Nổi Tiếng Quá Nhanh Thì Phải Làm Sao

Lượt đọc: 3941 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1164
Tức đến hộc máu (Cập nhật thứ hai, cầu đăng ký)

❊ ❊ ❊

Đây là đêm trừ tịch mà! Đây là sân khấu Xuân Vãn mà! Mấy người các người chẳng phải đều về nhà hết rồi sao? Chẳng phải đang ăn cơm đoàn viên sao? Tại sao các người không chịu xem Xuân Vãn đặc sắc, lại đi tranh giành mấy thứ nông sản vài xu, vài hào đó?

Triệu Nguyên Thăng không tài nào hiểu nổi. Hắn cảm thấy thế giới quan của mình bắt đầu sụp đổ.

Đúng lúc này, điện thoại reo lên. Hắn nhìn vào, là cha già đã thất tuần ở nhà gọi tới.

Triệu Nguyên Thăng nén lại tâm trạng đang cuồn cuộn trong lòng, vội vàng bắt máy: "Ba."

Giọng của Triệu phụ đầy khí lực: "Nguyên Thăng, hiện tại Xuân Vãn đã bắt đầu rồi, con chắc là không bận nữa chứ?"

Triệu Nguyên Thăng đáp: "Vâng, đã bận xong xuôi rồi ạ."

Triệu phụ nghe xong, mừng rỡ nói: "Thế thì tốt quá, trước kia ba sợ con bận nên không dám làm phiền. Con chẳng phải là lãnh đạo lớn của đài Trung ương sao? Chắc hẳn phải nổi tiếng hơn mấy kẻ làm "vlog" đó chứ? Ba bên này có chút chuyện cần con làm. Hiện tại quốc gia chúng ta vừa ra một chính sách huệ dân gì đó gọi là "livestream bán hàng", giúp cho rất nhiều nông sản ứ đọng của nông dân tiêu thụ được, đây đúng là tin vui đối với nông dân. Nghe nói chính sách "livestream bán hàng" này, chỉ cần một người có danh tiếng, hiểu về mạng internet là làm được, con chắc là biết làm chứ?"

"A? Cái này..." Triệu Nguyên Thăng trong lòng chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Triệu phụ không đợi hắn trả lời, tiếp tục nói: "Quê nhà chúng ta gọi điện lên, nói là nông sản tồn đọng của nhiều nông dân ở các thôn khác, huyện xã khác đều được một số người nổi tiếng trên mạng và minh tinh địa phương livestream bán hàng trên mạng, từng người từng người đều thoát khỏi cảnh khốn cùng, có thể vui vẻ trải qua một cái Tết thoải mái. Thế nhưng ở xã chúng ta lại không có ai đứng ra, cho nên không ít bà con lối xóm đã tìm đến ba, hy vọng con cũng có thể hỗ trợ bà con một tay, họ vô cùng biết ơn."

Triệu Nguyên Thăng: "Chuyện này..."

Triệu phụ tiếp tục nói: "Trước đây, bà con không tìm con, vì mọi người lo con vi phạm quy định. Nhưng lần này "livestream bán hàng" là chính sách quốc gia cho phép, là một việc làm đại thiện, nên mọi người mới hy vọng con giúp một tay. Đúng rồi, con chắc biết bà con hy vọng con giúp bán cái gì chứ? Quê chúng ta có không ít hộ nuôi heo lớn, cả xã có mấy ngàn con heo sắp xuất chuồng cơ đấy, mọi người hy vọng con cũng có thể mở một phòng livestream, livestream bán heo."

Triệu Nguyên Thăng vừa nghe, mặt đỏ bừng lên: "Ba, không được."

Triệu phụ: "Tại sao không được?"

Triệu Nguyên Thăng: "Cái này... Ba bắt con, đường đường là người phụ trách Kênh 3 đi làm livestream mạng đã đủ hoang đường rồi, lại còn bắt con bán heo, mặt mũi con trai ba để vào đâu?"

Triệu phụ nổi giận: "Người ta Vương Hoàn có thể bán tôm hùm đất, con thì không thể bán heo? Thân phận con còn quý giá hơn người ta Vương Hoàn à? Chỉ có con là có mặt mũi? Cha con ta không có mặt mũi chắc? Bà con đã cầu đến tận đầu ba, nếu ba không đồng ý, sau này ba còn ngẩng đầu lên được trước mặt bà con lối xóm nữa không? Tức chết ta rồi! Tức chết ta rồi!"

Trong điện thoại, hơi thở của Triệu phụ trở nên dồn dập, hơn nữa còn bắt đầu ho dữ dội, rõ ràng là tức giận không hề nhẹ.

Cây tranh một lớp vỏ, người tranh một hơi thở. Trong mắt thế hệ trước, nếu như mình bị bà con lối xóm coi thường, thì đó quả thực là nỗi nhục nhã khôn cùng.

Nghe thấy tiếng ho của cha, Triệu Nguyên Thăng sợ hãi không thôi, vội vàng nói: "Được được được, con bán là được chứ gì? Ba mau bớt giận đi, tết nhất thế này..."

Hắn mà không đồng ý nữa, nhỡ đâu ông già không thuận hơi mà lăn đùng ra đó thì xong. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, nội tâm Triệu Nguyên Thăng vô cùng sụp đổ, muốn giết Vương Hoàn cũng có luôn!

Cái đồ sao chổi này, không chỉ làm hỏng Xuân Vãn của hắn. Giờ còn bắt hắn bị cha già ép đi bán heo. Cho dù bắt hắn bán gà vịt ngỗng mấy loại gia cầm này cũng còn tốt chán, tại sao cứ phải là bán heo cơ chứ?

Bán heo... Triệu Nguyên Thăng vừa nghĩ đến cảnh tượng mình đứng trước chuồng heo, trái tim như muốn nổ tung. Cái quái gì thế này!

Đúng lúc Triệu Nguyên Thăng đang uất ức muốn tự tử, điện thoại lại vang lên. Là điện thoại của đài trưởng.

Đài trưởng giọng điệu nghiêm trọng: "Lão Triệu, cấp trên thông báo khẩn, bởi vì hành động "livestream bán hàng" của Vương Hoàn đã tạo ra phản ứng to lớn trên toàn quốc, dấy lên lòng nhiệt tình của nông dân và người tiêu dùng, loại chuyện vui vẻ thế này không thể bỏ qua. Cấp trên bảo ông lập tức thông báo cho người dẫn chương trình, chèn nội dung đưa tin về "livestream bán hàng" vào sân khấu Xuân Vãn mười phút sau, tốt nhất là kết nối với phòng livestream của vài ngôi sao đang nổi, để đẩy mạnh hoạt động này hơn nữa. Hãy để những hộ nông dân có nông sản ứ đọng trên toàn quốc đều tham gia vào, giúp họ giải quyết phiền phức lớn trong lòng, thực sự có một cái Tết ấm no..."

"Phụt!" Triệu Nguyên Thăng phun ra một ngụm máu tươi. Có thôi đi chưa? Rốt cuộc có thôi đi chưa?

Tỷ suất người xem Xuân Vãn đã đủ thấp rồi, giờ còn bắt hắn đi quảng bá cho "livestream bán hàng", làm như vậy thì còn ai xem buổi tiệc này nữa? Vương Hoàn!!! Ta không xong với ngươi đâu!!!

Tay Triệu Nguyên Thăng đang run rẩy. Thế nhưng, hắn vẫn buộc phải làm theo lời dặn của đài trưởng, lập tức điều chỉnh tiết mục Xuân Vãn, chèn thêm nội dung "livestream bán hàng" vào.

Mười phút sau. Trên Xuân Vãn, bắt đầu xuất hiện một tiết mục đặc biệt.

Người dẫn chương trình dùng giọng điệu trầm bổng bắt đầu đưa tin về hoạt động cuồng hoan toàn dân này: "Tết Nguyên Đán là cái Tết của toàn thể người Hoa Hạ, càng là ngày gia đình đoàn viên của bách tính chúng ta, thế nhưng cái Tết này có trải qua thoải mái hay không, còn phải xem cuộc sống có như ý hay không. Trong đêm trừ tịch này, đã xảy ra một chuyện vô cùng ý nghĩa. Bởi vì tình hình đặc biệt năm nay, nông sản ở khắp mọi nơi trên cả nước đều bị ứ đọng, khiến cho cuộc sống của vô số nông dân lâm vào khốn cảnh, để giải quyết nó, niềm kiêu hãnh của Hoa Hạ chúng ta - Vương Hoàn đã khởi xướng hoạt động "livestream bán hàng", để nông sản của nông dân có thể được xử lý thỏa đáng, để hàng ngàn hàng vạn hộ nông dân thoát khỏi khốn cùng. Tin rằng hiện tại rất nhiều người vẫn chưa biết "livestream bán hàng" là một hoạt động như thế nào. Vậy bây giờ chúng ta hãy kết nối với Vương Hoàn, mời cậu ấy giới thiệu về sơ tâm khi khởi xướng hoạt động này..."

Do sự việc mới chỉ diễn ra vài tiếng đồng hồ, cho nên dù tin tức trên mạng có tràn lan, nhưng vẫn có không ít dân chúng không biết chuyện "livestream bán hàng". Thế nhưng giờ đây sau khi Xuân Vãn tuyên truyền một phen, hàng tỷ bách tính lập tức bùng nổ.

"Trời ơi, còn có chuyện tốt như vậy nữa?" "Kích động quá đi? Mình vậy mà không biết." "Ái chà, thằng nhóc Vương Hoàn này lợi hại thật đấy." "Không được không được, mình phải đi xem ngay mới được."

Trong từng gia đình, đặc biệt là các phụ nữ trung niên, tất cả đều mắt sáng rực, hừng hực khí thế gia nhập vào đội quân mua sắm. Chuyện tốt như vậy mà bỏ lỡ, e rằng cái Tết này không sao trải qua cho thoải mái được.

Còn về phần vô số cư dân mạng nhìn thấy cảnh này, đặc biệt là fan của Vương Hoàn, tất cả đều cười phun nước miếng.

"Hahaha, Hoàn ca lại lên Xuân Vãn rồi?" "Thú vị quá, năm ngoái cũng thế này, năm nay lại thế này." "Hoàn ca chưa từng lên sân khấu Xuân Vãn, nhưng Xuân Vãn lại luôn có truyền thuyết về anh ấy." "Độc Vương đỉnh thật đấy." Trên mạng một mảnh sôi trào.

Thế nhưng trái tim Triệu Nguyên Thăng lại lạnh giá, giống như bông tuyết rơi lả tả bên ngoài kinh thành, lạnh thấu xương.

Bởi vì được Xuân Vãn quảng cáo một phen như vậy, càng nhiều người bắt đầu lao vào các phòng livestream lớn của "livestream bán hàng". Như vậy, tỷ suất người xem của buổi tiệc lại càng sụt giảm không phanh.

Dù sao, mấy năm nay đài Trung ương đã thống kê rồi, đại đa số người xem Xuân Vãn đều là người trung niên và cao tuổi, mà người trẻ tuổi chỉ chiếm phần thiểu số. Bây giờ những người trung niên và cao tuổi này đều đi tranh giành nông sản rồi, còn ai xem Xuân Vãn nữa? E rằng ngoài một số gia đình bật tivi lên để tăng không khí ngày Tết, thì căn bản chẳng có mấy người canh tivi để xem chương trình nữa.

Xong đời. Hoàn toàn xong đời.

Triệu Nguyên Thăng đột nhiên ném mạnh chiếc điện thoại ra ngoài: "Bán cái con khỉ gì mà bán heo!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:850
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.