điều gì đó. Nhớ lại chuyện hôm nọ Tường Vi nói với mình, anh cau mày không khỏi nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ, bác... chính là đối tác của Tường Vi?"