Có một MC nổi tiếng từng viết một cuốn sách mang tên “ Ngày tháng” . Nghe nói viết rất hay, quá sức tưởng tượng của tất cả mọi người. Tôi không xem ti vi nên không mua cuốn sách đó. Nhưng cái tên của cuốn sách khiến tôi nhớ lại một số từ phát âm tương tự như: bột mì (chính là từng cục bột nhỏ trước khi nặn bánh chẻo hoặc bánh màn thầu), xe hơi (có lẽ theo tiếng Đông Bắc, cũng chỉ cái xe đạp), cái hộp, thằng ngốc… Nếu đem những từ này liên hệ với “ngày tháng”, dường như sẽ hiểu rõ ngày tháng là như thế nào. Chính là như vậy, bình lặng, vụn vặt.
Sau khi đọc lại một lượt những gì đã viết ở trên, tôi cảm thấy giống như ngày tháng, bình lặng, vụn vặt nên khá lo lắng không biết có in được ra không. Mặc dù mục đích tôi viết không hoàn toàn chỉ nhằm được in ra. Tôi gọi điện cho biên tập viên Lãnh, kể về nỗi lo của mình. Ông nói:
“Viết, cứ viết tiếp đi”, giọng ông như thể bậc tiền bối của tổ tiên tôi, “Cậu nhất thiết phải viết tiếp”.
Chưa đợi tôi hỏi tại sao, ông đã vội trả lời:
“Thứ nhất, nếu không viết, tất cả những gì cậu đã trải nghiệm qua đều mất hết ý nghĩa. Thứ hai, cậu nhất thiết phải viết, mà phải viết xong vào trước tháng chín năm nay để in kịp vào cuối năm. Và cuốn tiểu thuyết này nhất định phải được phát hành vào dịp cuối năm”.
“Tại sao cứ phải vậy?”, tôi thắc mắc.
“Vì năm sau, mình về hưu rồi”.
“Thế tôi đang viết tới đâu rồi?”
Nhét chiếc di động vào túi, phát hiện thấy mình vẫn đang đứng trên đường. Đã mấy ngày không viết rồi, lòng chợt chộn rộn.
Tôi mang theo sự khích lệ đó khiến toàn thân tôi run rẩy, đẩy mạnh cánh cửa lớn của Viện nghiên cứu. Quả nhiên chưa kịp nhìn đã lướt qua Lưu Thác Vân. Có trời mới biết được cô ấy đang làm gì.
Lúc đi qua hành lang, dũng khí của tôi đã chảy xuống cổ. Tôi nhất định phải viết cho xong. Không những thế, phải viết càng nhanh càng tốt, bất luận ra sao, bởi điều đó không chỉ vì tôi, mà còn vì người bạn biên tập kia. Nếu cuốn tiểu thuyết của tôi có được phản ứng mạnh mẽ khắp toàn quốc thì tôi chính là nhà văn. Và bạn tôi cũng có thể thêm vinh quang khi về hưu.
Cửa phòng làm việc không khóa, nhưng cô Ngô đang đợi tôi bên trong.
Tôi nhìn cô ta, giật mình.
“Cô vào đây bằng cách nào?”. Thấy cô ta cứ đờ đẫn, im lặng nhìn tôi, tôi đành phải lên tiếng trước.
“Cửa không khóa”. Cô nói nhỏ, không còn vẻ kiêu ngạo như trước kia.
Tôi nhớ lại chuyện tối qua. Hắc Lệ tới tìm tôi, buồn bã ngồi cùng tôi một lát nhưng lại từ chối lời mời ăn tối của tôi. Cô nói nếu tôi có thể giải quyết cho cô một gian phòng, dù chỉ bé bằng cái toalét, ngày nào cô cũng mời tôi ăn cơm.
Tôi không hiểu tại sao cô ta luôn lấy toa-lét ra để so sánh. Có căn phòng nào bé như cái toa lét không?
Tôi hy vọng cô ta ôm đầu tôi dúi vào ngực một lần nữa, ngại gì phải nhắm mắt. Nhưng cô ta không làm. Không làm cũng tốt. Ở phòng làm việc không làm như vậy là tốt nhất. Có lẽ vì chuyện này, tôi mới quên không khóa cửa.
“Tôi có chuyện muốn nói với ông, Viện trưởng”, cô Ngô nói bằng giọng không mấy thân thiện. Tôi đã quen với cái kiểu đó của cô, nên cũng không bực dọc.
“Sao đến sớm thế, lại là quan hệ với ông Tào hả?”
Nghe tôi nói vậy, cô bật khóc.
Nhìn thấy nước mắt, tim tôi lập tức mềm lại, quên mất những thứ mà cô Ngô khiến tôi thấy phản cảm.
“Đừng vậy mà. Cô cứ nói đi. Tôi nhất định sẽ giúp cô nghĩ cách”. Tôi nói rất chân thành và ấm áp.
Trong khoảnh khắc đó, khi tôi vừa dứt lời và cô Ngô cũng chưa kịp cất lời, tôi chợt nhớ tới một chuyện: Vợ tôi đã khóc rất nhiều lần trước mặt tôi, nhưng hầu như tôi không có biểu hiện như bây giờ. Những cơn khóc của vợ tôi không khiến tôi mềm lòng, mà ngược lại, còn khiến tim tôi cứng hơn. Tôi vẫn chưa kịp nghĩ tại sao thì bị ngay ý nghĩ đột ngột này chặn đứng.
Tôi tàn khốc quá chăng?
“Lần này, bằng giá nào ông cũng phải giúp tôi. Nếu không tôi chết mất”. Cô Ngô khóc càng dữ dội hơn.
Tôi tạm thời gắng phát huy tư tưởng, khuyên cô ta nín khóc. Nếu để mọi người đang lục tục tới làm nghe được sẽ làm chuyện thêm to. Nghe tôi nói vậy, quả nhiên cô ta không khóc nữa.
“Tôi không biết lúc nào sẽ có một phụ nữ tới tìm ông. Thế nên tôi đến trước. Tôi…, ôi, không biết nói thế nào mới phải đây. Tôi thực sự không biết phải mở miệng ra sao nữa”.
Những lời không thể nói được ra đó thực ra không phải là chuyện gì khó khăn. Cô ta lại tiếp tục kể những chuyện đã qua.
Thì ra người phụ nữ sắp tới tìm tôi là vợ của anh tài xế.
Tôi đã kể qua, anh tài đó là Khánh Tử, nhỏ hơn tôi chừng chục tuổi. Trong trí tưởng tượng của tôi, anh ta rất dễ dàng kéo được cô Ngô lớn hơn anh mười mấy tuổi lên giường. Vì cô Ngô vốn là người thích khoa trương lại không hề kể chuyện Khánh Tử theo đuổi cô ra sao. Cô chỉ nói, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.
Tôi ít nhiều cũng có chút bỉ ổi, nên còn hỏi tường tận một câu:
“Đột ngột là nhằm chỉ…?”
Cô Ngô khó khăn thốt lên, cũng vài lần rồi.
Lần cuối cùng, họ bị vợ Khánh Tử phát hiện.
“Viện trưởng Hồ, xin ông nhất định giúp tôi với”. Cô nói được vài câu lại khóc.
Tôi tiếp tục an ủi. Đồng thời cố gắng gạt hình ảnh của vợ mình sang một bên.
“Ông không biết chồng tôi là dạng người thế nào đâu”, cô nói, “Anh ấy mà biết được, nhất định sẽ đòi ly hôn, không hỏi một câu”.
“Con người cũng có lúc thay đổi”, tôi nói một cách mơ hồ.
“Nhưng anh ấy thì không. Anh ấy có quyền có thế, chả để tâm tới gì”. Trên gương mặt cô lại bừng lên vẻ kiêu ngạo trước đây thường xuất hiện.
“Tôi không nói tôi làm chuyện đó là đúng. Tôi không muốn biện hộ cho mình. Xin Viện trưởng hãy tin tôi. Tôi không có gì để biện hộ cả. Sự thực vẫn là sự thực”. Cô lau nước mắt, lại nói tiếp, “Nhưng chồng tôi không bao giờ quan tâm tới tôi. Không thiết tha tới cảm nhận của tôi. Những tháng ngày chung sống đều tẻ nhạt, lặng lẽ, chả có gì mới mẻ, lờ đờ như nước trôi. Nếu có một chút lạc thú nào đó, tôi cũng không để cho những người như lão Tào tán tỉnh. Ông không thể tưởng tượng nổi lão ta phiền phức ra sao. Lần trước, tôi đưa cho ông mảnh giấy lão ta viết, là muốn ông dọa lão ta một trận, đừng có quấy rối tôi nữa. Nhưng sau đó, tôi lại nghĩ, mặc dù ông ta làm phiền thật đấy, nhưng dù sao còn quan tâm tới tôi. Vẫn còn coi là có người muốn biết hàng ngày tôi làm gì, muốn chủ động hỏi tôi. Thế nên mặc kệ lão ấy muốn hỏi gì chả được. Giờ đây, ông bắt đầu thấy thương hại tôi rồi phải không? Quả thực, tôi rất đáng thương”. Nói tới đây, cô Ngô lại khóc.
Tôi không thương hại cô ta. Tôi đang nghĩ tới điều khác: vợ tôi có cùng cảm nhận như vậy không? Lẽ nào khi đàn ông biến thành chồng cũng đồng thời mất đi bản chất lương thiện? Còn nữa, đàn ông không thể tử tế với vợ mình được một tí. Bởi vì họ có đủ lý do như vậy sao?
“Tôi không có cách nào cả. Chỉ biết đến cầu cứu ông. Viện trưởng, tôi không muốn ly dị. Dù thế nào đi nữa cũng không muốn”.
“Tại sao?”
“Tôi không muốn giải thích. Nếu phải ly dị, tôi chỉ còn cách tự sát. Vì thế, ông đừng hỏi tôi là tốt nhất, ông phải giúp tôi nhé. Nếu vợ Khánh Tử tới, chắc chắn sẽ đi tìm ông trước. Ông phải làm cho cô ta thật bình tĩnh. Nhất định không thể để cô ta làm om sòm ở Viện, cũng như ở nhà tôi được. Tôi cầu xin ông đấy. Viện trưởng, tôi nợ ông món nợ ân tình to lớn này. Tôi có thể trả được nó. Nhưng ông nhất định phải giúp tôi…”
Cô ta có phần nói năng lộn xộn, chắc chắn lòng đang rối bời.
“Ông nói với vợ anh ta rằng, tôi có thể thề rằng, sau này tuyệt đối không tìm Khánh Tử nữa. Nếu cô ta không tin, ông có thể nói với tôi. Tôi sẽ nghĩ cách chuyển công tác. Tôi đi, thế nào cũng được”.
Mười giờ sáng, tôi phải họp, tiếp tục thảo luận chuyện phân nhà. Tôi nhận lời với cô Ngô, rồi kêu cô ta về nhà. Khi bước vào phòng họp, nhóm phân nhà đã có mặt. Tôi đã quen thuộc gương mặt và những nét biểu cảm của họ. Hôm nay cảm thấy chúng thật cũ kỹ, phảng phất như thể bên trên bám đầy một lớp bụi xám tự lừa dối mình. Tôi thấy mình chẳng khác gì bọn họ. Có lẽ đều cần được rửa sạch bằng nước mắt. Có thế mới biết được nhiều hơn, rốt cuộc chúng tôi cần cái gì.
Một luồng khí nồng nặc tràn vào phòng họp. Mọi người đều nhìn nhau.
Đầu tiên ngửi thấy mùi thơm của ớt nướng, khơi gợi dục vọng ẩm thực. Tiếp đó là mùi hạt tiêu nồng nàn, mọi người thi nhau hắt xì hơi. Gã Ba lập tức mách đó là do Lưu Thác Vân làm, dường như họ đã bàn tính với nhau cả.
Tôi đi ra hành lang. Gã nói cấm sai. Lưu Thác Vân vừa tắt bếp điện. Nửa nồi là ớt xào đã sẫm đen.
“Còn ăn được không?”, tôi hỏi. Cô ta nhìn tôi, rồi lại nhìn nhóm phân nhà vừa bước ra từ phòng họp, hồi lâu đáp:
“Thực ra cũng không phải làm để ăn”. Nói xong, cô bê cái nồi ớt xuống, lại chuẩn bị nhấc cái nồi nhỏ khác đang đặt bên cạnh chân lên bếp. Trong nồi đầy thứ chất lỏng màu đồng cổ.
“Dấm đấy”. Cô ta vừa nói vừa bật bếp điện.
Chúng tôi quay lại phòng họp. Gã Ba nói, Thế này mới chỉ mở đầu thôi. Gã còn khoe tiếp, buổi chiều Lưu Thác Vẫn sẽ sắc thuốc bắc. Xem ra gã giống một kẻ đồng mưu với cô.
“Anh nắm rõ tình hình gớm nhỉ?”, tôi không nhịn nổi, buột hỏi.
“Tôi là thành viên của tổ phân nhà mà. Là việc phải làm thôi”. Khi gã nói, tôi có cảm giác gã tình nguyện làm khán giả hơn. Và phàm là khán giả đều không sợ tình tiết lắt léo.
“Chúng ta chỉ biết nắm tình hình có đủ không?”
“Vậy chúng tôi còn có thể làm được những gì?”, gã Ba căn vặn.
“Nhiều chuyện không nhất thiết phải xảy ra”, tôi đáp.
“Ý ông là chúng tôi phải đi ngăn chặn Lưu Thác Vân?”, gã Ba dùng một ngữ điệu nhấn mạnh rất không bình thường hỏi, “Nếu ông có ý đó, tức là không hiểu rõ cô ấy”.
Tôi đợi gã nói tiếp. Quả nhiên gã tiết lộ:
“Cô ta giống hệt cha mình, đều là dạng người bay trên mây cao. Nếu không ngăn cản thì dù cô ta có làm gì cũng không đến nỗi ghê gớm. Nhưng càng ngăn cản, lại càng làm già, cô ta có thể lặp lại chuyện đó tới một trăm lần. Đúng là thể hiện của chứng bệnh thần kinh trăm phần trăm”.
Cả ngày hôm đó, Lưu Thác Vân dùng cái bếp điện của cô ta, tạo ra năm, sáu loại mùi vị cay xộc. Trong đó có một loại thuốc bắc suýt nữa làm tôi phải oẹ ra. Mùi vị ghê người, ngòn ngọt, xọc thẳng vào các tế bào thần kinh, rồi nút kín đường thở. Khiến mỗi lần tôi lấy hơi đều hết sức khó khăn. Đồng thời cũng buộc phải hít thêm nhiều loại khí.
Nếu mỗi ngày cô ta cứ tiếp tục sáng chế ra mùi này, tôi đến chết mất. Tuy là một gã đàn ông vô sinh nhưng cái mùi này vẫn khiến tôi tưởng tượng ra cảm giác phát buồn nôn của phụ nữ khi mang thai. Trong bụng họ là đứa trẻ, vì thế họ còn có sức mạnh tinh thần để cố gắng chiến đấu. Còn tôi, trong bụng có gì nào? Chẳng qua chỉ là một bữa sáng kém chất lượng.
Cuối cùng tôi đã phát hiện được cái mùi chết người đối với tôi. Nếu cô ta không chịu ngừng lại, chỉ có hai khả năng xảy ra: Một là tôi phân phòng cho cô ta, hai là tôi phải bỏ Viện.
Chuông tan giờ vừa réo, Đặng Viễn đã chạy tới thông báo, Lưu Thác Vân đã ngừng đun.
Sau khi mọi người về hết, tôi đi ra khỏi phòng. Lưu Thác Vân đang ngồi đó, dường như đợi tôi.
“Sao không đun tiếp đi?”
“Hết giờ làm rồi”, cô đáp.
“Tôi vẫn chưa về cơ mà”.
“Tôi không phải cố ý làm cho riêng anh”, cô ta nói với vẻ không đáng. Vì thế tôi không tài nào có thể coi sự lý giải này thành ý tốt được.
Tôi khuyên cô không nên làm tiếp, mặc dù tôi có thể hiểu được tâm trạng rất cần phòng của cô.
Nhưng cô nói cũng có thể hiểu được tâm trạng của tôi khi khuyên cô. Tốt nhất là ai lo phận người nấy, cứ làm tốt phần việc của mình, đừng để ý tới nhau.
“Nhưng, những việc cô làm ảnh hưởng tới người khác”, tôi nói.
“Nếu tôi không làm ảnh hưởng tới người khác. Những kẻ được gọi là người khác kia sẽ không nghĩ tới lợi ích của tôi”.
“Cô có thể dùng cách thông thường để đạt được lợi ích”, tôi cãi.
“Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao? Những cái được gọi là cách thông thường ở Viện nghiên cứu này chính là không dùng cách gì”.
Tôi để ý cô ta nhắc tới “được gọi là” tới hai lần.
“Được gọi là”.
Một, hai, ba, chụp tấm hình kỷ niệm cuộc sống
Dần dần, tôi bắt đầu quen với cục diện mới. Tôi mang về nhà những phiền não trong công việc và tiêu hóa dần chúng trong một dạng phiền não khác ở nhà. Rồi lại đem cái phiền não ở nhà mang đến cơ quan, để nó chìm nghỉm trong những phiền não của công việc.
Quả thực rất bực bội. Nhưng cứ lấy sự phiền não đó đảo lên lộn xuống cũng không thấy phiền lắm.
Sau khi làm thẩm mỹ, trông vợ tôi có thay đổi hẳn. Tôi hoài nghi cô ta đã xức thêm dầu để củng cố hiệu quả thẩm mỹ. Đã vài lần cô ta uyển chuyển hỏi tôi có muốn mở một cuộc họp thành khẩn, và tôi cũng từ chối một cách uyển chuyển tương tự. Đối với tôi, giữa hai chúng tôi đã không còn gì để trò chuyện. Những lúc một mình, tôi luôn đột nhiên nhớ tới ông già về hưu từng gọi điện cho tôi. Tiếp đó là tưởng tượng bầu không khí có khả năng xảy ra khi ông ta ở cùng vợ tôi. Không phải là đố kị. Chỉ cần chung sống vợ chồng một thời gian dài, bạn cũng sẽ quên mất đố kị có dư vị gì.
Những người đi qua tôi có lẽ cũng giống hệt tôi, đều là những người trong cuộc sống. Nhưng đã không còn chờ đợi những kì tích xảy ra. Không có kì tích, sống vẫn vui. Một chút bất ngờ nhỏ, một chút khác biệt càng nhỏ hơn đều có thể khiến ngày hôm nay khác ngày hôm qua. Đó là lý do để sống tới tám chục tuổi lẽ nào không đủ?
Gã Hai chuyển công tác. Mọi người đang chụp hình ngoài cổng cơ quan. Người cầm máy ảnh là gã Một. Vì muốn mình cũng có mặt trong tấm hình, gã còn nhờ cả Lưu Thác Vân vốn không tham gia chụp ảnh giúp hộ. Nhưng cô ta đã từ chối.
“Tôi không chụp cho các người đâu”, cô ta nói vậy. Gã Một dường như vẫn chưa hiểu.
“Để tôi hướng dẫn cho cô. Đây là máy ảnh tự động, rất dễ”.
“Tôi không nói là không biết chụp, mà là không muốn chụp cho mấy người”. Giọng Lưu Thác Vân không hề cao, nhưng nhấn mạnh cái ý ban đầu của cô.
Mọi người, không chỉ riêng mình gã Một đều sững người. Họ nhìn Lưu Thác Vân, rồi lại nhìn gã Một. Như thể gã Một phải làm chuyện gì đó mới khiến Lưu Thác Vân ác ý như vậy. Gã Một cũng bực mình vì bị những ánh mắt vô trách nhiệm đổ dồn vào.
“Chẳng trách mọi người nói cô là kẻ thần kinh. Cô đúng là thần kinh không bình thường”, gã Một bực bội thốt lên.
“Tôi thừa biết các người nói vậy, nên mới không chụp ảnh cho các người”, Lưu Thác Vân dũng cảm đắc tội với tất cả, giải phóng cho gã Một. Một luồng tiếng xì xào vang lên từ đám đông đang đứng chờ chụp ảnh.
Lưu Thác Vân bỏ đi. Tôi nghĩ chắc cô quay về cái góc tạm thời của mình.
“Chúng ta tự chụp vậy”, gã Hai nói.
“Để tôi chụp cho”, tôi cất tiếng.
“Ai lại thế, thiếu ai cũng không thể thiếu Viện trưởng được”. Mấy người cùng đồng thanh hô to. Dường như tôi thực sự quan trọng như vậy, chí ít cũng có vài giây, trong lòng trống trải tới hoang giá.
“Để tôi”, gã Một vừa nói xong, không ai phản đối cả. Dường như có vậy mới có thể giải quyết triệt để chuyện ban nãy có liên quan tới Lưu Thác Vân.
Mọi người đứng nghiêm chỉnh, gã Một lùi lại đằng sau vài bước.
“Tôi chụp đây. Nào, một, hai, ba, cười lên!”
Hắc Lệ ca thán cô ta bị nhắm mắt nên mọi người đòi chụp lại lần nữa.
“Nào, chụp đây này. Một, hai, ba, tức chết!”
“Chụp lại đi, đừng nói tức chết, không tốt lành đâu”, gã Hai can.
“Cái gì tốt mới chả không tốt. Tức chết là tiếng Anh (cheers), cũng có nghĩa là pho mát (cheese)”. ( giải thích: vì trong tiếng Hoa, phiên âm của từ “tức chết” đọc là “qì si”, đọc cũng na ná hai từ trên nên gây hiểu lầm).
“Chúng ta đâu phải người Anh. Chụp hình cần quái gì phải kêu pho mát. Nào, lại đây chụp thêm. Kêu “qi” nhé”.
“Chú ý, tôi chụp đây, một, hai, ba…”
“Qi!”, mọi người kêu to nghe rất quái dị.
Buổi chụp hình kết thúc. Lúc Hắc Lệ đi qua tôi, cô dúi vội một mảnh giấy vào tay tôi. Tôi chưa kịp giở ra xem, gã Hai đã tiến tới trước mặt, có vẻ muốn nói chuyện. Chúng tôi vừa quay người, định bước vào trong thì một thằng nhóc túm chặt lấy áo tôi.
“Cái cô lúc nãy vừa đưa cho ông mảnh giấy đâu rồi?”, thằng nhóc chừng năm tuổi, nom còn ngờ nghệch vô cùng.
Tôi chưa biết phản ứng ra sao thì gã Một tiến tới, vỗ lên đầu thằng nhóc, hỏi:
“Bà nội ở nhà đang làm gì?”
“Bà nội không luyện Pháp luân công ở nhà nữa”.
Thằng nhóc khiến mọi người bật cười. Nó nói xong, lại nhìn tôi. Tôi vội vã đi vào cổng, sợ nó lại vặn vẹo tiếp chuyện mảnh giấy. Gã Hai vội vã bám theo tôi, cho tôi biết thằng nhóc đó chính là cháu của ông Trương Thạch-một cán bộ Viện đã nghỉ hưu.
Trên tờ giấy, Hắc Lệ mời tôi đi ăn cơm.
Tôi rất vui.
Nhưng ngoài niềm vui ra cũng có cảm giác thiếu hụt. Nếu tôi có thể vác thêm một căn phòng đi ăn cơm, sẽ càng tuyệt hơn.
Dưới cây cọ
Hãy nói với tôi nơi nào trong rừng
Em muốn trao tình cho tôi
Dưới bóng cây bánh mì, cây tùng hay cây cọ
…
Đối với tôi, bất cứ cây nào cũng được
Chúng tôi lại đi tới một nhà hàng có gian riêng biệt không thu thêm tiền. Nó cách cơ quan, cách nhà cô ta và nhà tôi rất xa. Trong gian bao riêng đó, chúng tôi nhét đầy cả bụng. Ngoài việc nghe Hắc Lệ nói, tôi chỉ nghĩ tới việc trả tiền. Lần trước là tôi trả, lần này tôi cũng muốn trả.
Sau khi nói xong mấy ngày qua làm những gì, Hắc Lệ hỏi tôi một đống câu hỏi:
Quan hệ giữa vợ chồng anh dạo này ra sao?
Anh có hận Lưu Thác Vân không?
Nếu em nói em hiểu được Lưu Thác Vân, anh nghĩ sao về em?
Thực ra, anh nghĩ sao về em cũng vậy thôi. Em nói vậy, anh có giận không?
Anh là kẻ làm quan mà. Những kẻ làm quan và kẻ làm dân đen như tụi em nghĩ ngợi hẳn cũng khác nhau, đúng không?
Nhà bạn em ở gần đây. Cô ấy đi công tác rồi, anh có muốn tới ngồi một lúc không?
Kết quả là hai chúng tôi không ai phải trả tiền. Hắc Lệ nói chủ nhà hàng này là bạn học của cô nên đã nói trước là ăn miễn phí. Vì muốn tới nhà một người bạn học của cô ta, chúng tôi có thể được đơn độc ở bên nhau nên tôi cũng không muốn giằng co chuyện trả tiền, sợ cô ta thay đổi ý định.
Không nhất định xảy ra chuyện gì, nhưng được cùng Hắc Lệ ở một nơi chỉ riêng hai chúng tôi quả thực rất hấp dẫn.
Tôi còn nhớ đó là một căn phòng nhỏ sạch sẽ. Từ trước tới giờ và sau này tôi cũng chưa từng nhìn thấy căn phòng nào sạch đến vậy. Nó nằm trong một khu dân cư cũ kĩ, không hề có chút bầy biện xa hoa. Tấm thảm đỏ trên lớp sàn cũ gần như đã bạc phếch nhưng được chủ nhân chải rất cẩn thận. Ngay cả người bị cận thị cũng có thể thoắt một cái nhìn thấy rõ những vết vân của gỗ. Cả căn phòng tỏa một mùi thơm dịu của nước rửa chén bát và mùi thơm của hoa quả. Trên bàn uống nước đã đặt sẵn một quả dứa.
Hắc Lệ ấn tôi xuống một cái ghế sa lông đôi nhỏ xíu. Còn cô lại ngồi trên chiếc giường đơn đối diện, đè bẹp cái ga giường vốn thẳng tắp và trắng muốt thành một đống dúm dó. Ngoài một vài đồ dùng gia đình còn có một bàn làm việc nhỏ với kệ sách gắn liền và một tủ quần áo.
Hắc Lệ nói chủ nhân của căn phòng này là người bạn gái thân nhất của cô, đã giao chìa khóa cho cô trước khi sửa. Vì căn phòng này, tôi bắt đầu tưởng tượng tới chủ nhân nó. Tôi bắt đầu hỏi Hắc Lệ về nghề nghiệp của bạn gái cô. Hắc Lệ đáp có vẻ không vui:
“Hộ lý khoa sản”.
Lúc này quả không nên nhắc tới người phụ nữ khác.
Tôi rụt rè đi tới trước mặt Hắc Lệ, rất muốn kéo cô vào lòng. Nhưng cũng không rõ làm như vậy có được phép hay không. Dường như chuyện ôm nhau phải luôn do Hắc Lệ bắt đầu. Bởi vậy tôi ngượng ngập ngồi xuống cạnh cô.
Hắc Lệ đứng dậy, quành ra trước mặt tôi. Dường như đó mới là vị trí tốt nhất để cô đối mặt với tôi. Tôi chờ đợi được vùi đầu vào bộ ngực cô. Tôi còn nhớ rõ bầu ngực tràn căng và mềm mại đó.
“Anh thích em thật không?”, cô hỏi rất nghiêm túc.
Tôi gật đầu còn nghiêm túc hơn.
“Em rất buồn bực, anh có thể hiểu được không?”
Tôi lại gật đầu.
“Ngoài gật đầu ra, anh không biết làm cái gì nữa chắc?”, cô bực mình.
Tôi đứng dậy đối diện với cô, nhưng còn ngần ngừ.
“Anh…”
Cô đẩy tôi xuống giường, rồi tiến lại gần. Cũng giống như lần trước, đột nhiên cô túm lấy đầu tôi, vùi vào ngực cô.
“Anh ngửi chúng đi”, cô vừa nói vừa ra sức ấn chặt đầu tôi vào giữa hai gò bồng đảo. Tôi nghe tiếng cô lúc được lúc mất. Chúng như đôi bàn tay ấm mềm, bóp chặt lấy cổ họng tôi.
Tôi đặt tay lên phía sau người cô, thầm nghĩ sẽ được chạm phải một đôi mông to y hệt vợ tôi. Nhưng đôi tay tôi chỉ trượt xuống một vùng đất không hề có bến bãi.
Sao lại có thể như vậy được nhỉ. Bộ ngực to đến vậy, sao lại không có bộ mông to cơ chứ? Tôi cứ nghĩ mãi, cảm thấy cơ thể phụ nữ đầy bí hiểm và càng yêu chúng hơn.
Cô bắt đầu vuốt ve đỉnh đầu tôi. Tôi mê man như kẻ say. Cô bắt đầu nghịch đùa mớ tóc dài của tôi, tôi lập tức thấy không thoải mái. Cô tẽ đám tóc đó ra, hôn lên cái đầu trọc của tôi. Tim tôi run rẩy dữ dội, như thể bị người ta dùng súng nước bắn ướt sũng. Cô thì thào:
“Em có thể cho anh tất cả”
Tôi cởi dần quần áo cô, trong đầu chỉ có một tâm niệm, cứ tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục.
“Cho anh đi. Cái gì anh cũng lấy. Hắc Lệ, cho anh đi”
Tôi càng ôm cô chặt hơn, dường như chỉ cần thả lỏng tay sẽ bị ngã nhào từ trên cao xuống. Nếu cứ tiếp tục cao lên trên sẽ bị chết, tôi cũng không có cách nào dừng lại.
Mọi thứ trước đây tôi đều hiểu rõ. Giờ đây vẫn hiểu nhưng không thể khống chế nổi sức mạnh to lớn đến vậy. Bất chấp hậu quả sau này ra sao, dù phải trả giá thế nào, tôi cũng phải làm, nhất định phải làm.
Tôi vụng về co co kéo kéo trên người cô, thậm chí không còn sợ hãi, cũng không chú ý tới phản ứng của cô. Cuối cùng chúng tôi nằm vật ra giường. Hắc Lệ rời khỏi lòng tôi.
“Sao anh không hỏi em đã đem mọi thứ cho người khác chưa?”, cô lại đưa câu hỏi với tôi.
“Anh không quan tâm”. Tôi chúa ghét những câu hỏi. Tại sao phụ nữ cứ luôn đưa ra các câu hỏi thế nhỉ?
“Thật sao? Anh cũng y hệt những gã đàn ông khác, cũng không quan tâm”, Hắc Lệ nói như sắp khóc.
Tôi ôm lấy cô nhưng bị cô chặn lại.
“Em chưa bao giờ đem thân thể mình tặng cho bất kỳ người đàn ông nào”.
Trong ngữ khí của câu này, tôi tỉnh hẳn và dần dần trở lại trạng thái như vài phút trước đây: toàn thân khó chịu, đầu vẫn cắm trên cổ nhưng sao tôi cảm thấy nó xa lắc không gì so sánh nổi. Phảng phất như đại diện cho kẻ khác nhìn tôi. Lý trí và những xúc động trong tôi cùng đánh nhau, không phải vì chuyện thắng bại. Đơn giản chỉ vì công kích mà thôi.
“Đã hai lần em từng lên giường với đàn ông, cũng cởi hết đồ. Nhưng cuối cùng em luôn mặc đồ trở lại”. Cô vừa nói vừa dúi tôi vào ngực cô. Nói chính xác hơn là ôm chặt cái đầu tôi.
Tôi bị động quá, một tay túm chặt lấy mép quần. Lúc nãy vừa quên mất mình đã đi rất xa, chỉ biết chờ đợi bước tiếp theo của cô. Không biết mình có chung số phận với những gã đàn ông khác hay không, đứng dậy mà tiến vào hay bỏ đi.
Tôi không dám hỏi cô tại sao đã lên giường với đàn ông nhưng lại không chịu ngủ với họ. Lòng lo sợ phải nghe một vụ án biến thái tâm lý to lớn hoặc một lô những bí mật còn bí mật hơn cả những bí mật thông thường gấp trăm lần.
Cô nhảy lên, lại hôn cái đỉnh đầu trọc của tôi. Tôi có phần nghi ngờ cô cố tình. Tôi nhẹ nhàng cầm tay cô, đặt lên mặt tôi, để chúng cách xa đỉnh đầu tôi.
“Hắc Lệ, anh rất, rất thích em”, tôi nói.
“Em biết, em cũng rất thích anh. Nghe em nói này, em không phải là một cô gái già còn trinh không hiểu gì về chuyện này. Em đã nghe nói về nó rất nhiều và cũng có cảm giác chuyện ân ái rất tuyệt diệu. Em hy vọng rất nhiều về chuyện này. Nếu làm không ra sao, thà không làm còn hơn. Nếu được chọn giữa một trăm lần nhạt nhẽo với một lần đỉnh cao, em thà chọn một lần”.
Từ những câu nói của cô, tôi thấy hy vọng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy áp lực. Cô muốn một lần ân ái lên tới tuyệt đỉnh cao trào. Liệu tôi có thể hoàn thành được nhiệm vụ này không? Tôi ra sức nhớ lại, lần cuối cùng làm chuyện này từ lúc nào. Tôi biết là với vợ tôi, nhưng không phải gần đây, mà cũng không làm đến nơi đến chốn.
“Đặng Viễn nói những người đàn ông như anh khi lên giường có thể đưa phụ nữ tới thiên đường”, vừa nói cô lại vừa hôn cái đầu hói của tôi.
“Em có thể đừng hôn cái đỉnh đầu của anh không?”. Tôi ngăn cô lại, song Hắc Lệ dịu dàng nói:
“Tại sao lại không? Em chỉ muốn cho anh biết là em không hề để tâm tới việc anh có bị hói hay không”.
Dăm điều giải thích
Tôi phải vội nói rõ một chuyện rằng tối đó, trong căn phòng của bạn Hắc Lệ, tôi không làm chuyện mà tôi rất muốn làm. Điện thoại trong phòng đột nhiên réo vang. Tuy chúng tôi đều không nghe điện thoại nhưng cả hai đều bị mất hứng. Lúc bước vào căn phòng này, Hắc Lệ là một gái trinh. Khi đi ra cũng không có gì thay đổi.
Nhưng một tối khác, cũng cùng địa điểm đó, tôi và Hắc Lệ đã làm chuyện đó. Độc giả khó tính nhất cũng không coi trọng việc chúng tôi chọn tối nào, cũng như Hắc Lệ không để tâm tới cái đầu hói của tôi vậy.
Quả thực đúng như vậy. Quan trọng nhất là đã làm hay chưa. Chỉ khác biệt ở chỗ là trước đây tôi chưa từng ngờ tới điều này. Ngoài vợ tôi, dù tôi không còn thích cô ta nữa, Hắc Lệ là người đàn bà thứ hai mà tôi có quan hệ xác thịt. Tôi cũng cảm thấy điều đó là đau khổ, có kẻ thứ hai tất hay hơn không có. Trước khi quen Hắc Lệ, tôi từng có tình cảm với một phụ nữ. Tất cả phương thức diễn đạt đều là viết thư. Chúng tôi chỉ gặp nhau một lần. Tôi ôm cô ấy. Cô ấy nói rằng đó cũng là kết thúc, rồi đi lấy một người đàn ông khác. Từ đó nhiều năm sau, tôi luôn đột nhiên nhớ lại cảm giác khi được ôm cô ấy, nhưng không muốn đọc lại những lá thư của cô ấy gửi cho tôi nữa.
Tôi thấy thật mù mịt, không biết nên phải miêu tả tối đó ra sao. Hắc Lệ có phần, nói thể nào nhỉ, rất thoáng. Nếu cô ta còn trinh trắng thật thì tôi phải tin rằng các cô gái trinh đều phải trải qua một quá trình rèn luyện chuyên môn về mặt này. Hoặc giả rằng họ đã tập hợp nhau xem những loại phim cấp ba nào đó. Cô ta có kinh nghiệm đến vậy, cứ như thể tôi trẻ hơn cô ta hai chục tuổi vậy. Rất nhanh chóng, cô đã kích thích được tôi biến thành một gã điên rồ với từng tấc da thịt bừng bừng đốt cháy. Thật đáng tiếc, tôi thực hiện lại quá dở. Tôi giống như một kẻ chỉ biết lý luận, chỉ biết vùi đầu vào vô số những cuốn sách về bóng đá mặc dù chưa từng đá qua một lần. Tôi quên mất cách chăm sóc người khác, chỉ biết một mình lao về phía trước.
Nhìn ánh mắt buồn bã tuyệt vọng của cô, tôi mới nhớ tới tiêu chuẩn cao vời mà cô đặt ra về chuyện này. Lòng chợt hận mình. Tôi đã quên mất chuyện cô có là gái trinh hay không. Cuối cùng chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, mình phải giúp cô thật sung sướng. Rồi, những việc tôi làm có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời còn lại của tôi. Không phải là tôi không thích, mà vì lo rằng sau này không thể làm nổi như vậy.
Tới giờ tôi cũng không thể hiểu nổi cái gì lúc đó đã giúp tôi. Tôi thực sự như một thằng điên, đúng như Hắc Lệ hằng ao ước. Lại hưng phấn, dốc toàn bộ sức lực, đưa cô tới cái gọi là thiên đường. Sau đó, tôi nằm trên giường, suýt nữa bị chìm nghỉm trong đống mồ hôi của mình. Tôi nghĩ bụng, lượng nước trong người tôi đều biến thành mồ hôi cả. Ngày mai, tôi sẽ khô héo vạn lần.
Màn cuối cùng của đêm đó là ánh mắt không còn chút trách móc của Hắc Lệ. Ngắm cô nằm thoả mãn trên giường, tôi thấy mình ra nhiều mồ hôi như vậy cũng rất đáng giá. Hắc Lệ là gái trinh hay là đàn bà thì trong mắt tôi cũng trở nên cao xa vô bờ.
Tình yêu không chỉ để mình vui thú
Cũng không bao giờ đặt mình lên trên
Nó vì người khác mà hi sinh an lạc
Xây thiên đường trong niềm tuyệt vọng chốn địa ngục
Chỉ dùng vài câu thơ chép lại để kỷ niệm tất cả những tối cùng ở bên Hắc Lệ. Đối với tôi, khoảng thời gian đó có liên quan đến tình yêu. Tôi chép thơ của người khác vì tôi không có cách thể hiện nào tốt hơn.