Thỉnh thoảng Margo lại biến mất nên sẽ không có những chiến dịch Đi Tìm Margo ở trường hay gì đó đại loại thế, nhưng chúng tôi đều cảm nhận được sự thiếu vắng cô ấy. Trường phổ thông không phải là chính quyền dân chủ hay chế độ độc tài–cũng không phải là một nhà nước bát nháo như nhiều người nhầm tưởng. Trường phổ thông là một nền quân chủ sùng bái thánh nữ. Nên khi nữ hoàng đi nghỉ thì lập tức có biến. Cụ thể, mọi thứ bắt đầu loạn lên và xấu đi. Chẳng hạn, trong thời gian Margo vi vu đi Mississippi hồi lớp mười, Becca đã rỉ ra câu chuyện chàng Ben Bỉ Bựa cho cả thế giới bàn tán. Lần này sẽ vẫn là kịch bản cũ. Cô bé cứu con đê bằng ngón tay mình đã đi mất rồi. Lũ lụt vỡ bờ là không tránh khỏi[1].
Sáng hôm đó, tôi đi học được đúng giờ và quá giang Ben. Tụi tôi thấy ai cũng lặng lẽ một cách bất thường bên ngoài phòng tập nhạc. “Này ông,” thằng Frank trong đám nói bằng giọng hết sức nghiêm trọng.
“Chuyện gì thế?”
“Chuck Parson, Taddy Mac và Clint Bauer đã leo lên con xe Tahoe của Clint và cán qua mười hai cái xe đạp của tụi lớp chín, lớp mười.”
“Chèn đét ơi,” tôi lắc đầu thốt lên.
Ashley nói thêm, “Chưa hết đâu, hôm qua đứa nào đó đã dán số điện thoại của chúng ta lên tường nhà vệ sinh nam với... hừm... những lời rất mất vệ sinh.”
Tôi lại lắc đầu rồi hòa cùng im lặng với chúng nó. Tụi tôi không thể xì những thằng ấy ra được; hồi học trung học cơ sở chúng tôi đã nhiều lần cố gắng làm vậy và hệ quả tất yếu là hình phạt dành cho chúng tôi càng chồng chất hơn. Thường bọn tôi sẽ đợi cho đến khi ai đó như Margo nhắc nhở chúng rằng chúng rặt là một đám ngốc nghếch dại dột ra sao.
Nhưng Margo đã vén màn cho tôi thấy cách chống trả những trò ma cũ bắt nạt ma mới, ỷ mạnh hiếp yếu ấy. Tôi toan nói thì chợt lé mắt thấy một vóc người to lớn đang huỳnh huỵch chạy hết tốc lực về phía chúng tôi. Hắn đeo mặt nạ trượt tuyết màu đen và cắp theo cây súng phun nước xanh lục to đùng hầm hố. Khi vụt qua, hắn huých phải vai tôi khiến tôi mất thăng bằng, ngã nghiêng người xuống nền bê-tông thô ráp. “Mày chơi bọn ông thì mày sẽ bị được dính chưởng.” Tôi không nhận ra được là giọng đứa nào.
Ben và một đứa nữa trong đám đỡ tôi đứng dậy. Vai đau ê ẩm nhưng tôi không muốn nắn thử. “Có sao không?” Radar hỏi.
“Không sao,” tôi đáp, bắt đầu nắn nắn vai.
Radar lắc đầu. “Ai đó cần cho thằng ấy biết rằng có thể bị dính chưởng, cũng có thể được dính chưởng, nhưng không thể bị được dính chưởng.” Tôi bật cười. Có đứa hất đầu về phía bãi đỗ xe, tôi nhìn theo và thấy hai cậu lớp chín tò te đang đi lại, áo phông lùng bùng ướt trên khung người lẳng khẳng.
“Nước tiểu đó mấy anh!” một cậu nói lớn với chúng tôi. Cậu kia không nói gì, chỉ cố gắng giơ tay ra xa cái áo của mình, trông có vẻ có chút tác dụng. Tôi thấy mấy vệt chất lỏng loằng ngoằng như rắn bò từ tay áo xuống cánh tay cậu ta.
“Nước tiểu của con gì hay của người hả em?” đứa nào đó hỏi.
“Sao em biết được ạ! Chẳng lẽ em là chuyên gia nước-tiểu-học sao?”
Tôi đi lại phía cậu lớp chín, đặt tay lên đầu cậu ta, chỗ duy nhất có vẻ hoàn toàn khô ráo. “Tụi anh sẽ chấn chỉnh chuyện này,” tôi nói.
Hồi chuông thứ hai vang lên, Radar và tôi bổ vào lớp giải tích. Khi xẹt vào chỗ ngồi, tôi vô tình bị va khuỷu tay, đau thốn tới tận vai. Radar gõ gõ vào vở, trên trang giấy nó viết và khoanh tròn: Vai sao rồi?
Tôi viết trả trên góc vở của mình: So với hai cậu lính mới ấy, tôi đã có một buổi sáng tung tăng cùng bầy cún con giữa những dải cầu vồng.
Radar khụt khịt cười, đủ để thầy Jiminez bắn ánh mắt nhìn nó. Tôi viết tiếp, Tôi có một kế hoạch, nhưng tôi phải biết chủ mưu là đứa nào đã.
Radar viết lại, Jasper Hanson, và khoanh tròn vài lần quanh cái tên ấy. Bất ngờ thật. Sao ông biết?
Radar viết tiếp, Ông không nhận ra sao? Thằng đần ấy mặc luôn áo thi đấu của nó.
Jasper Hanson học lớp mười một. Tôi cứ ngỡ nó là thằng vô hại, thậm chí còn dễ mến–theo kiểu con nhà lành chào-bồ-hôm-nay-có-gì-vui-không? Không phải kiểu dám xịt nước tiểu tứ tóe vào người bọn lớp chín. Thành thực thì, trong cái thể chế quan liêu Phổ Thông Trung Học Winter Park này, Jasper Hanson thuộc hạng Phó Trợ Lí Thứ Trưởng về Thể Thao và Chơi Khăm. Khi một thằng như vầy được đôn lên chức Phó Tổng Thống phụ trách Súng Ống Đường Tiết Niệu, thì cần phải có động thái khẩn cấp.
Chiều hôm đó khi về đến nhà, tôi lập một tài khoản e-mail và viết cho người bạn lâu năm Jason Worthington.
Từ: mavenger@gmail.com
Tới: jworthington90@yahoo.com
Chủ đề: Cậu, Tôi, Nhà Becca Arrington, Tờ-rym của cậu, v.v...
Cậu Worthington thân mến,
1. 200 đô-la tiền mặt cần được trao cho từng người trong số 12 học sinh có xe đạp bị cậu và các bạn học của cậu nghiền nát dưới bánh xe Chevy Tahoe. Khoản này hẳn không thành vấn đề, xét trên tài sản rủng rỉnh của cậu.
2. Trò viết graffiti trong nhà vệ sinh nam phải được chấm dứt.
3. Súng phun nước ư? Phun nước tiểu ư? Thật ư? Các cậu hãy đứng đắn lên đi.
4. Cậu cần cư xử hòa nhã với các học sinh trong trường, đặc biệt những người kém may mắn về mặt xã hội hơn cậu.
5. Có thể cậu cũng cần nhắc nhở tụi đàn em cánh hẩu của cậu cư xử theo cách chín chắn đứng đắn tương tự.
Tôi nhận thấy một số nhiệm vụ trên sẽ rất khó được hoàn thành. Nhưng một lần nữa, không chia sẻ bức ảnh đính kèm đây với cả thế giới cũng là một việc rất khó thực hiện.
Thân mến,
Thần Báo Thù Thân Thiện của của cậu
Hồi âm xuất hiện mười hai phút sau đó.
Nghe đây Quentin, phải, tao biết là mày. Mày biết không phải tao tiểu phun bọn lính mới. Rất tiếc, nhưng tao không kiểm soát hành động của những đứa khác được.
Tôi trả lời:
Cậu Worthington,
Tôi hiểu rằng cậu không kiểm soát Chuck và Jasper. Nhưng cậu thấy đấy, tôi cũng trong hoàn cảnh tương tự. Tôi không quản lí con quỉ nhỏ ngồi trên vai trái mình. Tiểu quỉ ấy đang gào lên rằng, “IN ẢNH RA IN ẢNH RA DÁN LÊN KHẮP TRƯỜNG LÀM NGAY LÀM NGAY LÀM NGAY.” Và rồi trên vai phải tôi, có một thiên thần trắng bé bỏng, thì thầm rằng, “Trời ơi, ta có niềm hi vọng vững chắc như chất thải rắn rằng sáng sớm thứ Hai tụi lính mới sẽ nhận được tiền đâu ra đấy.”
Tôi cũng vậy, thiên thần nhỏ ạ. Tôi cũng hi vọng như vậy.
Những lời chúc tốt đẹp nhất,
Thần Báo Thù Thân Thiện của cậu
Hắn không trả lời, và hắn cũng không cần làm như vậy. Mọi thứ đã đặt bài ngửa rõ ràng.
Sau bữa tối, Ben tạt qua và chúng tôi chơi Hồi Sinh, khoảng nửa tiếng lại dừng lại để gọi điện cho chàng Radar đang hẹn hò với nàng Angela. Tụi tôi gửi cho Radar mười một tin nhắn, cái sau lại càng gợi tình và gợi đòn hơn cái trước. Quá chín giờ tối, chuông cửa reo. “Quentin ơi!” mẹ tôi gọi. Ben và tôi đoán rằng Radar đến nên hai thằng tạm nghỉ trò chơi, cùng vào phòng khách. Chuck Parson và Jason Worthington đang đứng trên ngưỡng cửa nhà tôi. Tôi tiến đến, Jason nói, “Chào, Quentin”, tôi gật đầu. Jason liếc Chuck, và thằng này nhìn tôi, lúng búng, “Xin lỗi nha, Quentin.”
“Vì chuyện gì?” tôi hỏi.
“Vì xúi Jasper bắn súng phun vào bọn lớp chín,” nó vẫn lúng búng, ngừng lại rồi nói nốt, “Và vì mấy cái xe đạp.”
Ben dang tay như thể muốn ôm, “Người anh em, lại đây,” nó nói.
“Gì cơ?”
“Lại đây nào,” nó nói lại. Chuck tiến lên, “Gần hơn đi,” Ben nói. Chuck đã hoàn toàn đứng hẳn trong nhà tôi, cách Ben khoảng ba chục phân. Bất thình lình, Ben thoi một cú vào bụng Chuck. Chuck chẳng hề hấn gì, nhưng nó lập tức lùi lại lấy đà để nện Ben. Tuy nhiên Jase đã giữ tay nó. “Bình tĩnh đi ông,” Jase nói. “Không có vẻ đau đớn gì nhỉ.” Jase chìa tay ra để bắt, “Tôi khoái màn bất khuất của ông đấy chiến hữu,” nó nói. “Ông là đồ của nợ, nhưng tôi khoái đấy.” Tôi bắt tay Jase.
Rồi hai thằng ấy rời đi trên chiếc Lexus của Jase, lái lùi xuống đường. Tôi vừa đóng cửa trước, Ben đã tuôn ra một tràng rên rẩm, “Ahhhhhhhhggg. Ôi thưa Đức Chúa ngọt ngào, bàn tay của con.” Nó cố nắm tay lại và mặt nhăn như bị rách. “Thằng Chuck Parson hộ thân bằng một cuốn sách giáo khoa dày cui thì phải.”
“Cái đó gọi là múi bụng đấy ông ạ,” tôi nói.
“Ờ, phải. Tôi cũng đã nghe qua qua.” Tôi vỗ vỗ lên lưng nó và cả hai cùng quay lại phòng tôi chơi Hồi Sinh. Chúng tôi vừa bắt đầu chơi lại thì Ben nói, “Mà này, ông có thấy thằng Jase nói ‘chiến hữu’ không? Tôi xin kiếu cái danh chiến hữu ấy. Chỉ với xung lực từ sự ảo diệu của chính tôi.”
“Ừa, tối thứ Sáu ông mần trò chơi điện tử và băng bó bàn tay tàn tạ vì đã hão huyền tưởng có thể đấm một cú thôi sơn vào bụng người ta. Chẳng trách Jase Worthington đã phải ngậm ngùi hạ mình trước ông.”
“Nói đi nói lại thì tôi cũng là siêu sao Hồi Sinh mà,” Ben nói, lập tức bắn luôn vào lưng tôi dù chúng tôi đang chơi ở chế độ đồng đội.
Bọn tôi chơi thêm một lúc nữa, cho đến khi Ben nằm cuộn tròn trên sàn, giữ khư khư bộ điều khiển trò chơi trong lòng và ngủ khì khì. Tôi cũng mệt–đã qua một ngày dài. Tôi đoán chắc đến thứ Hai kiểu gì Margo cũng về, nhưng dẫu vậy, tôi cũng cảm thấy một chút hãnh diện khi là người ngăn chặn cơn sóng triều của những đều đều tẻ nhạt này.
[1] Chi tiết này gợi đến một truyện kể cho thiếu nhi khá phổ biến ở Mĩ: một cậu bé trên đường đến trường thấy có một lỗ rò trên thân đê, từ đó nước đang rỉ ra. Cậu biết có thể bị muộn học, nhưng đã quyết định đút ngón tay mình vào lỗ rò để nước không rỉ ra nữa. Sau đó người lớn đã phát hiện ra, tới giúp cậu bé và vá được lỗ rò.