Quyền Môn Quý Giá

Lượt đọc: 190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 300
Kể Công

❊ ❊ ❊

Lần này có thể thoát hiểm, hoàn toàn nhờ vào việc Hoàng tướng quân dẫn người đến kịp lúc. Chu Đình Xuyên rất lấy làm cung kính đối với ông, thấy ông tuổi tác mới chỉ ngoài bốn mươi, cũng không kìm được mà cảm thán lão tướng quân Trần có con mắt tinh tường biết nhìn người.

Ba mươi dặm là một nơi có địa thế hiểm hóc, đối diện thẳng với người Ngõa Lạt, phía sau là cửa ải, cực kỳ quan trọng. Trước kia trong một khoảng thời gian dài, nơi này không nằm trong tầm kiểm soát của Đại Chu, phải đợi đến khi lão tướng quân Trần đồn trú tại Đại Đồng, nơi này mới được giành lại, có quân trú đóng trấn thủ.

Hoàng tướng quân cũng coi như là nhân tài hiếm có, có thể trụ vững và đứng chân được ở nơi này.

Hoàng tướng quân cũng chẳng có thời gian mà tán gẫu với họ, riêng việc dọn dẹp chiến trường, kiểm kê thương vong đã đủ bận tối mắt tối mũi rồi, Chu Đình Xuyên liền cùng Các lão Cát và những người khác trở về khách điếm trước.

Nhược Mộc Lý vẫn vác cây đao đi đi lại lại mấy vòng trong đám tù binh, sau khi lục soát một lượt thì có chút thất vọng, nhổ một ngụm nước bọt, cảm thấy đám người này thật là quá nghèo, chẳng có cái gì cả.

Làm cho mọi người dở khóc dở cười.

Trương Hiển Lân đang bận rộn cùng Đào ngự sử đi cùng nghiên cứu cách viết chiến báo, cách kể công cho mọi người, thật sự không có thời gian để ý đến hắn, liền bảo hắn cứ dẫn người ra ngoài truy quét một vòng, nếu có thể bắt được vài tên tàn quân, thì lại là lập thêm công nữa.

Nhược Mộc Lý quả nhiên vui vẻ đi ngay, Vệ Mẫn Trai không nhịn được mà lắc đầu cười: "Hắn ta đúng là rất nghe lời ngươi."

Ai cũng nói người thảo nguyên xảo trá ngang ngược, nhưng Nhược Mộc Lý lại là người rất chất phác, cũng chẳng có tâm cơ gì, mọi người đều khá thích hắn. Trương Hiển Lân cũng không ngoại lệ, hắn cười không nói gì, chỉ hỏi Vệ Mẫn Trai: "Thẩm vấn Từ Nhị?"

Vệ Mẫn Trai lắc đầu, hắn vốn không định thẩm vấn Từ Nhị, hơi nheo mắt lại rồi nói: "Đợi về đến kinh thành rồi tính sau, người này... có lẽ đến lúc đó giữ lại vẫn còn chút tác dụng."

Nghe hắn nói vậy, Trương Hiển Lân biết đây là muốn đưa về cho Gia Bình Đế xem, cũng chỉ hiểu ý gật gật đầu.

Đoàn người đợi đến khi xử lý xong mọi việc, đã là năm sáu ngày sau rồi.

Lần này họ bắt được Từ nhị thiếu gia, giết hơn bảy trăm kỵ binh của Ngân Lang bộ, còn thu được hơn ba trăm con chiến mã, bắt sống hơn hai trăm người, là một chiến tích vô cùng đáng nể.

Hoàng tướng quân phấn khích đến mức mặt đỏ bừng, dù sao ông đã luyện binh ở đây lâu như vậy, tuy cũng từng đụng độ những toán kỵ binh nhỏ, nhưng chưa bao giờ chém giết được nhiều đầu người như thế, chưa kể còn có cả chiến mã.

Trong tờ sớ xin ban thưởng lần này, Trương Hiển Lân và Vệ Mẫn Trai sau khi được Các lão Cát và Chu Đình Xuyên cho phép, cũng đã xếp tên Hoàng tướng quân lên hàng đầu. Bây giờ ông được người ta gọi một tiếng "tướng quân" chỉ là xã giao, nhưng khi công trạng này thực sự được báo lên, thì đó mới đúng là danh xứng với thực.

Chu Đình Xuyên đợi đến khi thuận lợi vào ải, sau khi dừng chân nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ liền đi đến Đại Đồng.

Dương Ngọc Thanh và Hướng Vấn Thiên ngay trong ngày đã đến nghênh đón, thấy Chu Đình Xuyên bình an vô sự, tảng đá trong lòng mới coi như hoàn toàn hạ xuống. Cả hai người họ đều là tâm phúc của Chu Nguyên, trung thành tận tụy với Chu Nguyên, mà Chu Nguyên và Chu Đình Xuyên là phu thê một thể, nếu Chu Đình Xuyên xảy ra chuyện gì, họ thực sự không còn mặt mũi nào trở về gặp Chu Nguyên nữa.

Họ thật sự không ngờ Chu Đình Xuyên có thể khuấy đảo phong vân trên thảo nguyên, làm cho Thiếp Nhĩ Kỳ sụp đổ, còn mang đến cả sứ đoàn của Ngõa Lạt.

Các lão Cát vuốt vuốt chòm râu của mình, vô cùng đắc ý.

Ngược lại, bản thân Chu Đình Xuyên vẫn khiêm tốn như thường lệ, nói chuyện với lão tướng quân Trần một hồi, mới đi ra phía sau.

Lão tướng quân Trần cười cười tạ lỗi với Các lão Cát và những người khác, mới dẫn Chu Đình Xuyên ra sân sau, vừa đi vừa nói: "Nghe tin ngài đến, lão bà nhà tôi thế nào cũng không kìm lòng được, nhất quyết phải đích thân tới thỉnh an ngài mới yên tâm, thật là có lỗi quá, Điện hạ bận rộn như vậy, chúng tôi còn thêm phiền phức cho ngài."

Trần lão phu nhân vốn luôn thân thiết và quan tâm Chu Nguyên, cũng là bậc trưởng bối mà Chu Nguyên tôn trọng. Lần này Lục Y gả cho Cẩm Thường, Trần lão phu nhân tính ra còn là bà mai của Cẩm Thường, họ đi lại với nhà họ Lâm cũng khá thân thiết, Chu Đình Xuyên tự nhiên sẽ nể mặt Trần lão phu nhân, nghe lão tướng quân Trần nói vậy, liền mỉm cười lắc đầu: "Lão tướng quân nói gì vậy? Lão phu nhân tuổi tác cao như vậy rồi mà vẫn theo ngài trấn thủ biên cương, là anh hùng của Đại Chu chúng ta, tính theo lý thì chính là tôi nên đến bái kiến mới phải."

Tính tình của Chu Đình Xuyên quả thực tốt bậc nhất, lão tướng quân Trần nhìn ngài một cái, trong lòng cảm thán.

Lúc trước khi triều đình tranh cãi không dứt vì Chu Đình Xuyên rơi vào tay Ngõa Lạt, ông đã cảm thấy không có gì phải tranh cãi cả, Chu Đình Xuyên chính là lựa chọn tốt nhất, dù sao ngoài ngài ra, còn ai thích hợp hơn để ngồi vào vị trí đó?

Hiện giờ xem ra, sự việc quả thực đúng là như vậy.

Trần lão phu nhân đã đợi từ lâu, vừa thấy Chu Đình Xuyên, lập tức từ trên bậc thang bước xuống, run rẩy định quỳ lạy Chu Đình Xuyên.

Chu Đình Xuyên vội vã bước lên vài bước, đỡ lấy hư không một cái, ôn hòa nói: "Lão thái thái tuyệt đối không được như vậy, bà là bậc trường thọ, ở chỗ Thái hậu nương nương cũng là người có chỗ ngồi, sao có thể làm đại lễ này chứ? Mau đứng lên đi."

Trần lão phu nhân trút ra một hơi, có chút nghẹn ngào lắc đầu: "Thái tử Điện hạ nói gì vậy? Quân quân thần thần, chúng tôi hành lễ với ngài là điều nên làm, ngài xảy ra chuyện từ chỗ chúng tôi, vốn dĩ đều là trách nhiệm của chúng tôi, thế mà ngài và Thái tử phi bao dung, lại không hề nhắc đến chuyện này, trong lòng tôi thật sự rất bất an. Lần này cũng may là ngài cát nhân thiên tướng, hồng phúc tề thiên... nếu không, bà già này chết cũng không còn mặt mũi nào đi gặp Thái tử phi nữa."

Trần lão phu nhân có tình cảm sâu sắc với Chu Nguyên, đối với Chu Đình Xuyên tự nhiên cũng coi như yêu ai yêu cả đường đi lối về. Chu Đình Xuyên mỉm cười lắc đầu, nghe thấy Trần lão phu nhân giữ mình ở lại dùng cơm, cũng đồng ý.

Trần lão phu nhân lau nước mắt, lúc này mới nhớ ra phía sau vẫn còn đứng người, vội vàng nói tiếp: "Đúng rồi! Mau lại đây, Tín An, con mau lại đây!"

Trần Tín An?

Chu Đình Xuyên nheo mắt lại.

Tất nhiên ngài nhớ Trần Tín An, cô gái này rất đáng thương, lúc còn nhỏ từng bị con trai của Phùng Thế Trạch nhục nhã, sau đó vẫn luôn có chút vấn đề.

Chu Nguyên đã bỏ ra không ít tâm huyết lên người cô, cô mới tốt hơn một chút.

Thế nhưng sau này lão tướng quân Trần đi nhậm chức, Trần Tín An sau khi ở kinh thành một thời gian cũng theo bà nội đến biên cảnh, cho nên từ đó không còn tin tức gì nữa.

Chu Đình Xuyên còn từng mấy lần nghe Lục Y nhắc với Chu Nguyên chuyện này, dường như là đang lo lắng sức khỏe và tinh thần của Trần Tín An đã hồi phục hoàn toàn hay chưa.

Lần trước ngài ở Đại Đồng vài ngày đã vội vã muốn đi, cũng không dừng lại chỗ lão tướng quân Trần, nên càng không gặp được Trần Tín An. Lần này nghe thấy cái tên, ngài vô thức ngẩn người ra, mới nhìn về phía lão tướng quân Trần, khẽ hỏi: "Là vị... cô nương đó sao?"

Lão tướng quân Trần gật gật đầu, trên mặt lại không còn lo lắng và khó xử như trước nữa, mỉm cười vẫy tay về phía Trần Tín An.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.