Ở Nơi Biển Cả

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

• CHUYỆN LẠ TRONG ĐÊM VUI VỚI CÁC CHIẾN SĨ HẢI QUÂN

• CHÚ CÁ HEO KHÔN NGOAN THOÁT KHỎI CUỘC SĂN ĐUỔI HIỂM NGHÈO

• ĐI COI KỲ ĐÀ ĂN TRỘM TRỨNG VÀ CHÉN MÓN TÔM BIỂN NƯỚNG HẤP DẪN.

Thấm thoắt đã là cuối tháng bảy. Anh Thành nhẽ ra còn ở đảo Tây Song một vài tuần nữa, nhưng lo sắp đến mùa bão sớm đành phải lên đường. Gặp dịp may, con tàu của thuyền trường Đính kỳ này chở hàng đến cụm đảo phía nam, anh cùng Hạnh xuống tàu luôn.

Chỉ có con cốc đi cùng, Tưởu Ngộ đã nằm lại với biển khơi chân đảo Ngư Ông rồi. Anh Thành không muốn nhắc đến chuyện con Tưởu Ngộ, sợ Hạnh buồn bã thêm. Anh khen cốc:

- Con chim biển này trở thành người giúp việc cho anh rồi đấy nhở. Đắc lực lắm! Cần đến loại cá biển nào là nó đi kiếm về cho liền. Hạnh có biết loại cá đường chỉ xuất hiện vào cữ đông hoặc xuân, đó là « hội » cá. Dịp đó, hàng đàn cá đường di chuyển chỗ ở, kêu ụt ịt ồn ĩ, kéo đến hàng trăm mét. Nhưng mùa này hiếm lắm. Vậy mà con cốc lại săn về cho anh một chú cá đường đó. Dĩ nhiên, bọn anh phải tiếp sức vì con cá đường chẳng nhẹ nhàng đâu!

Hạnh nhìn con cốc. Đúng là dạo này nó quấn quít suốt ngày với anh Thành thật. Hạnh hỏi:

- Cá đường có gì quan hệ với dược liệu mà anh nghiên cứu?

Anh Thành mở nắp hộp sắt tây moi trong ba lô ra đưa cho Hạnh:

- Quý lắm chứ! Đây là bong bóng con cá đường mà cốc săn được. Bong bóng cá đường sắc với một số vị thuốc bắc, chữa hen xuyễn và dưỡng sức cho người cao tuối, hiệu ngiệm phải biết. Còn đây là bột thuốc chống suy nhược thần kinh, bồi bổ sức khỏe khi yếu mệt – anh mở nắp một hộp khác. Nó từ những chú cá ngựa mà chim cốc kiếm về cho anh… Em chưa được nhìn thấy những con cá ngựa đâu. Mình nó nhiều tua dài, nó lần rất giỏi trong các làn rong biển. Ở loại rong tảo nào, nó đổi màu theo loại đó. Vậy mà chẳng đánh lừa được cặp mắt tinh tường của cốc. Loài cá ngựa có cái kỳ lạ. Ở cá ngựa đực, bụng đeo lủng lẳng một cái túi. Con cái đẻ trứng vào cái túi đó, sáu bảy tháng sau trứng nở thành cá con. Bọn anh gọi các cặp cá ngựa là « vợ đẻ đau nhưng chồng mang nặng » đó!

Từ bên trái mạn tàu, vầng trăng bắt đầu nhô lên mặt biển. Trăng tháng bảy trong trẻo, tỏa ánh sáng vàng đẫm trên sóng nước. Con tàu từ từ dừng lại và tắt hẳn tiếng máy. Thuyền trưởng Đính từ phía boong sau gọi với sang:

Ông Thành và em Hạnh lại đây. Nửa tiếng sinh hoạt văn nghệ mừng bước vào mùa trăng mới!

Anh Thành vui vẻ hỏi:

- Vậy hả? Có tiết mục gì khơ khớ không?

- Ông hỏi tiết mục văn nghệ hay «tiết mục» liên hoan? Tiết mục liên hoan thì y sĩ Hồng sẽ chu tất!

Chị Hồng đang ngồi lom khom bên một cái bếp than đỏ rực. Chị vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán, ngẩng lên cười, đôi mắt tràn ngập ánh trăng:

- Tiếc rằng hôm nay tàu không cặp đảo nào, nên chẳng kiếm được ít sò huyết. Thôi, bữa nay ăn chay. Chỉ có ít mực khô nướng cho các ca sĩ ấm giọng thôi,

Chị đưa cho Hạnh một con mực to gần bằng chiếc quạt nan.

- Ưu tiên người ít tuổi nhất tàu. Mực Nam Bộ đấy! Kể ra không ngon bằng loại mực ở bờ biển phía bắc, nhưng được cái ưu điểm là con mực to gấp ba, gấp bốn, ăn đỡ thòm thèm!

Hạnh đón lấy con mực nướng thơm phức, rứt một sợi tua dài loằng ngoằng nhấm nháp trong miệng. Chị Hồng quay lại nhóm anh em thủy thủ đang quây quần trên boong. Nhìn thấy anh Nam đang ngồi vắt vẻo ở lan can tàu, chị Hồng giơ một con mực khác lên:

- Đến lượt đồng chí thợ máy. Ăn trước thì phải biểu diễn mở màn. Nhưng phải lao động xong mới được chén!

Anh Nam nhảy đánh bịch một cái xuống sàn tàu, vui vẻ:

- Đồng chí y sĩ lại đặt ra thể lệ mới, phải trả nợ miệng hử? Đồng ý thôi! « Một con vịt xòe ra hai cái cánh » nhé!

Anh vừa xòe tay, chị Hồng đã cười như nắc nẻ:

- Thôi, thôi. Bài khác. Tại sao đồng chí cứ hát tranh bài của nhi đồng?

Anh Nam ngẩn mặt:

- Vậy bài gì? Hay là nhảy đi - xcô? Ừ, nhảy nhé! Nhạc công đâu! Nổi sáo, nổi đàn cò cử cho diễn viên…

Hạnh trố mắt nhìn anh thợ máy. Cái đàn gió lại ẻo ẹt những âm thanh rè rè. Tiếng cười, tiếng vỗ nhịp tay lộp bộp. Anh Nam khuỳnh chân. Cái lưng to như lưng gấu của anh lắc lư một hồi, rồi phốc một cái như múa võ, anh nhảy thật sự. Chẳng hiểu là kiểu nhảy gì. Chỉ thấy anh lúc thì choi choi chúi về phía trước, hai chân đua nhau đạp về phía sau như ngựa phi, lúc thì ưỡn ngực, giậm chân, quay tít người như điệu múa Nga. Rồi anh lại nhảy tưng tưng, chân tung lên, lượn một vòng tròn rộng. Khi đến cạnh một chiến sĩ đang vỗ tay, nghiêng người ngửa cổ lên cười, anh sát vào và nghịch ngợm đá hậu một cái đúng mông anh bạn. Anh chiến sĩ vội kêu lên:

- Á! Bố Nam múa võ hả?

Anh thợ máy quành lượn một vòng nữa, rồi đứng lại, rạp người chào. Hai tay anh chống xuống sàn tàu, chân xoài về phía sau. Một kiểu chào khán giả như… xiếc. Tiếng vỗ tay lại nổi lên đôm đốp. Chị Hồng cố nén cười, đưa con mực nướng cho anh Nam, rồi hỏi:

- Đến lượt ai đây?

Tiếng thuyền trưởng Đính bỗng cất lên:

- Đến lượt bầy cá heo!

Ai nấy đều ngạc nhiên. Anh Đính vẫy tay gọi mọi người:

- Thật đấy! Các đồng chí lại đây…

Mọi người ùa ra thành tàu. Hạnh cũng vội chen đến chỗ anh Đính. Dưới sát mạn tàu, tiếng nước như réo sôi. Một đàn cá heo đang quẫy lộn nhộn nhịp. Anh Đính khoác vai Hạnh, thú vị bảo:

- Loại cá heo khôn lắm. Anh đi biển nhiều, anh thuộc tính bọn chúng. Nghe tiếng nhạc, đàn cá heo này tìm đến để chia vui đấy.

Rồi anh quay sang người chiến sĩ đang đeo đàn gió:

- Nhạc lên, cậu! Không có tiếng đàn, bầy cá bơi đi bây giờ.

Tiếng đàn gió cất lên một bài nhạc êm ả. Khúc nhạc vừa dạo đầu, không ai bảo ai, cả đơn vị đã hát theo. Tiếng hát hòa vào nhau, lúc bỗng lúc trầ,. Hạnh cũng hát theo nho nhỏ. Bài hát từ lâu rồi Hạnh đã biết, nhưng nay chỉ còn nhớ lõm bõm.

Dạt dào biển mênh môngTiếng sóng tận chân trờiĐoàn ta ra khơi, tiếng hát cất vang…

Tiếng hát bay trong ánh trăng vời vợi. Lời ca tự dưng thấy thắm thiết đến thế! Có phải trong cái đêm trăng mông lung này, cảnh trời nước bao la làm lời ca đẹp thêm một cách lạ lùng. Mọi người vừa hát, vừa nhìn xuống chân tàu. Đàn cá heo lượn lờ vui nhộn. Thỉnh thoảng, một con hứng chí nhảy vọt lên khỏi mặt nước thành một vòng cung. Khi cả thân mình nó chúi xuống, cái đuôi còn quẫy một cái làm tung ra rào rào những giọt nước lóe sáng trong bóng trăng.

Lời ca vừa dứt, anh chiến sĩ chơi đàn gió lại chuyển sang một bài nhạc khác. Lần này là bài nhạc vui. Tiếng nhạc giục giã, nhộn nhạo. Đàn cá heo thôi không bơi lượn nữa, mà nhảy lên nhảy xuống nghịch ngợm. Tiếng nước rào rào, nước tung tóe trắng xóa. Chị Hồng reo lên:

- Chúng nó chơi thể thao! Cừ quá!

Một chú cá heo bất thần nhảy vọt qua mình một con khác như phóng qua cầu nhảy. Anh Thành trầm trồ:

- Đúng là kiện tướng bơi lội!

Anh vừa dứt lời, một con cá heo khác đầu to như cái chum, bay vọt cầu vồng lên. Thân cá ướt nhẫy loang loáng lướt qua sát cạnh lan can tàu. Những giọt nước biển từ thân cá rào rào đập lên quần áo các chiến sĩ đang đứng say mê ngắm bầy cá nhào lộn. Con cá đến là khỏe, dễ chừng « bay » cao đến hơn một mét. Các chiến sĩ vỗ tay rầm rầm. Nghe tiếng vỗ tay, lại thêm hai con khác tung mình nhảy chéo nhau, đầu và đuôi chúng hòa nhịp thành một hình đối xứng thật đẹp!

Vầng trăng đã lên chênh chếch ngang đầu. Thuyền trưởng Đính nhìn bầy cá heo lần cuối, rồi kiến quyết:

- Bữa nay, sinh hoạt đón trăng nên quá giờ quy định một chút. Bậy giờ, các đồng chí kéo neo, chúng ta chạy tiếp.

Tiếng đàn đã im bặt. Chị Hồng ném mấy con mực khô còn lại xuống biển:

- Tạm biệt các chú cá heo vui nhộn. Có ngày gặp lại nhé.

Mấy chú cá heo nhảy lên đớp những con mực khô. Nghe tiếng máy nổ rầm rầm, đàn cá tản ra xa một chút. Các chiến sĩ đã đi về buồng ngủ, mà Hạnh còn đứng mãi bên mạn tàu, quyến luyến chẳng muốn chia tay bầy cá heo. Anh Thành ôm lấy vai em trai, cũng nhìn theo những con cá heo đang bơi theo hai bên mạn tàu. Chúng bơi thật nhanh. Những chiếc đầu nhấp nhô trên sóng, làm thành dải nước bạt chạy song song theo con tàu. Anh Thành cười:

- Em có biết tại sao bầy cá lại bơi nhanh thế kia không? Không hả? Cấu tạo của cá heo rất lạ. Nó có một lớp da đặc biệt, trong đó có vô số nốt sần rỗng tựa như ống nứa tép. Toàn bộ lớp da đó có đặc tính co giãn, do đó giảm được sức cản khi tiếp xúc với nước. Vì vậy, cá heo là một trong những loài cá có tốc độ bơi nhanh ở biển… Thôi muộn rồi. Đàn cá cũng đã bơi xa, anh em mình đi ngủ. Mai, tàu cặp đảo, còn nhiều việc anh phải làm tiếp.

Hạnh theo anh bước về buồng thuyền trưởng Đính dành cho hai anh em. Con tàu vẫn rì rầm chạy trong đêm. Hạnh nằm mãi, giấc ngủ vẫn chưa đến. Tiếng sóng biển vỗ đều đều. Một vệt sáng trăng rọi qua cửa sổ buồng tàu, hắt lên trên đầu giường Hạnh. Đêm nay đẹp quá! Đàn cá heo chắc đã bơi rất xa con tàu. Hạnh chập chờn nhớ đến những ngày đã qua. Biết bao nhiêu chuyện từ lúc bước xuống con thuyền rời khỏi đất liền ra biển. Những nét mặt thân quen đã trở thành nổi nhớ. Mỗi ngày mới đến, lại gặp bao điều mới lạ. Những ao ước mơ hồ mà Hạnh không hình dung nỗi là ao ước gì, cứ dần dần hình thành. Phải chăng đó là lòng yêu những buổi mai bâng khuâng ngắm nhìn làn sương biển mờ mờ bốc lên, những hoàng hôn ngỡ ngàng trước một chân trời ngợp trong ánh da cam trầm lặng. Những đêm hè trôi nổi giữa một vùng biển khoáng đạt ở phương nam. Đất nước thì bao la, bao giờ Hạnh đi hết. Hình như tuổi thơ đã đi qua lúc nào không biết, mà ở phía trước kia, những xứ sở xa xôi đang chờ đón Hạnh bước vào một quãng đường khác những ngày qua, vừa xa lạ vừa quyến rũ.

Vệt ánh trăng vẫn lặng lẽ soi nghiêng. Anh Thành đã ngủ từ lâu. Hạnh nằm sấp, tì cằm trên cánh tay, nhìn đăm đăm vào cái khoảng sáng trăng trong trẻo. Một nỗi niềm bâng khuâng thơ ngây và niềm vui kỳ lạ trong lòng, khắc khoải mãi không nguôi. Đến lúc vừa chợp mắt thì một tiếng « rầm » từ phía boong tàu nổi lên làm Hạnh choàng dậy. Hạnh chui ra ngoài cửa buồng. Một đống lù lù trên sàn tàu, chắn cả lối đi. Hạnh tỉnh hẳn cả cơn ngái ngủ. Một con cá heo đã nằm đó, nước từ thân nó chảy võng vãnh chung quanh. Hạnh chạy xô đến chỗ phòng thuyền trưởng, đập vào cánh cửa:

-Anh Đính dậy mau ! Con cá heo nhảy lên tàu !

Anh Đính mở cửa. Anh Nam cũng bước ra khỏi khoang máy :

-Cái gì vậy ? Tàu bị sự cố hả ?

Nhưng anh bỗng im bặt khi thấy con cá heo. Anh vội vã bước tới bên nó. Anh Đính ngó xuống mặt nước :

-Có cá mập xuất hiện. Một, hai,… năm, sáu con. Nhiều lắm. Cả một đàn. Có lẽ chúng săn cá heo này đây. Làm sao mà chú mày lại lạc bầy đến nông nỗi bị cá mập săn đuổi cơ chứ !

Anh Nam kêu lên :

-Vây cá heo bị rách một mảng ! Có lẽ bị cá mập đớp phải. Cả phía lườn cũng rách ra đây này, thủ trưởng Đính ạ !

Hạnh đến sát con cá heo. Nó đang bị đau, mắt nhắm nghiền, cái bụng và phía lườn phập phồng mạnh. Thỉnh thoảng miệng cá ngoác ra rồi lại khép vào. Anh Nam vuốt ve đầu con cá heo:

-Cố gắng chịu khó nằm đây nhé. Tàu của chúng tớ chạy xa khỏi luồng cá mập, sẽ cho chủ trở về với biển ngay thôi.

Bàn tay anh Nam vuốt nhẹ mấy lần, con cá heo mới choàng mở mắt. Nó lại đớp mấy lần không khí, cựa quậy cái thân bóng nhẫy. Anh Đính quay lại nhìn xuống mặt biển. Đàn cá mập vẫn vun vút đuổi theo tàu. Những con cá gớm ghiếc vừa bơi vừa ngoác ra cái miệng nhọn hoắt. Lưng chúng phơi hẳn lên mặt sóng, đen trùi trũi. Con tàu vẫn đều đều nổ máy, để lại phía sau những cuộn sóng réo ùng ục.

Có đến hơn một hải lý, con tàu mới dứt nổi đàn cá mập hung dữ. Mặt biển trở lại êm ả. Thuyền trưởng Đính nhìn con nước, rồi bảo anh Nam:

-Cậu cho tàu chạy tiếp đoạn nữa, bảo đảm thật an toàn cho con cá heo, rồi huy động anh em khênh nó thả xuống biển.

Hạnh kéo tay anh Đính:

-Nhưng con cá còn bị thương anh ạ.

Anh Đính mách nước:

-Em vuốt ve nó, vết thương sẽ dịu đi. Loài cá heo thích tình cảm; càng nựng, nó càng khoẻ ra.

Rồi anh đi về hướng buồng máy. Hạnh đứng ngẩn người nhìn con cá lạ. Không biết có phải con cá heo trong bầy cá đã nhảy múa chập tối không nhỉ ?Trông nó hiền thế. Con cá heo đã bắt đầu mở he hé mắt. Bụng nó vẫn thở phập phồng. Hạnh rờ tay lên lưng con cá. Da cá nhớt nước, mịn màng. Đám thuỷ thủ đã liên tục bu đến bên con cá heo. Thuyền trưởng Đính cũng trở lại bên Hạnh. Anh bảo các chiến sĩ đang lao xao bàn tán về chú cá mắc nạn :

- Các đồng chí khẩn trương thả con cá heo xuống nước kẻo ở trên cạn lâu, nó bị ngạt.

Con cá heo được khênh lên qua lan can tàu. Anh Nam đứng ở phía đầu con cá, điều khiển :

-Từ từ, các cậu. Nhẹ tay thôi, nó bị thương do cá mập đấy. Nâng lên thật đều nhé. Nào, hai ba, thả!

Sau nhịp hô của anh Nam, cá heo được buông xuống biển. Nước biển tung trắng, nhận con cá vào lòng. Chú cá heo chìm sâu xuống, rồi lại bơi lên mặt nước. Tàu vẫn chạy đều đều. Con cá heo bơi theo con tàu một đoạn rồi mới lặn xuống. Hạnh và các chiến sĩ còn nhìn lại phía sau đến tận lúc không còn nhìn thấy bóng dáng của chú cá bị nạn.

Vầng trăng đã chênh chếch ngả sang phía Tây, Hạnh nhìn anh Nam :

-Liệu nó có chết không, hả anh ?

Anh Nam đập nhẹ hai bàn tay vào nhau, cười:

-Sống chớ, khoẻ là khác. Giống cá heo này không dễ “từ trần” sớm đâu.

* **

Làng chài trên đảo đã qua vụ cá chính và bước sang mùa cá phụ, nhưng còn tấp nập lắm. Không phải ngày đi biển, nên đảo đông người và bộn bề công việc. Đám con trai từ sáng sớm đã có mặt ở bến, sửa sang lại thuyền đánh cá. Tiếng búa, tiếng máy vang vang trên sóng nước. Lui vào phía trong bãi, tầng tầng lớp lớp những cột đăng phơi lưới. Các cô gái làng chài cần cù đang vá lại những mắt lưới bị rách. Tiếng trò chuyện, tiếng cười rộn lên ở nhóm này, nhóm khác. Vừa đặt chân lên đảo, anh Thành đã mừng rỡ bảo Hạnh:

-Nghe anh Đính giới thiệu vùng đảo này có rất nhiều hải sâm. Anh sẽ ở lại một thời gian “để mắt” đến vị thuốc quý này. Em có muốn đi xem loại “đỉa” biển đó không?

-Nó là thực vật hay động vật, anh?

-Em hình dung xem: hải sâm, giống như một quả dưa chuột, da sần sùi, hơi nhám và mềm nhũn. Khi bị kẻ thù tấn công, hải sâm thường hy sinh toàn bộ ruột gan của mình để… tặng kẻ thù. Phần vỏ cơ thể trốn thoát, sẽ tái tạo bộ ruột gan mới sau này. Kỳ lạ hơn, có một loại cá tí xíu lại có thể bơi vào trong bụng hải sâm ngủ một giấc no nê. Người ta ví hải sâm gần như nhân sâm, điều chế thuốc để bồi bổ và kéo dài tuổi thọ của con người. Kế hoạch nghiên cứu hải sâm của anh Thành gặp thuận lợi ngay từ đầu. Bác tài công Thiết, chủ nhà mà hai anh em Hạnh ở nhờ trên đảo, một người đậm chắc, có mái đầu húi cua, cười hiền lành :

-Anh Thành cứ đi làm việc của anh. Ở đây, cậu Hạnh chẳng buồn đâu! Khối chuyện để nghe, khối cái để xem.

Rồi bác ra cửa, gọi toán lên :

-Thêu đâu ? Ơi Thêu !

Một đứa bé đen nhẻm từ đâu nhô ra. Nó cởi trần trùng trục, giọng đang kỳ vỡ tiếng:

-Ba gọi tôi ?

-Vào đây ! Anh Hạnh sẽ ở nhà ta ít buổi. Con dẫn anh Hạnh đi xem trại nuôi đồi mồi, chán đồi mồi thì sang khu tổ mò trai ngọc.

Bác lại hỏi Hạnh:

-Cháu mấy tuổi?

-Dạ, thưa đến hè này là mười lăm tuổi.

-Hơn thằng Thêu một tuổi. Vậy thằng Thêu là em.

Thằng Thêu ngó xéo con mắt qua Hạnh, giọng khô khan :

-Xem đồi mồi, phải chịu khó thức đêm. Có thức nổi không đã chớ, ba?

Bác tài công kêu lên :

-Cái thằng! Bộ kiêu kỳ quá đa!

Hạnh tủm tỉm:

-Khỏi lo! Tớ đã thức quen rồi!

Thêu vẫn không nhếch mép cười, mà thủng thẳng :

-Vậy thì chịu trận liền nghe. Đêm nay, tôi đưa anh ra bãi đồi mồi. Ngủ gật là tôi không cõng nổi về đâu !

Nhìn bề ngoài và mới gặp lần đầu, thấy Thêu khô khốc đến kỳ. Nhưng thật ra, tính nết nó giống ba nó như đúc. Khi coi thường, thì chẳng cần gì cả. Nhưng khi đã tin ai, lại sống hết lòng. Thêu đã bắt đầu thân với Hạnh, gọi Hạnh là anh nhưng vẫn xưng tôi. Ăn cơm chiều xong, nó bỏ vào túi một bao diêm, rồi bảo Hạnh:

-Tôi mang theo ít tôm khô, lúc đói nướng lên nhậu cho ấm bụng. Anh có biết ăn tôm biển không ?

Hạnh cười, gật đầu. Thêu bằng lòng lắm :

-Thế mới thú. Chớ như mấy đứa ở thành phố ra đảo, vừa ăn vài con tôm, con cá biển, đã đau bụng chạy re. Quen ăn thịt ở nhà rồi mà.

-Hạnh muốn bảo Thêu : “Tớ cũng ở thành phố đó! “ nhưng lại thôi. Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện. Hoá ra thằng Thêu cũng mau chuyện, chớ chẳng lửng khửng gì. Mà lại biết lắm chuyện mới lạ lắm. Thêu dặn :

-Đi bắt đồi mồi thích hơn đi bắt vích. Đồi mồi khôn lắm. Có động nó lập tức lủi ngay xuống biển. Gió nam, nó bỏ lên bãi phía bắc. Gió bắc, lại lên bãi phía Nam. Bây giờ anh và tôi ra bãi phía bắc phục kích nghe!

Bãi đẻ trứng của đồi mồi nằm thoai thoảng dưới một hàng nước mặn. Thêu kiếm ít lá khô trải cho hai đứa nghỉ. Nó nằm ngửa ra, vắt chân chữ ngũ, hít căng lồng ngực, khoái trá:

-Đợi trăng lên. Nằm ở bờ biển, khoái nghen!

Hạnh bò toài cạnh Thêu:

-Tớ nghe nói, mai đồi mồi ở quê cậu dùng làm nhiều đồ quý lắm.

Đôi mắt Thêu vẫn ngó ông trăng qua kẽ lá:

-Khỏi nói. Ở trên đảo, có cả một xưởng sản xuất đủ thứ từ mai đồi mồi. Từ cái lược đến cái thứ hộp đựng thuốc lá, đựng trầu thuốc. Các chú công nhân tách ở mai đồi mồi các vảy sừng. Anh không biết, chớ mỗi cái mai có đến hơn một chục vảy sừng cỡ lớn, ấy là chưa kể vẩy da. Vẩy quý lắm. Soi lên ánh mặt trời, vẩy sừng trong như nhựa, đủ các thứ vân vàng, đỏ, nâu, óng ánh thiệt đẹp. Để mai tôi dẫn anh qua xưởng sản xuất hàng đồi mồi, anh mê hết nỗi nghen!

-Anh Thành nói đồi mồi cũng làm thuốc chữa bệnh được, có phải mai đồi mồi không?

-Ừ, ba tôi tán vảy sừng thành bột. Hồi nhỏ, tôi mắc chứng hay hốt hoảng, phải uống thuốc đó hoài.

Trăng đã lên cao. Thêu nhồm dậy bảo :

-Anh Hạnh nè, bây giờ không được ngủ. Bọn đồi mồi sắp mò lên đó! Tôi nói có sai đâu, anh coi…

Một con đồi mồi chậm rãi nhô ra khỏi mép sóng. Nó ngơ ngác một chút, rồi bất thần phóng lên bãi cát. Hai chân trước con đồi mồi như mái chèo, gạt cát liên tục. Trong ánh trăng, Hạnh nhìn rõ cái mai khum khum của đồi mồi lấp lánh sáng. Con đồi mồi bò một vòng trên bãi cái. Để lại những vệt chân loằng ngoằng, lỗ chỗ trên mặt cát. Nó tiến đến một hõm cát, hai chân bớt vội vã, rồi nằm xệp xuống đẻ trứng. Có đến một chập, con đồi mồi lại nhổm lên, bới cát lấp lên chỗ nó vừa nằm. Thêu nói khe khẽ :

-Nó tinh lắm. Anh xem con đồi mồi giấu trứng kìa!

Đống cát đã lùm lùm lên ổ trứng, con đồi mồi ép người lên, rồi bò qua ổ trứng, để lại những vết chân mới. Nó chưa xuống nước, mà còn bò quanh một hồi, làm thành những đường đi ngoằn nghèo trên mặt cát.

Nhìn con đồi mồi bò đi bò lại dưới ánh tranh, Hạnh lại nhớ đến lần anh Banh và các chiến sĩ đảo Tây Song đi bắt vích. Sao mà giống đến thế! Bên tai Hạnh, tiếng Thêu lại thì thào:

- Tôi để anh coi con đồi mồi để trứng, nên tha cho nó về với biển. Đợi con sau, sẽ xuống bắt. Nhớ kỹ chỗ ổ trứng nghen. Nếu gặp ngày mưa dông, cả bầy đồi mồi lên bãi cát giấu trứng, không nhớ ổ của nó, có mà tìm nhọc đó !

-Đợi bao giờ con đồi mồi khác lên, hả Thêu? -Ráng đợi, chớp mắt lên liền nghen ! Ô, nhưng anh coi, có kẻ mò đến ăn hớt trứng của mình đa !

“Kẻ” ăn hớt mà Thêu chỉ tay, hoá ra là một con kỳ đà to kềnh. Kỳ đà đang lần theo vết chân lỗ chỗ của đồi mồi để lại trên mặt cát, tiến dần đến ổ trứng. Sống lưng của nó nhấp nhô lượn sóng, lúc ẩn lúc hiện qua các đụn cát.

Con kỳ đà tinh khôn đã đến đúng cái ổ trứng đồi mồi. Trước tiên, cái mồm nhọn hoắt của nó dũi dũi xuống mặt cát, rồi nó thò chân bới. Ổ trứng lộ ra dần, con kỳ đà càng bới nhanh hơn. Thằng Thêu lục trong túi ra một cái súng cao su, vê vê viên đạn đất nung rồi bất thần chẳng cần ngắm, nó giương súng. Viên đất nung bay vút về phía con kỳ đà. Con kỳ đà đang chén những quả trứng đồi mồi ngon lành, giật nẩy mình, hốt hoảng nhảy một cái qua ổ trứng và phóng một mạch đụng vào đụn cát lớn nhất.

Hạnh tiếc rẻ :

- Ở quê cậu, không hay bắt kỳ đà sao ?

- Bắt chứ. Nhưng phải chuẩn bị dây, đòn tre. Bắt bằng tay không, đuôi nó quật bể xương. Vả lại, kỳ đà nhiều vô kể, để hôm khác bắt. Hôm nay, chỉ đi coi đồi mồi thôi.

- Có phải bắt đồi mồi như bắt vích không hở Thêu?

Thêu gật gù :

- Cũng vậy thôi. Nhưng bắt đồi mồi thì khó hơn, phải nhanh tay. Nếu lớ ngớ là nó dùng chân hất cát mù mịt vào mắt mình rồi lủi xuống biển. Dạo này, bọn tôi chỉ tìm đồi mồi đực để săn, còn đồi mồi cái thì tha cho nó đẻ trứng. Đồi mồi đực được bắt bằng lưới. Mai mốt tôi dẫn anh vào hồ nuôi đồi mồi trên đảo coi. Các anh ở xưởng sản xuất hàng đồi mồi đào hồ từ năm kia.

Hạnh ngạc nhiên :

- Nuôi ở hồ nước ngọt à ?

Thêu lắc đầu :

- Coi bộ anh ngây thơ quá đa! Nuôi sao được bằng nước ngọt. Phải đào kênh dẫn nước biển vô hồ mới nuôi nổi, rồi lại kiếm trứng đồi mồi đẻ tự do ở bãi cát mang về hồ cho ấp ra đồi mồi con và thả xuống hồ.

Vừa nói, Thêu vừa ùn đống lá khô lại. Nó móc túi lấy diêm, nhóm lửa. Ngọn lửa bén lá khô, cháy lên rừng rực. Thêu đưa cho Hạnh môt con tôm hùm to bằng quả chuối, miệng hít hà :

- Ăn tôm luộc mãi, ớn thấy mồ. Tôm nướng, vừa bùi vừa thơm, ngon hết nỗi!

Nó cũng cầm lấy một con tôm, sọc một cành cây tươi huơ hươ trên ngọn lửa, rồi nhắc Hạnh :

- Anh nướng cho đều, đừng dễ cháy đen vỏ tôm, ăn khét lẹt. Còn muốn ăn trứng đồi mồi, thì chốc nữa tôi xuống bãi cát nhặt về.

Im một hồi, Thêu lại nói, giọng y như bác tài công Thiết :

- Chim trời cá nước. Anh ở đảo dài dài, sẽ thưởng thức khối thứ lạ mà ở nhà kiếm không nổi đâu. Còn muốn đi xem, anh có dám lặn xuống cùng mấy anh mò trai ngọc không?

Hạnh gật đầu. Thêu mừng rơn :

- Vậy là chịu chơi nghen. Sáng mai đi luôn…

Hạnh bật cười. Tính Thêu thật lạ. Nó muốn dẫn Hạh đi khắp cả đảo trong ngày mai chắc? Hứa đi coi xưởng đồi mồi, đi xem hồ nuôi đồi mồi, rồi lại lặn mò trai ngọc. Cái gì cũng sồn sồn muốn làm ngay cả. Thêu ngó xéo Hạnh:

- Anh có gì vui mà cười vậy?

- Không có chi ! Tớ nghĩ đến được đi xem mò ngọc mà thích quá.

- Ờ, thì đợi sớm mai. Còn bây giờ, chén tôm nướng đi, anh Hạnh!

Nhưng sáng sớm, Hạnh chưa đi nổi. Thuyền trưởng Đính rời con tàu đỗ tít ngoài xa, đi thuyền vào đảo tìm anh Thành để cho tàu nhổ neo. Anh Nam cũng đi cùng, vừa gặp Hạnh đã khoe rầm rĩ:

- Đêm qua, tiếc tằng không có chú em ở trên tàu.

- Có việc gì đấy anh?

- Hạnh còn nhớ con cá heo bị bầy mập đuổi rồi nhảy lên boong không? Đêm qua, cả bầy cá heo đến cảm ơn bọn anh đó.

- Hạnh cười :

- Anh nói trạng!

- Ơ kìa, thế mới lạ chớ. Thủ trưởng Đính đây cũng biết. Đúng không, thủ trưởng?

Thuyền trưởng Đính gật đầu đồng tình. Anh Nam kể tiếp:

- Bọn anh đang sắp đến giờ ngủ, bỗng nghe ở mạn tàu những tiếng ộp oạp như sóng lớn. Anh vội chạy ra. Cả một bầy cá heo đang bu kín mặt nước , đầu nhấp nhô trên sóng. Bọn anh chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì thuyền trưởng Định đã reo lên : « Có cả con cá heo bị thương đem qua kia kìa. Đúng là con cá heo quen thuộc mà Hạnh đã vuốt ve nó. Nó lượn gần thành tàu nhất , mừng rỡ gặp lại những người quen. Chị Hồng thích quá, vỗ tay bảo: “Chú mày đến cám ơn việc thoát khỏi đàn mập hả ?”. Rồi chị ném cho nó một chiếc bánh mì mới ra lò. Con cả heo nhảy lên, đớp gọn. Con cá heo lại nhảy lên lặn xuống thật vui. Thế có lạ không, chú mày ?

Thêu cũng thú vị lắm. Nó ngồi chăm chú nghe anh Nam kể. Anh Đính đợi anh Nam kể xong, đưa cho anh Thành một chiếc phong bì:

- Trong này có điện từ Hà Nội đánh về nhờ tàu mình chuyển cho cậu. Ở Viện gọi cậu về sớm, tham gia đoàn đại biểu đi Đức nghiên cứu phối hợp chế biến một số thuốc từ dược liệu biển. May mà tàu bọn mình chưa kịp nhổ neo.

Anh Thành lấy điện ra đọc, rồi bình thản nói với Anh Đính:

- Còn được vài ngày nữa, mình làm nốt cải món “đỉa” biển rồi rời đảo cùng kịp chán. Nhờ cậu điện giúp cho phân viện của mình ở thành phố Hồ Chí Minh, nói các cậu ấy giúp vé cho hai anh em mình bay ra Hà Nội.

Thêu thoảng nhăn mặt. Nó quay sang Hạnh thì thào :

- Vậy là cậu phải về sớm hả ?

Hạnh buồn bã gật đầu. Thêu kéo tay Hạnh :

- Thế thì đi lặn trai ngọc luôn chớ?

- Đi luôn mà!

Nhưng Hạnh lại vẫn chưa đi được. Anh Đính và anh Nam vừa đi khỏi, ngoài ngõ đã vang lên tiếng một ông khách lạ:

- Bác Thiết có nhà không? Tầm đây! Tầm đây!

Thêu vội vã chạy ra:

- Ba cháu ra bến cá. Bác mới ra đảo?

Người khách lạ vẫn ồn ĩ:

- Thằng Thêu hả? Ờ, bác mới ra. Mày lớn và mập, bác không nhận ra nổi nữa. Bác ra nhờ ba mày giới thiệu cho mấy anh trên đảo chế biến da cá sấu và sản xuất keo da cá đây.

Bác Tầm bây giờ mới nhìn thấy anh em Hạnh. Bác vồn vã như người quen đã lâu :

- Chào anh, anh cũng ở đất liền ra công tác hả ?

- Tôi nghiên cứu dược liệu làm thuốc.

Bác Tầm nắm lấy tay anh Thành :

- Anh là bác sĩ?

- Không, là dược sĩ, bác ạ.

- Vậy là anh không về với bọn tôi. Khỏi nói, chỗ quê tôi chẳng thiếu việc cho anh làm đâu. Rừng cây thuốc nhiều vô kể. Tôi mời anh đó!

- Anh Thành mỉm cười. Người khách lạ đến là xởi lởi. Anh hỏi :

- Dưng mà quê bác ở đâu chớ?

Bác Tầm vỗ tay lên trán đồm độp, rồi cười ầm lên:

- Tôi vô duyên lắm phải không, mời anh mà quên giới thiệu. Tôi ở Minh Hải. Vùng cực nam đó . Anh qua lần nào chưa?

Anh Thành mừng rỡ:

- Nghe nói nhiều mà chưa đến. Có dịp, tôi tìm đếm bác liền.

Bác Tầm khen:

- Quyết định dứt khoát như vậy mới là chịu chơi, in hệt tính người quê tôi. Về Minh Hải, qua Phước Mỹ Hạ , cứ hỏi tên Bảy Tầm, là ai cũng biết trọi. Tôi sẽ dẫn anh đi hết cùng trời cuối sông. Sân chim nè, rạch cá sấu nè, rừng đước, rừng chàm nè, anh sẽ đặt chân tới hết. Muốn kiếm cây thuốc gì, tôi cũng chỉ cho.

Anh Thành nhận lời:

- Bác nói mấy câu mà tôi đã mê liền. Tôi sẽ bố trí thời gian, điện trước cho bác.

Bác Tầm vội khoát tay:

- Cần gì điện đóm cho nhiêu khê! Lúc nào anh đến, tôi cũng đón ngay. Bảy Tầm này đã hứa là như đanh đóng cột, chịu chưa?

G XUÂN VINH TRẦN TRUYỀN —★— Ở NƠI BIỂN CẢ ebook©MotSAch —★— TVE-4U©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Trần Truyền

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.