SA NGÃ

Lượt đọc: 158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17. CUỐN SÁCH MỞ

❊ ❊ ❊

Luce ngã sụp xuống chiếc giường khiến tấm nệm lò xo cũ kỹ rung lên bần bật. Sau khi bỏ chạy khỏi nghĩa địa—và Daniel—cô gần như lấy hết sức bình sinh mà chạy về phòng. Cô thậm chí còn chẳng thèm bật đèn lên thế nên mới bị vấp mạnh chân vào ghế. Cô cuộn tròn người lại như quả bóng và nắm chặt bàn chân đau điếng. Ít nhất đó còn là nỗi đau thể xác mà cô có thể ứng phó được, thứ gì đó hiện hữu rõ ràng và thuộc về thế giới thực này. Cô mừng vì cuối cùng cũng được ở một mình.

Bỗng có tiếng gõ cửa phòng cô.

Cô còn chưa kịp định thần.

Luce mặc kệ tiếng gõ cửa. Cô không muốn gặp ai hết, và cho dù là ai đi nữa cũng sẽ biết mà bỏ đi. Lại một tiếng gõ nữa. Hơi thở nặng nề và khò khè, có cả tiếng hổn hển hắng giọng nữa.

Là Penn.

Cô không muốn gặp Penn vào lúc này. Cô càng không muốn tỏ ra điên rồ nếu phải cố giải thích tất cả sự việc xảy đển với cô tròng vòng hai mươi từ giờ trở lại đây hoặc phát điên lên mà cố trưng ra một bộ mặt thản nhiên như không và giấu nhẹm mọi chuyện đi.

Cuối cùng, Luce nghe thấy tiếng bước chân của Penn rời đi trên dãy hành lang. Cô thở phào một hơi mà ngay sau đó đã biến thành tiếng thút thít dai dẳng và cô độc.

Cô rất muốn trách Daniel vì đã công kích vào thứ cảm xúc mất-kiểm-soát bên trong cô này, và trong một chốc, cô thử mường tượng đến một cuộc sống không có cậu ấy. Ngoại trừ điều đó là không thể. Giống như việc cố nhớ lại ấn tượng đầu tiên về ngôi nhà sau khi bạn sống ở đó một thời gian dài. Daniel đối với cô, cũng đáng quý như vậy. Và giờ đây cô phải tìm bằng được cách hoá giải mọi chuyện kỳ quái mà cậu ấy nói với cô tối nay.

Nhưng chỉ mới nghĩ đến đó, cô đã lại quay cuồng trong những câu chuyện cậu kể về những khoảng thời gian họ ở bên trong trong quá khứ. Có thể Luce không nhớ chính xác được những khoảnh khắc cậu ấy miêu tả hay những địa danh cậu ấy nhắc đến, nhưng theo một cách kỳ lạ, những chuyện đó không gây ngạc nhiên là mấy. Tất cả những chuyện ấy lại có gì đó thân quen vô cùng.

Ví như chẳng hiểu sao cô luôn ghét quả chà là. Chỉ cần nhìn thấy chúng thôi, cô cũng có cảm giác buồn nôn rồi. Cô bắt đầu mè nheo là cô bị dị ứng cho nên mẹ cũng không nhét chúng vào bánh nướng nữa. Và cô lúc nào cũng van vỉ bố mẹ cho cô đến Brazil bằng mọi giá dù cô không thể giải thích được tại sao mình muốn tới đó. Lại còn những bông mẫu đơn trắng nữa chứ. Daniel từng đến bệnh viện tặng cô một bó mẫu đơn sau vụ cháy thư viện. Chúng luôn luôn có gì đó khác thường nhưng lại rất thân thuộc.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ phòng cô xám xịt màu chì chỉ còn vài áng mây trắng lững thững trôi qua. Phòng cô tối đen nhưng những bông hoa nở rộ nhạt nhòa bên bậu cửa sổ phòng cô lại lờ mờ nổi lên. Chúng ngụ ngay ngắn trong lọ đã một tuần nay rồi và không có lấy một cánh hoa héo úa.

Luce ngồi dậy và hít lấy mùi hương ngọt ngào của chúng.

Cô không thể trách cứ gì Daniel. Phải, đúng là chuyện cậu ấy kể nghe thật điên rồ nhưng cậu ấy cũng không làm gì sai—chính cô mới là ngươi hết lần này tới lần khác đến bên cậu ấy mà nói chắc rằng họ đã từng gặp nhau. Và không chỉ có vậy. Cô cũng chính là người nhìn thấy những cái bóng, là người luôn dính líu vào những cái chết của những người vô tội. Cô đã cố không nghĩ tới Trevor và Todd lúc Daniel bắt đầu nói về cái chết của chính cô—làm thế nào cậu ấy có thể nhìn cô chết nhiều lần đến thế. Nếu chẳng hay có thước nào đo được điều ấy thì Luce rất muốn hỏi xem liệu Daniel từng bao giờ có cảm giác phải chịu trách nhiệm chưa. Vì đã để mất cô. Liệu cuộc sống hiện thực của cậu ấy có đầy bí mật, xấu xa và hơn cả là cảm giác tội lỗi như cô phải đối mặt hàng ngày không.

Cô thả người ngồi thụt sâu xuống cái ghế tựa, bằng cách nào đó đã trôi tuột ra giữa căn phòng. Au. Khi lần xuống bên dưới, tay cô mò được vật gì đó cưng cứng mà cô vừa ngồi lên, một cuốn sách dày.

Luce lò dò đến bên tường và bật nhẹ công tắc đèn rồi nheo mắt trong ánh sáng huỳnh quang lờ nhờ. Cô chưa từng thấy cuốn sách trong tay mình trước đây. Nó có bìa màu xám nhợt với những góc sờn và lớp keo màu nâu vụn ra ở đáy của gáy sách.

Những người Giám sát: Thần thoại về Châu Âu thời kỳ Trung cổ.

Cuốn sách của tổ tiên nhà Daniel.

Nó nặng và ám mùi khói. Cô lôi tờ giấy nhắn được kẹp ở bìa trước cuốn sách.

Ừ, tớ đã tìm được chìa khoá phụ và vào phòng cậu mà không được phép. Xin lỗi nhé. Nhưng chuyện này là KHẨN CẤP!!! Và tớ không thể tìm được cậu ở đâu cả. Cậu đã đi đâu? Cậu cần phải xem cái này sau đó chúng ta cần họp mặt bàn bạc. Khoảng một giờ nữa tớ sẽ lại qua. Cứ cẩn thận ngâm cứu đi.

Chụt choẹt,

Penn

Luce để mẩu nhắn bên cạnh lọ hoa và mang cuốn sách lại giường. Cô ngồi xuống, hai chân đung đưa bên mép giường. Chỉ cầm cuốn sách trong tay thôi cũng khiến cô có một cảm giác kỳ lạ, ấm áp lan toả dưới làn da mình. Cuốn sách trong tay cô dường như có sức sống.

Cô mở nó ra, thấp thỏm xem có phải đọc những mục lục đầy những con chữ học thuật cứng nhắc hay đào bới trong mớ số trăng ở đằng sau trước khi tìm được bất cứ điều gì lờ mờ liên quan tới Daniel.

Cô chẳng cần giở quá trang tiêu đề là bao.

Dán bên trong bìa trước của cuốn sách là một bức hình cũ màu nâu đỏ. Đó là một tấm danh thiếp hình kiểu cổ, được in trên giấy nhũ vàng. Ai đó viết nguệch ngoạc bằng bút mực ở bên dưới: Helston, 1854 .

Một sức nóng truyền đi khắp làn da cô. Cô cởi phắt cái áo len đen qua đầu, chỉ mặc mỗi áo ba lỗ mà vẫn thấy nực.

Giọng nói của Daniel khi nãy vang vọng từ góc sâu nhất trong tâm trí cô. Tôi bị nguyền phải sống bất tử, cậu ấy đã nói vậy. Cứ mỗi mười bảy năm em lại xuất hiện. Em phải lòng tôi và tôi đến với em . Và nó giết chết em.

Trái tim cô đập mạnh.

Em là tình yêu của tôi, Lucinda . Với tôi, em luôn tồn tại.

Luce tìm thấy một bức hình được dán bên trong cuốn sách. Bố cô, một chuyên gia tìm tòi nghiên cứu nhiếp ảnh sẽ phải kinh ngạc về độ bảo trì quá tốt của tấm hình, giá trị của nó phải cao đến mức nào.

Luce, mặt khác, lại chăm chú ngắm những người bên trong bức hình. Bởi vì, nếu mọi lời mà Daniel nói không phải sự thật thì cái này cũng chẳng ío nghĩa lý gì hết cả.

Một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc cắt gọn nhạt màu và đôi mắt còn nhạt màu hơn, tư thế hết sức lịch thiệp trong chiếc áo vét đen phong độ. Chiếc cằm nghếch lên và hai bên gò má cương nghị khiến cho vẻ ngoài vốn đã thanh lịch của ông ta lại càng thêm cao quý, nhưng chính đôi môi của ông ta mới khiến Luce để ý. Chính xác là nụ cười của ông ta, kết hợp với ánh nhìn trong đôi mắt, chừng đó biểu cảm chính là những gì Luce đã thấy trong tất cả những giấc mơ của mình mấy tuần gần đây. Và, qua hai ngày nay, cô đã thấy tận mắt người thật.

Người đàn ông này giống y hệt Daniel. Là Daniel, người đã nói yêu cô—và rằng cô đã đầu thai hàng tá lần rồi. Là Daniel, người nói biết bao điều mà Luce không muốn nghe và rồi phải bỏ chạy. Là Daniel, người cô đã bỏ lại dưới gốc đào trong nghĩa địa.

Có lẽ họ chỉ giống hệt nhau vậy thôi. Một người họ hàng xa chẳng hạn, có khi chính là tác giả cuốn sách, người đã truyền lại gen của mình thẳng tắp xuống cho Daniel trong cây phả hệ của dòng họ cũng nên.

Ngoại trừ việc người đàn ông trong bức hình ngồi bên cạnh một phụ nữ trẻ trông cũng quen đến giật mình.

Luce gí sát cuốn sách vào mặt, mê mải ngắm chân dung người phụ nữ. Cô ấy mặc một bộ váy lụa bồng diềm xếp nếp màu đen, bó sát từ thân trên đến eo và phồng dần từng lớp rộng xuống bên dưới. Găng ống màu đen phủ kín đến hai cổ tay cô ấy, để lộ những ngón tay trần trắng nõn. Những chiếc răng nhỏ xinh hé lộ giữa đôi môi đang nở nụ cười nhã nhặn. Cô có làn da mịn và sáng hơn người đàn ông. Đôi mắt sâu thẳm được viền quanh bởi hàng lông mi dày. Suối tóc đen tuyền dày mượt dợn sóng đến tận thắt lưng.

Phải mất một lúc Luce mới nhớ mà thở ra nhưng vẫn không khỏi căng thẳng dán chặt mắt vào cuốn sách. Người phụ nữa trong bức hình này ư?

Là cô.

Hoặc Luce đúng và ký ức của cô về Daniel là từ chuyến đi bị lãng quên tới thành phố Savannah, nơi họ ăn vận sang trọng rồi chụp mấy kiểu ở Buồng Chụp Ảnh Tự Động Lấy Ngay mà cô không nhớ—hoặc là Daniel đã kể sự thật.

Luce và Daniel đã quen biết nhau lâu lắm rồi.

Từ những khoảng thời gian khác biệt hoàn toàn.

Cô thở không ra hơi nữa. Cả cuộc sống của cô chòng chành giữa những cơn sóng tâm tưởng dữ dội, mọi thứ đều biến thành những câu hỏi—những cái bóng đen đúa ghê tởm ám theo cô, cái chết khủng khiếp của Trevor, những giấc mơ.

Cô phải đi tìm Penn. Nếu có ai đó giải thích được tất thảy những chuyện vô lý này, thì đó chỉ có thể là Penn. Kẹp cuốn sách cổ bí hiểm đó dưới cánh tay, Luce rời phòng và phi như bay tới thư viện.

Thư viện thật ấm áp và vắng vẻ nhưng có gì đó trên những cái trần nhà cao vợi và những hàng kệ sách kéo dài như vô tận kia khiến Luce thấy thấp thỏm lo sợ. Cô nhanh chân bước tới bàn tiếp tân mới, trông vẫn thật khô khan và thiếu sức sống. Cô lướt qua những danh mục thẻ chưa dùng đến chồng đống ở đó và khu sách tham khảo dài dằng dặc cho tới khi đến được chỗ những chiếc bàn dài trong khu học nhóm.

Thay vì Penn, Luce lại thấy Arriane ở đó, đang chơi cờ vua với Roland. Cô nàng gác cả chân lên ghế và đội cái mũ lưỡi trai sọc. Tóc cô nàng ẹp dưới mũ và Luce lần nữa để ý thấy, lần đầu tiên kể từ sau buổi sáng hôm đó cắt tóc cho Arriane, vết sẹo bóng láng, trắng như cẩm thạch dọc dài trên cổ cô nàng.

Arriane đang tập trung cao độ vào bàn cờ. Một que sôcôla đang ngúng nguẩy giữa hai môi khi cô nàng suy tính nước đi tiếp theo. Roland thì xoắn xoắn mớ tóc xoăn của mình thành hai cái cu ở trên đầu. Cậu ta sắc mắt liếc dè chừng Arriane, ngón út gõ nhẹ vào một quân cờ.

“Chiếc tướng nhà cu,” Arriane mừng rỡ reo lên, gạt đổ quân vua của Roland vừa lúc Luce dừng lại trước bàn của họ. “Lululucinda,” Arriane ngân nga, mắt ngước lên nhìn. “Cậu chơi trốn tìm với tớ đấy phỏng.”

“Không phải đâu.”

“Tớ có nghe nói một số chuyển về cậu,” Arriane nói khiến Roland phải ngẩng đầu lên chăm chú nghe. “Không nhiều lời, không viện cớ. Thế có nghĩa là ngồi xuống và khai ra. Mau.”

Luce gì chặt cuốn sách vào trước ngực. Cô không muốn ngồi xuống. Cô muốn lùng sục khắp cái thư viện này để mà tìm Penn. Cô không thể nói chuyện gì với Arriane được—nhất là trước mặt Roland đang dọn mớ đồ của cậu ta lấy chỗ trống bên cạnh cho cô ngồi.

“Cùng ngồi đi,” Roland lên tiếng.

Luce miễn cường ngồi xuống mép ghế. Cô sẽ chỉ ngồi lại mấy phút thôi. Đúng là đã mấy ngày nay cô không gặp Arriane và xét theo tình cảnh bình thường thì cô thật sự thấy nhớ phong cách kỳ lạ của cô bạn này.

Nhưng hiện tại hoàn toàn không phải tình cảnh bình thường và Luce cũng không thể nghĩ đến chuyện gì hơn ngoại trừ tấm hình trong cuốn sách.

“Vì tớ vừa xử món cờ vua với Roland xong nên chúng ta chơi trò mới nào. Trò ‘ai đã thấy bức ảnh phạm tội của Luce hôm trước’ thế nào?” Arriane châm chọc, bắt chéo hai tay lên bàn.

“Cái gì?” Luce nhảy dựng lên. Cô đè chặt tay xuống bìa cuốn sách, cảm thấy rõ sự căng thẳng của mình bao trùm bầu không khí. Đáng lẽ ra cô không nên mang bức hình tới đây.

“Cho cậu đoán ba lần,” Arriane đảo mắt, nói như hạ lệnh. “Molly đã chộp được cảnh cậu lên một con xe đen ngày hôm qua sau giờ học.”

“À.” Luce thở dài.

“Nó định mách lẻo với Randy,” Arriane tiếp tục. “May mà tớ ra tay kịp thời. Hừm.” Cô nàng bật tay tanh tách. “Nào, giờ thì phiền cậu báo ân lại bằng cách nói cho tớ nghe—họ bắt cậu đi gặp bác sỹ tâm thần ngoài trường à?” Cô nàng hạ thấp giọng xuống mức thì thào và gõ gõ bộ móng xuống mặt bàn. “Hay là cậu trốn đi gặp người yêu hử?”

Luce liếc nhìn Roland, kẻ đang ngồi yên lặng nhìn cô.

“Đều không phải,” cô thành thật. “Tớ chỉ ra ngoài một lát để nói chuyện với Cam. Nó không hẳn là—”

“Bingo! Trả tiền đi, Arri,” Roland cười nhăn nhở, kêu lên. “Nợ tớ mười đô nhá.”

Quai hàm Luce trễ xuống.

Arriane vỗ vỗ tay cô an ủi. “Không có gì to tát đâu, bọn này chỉ cá cược một tí cho xôm chuyện thôi mà. Tớ cá là cậu trốn đi với Daniel. Roland thì chọn Cam. Cậu hại ngân khố của tớ rồi đấy Luce. Tớ không thích thế đâu.”

“Tớ cũng có gặp Daniel mà,” Luce nói, cũng không biết vì sao cô lại cảm thấy cần đính chính lại chuyện đó. Chẳng nhẽ cuộc đời họ chẳng còn gì hay ho để làm hơn là túm tụm tán phét xem cô làm gì khi rảnh à?

“Ô,” Roland kêu lên thất vọng. “Ly kỳ rồi đây.”

“Roland.” Luce quay sang cậu ta. “Tớ muốn hỏi cậu vài điều.”

“Cứ nói đi.” Cậu ta rút ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút từ trong túi chiếc áo sọc đen trắng của mình. Cậu ta cầm bút thẳng trên cuốn sổ như một anh bồi chực ghi yêu cầu của khác hàng. “Cậu muốn gì nào? Cà phê? Rượu? Tớ chỉ lấy mấy thứ khó nhằn vào thứ Sáu hàng tuần thôi nhé. À, hay cậu muốn tạp chí đồ trụy?”

“Chuốc lá?” Arriane xung ý kiến, ngọng líu ngọng lô vì mải nhai que sôcôla trong miệng.

“Không.” Luce lắc đầu. “Không phải mấy thứ đó.”

“Được rồi, vậy là yêu cầu đặc biệt. Tớ để danh mục đồ trong phòng rồi.” Roland nhún vai. “Cậu có thể qua đó xem sau—”

“Tớ không cần cậu lấy gì cho tớ cả. Tớ chỉ muốn biết—” Cô nuốt khan. “Cậu là bạn của Daniel đúng không?”

Cậu ta lại nhún vai. “Tớ không ghét con trai.”

“Nhưng cậu có tin cậu ấy không?” cô hỏi. “Ý tớ là nếu cậu ấy nói với cậu điều gì đó nghe thật điên rồ, làm sao cậu có thể tin cậu ấy chứ?”

Roland nheo mắt nhìn cô, dường như bị khựng lại trong giây lát nhưng Arriane đã nhanh như cắt nhảy lên bàn ngồi, chân đung đưa bên cạnh Luce. “Vậy chính xác thì chúng ta đang nói về cái gì đây?”

Luce đứng dậy. “Thôi bỏ đi.” Lẽ ra cô không nên đề cập đến chuyện này. Cả mớ hỗn loạn những chi tiết vụn vặt cứ cùng lúc ập đến cô. Cô vớ lấy cuốn sách trên bàn. “Tớ phải đi đây,” cô nói. “Xin lỗi đã làm phiền.”

Cô đẩy cái ghế vào và bỏ đi. Bước chân cô nặng nề mà lại như mơ hồ, đầu cô đã quá tải rồi. Một luồng gió khẽ thổi qua khiến phần tóc phía sau gáy cô phập phồng, cô liền dáo dác nhìn ngó xem có phải những cái bóng không. Chẳng có gì hết. Chỉ là cái cửa sổ cao tít gần trần thư viện để mở. Chỉ là một chiếc tổ chim nhỏ xíu rúc trong góc mở hẹp của cửa sổ. Đưa mắt rà soát khắp thư viện lần nữa, Luce mới thấy thật khó để tin vào đôi mắt mình. Chẳng có dấu hiệu nào của chúng cả, không thấy những cái tua đèn xì ghê tởm hay cả mảng trời xám xịt khuấy động đến rùng rợn ở trên đầu—nhưng Luce có thể cảm nhận được sự nghẹt thở đặc trưng của chúng, gần như ngửi được mùi lưu huỳnh mằn mặn của chúng ở trong không khí. Chúng ở đâu nếu không theo ám cô? Cô luôn nghĩ đến chúng mỗi khi phải ở một mình. Cô chưa từng nghĩ xem liệu những cái bóng có đi đến những nơi khác, làm những chuyện khác—dằn vặt những người khác hay không. Có phải Daniel cũng nhìn thấy chúng không?

Rẽ vào góc phòng thẳng tới những buồng máy tính ở cuối thư viện, Luce cứ nghĩ sẽ tìm thấy Penn ở đó, cô đi nhanh và va mạnh vào cô Sophia. Hai người đều suýt ngã, cô Sophia phải túm lấy Luce để giữ thăng bằng. Cô ấy mặc một chiếc quần jean thời trang và áo cánh dài màu trắng với một chiếc áo len đỏ đính hột cườm quấn quanh vai. Gọng kính kim loại ánh xanh gắn với một sợi dây xỏ hột cườm nhiều màu vòng quanh cổ. Luce ngạc nhiên khi nhận thấy lực bàn tay của cô ấy thật mạnh.

“Xin lỗi cô,” Luce lẩm bẩm.

“Sao thế, Lucinda, có chuyện gì à?” Cô Sophia áp bàn tay lên trán Luce. Mùi phấn rôm trẻ em từ hai tay cô ấy xộc vào mũi Luce. “Trông em không được khoẻ.”

“Luce nuốt khan, ước rằng mình đừng có phát khóc lên chỉ vì cô quản thư tỏ ra quan tâm đến mình. “Em không khoẻ.”

“Cô biết mà,” cô Sophia nói. “Em không lên lớp hôm nay và cũng không tham dự buổi Giao lưu tối quan. Em có cần đi khám bác sỹ không? Nếu cái hộp đồ y tế của cô không bị cháy ra tro thì cô đã cho em cặp nhiệt độ ngay được rồi.”

“Không, vâng, em không biét nữa.” Luce giơ cuốn sách ra trước mặt cô quản thư và dự định nói với cô Sophia mọi chuyện, bắt đầu từ đầu là từ khi nào đây?

Chỉ là, cô thấy không cần thiết. Cô Sophia liếc cuốn sách một cái, thở dài và trao cho Luce ánh mắt thống hiểu. “Cuối cùng thì em cũng tìm ra nó, phải không? Lại đây, chúng ta nói chuyện.”

Đến cả cô quản thư cũng biết nhiều hơn Luce về cuộc sống của chính cô. Những kiếp sống ư? Cô không thể hiểu nổi nó thì có ý nghĩa gì và làm sao lại có thể như vậy được.

Cô đi theo cô Sophia tới một chiếc bàn ở góc cuối khu tự học. Liếc qua, cô vẫn có thể nhìn thấy Arriane và Roland từ đây nhưng chí ít họ cũng không thể nghe được gì từ đấy.

“Làm thế nào em tìm được đến tận cuốn sách này?” Cô Sophia vỗ vỗ tay Luce và đẩy gọng kính của mình lên. Đôi con ngươi nhỏ như hai viên ngọc trai đen hấp háy đằng sau cặp kính. “Đừng lo. Em không gặp rắc rối gì đâu, em thân mến.”

“Em không biết nữa. Penn và em đã đi tìm nó. Thật là ngu ngốc. Chúng em nghĩ tác giả cuốn sách này hẳn có họ hàng gì đó tới Daniel nhưng cũng không chắc lắm. Cứ khi nào chúng em đi tìm nó thì nó lại đang ở diện bị kiểm tra. Rồi thì, tối nay em về phòng, Penn đã để nó lại trong phòng em—”

“Vậy là Pennyweather cũng biết về nội dung của nó à?”

“Em không biết,” Luce lắc đầu nói. Cô có thểm cảm thấy mình đang huyên thuyên nhưng lại không thể bắt bản thân im đi được. Cô Sophia giống như một người bà thông tuệ và lập dị mà Luce chưa từng có. Người bà thật sự của cô thì lúc nào cũng chỉ chăm chăm một mong ước được mua sắm thả phanh trong cửa hàng tạp hoá. Hơn nuẽa, cảm giác được nói hết ra với một ai đó thật tuyệt. “Em vẫn chưa tìm thấy bạn ấy, chỉ vì em đi gặp Daniel và thường thì cậu ấy hành xử rất kỳ quặc nhưng tối qua cậu ấy lại hôn em và chúng em ở bên ngoài cho đến khi—”

“Gượm đã, em thân mến,” cô Sophia nói, có chút cao giọng, “nhưng em vừa mới nói Daniel Grigori đã hôn em ư?”

Luce bịt miệng bằng cả hai tay. Cô không thể tin là mình lại lỡ miệng nói ra chuyện đó với cô Sophia. Hẳn cô đã mất tự chủ thật rồi. “Em xin lỗi, chuyện đó quả thật là ko đúng đắn. Và thật đáng xấu hổ. Em cũng không biết sao mình lại làm thế.” Cô lấy tay quạt quạt hai má nóng bừng.

Trời cũng đã về khuya. Đi quang qua khu tự học, Arriane oang oang nói với Luce, “Cám ơn vì đã nói với tớ!” Mặt cô nàng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nhưng cô Sophia kéo sự chú ý của Luce về với mình khi cô ấy lấy cuốn sách trong tay Luce. “Nụ hôn của em và Daniel không đơn thuần chỉ là ‘không đúng đắn’, em thân mến, nó thường là bất khả thi.” Cô ấy vuốt cằm và ngước mắt nhìn trần nhà. “Vậy có nghĩa . . . ôi, không lẽ nào lại . . .”

Những ngón tay của cô Sophia bắt đầu thoăn thoắt lật giở cuốn sách, dò từng trang với một tốc độ phi thường.

“Cô nói ‘thường thì’ là có ý gì ạ?” Luce chưa từng cảm thấy xa rời cuộc sống thực tại như thế này.

“Quên nụ hôn đi.” Cô Sophia vẫy vẫy tay trước mặt Luce khiến cô sửng sốt. “Còn chưa qua một nửa chuyện. Nụ hôn chẳng có ý nghĩa gì trừ phi . . .” Cô ấy lẩm nhẩm một mình rồi lại quay về với việc dò những trang sách.

Cô Sophia biết gì chứ? Nụ hôn của Daniel là tất cả đối với cô. Luc mông lung dõi theo những ngón tay bay của cô Sophia cho đến khi một trang sách đập vào mắt cô.

“Lật lại,” Luce kêu lên, giơ tay ngăn cho cô Sophia dừng lại.

Cô Sophia từ từ ngả người sang ngó khi Luce lật lại những trang sách mỏng, phai. Đây rồi. Cô áp tay mình lên tim. Ở lề trang sách có hàng loạt những bức vẽ phác thảo bằng loại mực đen nhất. Phác hoạ qua loa nhưng được vẽ bởi một đôi tay hào hoa, khéo léo. Bởi một người thực sự tài ba. Luce đưa những ngón tay chạm vào những hình vẽ phác đó, lướt theo từng đừng nét của chúng. Những đường cong trên bờ vai người phụ nữ, nhìn từ đằng sau, mái tóc cô ấy được búi thấp. Hai đầu gối trần mềm mại bắt chéo lên nhau, kéo lên cái eo thon mờ ảo. Cổ tay thon dài chìa ra một bàn tay đầy những cánh hoa mẫu đơn trắng, to.

Những ngón tay Luce bắt đầu run rẩy. Một cục ứ nghẹn đang dâng lên trong cổ họng cô. Cô không biết tại sao thứ này, vượt qua cả những chuyện cô được mắt thấy tai nghe hôm nay, lại đẹp—lại bi đến vậy—đủ khiến nước mắt cô trào ra. Bờ vai, đầu gối, eo thon này... tất cả đều là của cô. Và cô biết—hết thảy những đường nét này đều do chính tay Daniel họa.

“Lucinda.” cô Sophia trông rất lo lắng, từ từ dịch chiếc ghế ra khỏi bàn. “Em—em vẫn thấy ổn đấy chứ?”

“Ôi, Daniel,” Luce thì thào, bỗng dưng muốn được ở bên cậu ấy ghê gớm. Cô gạt nước mắt.

“Hắn ta bị nguyền rủa, Lucinda,” cô Sophia đột nhiên nói bằng một giọng lạnh lùng. “Cả hai người các ngươi.”

Nguyền rủa. Daniel cũng từng nói cậu ấy bị nguyền rủa. Suy cho cùng mọi chuyện cậu ấy nói cũng chỉ có từ này là điểm chính. Nhưng cậu ấy ám chỉ bản thân. Chứ không phải cô.

“Nguyền rủa ư? Luce nhắc lại vu vơ. Chỉ là, cô không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì nữa. Những gì cô muốn làm bây giờ là đi tìm cậu ấy.

Cô Sophia búng tay cái tách trước mặt Luce. Luce chạm phải đôi mắt của cô Sophia, chầm chậm, uể oải, ánh cười mơ màng.

“Ngươi vẫn chưa thức tỉnh hoàn toàn,” cô Sophia lẩm bẩm. Cô ấy đóng cuốn sách lại thật mạnh, khiến Luce định thần lại và rồi đặt tay lên mặt bàn. “Cậu ta có nói gì với em nữa không? Sau khi hôn ấy mà?”

“Cậu ấy nói với em,” Luce mở miệng. “Nghe rất điên rồ.”

“Mọi chuyện vẫn thường như vậy.”

“Cậu ấy nói hai chúng em, chúng em là một đôi tình nhân bất hạnh.” Luce nhắm chặt mắt, nhớ lại hàng dài những chuyện ở nhiều kiếp trước mà cậu ấy kể. Lúc đầu cái suy nghĩ đó khiến cô thấy xa lạ nhưng bây giờ cô thấy mình dần quen với nó, cô nghĩ đây hẳn là một chuyện tình lãng mạn nhất từng có trong lịch sử nhân loại. “Cậu ấy nói về tất cả những khoảng thời gian chúng em yêu nhau, ở Rio và Jerusalem, ở Tahiti—”

“Đúng là nghe có hơi điên thật,” cô Sophia nói. “Vậy là, tất nhiên, em sẽ không tin cậu ta chứ hả?”

“Ban đầu thì em không tin,” Luce nói, nhớ lại về sự nóng nảy bất đồng của hai người họ dưới gốc cây đào. “Cậu ấy mở màn bằng việc lôi Kinh thánh ra, khiến bản năng của em trỗi dậy, em không muốn nghe—” Cô căn vào lưỡi. “Không có ý gì đâu ạ. Ý em là, em nghĩ lớp học của cô rất hay.”

“Không cần phải thế. Người ta vẫn thường rụt rè né tránh những quan điểm đạo đức tôn giáo ở lứa tuổi của em mà. Em cũng như mọi người thôi, Lucinda.”

“Ồ.” Luce bẻ khớp tay. “Nhưng em không có quan điểm đạo đức tôn giáo. Bố mẹ em không tin vào nó nên—”

“Ai cũng có có niềm tin vào một thứ gì đó. Chắc em cũng đã làm lễ rửa tội rồi chứ?”

“Chưa ạ, nếu cô không tính cái bể bơi được xây dưới khu cầu nguyện của nhà thờ đằng kia,” Luce bẽn lẽn nói, trỏ ngón cái ngược về phía nhà thể chất của trường Kiếm và Thánh Giá.

Đúng là cô có mừng lễ Giáng sinh, cô cũng tới nhà thờ ít lần, và kể cả cuộc sống của cô khiến chính cô và những người quanh cô phải khổ sở thì cô vẫn tin tưởng rằng có ai đó hoặc điều gì đó ngoài kia đáng để tin vào. Với cô thì chỉ cần chừng đó là đủ rồi.

Qua căn phòng, cô nghe thấy tiếng động lớn. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy Roland ngã khỏi ghế. Lần cuối cô liếc nhìn sang đó, cậu ta đang ngả người ra, ngồi bấp bênh bằng hai chân sau của cái ghế và bây giờ xem ra trọng lực trái đất đã chiến thắng.

Khi cậu ta laọng choạng suýt ngã, Arriane đã chạy lại giúp. Cô nàng nhìn qua chỗ Luce và vẫy tay loạn xạ. “Cậu ta ổn!” cô nàng kêu lên vui mừng. “Dậy đi!” cô nàng nói rõ to với Roland.

Cô Sophia vẫn ngồi im với hai tay đặt trên đùi dưới gầm bàn. Cô ấy hắng giọng vài lần, lật lại bìa trước của cuốn sách và lướt tay qua tấm hình rồi nói, “Cậu ta còn tiết lộ thêm gì nữa không? Em có biết Daniel là ai không?”

Từ từ ngồi thẳng lại trên ghê, Luce hỏi lại, “Cô biết ạ?”

Cô quản thư nói giọng cứng nhắc. “Tôi nghiên cứu về mấy thứ này. Tôi là một học giả. Tôi không vướng mắc vào những vấn đề tầm thường của trái tim.”

Đó là những lời cô Sophia nói—những mọi thứ từ tĩnh mạch đang dập dọc cổ cô ấy cho đến những giọt mồ hôi lấp lánh không thấy rõ lấm tấm trên trán cô ấy nói với Luce rằng câu trả lời cho câu hỏi của cô là phải .

Trên đầu họ, chiếc đồng hồ cổ khổng lồ màu đen đã điểm đến số mười một. Chiếc kim giây run rẩy nỗ lực chạy về đúng chỗ của nó. tiếng chuông điểm giờ vang lên thật lâu, chen ngang vào cuộc nói chuyện của họ. Luce chưa từng để ý tiếng đồng hồ lại to đến thế. Lúc này, cứ mỗi tiếng chuông lại khiến cô nhức nhối. Cô đã không ở bên Daniel quá lâu rồi.

“Daniel nghĩ rằng . . . ,” Luce bắt đầu nói. “Tối qua, lúc chúng em trao nhau nụ hôn đầu, cậu ấy nghĩ em sẽ chết.” Cô Sophia trông không có vẻ gì ngạc nhiên như Luce tưởng. Luce lại bẻ khớp tay. “Nhưng điều đó thật điên rồ, phải không ạ? Em chẳng biến đi đâu hết.”

Cô Sophia tháo kính xuống và day day hai con mắt nhỏ tin hin của mình. “Chỉ bây giờ thôi.”

“Ôi Chúa ơi,” Luce thì thào, cảm nhận thấy một cơn hãi hùng y như lúc cô phải bỏ lại Daniel ở nghĩa địa. Nhưng sao lại thế? Có điều gì đó cậu ấy chưa nói với cô—điều gì đó mà cô biết nó có sức mạnh khiến cô hoặc là sợ hãi gấp bội hoặc là bớt sợ hơn. Điều gì đó cô biết là đã tồn tại sẵn trong mình nhưng cô lại không tin vào nó. Sẽ không tin cho đến khi cô thấy lại khuôn mặt của cậu ấy.

Cuốn sách vẫn để mở lộ ra tấm hình. Trên đó, nụ cười của Daniel trông thật lo âu, như thể cậu ấy biết—vì cậu ấy nói mình luôn như vậy—cái gì đang lẩn khuất quanh đó. Cô không thể tưởng tượng nổi cậu ấy còn phải trải qua những gì lúc này. Để mở lại trang sử thần bí lạ kỳ mà họ đã sẽ chia với nhau—chỉ để nhận lại phản ứng kịch liệt của cô. Cô phải đi tìm cậu ấy.

Cô đóng cuốn sách lại và kẹp nó dưới cánh tay mình. Rồi cô đứng dậy và đẩy ghế vào.

“Em định đi đâu?” Cô Sophia lo lắng hỏi.

“Tìm Daniel.”

“Tôi sẽ đi với em.”

“Không,” Luce lắc đầu, hình dung ra cảnh mình chạy đến ôm choàng lấy Daniel với cô quản thư của trường chạy theo phía sau. “Cô không cần phải đi đâu ạ. Thật sự không cần.”

Cô Sophia đang tất bật với việc cúi xuống buộc lại dây hai chiếc giày của mình. Rồi cô ấy đứng lên và đặt một tay lên vai Luce.

“Tin tôi đi,” cô ấy nói, “Tôi nên đi. Trường Kiếm và Thánh Giá nổi tiếng với tinh thần bảo vệ học viên. Em không nghĩ là chúng tôi lại để học viên tùy ý chạy quanh trường vào giờ này chứ?”

Luce đành miễn cưỡng dẫn cô Sophia cùng đi đến cổng trường. Cô âm thầm rền rĩ. Sao không mang nốt toàn bộ người trong trường đi cùng luôn, để mọi người tha hồ hưởng thụ vở kịch vui này? Molly thì có thể chụp ảnh, Cam đánh nhau thêm trận nữa. Sao không bắt đầu luôn tại đây đi, rồi kéo Arriane với Roland vào—cô nhận ra khi ngước lên nhìn, hại người bọn họ đã biến mất.

Cô Sophia, sách cầm trong tay, đã hăm hở dẫn đầu tới cửa trước của thư viện rồi. Luce phải chạy theo bắt kịp cô ấy, vụt nhanh qua khu danh mục thẻ, tấm thảm Ba Tư bị cháy xém cạnh bàn tiếp tân và những khung kính chứa đầy hiện vật của cuộc Nội Chiến ở khu vực đặc biệt bên chái phía đông, nơi cô nhìn thấy Daniel vẽ khu nghĩa địa vào đêm đầu tiên cô tới thư viện này.

Họ bước ra ngoài màn đêm ẩm ướt. Một đám mây vương qua che phủ mặt trăng và cả ngôi trường chìm trong bóng tối đen đặc. Rồi như thể trong tay có la bàn, Luce cảm thấy mình được dẫn thẳng tới những cái bóng. Cô biết chính xác chúng đang ở đâu. Không phải trong thư viện nhưng cũng không xa đây lắm.

Cô cũng không thể trông thấy chúng nhưng cô có thể cảm nhận được chúng, đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Một cảm giác ngứa ngáy, ghê sợ, ám ảnh bao trùm làn da cô, thấm vào tận xương cốt và máu cô giống như axit. Lẩn khuất sục xạo rồi kết tụ lại khiến cả khu nghĩa địa—và cả khu phía sau đó—nồng nặc mùi lưu huỷnh tanh hôi của chúng. Chúng hiện giờ đã trở nên to hơn, mạnh hơn trước rồi. Dường như không khí trong cả ngôi trường giờ đây đã ám thứ mùi mục rữa hôi hám ghê tởm của chúng.

“Daniel ở đâu?” Cô Sophia lên tiếng hỏi. Luce nhận ra rằng mặc dù cô quản thư biết kha khá về chuyện quá khứ nhưng gần như mù tịt về những cái bóng. Điều này khiến Luce cảm thấy sợ hãi và cô độc, cảm thấy phải chịu trách nhiệm với bất cứ chuyện gì có thể xảy ra.

“Em không biết,” cô nói, cảm thấy như không thể hít thở đủ oxy trong bầu không khí ngột ngạt, nhầy nhụa đêm nay. Cô không muốn nói những điều mà cô biết sẽ đưa họ đến gần hơn—rất gần—với mọi thứ đe doạ đến cô. Nhưng cô phải đến bên Daniel. “Em bỏ cậu ấy lại nghĩa địa.”

Họ nhanh chân băng qua bãi sân trường, tránh những vũng bùn còn đọng lại từ trận mưa rào hôm trước. Chỉ còn vài ngọn đèn sáng trong khu ký túc xá phía bên phải họ. Qua những ô cửa sổ có chấn song, Luce nhìn thấy một đứa con gái mà cô biết đang mê mải đọc một cuốn sách. Họ học cùng mấy lớp buổi sáng. Cô ta có vẻ ngoài trông khắc khổ với cái mũi xỏ khuyên và tiếng nhảy mũi nhỏ xíu—nhưng Luce chưa từng nghe cô ta nói chuyện. Cô không thể biết nổi cô ta đang đau khổ dằn vặt hay vui sướng hưởng thụ cuộc sống nữa. Luce tự ngẫm vào giây phút này: Nếu cô được đổi vị trí với cô gái đó—người chẳng bao giờ phải lo nghĩ về kiếp trước của mình, hay những cái bóng ma quỷ, hay về cái chết của hai cậu trai vô tội—liệu cô có đổi không?

Khuôn mặt của Daniel—cái cách khuôn mặt ấy tắm trong thứ ánh sáng tím dịu nhẹ khi cậu ẵm cô về phòng sáng nay—hiện ra trước mắt cô. Mái tóc vàng óng của cậu. Ánh mắt dịu dàng mà tinh tường của cậu. Cái cách môi cậu chạm vào cô mang cô rời xa khỏi mọi bóng tối. Vì cậu ấy, cô có thể chịu đựng tất cả những chuyện này, thậm chí hơn thế nữa cũng được.

Chỉ là, nếu cô biết hơn thế nữa là hơn bao nhiêu.

Cô và cô Sophia đi nhanh về phía trước, qua những dãy ghế khán đài cọt kẹt trên bãi sân, rồi qua cả sân bóng. Cô Sophia quả thực sung sức. Luce sẽ thấy lo ngại về tốc độ của họ nếu người phụ nữ này không chạy trước cô mấy bước.

Luce kéo lê đôi chân mình. Nỗi sợ phải đối mặt với những cái bóng giống như một cơn cuồng phong thổi ngược từ từ cản cô lại. Và khi cô còn trụ lại được thì một trận lợm giọng ào ạt dâng lên cho cô biết rằng cô vừa vặn nhìn thấy những thứ tăm tối kia có thể làm được những trò gì.

Tại cổng nghịa đại, hai cô trò dừng lại. Luce run rẩy, tự ôm chặt lấy người, thảm bại trong việc che giấu nỗi sợ của bản thân. Một cô gái đang đứng quay lưng lại với họ, nhìn chằm chằm xuống khu mồ mả bên dưới.

“Penn!” Luce gọi, vui mừng vì tìm thấy bạn mình.

Khi quay lại với họ, mặt Penn nhìn tái mét. Cô nàng mặc một chiếc áo gió màu đen, bất chấp trời nóng, cặp kính của Penn mờ đi dưới làn hơi nước vì độ ẩm quá cao. Penn đang run rẩy, hệt như Luce.

Luce thở hổn hển. “Có chuyện gì vậy?”

“Tớ tới tìm cậu,” Penn nói, “và rồi một đám người chạy đằng này. Họ chạy xuống đây.” Cô nàng chỉ về phía những cánh cổng. “Nhưng tớ kho-o-ông thể.”

“Cái gì vậy?” Luce hỏi. “Cái gì ở dưới đó?”

Nhưng kể cả có hỏi, cô cũng biết cái gì ở dưới đó, cái mà Penn không bao giờ có thể thấy. Nhưng cái bóng đen đặc quánh đang dụ dỗ Luce đến với chúng, và Luce thì hoàn toàn cô độc.

Penn chớp mắt lia lịa. Cô nàng trông vô cùng khiếp hãi. “Không biết,” cuối cùng cô nàng cũng lên tiếng. “Ban đầu tớ nghĩ đó là pháo hoa. Nhưng chẳng có gì bắn lên trời cả.” Penn rùng mình. “Có gì đó rất tồi tệ sắp xảy ra. Tớ không biết đó là gì nữa.”

Luce hít vào một hơi và ho sặc sụa vì hít phải một bụm lớn lưu huỳnh. “Làm sao, Penn? Làm thế sao mà cậu biết?”

Cánh tay Penn rung lên dữ dội khi cô nàng chỉ tay xuống vùng trũng trung tâm của khu nghĩa địa. “Nhìn thấy cái đó không?” cô nàng nói. “Có gì đang lập lòe dưới đó.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.