Nổi Tiếng Quá Nhanh Thì Phải Làm Sao

Lượt đọc: 3416 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 890
Tôi muốn đưa cậu đi Nga (Chương ba, cầu đăng ký)

❊ ❊ ❊

Tới nơi tập luyện của nghệ sĩ. Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng chém gió phần phật của Cao Trạch Vũ.

"Haha, có ghen tị không? Có đố kỵ không? Đây chính là tình cảm vạn năm không đổi giữa tôi và lão đại, tình nghĩa giữa tôi và lão đại là tình so kim cương, núi không góc, trời đất hợp, mới dám tuyệt cùng quân... Chính vì có nền tảng như vậy, lão đại mới mời tôi đi tham gia tour lưu diễn thế giới, loại tình cảm này các người không thể nào hiểu được!"

"Cho nên, các cậu phải cố gắng lên, muốn nổi tiếng thì trước hết phải làm một fan cuồng hợp lệ, biết chưa? Năm xưa tôi cũng từng bước từng bước leo lên như thế đấy. Chỉ khi trong lòng có niềm tin kiên định, các cậu mới không còn xa thành công nữa. Tôi khuyên các cậu nên gia nhập Độc Quân trước, luyện thành một thân bản lĩnh bách độc bất xâm. Lấy ví dụ nhé: Hồi đó tôi... khụ khụ..."

Mẹ nó, phấn khích quá, suýt chút nữa lỡ miệng.

Còn ở phía trước mặt hắn.

Một đám thực tập sinh nghe mà mắt sáng rực.

Hóa ra muốn trở thành siêu sao thì trước tiên phải làm fan cuồng của Hoàn ca à?

Mọi người dường như đã thông suốt điều gì đó.

Chỉ là... ủa? Theo ý của Vũ ca, chẳng lẽ trước đây hắn từng làm Độc Quân?

Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng!

Cao Trạch Vũ đang định nói tiếp thì đột nhiên sau gáy bị người ta tát một cú trời giáng.

Hắn lập tức nổi giận: "Đệt! Đứa nào đấy! Mẹ kiếp không thấy vị Cao lão sư vĩ đại đây đang truyền thụ kinh nghiệm thành danh quý báu cho học sinh sao? Mày ngắt lời tao, mày gánh nổi trách nhiệm này không? Tao cảnh cáo... à ha, tao đã bảo mà, cái đầu ưu tú như tao, trên thế giới này chỉ có lão đại ưu tú hơn mới chạm vào được thôi. Hahaha, lão đại, xem ra cảm giác vừa rồi của tôi là đúng, ngay lúc anh bước vào, tôi đã cảm nhận được một luồng sức mạnh khiến tôi sùng bái đang tiến lại gần mình, làm cho tôi..."

Chát!

Vương Hoàn lại tát thêm một cái nữa.

Sau đó nhìn Cao Trạch Vũ cười như không cười: "Được lắm, nếu tôi đến muộn hơn chút nữa, thực tập sinh của công ty tôi chắc bị cậu lừa cho không tìm thấy hướng Đông Tây Nam Bắc luôn rồi. Tiếp theo có phải cậu định biên chế bọn họ thành một tiểu đội Độc Quân không?"

Mắt Cao Trạch Vũ sáng lên: "Lão đại, hóa ra anh cũng có suy nghĩ giống tôi sao? Tôi..."

"Im mồm!"

Vương Hoàn hừ lạnh một tiếng: "Bùi nữ sĩ đâu?"

Vương Hoàn thầm mừng mình đến sớm, nếu muộn thêm một tiếng nữa, trời mới biết đám thực tập sinh công ty này sẽ bị Cao Trạch Vũ dắt vào cái hố nào! Anh hiểu rõ năng lực của thằng cha Cao Trạch Vũ này trên mạng, "Vũ Nữ Vô Qua" thậm chí đã trở thành một truyền thuyết trên Internet, không ai có thể bì kịp. Thậm chí Đệ Nhất Quân Đoàn Độc Quân do tên này thống lĩnh, sức chiến đấu vượt xa các quân đoàn khác vài tầng.

Nếu Cao Trạch Vũ thực sự biến thực tập sinh công ty thành tiểu đội Độc Quân để bồi dưỡng trọng điểm. Sau này Thiên Tinh Ảnh Nghiệp của anh chắc sẽ trở thành công ty chuyên đi phun số một mất!

Nghĩ đến đây, Vương Hoàn rùng mình.

Sau này nhất định phải nghiêm cấm Cao Trạch Vũ tiếp cận nghệ sĩ công ty!

---❊ ❖ ❊---

Mười phút sau.

Trong phòng họp.

Vương Hoàn đối diện với Bùi Thanh và Cao Trạch Vũ.

Bùi Thanh cười nhạt:

"Vương Hoàn, lần này tôi dẫn Trạch Vũ đến đây, quả thực là vì chuyện concert. Danh tiếng của Trạch Vũ ở trong nước không cần phải nói, hiện tại độ nổi tiếng chỉ đứng sau cậu. Thế nên concert ở trạm Ma Đô, đến lúc đó cậu ta tùy ý hát bài nào trên sân khấu cũng đều giữ vững được sân khấu. Điều tôi lo lắng bây giờ là các trạm ở nước ngoài. Tôi đoán trọng điểm lần này cậu tổ chức world tour, chắc là hướng tới khán giả nước ngoài đúng không? Nếu không cậu cũng chẳng tổ chức ở trong nước có ba trạm, mà nước ngoài lại tới bốn trạm."

"Như vậy, bài hát Trạch Vũ biểu diễn sẽ rất quan trọng. Cậu ta hát ca khúc Hoa Hạ, do khác biệt văn hóa, e là không thể gây cộng hưởng với fan Âu Mỹ. Nhưng cậu ta lại chẳng có bài hát tiếng Anh nào ra hồn. Hơn một tháng qua, tôi thậm chí đã thuê với giá cao vài nhà soạn nhạc vàng của Âu Mỹ viết nhạc cho Trạch Vũ, nhưng viết mấy bài rồi, tôi vẫn không hài lòng lắm."

Cao Trạch Vũ hừ hừ một tiếng, đang định nói chuyện.

Liền bị Bùi Thanh nhấc giày cao gót lên, giẫm mạnh lên mu bàn chân.

Thằng cha này đau đến mức suýt chút nữa thăng thiên, đành phải ngậm miệng ngồi im ngoan ngoãn.

Vương Hoàn cười nhẹ: "Tầm nhìn của Bùi nữ sĩ quả nhiên không tầm thường. Bà đoán đúng rồi, mục đích tôi tổ chức concert lần này chủ yếu vẫn là muốn tạo danh tiếng ở nước ngoài. Nếu để Cao Trạch Vũ cứ hát mãi ca khúc Hoa Hạ thì quả thực hơi không phù hợp. Hôm nay các người không đến tìm tôi, tôi cũng đang định tìm các người để bàn chuyện bài hát đây."

"Ừm?"

Bùi Thanh chớp chớp mắt, nghiêm túc lắng nghe.

Vương Hoàn nói tiếp: "Lần này tôi dẫn Cao Trạch Vũ đi diễn cùng khắp thế giới... khụ khụ, đừng hiểu lầm, không phải cái nghĩa diễn cùng đó đâu."

"Tôi không ngại đâu," Cao Trạch Vũ chen lời, nhưng giây tiếp theo đã bắt đầu hú hét như heo bị chọc tiết: "Ái chà... đau, đau, đau... mu bàn chân bị giẫm thủng lỗ rồi."

Tiếng thét chói tai làm tai Vương Hoàn ong ong.

Mẹ kiếp... giọng thằng cha này cao quá, tai mình suýt chút nữa bị làm cho điếc rồi.

Vương Hoàn vốn định mắng Cao Trạch Vũ vài câu.

Nhưng giây tiếp theo.

Mắt anh bỗng chốc sáng rực.

Tiếng thét? Giọng này!

Anh chợt nảy ra ý tưởng!

Vương Hoàn không thèm quan tâm tiếng gào thét của Cao Trạch Vũ, nhìn về phía Bùi Thanh đầy kích động: "Bà chắc cũng đoán được, lần này tôi ra nước ngoài chủ yếu là hát tiếng Anh. Vậy nếu Cao Trạch Vũ cũng hát tiếng Anh, độ trùng lặp giữa hai người chúng tôi sẽ quá cao, cộng thêm cả hai đều là gương mặt phương Đông, rất khó để cậu ta nhất minh kinh nhân, để lại ấn tượng sâu sắc cho người Âu Mỹ. Cho nên tôi định đi lối khác, mới có thể khiến cậu ta dị quân đột khởi."

Bùi Thanh mắt sáng lên: "Giống như bài《Tân Quý Phi Túy Tửu》trước kia sao?"

Vương Hoàn gật đầu: "Đại loại là ý đó."

Bùi Thanh nói: "Nguyện nghe chi tiết."

Vương Hoàn nhắm mắt lại, tâm thần chìm vào hệ thống.

Khoảng vài phút sau mới mở mắt ra, nhìn Cao Trạch Vũ mặt mày vẫn còn đang vặn vẹo: "Nốt cao nhất cậu đạt được là bao nhiêu?"

Cao Trạch Vũ thấy Vương Hoàn không đùa, ngoan ngoãn trả lời: "Bình thường bốn quãng tám, cao nhất là năm quãng tám."

"Hít~" Vương Hoàn hít một hơi lạnh: "Đây coi là nốt cao nhất mà ca sĩ trong nước có thể đạt tới rồi nhỉ?"

Cao Trạch Vũ cười hì hì: "Hiện tại mà nói, hình như không có ca sĩ nào vượt qua được tôi. Nhưng chẳng có tác dụng gì, cũng chỉ có thể gào khan thôi, chẳng lẽ còn có thể hát thành bài à?"

Vương Hoàn nghiêm túc nói: "Cậu nói không sai, chính là dùng để hát!"

"Hả?" Cao Trạch Vũ trợn tròn mắt, cái miệng há hốc thành hình chữ O.

Mà Bùi Thanh cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Vương Hoàn đột nhiên thở dài, nhìn Bùi Thanh đầy cảm thán: "Tôi sai rồi, lúc đó đáng lẽ nên khuyên bà đưa Cao Trạch Vũ tới Nga."

Bùi Thanh ngẩn ra, không hiểu ý của Vương Hoàn.

Cao Trạch Vũ thì lập tức sởn gai ốc: "Lão... lão đại, anh đừng dọa tôi."

Mẹ nó chứ, mấy tháng sống khép kín cách ly ở Cambridge hồi đó, suýt chút nữa thì làm hắn phát điên. Nếu còn tống hắn sang Nga nữa, hắn tuyệt đối sẽ nhảy lầu! Đúng vậy! Nhảy lầu! Cao Trạch Vũ thề là hắn không hề đe dọa bất kỳ ai!

Đúng lúc Cao Trạch Vũ sắp sợ đến ngây người.

Vương Hoàn cười nói: "Được rồi, đừng lo nữa. Giờ đưa cậu đi Nga cũng không kịp nữa rồi."

Bùi Thanh hỏi: "Tại sao cậu lại muốn Trạch Vũ học tiếng Nga?"

Vương Hoàn bắt đầu nghiêm túc nói bậy: "Trước đây khi ở Anh, tôi từng tiếp xúc với vài người Nga, phát hiện con người nơi đó cực kỳ thô khoáng, nhất là khi họ hát mang theo một sự bao la và sâu thẳm khiến người ta kinh ngạc. Sau đó tôi nảy ra ý tưởng, dựa vào đặc điểm này mà viết vài ca khúc về Nga. Nhưng viết xong rồi, tôi lại thấy bản thân rất khó hát cho tốt, nhất là phần nốt cao hoàn toàn không thể kiểm soát được. Thế nên cứ để sang một bên không thèm đả động đến. Vừa rồi nghe tiếng hét của Cao Trạch Vũ, lại kết hợp với nền tảng trước kia cậu ấy hát《Tân Quý Phi Túy Tửu》, tôi cảm thấy cậu ấy chắc là có thể điều khiển được chúng."

Nói đoạn, Vương Hoàn lấy giấy bút ra.

Bắt đầu cắm cúi viết.

Mười mấy phút sau.

Anh đưa xấp giấy trong tay cho Bùi Thanh: "Trước tiên lấy hai bài này đi, tên tiếng Trung một bài gọi là《Ca kịch 2》, một bài gọi là《Ngôi sao》."

Bùi Thanh nhìn đống tiếng Nga trên giấy mà bà hoàn toàn không hiểu, gật đầu: "Được, cậu yên tâm, Trạch Vũ tiếp theo nhất định sẽ hát tốt hai bài hát này."

Đối với Vương Hoàn, Bùi Thanh có sự tin tưởng tuyệt đối.

Thế nên bà không hề nghi ngờ gì về chất lượng bài hát. Còn về việc tại sao bài hát đầu tiên lại gọi là《Ca kịch 2》, Bùi Thanh tuy trong lòng có chút kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi kỹ.

Cao Trạch Vũ nhìn một chuỗi giun dế trên mặt giấy, hoảng hốt kêu lớn: "Tôi không muốn học tiếng Nga. Cái bài hát tiếng Nga này là quỷ gì vậy? Tôi còn chưa thấy bao giờ. Bùi dì, bà đừng ép tôi, ép gấp quá tôi... tôi... tôi... sẽ nhảy lầu đấy! Tôi thật sự sẽ nhảy đấy!"

Bùi Thanh cười nhẹ, trong mắt mang theo sát khí: "Ngoan, đi thôi!"

Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Lúc đi đến cửa, bà chợt nhớ ra điều gì đó: "Concert của cậu, Thất Thất không đến sao?"

Thất Thất à ~

Vương Hoàn nở nụ cười dịu dàng, concert lần này, làm sao có thể thiếu Thất Thất?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:850
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.