Nổi Tiếng Quá Nhanh Thì Phải Làm Sao

Lượt đọc: 3675 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1046
Sự sắp xếp đặc biệt (Canh một, cầu đặt mua)

❊ ❊ ❊

Sau khi Thất Thất rời đi.

Vương Hoàn mới đóng cửa phòng khách sạn lại.

Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi: "Loan Tử, xin lỗi nhé, hôm nay vừa bận rộn xong buổi hòa nhạc, giờ mới có thời gian gọi cho cậu."

Nếu Thất Thất ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc không thôi.

Người mà Vương Hoàn liên lạc lúc này lại chính là cô bạn cùng phòng Loan Tử của cô ấy.

Chết tiệt!

Vương Hoàn thật sự đã có người bên ngoài?

Tất nhiên không phải như vậy!

Giây tiếp theo.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói lanh lảnh của Loan Tử: "Hi hi, Hoàn ca, những lời này đêm nào anh cũng phải nói một lần đó nha, yên tâm đi, bọn em đều là cú đêm, dù có là hai ba giờ sáng cũng không thành vấn đề."

Vương Hoàn cảm kích nói: "Thật sự vất vả cho mấy người rồi, ngày mai anh cùng Thất Thất và các thành viên trong đội sẽ trở về Băng Thành, giờ bên đó các em chuẩn bị thế nào rồi?"

Giọng Loan Tử mang theo sự tự tin: "Anh yên tâm đi, trong suốt một tháng qua, em, Anh Tử và Linh Linh ba đứa gần như đã dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình để lo việc này. Tính đến hôm nay, bọn em đã hoàn thành xong xuôi mọi sự sắp đặt, anh có thể yên tâm thoải mái trở về, cam đoan sẽ không để lộ bất kỳ bí mật nào."

Nghe thấy lời Loan Tử.

Trên mặt Vương Hoàn lộ vẻ vui mừng: "Tốt quá rồi. Thật sự cảm ơn ba người các em, nếu không có các em, anh đúng là không tìm được người nào thích hợp hơn. Dù sao chuyện này cần phải tuyệt đối bảo mật, mà nếu anh tìm người khác thì chắc chắn sẽ bị đám phóng viên phương tiện truyền thông như ruồi bu phát hiện ra manh mối. Chỉ có các em không phải người trong giới mới có thể làm xong việc này trong tình trạng bảo mật hoàn toàn. Đợi sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, anh nhất định sẽ mời các em một bữa đại tiệc ở Băng Thành."

Loan Tử kích động hét lớn: "Thật ạ? Thiên vương quốc tế mời em ăn đại tiệc nha!"

"Chắc chắn là thật."

Vương Hoàn cười nói: "Hơn nữa để cảm ơn các em, anh sẽ tặng cho mỗi người một món quà đặc biệt, món quà độc nhất vô nhị trên thế giới."

Anh vừa nói xong, liền nghe thấy trong điện thoại truyền đến từng đợt reo hò.

Bao gồm cả tiếng hét của Linh Linh và Anh Tử.

Một lát sau.

Loan Tử mới kích động hỏi dồn: "Thật ạ? Thật ạ? Thật ạ?"

Vương Hoàn lại cười một lần nữa: "Tuyệt đối là thật."

"Á á á!"

Ba cô gái lại bắt đầu hét lên.

Khoảnh khắc này, các cô gái cảm thấy tất cả vất vả trong suốt một tháng qua đều xứng đáng.

Quà của Vương Hoàn!

Món quà độc nhất vô nhị trên thế giới!

Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích động rồi.

Nghe giọng nói phấn khích của ba người, Vương Hoàn không khỏi lắc đầu cười khẽ, dễ thỏa mãn vậy sao?

Đợi Loan Tử qua cơn phấn khích, anh lại cẩn thận hỏi lại Loan Tử một lượt nữa về những sắp xếp cho các việc khác, đợi đến khi xác nhận sẽ không có bất kỳ vấn đề gì, anh mới cúp điện thoại.

Nhìn đồng hồ, đã là một giờ rưỡi sáng.

Anh lặng lẽ ngồi trên giường, khóe miệng vô thức lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Trong lúc vô tình đã chìm vào giấc mộng.

---❊ ❖ ❊---

Hôm sau.

Sáng sớm, Vương Hoàn vừa ngủ dậy liền nhận được cuộc gọi của Trần Huy.

Trần Huy nói: "Vương Hoàn, cậu khi nào về Băng Thành?"

Vương Hoàn vừa đánh răng vừa nói: "Chuyến bay buổi trưa, sao thế?"

Trần Huy cười: "Thông tin chuyến bay bảo tôi đấy, giờ tôi cũng vẫn đang ở Dương Thành, lát nữa tôi đặt cùng chuyến bay với cậu về Băng Thành."

Lần này Trần Huy đến Dương Thành, ngoài việc xử lý chuyện buổi hòa nhạc của Vương Hoàn với phía chính quyền Dương Thành, còn có một đống việc ở Thiên Tinh Ảnh Nghiệp cần phải bận rộn. Thế nên mới bị giữ chân ở lại mấy ngày.

Nghe thấy lời Trần Huy.

Vương Hoàn ngẩn ra, anh nhổ bọt kem đánh răng trong miệng, vội vàng hỏi: "Sao cậu cũng phải đến Băng Thành?"

Trần Huy nói: "Chẳng lẽ cậu quên mất một việc rồi? Bây giờ đã là giữa tháng 9. Tháng 10 Quốc khánh, Na Tra Chi Ma Đồng Giáng Thế sẽ được công chiếu trên toàn quốc. Cho nên tiếp theo tôi bắt buộc phải chạy khắp cả nước, căn bản không có chút thời gian rảnh rỗi nào. Lần này đến Băng Thành là để thương thảo với Thiên Thịnh về việc sắp xếp lịch chiếu phim. Xem có thể tranh thủ được tỉ lệ sắp xếp lịch chiếu cao hơn chút hay không."

Nghe thấy lời Trần Huy, Vương Hoàn cười ha hả: "Trần công tử cậu mà còn cần phải thương lượng với Thiên Thịnh á? Trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho bố cậu chẳng phải xong rồi sao? Làm chi cho rườm rà."

Tất nhiên, Vương Hoàn đây là lời nói đùa.

Bất kể mối quan hệ giữa Trần công tử và Thiên Thịnh sâu sắc đến đâu, liên quan đến chuyện kinh doanh thì quy trình vẫn phải đi, đàm phán vẫn phải đàm phán, đây là nguyên tắc bắt buộc.

Nghĩ một chút, anh hỏi: "Lần này lịch chiếu của Na Tra nhỏ, cậu dự tính có thể được bao nhiêu?"

Trần Huy rõ ràng rất am hiểu nghiệp vụ, lập tức mở lời: "Mỗi năm dịp lễ Quốc khánh đều là lúc thần tiên đánh nhau, dù sao cũng là kỳ nghỉ vàng Quốc khánh, không ít bộ phim đầu tư lớn đều chọn công chiếu vào thời điểm này. Cho nên phim dù có tốt đến mấy cũng không thể giành được tỉ lệ sắp xếp lịch chiếu áp đảo. Tôi tìm hiểu được, lần này dịp Quốc khánh có tổng cộng mười bộ phim công chiếu. Trong đó năm bộ đều là phim lớn đầu tư hơn trăm triệu, khoản đầu tư của Na Tra nhỏ chỉ có thể đứng ở vị trí thứ tám."

"Đặc biệt là hai bộ phim Thập Tầng Ma Ngục 2 và Hoang Dã Liệp Chiến, vốn đầu tư còn vượt quá ba trăm triệu, hơn nữa xác suất là phim rác cực thấp, là bom tấn thương mại thực thụ, trang Miêu Nhãn đã dự đoán doanh thu phòng vé cho hai bộ phim này đều đã vượt quá 2 tỷ. Còn về Na Tra nhỏ, nếu không phải tác phẩm của cậu, các chuyên gia trong ngành phân tích doanh thu phòng vé cuối cùng chỉ rơi vào khoảng 250 triệu. Chẳng qua vì có hào quang thần kỳ của cậu nên mọi người dự đoán doanh thu phòng vé cuối cùng của bộ phim này khoảng 5-10 tỷ. Dự đoán doanh thu phòng vé chênh lệch tới 5 tỷ như vậy là do mọi người không nắm chắc được giới hạn của cậu."

Vài trang web chuyên nghiệp dự đoán doanh thu phòng vé cho Na Tra nhỏ mà lại chênh lệch tới 5 tỷ, ngay cả trong lịch sử điện ảnh Hoa Hạ cũng chưa từng xuất hiện chuyện hoang đường như vậy.

Nhưng biết sao được, tác phẩm của Vương Hoàn, không ai dám tùy tiện đưa ra quyết định.

Chỉ là nghe thấy lời Trần Huy, Vương Hoàn cười cười, không xen vào.

Ha ha!

5 tỷ ư?

Đợi đấy mà xem...

Trần Huy nói tiếp: "Hai bộ phim Thập Tầng Ma Ngục 2 và Hoang Dã Liệp Chiến đã chiếm tới khoảng 45% lịch chiếu, không còn cách nào khác, thực lực và vốn đầu tư của đối phương đặt ở đó. Lịch chiếu của Na Tra nhỏ tôi dự tính khoảng 13.5%, đối với một bộ phim hoạt hình, mà lại là phim hoạt hình công chiếu dịp Quốc khánh, tỉ lệ sắp xếp lịch chiếu này là một con số vô cùng kinh ngạc. Cùng công chiếu với chúng ta cũng có một bộ phim hoạt hình, tên là Chuyến Du Lịch Của Tiểu Khả Mễ, đầu tư 50 triệu, nhưng lịch chiếu cuối cùng chỉ có 4.2%. Đây đều là nhờ phúc của cậu, nếu không thì bất kỳ rạp chiếu phim nào cũng không thể dành cho Na Tra nhỏ tỉ lệ sắp xếp lịch chiếu khoa trương như vậy. Tất nhiên còn một lý do nữa, đó là hệ thống rạp chiếu trực thuộc công ty chúng ta đã điều chỉnh lịch chiếu của Na Tra nhỏ lên tới 40%, hơn nữa vì bộ phim này là phim hoạt hình 3D, thế nên những phòng chiếu được sắp xếp về cơ bản đều là rạp chiếu hiện đại cỡ vừa và lớn, trải nghiệm xem phim rất mạnh. Đây chính là lợi ích của việc có rạp chiếu riêng, có thể kiểm soát thị trường bất cứ lúc nào."

13.5% lịch chiếu sao?

Hoàn toàn đủ rồi!

Vương Hoàn cười: "Đúng rồi, tiến độ của bộ Xâm Lược Của Sô Đa Ma do Arman làm thế nào rồi? Với lại công tác tuyên truyền của Na Tra nhỏ đã bắt đầu chưa?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:850
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.