Đến đây, câu chuyện hoàn toàn không còn gì bất ngờ ngoài dự đoán; mở đầu, diễn biến, cao trào đều nằm trong sự đoán biết thông minh của độc giả. Tấm màn tình ái đã được kéo lên, dù là chính kịch, hài kịch, bi kịch hay kịch hoang đường, tất cả đều men theo sợi dây vốn có của nó mà bước vào từng cảnh, từng màn. Gần hai tháng trời, ngày và đêm của anh và chị đều bị nhấn chìm trong hồ sâu của tính dục và tình yêu. Trên mặt hồ, tình yêu lấp lánh gợn sóng, ánh lên những tia sáng chói lọi; mỗi lần lấp lánh, dù chỉ là một giọt nước bắn lên, cũng chứa đựng tình yêu vĩ đại và ý thơ tình tứ cất giấu kín đáo; còn bên dưới mặt hồ đẹp đẽ ấy, cuộn chảy là dòng ngầm và xoáy nước của tính dục có sức hủy diệt tất cả.
Lưu Liên từ lâu đã gọi điện cho đại đội trưởng và chính trị viên của Ngô Đại Vượng, nói rằng sư trưởng không có nhà, ban đêm chị ngủ hơi sợ; từ sau khi các anh phê bình Tiểu Ngô, cậu ấy làm việc cẩn thận, chu đáo, khiến chị rất hài lòng. Chị nói vậy thì tối không cần bảo cậu ấy về đại đội ngủ nữa, cứ để cậu ấy ở lại trong khu nhà số 1 bầu bạn với chị cho đến khi sư trưởng từ Bắc Kinh trở về.
Sự việc đơn giản và thuận lợi đến thế, tình yêu thần kỳ và mỹ diệu đến thế. Lưu Liên và Ngô Đại Vượng, với tư cách là nhân vật chính, ngay cả bản thân họ cũng quên mất rằng đây là một màn diễn; sau khi nhập vai, họ gần như coi sự diễn xuất là hiện thực của cuộc sống.
Anh vẫn hằng ngày ra sau nhà trồng rau, ra trước nhà chăm hoa cỏ; công việc trồng rau chăm hoa này trước đây vốn là phận sự của anh, từ nay lại trở thành một màn trình diễn thực thụ của anh trước những người qua lại. Nhưng đằng sau màn trình diễn ấy, những biến đổi sâu xa chỉ có Ngô Đại Vượng và Lưu Liên biết được.
Trước đây, lúc trồng hoa trồng rau, anh không thể quên giờ giấc phải vào bếp nấu cơm xào nấu; còn bây giờ, anh có thể nán lại ngoài vườn rau thật lâu, đến bữa cơm, Lưu Liên sẽ đứng ở cửa vẫy tay gọi anh. Gọi anh về, không phải để anh nấu cơm cho chị, mà để anh đứng bên cạnh chị, để chị nấu cơm cho anh.
Nhiều chuyện bắt đầu bị đảo ngược, về bản chất đã xảy ra hoặc đang xảy ra những thay đổi căn bản. Lần đầu tiên chị nấu cơm cho anh, cũng giống như trước đó anh từng pha cho chị một bát canh trứng. Sau một đêm mệt nhọc, sáng hôm ấy anh vẫn đang chìm sâu trong giấc mộng, cho đến khi nắng từ cửa sổ bò tới bên giường, anh chợt tỉnh giấc, thấy Lưu Liên đêm qua vẫn gối chung một chiếc gối với mình không còn ở bên cạnh, giật mình vội ngồi nhổm dậy, mới phát hiện Lưu Liên đang ngồi bên mép giường, ngẩn ngơ nhìn dáng ngủ ngờ nghệch của anh, trên mặt là một nỗi cô đơn quạnh quẽ.
Anh nói: Trời ơi, chị Lưu, em còn chưa đi nấu cơm cho chị. Lưu Liên chợt cười ngọt ngào một tiếng, như thể sự tỉnh giấc của anh vừa xua tan nỗi cô đơn của chị. Chị đưa tay vuốt má anh một cái, nói: Bây giờ không phải là em phục vụ nhân dân, mà là chị phục vụ nhân dân. Rồi chị bưng bát canh trứng tự tay nấu lên, thật đúng như chị đút em trai uống canh, từng muỗng một, đút vào miệng anh. Đến ngụm canh cuối cùng, chị quăng muỗng sang một bên, hớp một ngụm vào miệng mình, rồi chậm rãi nhả vào miệng anh.
Ngay sau lần đút canh ấy, để tỏ lòng trung thành, cảm kích và thứ tình yêu ngày càng mãnh liệt phồng lớn của mình, anh dùng ánh mắt xin phép chị, rồi tự tay cởi từng món quần áo trên người chị một cách chậm rãi. Dù họ đã sống với nhau như vợ chồng nhiều ngày, chuyện trên giường cũng đã không biết bao nhiêu lần, nhưng thật sự bình tâm như ngắm tranh mà thưởng thức thân thể ngọc ngà của chị, thì đó vẫn là lần đầu tiên đối với anh.
Từ khe hở của tấm rèm chưa kéo hẳn, ánh nắng nghiêng mình chen vào một dải trắng sáng; chỉ một dải ấy thôi cũng đã đủ để anh nhìn thấy vẻ sáng ngời của chị. Mái tóc, gương mặt trắng trẻo ửng hồng, thân thể trơn láng như ánh trăng sao, kỳ lạ là chẳng có một chấm đen nào, một nốt nhỏ nào, cùng với cặp ngực dù ba mươi hai tuổi vẫn đứng thẳng cao vút như đôi mươi.
Bụng chị không một vết nhăn, không có đường rạn hay khối bụng như phụ nữ thường có sau khi sinh. Bàn tay vuốt qua, vùng da dưới ngực nhẵn nhụi như vuốt trên một khoảng trăng phẳng lặng, trắng đến mức như rắc một lớp phấn hoa quế; hương thơm tỏa ra từ làn da nồng đượm như mùi sữa vừa vắt.
Còn nơi kín đáo quyến rũ nhất của chị, thần bí và u tĩnh, như men theo lối nhỏ hoa cỏ đi sâu vào rừng, bắt gặp một cảnh sắc tuyệt mỹ của nước chảy hoa nở, mặt trời và mặt trăng cùng chiếu sáng. Lúc ấy, dải ánh sáng ban ngày lặng lẽ trèo lên thân thể chị, chiếu xiên lên vùng hoa cỏ chưa từng thấy ánh mặt trời, tựa như một chiếc thắt lưng vàng ôm lấy giữa hai chân chị, khiến mỗi sợi cỏ nhỏ màu vàng nhạt nơi vùng hoa ấy đều ánh lên một chùm sáng mảnh mai tơ non, đều có một mùi hương nửa thanh nửa tanh thừa cơ tỏa ra bừng bừng.
Chị cứ đứng như vậy trong dải ánh sáng ấy, mặc cho anh ve vuốt và ngắm nghía. Nhưng cơn choáng váng trên đầu khiến đôi tay và đôi chân vốn đã run rẩy của chị càng run lên gấp bội. Cơn choáng váng bắt đầu khống chế toàn thân chị. Còn ánh mắt anh, những ngón tay anh vuốt ve chị, lại trở thành động lực cho cơn choáng váng của chị. Cho đến khi đôi bàn tay anh, từ cặp ngực chị, như một cuộc trường chinh chậm rãi bò tới vùng hoa cỏ rừng sâu của chị, tiếng nức nở của chị như dòng nước chảy qua kẽ đê, gấp gáp và cuồn cuộn; làm ánh mắt anh đang dán trên người chị giật bắn lên, không chỉ chặn đứng sự tìm tòi nóng bỏng của anh, mà còn chặn đứng đôi bàn tay đang làm việc hăng say không biết mệt mỏi của anh.
Anh nói: Chị Lưu, chị làm sao vậy?
Chị nói: Tiểu Ngô, chị chóng mặt dữ lắm.
Anh hoảng hốt nói: Chị mau mặc quần áo vào, em gọi điện bác sĩ bệnh viện sư đoàn.
Chị nói: Không cần, em mau bế chị lên giường, tay đừng dừng, miệng cũng đừng dừng, muốn hôn chị chỗ nào, muốn sờ chị chỗ nào, thì cứ hôn chỗ đó, sờ chỗ đó. Bây giờ chị không phải là vợ của sư trưởng các em nữa, chị là vợ của em Ngô Đại Vượng rồi. Chị đã mặc cho em hết, Tiểu Ngô ạ, sống hay chết đều mặc cho em Tiểu Ngô.
Anh bèn thuận thế ôm lấy thân thể mềm nhũn như bùn của chị, đặt chị xuống giường như đặt một đứa bé đang ngủ. Rồi bắt đầu từ ngắm nhìn và vuốt ve, nâng lên thành sự điên cuồng hôn xuống từ mái tóc, trán, sống mũi, đôi môi, cằm của chị, từ trên xuống dưới, từng chút từng chút một. Có chỗ nụ hôn của anh như chuồn chuồn đạp nước, môi vừa chạm là thôi; có chỗ lại lưu luyến quên về, không thể dứt ra, quên hết cả mình, hôn mãi, hôn lại. Dường như đôi môi anh muốn đóng quân lâu dài ở đó, muốn bén rễ nảy mầm, mãi cho đến khi đôi tay chị đặt trên đầu anh khẽ nhắc nhở, anh mới không đành lòng mà lưu luyến rời đi, quyến luyến không thôi.
Cuộc hôn cuồng nhiệt và vuốt ve tưởng như dài lâu ấy khiến mối quan hệ rõ ràng giữa họ bắt đầu trở nên mờ nhạt và phức tạp, tựa như một con đường thẳng tắp bằng phẳng tiến vào một khu rừng nguyên sinh, bắt đầu quanh co, lúc ẩn lúc hiện, khi hiện khi ẩn, khó lòng nắm bắt. Khi đôi môi anh dừng lại tìm kiếm trên môi chị, nước mắt chị cuối cùng đã lăn xuống từ khóe mắt, vừa khoái cảm vừa bi thương, từng giọt từng giọt, từng chuỗi từng chuỗi, thấm ướt tấm ga giường màu xanh đậm và chiếc khăn gối nhung dày màu đỏ tươi. Khi anh như một đứa trẻ đói khát lần lượt bú mớm trên đôi ngực chị, tiếng khóc của chị một lần nữa từ thấp lên cao, từ chậm thành gấp, từ nhạt thành dữ dội; trong tiếng khóc lẫn vào những lời thì thầm mà anh nghe không rõ, cho đến khi tiếng khóc kéo theo thân thể run rẩy của chị, khiến thân thể chị trở thành một cỗ máy xoay chuyển không ngừng, trên giường, dưới những nụ hôn cuồng loạn của anh, run rẩy, rung động, chập chờn.
Trong phòng nóng bức lạ thường. Anh cứ thế điên cuồng hôn liếm khắp người chị, đầu lưỡi và mặt lưỡi bận rộn không ngừng. Cho đến khi dùng cả lưỡi và toàn bộ sức lực tiến tới vùng hoa cỏ giữa hai chân chị, đôi tay vẫn đang bấu víu, cào vuốt trên đầu anh bỗng trượt khỏi đầu anh, như hai sợi dây bất lực rũ xuống giường; còn tiếng rên ái ân vốn réo rắt không ngừng, kiều diễm vô cùng của chị cũng bỗng im bặt.
Lúc này, những nụ hôn cuồng nhiệt của anh, như bị cắt điện, mất đi động lực, cũng lạnh ngắt im bặt, dừng hẳn.
Anh ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt chị tái nhợt, toàn thân vàng vọt, không nói không rằng, như người đã chết. Anh biết chị đã ngất đi. Tình ái của anh dành cho chị dữ dội như cuồng phong bão tố, khiến sự sống của chị có được một phen nghẹt thở khó cầu được trong đời.
Căn phòng trong phút chốc trở nên yên tĩnh như mồ mả. Anh xoay vòng vòng bên chị, cuống cuồng lay người chị, gọi liên hồi: chị Lưu, chị Lưu. Anh sợ đến hồn xiêu phách lạc, không biết phải làm sao; mồ hôi trên đầu anh càng phun ra mạnh mẽ hơn, nhỏ xuống thân thể trần trụi của chị và chiếc giường hỗn độn. Nhưng vài giây sau, anh chợt bừng khỏi cơn hoảng loạn, trấn tĩnh lại. Những kiến thức sơ cứu trong quân ngũ nhất loạt ùa về trong đầu anh. Thế là anh trấn tĩnh lại tay chân, vội vã mặc chiếc quần đùi quân dụng, trước tiên ra mở toang cửa sổ, rồi ra cửa phòng mở cửa, sau đó trải một chiếc chăn mỏng xuống đất trước cửa, quay lại bế Lưu Liên đặt lên chiếc chăn ấy, để chị nằm im lặng trước cửa như một con cá trắng lớn.
Gió từ cửa sổ thổi vào, rồi từ cửa ra thổi ra, sự mát lạnh lập tức thấm đẫm cả căn nhà.
Bên ngoài không biết từ khi nào trời đã bắt đầu đổi khác, ánh nắng sáng rực vừa nãy giờ đã biến mất. Một đám mây khổng lồ trôi qua bầu trời, bóng râm như chiếc ô che phủ khuôn viên khu nhà số 1 của nhà sư trưởng. Lưu Liên cứ thế nằm im lặng. Ngô Đại Vượng cứ thế lặng lẽ canh giữ bên chị. Mấy lần anh muốn đứng dậy bấm huyệt nhân trung cho chị, làm hô hấp nhân tạo cho chị, nhưng cuối cùng vẫn ngồi nguyên bên cạnh chị không nhúc nhích. Giữa lúc này, không hợp chút nào, anh chợt nghĩ đến người vợ đang ở quê nhà. Anh nhớ vợ kể rằng hồi gặt lúa mì, cô buộc đứa con dưới gốc cây ở đầu ruộng; thằng bé bắt một con châu chấu cho vào miệng, suýt chút nữa thì nghẹn chết. Nghĩ đến đứa con mình suýt chết nghẹn, anh ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chị, trong lòng bỗng nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ. Anh nghĩ: giá như chị chết đi thì tốt biết bao. Ý nghĩ ấy vừa sinh ra, không hiểu vì sao lại ăn sâu vào đầu óc anh. Khi nhìn chằm chằm vào cái cổ thon dài trắng nõn, chưa hề có một vết nhăn nhỏ nào của chị, tay anh bỗng dưng có sức lực, và nảy sinh một chút xung động muốn đặt tay lên cổ chị.
May thay, đúng lúc ấy, chị tỉnh lại.
Chị trước tiên nghiêng đầu một cái, lướt mắt nhìn căn phòng và Ngô Đại Vượng đang ngồi bên cạnh, như thể chỉ trong nháy mắt đã hiểu tất cả những gì vừa xảy ra. Chị ngồi dậy một cách vô lực trên nền đất, nói một câu mà Ngô Đại Vượng chưa từng nghĩ tới.
Chị nói: Đáng rồi, cả đời này chị sống thế là đáng. Bây giờ có bảo Lưu Liên chị chết, chị cũng cam lòng.
Nghe chị nhắc đến chữ chết, cả người anh run lên một cái, như thể ý nghĩ hoang đường đáng sợ vừa rồi của anh đã bị chị nhìn thấu. Để che giấu, anh khẽ xích lại gần chị một chút, nắm tay chị nói: Chị Lưu, chị thế nào? Em sợ chết mất. Lúc nãy chị ngất đi, đều tại em không tốt. Chị lại cảm kích nhìn anh, khóe mắt lại rưng rưng nước mắt, rồi đưa tay vuốt mặt anh, nói: Em lấy quần áo cho chị. Anh bèn ra bàn lấy quần áo của chị, giúp chị mặc lại tử tế. Hai người như chị em ruột, ngồi trên tấm chăn mỏng dưới đất, nắm tay nhau trò chuyện không ngừng.
Chị nói: Tiểu Ngô, giá như em là chồng chị thì tốt biết bao.
Anh nói: Chị lấy sư trưởng, phụ nữ cả thế giới đều đỏ mắt ghen tị với chị đấy.
Chị nói: Cũng đúng thật. Chị nhìn sang chỗ khác một chút, rồi bỗng quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào anh nói: Em biết không, vì sao người vợ trước của sư trưởng các em lại ly hôn với ông ấy?
Anh không nói, chỉ kinh ngạc nhìn gương mặt chị lại bắt đầu ửng hồng như trái chín.
Chị lại nói: Tiểu Ngô, em thật thông minh, chuyện không nên nói thì không bao giờ nói, chuyện không nên hỏi thì không bao giờ hỏi. Rồi chị thở dài một hơi, sau đó lại đổi sang chuyện khác, nhìn anh một lúc, hỏi: Em muốn được đề bạt cán bộ, phải không?
Anh nói: Ừ. Rồi nói: Lính ai mà chẳng muốn được đề bạt.
Chị liền hỏi dồn: Đề bạt để làm gì? Lại nhanh nhảu bổ sung một câu: Đừng có nói câu “phục vụ nhân dân” nhé, em hãy nói điều trong lòng em ra cho chị nghe.
Anh do dự một lúc, nói: Nói ra chị sẽ giận.
Chị nói: Chị không giận. Chị biết em đề bạt là để đưa vợ em từ nông thôn lên thành phố, phải không? Vừa hỏi, trên mặt đã nở nụ cười, nói: Chị hiểu em, yên tâm, chị sẽ giúp em. Chị nói hiện giờ chỉ tiêu đề bạt của cả sư đoàn đang bị đóng băng, chờ khi mở băng chị sẽ giúp em đề bạt, giúp em làm hộ khẩu cho vợ và con em từ nông thôn vào thành phố. Nói đến đây, không hiểu sao, trên mặt chị lại rưng rưng nước mắt, dường như có lời muốn nói với anh, nhưng chưa phải lúc. Chị bèn ngồi dậy khỏi mặt đất, đi tìm lược chải đầu, nói với anh: Tiểu Ngô, em muốn ăn gì?
Anh nói: Chị Lưu, chị muốn ăn gì, em nấu món đó cho chị.
Chị cười nói: Em là đàn ông của chị, chị là vợ em, em muốn ăn gì, chị nấu món đó cho em.
Trưa hôm ấy, họ nắm tay nhau từ trên lầu đi xuống. Một người thái rau, một người xào thức ăn, một người lấy đĩa, một người bưng bát, phân công hợp tác, giúp đỡ lẫn nhau, cùng bắt tay vào làm, phối hợp lao động nấu thành bốn món một canh. Khi vào bếp, nhìn thấy tấm biển “phục vụ nhân dân” trên bàn ăn, hai người nhìn nhau mỉm cười. Anh nói: Phục vụ nhân dân — chị ngồi đây nghỉ đi.
Chị nói: Phải đấu tranh chống tư hữu, phê phán chủ nghĩa xét lại — em mệt hơn chị, em ngồi kia nghỉ đi.
Chị nói: Chúng ta đều đến từ năm hồ bốn bể, vì một mục tiêu cách mạng chung mà tụ họp lại bên nhau. Nào, chúng ta cùng nấu cơm đi.
Anh nói: Nhân dân, chỉ có nhân dân, mới là động lực sáng tạo ra lịch sử — cùng nấu ăn, chúng ta phải so tài xem ai nấu ngon hơn. Sau đó, họ phân công mỗi người một tay nấu nướng, làm ra hai món chay, hai món mặn. Trong bữa ăn, họ ngồi đối diện nhau. Dưới bàn, chân em giẫm lên chân chị, chân chị đè lên chân em. Trên bàn, em đút chị một miếng, chị đút em một miếng. Trò chơi quyện với cơm canh, cơm canh hóa thành trò chơi, nói nói cười cười, cười cười nói nói. Giữa bữa ăn, Lưu Liên bỗng vỗ trán một cái, như chợt nhớ ra điều gì, hỏi anh: Em từng uống rượu Mao Đài chưa? Anh nói: Em thấy các thủ trưởng uống rồi. Chị bèn lên lầu, lấy ở đâu đó một chai Mao Đài và hai cái ly, rót đầy hai ly, đưa anh một ly, tự mình cầm một ly, nói: Uống đi! rồi định cụng ly với anh. Anh lại giơ ly lên giữa không trung, nhìn chị nói: Em uống xong, chị phải kể cho em nghe vì sao chị lại lấy sư trưởng. Chị khựng lại một chút, nói: Muốn biết à? Uống đi, chỉ cần em uống, em hỏi gì chị trả lời nấy. Anh nói: Thật không? Chị nói: Thật. Anh liền nâng ly uống cạn, hỏi chị: Chị Lưu, quê chị ở miền Nam, nơi nào? Chị cũng uống cạn, nói: Dương Châu. Chị lại rót rượu, đưa ly cho anh, hỏi: Còn hỏi gì nữa? Anh nói: Vì sao chị lại lấy sư trưởng? Chị uống cạn rượu, cười lớn nói: Vì chị đẹp, lại có giác ngộ. Sư trưởng đến bệnh viện kiểm tra công tác, một cái là ông ấy chọn trúng chị. Cái dáng nói đó, tựa như vì được sư trưởng chọn nên chị cảm thấy kiêu hãnh và tự hào vô cùng, nhưng trong nụ cười của chị, nước mắt lại một lần nữa chảy ra, long lanh trong suốt như những viên ngọc, rơi cả vào ly rượu trên tay.
Anh nói: Chị ơi, chị sao vậy?
Chị nói: Vui mà, chị lấy được sư trưởng rồi.
Anh nói: Chị không biết sư trưởng lớn hơn chị nhiều sao?
Chị nói: Biết chứ.
Anh nói: Biết thế sao chị còn lấy ông ấy?
Chị nói: Lớn hơn nhiều thì sao? Ông ấy là sư trưởng mà.
Anh nói: Vì sao sư trưởng lại ly hôn với vợ trước?
Chị nói: Lúc nãy chị còn khen em, chuyện nên hỏi thì hỏi, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi cơ mà.
Anh nói: Em là đàn ông của chị, dựa vào đâu em không được hỏi?
Chị nói: Em là cần vụ của nhà sư trưởng, chị là vợ của sư trưởng, em biết hay không?
Anh bèn nhìn chằm chằm vào chị, bất chợt nốc cạn rượu vào bụng; chị cũng nốc cạn. Cuối cùng, cả hai đều say, trần truồng không mảnh vải, ôm nhau ngủ trên nền xi măng trong bếp, như hai con lợn vừa cạo lông sau khi chết bị vứt cẩu thả dưới gầm thớt. Tấm biển “phục vụ nhân dân” kia, không hiểu vì sao lại giống như tấm bảng giá trong cửa hàng, đặt trên người họ.