Lúc sắp tan giờ làm, tôi đang đọc một cuốn sách, trong đó có một dạng gọi là tình tiết ước hẹn lấy tình tiết. Nó nói, con người sợ chỗ vĩ đại nhất của bản thân, nên ra sức khiêm tốn. Nó nói, cơ thể của con người quá mềm yếu, không chịu đựng hạnh phúc khiến người ta vui sướng quá đỗi suốt một thời gian dài. Vì thế hạnh phúc không thường tới, hoặc cố tình không tới. Cũng giống như chúng ta không thể chịu đựng nổi cơn cao trào tình dục kéo dài suốt một tiếng đồng hồ (vì vậy cao trào tình dục mới ngắn ngủi như vậy). Con người không thể chịu đựng nổi sự vĩ đại to lớn (vì thế các vĩ nhân mới hiếm đến vậy), lại có một câu nói, chúng ta hy vọng mình có thể trở nên ghê gớm, và trước khi thực hiện hy vọng đó lại khiếp sợ, đúng là thứ vớ vẩn.
Đúng lúc đó, Dư Khuê khẽ khàng lẻn vào phòng làm việc của tôi.
“Chà, chà, Viện trưởng, anh vẫn chưa về sao?”
“Lại chuyện phân phòng ở phải không?”, tôi hỏi.
“Đúng thế, đúng thế”, thái độ tự bi của ông suýt nữa khiến tôi quên mất ba thằng con trai của ông. Ba cậu con trai có thể khiến nửa đời sau này của Trương Đạo Phúc phải sống trong mồ hôi lạnh. Nếu tôi cũng không phân phòng ở cho ông, kẻ phải đổ mồ hôi chính là tôi. Tóm lại dù sao đi chăng nữa cũng phải có một kẻ toát mồ hôi lạnh.
“Tôi nói thực nhé, rất khó khăn”. Lúc tôi nói câu này, không biết ông có lập tức đập bàn hét ầm lên không.
Nhưng, ông khóc. Tôi hoảng quá:
“Ông Dư, xin ông đấy. Tôi không chịu được nước mắt đâu, bất kể của đàn ông hay đàn bà. Có chuyện gì ông cứ nói. Đừng…, đừng như vậy”.
“Thì tôi đã nói với anh rồi. Ngay từ lúc ban đầu, tôi đã cảm thấy anh và Trương Đạo Phúc hoàn toàn khác nhau. Không thể nói rõ tại sao, nhưng tôi có thể tin tưởng anh. Anh không cười tôi đấy chứ?”
“Đâu dám, tôi làm sao cười anh được”.
“Chuyện này phải nói bắt đầu từ vợ tôi. So với tôi, trình độ văn hóa của cô ấy rất thấp, chỉ là một công nhân, lại nhỏ hơn tôi mười mấy tuổi. Người với người đúng là khác nhau. Anh nói xem, cô ấy nhỏ hơn tôi mười mấy tuổi, cũng đã năm chục rồi”.
“Vậy ông đã sáu chục rồi sao?”, tôi chêm vào một câu.
“Tôi đã sáu mươi mốt. Nghe người già nói, phụ nữ tới độ tuổi năm mươi, coi như đã kết thúc”.
“Cô ấy chưa đến năm mươi tuổi, phải không?”, tôi hỏi.
“Ừ, nhưng cô ấy, cô ấy… Nhu cầu của cô ấy về mặt này quả có mãnh liệt hơn”. Nói tới đây, Dư Khuê cúi gằm mặt, “Viện trưởng Hồ này, phải nói với anh chuyện này, tôi ngượng quá”.
“Có gì mà ngại, chuyện tốt thôi mà. Nhu cầu mạnh chả phải vẫn luôn tốt hơn là không có nhu cầu sao?”. Tôi giở giọng quan cách, cố gắng giảm màu sắc tình dục.
“Vợ ông chắc không đến nỗi không có nhu cầu chứ? Còn trẻ như thế mà”. Dư Khuê đột nhiên hạ giọng, lại còn đem cả từ “anh” đổi thành “ông”.
“Vẫn còn, vẫn còn”, tôi đáp.
“Vẫn còn thì tốt”. Dư Khuê tiếp lời. “Vấn đề không phải ở chỗ này. Anh xem, thể lực tôi vẫn ổn, hơn nữa, vợ tôi nhìn trông rất trẻ, dung nhan cũng không đến nỗi khó coi. Nhưng cô ấy là một công nhân, đã xem rất nhiều phim lậu. Vì vậy càng kêu càng to, khiến mỗi lần như thế làm các bà kia phát điên phát khùng lên”. Nói tới đây, Dư Khuê ngừng bặt.
Nhất thời, tôi không biết phải làm sao, muốn khuyên ông nói tiếp, nhưng lại cảm thấy như vậy giống như thám thính chuyện riêng tư của người ta, nên đành chỉ biết nhìn ông.
“Vì thế, Viện trưởng Hồ ơi, xin anh hiểu cho tôi. Tôi khó xử quá. Lúc mới bắt đầu, tôi chưa phát hiện được ra quy luật, nhưng dần dần đã nắm rõ. Chúng tôi bên này vừa xong mọi chuyện, thì thông thường cứ một lát sau, đúng lúc tôi đang mơ màng sắp ngủ thiếp đi thì hai bà già lại bắt đầu cãi nhau”.
Tôi yên lặng lắng nghe.
“Một người là mẹ tôi, một người là mẹ cô ấy. Tôi thực sự không hiểu nổi. Nhưng vì tôi phải đem chuyện này nói với lãnh đạo, nên quả thực tôi đã làm rõ mọi việc. Vì thế tôi đã thương lượng với vợ tôi, nghỉ sinh hoạt mấy ngày. Quả nhiên, tần suất cãi cọ của hai bà cũng giảm hẳn”.
“Hai cụ chắc cũng sắp tám mươi rồi nhỉ?”, tôi hỏi.
“Có một bà đã tám mươi hai rồi đấy”.
“Còn nghe thấy không?”
“Đúng là tai các cụ còn thính lắm”.
Tôi cười, chẳng nói được gì khác.
“Chẳng phải tôi đã tìm ra được mấu chốt vấn đề rồi sao? Vì không muốn cho các bà cãi nhau nữa, tôi đành phải nghỉ ngơi. Nhưng vợ tôi không được làm, lại đòi ly dị, nói những câu rất khó nghe. Nào là suốt đời tôi chả giàu có, cũng chả có sự nghiệp gì, được mỗi cái chuyện này, cũng chỉ dăm ngày nữa là chả làm được gì, tội gì phải nghỉ cơ chứ? Huống hồ, nếu tôi thực sự nghỉ, cô ấy sẽ tìm người khác. Tôi rất lo bây giờ cô ấy đã có người khác đợi ở bên ngoài rồi”.
Tôi thấy hơi khó chịu. Vì muốn được phân nhà, ông ta kể lể những chuyện này khiến tôi nhớ tới đám con gái tới nhà trường tố cáo thời đại học. Họ phần lớn đều không phải là sinh viên. Sau khi bị bạn trai là sinh viên bỏ rơi, lúc tố cáo, cái gì họ cũng nói, chẳng hề giới hạn chuyện riêng tư. Đem những cậu Trần Thế Mỹ kia dồn vào chỗ chết, rất nhiều phụ nữ nói ra những câu khiến người nghe phải đỏ mặt. Lúc đó, tôi làm phó chủ tịch Hội sinh viên, đích thân nghe hai lần. Từ đó về sau, tôi bắt đầu hiểu được tại sao những cậu Trần Thế Mỹ đó lại không cần những người phụ nữ như vậy. Đồng thời tôi cũng coi thường con mắt nhìn của các cậu ấy khi tìm bạn gái. Chớp mắt mà nhiều năm đã qua rồi, tôi cũng không thể nói vợ tôi so với họ có những gì khác nhau. Nếu tôi có chuyện như vậy, tôi cũng không hiểu cô ta có đi tìm lãnh đạo của tôi không hay đi tìm cấp nào.
“Ba đứa con trai của ông đều là…”, tôi hỏi có phần đường đột, nhưng chặn được luôn đề tài kia.
“Đều do cô ấy sinh ra cả, cứ hai năm một đứa, hai năm một đứa”.
“Chắc các con ông đều vạm vỡ lắm. Hôm nọ nghe ông dọa Trương Đạo Phúc, tôi…”
“Viện trưởng Hồ, xin anh đừng hiểu lầm. Dù anh không phân phòng cho tôi, tôi cũng không nói với anh những lời như vậy. Anh và Trương Đạo Phúc không giống nhau. Hắn chính là tên lưu manh”.
“Ông Dư, nói năng cũng phải có căn cứ”.
“Sao lại không? Anh cứ đi hỏi Lưu Thác Vân mà xem”. Dư Khuê vừa nói vừa tiện tay mở cái túi mang theo mình, rút ra hai tút “Kim Trung Hoa” đặt lên bàn. Chưa đợi tôi nói gì, cửa lại bị đẩy khẽ ra, cô Ngô không chỉ thò đầu vào ngó, mà còn đi hẳn vào phòng.
“Tôi đi vào không đúng lúc rồi. Hay là ông Dư tặng quà không đúng lúc?”
Cô Ngô đứng trước cửa, dường như chỉ vì câu nói này mới đi vào. Cô vừa nói vừa lấy tay lật hai tút thuốc.
“Cô nói cái gì thế?”, Dư Khuê cãi, “Cô vào đúng lúc đấy, nếu không đã chả có ai làm chứng Viện trưởng giáo dục tôi như thế nào”. Dư Khuê nói rồi lại cất hai tút thuốc vừa bỏ ra vào trong túi.
“Nói như vậy, tôi có thể nói chuyện riêng với Viện trưởng được chưa?”, cô Ngô hỏi Dư Khuê. Dư Khuê sững người, rồi lập tức nói mấy câu “Không sao”, rồi chào tôi, ra về.
“Xin lỗi Viện trưởng, lại làm phiền ông”, cô Ngô nói, “Tôi lại vừa nhận được mảnh giấy của lão Tào”.
Lôi tim xuống chân dẫm nát, đề phòng nó bị bắn lần nữa
Lưu Thác Vân coi cái cổng lớn của Viện nghiên cứu là nhà, sống rất vui vẻ. Mọi người cũng quen dần với những hành động bất bình thường đó và bắt đầu trò chuyện với cô. Có hai lần, khi đi ngang qua, tôi nghe thấy họ hỏi cô, buổi tối có lạnh không? Có bọn xấu nào mò vào không? Lưu Thác Vân thường trả lời rất ngắn gọn, xem ra cô không hề hứng thú với đám người chủ động trò chuyện với cô.
Trong đám người tìm tôi nói chuyện phân nhà, cô là người nói năng ngắn gọn nhất. Có lúc, tôi hy vọng cô nói nhiều thêm một chút, tuy tôi không thể thay đổi quyết định. Do vị trí địa lý, cô thường tới tìm tôi nói dăm câu, sau khi những người khác đều đã đi cả. Đã mấy lần, tôi tìm cơ hội, muốn cô nói về Trương Đạo Phúc, nhưng đều không thành công.
Tìm hiểu bậc tiền nhiệm của mình cũng là lẽ thường tình của con người. Việc này cũng hệt như tâm trạng muốn tìm hiểu bà vợ cũ của chồng mình. Đáng tiếc là mãi mà tôi không tìm được cơ hội. Lưu Thác Vân mở màn chưa bao giờ để cho tôi chút đường lùi.
“Nếu anh không phân nhà cho tôi sẽ gặp rắc rối lớn”. Cô đứng đối diện trước bàn làm việc của tôi, nhẹ nhàng đe dọa tôi như vậy. “Không phải tôi dọa anh đâu, là nói thực đấy. Tôi không quen nhân vật nào to hơn anh, nhưng bản thân tôi đã là nhân vật”. Cô vừa cười vừa nói. Lòng tôi không khỏi khâm phục. Một người phụ nữ làm thế nào có thể nói ra những câu đáng sợ như vậy nhưng vẫn khiến người nghe thoải mái. Tức là bạn vừa biết rằng cô ta không hề đùa cợt, nhưng cũng không thấy khó chịu.
Tôi nghĩ cô ta có thể thay thế Thôi Vĩnh Nguyên dẫn chương trình “Lời thực nói thực”, cô có thể phát huy được bản thân.
Nếu một người không biết yêu mình sẽ phải là người như thế nào?
Phải là người như Lưu Thác Vân. Nhưng người ta gọi những người như vậy là bọn mắc bệnh thần kinh.
Tôi nói với cô rằng đã điều tra rồi, hiện giờ cô đang sống trong căn phòng của bố mẹ cô. Vì thế theo lý mà nói, không phải phân phòng ở cho cô nữa. Nghe tôi nói như vậy, cô không hề hoảng hốt, câu nói tiếp theo lại khiến tôi phải giật mình:
“Lúc bố tôi chết đã đem căn phòng đó để lại cho em tôi rồi”.
“Thật kỳ lạ”.
“Ở nhà tôi, những chuyện kỳ lạ thì vô khối. Nếu ông không tin, tôi có thể cho ông xem sổ hộ khẩu”. Cô nói, “Lẽ ra Viện đã phải sớm phân phòng ở cho tôi rồi. Huống hồ trước đây, họ đã từng hứa”.
Sau đó, từ một người có tuổi ở Viện, tôi được biết, mấy năm trước, cô đã gọi được cho Viện một số tiền quyên góp không nhỏ. Viện trưởng lúc đó đã nhận lời phân cho cô một căn hộ. Một mặt là phần thưởng khích lệ, một mặt cô cũng phù hợp với điều kiện phân nhà ở.
“Cô đã nói chuyện này với Trương Đạo Phúc chưa?”, tôi đột ngột hỏi nhưng có dự cảm không lành. Thực ra chính tôi cũng có phần bất ngờ. Tại sao tôi lại muốn biết những chuyện này.
“Anh muốn tôi nói về vị tiền nhiệm của anh phải không”, cô cũng đột ngột hỏi, khiến tôi bị tấn công đờ cả ra.
“Cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ hơi tò mò một chút. Lúc Trương Đạo Phúc sắp đi, không hề nhắc với tôi về chuyện này”.
“Thôi đi, chả cần phải giả bộ đâu”, cô có phần bị kích động, “Ông ta có biết hay không cũng chả còn quan trọng nữa. Ông ta chẳng qua chỉ là một tên khách qua đường, giống như lũ gián mà thôi. Bay tới, lượn một vòng, rồi lại bay đi. May mà ông ta chưa bị đập rụng”.
“Nghe ra có vẻ cô rất hận ông ấy”.
“Hận ư? Anh đừng có nghĩ việc này lãng mạn như vậy. Tôi chưa bao giờ hận những người mà tôi coi khinh. Đối với tôi, khi họ còn sống cũng đã là xác chết rồi”.
Câu nói của cô khiến tôi lạnh hết sống lưng. Và cũng khiến tôi nhớ tới một đôi vợ chồng sống với nhau suốt mười một năm không hề sinh hoạt tình dục. Chỉ vì hai bên oán hận nhau, đều đợi bên kia phải chịu trách nhiệm trước về chuyện cãi nhau ầm ĩ trước đó, nhưng không ai chịu mở mồm trước. Anh chồng luôn luôn làm ca đêm, lúc về tới nhà, vợ đã ngủ dậy…
Tôi cũng nhớ tới tình trạng giữa tôi và vợ tôi. Chúng tôi cùng ngủ trên một chiếc giường. Cô ấy chắc cũng không có người tình. Tôi muốn tìm một người nhưng vẫn chưa tìm thấy. Nhưng giữa chúng tôi, chưa hề có ai nhắc tới ly hôn. Như vậy đã tới mức độ nào? Tôi không biết, giống như tôi không thể tưởng tượng ra nổi. Hiện giờ thịnh hành một câu nói nghe có vẻ rất bệnh hoạn: đau và sung sướng.
Đau và sung sướng liệu có thể tương hỗ cho nhau?
Nói thật, sau đó khiếp sợ
Vì rối tinh về chuyện phân phòng ở, đã lâu tôi không nhắc với bạn về Trương Đạo Phúc. Ông đã đi hẳn, đem theo mọi thứ có thể mang đi khỏi Viện này. Cái được gọi là mọi thứ đó chẳng qua chỉ là một cái thùng giấy. Nhìn ông ôm cái thùng đó, ngồi lên chiếc xe của cơ quan mới cử tới, lòng tôi trào lên một màu u ám.
Phải trải qua bao chức quan, mới có thể vượt qua được bốn chữ “Chẳng qua chỉ vậy”?
Trong bữa tiệc tiễn chân của Viện, Trương Đạo Phúc uống rất nhiều. Ông đứng dậy, đi hết một lượt quanh chúng tôi, rồi dừng lại phía sau lưng cô Ngô.
Ông đặt hai tay lên cái lưng ghế của cô, nói với chúng tôi những lời tự đáy lòng:
“Cám ơn anh em, cám ơn”. Ông ợ một hơi rượu, khiến cô Ngô sợ hãi phải nhào người về phía trước. “Tôi thực lòng cám ơn anh em”.
“Viện trưởng, ông có thể nói cái khác được không? Chẳng hạn như nói ra tại sao phải cám ơn chúng tôi?”, gã Ba hỏi.
“Nghe thấy rồi. Anh vẫn gọi ta là Viện trưởng à? Vì thế mọi người cần phải đề phòng những người như vậy, chúng luôn có dụng ý khác đấy”.
Mọi người đều cười ồ. Gã Ba lại nhắc lại:
“Thật đấy, Viện trưởng. Ông thử nói xem, ông cám ơn chúng tôi vì cái gì nào?”
“Các anh đã khiến ta lúc rời bỏ Viện nghiên cứu này không hề thấy một chút đau buồn”. Trương Đạo Phúc thốt lên bằng giọng của diễn viên kịch nói. Xung quanh yên tĩnh. “Ta nhẹ nhàng đi, cũng giống như ta nhẹ nhàng tới, vẫy vẫy tay không mang theo một đám mây ngũ sắc”. Tiếp đó, ông lại dịu dàng đọc lên câu thơ này. Sự dịu dàng của một người đàn ông có ngoại hình thô lỗ, nên càng hiếm gặp.
Một nhà nghiên cứu vốn tốt nghiệp thạc sĩ văn học hiện đại nói nhỏ, hình như Trương Đạo Phúc đọc thơ không chuẩn. Nhưng cái mọi người quan tâm hơn vẫn là những đau buồn của vị cựu Viện trưởng này.
“Chưa bao giờ tôi ở một cơ quan nào lại ngắn ngủi như thế”. Ông vẫn nói bằng giọng rất kịch, nhưng đầy ắp tình cảm “Nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, cũng chưa có một cơ quan nào có thể để lại cho tôi một ấn tượng sâu đậm đến vậy”.
Tất cả mọi người đều ngừng ăn uống lại.
“Ấn tượng gì vậy? Ấn tượng sâu đậm như thế nào?”. Ông vươn người ra phía trước, đồng thời còn chìa một cánh tay ra phía trước. Tôi nghi ngờ ông trước đây từng đóng vai Lê Nin. Cô Ngô đành phải tỳ cánh tay lên mặt bàn. Ông Tào phẫn nộ nhìn Trương Đạo Phúc.
“Mọi người thực sự muốn nghe tôi nói sao?”
“Muốn chứ”, đám đàn ông nhất loạt hưởng ứng.
“Mọi thứ mà Viện nghiên cứu nghệ thuật tổng hợp của chúng ta nghiên cứu đều là thứ phân chó hết, chả ai cần cả. Ai cần cái thứ phân chó đó để làm gì cơ chứ?”. Không ai cười.
“Tất cả những người ở Viện này, tất cả mọi người đều là đám người vô dụng nhất mà tôi từng gặp, bao gồm cả tôi nữa. Tôi vốn luôn cho rằng, những người làm văn hóa đều là những người được học hành tử tế. Thật đáng tiếc, luôn nói xấu người sau lưng, đâm đơn hớt lẻo còn nhiều hơn cả đám công nhân. Thật mất mặt. Công nhân còn dám đàng hoàng làm trước mặt. Còn ngươi, thằng oắt con dám láo à, được, đm mày, tao sẽ cho mày biết đời”.
Tôi bật cười, nhớ tới một người không có liên quan. Anh ra rất thích nói, Mẹ kiếp, tao đm mày. Nhưng cuối cùng bị đm vẫn luôn là anh ta. Vì thế anh ta có biệt danh là “thằng bị đm”
“Mọi người xem, Viện trưởng mới của chúng ta cười rồi. Tại sao anh ta lại cười? Bởi vì anh ta tới nhậm chức đúng vào giai đoạn tốt nhất của Viện. Phân nhà, phân nhà, đó là việc duy nhất khiến tất cả mỗi người trong Viện chúng ta phải chú tâm và làm việc tử tế”.
Tôi biến nụ cười của mình thành cười mỉm.
“Nhưng, anh Hồ, là một người bạn, tôi cần phải nhắc anh một câu: Kịch hay không dễ hát”.
Khi Trương Đạo Phúc nói câu này, mọi người đều hiểu rõ chỉ vì ông uống đã nhiều, chứ không phải vì uống say. Có lẽ sau khi nói xong câu này, Trương Đạo Phúc cũng sợ. Đắc tội cả một tập thể quả thực không phải là một chuyện nhỏ. Vì vậy, ông lại uống liên tiếp mấy cốc rượu trắng, mãi cho đến khi đứng không vững, phải dựa vào tường. Lúc dựa vào tường, rốt cuộc ông đã say. Trước khi ngã lăn ra đất, ông còn kể một “câu chuyện sắt” mà trước kia ông đã từng say. Ông nói, lúc say, người ngu hơn lúc tỉnh. Lúc ông say, nằm trên xe liền ngã rơi xuống, xe bị hỏng. Ông đội cả xe vác về nhà, đem cái xe đạp đã bị hỏng đó đặt lên giường, còn mình ngủ dưới đất.
Khi Trương Đạo Phúc nói “Kịch hay không dễ hát”, tôi đã ít nhiều được lĩnh giáo. Một công việc quan trọng như chuyện phân phòng ở khiến cuộc sống của tôi đầy bận rộn. Thời gian đọc sách ít hơn. Cũng may trong thời gian hai năm làm phó chủ tịch huyện, tôi còn độc thân nên cũng có thời gian đọc khá nhiều sách, nếu không trong bụng đã chả còn chút vốn liếng gì.
Hơn nữa, niềm hứng thú ngồi bên lũ cá và đọc báo vô hình chung cũng bị giảm bớt. Phần lớn thời gian giờ đây đều phải đọc thư hoặc những mẩu giấy mà người trong Viện rón rén nhét cho tôi. Nội dung đều là muốn xin phòng ở. Người thật thà luôn viết về mình, viết đi viết lại cũng vẫn là tôi đáng được phân ở như thế nào. Điều khiến tôi không thể hiểu nỗi là, những người viết thư này đều từng diễn đạt với tôi bằng lời, vậy tại sao còn cần phải viết thư nữa? Có lẽ họ cho rằng vừa nói vừa viết thì khả năng được phân nhà sẽ lớn hơn một chút. Còn có một cách làm không thật thà, đại diện cho một số ít của Viện nghiên cứu là không những họ viết về họ đáng được phân nhà như thế nào, mà còn viết về người khác không đáng được nhận ở ra sao. Những người mà họ chỉ ra đều là những người có khả năng được phân nhà. Điều này cũng được coi là có ý thức cạnh tranh.
Tôi không thích xem những thứ mang tính chất riêng tư. Đáng tiếc có lúc tôi nhất thiết phải xem. Tôi không phải dạng thanh cao gì. Bạn sẽ sớm phát hiện ra điều này. Quả thực là không phải. Chẳng hạn là việc tôi thích đọc báo chí. Đọc báo cũng có những khoảng cách đáng yêu. Bạn có thể hiểu được toàn bộ sự thật về một bà mẹ đánh đứa con trai ruột của mình bị thương nặng ra sao, mà không cần phải đứng đối diện trước mặt bà ta. Cáp Nhĩ Tân có một bà già, cứ uống thuốc là có phản ứng, da khắp người sẽ biến thành màu xanh da trời, sẽ đổ mồ hôi màu xanh da trời, đi tiểu cũng có màu xanh da trời. Khi đọc tới đây, đột nhiên tôi cười phá lên, khiến lũ cá của tôi bị giật mình. Nhưng bà già đó hẳn không biết tôi cười. Tôi cũng không vì thế mà ngượng ngùng.
Trước đây phải tiến hành cách mạng tới cùng. Giờ đây phải thực hiện yêu tới cùng. Thực hiện tới cùng biến thành thân thiết vô bờ. Cái từ “cách mạng” mà tôi còn xa lạ lần trước dần dà trở nên thân thuộc. Đó là bởi vì nghe được một câu chuyện cười ở huyện. Quả phụ trung thân không chịu đi bước nữa để tiến hành chống Nhật tới tận cùng.
Hãy kể cho tôi bí mật của ông
Về chuyện riêng tư, tôi rất thích thái độ của Hắc Lệ, còn công bằng và đáng yêu hơn phóng viên báo chí. Xuất phát điểm của cô và báo chí không giống nhau. Báo chí luôn bán rẻ chuyện đời tư của bạn, một đồng hoặc một đồng năm hào một tờ. Còn xuất phát điểm của Hắc Lệ là muốn kể với người khác bí mật của chính mình, coi như xả rác tâm lý. Nhưng cô cũng sợ người khác sẽ kể lộ chuyện riêng tư của cô, vì vậy cô nói:
“Hãy kể cho tôi một bí mật của ông”. Lại một lần khi ăn cơm một mình với tôi, cô đề nghị.
“Tại sao?”
“Vì tôi cũng muốn kể bí mật của tôi cho ông nghe”.
“Thế cô cứ việc. Tôi sẽ giữ bí mật cho cô”. Tôi nói.
“Tôi không tin được. Trước tiên, tôi phải nắm chắc bí mật của ông trong tay, sau đó mới kể. Như vậy ông mới thực sự không đem bí mật của tôi kể cho người khác”.
Tôi rất muốn nghe bí mật của Hắc Lệ, nên vui vẻ đồng ý. Nhưng tôi chưa kịp kể, Hắc Lệ đã nhắc nhở, nếu chuyện của tôi kể không đạt trình độ bí mật, cô sẽ không kể gì cho tôi nghe. Cô còn nói cuối cùng sẽ phán đoán cái gì là bí mật, cái gì không phải là bí mật.
Tôi nói, khi ở bên cạnh phụ nữ, tôi luôn căng thẳng, vì tôi luôn nghĩ tới chuyện sex. Tôi nói, Nhưng tôi cũng không nói với đám phụ nữ nọ về cảm nhận của tôi, càng không đưa ra yêu cầu gì. Chỉ cảm thấy trong người rất khó chịu.
Hắc Lệ nghe xong liền hỏi khi ở bên cô có phải cũng như vậy. Tôi nói không phải, khi ở bên cô, tôi rất vui sướng, cũng rất thoải mái. Cô đang định nói gì đó nhưng rồi im bặt. Tôi sợ cô ấy cho rằng đó chưa đạt tới mức độ bí mật, nên kể tiếp, Nhìn từ phía sau lưng, khi thấy cặp mông to của vợ tôi, tôi rất hưng phấn. Nhưng khi cô ấy vừa quay lại, mọi cảm giác trong tôi đều xẹp lép.
“Như vậy có gì là bí mật cơ chứ? Đàn ông nào cũng vậy cả”. Cô nói to, như hy vọng tất cả đàn ông đều nghe thấy.
Tôi chưa bao giờ phản cảm với những cách nhìn nhận mà phụ nữ tổng kết về đàn ông. Tôi luôn cho rằng họ giống như đàn ông, cũng có thể biểu hiện những việc ngu ngốc nhất bằng những phương pháp mà họ cho rằng thông minh. Vì thế tôi rất yên tâm lục lọi trong kí ức, xem có sự kiện nào đủ mức độ bí mật, ít nhất cũng có thể đổi lấy hạnh phúc được nghe bí mật của Hắc Lệ.
Tôi kể câu chuyện dưới đây. Lúc bắt đầu kể, tôi cũng có phần thực lòng, quên mất việc mình đang kể bí mật. Tôi chìm đắm trong lời kể, đạt được sự an ủi to lớn.
Tôi chưa bao giờ nhắc với ai về chuyện này, cũng chưa bao giờ ngờ rằng có một ngày lại kể nó ra với bất kỳ ai. Huống hồ lại là kể cho một phụ nữ, đúng là tôi không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng Hắc Lệ khiến tôi kể nó không chút tốn mấy công sức. Phụ nữ là một tạo vật như thế nào nhỉ?
“Trước khi vào đại học, tôi là một anh công nhân ở xưởng quấn thuốc lá. Thời gian đầu, tôi làm trong gian đóng gói, hầu hết đều là nữ công nhân”.
“Thế thì ông sướng quá còn gì”, Hắc Lệ chêm vào.
“Nhưng đa số đều là các nữ công nhân đã có chồng”. Khi nói, tôi cố tình nhìn cô hơi lâu. “Họ không hề để tôi được sung sướng. Trái lại, họ khiến tôi rất khổ sở. Họ hầu như toàn nói về chuyện đó. Họ dùng đủ mọi ngôn từ mới mẻ để nói tới nó. Họ…”
Đang nói tới đây, Hắc Lệ ngắt lời tôi.
“Ông việc gì cứ phải nói họ, họ… nghe khó chịu quá. Tôi biết ông định ám chỉ ai rồi”.
“Được, tôi không nói tới họ nữa”.
“Thoạt đầu, khi nói tới những đoạn gay cấn, họ còn hạ giọng”, tôi kể tiếp, “Sau đó tất cả đều cười ngặt nghẽo. Người nọ đẩy người kia. Rồi họ phát hiện ra tôi cũng đang nghe, lại còn đỏ bừng mặt, nên họ không thèm nói nhỏ nữa”.
“Không thèm nói nhỏ nữa là sao? Họ không kể tiếp à?”, Hắc Lệ tò mò.
“Họ bắt đầu kể lớn tiếng trước mặt rồi, rồi cười nhạo mặt tôi đỏ ra sao”.
Đột nhiên, Hắc Lệ bật cười. Một nét sắc thái trên gương mặt cô gợi tôi đôi chút liên tưởng. Liệu cô sau này có trở thành người đàn bà như vậy?
“Cứ như vậy, những ngày tháng ở gian đóng gói đối với tôi trở nên thực khó khăn. Tôi một mặt thích nghe họ kể chuyện, nó có thể khơi gợi trí tưởng tượng của tôi. Mặt khác tôi cũng hận họ nói ra những chuyện đó vì tôi luôn nghĩ rằng những chuyện đó phải tuyệt diệu hơn những gì họ kể, hoặc phải phong phú hơn”. Nói tới đây, tôi ngừng lại.
“Chỉ có vậy thôi sao?”. Hắc Lệ hỏi tôi bằng giọng của bà chủ.
“Đại khái vậy”.
“Kết quả ra sao?”
“Kết quả gì?”
“Trong hoàn cảnh đó, tóm lại anh có phạm phải điều gì không?”, Hắc Lệ có phần điêu luyện khiến tôi phát sợ.
“Một hôm, tôi không dùng hồ dán trên bàn để dán hộp thuốc lá nữa, bởi vì trong phòng không có người”.
“Ý ông nói tới một loại dịch thể khác?”. Nếu ai đó nói Hắc Lệ rất ngốc nghếch, tôi không hề phản đối.
“Rồi sao nữa?”. Nhưng cô ta không ngốc, vì còn hỏi rồi sao nữa.
“Rồi lúc sắp tan ca, nhân viên kiểm tra chất lượng kêu tôi tới, dặn buổi tối tới nhà cô ta. Trong tay cô ta đang cầm bao thuốc lá do tôi dán bằng loại hồ đặc biệt. Tôi rất sợ hãi nên đi ngay. Khi tới nhà cô ta, tôi hỏi làm thế nào mà cô phát hiện được. Cô ta đáp có thể ngửi được mùi.
“Cô ta còn nói dám khẳng định, tôi vẫn là một cậu thanh niên còn chưa bóc tem. Cô hiểu là ý gì không?”, tôi cố ý trêu Hắc Lệ.
“Ai mà chả biết”, cô cười hì hì, đáp.
“Cô ta nói muốn dạy tôi cách làm”.
“Cô ta không có chồng sao?”
“Chồng cô ta bị đi tù”
“Tại sao?”
“Sao cái gì cô cũng muốn biết thế nhỉ?”
“Thôi được rồi, ông không cần nói cũng được. Nhưng phải kể với tôi, cô ta đã dạy ông như thế nào?”. Tôi không ngờ Hắc Lệ có thể gần tôi tới mức độ như thế.
“Không đợi cô ta dạy, tôi đã xong rồi. Cô ta tức phát điên, chửi tôi là đồ vô dụng. Còn nói rằng, nếu như vậy, tôi mãi mãi sẽ chẳng trở thành trò trống gì”.
Nói tới đây, lòng tôi hơi buồn. Cô ta nói cũng đúng thật, về mặt này, tôi đã hơn bốn mươi tuổi đầu, nhưng chả thành trò trống gì.
“Tôi chưa bao giờ được nghe còn có những người đàn bà như vậy. Thú vị thật”. Hắc Lệ lại một lần nữa ngộc nghệch than thở. Nhưng lúc đó, tôi thấy mọi thứ đều rất đáng yêu. Vì thế, tôi cũng như đứa trẻ nhắc nhở cô rằng đến lượt cô phải kể bí mật của mình. Nhưng câu đầu tiên cô nói ra khiến tôi choáng váng.
“Bí mật của tôi có liên quan tới Trương Đạo Phúc”. Cô vừa nói dứt lời, tôi lập tức nảy sinh không ít thù hận với Trương Đạo Phúc. Tại sao những phụ nữ mà tôi quen và thích đều có liên quan tới ông ta?
Cuối cùng, Hắc Lệ cũng coi chuyện tôi kể thuộc cấp bí mật. Vì thế, cô cũng kể bí mật của mình. Nhưng tôi cho rằng bí mật của Hắc Lệ còn bí mật hơn cả tôi. Vì cả hai chúng tôi đều biết Trương Đạo Phúc, và ông ta vẫn còn sống.
Tôi cũng cho rằng Hắc Lệ là một phụ nữ rất trong sáng. Có lúc, đàn ông phải trả giá vì ấn tượng như vậy.
Nghe xong bí mật của Hắc Lệ, tôi phát hiện thấy Trương Đạo Phúc và tôi có những khác biệt cực kỳ to lớn. Ông ta không giống tôi luôn thông cảm với phụ nữ, mà chỉ luôn khơi gợi, dẫn dắt phụ nữ thông cảm với ông. Trước đây, tôi không tưởng tượng nổi, đàn ông làm thế nào có thể thoắt một cái chiếm được sự thông cảm của người phụ nữ yếu ớt hơn mình. Nghe Hắc Lệ kể, tôi mới hiểu, té ra kĩ năng đó cũng rất đơn giản.
Tôi nói với Hắc Lệ cảm nghĩ của mình. Nhưng Hắc Lệ cho rằng, đối với tôi có lẽ rất khó, vì đàn ông với đàn ông cũng rất khác nhau. Từ câu nói của cô, tôi thấy được sự an ủi. Đồng thời cũng nhận thức được Hắc Lệ rất phức tạp. Cô có cả hai mặt ấu trĩ và già dặn của người đàn bà.
Trước hết, Trương Đạo Phúc thường than thở sự ngưỡng mộ đối với Hắc Lệ là, trẻ trung thật tốt biết bao. Trẻ trung có thể phạm những sai lầm không nhất thiết phạm phải, bởi vì tuổi trẻ có cơ hội sửa chữa. Hắc Lệ sử dụng mặt ấu trĩ của cô, “ép hỏi” cái gì là sai lầm mà không nhất thiết phạm phải. Thế là Trương Đạo Phúc chân thành thổ lộ, trong tình huống như thế nào, ông đã có người đàn bà khác. Và “tình huống” đó là do vợ ông tạo nên. Nếu vợ ông đối với ông tốt hơn một tí, ông đã không làm như vậy.
Rất hiếm phụ nữ nảy sinh ngờ vực khi một người đàn ông nào nói xấu vợ mình với họ. Chẳng hạn như khi người đàn ông đó nói ra vẻ bí mật hơn, ấp a ấp úng, hoặc gián tiếp ám chỉ, thì người phụ nữ đang nghe càng tin tưởng hơn. Đó là một người chồng bất hạnh. Từ đó nảy sinh sự thông cảm với anh ta.
Trương Đạo Phúc lại kể, người phụ nữ mà ông quen rất rắc rối. Cô ta không muốn vợ của Trương Đạo Phúc biết mọi chuyện xảy ra giữa họ. Vì vậy ông không thể nói thật với vợ. Và kẻ đối đầu với người phụ nữ kia ở cơ quan cô ta lại quen biết vợ của Trương Đạo Phúc. Đồng thời, cô bạn thân của kẻ đối đầu đó cũng là bạn thân của người phụ nữ này… Kết quả là khi quan hệ tình ái của họ vừa bắt đầu thì kết quả cũng ập tới: vợ của Trương Đạo Phúc đã phát hiện được mọi chuyện thông qua một lô quan hệ thân thiết lằng nhằng kia.
Vợ của Trương Đạo Phúc đưa ra cho chồng một quyết định trừng phạt. Cô ta nói, vĩnh viễn không ngủ với Trương Đạo Phúc nữa, vì cứ nghĩ tới việc ông ta ân ái với người phụ nữ kia, cô lại thấy ghê tởm. Bởi vì tính cách cứng rắn như sắt của cô ta không chịu đựng nổi sự ô nhục đó…
Đối với tôi, đó là một chuyện vô cùng giả tạo. Tôi nói với Hắc Lệ, cứ cho như vậy đi nhưng cách mà bà vợ xử chồng như vậy cũng không phải là cách phụ nữ trừng phạt đàn ông.
“Tại sao lại không?”. Hắc Lệ hỏi có phần tức giận.
“Bởi vì không người phụ nữ nào có thể làm nổi”, tôi đáp.
“Nghe cái giọng ông nói, cứ như trên đời này chỉ có ông là người am hiểu phụ nữ nhất”, Hắc Lệ châm chọc tôi.
“Người khác cũng đồng tình với ý kiến đó của tôi”. Giọng tôi đã chùng xuống rất nhiều. Tôi không muốn Hắc Lệ bực mình, phá hỏng bầu không khí tối nay. Việc gì tôi phải coi bí mật mà Hắc Lệ kể như chuyện vui này là thật nhỉ? Nó chẳng qua chỉ là một đề tài mà chúng tôi đang nói. Chẳng qua chúng tôi chỉ muốn nói điều gì đó, nói cái gì cũng vậy cả. Tôi chỉ muốn được nhìn thấy Hắc Lệ, tai tôi được nghe cô nói. Còn việc cô nói những lời hay, ý xấu hoặc những chuyện ngu ngốc đều chả làm sao. Trước mặt cô, tôi không còn là tôi như trước nữa. Điều đó rất quan trọng đối với tôi, quá quan trọng là đằng khác. Cứ nghĩ như vậy, thậm chí tôi thấy mình có phần hiểu được Trương Đạo Phúc. Tại sao một gã sắp năm chục tuổi đầu còn nói láo trước mặt một cô gái. Trạng thái thông thường của đàn ông là trông rất thể diện, ai lại không có lúc yếu ớt cơ chứ? Chí ít giờ đây tôi cũng không có quyền cười cợt Trương Đạo Phúc.
“Đáng tiếc là sự trừng phạt của vợ Trương Đạo Phúc đã thành công?”, Hắc Lệ nói có phần bi thương.
“Thành công như thế nào?”, tôi cũng có phần chân thành hơn.
“Ông ta không ổn”, Hắc Lệ nói nhỏ, nhưng nét mặt không hề có ý gì ngại ngùng.
“Ý cô là về mặt kia không ổn?”
Hắc Lệ nghiêm túc gật đầu. Thái độ chân thành của cô lại khiến tôi bực bội.
“Ông ta có thể đi tìm người tình. Chính là cái cô bạn gái cũ ấy”, tôi sẵng giọng.
Hắc Lệ lại một lần nữa không hài lòng với tôi. Cô nói, Lẽ nào ông không thể chính diện một tí suy nghĩ về một người đàn ông khác? Chả lẽ ông không thể nghĩ người khác cao hơn một chút sao?
Tôi bị những lời lẽ của Hắc Lệ tấn công, cứng cả họng.
Một lát sau, cô nói tiếp, cô cũng từng nói như vậy với Trương Đạo Phúc. Nhưng ông ta nói tuy ông ta không phải là một con ngựa tốt nhưng trong cuộc sống, không thể luôn quay đầu lại.
Hắc Lệ là một người phụ nữ mà tôi không thể đối phó. Tôi chỉ đành chuyển hướng câu chuyện:
“Thực ra chúng ta không có gì là mâu thuẫn cả và đó cũng không phải là vấn đề giữa chúng ta. Hãy nói cho tôi biết, ông ta muốn cô làm gì?”.
“Ông ta muốn hẹn hò với tôi và khiến tôi không phải sợ hãi. Vì ông ta đã không còn nguy hiểm với phụ nữ nữa”. (Nói tới đây, cô suýt bật cười). Nhưng ông ta thích làm phụ nữ được vui sướng. Ông ta nói ông ta có thể làm được điều này. Ông ta nói từ báo chí cho thấy có rất nhiều phụ nữ chỉ hy vọng được ôm ấp, được hôn, được vuốt ve. Bởi vì những người đàn ông của họ dường như đã quên mất những chuyện phiền phức này. Ông ta nói, Tôi chỉ dùng bàn tay thần kỳ của tôi khiến cô quên đi tất cả phiền não trên thế gian, khiến cô nhìn thấy được một cuốn tiểu thuyết sex tuyệt diệu. Sau khi thưởng thức, cô không cần thiết phải hốt hoảng che đậy. Tất cả đều rất tự nhiên. Tôi có kinh nghiệm, sẽ khiến mọi thứ không còn lưu giữ dấu vết. Chỉ có thể giữ lại những cảm giác tốt đẹp nhất trong lòng cô, để người khác vĩnh viễn cũng không thể nhìn thấy.
Hắc Lệ càng nói, càng nói, càng biến thành giọng lưỡi của Trương Đạo Phúc. Tôi biết chắc chắn ông ta đã nói với cô những lời lẽ đại loại như vậy. Và khiến cô rung động, nhưng giờ đây khi cô trần thuật lại cho tôi, cô lại gia công thêm lần nữa. Tôi không thể nói rằng lúc đó mình hiểu đàn bà hơn. Nhưng quả thực có khoan dung hơn đối với họ, còn nhiều hơn những gì tôi có thể khoan dung được trước đây.
“Thế ông cũng vui sướng chứ?”, Hắc Lệ lại tiếp, “Đó là tôi hỏi ông ta. Ông ta đáp, Có chứ, khi tôi làm tất cả những điều này, tôi sẽ vui sướng chết đi được”.
“Thế là cô đi sao?”
“Ừ, tôi đi”, Hắc Lệ đáp.
“Đó là toàn bộ bí mật?”, tôi rất bực mình.
“Nhưng tôi đi được nửa đường lại quay về”, Hắc Lệ đính chính.
“Tại sao?”
“Bởi vì ông ta không ổn mà”, Hắc Lệ nói.
“Thế nếu ông ta ổn, chắc hẳn cô không quay về giữa chừng?”
“Ha ha ha…”, Hắc Lệ bật cười như điên dại. Từ đó về sau, tôi chưa hề bắt gặp người phụ nữ nào cười như vậy nữa, kể cả Hắc Lệ.
Nếu tôi nói, tôi có phần phải lòng Hắc Lệ rồi chính là bắt đầu từ lúc này.
Tôi còn nhớ bữa đó là buổi tối. Sau khi cười xong, chúng tôi lại cười trận nữa. Rồi Hắc Lệ kéo tấm rèm cửa sổ tiệm ăn để tôi và cô ấy cùng ngắm phố phường bên ngoài. Có mấy cái bóng đèn đường bị hỏng, thêm vào hàng cây hai bên đường ken dầy, khiến con đường trông rất âm u. Có một cụ già đang lê bước rất chậm chạp. Nhìn bề ngoài, chúng tôi không thể đoán nổi là cụ ông hay cụ bà. Tôi còn nhớ lúc đó Hắc Lệ nói, Cụ ấy không phải là già quá đâu, mà là mắc bệnh quá nặng. Tối như vậy còn ra ngoài một mình, có lẽ tới bệnh viện.
Cô chợt xoay người lại, ôm chầm cổ tôi, khe khẽ nói:
“Em phát hiện được nhược điểm của ông, thật đáng tiếc, chúng không ảnh hưởng tới em”.
Tôi xúc động rần rật.
“Nếu giờ em lại nhắc với ông chuyện phân phòng, em biết, ông lập tức sẽ nghĩ vì chuyện đó, em mới ôm ông. Đúng không? Có phải ông nghĩ như vậy không?”
“Ông có thể nói với mọi người trong Viện rằng vì chuyện bạn trai, em đã mâu thuẫn với gia đình, bị đuổi đi. Rồi em lại cãi cọ với bạn trai. Nên bắt đầu từ ngày mai, em sẽ tới cơ quan ở trong phòng làm việc. Em không yêu cầu gì cao, chỉ cần mượn một phòng của Viện cũng được”.
Tôi cứ ôm chặt người ta như vậy, lẽ ra cũng phải nói điều gì, nhưng nói mãi không ra. Tôi đành gọi tên cô. Tôi nói, Hắc Lệ, Hắc Lệ, Hắc Lệ.
“Hãy tin em không lừa ông đâu. Thực sự là em có chuyện với bạn trai. Em rất muốn sống một mình, bất kể đó có là một cái nhà vệ sinh sạch sẽ cũng được. Ông biết đấy, em không còn trẻ nữa, sống ở nhà thật sự ngột ngạt”.
Tôi đẩy cô ta ra, chậm chạp ngả vào phần ghế tựa. Hắc Lệ không nói nữa mà tiến lại một bước, nâng lấy mặt tôi, nhẹ nhàng vuốt đám tóc dài xoã trên trán tôi, rồi lại lấy tay vuốt chúng phẳng ra. Tiếp đó, cô ôm cả mớ tóc tôi cùng cái đầu tôi dúi vào trong bộ ngực của cô.
Cú va chạm đó quả có sức mạnh, giống như bị một gã đàn ông đón đầu đấm một đòn chí tử. Nhưng đó cũng là một sự đụng chạm dịu dàng, như thể đầu được vươn vào đám mây…
Lại thêm một gian phòng nữa, dù cho nó có bé như một cái toa lét sạch sẽ.
Nếu tai nạn có thể dịu dàng một chút sẽ tốt biết bao
Khi tôi viết cuốn tiểu thuyết này vẫn chưa biết tiểu thuyết cần phải như thế nào. Có lẽ tiểu thuyết không có dạng thức cố định. Lúc nghĩ như vậy, biên tập Lãnh gọi điện cho tôi, hỏi thăm viết tới đâu. Thực ra ông Lãnh là một người rất tình cảm. Tôi đem những thắc mắc hỏi ông.
“Tiểu thuyết cần phải chân thực”, ông nói.
“Liệu một người có thể viết được tiểu thuyết chân thực y hệt như trong cuộc sống không?”. Tôi hỏi, lòng đã sẵn câu phủ định.
“Tại sao lại không? Độc giả cảm thấy anh viết chân thực y hệt như cuộc sống, vậy chẳng phải anh đã làm được hay sao?”
Thì ra làm được những điều này đều dựa vào sự khoan dung của độc giả, chứ không phải dựa vào kỹ thuật. Chỉ cần độc giả có thể nói, Chà, cuốn tiểu thuyết này chân thực quá, còn chân thực hơn cả cuộc sống.
Mặc dù nói vợ của Dư Khuê là công nhân, nhưng để lại cho tôi ấn tượng rất tốt. Khi cô ta tới tìm tôi, hoàn toàn không có cái kiểu khẽ đẩy cửa thò đầu, lách người vào như lớp trí thức của Viện.
Cô gõ cửa cộc cộc hai cái, tiếng vang khá to, khiến tôi lúc nói “Mời vào”, âm thanh vang không gì bằng.
“Ông là Viện trưởng Hồ?”, cô vừa hỏi vừa ngồi xuống đối diện tôi.
“Quý cô là…?”, tôi trịnh trọng hỏi, nhưng cô ta lại không để ý. Đó là chỗ mà tôi không bằng cô.
“Tôi là vợ của ông Dư”.
“Ông Dư? Viện chúng tôi cũng có một người họ Dư”.
“Dư Khuê”, cô có vẻ hơi ngán ngẩm khi nói tên chồng, dường như nhã nhặn trách tôi tại sao không biết cả những thứ như vậy.
“Viện trưởng, không giấu gì ông, tôi cũng không có văn hóa gì. Có văn hóa đã không đi làm công nhân”. Cô rất sốt ruột đi thẳng vào vấn đề. “Vì vậy, tôi không nói lòng vòng đâu, để ông ngán”. Tiếng cô nói rất to, lại mặc một chiếc váy bò liền nom rất trẻ so với độ tuổi của cô. Trên mặt cô cũng không nhiều nếp nhăn. Trên đường nếu gặp cô, ắt không thể lập tức nhận ra cô là công nhân.
“Đừng nói như vậy”, tôi rót trà.
“Không cần trà đâu. Uống nước mát là được rồi”. Cô nói. “Uống trà quá chậm, mất thời gian. Vả lại, tôi đang khát”.
Phải thừa nhận cô là một phụ nữ có đặc điểm. Tuy là công nhân nhưng ngoại hình của cô khá đẹp, lại thẳng tính, rất tự nhiên. Đàn ông không có gì là không lý giải nổi tại sao ông Dư lại nghe lời vợ đến vậy.
Cũng dứt khoát như cô gõ cửa cộc cộc, cô một hơi uống sạch cốc nước. Tôi định rót cho cô cốc nữa nhưng cô xua tay.
“Thôi, không khát nữa. Viện trưởng, tôi nói thẳng thế này nhé. Nếu ông không phân nhà cho tôi, tôi sẽ ly dị với ông Dư”.
“Ấy ấy, chị Dư, như vậy chẳng hóa ra dọa tôi sao?”
“Tôi có dọa gì đâu. Viện trưởng, tôi nói thật lòng đó. Ông Dư cũng tin. Ông không tin, có phải cho rằng tôi xấu quá phải không?”, cô ta chỉ vào mặt mình và hỏi.
Tôi vẫn duy trì sự hoài nghi của mình.
“Không phải tôi không trọng tình cảm. Tôi và ông Dư nhà tôi rất hợp nhau. Nhưng những người hợp với tôi cũng không ít. Việc gì tôi phải tự treo mình lên cây để mình không vui vẻ?”. Cô ngừng lại, nói tiếp, “Bây giờ thiếu gì ông già cô đơn cơ chứ”.
Sau khi vợ của Dư Khuê đã bỏ đi, tôi nghĩ có lẽ cô ta không thuộc dạng nữ công nhân chỉ biết nói không biết làm. Vì vậy cần phải đề phòng cô ta mới được, ngộ nhỡ vì chuyện phân phòng ở không thành, cô ta ly dị với Dư Khuê thật, tôi ắt sẽ không nhận được kết quả tốt đẹp gì từ phía ông ta.
Hay là tôi có phần hơi sợ chăng? Đúng là tôi có hơi sợ thật.
Trên đường về nhà, tâm trạng có khá hơn một chút. Tôi luôn tìm kiếm niềm vui từ bất hạnh. Bất luận nhìn thấy ai, dù người đó đi như thế nào, tôi đều có thể thay anh ta nghĩ ra đủ mọi chuyện đau lòng, để an ủi mình. Nếu đó là một cô gái kiêu ngạo, tôi sẽ nghĩ rằng cô ta giả bộ như vậy để lấp đi nỗi đau chồng ngoại tình. Nếu đi ngang qua là một thằng bé có thần sắc hoảng hốt, tôi sẽ nghĩ hẳn nó vừa ăn trộm được thứ gì, bị cảnh sát phát hiện…
Giờ đây, bạn có hiểu thêm được tí nào về tôi không? Tôi không phải là người xấu. Tôi nghĩ lung tung như vậy nhưng cũng không làm hại ai. Họ đều khoẻ mạnh đi ngang qua tôi. Mọi người đều sống không dễ dàng gì, ai cũng có thể phải đối mặt với khó khăn. Dù vui vẻ cũng không nên quên, nhưng cũng không nên quá u sầu. Thật đáng tiếc, dù bạn đã nghĩ hơn một ngàn lần, lúc sắp xảy ra chuyện, vẫn đần ra nhìn.
Lúc tôi vừa đi làm về tới nhà đã có hai phụ nữ đón tôi ở phòng khách.
Một người là Lưu Thác Vân, người kia là vợ tôi.
Tôi không biết họ đã nói những gì liên quan tới tôi. Lúc tôi chào Lưu Thác Vân, cô ấy cứ đực ra như người gỗ, không hề có chút biểu hiện gì. Chỉ có vợ tôi căm hận nhìn tôi. Không gian phảng phất như quánh lại. Nếu tôi lập tức mở miệng, rất có thể vợ tôi sẽ nhảy xổ ra trước mặt tôi và bóp chết tôi không chút do dự. Giống như tất cả đàn ông ít nhiều mắc phải sai lầm, trước tiên tôi giữ im lặng, rồi trấn tĩnh ngồi xuống chiếc ghế cách cả hai người khá xa.
Tình huống đó rốt cuộc cũng phải có người lên tiếng. Nhưng theo quy luật thông thường, người đó không phải là tôi.
Dường như vợ tôi cùng chung suy nghĩ với tôi, cũng chẳng có ý định nói gì. Cô ta tiếp tục nhìn tôi đầy căm giận. Tôi lo lắng cô ta bị chìm đắm trong cảm giác sai lầm, cứ ngỡ là dùng ánh mắt như vậy là có thể đóng được tôi vào cột ô nhục mà cô dựng nên. Nhưng dù sao chăng nữa, tôi cũng không thể mở miệng trước được. Trực giác mách bảo tôi như vậy.
“Viện trưởng Hồ, xem ra tôi phải giải thích rồi”. Cuối cùng Lưu Thác Vân cũng nói, lại còn diễn đạt rất thấu tình đạt lý. “Tôi đã nói với ông rồi. Tôi cần có nhà. Điều này đối với tôi quá quan trọng, vì vậy có thể vì chuyện này mà không ngại ngùng gì. Nếu không được phân nhà, tôi phải đến ở nhà ông thôi. Nhưng vợ ông nói, tôi không có lý gì để ở nhà ông. Cô ta nói đúng, vì vậy tôi phải nói cái lý do để tôi có thể ở lại nhà ông được”.
“Lý do gì? Có thể cho tôi cùng biết được không?”, tôi ôn hòa hỏi, lo lắng nếu cao giọng sẽ dẫn đến bom nổ bất ngờ.
“Thôi đừng diễn nữa đi. Diễn kịch quá kém, phát tởm đi được”. Chưa đợi Lưu Thác Vân cất tiếng, vợ tôi đã gào lên. Cô như vừa chợt tỉnh từ trong mơ, cơn nhẫn nại vụt tan biến. Tôi vẫn ngồi, nhưng nhìn thấy Lưu Thác Vân vẫn ngồi ôm vai, ngẩng đầu chợt thay đổi tư thế. Tôi đoán, đó là lương tri của cô vừa bị cái gì đụng phải.
“Hãy cứ để tôi nói đã nào”, Lưu Thác Vân nói với vợ tôi không khách sáo.
“Cô còn muốn đem những gì lời vừa nói với tôi nhắc lại với anh ta sao?”. Vợ tôi trừng mắt nói với Lưu Thác Vân. “Da mặt cô thật không ngờ lại dày đến như vậy?”
Lưu Thác Vân hồi phục lại tư thế ngồi trước khi thay đổi, thậm chí đầu còn vươn cao hơn, như thể toàn bộ chân lý của thế giới đều tập trung hết chỗ cô.
“Hồ Đông?”. Tôi giật mình khi nghe vợ tôi gọi tên tôi. Từ chỗ chưa bao giờ gọi tên tôi, ai ngờ được cô ta lại làm như vậy.
“Đó là trình độ của anh đó hả?”. Cô ngừng hơi, rồi nói tiếp, “Tôi biết ắt có ngày anh sẽ dẫn một tình địch của tôi về nhà. Nhưng tôi thật không ngờ anh lại dùng con người với trình độ như vậy để làm tổn thương tới tôi. Tôi luôn chuẩn bị tinh thần, dù đã cố gắng khách quan ngắm những ưu điểm của người tình anh, để thua cũng thua cho đáng, Nhưng giờ đây, tôi phải thừa nhận, Hồ Đông, anh đúng là hạng người y hệt như người ta nói”.
Tôi chả thèm cãi, bụng bảo dạ, dù không có đàn ông đi nữa, phụ nữ cũng có thể đơn độc diễn vở tuồng này thành công. Họ đúng là các diễn viên giỏi trong nhà.
“Mọi người đều nói, đàn ông hói đầu đều có mặt thâm hiểm”. Vợ tôi đúng là điên thật, không thèm chú ý có ai quan tâm tới cô ta nữa không, cứ lải nhải mãi. “Anh đúng là dùng cái mớ tóc chết tiệt kia che cái đầu hói, nhưng có tác dụng gì cơ chứ. Đúng là thâm hiểm”.
“Cô nói cái gì thế?”, tôi khẽ hỏi. Nhưng tôi không thể ngồi yên được nữa. Lời lẽ của cô ta khiến tôi nhớ tới giấc mơ đáng sợ kia. Nhớ tới cô ta ra sức túm mớ tóc tôi mà đánh trong mơ. Tôi nhìn thấy trước mắt như bay lên vô số những bóng đen như những con côn trùng mà tôi không tài nào nhịn nhục nổi, máu như trào lên. Đâu là sự thật, đâu là mơ, tôi không còn đoán nổi nữa. Tôi chỉ rõ một điều, nếu cô ta còn nói tiếp một câu tương tự như vậy, tôi sẽ đánh cô ta như trong giấc mơ, bất chấp hậu quả.
Vợ tôi chợt bưng lấy mặt, thông minh khóc ầm lên, khiến toàn bộ luồng dịch độc trong người tôi cũng không có cơ hội được giải thoát.
Lưu Thác Vân một lần nữa lại thay đổi tư thế ngồi, ẩn giấu đôi chút hoảng hốt. Tôi nhìn cô, nỗ lực cố gắng, nhưng cũng không thể che lấp được sự thất vọng của tôi đối với cô. Khi cô dọa tôi như vậy, tôi không thể ngờ rằng có một ngày, cô sẽ làm thật. Thậm chí còn cảm thấy cô nói vậy thật có cá tính. Nhưng giờ đây, tôi phải nghĩ ra dùng thái độ gì để đuổi cô ta đi. Tôi quyết định phải thật ác, nhưng mãi không thể dùng thái độ tồi tệ đối với cô. Có lẽ tôi vẫn còn hơi thương cảm. Nếu không phải vì chuyện phân nhà bức ép con người ta tới mức này, một người phụ nữ quyết không thể phải hạ mình như vậy.
“Xin cô đi cho”, tôi nói với Lưu Thác Vân.
“Nói đùa sao? Lúc tới, tôi không có ý định về”. Nói xong, cô quay mặt đi nơi khác, không nhìn tôi nữa.
“Nếu cô dám ở đây, tôi sẽ chết ở đây”. Vợ tôi ngừng khóc, gào lớn. Lưu Thác Vân chả thèm chú ý tới cô ta, như thể họ đang tập kịch. Vợ tôi khóc lóc ầm ĩ, còn Lưu Thác Vân không biến sắc mặt đều là chuyện đạo diễn đã dàn dựng cả.
Những phụ nữ như vậy, tôi gặp không nhiều. Cảnh như thế này, tôi lại càng gặp lần đầu. Nói thật, tôi không có cách gì, cũng nghĩ tới việc gầm thét trước, xem hiệu quả ra sao đã.
“Câm hết đi”, tôi vừa hét xong, Lưu Thác Vân vui ra mặt.
“Đáng câm mồm phải là anh mới đúng!”. Vợ tôi quên bẵng người phụ nữ kia, lại băm bổ vào tôi. “Hồ Đông, anh có còn là con người nữa hay không? Tôi theo anh bao nhiêu năm qua, anh chưa bao giờ làm cho tôi được hạnh phúc. Tôi cũng chưa bao giờ biết được cái gì gọi là vui sướng. Vì thế, tôi đành phải đem những chuyện phiếm của đồng nghiệp làm niềm vui. Tôi thật đáng thương quá. Nhưng tôi vẫn nhẫn nhục suốt ngần ấy năm. Anh không thể sinh con, cũng không chịu đi khám bác sĩ. Tôi còn nói được gì? Lúc về nhà, anh chỉ nghe loại nhạc người chết đó, tôi không thích nghe, nhưng anh mặc kệ. Tôi có nói được không? Tất cả mọi thứ đều xoay chuyển theo ý của anh. Anh là thượng đế của cái nhà này. Tôi chả nói được gì khác. Tôi vì cái gì cơ chứ? Vì tiền của anh sao? Anh có không? Vì chức quan của anh chăng? Chẳng qua anh chỉ là một chức quan quèn mà thôi. Vậy tôi vì cái gì? Chẳng phải chỉ vì sau này về già cũng có người bầu bạn sao? Nhưng giờ đây, anh vừa tới Viện nghiên cứu có vài hôm đã để xảy ra chuyện thế này. Anh không cảm thấy ô nhục sao?”. Nói xong, vợ tôi lại khóc. Lưu Thác Vân liếc tôi một cái, như vừa phát hiện té ra tôi là một thằng đàn ông tàn nhẫn đến vậy.
“Trời ơi, sao ông trời không có mắt? Con đã ngần này tuổi rồi, sao ông còn để con phải chịu đựng cái tội này? Con khổ quá. Thà làm quả phụ, sống những ngày trong sạch, còn hơn phải gánh chịu cái tội này”. Nói tới đây, cô ta ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Hồ Đông, tôi chưa bao giờ làm tổn thương tới bất kỳ ai. Tôi cũng không phải là người xấu. Tại sao anh muốn làm tổn thương tôi như thế này? Chả lẽ anh không bao giờ nghĩ rằng tôi không thể chịu đựng được những chuyện như vậy. Tôi thực không thể chịu được. Thà anh bị ô tô đâm, tàn phế, tôi còn hầu hạ anh suốt đời cũng không một lời oán thán. Anh không gây ra chuyện gì mà lại gây cái chuyện không đáng gây ra thế này hỡi giời. Tôi không chịu nổi. Anh có hiểu không hả?”.
Nghe xong những lời này, tôi phải xin các độc giả lượng thứ cho tôi. Tôi không tài nào diễn tả được tâm trạng tôi lúc này. Dù tiểu thuyết này vì chuyện này mà không thể xuất bản, dù vì chuyện này tôi không thể trở thành nhà văn, tôi cũng không muốn viết nó ra. Bởi vì nó quá mức…
Lưu Thác Vân đứng dậy, tiến lại gần vợ tôi. Cô nói với vợ tôi bằng giọng rất trẻ con rằng cô và tôi đều không phải là quan hệ nhân tình nhân ngãi gì. Chẳng qua chỉ vì muốn được phân phòng ở nên cô đã bịa ra như vậy. Cô xin lỗi về chuyện này. Nói xong, Lưu Thác Vân đi thẳng ra cửa. Vợ tôi nhảy bổ tới trước mặt cô như một con báo, dang rộng hai cánh tay chặn lại:
“Làm sao cô có thể nói hết lần này tới lần khác đều khiến người ta phát buồn nôn thế nhỉ? Chả giấu gì cô, khi cô khoe là nhân tình của chồng tôi, tôi đã buồn nôn. Cô cũng không chịu soi gương nhìn lại mình một tí. Có lẽ cô xứng làm nhân tình của một lão một trăm tuổi. Không chừng cô đã dùng thủ đoạn nào rồi mới dính chặt chồng tôi như vậy. Bây giờ còn không biết ngượng mà khoe ra. Tôi thật buồn thay cho cô. Giờ, cô lại nói là không phải. Cô tưởng thế giới này tồn tại vì mình cô sao. Cô nói phải là phải. Cô nói không phải là không phải sao? Cô là ai cơ chứ? Tôi nói cho cô biết nhé, cô không chạy được đâu. Đừng có nghĩ rằng ông ấy là Viện trưởng của cô thì cô vô sự nhé. Tôi phải tìm ra bằng được ông quan khác lớn hơn Viện trưởng của cô. Cô sẽ phải hối hận…”
Lưu Thác Vân đẩy vợ tôi ra, bỏ đi. Tôi muốn đi theo cô ta, nhưng bị vợ tôi gào to:
“Hồ Đông, nếu anh bước ra khỏi nhà, đừng có quay lại nữa”. Không kêu tên tôi, cô ta đã không thể nói chuyện với tôi rồi. Tôi vẫn đi, đuổi theo Lưu Thác Vân.
Không ngờ đàn ông lại dễ cùng người phụ nữ khác ngoài vợ mình kết thành đồng minh như vậy.
“Không ngờ vợ ông hận ông đến vậy”, Lưu Thác Vân nói xong, bỏ đi.
Tôi chẳng biết ăn nói ra sao. Trừ đường về nhà, cũng không biết đi đâu. Vợ tôi nói không cho phép tôi quay về, nhưng những gì cô ta nói cũng chả có giá trị. Tôi nghĩ, hay là mình cứ trở thành một người đàn ông thích về nhà lúc nào thì về. Nếu tới một ngày nào đó, tôi không còn như vậy nữa, tôi sẽ tự biết dần, rồi lại tìm cách khác.
Con người luôn có cách. Đó là niềm tin của tôi.
Chúng ta đều là một sợi dây mảnh
Mấy ngày sau, một buổi tối khi về nhà, về cơ bản lại là bộ phim bi thương do vợ tôi đóng và tôi phải ngồi theo. Cô ta khóc, khóc mệt rồi thì kể tội tôi. Rồi từ quá trình kể tội phát triển thành chửi mắng.
Nếu tôi ở phòng riêng, vợ tôi trước tiên đứng tựa vào cửa rồi liệt kê ra một loạt những tội danh mà tôi nghe đều thấy lạ lẫm. Khi mệt rồi, cô ta bước vào phòng, tới ngồi trên ghế sôfa, khóc một lúc, rồi tùy theo tâm trạng mà quyết định có nên tiếp tục hay không.
Nếu tôi nằm trên giường ngủ, cô ta sẽ ngồi bên cạnh giường kể lể, than vãn. Tất cả đều là những lời mà Lưu Thác Vân trước đây đã từng nói. Tôi nghĩ bụng, chắc chắn vợ tôi là một giáo viên rất thích ôn tập.
Tôi luôn yên bình chìm vào giấc ngủ, vì thực sự không làm gì nên trong lòng cũng không có gì gập ghềnh.
Cô ta nói gì, tôi có muốn nghe thì nghe một hai câu. Không muốn nghe thì tôi mở một chiếc máy chiếu phim khác trong não, trước khi đi ngủ, nghĩ lung tung một hơi, như thể người bơi tự do không đúng quy cách. Có một lần, tôi nghĩ tới Đặng Viễn mà không có lý do gì. Cô vẫn gầy như hồi đầu tiên tôi nhìn thấy, mãi mãi đứng ở vị trí tận cùng trong tưởng tượng của tôi, khiến tôi một lần nữa lại trào lên cảm giác như thế này: nếu như tôi béo như Trương Đạo Phúc, nhất định sẽ ôm lấy cô, để cô cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp của da thịt. Rồi tôi lại lấy làm kỳ lạ tại sao mình nhớ tới người phụ nữ này. Vì cô mãi mãi cũng không bao giờ cần phân phòng ở. Có lẽ vì tôi vĩnh viễn không thể được ôm cô, nên cô cũng vĩnh viễn không cần phân nhà ở, vì Trương Đạo Phúc chưa bao giờ xơ múi được gì từ phía cô… Tâm tư tôi vừa yên bình vừa hỗn loạn.
“Anh thực đáng khinh. Chẳng qua chỉ là một cán bộ cấp nhỏ, mà đã bắt đầu bày đặt phòng nhì”. Tôi quên mất một tối nào đó, vợ tôi lại bắt đầu một vòng phê phán mới. “Chơi bời cũng được, nhưng cũng phải chơi loại sang sang một tí để tôi còn nở mày nở mặt chứ. Đằng này, anh lại dẫn một con đàn bà như vậy về nhà. Nếu để hàng xóm nhìn thấy, họ còn tưởng anh đang giở trò ôn nghèo kể khổ ra ấy chứ…”. Dường như cô ta hài hước hơn so với hai ngày trước. Nhưng tôi vẫn không thể bật cười lên được.
“Được rồi, tôi nhận lời với cô. Tôi sẽ giúp cô nở mày nở mặt”. Lúc cô ta nói như vậy, tôi đang nghĩ xem có thể tiến tới với Hắc Lệ thêm một bước nào, nên bồi một câu như vậy.
Vợ tôi lập tức nhảy dựng lên, toàn thân run bần bật. Nhìn thấy cô ta như vậy, tôi ân hận mình phát ngôn bừa bãi.
“Anh có biết tâm trạng phổ biến của đàn ông kết hôn lần hai không?”. Cô ta phải cố gắng khống chế lắm mới không trực tiếp chửi tôi, trái lại còn đưa ra cho tôi câu hỏi như vậy.
Tôi mặc kệ cô ta.
“Dù có rụng cả răng cũng phải nuốt vào trong bụng”.
Tôi quyết định lờ tịt cô ta trong đề tài này, vì tôi không nghĩ tới ly hôn.
“Cuộc hôn nhân đầu tiên không tốt đẹp, họ vẫn phải cố khạc ra chiếc răng đã bị gãy. Khạc ra để cho bạn gái mới xem, đổi lấy một chút đồng cảm. Lần thứ hai, vẫn làm như vậy. Chính mình cũng cảm thấy phiền, chả thà đối phó cho xong. Bây giờ anh cần phải hiểu rõ con đường của anh trước mắt, đừng có đánh trận gì mà không chuẩn bị. Đừng trách tôi không báo trước đấy nhé!”. Cô ta cố ý ra vẻ bình tĩnh nói, rồi đột nhiên lại khóc lớn.
Hôm nay là thứ tư, là thời gian Viện lại tổ chức họp lớn. Tôi đến sớm hơn thường nhật, tới ngồi vào ghế của mình và giả bộ xem tài liệu. Thực ra muốn nghe mọi người tán phét gì trước khi vào họp. Từ khi tôi nhậm chức Viện trưởng tới nay, không được nghe họ tán dóc điều gì nữa, có phần nhung nhớ.
Gã Ba bắt đầu một đề tài mới, liên quan tới heo. Gã nói, Con người ngày nay thật đáng sợ. Trước khi giết heo, họ có thể tọng nước vào. Rồi khi bán thịt lại phân trọng lượng”
“Nói láo”, cô Ngô bất bình, “Ai mà tọng nước được vào cho lợn cơ chứ?”
“Ai nói láo bao giờ”, gã Ba không phải là ông Tào nên không chút khách khí với cô Ngô. “Trước tiên họ treo con lợn lên, rồi đổ nước vào miệng nó, được bao nhiêu hay bấy nhiêu”.
“Ối trời ơi”
Cô Ngô cứ xuýt xoa như một bà già. Hắc Lệ cũng than vãn như vậy. Tiếp đó họ hầu như cùng nói một lúc, “tàn nhẫn quá”.
Hình như tôi mãi không có một khái niệm rõ rệt về tàn nhẫn. Khi nghe chuyện mà mọi người cho rằng tàn nhẫn, điều trước tiên tôi nghĩ đến là những chuyện còn tàn nhẫn hơn cả chuyện đó. Mặc dù tôi vẫn chưa biết được đó là chuyện gì. Như vậy tôi sẽ tránh được cảm giác đặc biệt tàn nhẫn trước mắt. Ai mà biết được thời gian được đẩy về đằng trước hay lặp lại theo vòng tuần hoàn, nhưng chưa hề gián đoạn việc phát sinh ra những chuyện tàn nhẫn.
Lúc họp, tôi nghĩ, bọn họ cũng không hề vì vậy mà kiêng ăn thịt heo.
Tọng nước xem ra vẫn chưa bị coi là tội thực sự.
Cuộc họp kết thúc rất nhanh. Nguyên nhân có thể là do chúng tôi không hề thảo luận về chuyện phân phòng ở. Lúc sắp rời phòng họp, tôi đột nhiên nhớ tới Trương Đạo Phúc. Không biết ông ở cơ quan mới ra sao, và chủ yếu là tôi muốn trò chuyện với ông về những chuyện ở Viện. Về mọi chuyện xảy ra ở Viện, ai lý giải được ắt không khó, nhưng chỉ có Trương Đạo Phúc thực sự cảm nhận được tất cả.
Ngoài hành lang, tôi gặp Đặng Viễn. Dường như tôi nghe ai đó từng kể, cô ta và Trương Đạo Phúc là hàng xóm, nên nhân tiện hỏi thăm tin tức của ông ta. Đặng Viễn nhìn tôi có vẻ kinh ngạc. Tôi lập tức thanh minh rằng còn có một số việc muốn thương lượng với Trương Đạo Phúc. Cô nhìn trước nhìn sau, thấy không có ai, mới kéo tôi vào phòng làm việc của tôi.
“Ông không biết gì sao? Trương Đạo Phúc bị bắt giam rồi”, cô nói với vẻ thần bí.
Tôi lắc đầu, thậm chí không tin nổi lời cô ta, lòng đầy kinh ngạc.
“Hôm qua, tôi còn đi cùng vợ ông ấy tới Cục công an thăm mà”, Đặng Viễn nói.
“Đã xảy ra chuyện gì?”, tôi hỏi.
“Ông ta thì còn có thể xảy ra chuyện gì nữa? Lại chuyện trai gái ấy mà”. Đặng Viễn xẵng giọng. “Ngay từ đầu, tôi đã khuyên vợ ông ấy ly dị. Con người bà ấy cũng hay lắm, nhưng cũng không đỡ được những chuyện trăng gió của ông ấy ở bên ngoài. Hồi còn ở Viện chúng ta, ông ấy đã không thực thà, nhưng những chuyện như thế này, tốt nhất là ông không nên biết”.
Lời lẽ của Đặng Viễn khiến tâm trạng vốn không thăng bằng của tôi lại càng lung lay tợn. Tôi rất muốn biết Trương Đạo Phúc hiện đang xảy ra chuyện gì. Nhưng lại càng muốn biết hơn trước đây, ông ta không thực thà trong Viện nghiên cứu ra sao.
Thấy tôi không nói gì, Đặng Viễn nhìn tôi kỳ lạ. Tôi đành phải lập tức nói một câu rất mơ hồ.
“Chẳng phải ông ta vừa chuyển về đơn vị mới sao?”
“Đúng thế. Vì vậy, tôi và vợ ông ấy đã phân tích rằng, Trương Đạo Phúc là kẻ có bệnh, y hệt như Clinton. Không suy tính đến bối cảnh, cũng không nghĩ tới hậu quả”. Đặng Viễn rất muốn kể hết câu chuyện.
“Ông nói xem, đàn ông nói chung, ai lại vừa tới cơ quan mới đã giở trò như vậy”.
“Có lẽ do tình yêu chăng?”. Tôi nói, dù bản thân tôi cũng không tin có khả năng như vậy.
“Ôi, trời ơi, xin đừng nhân danh tình yêu. Hãy để cho tình yêu được nghỉ ngơi”.
“Thế rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Cơ quan ông ta có một khu nhà khách nhỏ. Ông ta dẫn ngay một cô gái chưa chồng tới. Nói thực, tôi đã gặp cô ta, trông cũng không tệ. Nhưng không ai biết tại sao cô đã ba mươi mấy rồi mà vẫn chưa lấy ai”.
“Có phải họ đã có quan hệ từ trước?”
“Cũng không rõ nữa, chỉ có điều, số cô gái đó thật không may. Họ vừa bước vào nhà khách, mọi người đã hiểu ngay, liền gọi tới đồn công an. Báo cáo là có người đang tiến hành hoạt động mại dâm. Ông nghĩ xem, bây giờ đang đợt cao điểm, đâu đâu chả bắt chuyện đó. Công an tới cửa, có thể làm hai người họ hoảng sợ. Vừa tới cơ quan mới đã xảy ra chuyện như vậy, có lẽ Trương Đạo Phúc cũng sợ bị ảnh hưởng. Thế rồi hai người nghĩ ra một kế thật ngu dốt. Trương Đạo Phúc dùng ga trải giường buộc quanh người cô ta, định dòng xuống đất bằng đường cửa sổ. Ai ngờ, cô ta nặng quá, hay họ buộc không chặt do quá hốt hoảng nên cô ta bị ngã từ tầng ba xuống, vỡ hông. Nghe người ở đồn công an kể khi họ vừa phá được cửa vào, Trương Đạo Phúc lập tức xin họ đi cứu người trước, rồi mới bắt ông ta sau”.
Cũng được, ông ta còn nghĩ tới việc đi cứu người trước.
“Chuyện này có thể cấu thành tội hình sự không?”, tôi cẩn thận hỏi một câu.
“Không chắc, Trương Đạo Phúc cũng thật đen. Anh trai của cô gái đó lại là đồn trưởng đồn công an đó”.
“Té ra là vậy” - tôi khẽ than. Lúc đó điện thoại réo vang, Đặng Viễn chào ra về. Trước khi cô đi ra cửa, tôi nói với cô nếu cần tôi giúp đỡ gì, đừng khách sáo.
Tôi nhấc điện thoại, vừa định “a lô” đã vẳng tới một giọng nói quen thuộc:
“Quả nhiên vẫn ở phòng làm việc”. Tất nhiên là vợ tôi. Cô ta rất hiếm khi gọi điện tới cơ quan.
“Thế cô nghĩ rằng tôi phải đi đâu?”
“Anh luôn có nhiều con mụ khô đét cần chăm sóc cơ mà, lúc nào cũng ở cơ quan đâu có được. Phải xử lý ở hiện trường chứ?”. Tôi đồ rằng bất kỳ đứa học sinh nào của cô ta nghe được giọng nói của cô lúc này đều vĩnh viễn không thể nào quên thành ngữ “âm dương quái khí”.
“Nếu cô không có chuyện gì, tôi cúp máy đây”.
“Tất nhiên là có chuyện rồi. Anh tưởng là tôi muốn gọi điện cho anh chắc?”. Ngừng một lát, có thể là nhằm nhấn mạnh rằng câu nói tiếp rất quan trọng. “Hôm nay, tôi phát hiện thấy, anh là một người vô cùng ích kỷ. Tôi thấy cần phải lập tức cảnh cáo anh, nếu không đã quá muộn”.
Tôi không nói gì, vận dụng hết đầu óc thành tâm nghĩ xem mình có phải là một kẻ thực sự ích kỷ hay không.
“Chẳng hạn như”, trước khi đợi tôi có kết luận, cô lại nói tiếp, “chẳng hạn như, khi đi tắm, chưa bao giờ, anh hỏi tôi trước là tôi có cần đi nhà vệ sinh hay không. Nếu đúng lúc tôi cũng muốn đi thì thực khốn khổ, đành phải nhịn hoặc phải ra phố hai cây số để tìm toa-lét công cộng. Tôi hy vọng anh có thể soi gương, ngắm kỹ những ghê tởm trên mặt anh”.
“Cô có…”, chưa đợi tôi nói hết câu, cô ta đã dập máy. Tôi ngồi phịch xuống ghế, lòng đột nhiên rất buồn, không thể nói rõ tại sao.
Tôi nghiêm túc lục lọi lại trí nhớ hồi lâu. Cuối cùng về cơ bản dám khẳng định rằng, trong lúc tôi tắm, vợ tôi chưa hề phải đi nhà vệ sinh công cộng lần nào. Tôi thường tắm vào sau mười giờ tối, không hề có tình huống đặc biệt gì. Nếu tôi không có nhà thì việc vợ tôi đi nhà vệ sinh công cộng đâu có liên quan gì tới tôi.
Thật đáng tiếc, cái tư chất đàng hoàng của tôi đột ngột bị đánh gục. Tôi nghĩ bụng, tôi có thể biện hộ cái việc cô ta trách móc tôi là kẻ ích kỷ. Nhưng tôi không thể nói rằng tôi không ích kỷ. Tôi càng không thể nói rằng tôi quan tâm cô ta, yêu thương và bao bọc cô ta. Những chuyện đó đều không đúng. Tôi biết chúng đều không đúng. Tôi cũng muốn làm chuyện gì đó đúng đắn và đẹp đẽ. Tôi rất muốn như vậy. Xin hãy tin ở tôi. Tôi đã cực kỳ muốn, nhưng tôi không thể làm được. Tôi căm giận tôi chính ở điểm này. Tôi đã không làm được điều đó.
Vì tôi không thích cô ta.
Lúc đó, cửa lại được một người rụt rè đẩy vào. Rồi người đẩy cửa nhanh như sóc chui tọt vào phòng, đoạn xoay người lại khẽ khóa chặt cửa.
Tới khi tôi định thần nhìn kỹ ra người đó là Dư Khuê, ông đã lỉnh kỉnh đặt một ba lô du lịch to đùng trước bàn làm việc của tôi.
“Bên ngoài không có ai. Bọn họ đang ba hoa trong phòng họp”. Dư Khuê lôi chiếc ba lô tới góc đối diện cái bàn.
Tôi nhìn mọi thứ, nét mặt khúm núm của Dư Khuê, chiếc ba lô màu đen đã lỗi thời. Tiếp tới, có khả năng muốn nói điều gì đó. Tất cả khiến tôi váng vất, như thể ai đó vừa vãi một lớp bọt lên trên cái phần đau buồn vừa trào dâng của tôi, biến nó thành một nỗi tuyệt vọng.
“Đều là thứ tốt cả, hết giờ làm nhớ cầm về”. Lúc Dư Khuê nói câu này, trông ông rất giống người bố quá cố của tôi nhiều năm trước. Nhưng ông không phải là bố tôi, thậm chí cũng không có quan hệ gì với bố tôi.
“Xin ông đem hết những thứ này về. Nếu không nửa đời còn lại của ông cũng đừng hy vọng được phân nhà”. Tôi hạ giọng nói với Dư Khuê tâm tư của tôi. Rồi tôi chờ nửa phút. Rồi tôi nhìn thấy Dư Khuê không nói năng gì, xách cái ba lô bỏ đi, cũng cẩn thận như lúc ông ta đi vào.
Tôi chẳng chút day dứt về thái độ tàn nhẫn của mình.
Thái độ của Dư Khuê khiến tôi nhớ tới một vị chủ nhiệm thời tôi làm phó chủ tịch huyện.
Ông ta đã phạm một sai lầm nho nhỏ trong buổi lễ đón tiếp tôi. Đó là viết sai tên tôi trên tấm băng rôn. Điều tôi vĩnh viễn không thể quên được không phải là sai lầm nhỏ đó mà chính là thái độ xin lỗi của ông ngày hôm sau. Bạn không thể dùng từ ngữ nào để hình dung nổi, vì nó quá thành khẩn, quá hạ mình. Đó là tình cảm mà người ta chỉ biểu lộ khi đứng trước một hiểm họa nào thực khủng khiếp. Không ai có thể liên hệ được thái độ đó với một sai lầm nho nhỏ. Sự khiếp sợ sau tai họa khiến người ta tưởng ông ta phạm phải một lỗi lầm to lớn đáng phải tru di cửu tộc…
Từ đó, tôi rất ghét con người này, thậm chí có phần hận ông ta. Vì ông ta khiến tôi cảm thấy mình như một con quỷ.
Không để tên của Dư Khuê xuất hiện trong danh sách được phân phòng là suy nghĩ của tôi khi đang trú mưa dưới ô trên đường đi làm về. Mấy ngày trời mưa liên tiếp, tôi bắt đầu ghét lúc đi làm về, quần và chân đều ướt sũng. Tài xế của Viện đã đề nghị tôi hai lần, muốn đưa đón tôi hàng ngày nhưng tôi đều từ chối.
Thứ nhất, đường về nhà gần như là lúc duy nhất tôi được nhẹ nhõm, không phải nói chuyện với bất kỳ ai. Trừ phi tôi không cẩn thận đụng phải ai đó, phải xin lỗi, trên đường không có ai nhìn ngó tôi. Tôi nhìn mọi người cũng như không nhìn thấy ai.
Thứ hai, tôi không thích một mình ở cùng gã tài xế của cơ quan. Họ luôn khiến tôi không yên tĩnh.
Nhân tiện nói thêm, gã tài xế đó tên là Khánh Tử. Chắc tôi không phải nhắc tới gã nữa.
Lúc sắp tới nhà, tôi nhìn thấy một người đàn ông cầm ô như tôi chạy ngang qua. Anh ta vừa chạy vừa gập ô lại. Cách đó chừng mười mấy mét, một chiếc xe buýt đang từ từ rời trạm. Tôi đẩy chiếc ô ra phía sau, ngó nhìn anh ta chạy. Xét về thể lực, tôi đoán chắc tuổi tác giữa tôi và anh trái ngược nhau. Anh nỗ lực tăng tốc, tôi hít một hơi sâu, toàn thân căng thẳng đứng nhìn, như cùng chạy với anh ta. Anh ta một tay cầm ô, huỳnh huỵch đôi vai, chạy gằn, giống như một vận động viên chạy tiếp sức đoạn cuối đầy phấn khích. Đúng lúc xe rời bến, từ từ lăn bánh, anh ta đã tới nơi, đập mạnh tay vào thành xe, tuyên bố anh ta đã thắng.
Xe dừng lại, anh ta leo lên, tôi thở phào một hơi, nhẹ nhõm hẳn. Nghĩ tới người đàn ông vừa lên xe, tôi như một tên ăn trộm vừa thực hiện xong phi vụ, trộm được một chút thỏa mãn của người khác. Vì vậy lúc về nhà, khi nhận được điện thoại của người đàn ông đó, tôi cũng không thấy quá sốc.
Vì cây ô liu
“Anh là Hồ Đông, vừa được điều tới Viện nghiên cứu nghệ thuật làm lãnh đạo, đúng không?”, giọng người đàn ông vang lên trong điện thoại.
“Anh là ai?”
“Anh không phát hiện thấy vợ anh gần đây có những thay đổi gì hay sao?”. Anh ta lại hỏi, nghe giọng khá già.
Khi một người đàn ông hỏi bạn thẳng thắn như vậy, chỉ có thể có hai khả năng: anh ta là sếp tương lai của bạn, có cảm tình với bạn, muốn cất nhắc bạn. Hoặc là tình địch của bạn, đã rất hiểu bạn.
Nhưng tôi vẫn hoài nghi. Vợ tôi liệu có thể dựng nên một tình địch cho tôi chăng? Vợ tôi không thua kém những người phụ nữ khác, nhưng để cặp bồ được cũng cần có tố chất. Mặc dù hoài nghi, nhưng lòng tôi vẫn không thấy dễ chịu lắm.
“Trước khi tắm, đầu tiên cần phải hỏi cô ấy, đúng không nào?”. Tôi hỏi như vậy vì có cảm giác rằng, vợ tôi gọi điện chỉ để nói với tôi câu nói đó, chắc chắn chỉ vì cái lão già chết tiệt này. Nếu lão ta không dạy, vợ tôi đã chả làm vậy.
“Nếu có hỏi, có phải hay hơn không?”. Ông ta vặn lại, không cho tôi cơ hội trả lời. Như vậy, cô ta cảm thấy dễ chịu, cảm thấy anh quan tâm tới cô ta, thậm chí cảm thấy anh yêu cô ta. Ông ta đá tung quả bóng mà tôi cho rằng mang ý đả kích rồi lại chuyền về. Tính chất của quả bóng đã biến đổi. Ông ta muốn làm tôi bị thương.
“Nói hay lắm, làm cũng hay lắm. Phụ nữ có vui vẻ, thiên hạ mới vui vẻ”. Tôi muốn tiếp tục khích bác ông ta.
“Nhưng anh có yêu cô ấy không?”, ông ta nghiêm túc hỏi, không hề có giọng giễu cợt nữa.
Tôi không thể khinh thường người đàn ông có giọng nói già nua nhưng tràn đầy sức sống này. Tôi không những không đoán nổi tuổi tác, mà còn không thể đo được độ sâu của ông ta. Tạm thời tôi chưa trả lời.
“Chúng ta có thể lấy một chút thái độ riêng tư giữa đàn ông với đàn ông, anh có thể nói cho tôi biết, anh có yêu vợ mình không?”. Ông lại càng hỏi nghiêm túc hơn.
“Nói vậy, ông rất yêu cô ấy”. Tôi bắt đầu chán, chân cẳng đã loạn cả lên.
“Chắc chắn anh sẽ có câu trả lời của tôi thôi. Nhưng anh phải nói về anh trước”.
“Được thôi, câu trả lời của tôi là phủ định”. Tôi thừa nhận sự thực đó là vô cùng gian khó.
“Đúng, anh không yêu cô ấy. Nhưng quan hệ giữa tôi và cô ấy, cũng không giống như anh nghĩ đâu, không phải là quan hệ yêu đương”.
Tôi không nói gì nữa, cảm thấy mọi việc vừa xảy ra như không có thật.
Cuộc sống cũng hoang đường như vậy sao? Trước đây, tôi cứ tin rằng mọi chuyện giữa vợ chồng tôi đẹp đẽ hay tồi tệ, nào ai hay biết. Giờ đây, tôi phải thừa nhận rằng, không có thế giới nào là hoàn toàn khép kín cho hai người, cho ba người, thậm chí chỉ một người.
“Anh buồn lắm phải không?”. Thấy tôi im lặng, giọng ông ta mới giãn ra.
Quả thực, tôi rất buồn, nhưng cũng không rõ có phải vì chuyện này không.
“Có rất nhiều việc khiến người ta phải buồn”, tôi đáp, “Ông gọi điện cho tôi, nói chuyện với tôi về vợ tôi. Ông thấy đó không phải là chuyện buồn sao? Vậy rút cục ông là ai?”
“Tôi có thể hiểu được anh. Tôi chỉ là một người bạn ngẫu nhiên quen biết của vợ anh. Tôi phát hiện thấy tâm trạng cô ấy rất suy sụp, và thấy mình có thể giúp được cô ấy. Vì thế mới gặp cô ấy vài lần. Tôi xin thề, ngoài điều này ra, giữa chúng tôi không có gì khuất tất”.
Đương nhiên là tôi không tin vào những gì ông ta nói, nhưng bất giác cũng bị người lạ mặt này thu hút. Tất cả đều trở nên quái lạ.
“Ông nghỉ hưu chưa?”, tôi hỏi.
“Rồi. Nhưng vẫn làm những việc có ích”. Ông không hề cố tình giở giọng đùa bỡn, mà nói rất chân thật, “Vợ anh có nhà không?”.
“Cô ấy ở nhà ông phải không?”, tôi vẫn không thể nói với ông ta bằng giọng ôn hòa, mặc dù không hề có ác cảm.
“Anh vẫn cho rằng giữa tôi và cô ấy có chuyện gì phải không? Tôi nói cho anh biết nhé, không hề có”. Ông ta nói chắc nịch và thẳng thắn.
“Vậy cô ấy cám ơn ông bằng cách nào?”. Vừa dứt lời, lập tức tôi thấy mình thật tồi tệ, nhưng miệng đã thốt ra lời, làm sao thu lại được.
“Anh nói với tôi như vậy thật chẳng ra sao, nhưng tôi vẫn không coi anh là người xấu. Ít nhiều tôi cũng hiểu được anh. Vợ anh đã từng kể về anh. Có nhiều chuyện, cô ấy không thể phán đoán một cách lý trí được, nhưng tôi lại khác. Tôi có thể hướng cho cô ấy. Chẳng hạn như đối với chuyện Lưu Thác Vân, cô ấy không còn kèo nhèo anh nữa chứ?”.
Đúng là vợ tôi đột nhiên ngừng giai đoạn day dứt, nhiếc móc tôi. Cô ta không còn nhắc đến chuyện Lưu Thác Vân nữa. Giờ đây, tôi mới hiểu những điều kì dị bên ngoài, kinh ngạc tới mức cứ há hốc mồm. Một kẻ về hưu phát huy lòng nhiệt tình đã tạo nên được kỳ tích đó. Tôi còn biết nói gì nữa? Mười mấy năm chung sống, tôi đã thử dùng tất cả những biện pháp trực tiếp, gián tiếp, bạo lực, mềm mỏng để cố bịt mồm cô ta, dù không phải là cam tâm tình nguyện cũng được. Song đều thất bại.
“Dù sao đi nữa, tôi cũng có thể hiểu được anh. Tôi thích những người trồng hoa, nuôi cá, nhưng không thích những người nuôi chim. Cũng không thể nói ra được nguyên nhân do đâu”.
“Để khi nào tôi tặng ông vài con cá”.
“Thôi, cám ơn cái lòng của anh. Nhưng đừng tặng tôi cá, tôi không có thời gian chăm sóc chúng đâu”, ông đáp.
“Đúng vậy, chắc chắn phụ nữ thú vị hơn cá nhiều”, tôi nói.
“Đừng hiểu lầm tôi. Không phải vì một chuyện nhỏ đó mà tôi mới làm. Hơn chục năm trước, chuyện này đối với tôi đã mất hết toàn bộ ý nghĩa rồi”.
Ông ta nói vậy là có ý gì nhỉ? Tôi sẽ không vì thế mà coi ông ta là một kẻ khác thường. Nếu so sánh, tôi vẫn thích những người đàn ông trầm tĩnh đứng ngắm quảng cáo trên cột điện. Chí ít họ còn có thái độ chân thực trước việc họ bất lực về tình dục.
“Cách đây không lâu, tôi có đọc một cuốn sách, tác giả đã đứng tuổiÔng ta kể khi cảm nhận được tình dục suy giảm, lòng không hề buồn bã. Thậm chí còn có cảm giác được giải thóat khỏi bàn tay bạo chúa. Không giấu gì anh, khi đọc tới đây, tôi đã khóc. Ông ta đã nói được hết những cảm giác mông lung bao nhiêu năm qua của tôi. Hồi trẻ, tôi đã từng đeo đuổi chuyện này tới điên cuồng nhưng vui sướng thì ít, bị chấn chỉnh thì nhiều. Đáng tiếc là viết xong cuốn này không lâu, ông ta qua đời. Anh xem, đó chính là con người, luôn quá muộn màng mới hiểu ra được những việc có ích”.
Ông vừa nói xong câu này cũng là lúc tôi có cảm tình với ông. Tôi có chút hy vọng giờ đây chúng tôi không phải đang gọi điện thoại, mà ngồi trong một tiệm trà vắng vẻ nào đó cùng tâm tình, tin cậy nhau. Thậm chí tôi còn ganh tị người mà ông ta giúp đỡ lại là vợ tôi, chứ không phải là tôi. Trong bụng ai mà không có phiền não cơ chứ? Rồi tôi vui vẻ hỏi nghề nghiệp trước đây của ông. Quả nhiên cũng cùng nghề với tôi bây giờ nhưng chức vụ cao hơn. Ông đã từng là Viện phó một Viện nghiên cứu văn hóa. Tất nhiên, cơ cấu như vậy chỉ có thể ở thủ đô. Có lẽ vì tôi chưa từng sống ở thủ đô, nên lại hỏi ông mấy câu không nên hỏi. Trong đó có một câu là, với tâm tư của ông hiện nay có thể xuất gia được, việc gì vẫn lằng nhằng với phụ nữ?
Câu trả lời của ông khiến tôi mở rộng tầm mắt:
“Những người đàn ông như tôi mới có thể trở thành người bạn thân thiết nhất của phụ nữ. Không có nhân tố đó, ở bên phụ nữ càng dễ chịu. Và anh rất nhanh chóng đưa ra được kết luận: phụ nữ lương thiện hơn đàn ông, thông minh và không cố chấp. Bao gồm cả vợ anh cũng vậy”.
Không ngờ cũng có người có được ấn tượng như vậy về vợ tôi. Còn tôi lại thấy dưới gầm trời này nếu còn sót lại mười người cố chấp thì một trong số đó chính là vợ tôi.
“Tại sao ông không lấy cô ta?”. Tôi rất thành ý vì cả hai đều rất hợp nhau, đều không còn hứng thú trong chuyện chăn gối. Vả lại họ đều có ấn tượng tốt đẹp nhất về nhau.
“Nếu anh đã không có khát vọng về phụ nữ, tự khắc cũng không có ý tưởng sẽ lấy họ”, ông đáp.
“Nhưng hai người có thể chăm sóc nhau, tránh được cô đơn”. Tôi như một đứa trẻ chỉ hiểu được lớp vỏ cuộc sống, bắt đầu giở giọng triết lý.
“Khát vọng mới là nguyên nhân khiến con người cô độc. Tôi không cô độc, và từ lâu đã xác định rồi, khi chết cũng một mình thôi”.
……
“Vợ anh đang làm thẩm mỹ ở tiệm hớt tóc đối diện trước cửa nhà anh đấy. Đi đón cô ấy đi. Những gì tôi phải nói, đều đã nói hết rồi. Thế nhé. Tạm biệt”.
Ông ta gác máy, vứt tôi lại một mình. Tôi nắm chặt cái ống nghe, tưởng tượng ra người đàn ông này đang loạng choạng đi về cái ghế mây, nhấc tách trà vừa pha trước khi nói chuyện điện thoại lên, sung sướng uống một hơi. Phảng phất như thể vừa làm xong một báo cáo công việc trĩu nặng, nhưng hiệu quả cũng không đến nỗi tồi. Tôi có hận ông ta không? Có thể. Ông ta khiến tôi phản cảm không? Có thể. Nhưng đó không phải là toàn bộ cảm giác của tôi đối với ông ta. Một con người khác của tôi giờ đây cũng không thể nói rõ được. Tôi đặt ống nghe xuống, như một kẻ bị điểm trúng huyệt đạo, đi ra khỏi cửa trong tâm trạng không hề tự nguyện tí nào. Tôi muốn tới cái tiệm hớt tóc mà ông ta đã nói.
Tiệm vắng khách. Vì thế khi tôi vừa bước vào, các nhân viên đều lập tức đứng bật dậy, hai gái, một trai. Họ hỏi tôi có muốn hớt tóc không, muốn gội đầu không, hay muốn mát xa. Tôi nhìn qua lớp bình phong phía trong. Trên mặt người phụ nữ đang nằm trên giường đắp đầy một thứ dinh dính màu đồng cổ như hồ bôi. Thực ra tôi biết thứ đó gọi là mặt nạ. Cô nhân viên thẩm mỹ ngồi trước đầu giường một tay cầm cái bát nhỏ đựng đầy thứ bột đó, một tay cầm một miếng trúc nhỏ, đang tìm chỗ chưa được bôi.
Ngoài cửa bình phong có đặt một đôi giầy. Giầy đã bị biến dạng bởi phần gồ lên của bàn chân. Gót giầy được đóng chắc, lau chùi sạch sẽ. Mọi nỗ lực nhằm duy trì thể diện của đôi giầy đều đã làm, nhưng nhìn nó vẫn thấy cũ. Đó chính là đôi giầy của vợ tôi. Tim tôi hơi rối bời.
“Ông có gội không? Mát xa miễn phí”, một cô gái nói với tôi.