Lần này, giọng Vương Hoàn không hề lớn.
Thế nhưng trong tai mọi người, nó lại như một quả bom hạng nặng, ầm ầm nổ tung bên tai từng người.
Tại hiện trường, các fan ngơ ngác nhìn Vương Hoàn.
Tĩnh lặng.
Toàn trường tĩnh lặng.
Còn trong phòng phát sóng trực tiếp, bình luận gần như biến mất, tất cả cư dân mạng ngẩn người trước máy tính.
Phóng viên tưởng mình nghe nhầm, anh ta khựng lại một lát, rồi mới cẩn trọng hỏi lại: "Ngài Vương Hoàn, ngài... ngài vừa nói gì cơ ạ?"
Vương Hoàn mỉm cười: "Có vài việc, cả đời làm một lần là đủ rồi. Trong cuộc sống sau này, tôi còn rất nhiều việc khác phải làm. Còn buổi hòa nhạc, chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch cuộc đời tôi mà thôi. Thế nên tôi nghĩ, sau khi buổi hòa nhạc lần này kết thúc, có lẽ tôi sẽ không tổ chức hòa nhạc nữa. Tất nhiên, tôi vẫn sẽ tiếp tục ca hát. Chỉ là hòa nhạc thì chắc là sẽ không còn nữa."
Nói xong, anh lặng lẽ đứng tại chỗ.
Lần này, tất cả fan cuối cùng đã nghe rõ.
Trong lòng mỗi người đều dấy lên những đợt sóng cuộn trào.
Trên sân khấu, các ca sĩ khác ai nấy đều trố mắt, trong mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Hậu trường.
Cao Trạch Vũ, Kayla và những người khác đột ngột đứng bật dậy, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Ngay cả sự điềm tĩnh như Bùi Thanh, lúc này cũng suýt nữa thì mất kiểm soát.
Quả thực lời của Vương Hoàn quá chấn động, nếu không phải đích thân anh nói ra, đổi lại là bất kỳ ai khác nói câu này, chắc chắn sẽ bị nước bọt của fan dìm chết.
Sau này không mở hòa nhạc nữa?
Trời ơi!
Mẹ nó, đây mới là lần đầu tiên cậu tổ chức hòa nhạc đấy nhé! Các ngôi sao khác ước gì năm nào cũng được tổ chức, thậm chí có người còn tuyên bố hùng hồn về việc tổ chức 32 buổi hòa nhạc một năm!
Thế mà cậu bị làm sao thế hả? Lần đầu tiên tổ chức hòa nhạc, cậu đã muốn biến nó thành buổi diễn cuối cùng sao?
Cuối cùng.
Sau sự chấn động ban đầu, hàng chục ngàn fan tại hiện trường bùng nổ trong sự ồn ào dữ dội.
"Đừng mà! King!"
"Cầu xin anh, đừng nói những lời như vậy."
"Anh có thể bắt chúng tôi quyên góp mãi cũng được, nhưng tôi hy vọng mỗi năm vẫn có thể thấy anh hát trên sân khấu."
"Tại sao lại nói ra những lời như vậy chứ? Tôi sắp phát điên rồi!"
"Chẳng lẽ sau này chúng tôi chỉ có thể thấy anh hát nhảy trên TV hoặc máy tính thôi sao?"
"Không được! Tôi mới vừa trở thành fan của anh thôi, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy?"
"..."
Các fan gào thét, hò reo.
Dù Vương Hoàn đã lặp lại lời nói của mình, nhưng nhiều người hâm mộ vẫn không dám tin, trong mắt họ đẫm lệ, cầu xin Vương Hoàn đừng nói vậy. Vì khi Vương Hoàn nói sau này sẽ không tổ chức hòa nhạc nữa, nhiều người hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này. Họ không muốn thừa nhận, không muốn tin.
Thậm chí có nhiều fan nữ yếu đuối đã gần như sụp đổ, nước mắt giàn giụa gào thét đến xé lòng.
Lời của Vương Hoàn, đối với nội tâm của họ, là một đòn giáng cực lớn!
Vì đây là buổi hòa nhạc cuối cùng của Vương Hoàn ở nước ngoài, vậy nên đối với những fan Âu Mỹ này, điều đó đồng nghĩa với việc có lẽ cả đời này họ sẽ không bao giờ được xem buổi hòa nhạc trực tiếp của Vương Hoàn nữa.
Không bao giờ còn được xem trực tiếp điệu nhảy Black & White, Moonwalk, Robot dance, nghiêng người 45 độ... Tất cả mọi thứ, sau này chỉ có thể gói gọn trong hồi ức.
Không ai có thể chấp nhận sự thật này!
Còn phòng livestream.
Sau sự tĩnh lặng ngắn ngủi, cũng bắt đầu bùng nổ.
"Không! Tôi không tin!"
"Hoàn ca, tại sao chứ?"
"Cầu xin anh, đừng nói những lời như vậy, dù anh không hát trong buổi hòa nhạc, chỉ cần được nhìn thấy anh là tôi đã mãn nguyện rồi. Vì sau khi xem buổi hòa nhạc của anh, concert của tất cả các ngôi sao khác trên thế giới đều trở nên nhạt nhẽo. King, anh không thể bỏ rơi chúng tôi như vậy."
"Tôi không muốn anh như vậy! Tôi còn chưa đi xem concert của anh, tôi cũng không thể đến Hoa Hạ, sao anh có thể nói ra những lời như vậy chứ? Hu hu."
"Tôi vốn tưởng rằng, sau này tôi còn rất nhiều thời gian để đến xem trực tiếp. Nhưng anh nói vậy, tôi sẽ hối hận cả đời, tôi sẽ tự trách cả đời, tôi không thể tha thứ cho chính mình."
"Tại sao? Tại sao tôi lại không đến hiện trường concert của anh? Tôi không thể đến Hoa Hạ, chẳng lẽ sau này tôi không thể gặp lại anh ở concert nữa sao? Tôi sắp sụp đổ rồi, tim tôi đau quá..."
Nhóm WeChat "Đại Vũ Vũ chi ái".
Khương Phỉ mở video nhóm, sắc mặt cô vô cùng nghiêm trọng: "Mọi người, chuyện nghiêm trọng rồi. Lời này của Vương Hoàn không nên nói ra một cách thiếu suy nghĩ như vậy. Địa vị của anh ấy trong lòng các fan hiện nay đã vượt xa những ngôi sao bình thường, trở thành sự tồn tại như tín ngưỡng. Anh ấy nói thế này, e là sẽ có nhiều fan nghĩ quẩn."
Chu Học Hoa nghiêm túc nói: "Đúng vậy, chúng ta phải lập tức nghĩ ra một cách hay, rồi thông báo cho Vương Hoàn. Hiện tại sân vận động Paris đang có hàng chục vạn fan, nếu chuyện này mất kiểm soát, hậu quả e là không ai gánh nổi đâu."
Mọi người đều mang vẻ mặt nặng nề.
Đặc biệt là Khương Phỉ và Chu Học Hoa, trong lòng sốt sắng muốn phát điên.
Vương Hoàn vẫn còn quá trẻ, cậu ấy không biết lời nói của mình sẽ gây ra gánh nặng tâm lý lớn đến mức nào cho fan.
Đừng bao giờ coi thường sự si mê và cố chấp của một số fan cuồng. Khương Phỉ nhớ rất rõ, năm ngoái, một "tiểu thịt tươi" tuyên bố rút khỏi giới giải trí, mấy nữ fan không chấp nhận nổi, cuối cùng đã nhảy lầu tự sát. Năm kia, một ca sĩ nói trên một chương trình rằng sau này sẽ rời bỏ giới âm nhạc mãi mãi, hơn mười fan trung thành khóc lóc, tụ tập lại đốt than định tự kết liễu đời mình, may mà cứu kịp thời nên không xảy ra đại họa.
Mà bây giờ!
Vương Hoàn lại nói ra câu sẽ không bao giờ tổ chức concert nữa vào thời điểm đỉnh cao nhất của mình, khi mà các fan đang điên cuồng nhất. Dù anh ấy đã nói sau này vẫn sẽ ca hát, nhưng làm sao những fan cuồng nhiệt có thể chấp nhận được?
---❊ ❖ ❊---
Trên sân khấu.
Gương mặt vốn đang khá điềm nhiên của Vương Hoàn bắt đầu dần trở nên nghiêm trọng. Anh không ngờ một câu nói của mình lại gây ra cú sốc tâm lý to lớn như vậy đối với các fan.
Bùi Thanh ở hậu trường cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, cô lập tức chạy đến sau lưng nhân viên, lấy chiếc micro đang kết nối với Vương Hoàn, nhanh chóng nói: "Vương Hoàn, phải nghĩ cách trấn an cảm xúc của các fan ngay. Em đã đánh giá quá thấp sự sùng bái và ỷ lại về mặt tâm lý của người hâm mộ dành cho em rồi. Bây giờ em gần như đã trở thành vị thần trong lòng các fan. Mà giờ em đột ngột nói sau này không tổ chức concert nữa, đòn giáng tâm lý này đối với họ quả thực là hủy diệt. Nếu em không xử lý khéo, e là sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, sẽ xảy ra không ít vụ án fan tự sát."
Vương Hoàn chấn động trong lòng, anh biết Bùi Thanh không phải người nói quá, đã cô ấy nói vậy thì khả năng xảy ra là rất lớn!
Làm sao đây?
Tại hiện trường, càng nhiều người đang vừa khóc vừa hét lớn, cầu xin Vương Hoàn rút lại lời nói đó.
Thế nhưng bảo anh rút lại lời vừa nói là điều không thể, vì bản thân anh sau này vốn cũng không thể tổ chức concert nữa. Nhưng nếu không rút lại, làm sao để trấn an những fan này?
Lúc này.
Việc quyên góp từ thiện trên sân khấu đã kết thúc, tổng số tiền quyên góp cuối cùng: 218 triệu!
Một con số cực kỳ khoa trương.
Một số tiền quyên góp mà không ai ngờ tới.
Các phóng viên điên cuồng chụp lại con số quyên góp này, trong lòng bắt đầu ấp ủ bài báo.
Thế nhưng các fan tại hiện trường, tâm trí hoàn toàn không để ở việc này, vô số người đầu óc trống rỗng, trong tâm trí chỉ luẩn quẩn câu nói vừa rồi của Vương Hoàn: Sau này tôi sẽ không tổ chức concert nữa!
Còn phòng livestream, vô số fan trong lòng vô cùng hối hận và tự trách. Nhiều người ngây người ngồi trước máy tính, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Làm sao đây? Mình nên làm gì đây?
Vương Hoàn vô cùng muộn phiền, hóa ra nổi tiếng quá cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì!
Đúng lúc anh đang bối rối không biết làm sao.
Bỗng nhiên, một tia linh cảm lóe lên trong đầu anh.
Anh có cách rồi!