SA NGÃ

Lượt đọc: 158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15. HANG CỌP

❊ ❊ ❊

Đã lâu lắm rồi Luce không soi mình trong gương. Cô chưa từng ngại thấy hình ảnh phán chiếu của mình cả—đôi mắt màu nâu lục nhạt trong veo này; hàm răng đều tăm tắp này; hàng lông mi dày này; và cả suối tóc dày đen nhánh nữa. Nhưng đó là khi ấy. Khi ấy là trước mùa hè năm ngoái.

Sau khi mẹ cắt xén tỉa tót hết mái tóc mình, Luce bắt đầu tránh nhìn vào gương. Không chỉ bởi vì mái tóc ngắn cũn đó; mà Luce không nghĩ cô còn thích cái tôi của mình nữa, vì thế cô không muốn nhìn thấy bất kỳ bằng chứng nào. Cô bắt đầu nhìn xuống hai bàn tay mình khi rửa chúng trong phòng tắm. Cô nhìn thẳng khi đi qua những cửa kính màu và tránh nhìn trực diện vào tấm gương trong hộp phấn bỏ túi.

Nhưng hai mươi phút trước lúc được Cam hẹn gặp, Luce đứng trước tấm gương trong phòng tắm nữ của toà nhà Augustine. Cô thấy mình cũng ổn. Tóc cô cuối cùng cũng dài ra, những lọn tóc cũng vì thế bắt đầu xoăn xoăn trở lại. Cô kiểm tra răng miệng rồi nghiêm người đứng nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương như thể đang nhìn mình phản chiếu trong mắt Cam. Cô phải nói với cậu ấy một chuyện, một chuyện hết sức quan trọng cho nên, cô muốn chắc chắn dáng vẻ của mình trông phải thật chuẩn mực đủ khiến cậu ấy thấy cô nghiêm túc.

Cam hôm nay không tới lớp. Daniel cũng vậy, vì thế, cô cho rằng thầy Cole đã phạt cấm túc hai người bọn họ. Hoặc như thế hoặc là họ đang nghỉ dưỡng thương. Nhưng Luce không nghi ngờ gì việc Cam vẫn sẽ chờ gặp cô hôm nay.

Cô không muốn gặp cậu ấy. Không muốn chút nào. Nội chuyện nghĩ về việc cậu ấy tung nắm đấm vào Daniel cũng đã khiến cô xót ruột xót gan rồi. Nhưng ngay từ đầu cũng chính tại cô nên họ mới đánh nhau. Chính cô đã kéo Cam vào cuộc—và việc cô làm thế dù có là vì cô bối rối hay vì mơ tưởng hão huyền hay do có chút ít thích thú, giờ chẳng thành vấn đề nữa rồi. Hôm nay cô sẽ nói thẳng với cậu ấy là: Giữa họ chẳng có gì.

Cô hít một hơi thật sâu, kéo chiếc váy xuống ngang hông rồi mở cửa nhà tắm đi ra.

Nhanh chân đi đến chỗ cánh cổng, cô không thấy Cam đâu. Nhưng rồi, cô biết thật khó để nhìn thấy bất cứ thứ gì đằng sau khu vực để xe với kiến trúc đồ sộ này cả. Luce còn chưa ra cổng trường lại một lần nào kể từ khi nhà trường cho sửa chữa nâng cấp chỗ này, và cô thấy ngạc nhiên vì mức độ phức tạp của việc chạy ngang qua khu để xe đang lanh tanh bành này. Cô bước tránh những vũng bùn và cố né hệ thống máy dò, tay xua xua khói bốc từ đám nhựa đường lên, trông chúng dường như chẳng thể tan nổi.

Vẫn chưa có dấu hiệu nào của Cam. Trong một thoáng, cô thấy mình thật ngóc, có cảm giác như bị chơi khăm. Những cánh cổng kim loại cao vời vợi lỗ rỗ đầy những gỉ sắt đỏ vàng. Luce nhìn qua chúng, vào rừng cây du già cổ kính, rậm rạp ở phía bên kia đường. Cô bẻ khớp ngón tay, nghĩ lại cái lần Daniel bảo cậu ghét khi trông thấy cô làm thế. Nhưng cậu ấy không ở đây để mà khó chịu; không ai biết cả. Rồi cô để ý thấy một mảnh giấy được gấp có đề tên mình. Nó được ghim vào thân cây mộc lan to, màu xám bên cạnh cái hộp điện thoại dập vỡ.

Mình sẽ cứu cậu thoát khỏi Buổi Giao Lưu tối nay. Trong khi những học viên khác tụ tập ở buổi tái diễn lại Cuộc Nội Chiến—đáng tiếc phải nói thế—cậu và mình sẽ đi thác loạn. Một chiếc ô tô đen với biến đăng ký vàng sẽ đưa cậu tới chỗ mình. Đến lúc đó, chúng ta có thể cùng hít thở không khí trong lành.

Luce ho vì một bụm khói nhựa đường. Chưa tính đến không khí trong lành nhưng liệu có cái xe ô tô đen nào lái vào tận trong trường mà đón được cô đi hả giời? Lại còn đưa cô tới chỗ cậu ấy, cứ như kiểu cậu ấy là một bậc đế vương, người chỉ cần nghĩ tới việc tuyển mỹ nữ nào là mỹ nữ đó sẽ được mang đến ngay? Mà dẫu sao thì, cậu ta đang ở đâu mới được chứ?

Những chuyện này chẳng ăn nhập gì với kế hoạch của cô cả. Cô dồng ý gặp Cam chỉ vì muốn nói với cậu ấy rằng cậu ấy tiến tới quá nhanh mà cô thì lại không thấy mình hợp với cậu ấy chút nào. Bởi vì—dù cô sẽ không bao giờ nói với cậu ấy—vào đêm hôm trước, cứ mỗi lần cậu ấy đấm trúng Daniel, có gì đó trong cô lại nao nao và rồi sôi sục. Rõ ràng là cô cần phải giải quyết chuyện nhỏ này với Cam ngay từ trong trứng nước. Cô giữ sợi dây chuyền vàng Cam tặng ở trong túi áo. Đã đến lúc trả nó lại cho cậu ấy rồi.

Trừ việc, bây giờ cô lại có cảm giác ngu ngốc vì lỡ cho rằng Cam không muốn nói chuyện. Hẳn là cậu ấy phải chuẩn bị mọi thứ cho cuộc gặp chứ. Cậu ấy chính là người như vậy mà.

Tiếng bánh xe quay chậm dần khiến Luce quay đầu lại. Một chiếc ô tô mui kín màu đen quay đầu dừng lại trước cổng trường. Cửa kính màu bên phía tài xế cũng từ từ hạ xuống và một bàn tay rậm lông thò ra, cầm lấy ống nghe từ hộp điện thoại bên ngoài cổng. Sau một hồi, ống nghe được đặt trở lại chỗ cũ và viên tài xế bấm ngả vào vô-lăng chờ.

Cuối cùng, tiếng ken két từ hai cánh cổng kim loại vang vọng và chiếc xe phóng vào, dừng lại ngay trước mặt cô. Cửa xe nhẹ nhàng mở ra. Cô sẽ phải lên xe và đi tới nơi có-trời-mới-biết-là-nơi-nào để gặp Cam sao?

Lần cuối cô đứng cạnh những cánh cổng này là để tạm biệt bố mẹ. Nhớ họ trước cả khi họ rời đi, cô đã vẫy tay với họ chính tại chỗ đang đứng đây, ngay cạnh hộp điện thoại vỡ bên trong cổng trường—và cô còn nhớ, cô có chú ý tới một trong những những chiếc camera an ninh công nghệ cao. Loại camera có chức năng dò tìm những vật chuyển động, phóng to mọi cử động đó lên. Cam không thể chọn một chỗ tồi tệ để đón cô lên xe hơn chỗ này được nữa.

Bất thình lình, cô nhìn thấy hình ảnh dự báo về một căn phòng biệt giam dưới hầm tối. Những bức tường xi-măng với cả bầy gián bò lên chân cô. Không ánh sáng mặt trời. Mọi người trong trường vẫn tung tin đồn về cặp tình nhân nọ, Jules và Philip, những kẻ mất tăm mất tích như bốc hơi kể từ khi rủ nhau bỏ trốn. Phải chẳng Cam muốn thử xem Luce muốn gặp cậu tới cỡ nào, có tới cỡ phải mạo hiểm bước chân ra khỏi trường ngay trước tầm nhìn của nhãn xà không?

Chiếc xe vẫn nổ máy trên đường lái trước mặt cô. Sau một hồi thấy cô chẳng có động tĩnh gì, viên tài xế—một người đàn ông lực lưỡng, đeo kính mát, có một cái cổ dày còn mái tóc thì lại đang mỏng dần—chìa tay ra. Trong tay ông ta có một phong thư nhỏ, màu trắng. Luce lưỡng lự một lát trước khi bước lên đón lấy phong thư từ tay ông ta.

Thư của Cam. Một tấm thiệp lụa màu ngà sậm với tên cậu được in nổi trên nền vàng xỉn ở góc dưới bên trái.

Đáng lẽ mình phải nói trước với cậu, nhãn xà đã bị bịt mắt rồi. Cứ nhìn xem. Mình đã lo vụ đó, cũng như mình sẽ lo chua toàn cho cậu. Hẹn gặp lại cậu, mong là vậy.

Bịt mắt? Cậu ấy muốn nói tới—? Cô trừng mắt nhìn thẳng vào nhãn xà. Cam không nói bừa. Một miếng băng keo màu bạc được cắt tròn sao cho bít vừa khít ống kính của chiếc camera. Luce không biết những thứ này sẽ được việc thế nào hay mất bao lâu ban quản lý trường phát giác ra nhưng một cách kỳ lạ, cô thấy nhẹ nhõm khi Cam đã xử gọn nó. Cô không thể tưởng tượng nổi Daniel cũng đi xa được đến mức này.

Tối nay chắc cả Callie và bố mẹ đều ngóng điện thoại của cô. Luce đã đọc mười trang thư của Callie tới ba lần và cô ghi nhớ tất cả những chi tiết buồn cười trong chuyến đi chơi cuối tuần của bạn mình tới Nantucket nhưng, cô vẫn chưa biết trả lời thế nào cho những câu hỏi của Callie về cuộc sống của mình ở trường Kiếm và Thánh Giá này cả. Nếu giờ cô quay vào trong và cầm ống nghe lên, cô sẽ chẳng biết phải kể với Callie hay với bố mẹ cô thế nào về những rắc rối u ám, kỳ quái mà cô gặp phải trong mấy ngày gần đây. Tốt hơn hết là không nòi gì với họ cả, hoặc chính là không nói gì cho tới khi cô tự giải quyết xong xuôi mọi chuyện theo cách này hay cách khác.

Cô trượt vào ghế sau bọc da màu ngà hết sức sang trọng của chiếc xe và thắt dây an toàn. Viên tài xế cho xe lăn bánh trong im lặng.

“Chúng ta đi đâu đấy?” cô hỏi ông ta.

“Tới một con rạch nằm dưới hạ nguồn sông. Ngài Briel thích những nơi thôn dã. Cứ ngồi yên và thư giãn đi, cưng. Sẽ tới ngay thôi.”

Ngài Briel? Gã này là ai? Luce chưa bao giờ thích bị khuyên là thư giãn đi cả, nhất là khi nó cho cô cảm giác đó là một lời cảnh báo đừng hỏi thêm bất kỳ điều gì nữa. Thôi thì đành, cô khoanh hai tay trước ngực, nhìn ra ngoài cửa kính xe và cố quên đi tông giọng của tên tài xế khi gã gọi cô là “cưng.”

Qua lớp kính màu của cửa xe, những cái cây bên ngoài và mặt đường xám xịt bên dưới trông như thể màu nâu. Tại khúc cua có biển chỉ đường chỉ hướng tây là đến Thunderbolt, chiếc xe liền rẽ sang hướng đông. Họ đang đi dọc con sông men xuống bãi đá. Thỉnh thoảng khi họ đi chệch xuống gần bờ sông, Luce có thể trông thấy dòng nước màu nâu lờ lợ đang dập dềnh bên cạnh họ. Hai mươi phút sau, chiếc xe đi chậm dần rồi dừng lại trước một quán bar cũ kỹ bên bờ sông.

Quán bar ấy được làm từ gỗ, đang mục đi và chuyển sang xám xịt, có một tấm bảng úng nước chình ình trước cửa ra vào đề STYX với những chữ cái màu đỏ lởm chởm do được sơn bằng tay. Một sợi dây treo đầy những cờ hiệu quảng cáo bia được buộc dàn hàng ngang vào thanh xà bằng gỗ dưới mái nhà lợp tôn, một kiểu trang hoàng xoàng xĩnh cho những cuộc vui. Luce đang ngồi nghiên cứu những hình ảnh in trên một bảng hiệu hình tam giác—in những cây cọ và những cô gái da rám nắng mặc bikini đang cầm những chai bia đưa lên cái miệng tươi như hoa của mình—và tự hỏi lần cuối cùng có một cô gái thật đặt chân đến nơi này là khi nào.

Có hai gã đàn ông trung niên phong cách punk rock đang ngồi hút thuốc trên chiếc ghế băng hướng ra phía mặt nước. Quả đầu chỉa ngọn giữa mệt mỏi rũ những sợi tóc xuống vầng trán từng trải của họ, bộ quần áo da xấu xí, bẩn thỉu cũng toát lên một vẻ từng trải không kém, trông chúng như được mặc từ hồi punk rock lên ngôi. Biểu cảm lãnh đạm trên hai gương mặt đen sạm, uể oải của họ khiến toàn bộ khung cảnh thêm điêu tàn. Con đầm lầy ven đường cao tốc bắt đầu lấn dần lên khiến lớp nhựa đường úng nước, con đường phần nào cũng gia nhập hội đầm lầy với đầy cỏ và bùn vương trên bề mặt. Luce chưa bao giờ đến gần những con đầm đến vậy.

Cô ngồi đó, mông lung nghĩ ngợi xem sẽ làm những gì một khi bước xuống khỏi chiếc xe này, mà dù cho có nghĩ ra hay không thì cánh cửa của quán bar Styx cũng bật mở và Cam ung dung bước ra. Cậu tự tại nghiêng người dựa vào cửa trước, chân nọ vắt sang chân kia. Cô biết Cam không thể trông thấy mình qua lớp kính màu của cửa ô tô nhưng cậu ấy giơ tay lên như thể nhìn thấy cô và đang gọi cô lại bên mình.

“Sẽ chẳng đến đâu cả,” Luce lẩm bẩm trước khi cảm ơn viên tài xế. Cô mở cửa và đón nhận lời chào mặn mà vị muối từ một luồng gió bạt qua khi cô trèo lên bậc thang tam cấp để lên hiên nhà bằng gỗ của quán bar.

Mái tóc rối của Cam rủ xuống quạt qua gương mặt cậu, đôi mắt xanh lá ánh lên một vẻ điềm tĩnh kỳ lạ. Một bên tay áo phông đen của Cam kéo lên tận vai và Luce có thể thấy một vết cắt thành sẹo in mịn trên bắp tay cậu. Bỗng tay cô chạm vào sợi dây chuyền vàng trong túi áo của mình. Nhớ kỹ vì sao mày lại có mặt ở đây.

Khuôn mặt Cam chẳng tỏ một dấu hiệu nào về trận chiến tối hôm trước, điều đó làm cô không khỏi nghĩ, gần như ngay lập tức, liệu Daniel có vậy không.

Cam nhìn cô vẻ dò hỏi, lưỡi cậu liếm nhẹ bờ môi dưới của mình. “Mình đang tự tính xem không biết sẽ cần đến bao nhiêu chai giải sầu nếu hôm nay cậu cho mình leo cây,” Cam nói, dang rộng hai tay tạo dáng một cái ôm. Luce bước vào vòng tay đó. Cam quả thật là người khiến người khác khó có thể nói ‘không’ kể cả khi chính cô cũng không hoàn toàn chắc cậu ấy muốn gì.

“Mình không bỏ bom cậu đâu,” cô nói, rồi ngay tức khắc cảm thấy tội lỗi vì cô biết lời này nói ra chỉ vì mặc cảm trách nhiệm trong cô, không phải vì một buổi hẹn lãng mạn như ý Cam. Cô ở đây chỉ vì một lý do duy nhất là muốn nói với Cam rằng cô không muốn có gì giữa mình và cậu ấy cả. “Thế, nơi này là thế nào? Còn nữa, từ khi nào cậu có cả dịch vụ xe hơi thế?”

“Theo sát nhé, nhóc,” cậu nói, coi câu hỏi của cô như một lời khen, như thể cô thích được vào ngay bên trong quán bar bốc mùi như một cái bồn rửa bị tắc ấy lắm vậy.

Đối với những chuyện thế này, Luce không giỏi ứng phó. Callie lúc nào cũng bảo rằng cô là kẻ vô năng trong việc đập thẳng vào mặt đối phương và cũng vì thế, cô luôn bị vướng vào những tình huống dở dở ương ương với bọn con trai, những kẻ mà cô đơn giản chỉ cần nói ‘không’. Luce rụng rời. Cô phải thoát ngay khỏi nó, thứ cảm giác đang chiếm dần lấy lồng ngực cô. Cô thò tay vào túi và lôi sợi dây ra. “Cam.”

“Ồ, tuyệt, cậu mang nó theo.” Cam đón lấy sợi dây chuyền từ tay cô và xoay người cô lại. “Để mình đeo lên cho cậu nhé.”

“Không, đợi—”

“Được rồi,” Cam nói. “Thật sự rất hợp với cậu. Nhìn xem này.” Cậu dẫn cô đi dọc theo lớp gỗ lát sàn cọt kẹt tới bên cửa sổ quán bar, nới rất nhiều ban nhạc từng tới đây trình diễn ký lưu niệm lên đó. NHỮNG ĐỨA TRẺ GIÀ ĐẦU. CHÌM TRONG HẬN. NHỮNG KẺ PHÁ GIA. Luce thà ngắm chúng còn hơn nhìn hình ảnh phán chiếu của chính mình. “Thấy không nào?”

Cô không thể nhìn thấy những đường nét của mình qua ô kính điểm đầy bùn li ti nhưng mặt dây chuyền lại đang lấp loá trên làn da ấm áp của cô. Cô áp tay lên nó. Nó thật đáng yêu. Và cũng thật đặc biệt, với hình một con rắn đang uốn mình bỏ lên được chạm khắc thủ công trên chính giữa mặt dây. Nó không giống với bất kỳ trang sức nào có trong những gian chợ địa phương bán đồ lưu niệm thủ công mỹ nghệ chặt chém khách du lịch, hàng thì bày ở Georgia nhưng là làm tại Philippin. Phản chiếu qua ô cửa kính, đằng sau cô là bầu trời đậm sắc da cam của cây kem hiệu Popscle, bị vỡ vụn bởi những đụn may mỏng tang mày hồng.

“Về chuyện tối qua . . .” Cam mở lời. Nhìn vào tấm kính, cô có thể lờ mờ trông thấy đôi môi hồng đào của cậu ấy đang mấp máy qua vai mình.

“Mình cũng muốn nói với cậu về chuyện tối qua,” Luce nói, đứng sang bên cạnh Cam. Cô lúc này có thể thấy phần trên cùng hình xăm mặt trời phát sáng ở phía sau gáy cậu ấy.

“Vào trong đã,” cậu nói, đẩy lưng cô hướng về cánh cửa kính phía trước đã long một bên bản lề. “Chúng ta có thể nói chuyện trong đó.”

Tiện nghi bên trong quán bar đều bằng gỗ với thứ ánh sáng duy nhất phát ra từ vài cây đèn bàn màu cam mờ nhạt. Trên tường treo những bộ gạc sừng nai đủ hình dạng, kích cỡ và phía trên quán treo lơ lửng một con báo gêpa đã bị nhồi bông, dáng vẻ như muốn vồ người bất cứ lúc nào. Một bức hình ghép phai màu đề dòng chữ TRỤ SỞ CÂU LẠC BỘ SĂN NAI HẠT PULASKI 1946—65 là vật trang trí duy nhất khác biệt ở trên tường, trưng phải đến cả trăm gương mặt bầu dục, cười nhũn nhặn phía trên những chiếc nơ đeo cổ nhạt nhòa. Máy hát tự động đang bật bài Ziggy Stardust, một người đàn ông với cái đầu cạo trọc, mặc quần da đang lắc qua lắc lại, ông ta nhảy một mỉnh ở giữa bục sân khấu nhỏ của quầy bar. Ngoài Luce và Cam ra, ông ta là người duy nhất ở nơi này.

Cam chỉ tay vào hai chiếc ghế đẩu. Lớp đệm da bọc màu xanh lá đã bục dọc một đường chính giữa ghế, bọt biển màu kem ngà bên trong lòi ra giống như những viên bỏng ngôi ồ ạt bắn nổ. Có một chiếc cốc đã vơi đi phân nửa trên mặt chiếc bàn mà Cam chỉ. Thứ nước trong đó màu nâu nhạt, pha với đá, hơi lạnh khiến bên ngoài chiếc cốc lấm chấm nước.

“Cái gì vậy?” Luce hỏi.

“Rượu lậu vùng Georgia đấy,” Cam đáp, hớp một ngụm. “Không phải ứng cửa viên cho lính mới đâu.” Khi cô liếc nhìn cậu, cậu mới nói tiếp, “Mình ở đây cả ngày nay.”

“Giỏi thật,” Luce khen giễu, lần sờ mặt dây chuyền. “Cậu là ông lão bảy mươi đấy à? Ngồi trong quán bar cả ngày ư?”

Trông Cam không có vẻ gì là say xỉn nhưng cô không hề thích cái ý tưởng mình đi cả chặng đường đến đây để rồi nói mình chẳng muốn dính líu gì tới cậu ấy, sẽ thật khó để Cam có thể tiếp nhận chuyện đó trong tình cảnh này. Cô cũng bắt đầu suy ngẫm xem làm sao để trẻ về trường được. Cô thậm chí còn chẳng biết đây là nơi nào nữa.

“Ôi,” Cam vò đầu. “Người đẹp của những buổi cấm túc, Luce, không ai nhớ đến cậu trong suốt giờ giao lưu đâu. Mình nghĩ mình xứng đáng được hưởng thêm chút thời gian làm bồi phí.” Cam nghiêng đầu hỏi. “Vậy thực ra là chuyện gì phiền hà cậu vậy? Vì nơi này ư? Hay vì trận đánh nhau tối qua? Hay vì một sự thật rành rành là chúng ta không có ai phục vụ?” Cậu cố ý cao giọng ở mấy từ cuối, nói đủ to để khiến một gã phục vụ khổng lồ, lực lưỡng đẩy cửa chạy ra từ nhà bếp đằng sau quầy bar. Gã có mái tóc dài, nhiều lớp tỉa với tóc mái chỉa lung tung và những hình xăm trông giống những dải tóc bện chạy dọc từ trên xuống khắp cánh tay gã. Người gã vạm vỡ đầy cơ bắp, nặng phải đến ba trăm pound.

Cam quay lại nhìn cô cười. “Cậu uống gì nào?”

“Mình không cần,” Luce đáp, “Kỳ thực mình không có thức uống ưa thích.”

“Cậu đã uống sâm-panh trong bữa tiệc đêm ngày trước của mình,” Cam nhớ lại. “Xem ai để ý này?” Cậu đẩy nhé cô bằng vai mình. “Loại sâm-panh tốt nhất ở đây,” cậu nói với gã phục vụ, kẻ vừa quay đầu đi đã văng ra một tràng cười cạnh khóe.

Chẳng có ý hỏi cô hay thậm chí liếc mắt qua xem thử cô đã đủ tuổi chưa, gã phục vụ cúi người xuống một cái tủ lạnh nhỏ xíu có cánh cửa trượt bằng kính. Những vỏ chai va vào nhau kêu leng keng khi gã moi và moi sâu vào trong. Sau một hồi khá lâu, gã mới lại trồi lên với một chai Freixenet nhỏ xíu trong tay. Và hình như có cái gì vàng cam bám quanh đáy chai.

“Tôi không chịu trách nhiệm cái này đâu nhá,” gã nói, đưa chai rượu ra.

Cam bật mở nút chai đến bốp một tiếng rồi nhướn mày nhìn Luce. Cậu rót rượu Freixenet bằng vẻ chúc mừng vào cốc uống rượu.

“Mình muốn xin lỗi,” cậu lên tiếng trước. “Mình biết mình có hơi quá tay. Và tối qua, không hiểu có chuyện gì với Daniel, mình không thấy thoải mái về điều đó cho lắm.” Cậu chờ Luce gật đầu để nói tiếp. “Thay vì cả giận, đáng lý mình nên nghe cậu. Cậu mới là người mình quan tâm, không phải hắn ta.”

Luce nhìn những bong bóng sủi lên trong cốc rượu của cô, nghĩ rằng nếu cô có thể nói thẳng, cô đã nói Daniel mới là người cô quan tâm, chứ không phải Cam rồi. Cô phải nói với Cam. Nếu cậu ấy cảm thấy ân hận vì đã trót không nghe lời cô tối qua thì có thể bây giờ, cậu ấy sẽ nghe. Cô cầm cốc lên nhấp một chút trước khi vào chuyện.

“Ô, gượm đã.” Cam cầm lấy tay cô chặn lại. “Cậu không thể uống mà không chạm cốc vì điều gì đó.” Cậu nâng cốc lên và nhìn cô chăm chú. “Chúc mừng vì điều gì đây? Cậu chọn đi.”

Cửa trước của quán bar bật mở toang và hai gã đàn ông ngồi hút thuốc ngoài hiên đã quay vào. Gã cao hơn có mái tóc đen bóng mượt, mũi hếch và những móng tay bẩn thỉu nhìn Luce một cái rồi tiến về phía hai người họ.

“Chúng ta chúc mừng gì đây nhỉ?” Gã đánh mắt liếc cô đểu cáng, nhào người xuống khiến cốc rượu đang nâng lên trong tay cô sóng sánh. Gã ngả người sát lại và cô có thể cảm thấy phần thịt bên hông gã đang áp vào người mình qua lớp vải flanen của chiếc áo sơmi gã mặc. “Đêm đầu trốn ra ngoài chơi hả bé yêu? Giờ giới nghiêm là mấy thế?”

“Chúng tôi đang chúc mừng việc ông sẽ bị đá ra ngoài ngay bây giờ.” Cam nói hoà nhã vui vẻ như thể vừa mới thông báo đây là tiệc sinh nhật Luce vậy. Cậu dán cặp mắt xanh lá của mình vào gã, kẻ đang nhe những cái răng nhỏ xíu, nhọn hoắt và nhai đầy mồm kẹo cao su.

“Ra ngoài hử? Chỉ khi tao dắt con bé theo.”

Gã định tóm lấy tay Luce. Sau cái cách bị kỳ đà xử lý giữa trận đánh với Daniel, Luce mong Cam có chút căn cớ để mà nổi cơn tam bành. Nhất là khi cậu ấy đã ngồi uống cả ngày ở đây. Nhưng, Cam vẫn tỉnh táo đến đáng ngạc nhiên.

Tất cả những gì cậu làm là đánh văng bàn tay của gã kia bằng một lực nhanh, gọn và không hề nương tình như thể một con sư tử gạt bay một con chuột vậy.

Cam dõi theo gã kia bị văng ra sau đến vài bước. Cam lắc lắc bàn tay mình, nét mặt uể oải, nhàm chán rồi vuốt ve chỗ cổ tay suýt nữa bị gã kia tóm của Luce. “Thật xin lỗi cậu. Cậu đang nói, về chuyện tối qua?”

“Mình đang nói là . . .” Luce cảm thấy máu đang dồn lên đến mặt. Thẳng phía trên đầu Cam, một mảng khoảng không rộng, tối đen như mực tách mở ra, kéo căng về phía trước tự động vươn ra cho tới khi trở thành một cái bóng lớn nhất, đen nhất cô từng thấy. Một luồng khí lạnh rét buốt toả ra từ tâm điểm của cái bóng, Luce có cảm giác sương giá như bọc lên cả những ngón tay của Cam, và vẫn lan dọc lên da cô.

“Ôi. Chúa. Ơi,” cô thì thảo không ra hơi.

Có tiếng chai lọ vỡ khi gã kia đập mạnh cốc bia của gã vào đầu Cam.

Thật chậm, cam đưứng dậy khỏi ghế và lắc lắc đầu cho những mảnh thuỷ tinh vỡ rơi khỏi tóc mình. Cậu quay lại đối mặt với gã kia, kẻ cũng phải gấp đôi tuổi Cam, cao hơn cậu khoảng vài inch.

Luce thu người trong chiếc ghế đẩu đang ngồi, chùn lại trong nỗi sợ những chuyện xảy ra giữa Cam với gã kia. Vả cả nỗi sợ mọi chuyện sẽ diễn ra với cái bóng đen kịt chết chóc đang bành trướng lấn át khoảng không trên đầu họ.

“Thôi đi nha,” gã phục vụ khổng lồ nói gọn lọn một câu, còn không buồn dứt mắt khỏi cuốn tạp chí Chiến đấu của mình.

Ngay lập tức, gã kia giận quá mất khôn lao vào Cam, cậu thì vẫn đang tung những cú đấm xua ruồi như thể đang đánh phủi bụi một đứa bé vậy.

Luce không phải người duy nhất sửng sốt bởi thái độ điềm nhiên như không đó của Cam: người đàn ông mặc quần da nhảy nhót khi nãy cũng đang co rúm người tựa sát vào cái máy hát. Và sau khi gã đàn ông tóc đen bóng mượt đấm Cam một vài lần thì chính gã cũng phải lùi lại, thủ thế đầy bối rối.

Trong lúc đó, cái bóng trườn lên tới tận mái nhà, những xúc tu đen tối của nó dài dần như thế đám cỏ dại và thả từ từ xuống đầu họ. Lce chững lại và cúi sâu xuống vừa lúc Cam thủ thế cú đấm cuối cùng của cái gã như xơ mướp kia.

Và rồi, cậu quyết định phản công.

Chỉ là một cái bùng nhẹ đơn thuần từ những ngón tay của cậu, như thể Cam đang phủi bay một chiếc lá úa vậy. Một phút, gã đó còn áp sát tận mặt Cam nhưng khi những ngón tay Cam chạm đến ngực đối phương, gã đó liến bắn ra xa—người như bị nhấc bổng lên và trong không trung, những vỏ chai bia rỗng văng tứ tung quanh người gã, cho tới khi lưng gã đập mạnh vào bức tường đối diện ở gần cái máy hát.

Gã xoa xoa đầu mình, rên rỉ, cúi gập người, thu mình chuẩn bị đứng lên.

“Sao cậu làm được như thế?” mắt Luce mở to thao láo.

Cam tảng lơ cô, quay lại phía gã lùn hơn, săn chắc hơn gã kia và nói, “Người tiếp theo?”

Gã nọ giơ hai tay lên. “Tôi không liên quan mà,” nói rồi lủi luôn.

Cam nhún vai, bước về phía gã đầu rồi túm lấy lưng áo gã, nâng gã dậy khỏi sàn nhà. Tay chân hắn quơ quào vô ích trong không trung, trông hệt như một con rối. Rồi, bằng một cái hất tay đơn giản, Cam quăng gã trở lại bức tường trước mặt. Gã gần như dính chặt vào đó khi Cam thả lỏng toàn thân, thụi một trận mưa đám vào gã và nhắc đi nhắc lại, “Tao đã bảo là ra ngoài!”

“Đủ rồi!” Luce hét lên nhưng không ai trong bọn họ chịu nghe hay để tâm đến lời cô. Luce cảm thấy nôn nào, khó chịu. Cô muốn dứt mắt khỏi cái mũi đầy máu và đám bã kẹo cao su của cái gã đang bị ghim dính trên tường kia, gây ra bởi thứ sức mạnh cỡ siêu nhân của Cam. Cô muốn nói với cậu ấy thôi quên đi, cô sẽ tự tìm cách về lại trường. Cô muốn, nhất trong tất cả, được thoát khỏi cái bóng kinh khiếp đang phủ khắp trần nhà và chảy men xuống tường kia. Cô chộp lấy túi của mình và chạy vào màn đêm—

Và lao thẳng vào vòng tay của người nào đó.

“Cậu không sao chứ?”

Là Daniel.

“Làm sao cậu tìm được tôi ở đây?” cô hỏi, không nao núng, vùi mặt vào bờ vai cậu. Cô không muốn nước mắt trào ra từ an ủi những cảm xúc hỗn loạn trong cô lúc này.

“Đi nào,” cậu ấy nói. “Phải đưa cậu ra khỏi đây đã.”

Không quay đầu lại, cô trượt tay mình vào bàn tay Daniel. Cảm giác ấm áp lan lên cánh tay rồi toả khắp cơ thể cô. Và rồi hai hàng lệ bắt đầu chảy dài. Thật chẳng công bằng tí nào khi cô cảm thấy an toàn giữa lúc những cái bóng ở gần thế này.

Daniel như đang rất bực tức. Cậu kéo cô ra khỏi khu đất rất nhanh, cô gần như phải chạy hết tốc lực mới theo kịp.

Cô cô không muốn ngoái đầu lại nhìn khi vẫn cảm thấy những cái bóng đang tràn ra ngoài cánh cửa quán bar và hoà vào không khí. Nhưng rồi, cô cũng không cần phải làm thế. Chúng lượn thành một dòng chảy chắc nịch trên đầu cô, mút hết ánh sáng trên đường chúng qua. Cứ như thế cả thế giới này bị xé thành hàng ti tỉ mảnh ngay trước mắt cô. Mùi lưư huỳnh mục rữa hôi thối nồng nặc trước mũi cô, tồi tệ hơn bất cứ mùi gì cô từng ngửi thấy.

Daniel cũng đưa mắt nhìn lên, quắc mắt duy chỉ có việc cậu trông như đơn thuần đang nhớ xem đã đỗ xe ở đâu. Nhưng rồi, điều kỳ lạ nhất đã xảy ra. Những cái bóng chùn lại phía sau, bốc hơi trong trận mưa bóng đen đúa, tự phân nhỏ rồi tung toé khắp nơi.

Luce thu dần đồng từ hai mắt trong sự khó tin vô ngần. Làm thế nào mà Daniel xử được chúng? Cậu ấy không làm vậy, đúng không?

“Sao vậy?” Daniel hỏi, sao lãng như không hề để ý. Cậu mở cửa bên cửa cho khách ngồi của con xe Taurus station wagon trắng trông như xe thùng. “Có gì sao?”

“Chúng ta không đủ thời gian để tôi liệt kê hết những chuyện sao sao này,” Luce nói, ngồi thụt xuống ghế. “Xem kìa.” Cô chỉ tay về phía lối vào quán bar. Cánh cửa vừa bật mở ra cho Cam. Chắc hẳn cậu ta lại vừa xử xong một gã nào nữa nhưng trông cậu ta chẳng giống vừa đánh nhau xong gì cả. Nắm tay cậu ta đang nắm chặt.

Daniel nở một nụ cười tự mãn rồi lắc lắc đầu. Luce thắt dây an toàn nhưng tra mãi tra mãi mà vẫn không vào khoá, phải đến tận lúc Daniel với sang kéo tay cô qua một bên. Cô nín thở khi những ngón tay cậu sượt qua bụng mình. “Chỗ này có cái chốt,” cậu nói khẽ, cài dây an toàn cho cô.

Cậu khởi động rồi chầm chậm lùi xe lại, khựng lại khi lái ngang qua cửa ra vào quán bar. Luce không thể nghĩ ra nổi cái gì để nói với Cam nhưng thật hoàn hảo khi Daniel hạ cửa kính xe xuống, điềm đạm nói, “Buổi tối vui vẻ nhé, Cam.”

“Luce,” Cam gọi giật lại, đi thẳng tới chỗ chiếc xe. “Đừng làm thế. Đừng đi cùng hắn. Kết cục sẽ không hay đâu.” Cô không thể nhìn thẳng vào mắt Cam, thứ duy nhất khiến cô biết đang níu kéo cô trở lại. “Mình xin lỗi.”

Daniel hoàn toàn bỏ qua Cam và cứ thế lái xe đi. Con đầm phủ đầy mây khói trong chiều chạn vạng và khu rừng ở phía trước họ trông còn mờ ảo hơn nữa.

“Cậu vẫn chưa cho tôi biết làm thế nào tìm được tôi ở đây,” Luce nhắc lại, “Hay làm thế nào cậu biết tôi sẽ đi gặp Cam. Hay cậu lấy đâu ra chiếc xe này.”

“Nó là của cô Sophia,” Daniel giải thích, bật đèn chiếu khi những tán cây phủ kín con đường trước mặt họ khiến nó chìm vào màn đêm đen đặc.

“Cô Sophia cho cậu mượn xe á?”

“Sau nhiều năm sống trong khu ổ chuột ở Los Angeles,” cậu nhún vai, nói, “cậu sẽ biết một vài trò ảo thuật nếu muốn ‘mượn’ xe.”

“Cậu chôm xe cô Sophia?” Luce trở giọng giễu cợt, tự hỏi không biết cô quản thư sẽ điểm thêm những gì về sự tiến bộ này vào hồ sơ của cô.

“Chúng ta sẽ trả nó lại,” Daniel nói. “Hơn nữa, cô ấy cũng đang bận rộn với buổi tái diễn lại thời Nội Chiến tối nay. Tôi ngờ rằng cô áy còn chẳng biết xe mình đã bốc hơi nữa kìa.”

Lúc bây giờ, Luce mới nhận ra trang phục Daniel đang mặc. Cô ngó chằm chằm vào bộ quan phục lính Liên Bang màu xanh hải quân với một cái dải băng bằng da màu nâu lố bịch quàng chéo trước ngực cậu. Cô kinh hãi những cái bóng, Cam và toàn bộ khung cảnh rùng mình đó, đến nỗi không kịp chú ý đến Daniel.

“Đừng có cười,” Daniel nạt, cố nén cười trong giọng nói. “Tối nay cậu vừa có một Buổi Giao Lưu tồi tệ nhất trong năm đấy.”

Luce không thể đừng nổi bản thân mình: Cô với tay sang và cài lại một trong những chiếc cúc áo của Daniel. “Thật ngại quá,” cô đáp, kéo dài giọng nhại kiẻu nói của người miền Nam. “Tôi chỉ vừa mới khuếch trương sức hút của mình thôi mà.”

Môi Daniel khẽ cong lên một nụ cười nhưng rồi ngay sau đó cậu lại thở dài. “Luce. Điều cậu làm tối nay—mọi thứ có thể trở nên tồi tệ lắm đấy. Cậu có biết không?”

Luce nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, bức bối vì bầu không khí đột ngột ủ ê trở lại. Một con cú rúc to, mắt mở tháo láo nhìn theo họ từ cành cây phía sau.

“Tôi không định đến đây,” cô nói, cảm thấy đúng là như thế. Giống như cô bị Cam lừa đi thì đúng hơn. “Tôi ước tôi đã không đến,” cô trầm ngâm thêm vào, tự hỏi không biết những cái bóng biến đâu hết rồi.

Daniel đập mạnh nắm tay vào vô lăng khiến cô giật nảy người. Cậu ấy nghiến răng và Luce ghét cái cảm giác mình là người khiến cậu ấy tức giận.

“Tôi thật không thể tin được là cậu lại cặp với hắn,” Daniel nói.

“Tôi không phải,” cô phản bác. “Lý do duy nhất tôi đến đây là để nói với cậu ấy . . .” Điều này thật vô nghĩa. Cặp với Cam ư? Nếu Daniel mà biết cô và Penn dành gần như toàn bộ thời gian rảnh để tìm kiếm thông tin về gia đình của cậu mà thôi, cậu ấy cũng sẽ lại điên tiết lên như thế này thôi.

“Cậu không phải giải thích,” Daniel nói, khoát tay. “Dẫu sao, đó cũng là lỗi tại tôi.”

“Lỗi của cậu?”

Vừa lúc Daniel ngoặt khỏi con đường và rẽ chiếc xe, dừng lại tại một khúc cụt đầy sỏi cát. Cậu tắt đèn pha đi và họ cùng đưa mắt nhìn ra biển. Bầu trời tăm tối mang sắc màu như một quả mận chín, đỉnh những con sóng đằng xa kia in hằn lên một mảng màu bạc lấp loá. Đám cỏ marram[1] rạp mình trong gió tạo nên một loại thanh âm vun vút hoang dại đến bi tàn. Những bầy mòng biển rời rạc đậu thành hàng dài dọc theo thanh rào chắn trên bãi biển mà rỉa lông.

“Chúng ta lạc rồi sao?” cô hỏi

Daniel không trả lời cô. Cậu xuống xe, đóng cửa lại rồi hướng thẳng mặt biển mà đi. Luce chờ đợi trong mười giây khổ sở, dõi mắt theo dáng hình ngày càng nhỏ dần trên nền trời chạng vạng tím, trước khi nhảy ra khỏi xe và chạy theo cậu ấy.

Gió thổi mạnh khiến mái tóc rối tung xoà xuống mặt cô. Những con sóng dâng lên dội vào bở, lôi theo hàng dài những vỏ sò và tảo biển mỗi khi rút xuống. Khí nóng ẩm nhờ nước biển cũng trở nên lạnh hơn. Mọi thứ tạo nên một cảnh biển hoang vu dữ dội.

“Có chuyện gì vậy, Daniel?” cô lại hỏi, bước nhanh trên cồn cát, cảm giác đi trên cát quả nhiên rất nặng. “Chúng ta đi đâu đây? Còn nữa, mới nãy cậu bảo lỗi tại câu, là có ý gì?”

Cậu quay lại nhìn cô. Dáng vẻ của cậu thất thểu như một kẻ chấp nhận thua cuộc, bộ quân phục cậu mặc nhăn nhúm và đôi mắt xám lãnh đạm thì rũ xuống. Tiếng gầm của những con sóng gần như lấn át hoàn toàn những âm thanh thoát ra từ miệng cậu.

“Tôi cần chút thời gian để suy nghĩ.”

Luce lại cảm thấy cái cục nghẹn trong cổ họng mình lần nữa dâng lên. Cô, cuối cùng cũng nín khóc nhưng Daniel khiến toàn bộ chuyện này trở nên khó hiểu và khó chịu. “Thế tại sao lại cứu tôi? Tại sao đi cả chừng đó cây số đến đây chỉ để đón tôi, rồi quát mắng tôi rồi lại lờ tôi đi?” Cô lấy cổ tay chiếc áo phông đen của mình mà chùi mắt, vị mặn của muối biển trên những ngón tay khiến mắt cô ngứa ngáy. “Cũng chẳng khác là mấy so với mọi lần nhưng—”

Daniel mệt mỏi, đập cả hai bàn tay lên trán. “Cậu không hiểu gì hết, Luce.” Cậu lắc đầu. “Những điều—cậu chưa bao giờ làm.”

Không hề có ý tứ khó chịu trong giọng cậu ấy, thực tế còn quá êm ái là đằng khác. Giống như việc cô cứ mơ hồ mà chọpp lấy bất cứ thứ gì có liên quan tới cậu. Điều này khiến cô không thể chịu nổi nữa.

“Tôi không hiểu?” cô gằn giọng hỏi. “Tôi không hiểu ư? Vậy để tôi nói cho cậu nghe mấy điều tôi hiểu nhé. Cậu nghĩ cậu thông minh lắm à? Tôi từng nhận học bổng ba năm liền tại một học viện tốt nhất trong nước. Và khi họ đá tôi đi, tôi đã phải làm đơn—làm đơn!—xin họ đừng bôi xấu học bạ xuất sắc của mình.”

Daniel bước đi nhưng Luce cứ đeo bám cậu, tiến lên theo từng bước cậu lùi xuống. Như thế này chắc sẽ doạ cậu ta phát khiếp nhưng vậy thì sao chứ? Chính cậu ta tự chuốc lấy sau chừng ấy lần kẻ cả với cô.

“Tôi biết tiếng Latinh và tiếng Pháp và hồi học trung học từng ba lần liên tiếp đoạt giải thưởng của hội chợ khoa học.”

Cô dồn cậu dựa vào thanh rào chắn trên đường đi và cố ngăn mấy ngón tay mình giơ lên chọc vào ngực cậu. Cô vẫn còn chưa nói hết. “Tôi cũng chơi trò điền ô chữ ngày Chủ Nhật, đôi khi chưa tới một tiếng đã điền xong. Tôi xác định phương hướng rất tốt, gần như không bao giờ nhầm, mặc dù đối với bọn con trai thì không phải lúc nào cũng xác định được tốt như thế.”

Cô nuốt khan và dừng một lát lấy hơi.

“Và thỉnh thoảng tôi cũng là một chuyên gia tâm lý lắng nghe bố mẹ và giúp đỡ người khác. Được chưa? Thế nên đừng có tiếp tục nói theo cái kiểu cứ như tôi là con ngốc không bằng và đừng có nói là tôi không hiểu gì chỉ vì tôi không thể giải mã nổi cái thái độ thất thường, vô trách nhiệm, trở mặt như trở bàn tay, nói thẳng ra là”—cô ngước nhìn cậu, thở ra—“thực sự đau lòng.” Cô chùi ngay nước mắt vừa trào ra, tức giận chính mình vì quá nôn nóng.

“Thôi đi,” Daniel nói, nhưng bằng chất giọng thật dịu dàng, thật êm ái khiên Luce ngạc nhiên đến chấp hành vô điêu kiện.

“Tôi không hề nghĩ cậu ngốc.” Cậu ấy nhắm mắt lại. “Tôi luôn nghĩ cậu là người thông minh nhất tôi từng biết. Và tốt nhất. Và”—cậu nuốt khan, mở hai mắt nhìn thẳng vào cô—“là người con gái xinh đẹp nhất.”

“Xin lỗi?”

Cậu nhìn xa xăm ra biển. “Tôi chỉ là quá mệt mỏi rồi,” cậu nói. Có thể nghe rõ vẻ kiệt quệ trong giọng nói của cậu.

“Vì cái gì?”

Cậu nhìn cô chăm chú, trên khuôn mặt vẽ nên biểu cảm đau buồn nhất, như thể cậu vừa đánh mất thứ gì vô cùng quý giá. Đây chính là Daniel mà cô biết dù cô không thể giải thích được sao lại thế cũng như cảm giác đó từ đâu mà ra. Đây chính là một Daniel mà cô  mê đắm.

“Cậu có thể nói cho tôi,” cô thì thầm.

Cậu lắc đầu. Nhưng đôi môi cậu kề quá gần môi cô. Và ánh nhìn trong đôi mắt cậu ấy ẩn chứa sự cám dỗ chết người. Nó gần như, như thể cậu muốn cô chỉ cho cậu thấy làm thế nào trước vậy.

Cả người cô run rẩy trong hồi hộp khi cô kiễng chân, rướn người về phía cậu. Cô đặt tay lên má cậu, cậu chỉ chớp mắt chứ không động đậy. Cô cử động thật chậm, thật chậm như thể có thể dọa cậu giật mình, họ gần nhau đến nỗi thấy rõ đáy mắt của nhau, cô sát lại gần đôi mắt ấy hơn nữa và đặt môi mình lên môi cậu.

Cái chạm môi mềm mại, nhẹ tênh ấy lại chính là tất cả những gì kết nối họ với nhau nhưng, Luce cảm thấy trong cơ thể mình bừng lên một ngọn lửa chưa từng xuất hiện trước đây, và cô biết, cô cần nhiều-hơn-thế-này từ Daniel. Thật quá đáng nếu đòi hỏi cậu ấy có cùng cảm giác này với cô, ôm trọn cô trong vòng tay mình như cậu ấy từng làm vô số lần trong các giấc mơ của cô, đáp lại cô những nụ hôn đầy ham muốn, thật mạnh mẽ.

Nhưng cậu ấy đã làm vậy.

Hai cánh tay cứng cáp vòng ra sau ôm lấy eo cô. Cậu ép cô vào người mình và cô có thể cảm nhận được một chuỗi kết nối giữa hai cơ thể họ—chân quấn lấy chân, hông tựa vào hông, và hai lồng ngực phập phồng chống đỡ sức nặng của nhau. Daniel đẩy cô dựa vào thanh chắn, ghì chặt cô vào lòng cho đến khi cô không thể cử động được nữa, cho đến khi cậu để cô vào đúng nơi mà cô muốn. Chừng ấy hành động diễn ra liên tiếp nhưng không có lấy một giây ngừng nghỉ trên bờ môi chìm ngập trong đê mê của họ.

Sau đó, cậu mới thực sự đáp lại nụ hôn của cô, lúc đầu chỉ dịu dàng dè dặt, tạo nên những thanh âm nôn nóng đáng yêu phảng phất bên tai cô. Và rồi lần theo cằm xuống đến cổ cô, là một nụ hôn dài, ngọt và mượt, khiến cô khẽ rên lên, ngửa đầu ra sau. Cậu kéo nhẹ tóc cô và co mở mắt thoáng nhìn, trong một khắc, những ngôi sao sớm bắt đầu đâm chồi trên nền trời đêm. Cô cảm thấy mình ở gần với Thiên Đàng hơn bao giờ hết.

Cuối cùng, Daniel cũng đáp lại đôi môi của cô, hôn cô mãnh liệt đến vậy—mơn trớn bờ môi dưới của cô không ngừng rồi dùng lưỡi khéo léo tách hai hàm răng của cô. Cô mở miệng mình rộng hơn, liểu lĩnh để cậu thâm nhập càn quét, cũng không sợ lộ ra cho cậu biết cô khát khao cậu đến nhường nào. Điều đó là tương xứng hoàn hảo với nụ hôn cô khao khát được cậu đáp lại này.

Cô cảm nhận được cát trong miệng và dưới những ngón chân, cơn gió mặn nồng khiến da cô sởn gai ốc vì lạnh nhưng trái tim cô giờ đây ngập tràn trong cảm xúc ngọt ngào đầy mê hoặc.

Cô có thể, ngay tại khoảnh khắc này, chết vì Daniel.

Cậu đẩy cô ra, nhìn chằm chằm xuống khuôn mặt cô như thể muốn cô nói gì đó. Cô mỉm cười đáp lại và dịu dàng nhấm nháp bờ môi của cậu, dây dưa mãi không thôi. Cô biết không một từ nào, cũng không có cách nào tốt hơn để diễn tả hết thảy những cảm xúc trong cô, những điều cô muốn.

“Cậu vẫn còn ở đây,” cậu ấy thì thầm.

“Chúng không làm gì nổi tôi đâu.” Cô bật cười.

Daniel lùi lại một bước, nhìn cô bằng một ánh mắt tăm tối, nụ cười của cậu vụt tắt. Cậu bắt đầu đi tới đi lui trước mặt cô, tay ôm lấy trán.

“Sao vậy?” cô hỏi khẽ, kéo kéo tay áo cậu vậy nên cậu quay lại với một nụ hôn nữa. Cậu lướt những ngón tay trên khuôn mặt cô, luồn vào tóc cô rồi vòng ra sau cổ. Cứ như cậu muốn chứng minh cho cô thấy cô không hề mơ.

Phải chăng đây mới đích thực là nụ hôn đầu của cô? Cô không nghĩ mình nên tính Trevor vào cho nên theo cách nào đó thì nụ hôn này đích thực là đầu tiên. Và cô cảm thấy mọi thứ đúng là phải thế, như thể cô là định mệnh của Daniel và cậu ấy là dành cho cô. Mùi của cậu ấy . . . thật đẹp. Đôi môi của cậu ấy co vị ngọt đến nồng nàn. Cậu ấy cao và mạnh mẽ và . . .

Đang trượt khỏi vòng tay của cô.

“Cậu đi đâu vậy?” cô hốt hoảng hỏi.

Hai đầu gối khuỳnh xuống và cậu thả mình quỳ trong cát, người nhoài lên dựa vào thanh chắn bằng gỗ, cậu ngước mắt nhìn đăm đăm vào trời đêm. Nhìn dáng vẻ cậu lúc này, rất đau đơn.

“Em từng nói không gì có thể mang được em đi,” cậu nói, giọng thinh như không. “Nhưng chúng đã mang em đi. Có thể chúng chỉ tới muộn một chút thôi.”

“Chúng? Ai cơ?” Luce hỏi, nhìn quanh bãi biển bọc cát hoang vu. “Cam ư? Tôi nghĩ chúng ta đã bỏ cậu ấy lại rồi.”

“Không.” Daniel bắt đầu cất bước dọc theo lối đi gần thanh chắn. Cậu rùng mình. “Không thể nào.”

“Daniel.”

“Nó đang tới.” cậu thì thào.

“Cậu làm tôi sợ đấy.” Luce đuổi theo sau, cố bắt kịp cậu. Nhưng bỗng nhiên, cô có cảm giác cô biết cậu đang nói về điều gì mặc dù cô không hề muốn. Không phải Cam, mà là thứ gì đó, một mối họa khác đe doạ họ.

Luce thấy đầu mình trở nên mù mờ. Những từ ngữ của cậu như khắc khảm vào tâm trí cô, rung một một hồi chuông kỳ quái thức tỉnh cô thế nhưng lý giải đằng sau chúng lại hoàn toàn vượt quá trí nhớ cô. Như một góc nhỏ cuộn xoáy trong giấc mơ mà cô không thể nhớ nổi.

“Nói tôi nghe đi,” cô nói. “Cho tôi biết chuyện gì đang diễn ra.”

Cậu quay lại, gương mặt tái nhợt như những cánh mẫu đơn trắng, hai tay giơ lên như đầu hàng. “Tôi không biết phải làm sao để chấm dứt chuyện này,” cậu thì thầm. “Tôi không biết phải làm gì nữa rồi.”

[1] Nguyên bản beach grass hay marram là loại cỏ trồng bên các bờ biển nhằm ngăn biển xói mòn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.