Đội tiên phong Bảo Trạch vừa đến hiện trường, trên sườn núi chéo liền lao xuống hai người đàn ông trung niên. Họ đi lại trên vách đá hiểm trở như đi trên đất bằng, chỉ trong chốc lát đã đáp xuống mặt đất vững vàng từ sườn núi cao hàng chục mét.
Hai người khoác bộ đồ thể thao rộng thùng thình, bên trong mặc chiến phục bó sát, trên cổ đeo thẻ nhân viên tập đoàn Bảo Trạch. Họ là người của chi nhánh Trường Sa.
"Ồ, các người vẫn chưa bị xử lý à." Một thành viên đội tiên phong có dị năng điều khiển lửa trêu chọc.
"Tuy không ai ra tay với chúng tôi, nhưng quả thực rất nguy hiểm. Cả ngày nay, chúng tôi phải chịu sự đe dọa từ ánh mắt của vô số người." Một người trong nhóm chi nhánh Trường Sa chột dạ lau mồ hôi.
"Thấy các người đến, cuối cùng cũng yên tâm rồi." Nhân viên trung niên còn lại thở phào nhẹ nhõm.
Trong chuyện này, tập đoàn Bảo Trạch không nghi ngờ gì chính là bên bị thù địch nhất. Dù sao nhà cao cửa rộng thực lực mạnh, các tán tu và thế lực gia tộc đều rất kiêng dè. Vì vậy Lôi Điện Pháp Vương đã sắp xếp 99 nhân viên hành động, chính là để ngăn chặn việc các tán tu liên minh vây công người của Bảo Trạch.
Hai nhân viên của chi nhánh Trường Sa, cả ngày nay đều sống trong sợ hãi. Họ được phái tới đây làm tai mắt, bản thân thực lực chắc chắn rất mạnh, nhưng cao thủ trong giới tán tu cũng nhiều không kém, dị năng đủ loại, thật sự muốn đánh lén bạn thì căn bản không thể phòng bị.
May thay những năm gần đây, uy thế của Bảo Trạch trong giới huyết duệ ngày càng lớn, giết chóc quả quyết. Dưới sự giám sát của bàn dân thiên hạ, không ai dám ra tay với hai người họ. Ngộ nhỡ bị kẻ thù trong giới tán tu hoặc kẻ thích lo chuyện bao đồng tố giác, kẻ sát nhân sẽ bị toàn quốc truy nã.
"Tình hình thế nào?" Viên Thần hỏi.
"Đã tìm thấy vị trí chính xác của nơi giấu kho báu, nhưng lối vào bị cấm chế mạnh mẽ phong ấn, tạm thời chưa có ai phá giải được phong ấn." Đồng nghiệp chi nhánh Trường Sa giơ tay, chỉ về phía xa xa.
Phía trước là vách núi dựng đứng, có một tảng đá lớn nhô ra xiên xiên. Trên đá đứng một người phụ nữ có vóc dáng rất nổi bật, đeo hai thanh trường đao miệng hẹp. Cô ta quay lưng về phía mọi người, cúi đầu nhìn xuống hang núi sau tảng đá lớn.
Cửa hang đứng một người đàn ông gầy gò, mặc áo gió, bóng lưng cứng cỏi như đốt trúc. Không xa đó, trên thân cây bị gãy có hai đứa trẻ đang ngồi, một nam một nữ. Chúng trông ngây thơ hồn nhiên, vui vẻ đung đưa chân, khuôn mặt trắng trẻo nụ cười rạng rỡ.
Bốn người này ở gần hang núi nhất, những người khác đều giữ khoảng cách với họ.
"Kho báu của Yêu Đạo nằm trong hang núi, nếu không có gì bất ngờ, đó cũng là căn cứ địa của đội ngũ kháng Nhật năm xưa. Mấy chục năm nay, sở dĩ không ai tìm được là vì bên ngoài hang núi có một tầng huyễn trận, nên suốt bao năm qua, người thường không thể tìm thấy di chỉ của đội ngũ kháng Nhật. Người thức tỉnh tinh thần lực nhìn một cái là ra, phá được huyễn trận nhưng không thể vào hang, vì cửa hang có phong ấn."
Lý Tiên Ngư để ý thấy, hang núi vốn dĩ nên bị cây cối che khuất, vì cửa hang có dấu vết chặt phá dọn dẹp rõ ràng. Điều này chứng tỏ hang núi này dù không có huyễn trận và cấm chế, bản thân nó cũng đã rất bí mật.
"Phong ấn kiểu gì?" Viên Thần trầm giọng hỏi.
"Không phải đại phong ấn chí cao vô thượng của Đạo gia, cũng không phải phong ấn tà đạo âm hiểm quỷ dị, mà chỉ là phong ấn bình thường nhất."
"Phong ấn bình thường nhất?"
"Đúng vậy, nhưng nó có một đặc điểm: Khí! Khí lượng khổng lồ, khí tuôn trào không dứt, khí vô cùng vô tận." Giọng của đồng nghiệp chi nhánh Trường Sa lộ vẻ khó tin: "Chỉ là phong ấn bình thường nhất, nhưng vì có nguồn khí gần như không bao giờ cạn kiệt, nó trở nên kiên cố không thể phá vỡ, không thể lay chuyển."
"Phong ấn bình thường nhất thì cách giải đơn giản nhất, dùng lực phá nó. Nhưng vì có đủ lượng khí, có thể coi là nguồn khí vô tận, phong ấn đơn giản nhất lại trở nên hóc búa nhất." Đôi môi dày và rộng của Viên Thần mím lại, nheo mắt nhìn về phía hang núi: "Thú vị đấy, có người thức tỉnh hệ Thổ nào thử đi vào hang từ bên trong lòng núi chưa?"
"Đã thử, nhưng cũng đụng phải phong ấn. Phong ấn này rất khổng lồ, không có kẽ hở nào để chui lọt." Nhân viên chi nhánh Trường Sa nói.
Phép phong ấn của Đạo môn Phật môn tầng tầng lớp lớp, một số phong ấn cao cấp cần tâm pháp, khẩu quyết đặc định, nếu không tinh thông đạo này thì người ngoài tuyệt đối không thể phá giải phong ấn. Phong ấn đơn giản nhất thì cách phá giải cũng rất đơn giản, chỉ cần dùng bạo lực phá hủy là được, chính vì thế mới gây ra cục diện bế tắc hiện tại.
Mọi người phát hiện một chuyện rất khó xử, thế mà chẳng ai có thể dùng man lực phá phong ấn.
"Điều này không thể nào, lấy đâu ra nhiều khí thế kia, chẳng lẽ trong hang núi có cao thủ Cực Đạo đang duy trì phong ấn?" Lôi Đình Chiến Cơ không thể hiểu nổi.
"Phàm là liên quan đến Yêu Đạo, đều không thể coi thường." Viên Thần nói.
"Vua Cát Cát, vậy chúng ta phải làm sao?" Lý Tiên Ngư giả vờ mình là lính mới, gọi cái biệt danh này ra xong hắn liền hối hận, cảm thấy mình sẽ bị đấm chết. Nhìn thể phách này của Viên Thần, không phải tanker thì cũng là chiến sĩ, chiến lực chắc chắn cao hơn Tam Vô nhiều. Chủ yếu là nhìn cái mặt này của Viên Thần, hắn lại nhớ đến con khỉ trong "Hùng Xuất Mộ", giống vãi chưởng.
"Vua Cát Cát... Ta thích cách gọi này, nó làm ta nhớ lại thời gian xưng vương xưng bá ở Nga Mi năm xưa." Bàn tay đầy lông lá của Viên Thần vỗ vỗ vai hắn, "Nhưng Cát Cát có nghĩa là gì nhỉ?"
Ham muốn sống sót của Lý Tiên Ngư vẫn khá mạnh, hắn nảy ra ý tưởng: "Chính là ý nghĩa cát tường, hy vọng ngài có thể mang lại may mắn cho đội ngũ chúng ta."
Viên Thần nghe xong rất hài lòng, giọng nói cũng hòa ái hơn nhiều: "Nếu Tổ bà của cậu còn có thể lấy ra thực lực như ngày đó ở Lưỡng Hoa Tự, phá giải phong ấn không phải chuyện khó."
Câu này rõ ràng là nói cho Tổ bà nghe, Vua Cát Cát liếc nhìn Tổ bà một cách nhẹ bẫng.
Nhưng Vô Song Chiến Hồn vẫn mặt không cảm xúc cắn hạt dưa, làm ngơ trước sự ám chỉ của hắn, Viên Thần thở dài, cũng không cưỡng cầu nữa.
Lý Tiên Ngư biết thực ra Tổ bà cũng rất khó xử, lượng khí mượn từ Phật Đầu đã dùng hết, chiến lực của bà giảm sút nghiêm trọng, căn bản không phá nổi phong ấn. Tất nhiên, nếu lão nhân gia bà cắn hàm răng nhỏ, hạ quyết tâm muốn chết chùm với phong ấn, dựa vào thể phách Chiến Hồn vô song thiên hạ của bà, dùng đầu húc tới sáng mai, nghĩ cũng có thể phá được phong ấn...
"Phó San, Trần Ngự, và cả hai lão yêu quái kia đều thử qua rồi sao?" Viên Thần hỏi.
"Họ hợp lực cũng không phá nổi phong ấn, thiếu chút nữa, tôi nghĩ họ sẽ tìm ngài cùng ra tay." Đồng nghiệp chi nhánh Trường Sa nói.
Vừa hay, hắn vừa dứt lời, trong hai đứa trẻ ở đằng xa, bé gái cười khúc khích, giọng trong trẻo như chuông bạc: "Tề Thiên Đại Thánh đến rồi, Tề Thiên Đại Thánh đến rồi."
Người phụ nữ cao lớn đeo song đao bên hông quay người, lớn tiếng nói: "Viên Thần, năm người chúng ta liên thủ, phá giải phong ấn, thế nào?"
"Đang có ý đó." Viên Thần gật đầu, đi về phía hang núi. Nơi hắn đi qua, đám đông tự động tản ra nhường đường.
Trong đầu Lý Tiên Ngư hiện lên tư liệu về mấy vị kia. Người phụ nữ đeo song đao miệng hẹp tên là Phó San, xếp hạng 28 trong danh sách huyết duệ, tán tu, sư phụ là danh gia đao đạo. Dị năng của người này bình thường, nhưng lại là thiên tài tuyệt đỉnh luyện đao.
Quỷ Thủ Phi Đao Trần Ngự, tộc nhân nhà họ Trần trong bảy gia tộc lớn, xếp hạng 42 trong danh sách huyết duệ, dị năng của nhà họ Trần là hệ Phong. Người này đi lối riêng, người khác dùng khí ngự đao, hắn dùng gió ngự đao, thời đỉnh cao từng ngự một trăm lẻ tám thanh phi đao.
Kim Đồng Ngọc Nữ, xếp hạng 50 trong danh sách huyết duệ, một cặp anh em song sinh mãi không lớn, còn gọi là yêu quái bất lão. Là người thức tỉnh tinh thần lực rất bình thường, nhưng cả hai có thiên tư xuất chúng trong việc luyện khí, có thuật hợp kích đặc biệt, có thể chiến đấu với cao thủ xếp hạng trước 30.
Lý Tiên Ngư toát mồ hôi lạnh, Yêu Đạo quả không hổ danh là nhân vật đỉnh cao hai trăm năm qua, chỉ trong một ngày, nơi này đã hội tụ nhiều biến thái như vậy. Nếu cộng thêm Chiến Thần, Huyết Ma, Lý Bội Vân vẫn ẩn mình sau màn đến nay chưa xuất hiện... nếu thực sự vây công, Bảo Trạch hoàn toàn không chiếm ưu thế.
"Mẹ kiếp, tới bốn siêu cao thủ trong top 50 danh sách huyết duệ rồi kìa, từ bao giờ siêu cao thủ lại phổ biến thế này." Khóe miệng Lý Tiên Ngư giật giật.
"Thực ra kẻ khó đối phó nhất không phải họ, mấy siêu cao thủ này ít nhất là nhìn thấy được, tránh mũi nhọn của họ là được. Mối đe dọa thực sự của chúng ta là những tán tu đó." Lôi Đình Chiến Cơ hạ giọng: "Những tán tu này thủ đoạn khác nhau, sự mạnh yếu thể hiện ra cũng không giống nhau. Nhớ đám côn trùng chúng ta gặp lúc tới đây không, nếu đó là một đại tông sư cổ thuật, vậy thì sẽ rất phiền phức. Tác chiến trong núi rừng hoang dã, cổ sư là một trong những đối thủ khó chơi nhất, giết người vô hình. Theo tôi thấy, còn đáng sợ hơn mấy vị đại cao thủ kia nhiều."
"Ví dụ như nếu chúng ta vào hang, phải cảnh giác hơn với người thức tỉnh hệ Thổ, trong hang núi là sân nhà của họ, mức độ đe dọa thậm chí còn cao hơn Chiến Thần."
Lý Tiên Ngư kiên nhẫn lắng nghe, hắn biết đây là Chiến Cơ đang phổ cập kiến thức cho mình, kinh nghiệm các mặt của Lý Tiên Ngư đều quá nông cạn, rất dễ chịu thiệt lớn. Đồng thời Lôi Đình Chiến Cơ cũng đang truyền đạt cho hắn một thông tin quan trọng, thế giới thực không phải trò chơi trực tuyến, cấp bậc (chiến lực) không đại diện cho tất cả. Không được coi thường những tán tu xếp hạng cuối, hoặc chưa lên danh sách huyết duệ. Không lên bảng không có nghĩa thực lực không mạnh, dân số huyết duệ toàn quốc không ít, không phải cứ ngoài một trăm là kẻ yếu.
Một số người thức tỉnh nếu chiếm được thiên thời địa lợi, thậm chí còn đáng sợ hơn cao thủ trong danh sách huyết duệ.
"Ồ, đường tỷ, tỷ không ở yên tại Thượng Hải, sao lại chạy tới Hồ Nam rồi, duyên phận à, duyên phận à." Tiếng cười cợt nhả truyền đến.
Nghe thấy tiếng cười này, sắc mặt Lôi Đình Chiến Cơ lập tức thay đổi.
Lý Tiên Ngư nghe tiếng nhìn sang, một thanh niên ăn mặc hào nhoáng, dẫn theo một đám tay sai nghênh ngang đi tới.
Thanh niên ngoại hình tuấn tú, có thể gọi là mày kiếm mắt sao, trông địa vị không thấp, chỉ là ánh mắt của hắn khiến Lý Tiên Ngư rất khó chịu, cợt nhả, phóng túng, rất thiếu tôn trọng.
Đường tỷ?
Lý Tiên Ngư ngơ ngác quay đầu lại, hạ giọng: "Chiến Cơ, em trai cô à?"
Lôi Đình Chiến Cơ nắm chặt nắm đấm, trừng trừng nhìn chằm chằm thanh niên kia.
"Mấy năm không gặp, đường tỷ càng ngày càng xinh đẹp." Thanh niên tặc lưỡi liên hồi, đánh giá vóc dáng cao gầy của Lôi Đình Chiến Cơ, ánh mắt cuối cùng dừng trên mặt cô: "Tôi thích ánh mắt này của cô, mãnh liệt."
Lý Tiên Ngư nghe ra có gì đó không ổn, sắc mặt của Lôi Đình Chiến Cơ và giọng điệu của thanh niên, hai người rõ ràng không phải đường tỷ đệ bình thường.
"Ai là đường tỷ của anh, tôi và nhà họ Ngô các người không có bất kỳ quan hệ nào." Lôi Đình Chiến Cơ lạnh lùng nói. Cô hít sâu một hơi, cố đè nén cơn giận.
"Tiện nhân, giống hệt chị gái cô đều là giống loài thấp kém, chị gái cô hại chết anh trai tôi, món nợ này tôi sẽ đòi lại từ người cô." Thanh niên nói lật mặt là lật mặt, giây trước còn cợt nhả mập mờ, giây sau đã âm trầm oán độc.
"Anh muốn chết." Lôi Đình Chiến Cơ nặn ra ba chữ từ bờ môi đỏ mọng.
"Ái chà chà, đường tỷ đây là muốn đánh tôi à, tôi không phải đối thủ của tỷ, hay là chúng ta lên giường thử xem?" Thanh niên lùi lại một bước, quay đầu dặn dò hai người trung niên vạm vỡ bên trái phải: "Dương thúc, Chu thúc, hai người phải bảo vệ tôi đấy."
Thanh niên nói tiếp: "Đường tỷ, tỷ phải suy nghĩ cho kỹ, tỷ là đại diện cho Bảo Trạch đấy. Kho báu này còn chưa bắt đầu cướp, nếu tôi hét lớn một tiếng: Bảo Trạch đánh người kìa! Tỷ nói xem những người ở đây sẽ nghĩ thế nào? Đệ đệ đây là lương dân, sẽ không ra tay với các người, nhưng những người khác thì chưa chắc, không chừng có tán tu liên minh, đánh lén, đánh úp... tỷ lại làm liên lụy đồng đội đấy."
Những lời này nói ra quả thực rất có lý, Lôi Đình Chiến Cơ nắm chặt hai nắm đấm run lên bần bật, nghiến chặt răng.
"Tỷ dù sao cũng là huyết mạch nhà họ Ngô tôi, chúng ta bàn chuyện gia đình, bảo đồng nghiệp của tỷ đừng trừng mắt hung dữ thế, liên quan quái gì đến họ."
Thanh niên này nói chuyện âm dương quái khí, còn nhục mạ Lôi Đình Chiến Cơ, U Manh Vũ, Hạ Tiểu Tuyết, Lưu Không Sào mặt đầy giận dữ, ngay cả vài người trung niên tương đối trầm ổn trong đội cũng không khỏi nhíu mày.
"Ồ, còn tưởng là thần thánh phương nào, hóa ra là nhà họ Ngô à, ghê gớm thật đấy." Hạ Tiểu Tuyết châm chọc.
Nói thì nói vậy, nhà họ Ngô dù sao cũng là một trong bảy họ lớn, không phải tán tu tầm thường hay tiểu môn tiểu hộ, người của tập đoàn Bảo Trạch cũng không thể tùy tiện nắn bóp. Trừ khi là ở tổng bộ Thượng Hải.
"Thứ muốn chết." U Manh Vũ nhíu mày.
"Vị tiểu thư này muốn đánh tôi à? Lại đây lại đây, mau ra tay đi." Thanh niên nhà họ Ngô ghé mặt lại gần, "Tôi nhớ Bảo Trạch có một quy tắc, không cho phép sử dụng bạo lực với huyết duệ chưa gây chuyện, hay là tiểu thư lấy thân thử pháp xem?"
U Manh Vũ cắn môi không nói nữa, cô phát hiện miệng lưỡi tên này đặc biệt nhanh nhảu, nói không lại hắn.
Lưu Không Sào âm dương quái khí nói: "Huynh đệ, tôi ngưỡng mộ cậu đấy, cậu là người đàn ông mồm mép lợi hại nhất tôi từng gặp, bình thường chắc chắn có vô số kinh nghiệm thực chiến nhỉ."
Thoạt nghe có vẻ không có gì, nhưng kết hợp với biểu cảm và giọng điệu của Lưu Không Sào, liền trở nên đầy hàm ý.
Thanh niên âm trầm liếc hắn một cái, dường như lười lãng phí lời lẽ với một tên vô danh tiểu tốt: "Đường tỷ, tôi nhớ tỷ nhiều năm rồi, thân phận con hoang của tỷ tuy không vẻ vang, nhưng muốn nhận tổ quy tông cũng không phải là không thể, chúng ta đều đã qua năm đời, tỷ còn có thể gả ngược lại về bổn gia, giống hệt chị gái tỷ vậy!"
Câu cuối cùng, hắn nhấn chữ đặc biệt nặng, trong giọng điệu và sắc mặt toàn là châm chọc và khinh bỉ.
Máu toàn thân Lôi Đình Chiến Cơ lập tức dồn lên mặt, giận đến run rẩy cả người.
Con hoang!
Chị gái... gả ngược về nhà họ Ngô!
Tin tức này có chút gây sốc, U Manh Vũ và những người khác ngạc nhiên nhìn Lôi Đình Chiến Cơ.
Lý Tiên Ngư cũng bất ngờ, hắn tự thấy mình và Lôi Đình Chiến Cơ đã rất thân rồi, không chỉ thân mà còn có chút mập mờ, nhưng hắn chưa bao giờ nghe Lôi Đình Chiến Cơ nhắc đến gia thế bối cảnh của mình, hỏi cô cũng không nói, cô giữ kín như bưng về chuyện quá khứ của mình.
Chính vì thế, lúc này bị hắn nói ra trước mặt mọi người, đối với một người phụ nữ mà nói, nào chỉ là khó xử đơn giản như vậy.
Đây là sỉ nhục.
Lý Tiên Ngư hạ giọng thì thầm với Lưu Không Sào vài câu, đảo mắt nhìn quanh một vòng, lặng lẽ đi sang một bên, chọn một hòn đá, dùng sức đập vào đầu mình.
"Bộp."
Tiếng động trầm đục nghe thôi đã thấy đau, máu ấm nóng chảy dọc theo khuôn mặt xuống.
Hai bên đang giương cung bạt kiếm, đồng loạt nhìn sang.
"Con làm cái gì đấy." Tổ bà nhíu mày.
"Ồ, vị này đang biểu diễn đập đá trên đầu à? Đáng tiếc cái đầu gỗ của ngươi vẫn chưa đủ cứng." Thanh niên nhà họ Ngô không nhịn được cười lên.
Đám tùy tùng sau lưng hắn cũng hùa theo cười phá lên.
Lý Tiên Ngư vẻ mặt hoảng sợ: "Tổ bà, con cũng không biết mình đang làm cái gì nữa."
"Con không khống chế được bản thân!" Hắn hét lớn một tiếng, lại lấy thêm một hòn đá đập vào đầu mình.