Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi gầy lắm sao

❊ ❊ ❊

Hiếm khi hai người hòa thuận được đôi chút, Dương Thần cảm thấy nên thừa thắng xông lên, hơi nịnh nọt hỏi Lâm Nhược Khê tối nay muốn ăn gì.

Nhưng Lâm Nhược Khê lại chẳng có ý kiến gì, ngày thường cô cơ bản đều ăn ở nhà hoặc công ty, nếu ra ngoài ăn cũng là ở mấy nhà hàng lớn, nhưng chỉ có hai người, đến nơi sang trọng phô trương cũng chẳng cần thiết.

Dương Thần đau đầu suy nghĩ một hồi, cảm thấy cứ dẫn Lâm Nhược Khê đi ăn mấy quán ăn nhỏ thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, qua cái cảm giác mới mẻ rồi, quán ăn nhỏ dù sao cũng không bằng hương vị của mấy nhà hàng chính quy, nhưng hiếm khi có dịp đi ăn theo kiểu hẹn hò, nếu quá bình thường thì lại thấy tiếc.

Nghĩ ngợi một lúc lâu, Dương Thần bẻ lái, chạy về hướng bãi biển Trung Hải.

Lâm Nhược Khê tuy ngày thường cũng lái xe, nhưng những nơi cô đi cơ bản rất hạn chế, cho nên không biết Dương Thần định đưa cô đi đâu, khá căng thẳng hỏi: "Không phải đi ăn cơm sao? Tại sao lại đi ra biển?"

"Lát nữa em sẽ biết, bảo bối em yên tâm, ông xã sẽ không để em chết đói đâu", Dương Thần cười nhẹ nhàng nói.

Chưa đầy mười lăm phút, chiếc xe đã dừng lại trước một quán lẩu hải sản ven biển, thời điểm giao mùa đông xuân, ăn một nồi lẩu xua tan cái lạnh cũng rất tuyệt.

Lâm Nhược Khê nhìn quán lẩu đèn nê-ông rực rỡ, làn sương trắng bốc hơi nghi ngút, hương vị tươi ngon tỏa ra trong không khí, ban đầu cô có chút tò mò nhìn ngó, ngay sau đó liền cảm thấy bụng càng thêm đói.

"Sao anh lại biết chỗ này?" Lâm Nhược Khê hỏi.

Dương Thần sở dĩ nhớ tới quán này, thực ra là có liên quan đến Đường Uyển, bãi biển hẹn gặp Đường Uyển ngày đó nằm ngay gần đây, khi đến anh đi ngang qua nên có chút ấn tượng, nhưng điều này không thể nói với Lâm Nhược Khê, chỉ bảo: "Anh ngày thường rảnh rỗi thế này, cứ hay đi lang thang ấy mà."

"Đây là lẩu sao?" Lâm Nhược Khê không truy hỏi thêm, chuyển sang nghi hoặc hỏi.

"Đương nhiên rồi, sao lại hỏi như vậy?" Dương Thần ngạc nhiên.

Gương mặt Lâm Nhược Khê hơi ửng đỏ: "Em... em chưa từng ăn lẩu, nên hỏi thử xem."

Đến đây thì Dương Thần mới thực sự mục sở thị cái gọi là "thiên kim tiểu thư", con bé này từ nhỏ đến lớn lại chưa từng ăn lẩu!? Nhưng nghĩ lại cũng đúng, trong nhà toàn phụ nữ, ai lại nghĩ đến cách ăn hào sảng thế này? Hơn nữa ăn lẩu dễ nóng trong người, nổi mụn, quả thật không thích hợp để dưỡng nhan.

"Vậy thì để anh phá 'lần đầu' của em đi", Dương Thần cố tình nói giọng nghiêm túc.

Lâm Nhược Khê lườm anh một cái cháy mặt, vẻ đê tiện trong lời nói của Dương Thần cô vẫn nghe ra được.

Chỉ là ăn lẩu thôi mà? Trong phim Hàn thiếu gì, còn sợ mình không biết ăn sao? Lâm Nhược Khê thầm nghĩ.

Hai người bước vào quán, phục vụ dẫn họ đến một chiếc bàn gần cửa sổ, dọc đường đi, không ít ánh mắt nóng bỏng trong quán lẩu dán chặt lấy Lâm Nhược Khê khiến cô có chút không tự nhiên, khung cảnh bữa tối náo nhiệt thế này, cô từ nhỏ đến lớn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Dương Thần vừa nhìn kích cỡ cái bàn, cũng chỉ đủ để năm, sáu đĩa thức ăn, không khỏi nhíu mày nói: "Đổi cái bàn lớn hơn đi, bàn này ăn thì gò bó lắm."

Người phục vụ là một thanh niên trẻ, trong lòng thầm mắng Dương Thần nhiều chuyện, chỉ có hai người mà còn muốn dùng bàn tròn lớn? Nhưng nhìn vẻ ngoài và cách ăn mặc của Lâm Nhược Khê, cũng biết hai người này không tầm thường, liền cười nói: "Thưa anh, tuy bàn nhỏ nhưng có thể dùng kệ để thức ăn, không vướng víu gì đâu ạ."

Dương Thần lắc đầu: "Vợ tôi hiếm khi mới đi ăn một lần, còn phải loay hoay bê đĩa lên xuống, mệt lắm, đổi cho chúng tôi cái bàn tròn lớn, loại cho mười người là tốt nhất, à đúng rồi, cần phòng riêng."

"Thưa anh, phòng riêng của chúng tôi rất khan hiếm, buổi tối khách đông là không đủ dùng", nụ cười của người phục vụ tắt ngấm, giải thích.

Lâm Nhược Khê không hiểu mấy chuyện này lắm, thấy Dương Thần dường như đang tranh cãi với phục vụ, muốn bảo Dương Thần bỏ qua đi, nhưng Dương Thần dường như rất để tâm.

Dương Thần lấy thẻ ngân hàng từ trong túi ra, nói với phục vụ: "Bây giờ tôi trả tiền luôn, tôi nhất định phải lấy phòng riêng, anh có thu gấp đôi giá tiền tôi cũng chẳng sao."

Người phục vụ lập tức không còn gì để nói, người ta cứ khăng khăng bỏ tiền đặt phòng mười người cho hai người dùng, tuy trong lòng khinh bỉ kiểu trọc phú này, nhưng phục vụ chẳng có lý do gì để từ chối, đành cầm thẻ ngân hàng đi nói với quản lý quầy, cuối cùng cũng đồng ý.

Đợi hai người vào phòng riêng, Lâm Nhược Khê hỏi: "Tại sao cứ nhất định phải bàn lớn, thực ra bàn nhỏ hơn chút cũng không sao, bây giờ bàn lớn thế này mà chỉ có hai người chúng ta, kỳ kỳ sao ấy."

Dương Thần cười nói: "Dù sao cũng là lần đầu em ăn lẩu, tất nhiên phải chuẩn bị môi trường tốt một chút, dù sao bảo bối Nhược Khê của anh cũng đâu thiếu tiền, tiêu thêm chút thì có sao. Hơn nữa, tuy hơi kỳ lạ nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc, chẳng phải sao?"

Lâm Nhược Khê lười chấp nhặt lý lẽ cùn của Dương Thần, nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào đôi chút.

Thực tế, mặc dù ăn cơm ở nơi đông người, Lâm Nhược Khê sẽ cảm thấy khá mới mẻ, nhưng ở đại sảnh, thật sự có quá nhiều ánh mắt nhìn về phía cô, điều này khiến Lâm Nhược Khê ăn cơm cũng thấy lúng túng. Hơn nữa, tính cách Lâm Nhược Khê khá hướng nội, trước mặt bao nhiêu người, lại là lần đầu lóng ngóng ăn lẩu, cô cũng có chút sợ hãi.

Dương Thần rõ ràng là đã cân nhắc những điều này, mới khăng khăng dù chỉ hai người cũng phải vào phòng riêng ăn.

Một bữa lẩu kết thúc, tuy chỉ có hai người nhưng Dương Thần đã ăn bằng lượng của năm, sáu người, riêng thịt cừu cuộn đã gọi hơn mười đĩa, khiến người phục vụ ngớ người kinh ngạc.

Lâm Nhược Khê ăn lẩu vị cay nồng, gương mặt xinh đẹp ửng hồng, mồ hôi thơm lấm tấm, những sợi tóc trước trán bết lại, trông khá chật vật, so với vẻ lạnh lùng ngày thường, lại thêm chút hơi thở nhân gian.

Dương Thần nhìn người phụ nữ ngồi cạnh mình, một bên đôi mắt đẫm nước, một bên thè lưỡi hồng hồng ra hà hơi, cảm thấy lúc này Lâm Nhược Khê mới giống một cô gái hơn hai mươi tuổi, đáng yêu vô cùng, không nhịn được ghé sát vào, thừa lúc Lâm Nhược Khê không đề phòng, hôn chụt lên đôi má phúng phính của cô một cái.

Lâm Nhược Khê lườm anh một cái, cau mày nói: "Miệng anh đầy dầu mỡ, đừng có làm bậy."

"Ý em là khi nào không có dầu mỡ thì có thể hôn?" Dương Thần cười tà ác.

Lâm Nhược Khê bĩu bĩu môi, lập tức dịch người ra xa một chút, mặc kệ Dương Thần, tiếp tục vớt rau trong nồi lẩu.

"Ăn nhiều thịt vào, em đâu có béo, tăng thêm chút thịt vẫn tốt hơn." Dương Thần giúp cô vớt một đống thịt cừu và thịt bò đặt vào đĩa của Lâm Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê chớp chớp mắt, hỏi: "Em gầy lắm sao?"

Dương Thần lắc đầu: "Dáng người vừa đẹp."

Đây là lần đầu tiên nói về vấn đề vóc dáng với chồng mình, Lâm Nhược Khê cảm thấy có phải mình ăn lẩu xong bị bốc hỏa không, nhưng đã lỡ nói rồi thì cũng chẳng sợ gì nữa, tiếp tục hỏi: "Vậy tại sao còn bắt em tăng cân?"

Dương Thần cười hì hì: "Anh thích ngắm phụ nữ mảnh mai, nhưng lại càng thích sờ những người phụ nữ có da có thịt hơn."

Lâm Nhược Khê thật muốn bê cái đĩa úp thẳng lên mặt tên khốn này, kiểu nói năng thế này mà cũng thốt ra được, quá vô lại!

Nhưng Lâm Nhược Khê vẫn lặng lẽ ăn hết chỗ thịt Dương Thần gắp cho cô vào đĩa.

Khi Dương Thần cũng cảm thấy bụng no căng, cả hai mới bước ra khỏi phòng riêng, đi đến quầy thanh toán.

"Thưa anh, tổng cộng là một nghìn hai trăm sáu mươi tệ", cô nhân viên thu ngân khi nói ra con số này, giọng hơi cứng đờ, cô biết việc đôi nam nữ này vừa nãy cứ khăng khăng đòi một phòng riêng, hai người này, vậy mà ăn hết hơn một nghìn tệ, số tiền mà mười người ăn chưa chắc đã hết.

Dương Thần đột nhiên chỉ vào cái bàn có hai người đàn ông đang ăn không xa đó, nói: "Hóa đơn bàn của họ, tôi cũng trả luôn."

Cô nhân viên sững sờ, nhưng vẫn gật đầu, đưa Dương Thần ký hai tờ hóa đơn.

Sau khi ra khỏi quán lẩu, Lâm Nhược Khê mới nghi hoặc hỏi: "Anh quen hai người đó sao?"

Dương Thần lắc đầu: "Không quen."

"Vậy tại sao lại giúp họ trả tiền?"

Hai người đi bộ về xe, Dương Thần khởi động xe, chỉ vào cửa quán lẩu, nói: "Em nhìn xem, họ ra rồi."

Lâm Nhược Khê nhìn qua, quả nhiên, thấy hai người đàn ông lạ mặt đó bước ra khỏi cửa quán lẩu, hơn nữa, còn nhìn về phía bên mình đầy ẩn ý.

Lâm Nhược Khê lập tức hiểu ra điều gì đó, hỏi: "Ý anh là, họ theo dõi chúng ta?"

"Chính xác mà nói, là đang giám sát xem chúng ta đã làm những gì", Dương Thần cười nhạt nói.

Lâm Nhược Khê không hiểu nổi: "Người nào lại làm vậy, tại sao phải giám sát chúng ta?"

"Ngoài kẻ rất hiếu kỳ về mối quan hệ của chúng ta ra, em nói còn ai vào đây nữa?" Dương Thần cười lạnh.

"Ninh Quốc Đống?" Lâm Nhược Khê lập tức nghĩ ngay đến gã khó chơi kia, chỉ có hắn, biết mình cùng Dương Thần ra ngoài ăn cơm, cũng chỉ có hắn, mới có khả năng lập tức phái người theo dõi hai người họ.

"Anh vừa rồi khăng khăng đòi phòng riêng, chính là không muốn bị họ nhìn chằm chằm?" Lâm Nhược Khê đột nhiên nhớ ra điểm này, hỏi.

Dương Thần cười cười: "Đó là một nguyên nhân, nhưng chủ yếu vẫn là vì muốn bà xã đại nhân vui vẻ, bảo bối Nhược Khê à, tối nay ăn cũng khá ngon miệng đấy chứ."

Lâm Nhược Khê không thèm để ý đến lời đùa cợt của Dương Thần, lo lắng nói: "Anh làm vậy, chính là đang nói cho Ninh Quốc Đống biết, anh đã nhìn thấu thủ đoạn của hắn. Thế chẳng phải là, anh hiện giờ đã kết thù với Ninh Quốc Đống rồi sao? Hắn ta nhìn không giống người tốt, mà còn là con trai Thủ tướng, lỡ hắn thật sự gây khó dễ cho anh, anh tính sao?"

Dương Thần cười lớn đáp: "Anh đã dám vạch trần tay sai của hắn một cách trực diện như thế, tất nhiên sẽ không sợ hắn, hôm nay hắn làm vậy, anh cứ xem như chơi đùa cùng hắn một chút, nhưng nếu hắn thực sự chọc giận anh, chuyện gì anh cũng làm được hết."

Lâm Nhược Khê nhìn sự cuồng nhiệt trong mắt Dương Thần, cảm thấy hơi an tâm hơn chút ít, khẽ thở dài, người ta vẫn nói, vợ chồng sau khi kết hôn, thời gian lâu dần sẽ hiểu rõ đối phương, nhưng với người chồng này, cô lại càng ngày càng không nhìn thấu.

Khi hai người về đến nhà, đã là gần mười giờ đêm, Quách Tuyết Hoa và Vương Mụ, cùng với Huệ Lâm đi làm đẹp về đều đã tới nhà. Trinh Tú đi học thêm ngày nào cũng phải tối mới về, giờ này đang ở trên lầu làm bài tập.

Vào đại sảnh, Quách Tuyết Hoa thấy hai người cùng nhau bước vào, không khỏi nở nụ cười hiền hậu: "Về rồi đấy à, đi chơi vui không?"

Lâm Nhược Khê mím môi, không nói gì, ánh mắt ra hiệu cho Dương Thần trả lời.

Dương Thần gật đầu: "Chỉ có hai người ăn cơm thì hơi lạnh lẽo, sau này mọi người đừng hoạt động đồng loạt như thế nữa."

"Con cái này, mẹ đây là có ý tốt, hai đứa đấy, chỉ là không đủ thân thiết, nên cùng nhau hẹn hò nhiều hơn mới tốt", Quách Tuyết Hoa cũng chẳng kiêng dè nói.

Dương Thần cười cười không để ý, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh ghế sô pha đặt một đống lớn túi giấy: "Mọi người còn đi mua sắm à?"

Vương Mụ ngại ngùng nói: "Vâng thưa con rể, không ngờ mua một cái là mua nhiều quần áo thế này, về nhà nhìn lại, nhiều thứ thực ra không cần thiết phải mua."

"Đâu có đâu ạ, mấy bộ quần áo này Vương Mụ mặc vào thực sự rất đẹp", Huệ Lâm ngọt ngào cười nói.

"Già cả rồi, còn dùng quần áo mới gì nữa", Vương Mụ dù đuôi mắt đã hằn không ít vết chân chim, nhưng cười lên vẫn mang nét mặn mà của người phụ nữ luống tuổi.

Mọi người tán gẫu chuyện gia đình một lúc, Vương Mụ pha trà nóng cho Dương Thần và Lâm Nhược Khê, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, nói với Lâm Nhược Khê: "Tiểu thư, sau khi Trinh Tú tiểu thư chuyển đến, căn nhà chúng ta hình như hơi chật chội rồi. Lúc nãy ban ngày đi dạo trung tâm thương mại, những lời Quách phu nhân nói tôi thấy rất có lý, sau này cô và con rể, còn sẽ có con cái, gia đình như chúng ta, chắc chắn phải sinh thêm vài đứa nữa, đến lúc đó, nhà nhất định sẽ không đủ dùng. Chi bằng chúng ta thừa dịp bây giờ còn tiện, chuyển nhà đi."

"Con cái?"

Lâm Nhược Khê không nghe kỹ những lời khác, chỉ nghe rõ hai chữ "con cái", ngẩn người nhìn Quách Tuyết Hoa đang cười tươi rói gật đầu đồng ý, lại nhìn sang Dương Thần đang xoa mũi làm vẻ thâm trầm.

Lâm Nhược Khê dám cá, mình chưa bao giờ thấy dở khóc dở cười như lúc này.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:384
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.