Ôi Đàn Ông!

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phẩm chất tốt bị rơi rụng như đám da đầu

❊ ❊ ❊

Trước khi tôi tới Ty đề nghị chuyện đổi nhà, lại gọi cho Lưu Thác Vân lần nữa, muốn xác minh cô ta có ân hận hay không. Vì dù sao cũng là lấy căn hộ ba phòng đổi thành hai phòng.

“Tới ngần này tuổi đầu rồi, còn nói gì tới chuyện ân hận nữa cơ chứ. Vả lại, tôi rất muốn rời khỏi căn hộ này, bắt đầu cuộc sống mới. Trong căn hộ này có quá nhiều chuyện mà tôi không muốn nhớ lại”, cô nói.

Khi nói chuyện với phó Ty phụ trách phân nhà về nhiều thay đổi trong chuyện phân nhà của Viện, hy vọng Ty đồng ý đem căn hộ ba phòng của Lưu Thác Vân đổi thành một căn một phòng và một căn hai phòng. Trong đó căn một phòng phân cho Dư Khuê.

“Anh Hồ này, công việc của anh triển khai cũng khá đấy”, phó Ty đã đứng tuổi, khẩu khí cũng rất mạnh mẽ, mặc dù biểu dương người khác. “Đổi thành căn hộ cũ có được không?”, ông hỏi tôi.

Chuyện này tôi cũng đã bàn bạc với Lưu Thác Vân.

“Cũng được ạ”, tôi quyết định thay cho cô.

Lúc đó, phó Ty đồng ý ngay, lập tức gọi điện thoại, dặn dò chuyện này. Ông nói, Số mấy người may lắm đó, trong Ty sắp chuyển tới một vị tiến sĩ, đang cần một căn hộ ba phòng. Tôi thực lòng không dám mong kết quả gì tốt đẹp hơn, liên mồm cám ơn và rời khỏi Ty.

Trên đường về Viện, tôi nhận được điện thoại của công ty môi giới. Họ báo cho tôi biết căn hộ tôi tìm cho Hắc Lệ đã có, kêu tôi sáng mai đi coi nhà.

Tinh thần tôi phấn chấn hẳn, quyết định đi thăm ông phụ trách dán báo tường.

Ông già đó vốn dán báo tường cho Ty Giao thông. Ty Giao thông lại gần Ty Văn hóa. Cả hai đều cách Viện nghiên cứu rất gần. Nguyên nhân khiến ông dán báo tường là sáu năm trước, vợ ông bị xe của Ty Giao thông đâm phải. Ông cho rằng mọi việc giải quyết đền bù không thoả đáng nên kiện lên trên. Kết quả kiện cáo cũng không khiến ông hài lòng. Thế là ông bắt đầu ngày nào cũng dán báo tường lên trước cổng của Ty Giao thông.

Khi vừa tới Viện nghiên cứu, tôi đã được nghe chuyện này. Từ thứ hai tới thứ sáu, ngày nào ông cũng tới dán. Lần đầu tiên tôi trò chuyện với ông, ông đã phát hai tờ báo tường. Cứ sáng nào cũng tới ngoài cột báo của Ty Giao thông, treo báo tường của ông, rồi ngồi bên cạnh uống trà. Đến trưa, ông thu lại báo tường, về nhà ăn cơm, ngủ trưa. Chiều hai giờ lại tới…

“Có kết quả gì không?”, tôi chìa cho ông một điếu thuốc.

“Cứ từ từ”, ông đáp, “Cái gì chứ thời gian thì tôi có dư”

“Thoắt một cái mà đã sáu năm rồi nhỉ?”

“Sáu năm lẻ hai tháng mười ngày”

“Ông quả có tinh thần Ngu Công”

“Chuyện của Ngu Công làm còn dễ hơn chuyện của tôi nhiều ấy chứ”

“Ông nói là chuyện dời núi dễ hơn chuyện ngồi đây uống trà sao?”

“Dễ hơn”, ông rít mạnh một hơi thuốc, “Anh bạn trẻ ơi, nếu anh ngồi đây sáu năm, và không có chuyện gì xảy ra cả, anh sẽ phát hiện thấy rằng, chuyện gì cũng đều dễ dàng”.

“Cháu không hiểu, ông không thể tự khuyên mình sao? Cứ dán như vậy có đáng không?”

“Không phải là tôi không khuyên được mình. Mà tôi không làm chuyện đó. Khuyên mình làm gì? Như thế này chẳng phải rất tuyệt hay sao?”

“Ông định cứ ngồi mãi ở đây?”

“Đúng, chỉ cần tôi còn sống”

“Dù cho tới ngày cuối cùng, ông cũng không lấy được kết luận gì đâu. Ông…”

“Đây chẳng phải là kết luận hay sao!”

Tôi không nói thêm nữa, tới tiệm thuốc lá bên cạnh mua cho ông một tút “Hoàng Sơn”. Chuyện này không liên quan gì tới Ngu Công, ông già chỉ thích hút loại này. Ông già nhận lấy thuốc, cám ơn, rồi nói với tôi rằng:

“Anh bạn trẻ này, với bất kỳ ai, không bao giờ tôi tiếc rẻ chuyện thắng thua”.

Trước khi vợ tôi chưa có thay đổi, sau khi tan làm, về cơ bản là tôi thường về nhà đúng giờ. Tôi không hề có ý tưởng không về nhà, thậm chí còn quá quen thuộc bị vợ lườm nguýt. Bầu không khí trĩu nặng trong nhà và bà vợ với thái độ luôn luôn bất mãn…, tất cả đều rất hấp dẫn.

Nhưng giờ đây, khi cô ta đã có sự lựa chọn khác về cuộc sống của mình thì ngoài việc hiểu được cô ra, tôi không hề có cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương. Thế nên khi tan làm, tôi thấy đau đớn, nếu nói chính xác hơn là chưa quen.

Trước đó, tôi cũng không thực tình muốn về nhà lắm, chính vì vợ tôi. Nhưng giờ đây, tôi cũng không muốn về nhà, cũng chính vì cô ta.

Tôi tới nhà Lưu Thác Vân. Trên đường đi, tôi thấy chuyện này thật nực cười, như thể tôi là một người đàn ông nhất thiết có nhà vậy. Nhưng bác sĩ tâm lý không vì thế mà đưa ra kết luận nào đối với tôi như thời thơ ấu của tôi có vấn đề… Cho tới nay, thời thơ ấu vẫn là giai đoạn tươi đẹp nhất trong đời tôi.

Lưu Thác Vân mở cửa cho tôi. So với lần đầu tiên tôi tới, thay đổi duy nhất của cô chỉ là giảm bớt một chút lạnh lùng, nhưng lòng nhiệt tình vẫn chưa được tăng cao.

Cô nói, vì tôi không gọi điện thoại tới trước, nên cứ ngỡ là tôi không tới.

Tôi giải thích, Tôi không có số điện thoại của cô. Cô nói, máy di động của tôi có hiện số mà. Tôi đáp, Tiếc rằng máy của tôi lại không như vậy.

“Hình như anh thực sự hơi khác người. Ngay cả điện thoại cũng có cá tính nhỉ”. Nói xong, cô hỏi tôi ăn cơm chưa. Tôi đáp chưa. Cô liền đứng dậy đi vào bếp. Trước khi vào bếp, cô lại hỏi:

“Anh muốn ăn đơn giản hay ăn phức tạp?”

“Ăn đơn giản là…”

“Bốn quả trứng gà”

“Thế còn ăn phức tạp?”

“Năm quả trứng gà”

Chúng tôi đều bật cười, vì sự hài hước của người phụ nữ này.

Tôi nói ăn gì, ăn như thế nào, tôi đều không quan tâm. Vì tôi được mời tới nghe bí mật.

“Bí mật của ai?”, cô hỏi với vẻ không hiểu. Lúc này tôi cũng phát hiện thấy tác động của Hắc Lệ đối với tôi.

“Của cô chứ của ai”, tôi đáp, “Chẳng phải cô muốn kể cho tôi về lai lịch gia đình cô sao?”

“Đúng vậy. Nhưng như vậy thì gọi gì là bí mật cơ chứ. Ai mà chả biết”. Lưu Thác Vân nói bằng giọng bất cần.

“Nhưng tôi dám khẳng định rằng cô chưa từng nói cho ai biết về chuyện này”, tôi nói.

Dường như tôi nhìn thấy mình không ngừng tăng cảm giác thân thiện với Lưu Thác Vân. Nếu giờ đây, cô đưa ra một câu trả lời phủ định, có thể tôi sẽ bị thương tổn.

Tôi cũng không hiểu mình ra sao nữa.

Cô nhìn tôi một lúc, rồi cụp mắt xuống, không nói câu nào, đi thẳng vào chuẩn bị bữa tối phức tạp bằng trứng gà.

Sau bữa tối, dưới ánh đèn lờ mờ trong nhà cô, chúng tôi ngồi im lặng, ngượng ngùng cười với nhau hai lần.

Khi Lưu Thác Vân tới gây chuyện ở nhà tôi, tôi đã rất muốn được thả lỏng mình trước cô. Dù cô không tán thành hành vi của tôi, cũng không thể lợi dụng những thứ đó để làm hại tới tôi.

“Chuyện của tôi với Hắc Lệ, cô có biết không?”, tôi hỏi nhỏ, như thể mình là kẻ lĩnh xướng bí mật này.

“Cả Viện ai mà chẳng biết”, Lưu Thác Vân thốt nên, mặc dù cô không có ý khoa trương nhưng cũng khiến tôi phải thất kinh. Tôi chưa từng nghĩ rằng, một chuyện như vậy có thể tồn tại trong Viện như một bí mật, nhưng phạm vi thông tin lại được lan tỏa tới tận chỗ của Lưu Thác Vân. Đây cũng là điều mà tôi không tưởng.

“Cô ta có mang rồi”, tôi thì thào, như thể trong dàn hợp xướng bí mật, tôi luôn giữ âm vực thấp.

“Thật sao?”, cô cũng thì thào hỏi lại.

Gương mặt cô đầy phức tạp. Trong đó có một kiểu dường như cứ xọc thẳng vào mắt tôi, như thể đang nói, Không ngờ anh cũng buông thả tới vậy. Và sự thực về chuyện tôi làm một phụ nữ khác mang bầu khiến cô rất buồn.

“Nếu cô ta giữ lại đứa trẻ, muốn kết hôn với anh thì anh làm thế nào?”, Lưu Thác Vân hỏi tôi.

Tôi không dám trả lời.

“Chắc chắn anh đã từng nghĩ tới. Sao không trả lời?”

….

“Anh sẽ cưới cô ta, đúng không? Vì đứa nhỏ”

Tôi gật đầu thực khó khăn.

“Anh có yêu cô ta không?”

“Không”, tôi lập tức đáp, như thể chỉ cần ngần ngừ trong một tích tắc sẽ nảy sinh hiểu lầm vô cùng to lớn.

Câu trả lời của tôi khiến Lưu Thác Vân bị kích động tới mức nhảy dựng lên, y hệt như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng. Hoặc như một gã đàn ông nóng tính, cứ lồng lộn đi lại trước mặt tôi.

Thần kinh của tôi bị từng bước đi của cô bóp siết. Cô càng đi càng nhanh, như thể một con thoi trong máy dệt vải.

“Lưu Thác Vân, cô có thể ngồi xuống không? Tôi thấy hơi chóng mặt”.

Cô ngồi xuống, mắt nhìn về phía trước, tôi không nằm trong tầm nhìn của cô. Tôi chưa từng thấy những trĩu nặng u buồn như thế trên gương mặt cô. Nó khác hẳn với những trĩu nặng khi cô đến nhà tôi và đối diện với vợ tôi. Nó cũng khác với vẻ thất thần khi cô lặng lẽ ngồi trên bậc cửa phòng họp, nhìn đăm đắm vào mũi giày của mình, lắng nghe kết quả phân phòng.

“Anh có muốn nghe một bí mật không?”. Cô dùng từ “bí mật”, nhìn tôi một cái, ra ý muốn chọc tôi, và thay đổi không khí. Tôi cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều.

Tôi gật đầu. Hai từ “bí mật” đã biến khuôn mặt đáng yêu của Hắc Lệ trở nên hung ác. Nhưng tôi vẫn gật đầu vì hai từ này, vì tôi quá hiểu người phụ nữ trước mặt. Bất cứ lúc nào, nom cô cũng giống như một đống cát đẹp đẽ, yếu ớt, thậm chí cả gió cũng có thể làm thay đổi hình dáng của cô.

…….

Bố mẹ tôi đều là diễn viên kịch nói, lại đều đóng vai chính, nên vừa sinh ra, tôi đã được gửi tới nhà bà nội ở phía Nam. Trong những năm tháng kịch nói còn thịnh hành, họ thường xuyên đi các nơi biểu diễn, phong độ ngất trời.

Khi được về sống bên họ, tôi đã mười tám tuổi, cũng chỉ vì muốn học nốt năm mười hai rồi chuẩn bị thi đại học.

Sau khi thi đỗ đại học, tôi lập tức lại dọn đi, tuy trường cũng cùng một thành phố. Nói đơn giản rằng, tôi không thể chịu nổi cách cãi cọ của họ. Anh có hiểu ý tôi không nhỉ? Rất nhiều bậc phụ huynh đều cãi nhau. Tôi không biết các bậc phụ huynh khác cãi nhau ra sao, có lẽ là chửi những câu thô tục… Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy chuyện bố mẹ tôi cãi nhau là thứ tồi tệ nhất trong các cuộc cãi cọ trên thế giới.

Trong trường, tôi từng bắt chước một cuộc cãi nhau của họ. Lúc đó, một người bạn thời trung học của người chồng cũ tôi tới thăm chúng tôi, nhưng chồng tôi không có nhà. Anh ấy cũng là sinh viên khoa diễn xuất của Học viện kịch nói. Nếu không đeo huy hiệu trường, không ai có thể tin rằng anh sẽ trở thành một diễn viên. Khi đi trên đường, nom anh ấy cũng như một người bình thường, chẳng có gì đáng thu hút cả.

Tôi chưa từng bắt chước bố mẹ tôi cãi nhau ra sao trước mặt bất kỳ ai, ngoại trừ anh ấy. Tôi nghĩ đó là do một đoạn đối thoại gây nên.

Tôi nói, trên sân khấu, hình như anh chỉ có thể đóng vai một người bình thường.

Anh ấy cãi, đóng cái gì cũng được. Vì có đóng cái gì, anh cũng như thế cả.

Tiếp đó tôi nói cho anh ấy biết bố mẹ tôi đều là những diễn viên kịch nói nổi tiếng. Nghe xong, anh ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi.

Rồi, tôi nói tiếp, thế nên khi bố em cãi nhau với mẹ em đều có kiểu thế này:

“Sao cô lại khốn nạn tới mức độ như vậy nhỉ? Trong cuộc sống chung của hai người đã phơi bày quá đầy đủ bản tính ích kỉ và vô tri vô giác của cô rồi. Thôi, cô chọn đi. Tôi để cô chọn đấy! Ly hôn không phải là vũ khí của cô, bởi vì tôi không còn sợ bị đe dọa nữa”.

Anh ấy cười. Tôi có phần hơi sợ. Không hiểu làm sao tôi lại có thể nhớ rõ những câu mà họ nói thế nhỉ.

Có lẽ anh đã hiểu tại sao tôi ly hôn. Tôi chẳng thấy có liên quan gì tới con người học kịch đó. Từ đó về sau, tôi cũng không gặp anh ấy nữa. Trong con mắt anh ấy, rất có thể tôi là một con điên. Nhưng khi sống cùng chồng cũ, tôi mãi không thể tìm nổi một cảm giác tinh tế và gắn bó hiểu nhau. Nhưng cuối cùng vẫn là anh ấy bước ra khỏi cuộc hôn nhân của chúng tôi trước, chỉ vì một cô gái trẻ hơn anh ấy mười lăm tuổi.

Sau đó, tôi dọn về nhà bố mẹ vì mẹ tôi đã qua đời. Tình trạng của bố tôi rất thảm hại. Tôi chuyển tới làm việc tại Viện nghiên cứu.

Đúng vào thời điểm đó, sau khi tất cả mọi chuyện đớn đau, khiếp sợ đã xảy ra, tôi chỉ ao ước một điều nhỏ nhoi rằng: mình có thể được yêu lần nữa. Điều đó chứng tỏ rằng tôi không hề bị tàn tạ, như một cỗ máy vậy. Tôi ngừng lại để nghỉ ngơi, chứ không phải là bị hỏng.

Sau đó, tôi bắt đầu tin vào Thượng đế.

Vì tôi yêu Trương Đạo Phúc.

Tôi không ưa nhìn, nhưng ông ta biết phải cư xử đối với típ phụ nữ như tôi ra sao.

Ông ta chịu khó lắng nghe tôi nói. Nghe rất nhập tâm. Dần dà như một liều thuốc tiêu hóa, làm mềm bớt cái nhân cứng ngắc đã kết tinh trong tôi từ thuở ấu thơ. Ngoại trừ ông ta ra, chưa có ai thực sự nghe tôi nói gì.

Ông ta bắt đầu đeo đuổi tôi mãnh liệt. Dù tôi từ chối lời hẹn hò, ông ta cứ đến chỗ hẹn, thường là cứ đợi vài tiếng đồng hồ. Ông ta gọi điện cho tôi mỗi ngày, có lúc qua điện thoại nhưng rất xúc động, hét to với tôi, căn vặn tại sao tôi không thể tin thêm một người đàn ông. Rằng không phải tất cả đàn ông đều giống như chồng cũ của tôi... Tôi hỏi ông đang gọi điện ở đâu. Ông đáp ở cơ quan. Tôi khuyên ông nên chú ý, không nên để ảnh hưởng. Nhưng ông ta cứ nói rằng chẳng để tâm tới bất cứ điều gì, bởi vì tôi là người phụ nữ mà ông luôn tìm kiếm. Ông không còn trẻ trung nữa, tìm kiếm bấy lâu nay, ông không muốn bận tâm tới cái gì nữa… Đại loại như vậy.

Sau đó, chúng tôi thuê tạm một căn hộ bên ngoài và tôi hoàn toàn bị chìm nghỉm.

Nhưng chúng tôi xảy ra chuyện cũng ở bên ngoài, vì Trương Đạo Phúc cực kỳ thích công viên.

Tối đó, chúng tôi bị tắc ở công viên. Lúc đó đúng vào dịp truy quét nạn mãi dâm. Cảnh sát thường đột nhiên chặn một chiếc tắc xi, lôi đôi trai gái ở ghế sau ra vặn hỏi từng người một. Nếu họ trả lời không khớp nhau sẽ bị dẫn đến đồn cảnh sát.

Trong phòng làm việc ở công viên, tôi kể sơ tình hình với viên cảnh sát thẩm vấn tôi. Tôi hy vọng họ không làm khó dễ cho Trương Đạo Phúc, vì ông ta đã có gia đình. Nghe xong, viên cảnh sát bỏ đi.

Một lúc sau, anh ta cùng một viên cảnh sát khác và Trương Đạo Phúc cùng đi vào. Tôi không biết họ đã làm gì ông ta, chỉ thấy mặt Trương Đạo Phúc đầy khiếp sợ.

“Cô quyến rũ ông ta”. Viên cảnh sát lạ mặt chỉ vào Trương Đạo Phúc, hỏi tôi, “Vì ông ta là sếp của cô phải không?”

Trương Đạo Phúc tự đập lên đùi mình đầy giận dữ. Tôi cắn răng không nói.

“Cô đã đe dọa ông ta rằng nếu không theo cô, cô sẽ tự sát hoặc ám hại ông ta, mách với vợ ông ta. Chắc chắn cô và ông ta đã có chuyện gì lòng thòng với nhau, đúng không?”, viên cảnh sát hỏi dồn dập. Còn viên cảnh sát đã thẩm vấn tôi lại ngồi bên cạnh, ngắm nghía tất thảy, không nói một câu, như thể vô cùng hài lòng trước diễn xuất của chúng tôi. Trương Đạo Phúc định nói điều gì đó, nhưng viên cảnh sát lập tức dùng một tư thế tay rất nghiêm khống chế lại.

Tôi quên mất phải nói.

“Tôi hỏi cô mất nửa ngày rồi đấy, sao không chịu nói hả?”

Tôi gật đầu.

“Gật đầu là có ý gì? Hay là cô định nói rằng những điều ông ta đã khai đều là sự thật?”

“Đúng”. Tôi nói xong liền bỏ đi, nhưng bị viên sĩ quan đang hỏi cung chặn lại. Người còn lại thấy vậy lại ngăn đồng nghiệp lại, thả cho tôi đi.

Ngừng lại rất lâu, Lưu Thác Vân mới kể tiếp được.

“Nhưng nguyên nhân khiến tôi sau đó không thể đi làm được lại không phải vì chuyện này, mà vì những lời của viên cảnh sát hỏi cung tôi đã bị lan truyền ra khắp Viện nghiên cứu. Vì tôi không xinh đẹp, cũng không giàu có nên mọi người rất sẵn lòng tin vào những câu chuyện như vậy. Có một chị đồng nghiệp lớn tuổi còn chạy tới nhà tôi, khuyên tôi nên buông tha Trương Đạo Phúc. Tất nhiên vợ của Trương Đạo Phúc cũng tới tìm tôi gây sự vài lần. Thật đáng tiếc, sau cái cảnh xảy ra ở công viên đó, cô ta cũng không thể khiến tôi bị tổn thương hơn. Tôi thực sự đã kệ xác tất cả”.

“Em có thể cho tôi biết bà đồng nghiệp nhiều chuyện đó là ai không?”, tôi hỏi Lưu Thác Vân.

“Anh định đuổi bà ta sao?”, cô vừa hỏi vừa cười, “Bà ta đã nghỉ hưu từ trước khi anh đến đây”.

Tôi thực sự muốn đuổi việc người phụ nữ đó bằng bất cứ quyền lực gì mà tôi có thể tìm được. Nếu thực sự tôi không thể đuổi được, tôi cũng sẽ luôn kiếm mọi rắc rối cho bà ta, để bà ta phải chịu đựng sự trừng phạt thực tế.

Thậm chí Lưu Thác Vân chưa từng nói với tôi những lời lẽ kiểu như cuộc sống thật bất công… Có lẽ cô sẽ mãi mãi không bao giờ nói như vậy.

Lúc ra tới đường, mấy quả trứng trong bụng tôi mà Lưu Thác Vân đích thân rán dường như sắp nhảy ra khỏi cổ họng tôi, biến thành những chú gà con. Dưới bóng đèn đường vàng vọt, một chốc lại nghĩ tới những lời Lưu Thác Vân vừa kể, một chốc lại nghĩ tới việc có thể sống cùng Hắc Lệ, tôi thấy buồn nôn, nhưng không tài nào nôn ra được.

Bụng cứ ậm ạch, khó chịu vì món trứng rán, như thể nỗi khiếp sợ đang chực chờ. Lúc sắp về tới nhà, tim tôi đột nhiên đập hoảng loạn, đau đớn như bị tác động bởi Lưu Thác Vân, suýt chút nữa tôi té nhào xuống đất.

Về tới nhà, nhìn thấy mảnh giấy vợ tôi để lại. Cô ta nói tạm thời dọn đi, đến khi việc đổi nhà có tiến triển sẽ liên lạc lại với tôi. Cô cũng để lại số điện thoại để tôi có thể tìm được.

“Tạm biệt”. Trừ hai từ này, trên mảnh giấy không còn từ ngữ nào có liên quan tới việc diễn đạt tình cảm. Yêu và hận cùng lúc đã biến mất trong vợ tôi. Tôi buông rơi mảnh giấy, thấy mình thật giống nó. Phần chữ “tạm biệt” được viết phía sau còn được lưu lại. Tôi từng đọc rất nhiều chuyện miêu tả các cuộc chia tay giữa các cặp vợ chồng, giữa các cặp bạn tình hoặc giữa những người thân. Nhưng không hề có người nào lại dùng hai từ để kết thúc, huống hồ là hai từ “tạm biệt” này.

Nhưng không được cũng phải được.

Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra được đạo lý “gieo gì gặt nấy”. Quyết định của vợ tôi được bắt nguồn từ sự lạnh nhạt và chán ghét cô ta từ nhiều năm qua của tôi.

Chúng ta đứng ở góc đường bán hoa

Vì cuộc sống độc thân rơi vào tình trạng vô tổ chức nên lúc đi làm, tâm tư cũng mơ màng. Ngày càng xuất hiện nhiều những lúc như thế này. Vừa không vui, cũng không buồn, nhưng cũng không bình tĩnh. Tôi còn nhớ trước đây có một bà lão hàng xóm. Bà luôn than thở rằng: Chao ôi, tôi không hề thấy ngon miệng tí nào. Ăn cái gì cũng như nhau, không thơm không thối, không ngọt không đắng, không chua không cay…

Nhìn tài liệu đặt trên bàn như thể tờ giấy lộn, nhìn chuyện khác như thể tài liệu đặt trên bàn, tôi đột nhiên nhớ tới anh chàng họ Lưu từng bán thơ cho tôi.

Cuối cùng tôi cũng nhớ rằng, anh ta tên là Lưu Vũ, không hề có quan hệ họ hàng với Lưu Thác Vân.

Tôi lại tới khu vực đó. Chốn vẫn còn nhưng thi nhân hoặc nói một cách khác là người bán thơ đã đi đâu.

Nếu dùng đúng từ ngữ Bắc Kinh thì tôi thất vọng quá. Liệu sự thất vọng lần này có khác với sự thất vọng lần trước. Đó chính là điểm khác biệt giữa người Bắc Kinh với những người nơi khác.

Tôi hỏi thăm tình hình thi nhân ở hàng người bán kem bên cạnh. Người bán kem nói:

“Hai ngày trước có một người ở đây gào lên mấy tiếng, nói là đã phải lòng ai đó rồi. Sau đó mấy ngày liền không thấy tới”. Người bán kem tranh thủ vừa bán hàng vừa nói tiếp, “Tôi đoán chắc là anh ta đã yêu được một người giàu có, không cần phải bán thơ nữa”.

Người bán kem nhất định xuất thân từ nhà phê bình thơ văn. Nói tới lúc quan trọng nhất liền ngừng lại, quay ra chợ kêu to:

“Kem đây, kem đây. Kem mới đây”

Tôi chờ anh ta nói tiếp, nhưng anh ta lại đi rao kem mới.

“Chất lượng của kem lâu nhất để được hai năm. Anh không cần phải rao là kem mới đâu. Chả ai hỏi anh kem được làm từ lúc nào”.

“Nghe anh nói vậy, biết ngay con người anh không có kinh nghiệm xã hội”. Một xã hội lớn như vậy, loại người nào mà chả có. Người hỏi anh kem được sản xuất từ lúc nào còn là bình thường đấy. Có người còn hỏi sao trông kem trắng như thế, có phải đã bị nhuộm màu không”.

“Sau đó nhà thơ có đến nữa không?”, tôi sợ anh bán kem quên mất đề tài vừa nãy, liền nhắc nhở.

“Có thể không đến được sao? Thời buổi này yêu phải một người có tiền đâu có dễ dàng như người ta tưởng tượng. Nếu không, anh ta đã chả đưa tôi một máy nhắn tin, dặn là khách hàng nào tìm anh ta thì cứ nhắn lại”. Người bán kem đưa một mảnh giấy ra, khua khoắng trước một tôi một lúc rồi thu lại. Rồi nói, “Những kẻ sinh chuyện vì yêu thường thích một mình ở chỗ không người, suy ngẫm lung tung. Điều này, tôi thừa biết từ trước”.

“Cho tôi số máy nhắn tin đi, tôi muốn giúp anh ta có chút việc làm”

“Trả tiền ở chỗ tôi”, anh bán kem chỉ một ngón tay út béo mũm về phía tôi.

“Bao nhiêu?”

“Vẫn mười đồng thôi”

“Cho tôi mua hai bài”

“Không được, mỗi lần chỉ bán một bài”

Tôi nối máy được với nhà thơ nọ. Anh hỏi trước đây, tôi từng mua bài gì. Tôi đáp, chính là bài đó, cái bài Ai cũng chẳng yêu, Chốn nào cũng chẳng đi, Việc gì cũng chẳng làm…

“Được, giờ đây tôi đã biết ông là dạng khách nào”. Anh ngừng một lát, tôi cứ tưởng anh hỏi gần đây tôi ra sao. Nhưng anh nói tiếp: “Anh trả tiền cho cậu bán kem rồi chứ?”

“Trả rồi”.

“Bên cạnh có giấy bút không?”

“Tôi vẫn chưa nói với anh tôi muốn loại nào cơ mà?”

“Giờ đây, tôi chỉ bán thơ tình thôi. Nếu không mua, anh tìm cậu bán kem xin lại tiền”.

“Được, thế tôi mua”

“Nghe nhé: Nếu không thể yêu em, thật tuyệt/ Tôi có thể đánh bài, chơi cờ và câu cá/ Xem phim bi hoặc bóng đá/ Nếu có thể yêu em, thật tuyệt/ Tôi có thể không cần quyết định điều gì/ Cứ để thời gian lặng lờ trôi/ Trầm tư tỉa đóa hoa hồng/ Im lặng như lũ cá/ Không thổ lộ về Lưu Vũ tôi với bao nhiêu hạnh phúc. Hết rồi”. Anh gác máy.

Tôi muốn tìm người bán kem để mua thêm bài thơ nữa. Nhưng lại sợ anh ta nói với tôi rằng mỗi ngày chỉ giới hạn một bài. Thế là tôi quyết định làm chuyện khác. Bất kể chuyện gì, chỉ cần nó có phần thúc đẩy cuộc sống là được.

Tôi nhắn tin cho Hắc Lệ mười mấy lần, cô ấy mới gọi lại vào di động cho tôi.

“Có chuyện gì?”, giọng cô càng lạnh tanh, qua điện thoại nhưng tôi vẫn thấy buốt giá.

“Tôi muốn nói chuyện với em”

“Anh không ngán sao?”, cô châm chọc, “Ngoài việc nói chuyện ra, anh còn có thể làm được những gì?”

Lúc này, tôi thực sự ân hận. Ân hận về sự bắt đầu với Hắc Lệ.

Nếu cô bắt tôi quỳ xuống xin khoan dung, đầu gối tôi sẽ lập tức quỵ xuống trước khi tôi quyết định.

Nghĩ tới đó, tôi nói với Hắc Lệ thật mềm mại tới mức không thể mềm hơn.

Tôi cầu xin cô đi ăn tối cùng tôi, mặc dù giờ đây tôi vừa nhắc tới ăn cơm đã muốn nôn ngay.

Cô ta đáp tuyệt đối không muốn đi ăn cơm với tôi.

Tôi xin cô tới nhà tôi nói chuyện.

Cô cự tuyệt, Anh định dùng tôi để khiến vợ anh ức chết hay sao, rồi lại muốn lấy ngay một người phụ nữ khác?

Tôi không thể không than thở về sự thẳng thắn quá mức của phụ nữ. Nếu sắp xếp họ làm việc ở Bộ Quốc phòng, họ sẽ phán đoán rất chính xác khi nào chiến tranh bùng nổ.

Cuối cùng cô ta đồng ý gặp tôi năm phút dưới nhà cô.

Khi chúng tôi đứng bên cạnh một cái cột điện và vẫn chưa biết nói gì với nhau, một bé gái bán hoa tươi đi tới, giơ một bông hồng lên, nói với tôi:

“Ông ơi, mua tặng cô một bông hoa đi. Cô ấy đẹp như thế!”. Con bé chừng sáu, bảy tuổi mà ăn nói chẳng phù hợp với tuổi tác tẹo nào, cứ ngửa mặt lên đầy hy vọng.

Tôi mua một bông hồng. Đợi con bé đi khuất, tôi đưa nó cho Hắc Lệ.

“Anh nói đi”, Hắc Lệ đưa bông hoa lên mũi ngửi.

Đợi cô ta cúi đầu nhìn xuống đất, tôi liếc sơ qua cô, nhưng vẫn chưa biết mở miệng ra sao. Dường như tôi nhìn thấy trong bụng cô đang có một chấm đen lớn di chuyển. Tới một ngày nào đó, chấm đen này sẽ biến thành con tôi.

“Tôi muốn biết quyết định của em”, tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra một câu kiên quyết như vậy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi tiện tay dứt đứt cánh hoa hồng.

Tôi nói, Đứa con chưa thành hình, ý nghĩa của nó đối với tôi ra sao, tôi cũng không thể nói ra nổi, vì dường như nó còn cách tôi quá xa. Nhưng em lại rất gần tôi, tôi phải có trách nhiệm. Dù em quyết định ra sao, tôi cũng chấp nhận.

“Tôi có nhiều đất lựa chọn thế sao?”, cô lại châm chọc cười tôi, như thể đó là đặc quyền mà trời đất ban cho cô.

Tôi nhìn sang một mé đường khác, đã vắng bóng người qua lại. Chỗ bóng đèn đường bị hỏng tối thui.

Tôi gật đầu.

“Nếu tôi giữ lại đứa nhỏ, anh có ly dị để lấy tôi không?”, cô lớn tiếng hỏi.

“Tôi sẽ cố!”

“Nếu tôi không như thể này, bắt anh phải trả một giá khác thì sao?”

Tôi gật đầu.

“Tại sao anh làm như vậy?”

Trước tiên, tôi phải xoá phăng tình yêu ra khỏi đáp án, bởi chuyện này không có liên quan gì đến tình yêu. Là sự thương cảm chăng? Đúng vậy. Tôi phải chịu trách nhiệm về mỗi sắc thái biểu cảm của Hắc Lệ, giận giữ, tức tối, châm chọc, cười lạnh giá…

Cũng là vì cảm kích chăng? Có thể. Nếu không có Hắc Lệ, cuộc hôn nhân của tôi giờ đây ắt vẫn như một chú cá dưới lớp băng. Và tôi vẫn là một người đàn ông đã có vợ nhưng chỉ dám nghĩ, không dám làm. Hôn nhân như một chiếc dây đai thít chặt. Những gì tôi có thể làm được chỉ là bình tĩnh tháo nút thắt đó ra, để mình tiếp tục sống, để cuộc hôn nhân tiếp tục sống. Nhiều người đàn ông mà tôi đã từng gặp và cùng tuổi tác với tôi, một khi nói ly dị là lập tức bỏ ngay. Nhưng tôi lại không thể như vậy. Có lẽ chất lượng xương cốt trong tôi và trong họ không giống nhau.

“Hắc Lệ, tôi xin em, quyết định đi. Hãy nói cho tôi một kết quả chính xác. Rốt cuộc em muốn ra sao? Tôi không còn muốn giằng dai nữa. Chuyện này như một con dao chém thẳng lên đỉnh đầu tôi. Tôi sắp ngã rồi”

“Có phải vì anh yêu tôi?”, Hắc Lệ không thèm nhìn ánh mắt khẩn cầu của tôi, tiếp tục đề tài cũ.

“Không phải”, tôi trả lời rất kiên định, như thể một người sắp chết bỗng có được chút dũng khi từ bóng tối. Nhưng sau đó, tôi nghe thấy tiếng chao đảo của nội tạng mình. Nỗi khiếp sợ đập ình ình trong lồng ngực tôi.

Nhưng tôi càng sợ thái độ im lặng của tôi.

“Cám ơn anh đã thẳng thắn như vậy. Chúng ta không ai nợ ai nữa”. Nói xong, Hắc Lệ vứt ngay bông hồng vào mặt tôi, bỏ đi.

Tôi nhìn bóng cô chạy xa dần, đã chẳng còn hơi sức để đuổi theo. Dù cô có gào lên với tất cả mọi người rằng cô đang mang thai đứa con của cô, tôi cũng chỉ có thể đứng dựa vào cột điện một lúc, tích luỹ chút sức lực, rồi trở về nhà.

Quả trứng đứng dậy

Một buổi sáng mặt trời rực rỡ, Đặng Viễn bước vào phòng làm việc của tôi, ngó nghiêng tứ phía rất thân mật, rồi hỏi tôi có tin vào chuyện phong thủy hay không.

Tôi cười, nhìn cô, lại nhớ tới hình ảnh Trương Đạo Phúc béo mập, suýt nữa buột miệng hỏi, Chồng cô có béo hay không. Đặng Viễn quả thực quá gầy. Tất nhiên, điều này cũng không ngăn cô để lại ấn tượng rất dễ chịu đối với người khác, y hệt như Lưu Thác Vân vậy.

“Tôi thấy phong thủy trong căn phòng này không được tốt”, cô nói, “Tôi nói thật đấy. Lãnh đạo của Viện nghiên cứu này không có một ai tử tế lương thiện, không phải bị thuyên chuyển vì phạm lỗi thì cũng về hưu sớm do ức anh em đồng nghiệp”.

“Tôi cũng sắp như vậy phải không?”, tôi cười cười, hỏi cô, lòng đã có linh cảm. Nghe Hắc Lệ từng nói, Đặng Viễn có quan hệ với cấp trên, là người nắm rõ tin tức nhất Viện. Phẩm chất xuất sắc của cô là không bao giờ tiết lộ những tin đó trước.

“Viện trưởng, ông nghĩ cái gì vậy? Tôi không có ý đó. Thực ra, tôi luôn thấy ông rất khác với những lãnh đạo trước. Con người ông rất trung thực, vì thế ông cũng không biết cách xử lý quan hệ. Quan hệ bên trên rất phức tạp. Ông cũng cần phải có hậu đài chứ”.

“Viện nghiên cứu mà cũng phức tạp như thế sao?”.Ý của tôi là Viện nghiên cứu chẳng qua chỉ là một nơi chẳng có bổng lộc gì cả.

“Tất nhiên, người làm ở đây đều có pháp lực vô biên. Lãnh đạo của Viện đều đi vào bằng hai chân, mà đi ra bằng cáng đấy”

Tôi bật cười. Cô nhìn tôi, không hiểu tại sao tôi cười. Cô lại nói thêm một câu mà tôi nghe không rõ, rồi đi ra ngoài. Tới cửa, cô suýt va phải Dư Khuê vừa đi vào. Đặng Viễn kêu lên một tiếng, rồi nói:

“Làm tôi sợ chết đi được”.

“Có cô làm tôi sợ thì có”, Dư Khuê lập tức trả miếng. Đặng Viễn đóng sầm cửa, bỏ đi.

Dư Khuê ung dung hỏi tôi mấy câu:

Chuyện phân phòng sắp tới hồi kết chưa?

Mọi người đều hài lòng về kết quả phân phòng chứ?

Nghe nói căn phòng anh phân cho tôi là lấy từ gian phòng đổi của Lưu Thác Vân?

Có phải mọi người đều cho rằng lần phân phòng này là lần đầu tiên tốt đẹp nhất và công bằng nhất trong lịch sử của Viện nghiên cứu?

“Ai mà biết được”, tôi không nhịn nổi, cắt ngang, “Anh tìm tôi có việc gì?”

“Chính thế, thưa Viện trưởng Hồ, hôm nay tôi lại tới làm phiền ông”.

“Cứ nói đi”, tôi thầm nghĩ, ông còn gì phiền phức lớn hơn là chuyện xin cấp phòng đây.

“Một trong hai bà cụ nhà tôi đã qua đời hôm qua”, ông nói.

Tôi cười. Tình cảnh như vậy mà còn cười được, thật đúng là xấu hổ. Nhưng tôi không nhịn nổi, cứ bật cười.

“Người mất là mẹ thân sinh ra tôi”, ông lại nói. Nếu ông đã nghĩ thông rồi, có thể đấm tôi một phát vào lúc này, đấm thẳng vào mặt tôi. Nhưng tiếc rằng ông có nghĩ, nhưng vẫn chưa nghĩ thông.

“Xin lỗi, tôi… xin lỗi. Tôi không cố ý. Tôi xin chia buồn với ông”. Rút cục, tôi đã chấm dứt được cơn cười.

Dư Khuê nhìn tôi, thở dài, nói:

“Tôi không đi lòng vòng nữa. Thế này, Viện trưởng Hồ ạ, tôi xin nói thực là rất muốn giữ lại căn phòng đó. Nếu ông thấy chuyện này gây ảnh hưởng tới công việc của ông thì tôi không phát tang ở đây. Tôi sẽ tìm mấy người đưa mẹ tôi về nông thôn. Dù sao người già cũng không thích hỏatáng. Ông thấy thế nào? Dân không tố giác, quan không truy cứu. Chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, ông biết, tôi biết. Thời gian trôi qua, mọi người sẽ quên mất cho mà xem”. Nói xong, ông cứ nhìn chằm chằm vào tôi, như thể chỉ cần ánh mắt ông rời khỏi tôi, tôi sẽ bay vụt đi mất”.

“Có thực là ông nghĩ vậy không?”, tôi hỏi.

“Đúng vậy, mẹ tôi giờ đây vẫn đang để ở nhà. Chúng tôi chưa nói với ai”.

“Chúng tôi?”, tôi hỏi khẽ. Dư Khuê lại nhìn đồng hồ. Đúng lúc này, vợ của Dư Khuê tiến vào.

“Hai người cứ nói chuyện trước đi”. Nói xong, Dư Khuê đột nhiên bỏ đi, như thể trên sân khấu thay một màn khác vậy.

Vợ Dư Khuê ngồi xuống trước mặt tôi, cởi áo khóac gió ra. Khi chồm người tới nói với tôi rằng cô sẽ không làm mất nhiều thời gian của tôi, bộ ngực đầy đặn của cô cứ lồ lộ dưới cổ áo len. Cổ áo khoét rất sâu, tôi nhìn thấy gần hết toàn bộ, cũng nhìn thấy lớp da đã bắt đầu thô ráp dưới cổ. Nhưng sự khêu gợi của cô lại nồng nàn y hệt các cô gái trẻ. Tôi nghĩ bụng, chỉ cần cô ta đồng ý, vẫn có thể khiến khối ông phải đổ rạp.

Cô ra ám hiệu, cũng nỗ lực y hệt chồng mình. Dư Khuê nói cô là công nhân, lại đọc những cuốn tiểu thuyết không nên đọc nên mới ra dáng điệu như bây giờ. Phải nói rằng, tôi thích tất cả các cô công nhân mê đọc tiểu thuyết. Theo kinh nghiệm của tôi, trong chuyện này họ luôn vượt trội về trình độ tổng thể của một nữ công nhân bình thường. Vợ của Dư Khuê cũng thuộc ví dụ này. Nhưng tôi vẫn không thể chấp thuận yêu cầu của cô vì căn phòng là của Lưu Thác Vân.

Khi phát hiện ra mọi khả năng giữ lại căn phòng đều không thể, cô ta òa khóc.

“Đó cũng là số phận. Suốt cả đời tôi chưa bao giờ đạt được thứ mà tôi muốn. Là số rồi, thôi”. Cô mặc áo khóac vào, che kín bộ ngực đầy đặn. “Xin ông cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không tới tìm ông nữa. Ông cũng đã cố hết sức rồi”. Câu cuối cùng của cô đầy tính tổng kết, y hệt như một viên quan to trên tiết mục truyền hình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.