Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ thứ mười hai

❊ ❊ ❊

Đang là 2:40 sáng. Lacey đang ngủ. Radar đang ngủ. Tôi lái xe. Đường vắng tanh. Thậm chí hầu hết các tài xế xe tải cũng đã đi ngủ rồi. Chúng tôi đi hàng phút liền mà không thấy đèn pha nào từ phía trước. Ben buôn chuyện để tôi không bị buồn ngủ. Chúng tôi nói về Margo.

“Ông đã nghĩ xem bọn mình sẽ thực sự tìm ra Agloe như thế nào chưa?” nó hỏi.

“Ừ, tôi đoán chừng ở đoạn hai con đường cắt nhau,” tôi nói. “Và chẳng có gì ngoài một giao lộ.”

“Và Margo ngồi đó trên thùng xe của cậu ấy, tay chống cằm đợi ông chứ gì?”

“Nghe hay đấy,” tôi đáp.

“Bồ tèo ơi, tôi hơi lo đấy, nếu chuyện không diễn ra như ông nghĩ thì ông sẽ thất vọng lắm đó.”

“Tôi chỉ muốn tìm thấy Margo thôi,” tôi đáp, vì đúng như vậy. Tôi muốn cô ấy được an toàn, còn sống, được tìm thấy. Lần theo đến cùng dây nối. Phần còn lại chỉ là thứ yếu.

“Ừ, nhưng–tôi không biết nữa,” Ben nói. “Chỉ là–ông hãy nhớ đôi khi suy nghĩ của ông về ai đó lại không giống với con người thật của họ. Chẳng hạn, ngày trước lúc nào tôi cũng nghĩ Lacey nóng bỏng hay ho tuyệt vời lắm, nhưng bây giờ thực sự ở cạnh cậu ấy... thì không chính xác là như vậy. Mọi người trở nên rất khác khi ta có thể ngửi thấy họ và nhìn họ thật gần, ông biết chứ?”

“Tôi biết,” tôi đáp. Tôi biết tôi đã nhầm tưởng về Margo trong thời gian dài như thế nào, lệch lạc đến mức nào.

“Tôi muốn nói là đối với tôi trước đây thích Lacey rất dễ. Thích ai đó từ xa luôn rất dễ. Nhưng khi cậu ấy không còn là kì quan xa vời nữa, mà bắt đầu trở thành, xem nào, một cô gái bình thường, có thói quen ăn uống kì cục, thỉnh thoảng giở trò bắt nạt như bà tướng–thì về căn bản tôi phải bắt đầu thích một người hoàn toàn khác.”

Tôi thấy hai má mình nóng lên. “Ông đang bảo tôi không thực sự thích Margo ư? Sau tất cả những chuyện này–tôi đã ở trong cái xe này mười hai tiếng và ông bảo tôi không quan tâm đến Margo vì tôi không–” tôi khựng lại. “Ông tưởng bây giờ ông có bạn gái rồi thì ông được đứng trên thái sơn lên lớp tôi sao? Ông thật là–”

Tôi ngừng lời vì thấy phía trước, ngoài vùng sáng của đèn pha, một thứ sắp cho tôi đi tong.

Hai con bò hồn nhiên đứng giữa đường cao tốc. Nhoằng một cái cùng thấy chúng, con đốm ở làn trái, và ở làn chúng tôi đang đi, một sinh vật khổng lồ, bằng cả chiều rộng xe, đang đứng như phỗng. Nó quay đầu lại điềm nhiên nhìn chúng tôi bằng đôi mắt lững lờ. Con bò trắng toát không một vết đốm, một mảng tường bò trắng không thể nhảy, chui hoặc vòng qua. Chỉ có thể đâm sầm vào. Tôi biết Ben cũng đã nhìn thấy, vì nghe nhịp thở của Ben đã tắt lịm.

Người ta nói rằng cuộc đời nhá lên trước mắt ta, nhưng với tôi không phải như vậy. Không có gì nhá lên trước mắt tôi trừ vùng trắng như tuyết mênh mang đến bất khả này, giờ chỉ còn cách chúng tôi vài tích tắc. Tôi không biết phải làm gì. Không, đó không phải là vấn đề. Vấn đề là không có gì để làm, trừ việc đâm vào bức tường trắng đó, phá hủy nó và chúng tôi, cả đôi bên. Tôi dậm phanh, theo thói quen chứ không mong thay đổi cục diện: rõ ràng là không thể tránh được. Tôi giơ tay lên khỏi vô-lăng. Không biết tại sao lại làm vậy, nhưng tôi đã giơ tay lên, như đang đầu hàng. Tôi nghĩ đến điều nhạt nhẽo nhất trên đời: rằng tôi không muốn chuyện này xảy ra. Tôi không muốn chết. Tôi không muốn bạn bè tôi chết. Và thật lòng, khi thời gian chậm lại và tay tôi giơ lên trong không trung, tôi được dịp có thêm một suy nghĩ nữa, và tôi nghĩ đến cô ấy. Tôi trách cô ấy vì cuộc rượt đuổi ngớ ngẩn chết chóc này–vì đẩy chúng tôi đến chỗ rủi ro, vì biến tôi thành thằng hề thức trắng đêm phóng xe như điên. Không tại cô ấy thì tôi sẽ không chết. Lẽ ra tôi đã ở nhà, vì tôi luôn ở nhà, lẽ ra tôi đã an toàn, và lẽ ra tôi đã làm điều tôi luôn mong được làm, đó là trưởng thành.

Đã đầu hàng quyền kiểm soát chiếc xe, tôi ngạc nhiên thấy một bàn tay trên vô-lăng. Chúng tôi rẽ trước khi tôi nhận ra tại sao lại rẽ, và nhận ra Ben đang kéo vô-lăng về phía nó, bẻ tay lái trong nỗ lực tuyệt vọng tránh con bò. Chúng tôi trượt sang vai đường rồi lao trên mặt cỏ. Tôi nghe thấy tiếng bánh xe quay tít khi Ben giật tay lái về hướng ngược lại. Tôi không nhìn nữa. Tôi không biết do mắt mình nhắm lại, hay do hai mắt đã không còn thấy được gì. Dạ dày và lá phổi tôi xô vào nhau trong lồng ngực. Thứ gì sắc lẻm cứa vào má tôi. Chúng tôi dừng lại.

Không biết tại sao, nhưng tôi đưa tay lên mặt. Lật bàn tay ra tôi thấy có vệt máu. Tôi lần sờ hai cánh tay, tự ôm lấy mình, nhưng tôi chỉ kiểm tra xem có còn đủ hai tay không, hóa ra vẫn đủ. Tôi nhìn xuống chân. Vẫn còn. Có mấy mảnh thủy tinh. Tôi nhìn quanh. Các chai vỡ. Ben đang nhìn tôi. Ben đang sờ mặt nó. Trông nó ổn. Nó cũng tự ôm lấy mình như tôi đã làm. Thân thể nó còn hoạt động. Nó chỉ nhìn tôi. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy con bò. Và giờ, một cách muộn mằn, Ben hét lên. Nó nhìn tôi chằm chằm và hét lên, miệng há to hết cỡ, tiếng hét trầm thấp và hãi hùng. Nó không hét nữa. Điều gì đó không ổn với tôi. Tôi như đang xỉu. Lồng ngực nóng rát. Rồi tôi bụm một ngụm không khí. Tôi đã quên cả thở. Tôi đã không thở suốt thời gian đó. Tôi thấy khá hơn khi có thể hô hấp trở lại. Hít vào đằng mũi, thở ra đằng miệng.

“Có ai bị sao không?” Lacey la lên. Cậu ấy vùng khỏi chỗ nằm và chúi về phía sau. Tôi quay lại, thấy cửa sau xe bị bật, trong tích tắc tôi đã nghĩ Radar bị văng ra ngoài mất rồi, nhưng nó nhỏm dậy. Nó quờ tay lên mặt rồi nói, “Tôi không sao, không sao. Mọi người ổn cả không?”

Lacey không đáp; cậu ấy nhảy về phía trước, giữa tôi và Ben. Lacey cúi xuống trên gian bếp của căn hộ, nhìn Ben hỏi, “Cưng bị đau chỗ nào?” Đôi mắt Lacey ậng ậng nước như mặt bể bơi một ngày mưa. Và Ben đáp, “KhôngsaokhôngsaoQchảymáukìa.”

Lacey quay sang tôi. Lẽ ra không nên khóc nhưng tôi đã khóc. Không phải tại đau, mà vì tôi sợ, tôi đã giơ tay lên, Ben đã cứu chúng tôi, và bây giờ cô gái này đang nhìn tôi, như cách mẹ vẫn dành cho tôi, và điều đó lẽ ra không nên làm tôi nứt rạn, nhưng tôi đã nứt rạn. Tôi biết vết xước trên mặt mình không nhằm nhò gì, và tôi cố gắng nói lên điều đó, nhưng tôi cứ khóc. Lacey ấn lên vết xước bằng mấy ngón tay, thon mảnh và mềm mại, kêu Ben hãy tìm thứ gì để băng. Và rồi tôi được một dải trên lá cờ Liên Minh ấn lên má phải, ngay gần mũi. Lacey nói, “Cứ giữ chặt thế, sẽ ổn thôi, cậu còn đau chỗ nào không?” và tôi đáp không. Khi đó tôi nhận ra rằng xe vẫn đang nổ máy, động cơ vẫn hoạt động, xe dừng lại chỉ bởi vì tôi vẫn còn dậm phanh. Tôi chuyển về trạng thái đỗ và tắt máy xe. Đến lúc ấy, tôi mới nghe được tiếng chất lỏng đang chảy–không phải nhỏ giọt mà nghe rào rào.

“Nên ra ngoài ngay,” Radar nói. Tôi giữ dải cờ Liên Minh trên mặt. Tiếng chất lỏng chảy từ xe ra vẫn chưa dứt.

“Xăng đấy! Chắc sắp nổ đấy!” Ben kêu toáng lên. Nó mở ngay cửa trước và lao ra, hoảng hốt chạy đi. Nó nhảy phóc qua một hàng rào gỗ và chạy xé qua đồng cỏ khô. Tôi cũng ra nhưng không khẩn trương đến mức ấy. Radar cũng ra ngoài, và trong khi Ben vẫn đang chạy thục mạng, Radar cười ngất, “Là bia đấy,” nó nói.

“Gì cơ?”

“Đám bia vỡ cả rồi,” nó nhắc lại, hất đầu về phía ngăn giữ lạnh bị bật mở, hàng ga-lông chất lỏng trắng xóa bọt đang trào ra ngoài.

Chúng tôi cố gắng gọi Ben nhưng nó không nghe thấy vì còn mải la hét, “SẼ NỔ ĐẤY!” và vẫn đang chạy qua đồng. Áo chùng của nó bay phấp phới trong ánh bình minh nhàn nhạt, phô ra cái mông còi nhọn vểnh.

Tôi quay lại nhìn ra đường cao tốc khi nghe thấy tiếng ô-tô chạy đến. Cô nàng trắng muốt và anh bạn đốm đã thủng thẳng ở vùng an toàn trên vai đường đối diện, vẫn rõ là nhởn nhơ vô tự lự. Quay lại, tôi thấy chiếc minivan đang húc vào hàng rào.

Tôi đang đánh giá thiệt hại khi Ben cuối cùng đã phì phò quay lại. Khi rẽ gấp, chắc chúng tôi đã thúc phải hàng rào vì có một vết lõm sâu trên cánh cửa trượt, sâu đến mức nếu nhìn thật kĩ có thể thấy được phía trong xe. Ngoài điểm đó ra, cái xe vẫn tươm tất. Không có lồi lõm nào nữa. Không cửa sổ nào vị vỡ. Không lốp nào bị xịt. Tôi vòng ra sau đóng cửa hậu và đứng nhìn 210 chai bia vỡ vẫn còn trào bọt. Lacey thấy và vòng một tay quanh tôi. Cả hai cùng nhìn dòng bọt trắng trườn xuống rãnh thoát nước ngay dưới. “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lacey hỏi.

Tôi kể: cả lũ tiêu đến nơi rồi, nhưng Ben đã kịp thời bẻ tay lái, cái xe rẽ ngoặt đầy nghệ thuật như một vũ công ba-lê vậy.

Ben và Radar đã bò vào gầm xe. Cả hai thằng đều ấm ớ về xe cộ, nhưng chắc chui vào như vậy khiến chúng nó thấy khá hơn. Mép áo chùng của Ben và ống chân nó thò ra. “Trông ổn các bồ ạ,” Radar nói to.

“Xe xoay ngang khoảng tám vòng đó Radar,” tôi nói,

“Chắc không ổn được đâu.”

Trông ổn mà,” Radar đáp.

“Này,” tôi gọi, tóm đôi giày New Balance trên chân Ben. “Này, ra đây.” Nó nhích ra, tôi chìa tay đỡ nó đứng dậy. Hai tay nó đen sì những thứ bẩn bẩn từ xe. Tôi quàng vai ôm lấy nó. Nếu tôi không đầu hàng tay lái, và nếu nó không kịp thời xử lí, chắc chắn tôi đã đi đời rồi. “Cảm ơn ông,” tôi nói, vỗ thùm thụp chắc là hơi quá mạnh tay lên lưng nó. “Cả đời tôi bây giờ mới được chứng kiến màn bẻ tay lái từ ghế bên ngoạn mục đến vậy.”

Ben quệt bàn tay lem nhem dầu xe lên bên má lành của tôi. “Tôi làm thế để tự cứu mình chứ cứu gì ông,” nó nói. “Tin tôi đi, trong đầu tôi lúc đó không nghĩ tí tị tèo teo nào đến ông cả.”

Tôi bật cười. “Tôi cũng chả nghĩ đến ông,” tôi nói.

Ben nhìn tôi, khóe miệng chực múm mím, rồi nó nói, “Ờ, con bò to vật vã. Chắc không phải bò mà là cá voi biết đi quá.” Tôi cười ngất.

Radar chui ra. “Các bồ thân mến, tôi thực sự nghĩ là ổn. Bọn mình chỉ mất khoảng năm phút thôi. Cứ đi tiếp cũng không cần tăng tốc.”

Lacey đang bặm môi nhìn lỗ thủng trên xe. “Cậu thấy thế nào?” tôi hỏi Lacey.

“Đi thôi,” Lacey đáp.

“Đi thôi,” Radar bỏ phiếu.

Ben thở ra đánh phìu. “Phần nhiều vì tôi quen với áp lực từ đồng đội: đi thôi.”

“Đi thôi,” tôi nói. “Nhưng chắc như ăn bắp là tôi không cầm lái nữa.”

Ben nhận chìa khóa từ tay tôi. Chúng tôi vào xe. Radar chỉ đường đi lên một kè hơi dốc, rồi bọn tôi quay lại cao tốc liên bang. Chúng tôi đang cách Agloe 542 dặm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.