Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 3535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Đánh hắn

❊ ❊ ❊

"Không khống chế được bản thân nữa rồi sao?"

Câu trả lời của Lý Tiên Ngư khiến mọi người ngẩn ra, ai nấy đều mù tịt. Không đợi họ hỏi han, Lý Tiên Ngư lại đột nhiên kêu quái gở: "Cứu mạng!"

Sau đó, hắn như kẻ điên cuồng dùng đá đập mạnh vào đầu mình, đập đến máu thịt be bét.

Hành động tự hại này của hắn trông không giống xuất phát từ ý muốn chủ quan. Tay trái hắn dùng sức nắm chặt cổ tay phải, giống như đang đấu tranh với thứ gì đó. Hắn cố hết sức muốn khống chế bàn tay phải của mình, sắc mặt dữ tợn, nhưng bàn tay phải vẫn kiên định không dời, vung đá đập lên đầu hắn.

Cảnh tượng này trông khá quỷ dị, giống hệt như cảnh quỷ nhập tràng trong phim kinh dị. Nhưng những người có mặt ở đây đều chẳng phải hạng người tầm thường, quỷ quái tầm thường sao có thể khống chế được họ.

Ngay lúc đó, Lưu Không Sào hét lớn: "Được lắm, các người dám tấn công nhân viên bộ phận chấp pháp của Tập đoàn Bảo Trạch, gan to bằng trời rồi!"

Tiếng hét này của cậu ta the thé, vang vọng khắp thung lũng. Cộng thêm động tĩnh do Lý Tiên Ngư đột nhiên phát điên gây ra, cho dù sự chú ý của mọi người đều đặt vào cửa phong ấn, cũng có rất nhiều người không kìm được mà liên tục ngoái nhìn về phía này.

Mà sau khi nghe thấy tiếng hét của Lưu Không Sào, Chiến Thần khựng bước chân, quay đầu nhìn lại.

Ngay lập tức, những ánh mắt vốn luôn dõi theo Chiến Thần cũng theo đó mà nhìn sang.

"Nói bậy bạ, hắn tự phát điên thì liên quan gì đến chúng ta." Sắc mặt Ngô Luân hơi biến đổi.

"Trong đám các người có kẻ thức tỉnh năng lực hệ tinh thần, chính hắn đã thao túng huynh đệ của tôi, khiến cậu ấy làm ra hành vi tự hại." Lưu Không Sào bi phẫn muốn chết: "Các người vừa lên tiếng đã ép hỏi tin tức về Vạn Thần Cung, không có kết quả liền âm thầm giở trò ám toán. Tâm cơ thâm trầm thật đấy, là muốn ép Vô Song Chiến Hồn ra tay với các người, khiến cô ấy tự mình phá vỡ hiệp ước của bản thân sao?"

"Tôi không có, không phải tôi, anh vu oan cho tôi." Ngô Luân giật giật lông mày, lớn tiếng biện bạch: "Tập đoàn Bảo Trạch quá bá đạo, phong ấn còn chưa mở ra đã muốn trừ khử dị kỷ..."

"Chuyện gì thế? Người nhà họ Ngô và Bảo Trạch đánh nhau rồi à?"

"Bảo Trạch quá bá đạo."

"Ơ... Người thừa kế nhà họ Lý bị sao vậy, tự dưng phát điên, thật sự bị người nhà họ Ngô khống chế à?"

"Có phải giả vờ không nhỉ."

"A, cứu mạng~" Lúc này, Lý Tiên Ngư hét lên một tiếng, đột nhiên vứt tảng đá đi, rút từ trong ví da ra một chuôi kiếm laser. Phập một tiếng, lưỡi kiếm dài ba centimet sáng loáng trong bóng tối.

Sau đó, ngay trước mặt tất cả mọi người, hắn trình diễn tuyệt kỹ thành danh của gia tộc Quan Cốc ở đảo quốc: Mổ bụng tự sát!

"Xì~"

Khắp bốn phía thung lũng đều truyền đến tiếng hít vào khí lạnh.

"Vãi, đây không phải giả vờ đấy chứ."

"Người nhà họ Ngô liều lĩnh quá, lúc này còn đi gây chuyện với nhà họ Lý."

"Miệng còn hôi sữa, làm việc không chắc chắn, đám trẻ tuổi cứ dễ coi thường người khác, tôi đoán họ sắp xui xẻo rồi."

"Thế chẳng phải tốt quá sao, họ đánh chết sống, người hưởng lợi là chúng ta."

Lưu Không Sào rưng rưng nước mắt, nghĩa chính ngôn từ: "Ám hại thành viên bộ phận chấp pháp của Tập đoàn Bảo Trạch, các người đã vi phạm Pháp luật Quản lý Huyết duệ, tôi đại diện cho chi nhánh Du Thành bắt giữ các người."

"Trả thù cho tôi!" Lý Tiên Ngư rút kiếm quang ra, kéo theo một dòng máu tươi lớn, lẳng lặng bò đến nơi an toàn, lúc này mới chộp lấy một tảng đá ném qua: "Đánh hắn."

Tổ bà là người đầu tiên xông lên, hai tay đặt lên trán hai người trung niên thực lực mạnh nhất trong đám người nhà họ Ngô, khí cơ trong lòng bàn tay cuồn cuộn, đẩy họ văng ra mấy chục mét.

Khi hai người trung niên văng ngược ra ngoài, đồng thời biến mất. Hai luồng khí cơ của Tổ bà rơi vào khoảng không, nổ tung trên mặt đất, đất đá bay tung tóe.

Khi họ xuất hiện trở lại, đã ở nơi xa, cả hai đều vô cùng chật vật, trán máu tươi chảy ròng ròng.

Năng lực này Lý Tiên Ngư không thể quen thuộc hơn, năng lực đặc trưng của Lôi Đình Chiến Cơ, dùng tốc độ cực nhanh để đạt được hiệu quả tương tự dịch chuyển tức thời.

Hóa ra đây chính là năng lực gia truyền của nhà họ Ngô: Thần Hành.

Cùng lúc đó, đội tiên phong của Bảo Trạch đã lao về phía đám người nhà họ Ngô. Ngoại trừ Lưu Không Sào và Hạ Tiểu Tuyết, những người khác trong đội tiên phong đều là cao thủ, toàn bộ đều xếp vào hàng ngũ nhân viên cao cấp. Ngay cả U Manh Vũ, nếu như cô nàng phát điên lên, triệu hồi chị gái U Minh Vũ ra, thì cũng là người đứng đầu trong số các nhân viên cao cấp.

Hai chị em nhà họ U tính cách hoàn toàn trái ngược, tên cũng rất dễ phân biệt, người có bộ "Thảo" là em gái, người không có là chị gái.

Năng lực của người nhà họ Ngô quyết định việc họ không sở hữu thế mạnh trong việc đối đầu trực diện, như đom đóm tản ra tứ phía.

Các thành viên đội tiên phong không chút hoang mang, đồng loạt rút súng Desert Eagle cỡ nòng lớn ra, bắn tỉa từ xa vào đám người nhà họ Ngô. Tiếng súng chát chúa vang vọng trong thung lũng.

Vũ khí nóng vẫn có sát thương đối với Huyết duệ, mặc dù không thể một phát mất mạng như với người bình thường.

U Manh Vũ một tay cầm súng, một tay cầm kiếm, vừa bắn tỉa người nhà họ Ngô ở không xa, vừa xoay người một kiếm chém bay một người nhà họ Ngô khác đang lén lút đánh úp tới, oa oa kêu lên: "Ghét quá đi, tự nhiên xông ra đánh lén người ta."

Cô bé mặt mày đầy phấn khích, gò má ửng đỏ.

Lưu Không Sào đã tiếp lấy chuôi kiếm laser Lý Tiên Ngư ném cho mình, kích hoạt lưỡi kiếm dài một mét, đây mới là vũ khí chính của cậu ta, khẩu súng lục có sát thương cực lớn ngược lại trở thành thứ có cũng được không có cũng chẳng sao. Ngoại trừ hồi quân sự đại học, cậu ta hầu như chưa từng chạm vào súng, đừng nói chi đến thiện xạ.

Cho nên cậu ta là người chật vật nhất trong đội tiên phong.

Chỉ có Tổ bà và Lôi Đình Chiến Cơ là đuổi theo đánh người nhà họ Ngô. Lôi Đình Chiến Cơ là người đứng đầu trong số các nhân viên cao cấp của Bảo Trạch, dù cho lần này người nhà họ Ngô đến cũng là cao thủ, nhưng ngoại trừ hai người trung niên đang bị Tổ bà truy sát kia, không một ai là đối thủ của Lôi Đình Chiến Cơ.

Mỹ nhân chân dài mỗi khi đuổi kịp một kẻ, liền dứt khoát vặn gãy cổ đối phương, sau đó rút súng lục bồi thêm một phát vào tim.

Cô và nhà họ Ngô dường như có thù sâu, lúc giết người cực kỳ quyết đoán và tàn nhẫn, tuyệt không nương tay.

Tổ bà thì giống như đang chơi đùa, ngang ngược xông xáo, vui vẻ không thôi, chỉ chăm chăm đuổi đánh hai tên cao thủ kia.

Các tán tu trong thung lũng rất tự giác nhường ra đủ không gian chiến đấu cho hai bên, đứng xem trận chiến với thái độ hả hê. Nhưng hễ thấy Vô Song Chiến Hồn lao về phía mình, các tán tu sẽ biến sắc lùi lại.

Trong quá trình Vô Song Chiến Hồn truy sát người nhà họ Ngô, có hai tán tu phản ứng chậm, trực tiếp bị Vô Song Chiến Hồn tông cho tan xác.

Cho đến nay, vẫn chưa nhìn ra thực hư của Vô Song Chiến Hồn, cô nàng vẫn luôn chơi đùa, ngang ngược xông xáo không kiêng nể gì, nhưng lại không hề tung ra chiêu thật.

Ngô Luân không hề báo trước xuất hiện phía sau Lý Tiên Ngư, gương mặt tuấn lãng đầy vẻ dữ tợn. Trong vài phút ngắn ngủi, một nửa số người mã hắn mang từ nhà họ Ngô đến đã tổn thất. Trận tranh đoạt bảo vật này còn chưa bắt đầu, hắn đã sớm bị loại rồi.

Kẻ đầu têu chính là người thừa kế nhà họ Lý.

Ngô Luân không phải loại công tử bột mới chập chững vào đời, hắn đã có kinh nghiệm lăn lộn giang hồ nhiều năm. Tuy bên cạnh luôn có cao thủ trong gia tộc bảo vệ, thiếu chút kinh nghiệm chém giết sinh tử, nhưng cũng rèn cho hắn chút tâm cơ và sự khôn khéo. Việc hắn khiêu khích, sỉ nhục Lôi Đình Chiến Cơ, nếu ở bình thường thì đúng là đã vượt quá giới hạn. Nhưng vào lúc này, Tập đoàn Bảo Trạch dám ra tay chắc chắn sẽ khiến mọi người kiêng dè, chính là nắm thóp được điểm này, hắn mới dám không kiêng nể gì mà chiếm lợi thế trên lời nói, sỉ nhục đứa con ngoài giá thú của gia tộc kia.

Nhưng vị quý công tử đại tộc như hắn, âm mưu dương mưu đã thấy không ít, thủ đoạn lén lút hạ lưu thì lại tiếp xúc ít, dù sao cũng chẳng ai dám đối đãi với đệ tử đích hệ nhà họ Ngô như vậy.

Vạn vạn không ngờ tới người thừa kế nhà họ Lý lại tàn nhẫn hiểm độc như vậy, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, không tiếc tự hại để vu oan cho nhà họ Ngô. Như vậy, đòn phản kích của Tập đoàn Bảo Trạch đã trở nên danh chính ngôn thuận, các tán tu có mặt ở đây sẽ không vì thế mà kiêng dè, ngược lại sẽ cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình mà chủ động trêu chọc người của bộ phận chấp pháp.

Nhưng hắn làm vậy, có đáng không?

Nguy rồi, năng lực của hắn là tự chữa trị!

Ngô Luân cuối cùng cũng phản ứng lại, hào quang trên người người thừa kế nhà họ Lý quá chói sáng, thường dễ khiến người ta bỏ qua những chi tiết vụn vặt không đáng kể.

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy người thừa kế nhà họ Lý đột ngột ngửa đầu, cổ họng chuyển động, khoảnh khắc tiếp theo, một ngụm đờm đặc "dưa cải" phun ra.

Ngô Luân cứng nhắc thu hồi con dao trong tay, dịch chuyển tránh né, sắc mặt âm trầm xuất hiện ở cách sau lưng Lý Tiên Ngư mười mấy mét.

"Tôi đã đoán là anh sẽ đến tìm tôi." Lý Tiên Ngư nhếch miệng: "Đám hoa trong nhà kính các người, tâm địa hẹp hòi nhất, Nhai Tí Tất Báo (thù dai)."

Ngô Luân hung hăng nói: "Dám quyết một trận sống chết không."

"Sợ anh chắc? Xem chiêu!" Lý Tiên Ngư ném về phía hắn một vật, Ngô Luân né tránh, nhưng phát hiện đó chỉ là một hòn đá nhỏ. Khi nhìn lại hắn, người thừa kế nhà họ Lý đã co cẳng bỏ chạy, mặt dày vô sỉ hét lớn: "Chiến Cơ, Tổ bà, cứu mạng, thằng nhãi ranh nhà họ Ngô muốn giết tôi."

Ngô Luân hoàn toàn không có cảm giác tự hào khi "đánh tơi bời" người thừa kế nhà họ Lý, ngược lại sắc mặt xanh mét. Ở không xa "ầm" một tiếng nổ lớn, Vô Song Chiến Hồn xé đất lao tới, bên kia Lôi Đình Chiến Cơ khí thế hừng hực sát tới.

Ngô Luân không còn do dự, hận hận trừng mắt nhìn Lý Tiên Ngư, "Rút!"

Hắn biến mất tại chỗ, xuất hiện ở đằng xa, lại chớp mắt một cái, rẽ qua ngọn núi thấp rồi mất dạng.

Những người nhà họ Ngô còn sống sót lập tức rút lui, vài bóng người lóe lên rồi biến mất trong rừng cây, vách đá, nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt mọi người.

Đội tiên phong hội hợp, Lưu Không Sào kinh nghiệm thực chiến không đủ bị thương nhẹ, U Manh Vũ không triệu hồi chị gái nên bị vài vết thương ngoài da, những người khác phần lớn đều không sao. Hạ Tiểu Tuyết không giỏi chiến đấu, vừa mở trận là cô nàng lập tức tàng hình núp lùm, đánh xong cô nàng mới xuất hiện.

Lôi Đình Chiến Cơ vèo một cái xuất hiện bên cạnh Lý Tiên Ngư, vén vạt áo hắn lên kiểm tra vết thương. Biết hắn là vú em, có thể tự hồi phục, nhưng vẫn phải xem tận mắt mới yên tâm.

Mỹ nhân chân dài dùng đôi mắt đẹp trừng hắn: "Hồ đồ."

Lý Tiên Ngư không phục: "Sao lại hồ đồ, chuyến này chúng ta lời to rồi, chém giết bao nhiêu người nhà họ Ngô, đuổi đi một đối thủ cạnh tranh, dĩ nhiên quan trọng nhất là trút giận cho cô đấy."

Hắn nháy mắt đưa tình với Lôi Đình Chiến Cơ.

Mỹ nhân chân dài nhìn chằm chằm hắn: "Có cần thiết không."

"Dĩ nhiên là có cần thiết." Lý Tiên Ngư hiếm khi nghiêm túc: "Tôi ghét nhất là bọn phú nhị đại, lúc nào cũng vênh váo tự đắc. Lừa được một đứa là hay đứa đó."

"Đồ ngốc." Lôi Đình Chiến Cơ quay đầu sang hướng khác, không để hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.

Lưu Không Sào đợi Hạ Tiểu Tuyết băng bó vết thương cho mình xong, bíp một tiếng, ra hiệu cho Lý Tiên Ngư qua nói thầm.

"Huynh đệ, thao tác vừa rồi của ông đúng là làm mù mắt người ta." Lưu Không Sào khoác vai hắn, ghé tai thì thầm: "Mặc dù chúng ta đều là trai tân, nhưng tôi tuyệt đối có linh tính hơn ông. Câu trả lời đúng của ông vừa nãy phải là: Ai bắt nạt cô, tôi liền liều mạng với kẻ đó, vì cô tôi có thể làm bất cứ chuyện gì."

"Thế mà ông nói mấy lời rác rưởi gì không biết, phí phạm một nước cờ hay." Cậu ta tiếc nuối nói: "Ông nói như vậy, tôi đảm bảo ông có thể cưa đổ được Chiến Cơ. Cô nàng đó chân dài thế kia, ông không muốn ôm về nhà chơi mười năm sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:89
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.