Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16.

❊ ❊ ❊

Cái đồng hồ như tra tấn tôi, nhưng linh cảm rằng mình sắp gỡ được nút thắt khiến thời gian dường như hoàn toàn đứng lại ở ngày thứ Ba. Chúng tôi đều quyết định sẽ đến khu mua sắm mini ngay sau khi tan học, sự chờ đợi thật không thể chịu đựng được. Rút cục chuông báo hết giờ Quốc ngữ, tôi chạy vội xuống cầu thang và suýt ra khỏi cổng thì nhớ ra Ben và Radar còn tập nhạc nên chưa đi ngay được. Tôi ngồi bên ngoài phòng tập nhạc, lấy cái bánh pizza cỡ nhỏ gói trong khăn giấy từ ba-lô ra, tôi đã để đấy từ lúc ăn trưa. Tôi ăn được chừng một phần tư thì Lacey Pemberton tới ngồi cạnh. Tôi mời pizza nhưng Lacey từ chối.

Chúng tôi nói chuyện về Margo, tất nhiên rồi, lỗ hổng chung giữa chúng tôi. “Tớ cần xác định được,” tôi nói, chùi tay dính mỡ vào quần jeans, “một địa điểm. Nhưng tớ cũng không chắc suy luận về những đô thị ma có đúng hướng không. Có lúc tớ nghĩ chúng ta hoàn toàn trật lất rồi.”

“Ừ, tớ cũng không biết nữa. Nói thật nhé, gạt tất cả sang bên, tớ thích tìm lại những gì có liên quan đến Margo. Những gì trước đây tớ chưa từng biết. Tớ đã không biết cậu ấy thực sự là ai. Thật lòng tớ chưa bao giờ nghĩ gì khác ngoài coi Margo là cô bạn tuyệt đẹp điên rồ, làm đủ mọi trò điên rồ tuyệt đẹp.”

“Ừ, nhưng Margo không bột phát thực hiện tất cả,” tôi nói. “Tất cả những cuộc phiêu lưu của cậu ấy đều có gì đó... tớ không biết nữa.”

“Duyên dáng và lộng lẫy,” Lacey nói. “Margo là người duy nhất mà tớ biết chưa phải, ờ, người lớn, mà đã có sự duyên dáng lộng lẫy đó rồi.”

“Ừ.”

“Nên khó có thể hình dung nổi cậu ấy ở trong một căn phòng bụi bặm tối tăm ẩm thấp.”

“Ừ,” tôi nói. “Có cả chuột nữa.”

Lacey co đầu gối trước ngực, dáng ngồi như em bé trong bụng mẹ. “Eo. Như thế không giống Margo lắm.”

Lacey ngồi ở ghế trước cạnh lái xe, dù gì cậu ấy cũng là đứa thấp nhất bọn. Ben lái xe. Tôi thở dài thườn thượt trong khi Radar ngồi cạnh tôi đã rút máy tính cầm tay ra và bắt đầu công việc trong Toàn Thư Đủ Thứ.

“Vừa xóa những thứ tào lao trong bài về Chuck Norris,” nó nói. “Chẳng hạn, tôi cực kì đồng ý rằng tuyệt chiêu của Chuck Norris là cú đá vòng cầu, cơ mà tôi nghĩ viết thế này thì nhảm quá, ‘Nước mắt của Chuck Norris chữa được ung thư, nhưng rủi thay, ông chẳng bao giờ khóc.’ Thao tác xóa-những-thứ-tào-lao dù sao cũng chỉ chiếm khoảng bốn phần trăm trí óc của tôi thôi.”

Dù hiểu rằng Radar đang cố chọc cười, nhưng tôi vẫn chỉ muốn nói đến một việc thôi. “Tôi không tin là Margo đang ở khu đô thị ma nào đó. Thậm chí đấy chưa chắc đã là ‘những thành phố giấy’ mà Margo nói đến. Có quá nhiều manh mối về các địa điểm, nhưng chẳng có gì cụ thể cả.”

Radar nhìn lên một giây rồi lại đưa mắt xuống màn hình, “Cá nhân tôi nghĩ Margo đang ở xa rồi, theo một tua du lịch kì thú nào đó và nhầm tưởng là đã để lại đủ manh mối. Nên tôi cho rằng cậu ấy đang ở, xem nào, Omaha, bang Nebraska, đi thăm quả cầu tem lớn nhất thế giới, hoặc đến bang Minnesota thưởng lãm cuộn dây thừng lớn nhất thế giới.”

Lé mắt nhìn qua gương chiếu hậu, Ben lên tiếng, “Tức là ông cho rằng Margo đang đi một tua xuyên quốc gia chiêm ngưỡng đủ thể loại Tròn Tròn Lớn Nhất Thế Giới phỏng?” Radar gật gù.

“Ái chà,” Ben tiếp tục, “ai đó cần nói với Margo rằng chỉ cần về nhà thôi, vì cậu ấy sẽ sững sờ trước đôi bi lớn nhất thế giới ở ngay đây, chính thành phố Orlando, bang Florida. Bảo vật ấy tại vị trong gian trưng bày đặc biệt có tên là ‘chỗ ấy của tôi’.”

Radar cười lớn, Ben bồi thêm, “Tôi nói nghiêm túc đó. Đôi bi của tôi bự đến mức khi gọi khoai tây chiên ở McDonald’s, các ông cứ việc chọn bốn kích cỡ: nhỏ, vừa, lớn, và cỡ bi của Ben.”

Lacey không nhìn nổi Ben nữa, nói, “Chuyện. Chả. Liên. Quan.”

“Xin lỗi mà,” Ben thì thào. “Chắc Margo ở Orlando đấy,” nó nói. “Đang quan sát tụi mình đi tìm cậu ấy. Và quan sát bố mẹ cậu ấy không đi tìm.”

“Tớ vẫn ủng hộ giả thuyết New York,” Lacey nói.

“Mọi khả năng đều có thể xảy ra,” tôi nói. Mỗi Margo cho mỗi đứa chúng tôi–và thêm mỗi tấm gương hơn là cửa sổ.

Khu mua sắm mini trông vẫn như mấy ngày trước. Ben đỗ xe, tôi đưa cả bọn qua cánh cửa đẩy-vào-trong vào gian văn phòng. Khi tất cả đã ở trong hết, tôi nói khẽ: “Đừng bật đèn pin vội, cứ để mắt điều tiết một lúc đã.” Có mấy móng tay cắm vào cẳng tay tôi. “Không sao đâu Lacey,” tôi thì thầm.

“Ối,” Lacey thốt lên. “Nhầm tay rồi.” Hóa ra là cô nàng tìm tay của Ben.

Từ từ, căn phòng bắt đầu rõ ra những hình khối mờ mờ xam xám. Tôi thấy mấy dãy bàn, vẫn đang đợi nhân viên đến. Tôi bật đèn pin, mấy đứa kia cũng bật đèn pin của mình lên. Ben và Lacey đi cùng nhau, chui qua Lỗ Quỉ thăm dò những phòng khác. Radar đi cùng tôi đến bên bàn của Margo. Nó quì xuống nhìn sát vào tờ lịch đã ngưng lại ở tháng Sáu.

Tôi đang cúi theo nó thì bất ngờ nghe thấy tiếng bước chân đi nhanh về phía chúng tôi.

Có người,” Ben gấp gáp thì thào. Nó chui ngay xuống gầm bàn của Margo, kéo Lacey theo.

“Gì cơ? Ở đâu?”

“Phòng bên cạnh!” nó nói. “Đeo mặt nạ. Trông như người của chính quyền. Biến thôi.”

Radar soi đèn pin về phía Lỗ Quỉ nhưng Ben kéo mạnh. “Chúng. Ta. Phải. Ra. Khỏi. Đây.” Lacey nhìn tôi, đôi mắt mở to, chắc hơi cáu vì tôi đã hứa hươu hứa vượn rằng cậu ấy sẽ được an toàn.

“Được rồi,” tôi nói. “Ta ra thôi, qua cửa ra vào nhé. Gọn gàng mau lẹ nhé.” Tôi mới dợm bước thì nghe thấy một giọng nổ như sấm rền: “AI TRONG ĐÓ!”

Bực thật. “Ừm,” tôi đáp, “tụi này đi xem loanh quanh thôi.” Đúng là lời chống chế chết nhát hạng nhất. Từ Lỗ Quỉ, một luồng sáng trắng khiến tôi lóa mắt. Có thể chính là Chúa Trời lắm chứ.

“Ý đồ gì đây?” Tiếng nói hơi cố giả giọng Anh–Anh.

Tôi thấy Ben đã đứng dậy cạnh tôi. Thật tốt khi không phải đơn độc. “Tụi này đang điều tra một vụ mất tích,” nó nói với vẻ tự tin ngời ngời. “Tụi này không định gây ra thiệt hại gì cả.” Ánh đèn lái đi chỗ khác, tôi chớp chớp mắt trong bóng tối cho đến khi thấy hình dáng ba người, đều mặc quần jeans, áo phông, đeo mặt nạ chống độc. Một người kéo mặt nạ lên trán và nhìn chúng tôi. Tôi nhận ra chòm râu dê và cái miệng rộng, môi mỏng.

“Anh Gus ạ?” Lacey hỏi, đứng dậy. Anh bảo vệ tòa nhà SunTrust.

“Lacey Pemberton. Trời ơi. Các cô cậu làm gì ở đây? Không có mặt nạ à? Ở đây có cả tấn a-mi-ăng đấy.”

“Các anh làm gì ở đây ạ?”

“Thám hiểm,” anh ta đáp. Không hiểu sao Ben lên phong độ hẳn, tự tin tiến đến trước hai người kia và chủ động giơ tay ra bắt. Họ giới thiệu mình là Át và Thợ Mộc. Tôi đoán mò rằng đó là những cái tên “ma.”

Chúng tôi kéo mấy cái ghế xoay lại, ngồi thành vòng gần tròn quay mặt vào nhau. “Mấy đứa nện thủng ván gỗ ngoài kia phải không?” Gus hỏi.

“Em nện thôi ạ,” Ben giải thích.

“Bọn anh dán lại vì không muốn người khác vào trong. Nếu từ ngoài đường thấy có lối vào thì nhiều người sẽ kéo đến, toàn những loại không biết gì về thám hiểm cả. Những gã lang thang vô công rồi nghề, nghiện ngập đủ thứ.”

Tôi tiến về phía họ và hỏi, “Vậy, các anh, ơ, có biết là Margo đã đến đây không?”

Gus chưa kịp trả lời thì Át đã nói qua lớp mặt nạ. Giọng anh ta hơi bị méo đi nhưng vẫn dễ hiểu. “Trời, Margo ở đây suốt mà. Bọn anh một năm ghé có vài lần thôi; chỗ này nhiều a-mi-ăng, mới cả cũng không có gì đặc sắc lắm. Nhưng mấy năm nay, dễ quá nửa những lần bọn anh đến đều thấy con bé ở đây. Cũng đã ngon lành lắm, nhỉ?”

“Sao lại là ‘đã’?” Lacey tinh ý.

“Con bé bỏ đi rồi còn gì, đúng chứ?”

“Anh biết gì về chuyện đó?”

“Chúa ơi, chẳng biết gì cả. Anh thấy Margo từng đi chung với cậu này,” Gus nói và chỉ vào tôi, “cách đây mấy tuần. Rồi anh nghe tin con bé bỏ nhà đi rồi. Mấy ngày sau anh sực nhớ có khi con bé đến đây, nên bọn anh ghé qua xem sao.”

“Chẳng hiểu sao con bé thích chỗ này thế. Có quái gì đâu,” Thợ Mộc nói. “Chẳng có vị gì mà thám hiểm.”

“Anh nói thám hiểm là sao?” Lacey hỏi Gus.

“Thám hiểm thành phố. Bọn anh vào những tòa nhà hoang, khám phá và chụp ảnh. Bọn anh không lấy gì đi cả, cũng không để lại gì, chỉ thích quan sát thôi.”

“Một sở thích ấy mà,” Át nói. “Hồi còn đi học, Gus hay kéo Margo lẵng nhẵng theo những chuyến thám hiểm như vậy.”

“Con bé có con mắt sắc sảo lắm, mà hồi đó mới có, xem nào, mười ba tuổi,” Gus nói. “Nó tìm được đường vào bất cứ đâu. Hồi đó chỉ thỉnh thoảng thôi, còn bây giờ bọn anh đi thám hiểm ba lần một tuần. Khắp nơi đều có chỗ để xem. Mới có một bệnh viện tâm thần bị bỏ không ở Clearwater. Một nơi hết sảy. Được xem chỗ người ta đã trói gô những gã điên và chích sốc điện như thế nào. Có một nhà tù cũ ở phía tây chỗ này. Nhưng Margo không thực sự ham khám phá. Nó thích vào bên trong, nhưng rồi chỉ muốn một chỗ thôi.”

“Ừ, khó chịu chết đi được,” Át nói thêm.

Thợ Mộc nói, “Con bé còn chẳng buồn chụp ảnh. Cũng không chạy tới chạy lui xem cái này cái kia. Nó chỉ muốn vào được bên trong và ngồi. Có nhớ nó hay mang theo quyển sổ đen không? Nó chỉ ngồi trong góc và viết, cứ như đang ở nhà, kiểu như ngồi làm bài tập.”

“Thật ra,” Gus nói, “Margo chưa bao giờ thực sự tham gia vào trò vui cả. Tất cả những phiêu lưu đó. Mà thực tế con bé có vẻ rầu rĩ lắm.”

Tôi muốn để họ nói, vì tôi nhận ra tất cả những lời ấy sẽ giúp tôi tưởng tượng ra Margo. Nhưng bỗng nhiên, Lacey đứng bật dậy và đá cái ghế ra phía sau. “Các anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hỏi xem sao Margo lại rầu rĩ thế ư? Hay tại sao Margo lại theo các anh đến những xó thế này? Các anh chưa bao giờ thắc mắc sao?” Lacey đứng ngay trước mặt Gus, gào loạn lên. Gus cũng đứng dậy, cao hơn Lacey cả một cái đầu. Thợ Mộc chen vào, “Trời ơi, ai đó hạ hỏa bà chằn này lại đi.”

“Ồ không đâu!” Ben gào lên. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì, Ben đã xáp đến giáp lá cà với Thợ Mộc, anh ta ngã khỏi ghế, nện vai xuống sàn. Ben ngồi hẳn lên anh ta và bắt đầu nện túi bụi, giận dữ và ngớ ngẩn vừa đấm vừa tát cái mặt nạ của anh ta, hét ầm lên, “ANH LÀ ĐỒ BÀ CHẰN THÌ CÓ!” Tôi chồm lên giữ một cánh tay Ben, Radar ghì cánh tay bên kia. Bọn tôi kéo Ben ra, nhưng nó vẫn la lối om sòm, “Tôi đang điên tiết đây! Đánh anh vui ghê! Được đánh tiếp càng vui!”

“Ben,” tôi gọi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, cố gắng tỏ vẻ giống mẹ tôi. “Ben ơi, được rồi mà. Ông nói rõ quan điểm rồi mà.”

Gus và Át đỡ Thợ Mộc dậy, Gus nói, “Chúa ơi, bọn này đi là được chứ gì? Của mấy đứa hết đấy.”

Át nhặt máy ảnh của họ lên rồi cả ba đi nhanh ra cửa sau. Lacey bắt đầu giải thích chuyện quen biết Gus, “Anh ta học năm cuối còn tụi mình mới lớp–.” Nhưng tôi xua đi, chuyện ấy chẳng còn quan trọng nữa.

Radar biết chuyện gì là quan trọng. Nó lập tức quay lại cuốn lịch, mắt chỉ cách trang giấy vài phân. “Chắc không có gì đó được viết trên tờ tháng Năm đâu,” nó nói. “Giấy rất mỏng và tôi không thấy dấu vết gì. Nhưng cũng khó nói chắc chắn lắm.” Nó tiếp tục tìm thêm các đầu mối. Tôi thấy ánh đèn của Lacey và Ben chúc xuống khi hai đứa chui qua một Lỗ Quỉ, nhưng tôi chỉ đứng đó trong gian văn phòng, tưởng tượng về Margo. Tôi nghĩ đến cô ấy đã theo mấy anh chàng vừa rồi, lớn hơn cô ấy bốn tuổi, vào những tòa nhà bị bỏ hoang. Đó là Margo mà tôi từng thấy. Nhưng rồi, bên trong những tòa nhà, cô ấy không phải Margo mà tôi luôn hình dung nữa. Trong khi mọi người khám phá xung quanh, chụp ảnh và nhảy qua những bức tường, Margo ngồi trên sàn, viết lách gì đó.

Tiếng Ben kêu lên từ phòng bên cạnh, “Q ơi! Bọn tôi có cái này!”

Tôi đưa ống tay áo lên quệt mồ hôi trên mặt, tì vào bàn của Margo để đứng cho thẳng. Tôi đi ngang gian phòng, chui qua Lỗ Quỉ, theo hướng ba luồng sáng đang quét lên mảng tường phía trên cuộn thảm.

“Coi nè,” Ben bảo, rọi đèn vẽ một hình vuông trên tường. “Ông nhớ mấy cái lỗ nhỏ mà ông đã kể không?”

“Ừ?”

“Ắt phải có những món lưu niệm được đính ở đây. Bưu thiếp này, tranh ảnh này, bọn tôi nghĩ thế, căn cứ vào khoảng cách giữa các lỗ. Có lẽ Margo đã mang những thứ ấy theo rồi,” Ben nói.

“Ừ, có thể,” tôi đáp. “Giá mà chúng ta tìm thấy cuốn sổ Gus vừa nói đến nhỉ.”

“Ừ, nghe anh ta kể, tớ nhớ đã thấy cuốn sổ đó,” Lacey nói, chùm sáng từ đèn pin của tôi chỉ chiếu lên chân cậu ấy. “Margo lúc nào cũng có cuốn sổ. Tớ chưa bao giờ thấy cậu ấy viết vào đó, nhưng tớ đoán đó là lịch kế hoạch hay gì đó như vậy. Trời ạ, tớ chưa bao giờ hỏi Margo cả. Tớ làm loạn lên với Gus, anh ta còn không phải bạn của Margo. Nhưng chính tớ đã bao giờ hỏi cậu ấy đâu?”

“Margo cũng sẽ không trả lời đâu,” tôi nói. Thật xạo sự khi làm như Margo không tham gia vào màn đánh lạc hướng của chính cô ấy.

Bọn tôi đi quanh thêm một tiếng đồng hồ nữa. Khi tôi bắt đầu thấy chắc rằng chuyến đi này chẳng thu được gì, đèn pin của tôi tình cờ quét qua mấy cuốn quảng cáo các tiểu khu từng được dựng thành hình ngôi nhà khi bọn tôi tới đây lần đầu. Một trong các cuốn quảng cáo là khu Grovepoint Acres. Tôi nghẹn thở khi dàn các cuốn khác ra. Tôi đi nhanh đến ba-lô đặt cạnh cửa và quay lại với cây bút, cuốn sổ, ghi lại tên tất cả các tiểu khu được quảng cáo. Một cái tên tôi lập tức nhận ra: Collier Farms–một trong hai khu đô thị ma tôi đã khoanh vùng mà chưa đến. Tôi ghi lại hết rồi cất sổ vào ba-lô. Bảo tôi ích kỉ cũng được, nhưng nếu tôi tìm thấy Margo, tôi muốn chỉ có hai đứa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.