Luce đứng tần ngần tại hai ngả đường, một rẽ sang nghĩa địa ở phía bắc trường và hai là rẽ sang hồ nước nằm phía nam trường. Mới chập tối và những công nhân xây dựng cũng đã về nghỉ hết rồi. Những vệt sáng cuối ngày rải rác rọi qua những tán sồi đằng sau khu nhà thể chất, ngả những đốm sáng và đổ bóng dài trên con đường cỏ dẫn tới hồ nước. Như thể mời gọi Luce đi theo hướng đó. Cô không chắc mình sẽ đi bên nào. Hai tay cô nắm chặt hai bức thư.
Bức thứ nhất, của cam, là bức thư xin lỗi mà cô mong đợi và lời khẩn thiết xin cô gặp cậu sau giờ học để giải thích mọi chuyện. Bức thứ hai, từ Daniel, không gì hơn ngoài một cậu cụt lủn “Gặp tôi tại hồ nước.” Cô không thể đợi thêm được nữa. Môi cô vẫn còn nóng ran vì nụ hôn tối qua của họ. Tâm trí cô không sao quên được những ngón tay cậu luồn vào tóc mình hay đôi môi cậu lướt trên cổ mình.
Những mảnh ký ức còn lại sau đó mơ hồ hơn, như chuyện gì đã diễn ra sau khi cô ngồi bên Daniel trên bờ biển. So với cái cách đôi tay cậu ham muốn cô thể cô chưa đầy mười phút trước, Daniel sau đó gần như kinh hãi không muốn chạm đến cô.
Không gì kéo được cậu ấy ra khỏi trạng thái mụ mị đó. Cậu cứ luôn miệng lẩm bẩm cùng một điều gì đó—“Có chuyện gì đó đã xảy ra. Có gì đó đã thay đổi”—và nhìn cô chằm chằm với nét bi thương in sâu trong mắt, cứ như cô là người nắm giữ câu trả lời, cứ như cô hiểu cậu đang nói cái gì vậy. Cuối cùng thì cô buồn ngủ quá, ngả đầu vào vai cậu, mắt lim dim hướng về phía mặt biển tinh khôi.
Mấy tiếng sau cô tỉnh lại thì cậu đã ẵm cô đi lên những bậc thang về phòng cô trong ký túc xá. Cô giật mình nhận ra mình đã ngủ suốt chặng đường về trường—và còn giật mình hơn bởi thứ ánh sáng dịu nhẹ kỳ lạ trên dãy hành lang. Nó đã quay lại. Ánh sáng của Daniel. Thứ ánh sáng mà cô thậm chí còn không biết cậu ấy có nhìn thấy không.
Mọi thứ quanh họ như đãm trong thứ ánh sáng tím êm dịu đó. Những ô cửa cửa dán đề-can, tranh ảnh đủ kiểu của các học viên khác như khoác lên mình màu của ánh đèn nê-ông. Những viên đá lát sàn xám xịt dường như cũng tỏa sáng. Ô cửa sổ nhìn về hướng nghĩa chiếu thứ ánh sáng tím nhẹ ấy lên nền trời bên ngoài lờ mờ lấp ló những tia nắng sớm đầu tiên. Hết thảy những cảnh tượng đó đều bị nhãn xà săm soi.
“Chúng ta tiêu rồi,” cô thì thào bằng giọng nửa nơm nớp nửa ngái ngủ.
“Tôi không ngại mấy cái nhãn xà đó đâu,” Daniel bình thản nói, nhìn theo ánh mắt cô về phía mấy cái camera. Mới đầu, giọng cậu thật nhẹ nhàng nhưng sau đấy cô bắt đầu băn khoăn về âm điệu bứt rứt trong giọng nói của cậu: Nếu Daniel không lo ngại nhãn xà ắt hẳn cậu ấy đang lo lắng chuyện khác.
Khi đặt cô nằm xuống giường, cậu phớt nhẹ một nụ hôn lên trán cô và rồi thở thật sâu. “Đừng biến mất trước mắt tôi.” cậu nói.
“Không có cửa đâu.”
“Tôi nói nghiêm túc đấy.” Cậu nhắm mắt lại một hồi lâu. “Giờ thì nghỉ ngơi đi—nhưng sáng mai hãy tìm gặp tôi trước giờ học. Tôi muốn nói chuyện với em. Hứa nhé?”
Cô siết chặt bàn tay cậu, kéo cậu lại đòi một nụ hôn cuối. Hai tay ôm lấy khuôn mặt cậu và rồi tan chảy vì sự ngọt ngào ấy. Mỗi khi mắt cô lim dim mở ra đã thấy cậu đang ngắm nhìn mình. Và cô thấy thật mãn nguyện.
Cuối cùng cậu cũng lùi lại, đứng ở ngưỡng cửa nhìn cô chăm chú, ánh mắt cậu vẫn lưu luyến không dời khiến trái tim cô xao động hệt như với làn môi cậu mới đó. Khi cậu bước ra ngoài hành lang và đóng cửa phòng lại, Luce đắm mình trong giấc ngủ sâu nhất cô từng có.
Cô ngủ qua cả giờ học sáng hôm sau và tỉnh dậy lúc trời vào chiều, cảm thấy như vừa được tái sinh, cơ thể tràn trề sức sống. Chẳng bận tâm tới việc nghỉ học không có lý do, cô chỉ lo mình ngủ xuyên cả buổi hẹn với Daniel. Cô sẽ tìm cậu sớm nhất có thể và cậu ấy sẽ hiểu thôi.
Khoảng hai giờ chiều, đến lúc cảm thấy mình nên ăn gì đó hoặc có thể tạt qua lớp học tôn giáo tín ngưỡng của cô Sophia, cô mới miễn cưỡng bò ra khỏi giường. Cũng chính khi đó, cô nhìn thấy hai phong thư tuồn dưới khe cửa vào phòng mình, động lực chính yếu khiến cô lập tức muốn rời phòng.
Cô phải dứt điểm với Cam trước mới được. Nếu cô đi đến hồ nước trước rồi mới đến nghĩa địa, cô biết mình sẽ không bao giờ có thể rời khỏi Daniel được. Nếu cô đến nghĩa địa trước, khát khao gặp Daniel sẽ đủ khiến cô sục sôi, sẽ hối thúc cô phải nói với Cam hết những điều mà trước đó do quá hồi hộp nên không thể nói. Trước khi mọi chuyện trở nên đáng sợ và vượt quá tầm kiểm soát như tối qua.
Cố xua tan nỗi sợ phải gặp lại Cam, Luce bắt đầu băng qua bãi saâ, thẳng tiến tới khu nghĩa địa. Tiết trời lúc chập tối khá ấm áp và không khí thì vấn vương hơi ẩm. Đây sẽ là một trong những tối oi ả khi mà những cơn gió từ vùng biển xa xôi ngoài kia không đủ mạnh thổi vào để hạ nhiệt nơi này. Ngoài sân trường không có lấy một bóng người, những tán lá im lìm trên những ngọn cây quanh trường. Luce có thể được xem là vật chuyển động duy nhất tại ngôi trường Kiếm và Thánh Giá lúc này. Mọi người có vẻ đã được giải thoát khỏi lớp học, giờ này hẳn đang tụ tập ở nhà ăn mà ăn tối và Penn—có thể cả những người khác nữa—chắc sẽ băn khoăn về Luce.
Lúc cô tới, Cam đang ngả lưng tựa vào cánh cổng bám đầy đại y của khu nghĩa địa. Hai khuỷu tay cậu thoải mái chống lên những cột trụ bằng sắt được chạm khắc hình dây leo, hai vai cậu khôm về phía trước. Cậu đang đá một cây bồ công anh bằng mũi đôi giày đen đế dày của mình. Luce chưa từng thấy dáng vẻ muốn phá hoại đấy của Cam trước đây—hầu hết những lần cô thấy Cam, cậu ấy đều biểu hiện là một người có hứng thú với thế giới xung quanh mình.
Nhưng lần này, cậu thậm chí còn chẳng ngước lên nhìn khi cô bước đến đứng đối diện với cậu. Và khi cậu ngẩng lên, khuôn mặt cậu nhợt nhạt đầy bức bối. Mái tóc cậu ép dẹp xuống và cô ngạc nhiên phát hiện ra cậu cũng dùng dao cạo. Ánh mắt cậu đảo sang gương mặt cô cứ như việc tập trung cao độ vào từng đường nét trên đó cũng đòi hỏi một nỗ lực lớn lao vậy. Trông cậu kiệt sức, không phải vì bị đánh trong trận ẩu đả mà đơn giản như thể cậu chưa ngủ giấc nào suốt mấy ngày nay.
“Cậu đến rồi.” Giọng cậu khàn khàn nhưng cuối câu nói có kèm theo một nụ cười mỉm.
Luce bẻ khớp tay, trộm nghĩ cậu cười thật thiếu niềm nở. Cô gật đầu và giơ lá thư của cậu lên.
Cậu vươn tay định chạm vào tay cô nhưng cô né tránh, giả bộ như cần đưa tay lên gạt ít tóc mai đang che mắt mình.
“Mình nhận thấy cậu giận mình vì vụ tối qua,” cậu lên tiếng, đẩy mình khỏi cánh cửa đứng thẳng lên. Cậu bước vài bước vào trong nghĩa địa rồi ngồi bắt chân chữ ngũ trên một chiếc ghế băng cẩm thạch ngắn ngủn xám xịt giữa hàng mộ đầu tiên. Cậu phủi đám bụi và lá khô xuống đất rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.
“Giận?” cô hỏi lại.
“Nhìn chung mọi người tới các quán bar đều vậy.”
Cô ngồi đối diện với cậu, cũng bắt chân chữ ngũ. Ngồi từ đây, cô có thể thấy những cành cao nhất của cây sồi già to lớn xuôi xuống vùng trũng trung tâm của khu nghĩa địa, nơi cô và Cam từng có một buổi chiều picnic, dường như đã từ rất lâu rồi.
“Mình không biết,” Luce nói. “Còn hơn cả bối rối. Là hoảng loạn, mà cũng có thể là thất vọng.” Cô rùng mình khi nhớ lại ánh mắt soi mói của gã đàn ông đó khi gã chộp lấy cô, những cú đấm cường bạo khiến cô chán ghét rồi đến những cái bóng đen thăm thẳm phủ bọc khắp cả vòm trần nhà . . . “Vì sao cậu lại đưa mình tới đó? Cậu biết chuyện gì đã xảy ra khi Jules và Phillip bỏ trốn mà.”
“Jules và Phillip là lũ ngốc, những kẻ bị mấy cái vòng đeo tay giám sát mọi cử động. Lẽ đương nhiên là chúng sẽ bị bắt lại rồi.” Cam cười u tối nhưng nụ cười đó không dành cho cô. “Chúng ta chẳng có gì giống với bọn chúng cả, Luce. Tin mình đi. Ngoài ra, mình cũng không có ý định ẩu đả thêm vụ nào nữa đâu.” Cam xoa xoa hai thái dương khiến lớp da quanh vùng trán cử động lên xuống, trông nhăm nheo và mỏng dính. “Mình chỉ không thể chịu được cái cách gã đó nói với cậu, chạm vào cậu. Cậu xứng đáng được nâng niu trân trọng.” Đôi mắt xanh lá của Cam mở to hơn. “Mình muốn là người làm điều đó. Và là người duy nhất.”
Cô vén tóc ra sau vành tai và hít một hơi thật sâu. “Cam, cậu quả thực là một người con trai rất tuyệt—”
“Ồ không.” Cậu lấy hai tay ôm mặt. “Đừng phát biểu một câu hạ-gục-nhanh-tiêu-diệt-gọn mình như vậy. Mình hy vọng cậu không nói rằng chúng ta chỉ nên làm bạn.”
“Cậu không muốn làm bạn với mình à?”
“Cậu biết mình muốn nhiều hơn làm một người bạn của cậu mà,” cậu nói gấp gáp từ “bạn” như thể đó là một từ đáng ghê tởm vậy. “Là Grigori phải không?”
Cô cảm thấy dạ dày mình co rút lại. Cô đoán cũng không quá khó để nhận ra điều này nhưng cô vẫn còn đang bao bọc e ấp trong tình cảm của chính mình vì thế hoàn toàn không có thời gian để tâm xem Cam nghĩ gì về hai người bọn họ.
“Cậu không thực sự biết gì về cả mình lẫn hắn,” Cam nói, đứng lên và bước đi, “nhưng giờ cậu đã sẵn sàng lựa chọn rồi hả?”
Lời lẽ như đay nghiến càng cho thấy cậu ta vẫn đang phẫn nộ. Nhất là sau chuyện tối qua. Cậu ta dường như nghĩ rằng mình và Daniel hẳn phải có một cuộc tranh tài.
Cậu ta cúi xuống cô đang ngồi trên ghế băng. Gương mặt cậu ta thay đổi—như muốn biện bạch, như tha thiết van xin—khi cậu ta nắm lấy cả hai tay cô.
Luce kinh ngạc nhìn vẻ tổn thương sâu sắc trên mặt cậu. “Mình xin lỗi,” cô nói, người nhích ra thoái lui. “Chuyện cũng vừa mới đây thôi,”
“Chính xác! Chuyện của hai người chỉ mới đây thôi. Thế thì sao, để mình đoán nhé—đêm qua hắn ta đã đắm đuối nhìn cậu vô cùng lãng mạn hả. Luce, cậu đang vội vã đưa ra quyết định mà chẳng hề biết những nguy cơ nào đang rình rập đấy. Có thể có . . . rất nhiều nguy cơ.” Cậu ta thở dài nhìn cô đầy phức tạp. “Mình có thể làm cậu hạnh phúc.”
“Daniel khiến mình thấy hạnh phúc.”
“Sao cậu có thể nói vậy chứ? Hắn ta còn chẳng thèm chạm vào cậu.”
Luce nhắm mắt lại, nhớ lại cảm giác hoà quyện hai đôi môi của họ trên bãi biển tối qua. Vòng tay của Daniel quấn quanh người cô. Cả thế giới dường như ngưng đọng, trở nên hoà hợp và thật an toàn. Nhưng lúc này, khi cô mở mắt ra, Daniel không kề bên cô.
Chỉ còn lại một mình Cam.
Cô hắng giọng. “Cậu ấy đã chạm. Chạm vào mình.”
Hai gò má cô chợt nóng bừng lên. Luce ép hai bàn tai mát lạnh của mình lên hạ hỏa cho chúng nhưng Cam không để ý đến. Hai tay cậu nắm chặt thành nắm đấm.
“Nói rõ đi.”
“Daniel hôn tôi thế nào không phải việc của cậu.” Cô cắn môi giận dữ. Cậu ta đang chế giễu cô.
Cam cười nhạt. “Ồ vậy sao? Mình cũng có thể làm như cái gã Grigori ấy,” cậu ta nói, kéo tay cô và hôm lên đó rồi thô lỗ thả xuống.
“Chẳng có chút gì giống thế cả,” Luce quay đầu đi nói.
“Vậy, thế này thì sao?” Đôi môi Cam lướt qua má Luce trước khi cô kịp gạt cậu ra.
“Không đúng.”
Cam liếm môi. “Cậu định nói là Daniel Grigori thật sự cho cậu một nụ hôn đúng nghĩa mà cậu đáng được hưởng sao?” Có gì đó trong đôi mắt tăm tối của cậu ta bắt đầu biến đổi thành những tia nhìn hiểm ác.
“Phải,” cô đáp, “là nụ hôn tuyệt vời nhất tôi từng có.” Và dù cho đó có là nụ hôn thực sự duy nhất của cô, Luce biết rằng dù đến sáu mươi năm hay một trăm năm nữa được hỏi lại câu hỏi này, cô vẫn sẽ trả lời y như vậy.
“Và rồi cậu đang ở đây,” cam nói, lắc đầu như không thể tin được.
Luce không thích cái cách cậu ta bóng gió trong lời nói. “Tôi ở đây để nói cho cậu biết chuyện giữa tôi và Daniel. Cho cậu biết rằng cậu và tôi—”
Cam phá lên cười, vang vọng, trống rỗng và khô khốc như khuấy động cả khu nghĩa nghĩa địa hoang vắng. Câu ta cười thật lâu nhưng lại thật giả tạo, rồi cậu đỡ lấy một bên hông và chùi nước mắt chảy ra vì kích động.
“Có gì đáng cười chứ?” Luce tức tối hỏi.
“Cậu chẳng hiểu gì cả,” cậu ta nói, vẫn cười khùng khục.
Cái ngữ điệu câu-sẽ-chẳng-bao-giờ-hiểu của Cam chẳng khác là mấy so với kiểu nói của Daniel tối qua khi mà cậu gần như bấn loạn, luôn miệng nói một cậu “Không thể nào.” Nhưng phản ứng của Luce đối với Cam lại hoàn toàn khác. Khi Daniel né tránh cô, cố đẩy cô ra thì cô lại càng muốn đến gần cậu ấy. Kể cả những lúc họ tranh cãi, cô vẫn khát khao được ở bên Daniel hơn bất cứ mong muốn được ở bên Cam lúc trước. Nhưng khi Cam khiến cô cảm thấy mình như người ngoài, cô lại thấy nhẹ nhõm. Cô không hề muốn thân thiết hơn với cậu ta.
Thực tế, ngay lúc này cô cảm thấy mọi chuyện nên dừng lại thôi.
Cô chịu quá đủ rồi. Nghiến chặt răng, cô đứng dậy và thẳng tiến cánh cổng mà tiến, tức giận với chính mình vì lãng phí quá nhiều thời gian.
Nhưng Cam đã bắt kịp cô, vòng người ra phía trước chặn lối ra của cô. Cậu ta vẫn đang cười cợt, cậu cắn cố nín cười. “Đừng đi,” cậu ta lại cười.
“Để tôi yên.”
“Chưa đâu.”
Trước khi cô kịp cản Cam lại, cậu ta đã ôm chặt cô trong vòng tay mình và ngả người cô ra sau, cưỡng chế toàn thân cô. Đến khi Luce thấy chân mình không chạm mặt đất, cô hét toáng lên, vùng vẫy mọt hồi nhưng Cam lại mỉm cười.
“Thả tôi ra!”
“Grigori và tôi có một cuộc tranh đua công bằng cũng khá lâu rồi đấy, đúng không nào?”
Luce quắc mắt nhìn, hai tay áp vào ngực cậu ta cố đẩy ra. “Cậu biến đi.”
“Em đang hiểu lầm rồi,” cậu ta nói, kéo mặt cô lại gần mặt mình. Đôi mắt xanh lá như xuyên thấu cô, cô ghét cái cảm giác một phần trong mình vẫn bị chảo đảo bởi ánh nhìn đó của Cam.
“Nghe này, tôi biết mọi chuyện trở nên điên rồ trong hai ngày gần đây,” cậu ta mở lời bằng một giọng thoang thoảng như không, “nhưng tôi quan tâm đến em, Luce ạ. Vô cùng quan tâm. Đừng chọn hắn trước khi nhận một nụ hôn của tôi.”
Cô cảm thấy vòng tay của Cam đang siết lại quanh người mình và đột nhiên, cô thấy sợ hãi. Họ đang ở ngoài tầm giám sát của ngôi trường và không ai biết cô đang ở đâu.
“Sẽ không thay đổi được gì đâu.” cô nói với Cam, giọng cố bình tĩnh.
“Chỉ một lần này thôi được chứ? Hãy cứ coi như tôi là một người lính và em đang hoàn thành tâm nguyện cuối cùng trước khi chết của tôi. Tôi hứa, chỉ một nụ hôn thôi.”
Tâm trí Luce vẫn chỉ hướng về Daniel. Cô tưởng tượng ra cảnh cậu ấy đang chờ mình bên hồ, tay liên hồi ném đá xuống mặt nước mà đáng lẽ đôi tay ấy phải dành để ôm cô. Cô không muốn hôn Cam nhưng sẽ thế nào nếu cậu ta không chịu buông tha cô? Nụ hôn này sẽ là một vật thay thế nhỏ nhặt, vô nghĩa. Cách dễ nhất để được giải thoát. Và rồi cô có thể thanh thản quay về bên Daniel. Cam đã hứa rồi.
“Chỉ một thôi—” cô mở miệng nhưng phút chốc đôi môi Cam đã chiếm lấy môi cô rồi.
Nụ hôn thứ hai của cô chỉ mới trong chừng ấy ngày. Nếu nụ hôn của Daniel là đói khát, là tuyệt vọng thì nụ hôn của Cam lại dịu dàng và hoàn mỹ cứ như cậu ta từng tập luyện với hàng trăm cô gái trước cô rồi.
Cô chợt thấy một cảm xúc khó tả dâng lên trong mình, như muốn cô đáp lại, cuỗm lấy toàn bộ cơn giận mới vài giây trước và hất tung nó vào hư vô. Cam vẫn ngả cô ra, giữ chặt cô trong vòng tay mình, chống đỡ sức nặng của cô trên đầu gối cậu. Cô có cảm giác an toàn trong vòng tay vững chắc, thao túng của cậu ta. Và đúng là cô cần phải cảm thấy an toàn. Nó như một sự biến đổi từ mỗi giây phút cô dứt nụ hôn khỏi Cam. Cô biết mình đang quên điều gì đó, ai đó—là ai mới được? cô không thể nhớ nổi. Chỉ có nụ hôn ấy, đôi môi của người ấy, và—
Bỗng nhiên, cô cảm thấy mình đang ngã. Cô ngã phịch xuống mặt đất như thể có cơn gió quăng mạnh cô xuống vậy. Dùng hai tay chống người dậy, cô nhìn thấy, cách đó chừng vài inch, gương mặt Cam đang đã tiép đất. Cô nhăn nhó đau thay cho cậu ta dù chính mình cũng bị ngã.
Ánh nắng buổi xế chiều vạch một dải bụi sáng lấp lánh phủ lên hai dáng người trong khu nghĩa địa.
“Cậu con định hủy hoại cô gái này bao nhiêu lần nữa mới hả đây?” Luce nghe thấy một giọng buồn bã mang âm vực kéo dài kiểu miền nam.
Gabbe ? Cô ngước lên, chớp mắt trong ánh mặt trời sắp tắt.
Gabbe và Daniel.
Gabbe chạy đến đỡ cô đứng dậy nhưng Daniel, cậu ấy thậm chí còn chẳng buồn nhìn đến cô.
Luce thầm nguyền rủa chính mình. Cô không thể nghĩ ra nổi điều gì có thể tệ hơn—việc Daniel nhìn thấy cô hôn Cam hoặc—cô dám chắc—Daniel sẽ lại đánh nhau với Cam nữa.
Cam đứng dậy đối mặt với họ, hoàn toàn không để ý tới Luce. “Được rồi, ai trong hai người sẽ lên lần này đây?” cậu ta gầm gừ.
Lần này?
“Tôi,” Gabbe nói, bước lên phía trước đứng chống nạnh. “Đây là lần đầu đánh với tôi để tranh giành người yêu đấy Cam cục cưng. Cậu sẽ làm thế nào đây?”
Luce lắc maạnhđầu. Chắc là Gabbe đang đùa rồi. Đây chắc chắn là một trò chơi gì thôi. Nhưng trông Cam chẳng có dáng vẻ của một người tham gia trò chơi cả. Cậu ta nhe răng ra hằm hè, đảo mắt sang hai ống tay áo của mình, giơ hai nắm đấm lên thủ thế và tiến lên.
“Lại nữa sao Cam?” Luce quát lên. “Tuần này cậu đánh nhau vẫn chưa đủ sao?” Cậu ta cứ như lên cơn nghiện, lại còn định đánh cả con gái nữa.
Cậu nhếch mép cười với cô. “Lần thứ ba, con số ba bao giờ cũng đầy mê hoặc,” cậu ta nói bằng một giọng tàn nhẫn. Cậu ta quay lại đúng lúc Gabbe tung một cú đá cao ngang hàm.
Luce nhảy giật về phía sau lúc Cam ngã xuống. Cậu ta nhắm chặt mắt vì đau và cánh tay co lên phòng ngự mặt. Đứng thủ thế nhìn xuống đối thủ, Gabbe không hề tỏ ra lúng túng như thể cô nàng vừa dỡ xong một mẻ bánh đào hoàn hảo từ lò nướng ra vậy. Cô nàng ngắm nghía móng tay mình và thở dài.
“Thật là đáng thương cho bộ móng mới sửa của tôi nếu phải dùng tay mà đánh cậu. Cho nên là,” Gabbe than thở rồi co chân đá liên tiếp vào bụng Cam, mỗi cú đá giống như một đứa trẻ đang thắng trò chơi điện tử của mình.
Cam loạng choạng cúi người đỡ đòn. Luce còn không thấy nổi mặt cậu ta—hiện đang vùi trong hai đầu gối co quắp—nhưng vẫn nghe thấy cậu ta rên rỉ và hồng hộc thở.
Luce đứng dậy, hết nhìn Gabbe rồi lại nhìn sang Cam và ngược lại, không thể giải nghĩa nổi chuyện đang diễn ra trước mắt mình. Cam cao to, tạng người phải gấp đôi Gabbe nhưng Gabbe có vẻ cao tay hơn. Mơớingày hôm qua, Luce còn trông thấy rõ Cam đánh bại một gã khổng lồ trong quán bar. Và tối hôm trước nữa, bên ngoài thư viện, Daniel và Cam đánh còn ngang sức ngang tài. Luce kinh ngạc nhìn Gabbe, đang cột tóc cao kiểu đuôi ngựa bằng một cái nơ màu cầu vồng. Lúc này cô nàng đã gì chặt cam xuống đất và vặn cánh tay cậu ta ra sau. “Sao hả chú em?” cô nàng chế nhạo. “Chỉ cần một từ thần kỳ thôi, bé ngoan. Ta sẽ tha cho.”
“Còn lâu,” Cam nằm trên dất vẫn cố bật lại.
“Ta cũng đang mong chú nói câu đấy,” Gabbe nói rồi dúi đầu Cam xuống đất, thật mạnh.
Daniel đặt tay lên cổ Luce. Cô dựa vào người cậu thả lỏng và quay lại nhìn, sợ hãi khi thấy biểu tình trên mặt cậu. Chắc hẳn giờ này cậu ấy phải ghét cô lắm.
“Xin . . . xin lỗi,” cô nói lí nhí, “Cam, cậu ấy—”
“Sao em lại tới đây gặp hắn ta?” giọng Daniel như dồn nén cả đau thương và giận dữ vào làm một. Cậu nắm lấy cằm cô nâng lên, bắt cô phải nhìn mình. Những ngón tây cậu lạnh lẽo mơn man làn da cô. Đôi mắt cậu lúc này tuyền một màu tím, không còn chút sắc xám nào đọng lại.
Môi Luce run run. “Em nghĩ mình có thể tự lo liệu được. Thẳng thắn nói chuyện với Cam để anh và em có thể ở bên nhau mà chẳng phải lo nghĩ gì nữa.”
Daniel khịt mũi như muốn cười khiến Luce nhận ra câu mình vừa nói nghe thật ngốc.
“Nụ hôn vừa nãy . . . ,” cô phân trần, vặn vẹo hai bàn tay. Cô muốn lôi bằng được điều cần nói ra khỏi miệng. “Đó là một sai lầm kinh khủng.”
Daniel nhắm mắt lại và quay đi. Lần thứ hai cậu định mở miệng nói gì đó nhưng rồi có lẽ nghĩ tốt nhất là im lặng nên thôi. Cậu vò tóc bằng hai bàn tay và lắc lư. Nhìn cậu như thế, Luce sợ cậu sẽ khóc mất. Cuối cùng, cậu kéo cô vào vòng tay mình.
“Anh giận em sao?” Cô vùi mặt vào ngực cậu và hít hít dư vị ngọt ngào toả ra theo làn da cậu.
“Tôi chỉ mừng là đã đến đúng lúc.”
Tiếng rên rỉ của Cam chen ngang khiến hai người họ quay qua nhìn. Và rồi nhăn mặt. Daniel nắm lấy tay Luce, cố kéo cô ra xa nhưng cô không thể sứt mắt khỏi Gabbe, hiện đang khoá đầu Cam mà chẳng cần thở lấy hơi một cái. Còn Cam, trông tơi tả đến thảm hại. Nhưng điều đó cũng chẳng mang lại nghĩa lý gì.
“Có chuyện gì vậy Daniel?” Luce thì thào hỏi. “Làm sao Gabbe có thể đá Cam như đá quả bóng thế? Sao cậu ta chịu để Gabbe đánh?”
Daniel nửa thở dài nửa phì cười. “Hắn ta không chịu. Những gì em nhìn thấy là một ví dụ đơn giản cho những việc cô nàng đó có thể làm.”
Cô lúc lắc đầu. “Em vẫn không hiểu. Làm sao mà—”
Daniel vuốt nhẹ má cô. “Em đi dạo với tôi một lát nhé?” cậu hỏi. “Tôi sẽ cố giải thích mọi chuyện nhưng tôi nghĩ em nên ngồi xuống thì hơn.”
Luce cũng có một số chuyện tự trong lòng muốn biết rõ về Daniel. Hay, nếu không được giải thích rõ ràng thì chí ít cũng được đề cập qua loa trong cuộc nói chuyện, để xem liệu cậu có dấu hiệu suy nghĩ rằng cô là một kẻ loạn trí hay không. Ánh sáng tím đó, là một chuyện. Và cả những giấc mơ mà cô không thể—và cũng không muốn—chấm dứt nữa.
Daniel đưa cô tới một khu khác của nghĩa địa, nơi Luce chưa từng thấy trước đây, một khoảng đất bằng phẳng, rộng thoáng có hai cây đào cùng độ lớn. Hai thân chúng khom khom hướng vào nhau tạo thành một khoảng trống có hình thù giống hình trái tim ở phía dưới những tán cây.
Daniel dẫn cô xuống dưới hai cành cây có mấu trông kỳ lạ rồi nắm lấy tay cô, lần xếp cho những ngón tay cô khớp với cậu.
Buổi tối ngoại trừ tiếng dế kêu thì thật yên tĩnh. Luce tưởng tượng các học viên khác lúc này đang ở trong phòng ăn. Xúc khoai tây nghiền vào khay đồ ăn của họ, chen chân trong căn phòng chật chội đó mà xì xụp uống sữa bằng ống hút. Thật đáng ngạc nhiên là cô và Daniel giờ đây lại đang ngồi ở một không gian khác biệt hoàn toàn với cả trường. Chẳng có gì ngoài vòng tay của cậu đang quấn lấy cô, mái tóc cậu toả sáng dưới ánh tà dương, đôi mắt xám ấm áp của cậu ấy—mọi thứ dường như thật xa vời.
“Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu,” cậu nói, ấn mạnh hơn như thể đang mát-xa những ngón tay cho cô, cứ như làm vậy là có thể nặn ra câu trả lời vậy. “Có quá niều chuyện tôi muốn nói với em và phần mở đầu rất quan trọng.”
Hết thảy những gì cô muốn nghe cậu nói chỉ là một lời tỏ tình đơn giản. Cô cũng rõ hơn ai hết, Daniel có điều khó nói, điều gì đó sẽ phải giải thích rất nhiều về bản thân cậu nhưng vẫn rất khó để truyền đạt cho Luce.
“Hay chúng ta chơi trò tin-tốt-và-tin-xấu đi được không?” Luce đề nghị.
“Ý hay. Vậy em muốn nghe tin nào trước?”
“Phần đông mọi người đều muốn nghe tin tốt trước.”
“Có lẽ vậy,” cậu nói. “Nhưng em là một thế giới khác xa với phần đông kia.”
“Được thôi, thế thì em chọn tin xấu trước vậy.”
Daniel cắn môi. “Vậy hứa với tôi là đừng có bỏ đi trước khi được nghe tin tốt đấy.”
Cô thậm chí còn chẳng nghĩ tới chuyện bỏ đi nữa là. Không phải bây giờ, giờ là lúc cậu sẽ chẳng còn đẩy cô ra xa cậu nữa. Không phải lúc cậu đang tình nguyện giải đáp cả danh sách những nghi vấn đã ám ảnh cô trong suốt mấy tuần qua.
Cậu đặt hai tay cô lên ngực mình và giữ chúng vào đúng trái tim cậu. “Tôi sẽ nói với em sự thật,” cậu nói. “Em sẽ không tin tôi nhưng em đáng được biết. Kể cả nếu điều đó có giết chết em.”
“Được rồi.” Luce cảm thấy bên trong mình như có cái mấu giật thót một cái nhói đau, đầu gối cô cũng bắt đầu run run. Cô mừng vì Daniel ấn cô ngồi xuống.
Cậu bước tới bước lui rồi lấy một hơi dài. “Trong Kinh thánh . . .”
Luce rền rĩ than. Cô không thể kiềm lại được; cô tự động có phản ứng như vậy mỗi khi dự buổi nói chuyện ngày Chủ nhật của nhà trường. Ngoài ra, cô muốn nói chuyện về hai người họ chứ không phải nghe truyện Thánh kinh giảng đạo. Kinh thánh chẳng ghi chép gì về mấy câu hỏi về Daniel mà cô cần lời giải đáp cả.
“Cứ nghe đã,” Daniel nói, bắn một tia nhìn vào cô. “Trong Kinh thánh, em hẳn phải biết Chúa đã làm thế nào để ràng buộc nhân loại phải yêu Người bằng cả tâm hồn? Làm thế nào mà nó lại là một ràng buộc vô điều kiện và không thể tránh được?
Luce nhún vai, “Em đoán vậy.”
“Ừm—” Daniel dường như đang cố lựa cho đúng từ. “Ràng buộc đó không chỉ ứng cho riêng con người.”
“Ý anh là sao? Còn ai nữa? Động vật à?”
“Đôi khi là vậy,” Daniel nói, “Giống như con rắn vậy. Nó bị nguyền rủa sau khi xúi giục Eve ăn trái cấm. Bị nguyền phải bò sát mặt đất mãi mãi.”
Luce rùng mình nghĩ về Cam. Con rắn. Cuộc picnic của bọn họ. Sợi dây chuyền. Cô sờ sờ lên cái cổ trần trống trơn của mình, mừng thầm vì đã tháo bỏ nó.
Daniel vuốt mái tóc cô, lướt xuống cổ cô và dừng lại ở giữa hai vành xương quai xanh. Cô thở dài, ngây ngất vì hạnh phúc.
“Tôi đang cố nói là . . . Em có thể nói tội cũng là một kẻ bị nguyền rủa, Luce ạ. Tôi bị nguyền rủa từ lâu lắm rồi.” Cậu nói như thể từng câu từng từ đều mang vị đắng chát. “Tôi từng có lần lựa chọn, một lựa chọn mà tôi tin tưởng—và tôi vẫn tin, mặc dù—”
“Em không hiểu,” cô lắc đầu nói ngắn gọn.
“Tất nhiên là em không hiểu rồi,” cậu đáp cũng hết sức ngắn gọn, ngồi bệt xuống chỗ trống bên cạnh cô. “Và tôi thì không có một trình tự nào ngắn gọn đơn giản để có thể nói thật dễ hiểu cho em được.” Cậu vò đầu, hạ giọng xuống mức như đang nói cho chính mình nghe. “Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng giải thích. Cho dù là chuyện có chẳng đi đến đâu đi nữa.”
“Được rồi,” cô nói. Cậu khiến cô thấy bối rối và cậu hầu như chưa nói gì với cô hết. Nhưng cô cố tỏ ra ít tủi thân nhất có thể.
“Tôi đã yêu,” cậu giải thích tiếp, cầm lấy tay cô và nắm thật chặt. “Hết lần này tới lần khác. Và lần nào cũng đều kết thúc trong bi kịch.”
“Hết lần này tới lần khác.” Những từ ngữ đó khiến cô khó chịu. Luce nhắm chặt mắt và rút tay lại. Cậu ấy cũng từng nói với cô chuyện này rồi. Ngày hôm đó bên hồ. Rằng cậu đã chia tay người yêu. Rằng cậu thất tình. Nhưng sao bây giờ còn điểm thêm các cô khác nữa? Thật đau và lúc này còn đau hơn nữa, giống như một vết thương bị khắc lên xương cốt vậy. Cậu siết chặt những ngón tay cô.
“Nhìn tôi này,” cậu nói như van nài. “Đây mới là phần khó nói.”
Cô mở mắt ra.
“Người mà tôi yêu hết lần này tới lần khác đó chính là em.”
Cô nín thở và rồi như tan theo sương khói, nhưng rồi chúng lại tụ thành một hình dạng, cười khúc khích.
“Phải rồi, Daniel,” cô nói, bắt đầu chống tay định đứng lên. “Oa, anh thật sự bị nguyền đấy. Chuyện này nghe thật kinh khủng.”
“Nghe này.” Cậu dùng lực mạnh kéo cô lại khiến đôi vai cô rung lên. Mắt cậu nhá lên những ánh tím và cô có thể nhận thấy cậu đang rức giận. Thì sao, cô cũng giận mà.
Daniel ngước nhìn vòm lá của cây đào như thể tìm kiếm sự giúp đỡ. “Tôi van em, hãy để tôi giải thích.” Giọng cậu run rẩy. “Vấn đề không phải ở chỗ yêu em.”
Cô thở một hơi thật sâu. “Vậy thì là gì?” Cô ước mình có thể nghe, ước mình có thể mạnh mẽ hơn để không cảm thấy bị tổn thương. Daniel trông như đã đau đớn thay cho cả hai người họ vậy.
“Tôi bị nguyền phải sống bất tử,” cậu cố gắng thốt ra.
Những tán cây xào xạc quanh họ và Luce để ý thấy một dải mờ nhạt của cái bóng lượn lờ trong đáy mắt mình. Không phải cuộn xoáy kết tụ đen đúa ghê tởm như ở quán bar tối qua, là mà một lời cảnh báo. Cái bóng vẫn tiếp tục giữ khoảng cách, hờ hững lởn vởn quanh góc tối của khu đất, nhưng nó vẫn đang chờ. Chờ đợi cô. Luce cảm thấy một cơn giá buốt cùng cực chạy dọc sống lưng mình. Cô không thể xoá tan nổi cái cảm giác có thứ gì đó khổng lồ, đen đặc như màn đêm, thứ gì đó cuối cùng cũng kéo đến.
“Xin lỗi,” cô nói, kéo ánh mắt về lại với Daniel. “Anh có thể, ừm, nói lại lần nữa được không?”
“Tôi bị nguyền phải sống bất tử,” Daniel nhắc lại. Luce vẫn thấy mông lung nhưng cậu vẫn tiếp tục nói, một dòng từ ngữ từ miệng cậu tuôn ra. “Tôi phải sống, phải nhìn những đứa trẻ sinh ra, lớn lên và đi tìm tình yêu. Tôi phải nhìn những đứa trẻ đó có con của riêng chúng rồi già đi. Tôi phải nhìn chúng chết. Tôi bị trừng phạt, Luce, bị buộc phải nhìn cảnh đó lặp đi lặp lại. Với tất cả mọi người ngoại trừ em.” Ánh mắt cậu trong veo phẳng lặng. Giọng cậu hạ xuống mức thì thầm. “Em không yêu—”
“Nhưng...” cô thì thầm đáp lại. “Em đã yêu mà.”
“Em không có con và không già đi, Luce.”
“Tại sao không?”
“Cứ mỗi mười bảy năm em lại xuất hiện.”
“Làm ơn—“
“Chúng ta gặp nhau. Chúng ta luôn luôn gặp nhau, và bằng cách nào đó chúng ta luôn bị đẩy đến với nhau, dẫu cho tôi ở bất kỳ đâu, dẫu cho tôi có làm cách nào để giữ khoảng cách với em đi chăng nữa. Chẳng thể làm thế nào được. Em vẫn luôn tìm thấy tôi.”
Cậu nhìn chằm chằm xuống hai bàn tay đang nắm chặt của mình, trông như muốn đấm cái gì đó, không thể ngước mắt lên nhìn được.
“Và cứ mỗi khi gặp lại, em luôn mê muội yêu tôi—”
“Daniel —”
“Tôi có thể cự lại em hoặc bỏ trốn khỏi em hoặc cố hết sức không đáp lại tình cảm của em, nhưng lần nào cũng vậy, chẳng thay đổi được gì. Em phải lòng tôi và tôi đến với em.”
“Điều đó kinh khủng đến thế sao?”
“Vì nó giết chết em.”
“Thôi đi!” cô khóc oà. “Anh đang cố làm gì chứ? Dọa cho em chạy à?”
“Không.” Cậu thành thật. “Dù gì thì cũng chẳng có tác dụng mà.”
“Nếu anh đã không muốn ở bên em...” cô nói, hy vọng tất cả chuyện này chỉ là một trò đùa tinh vi, một lời cuối cùng chấm dứt cả cuộc nói chuyện vô nghĩa, và phi lý này. Đó không thể là sự thật được. “... chắc cũng phải có một câu chuyện nào dễ tin hơn chứ?”
“Tôi biết em không tin tôi. Đó là lý do tại sao đến tận bây giờ tôi cũng không thể nói với em được khi mà đáng lý tôi phải nói cho em biết. Bởi vì tôi nghĩ mình hiểu những quy tắc và chúng ta đã hôn, và giờ thì tôi chẳng còn hiểu nổi chuyện gì nữa.”
Những câu từ từ đêm hôm trước của Daniel như văng vẳng bên tai cô: Tôi không biết phải làm sao để chấm dứt chuyện này. Tôi không biết phải làm gì nữa rồi .
“Bởi vì chúng ta hôn nhau.”
Cậu gật đầu.
“Anh hôn em và sau khi hôn xong, anh đã rất ngạc nhiên.”
Cậu lại gật đầu, giữ một vẻ tế nhị trên gương mặt có chút bẽn lẽn.
“Anh hôn em,” Luce tiếp tục, tìm cách tổng hợp tất cả thông tin lại, “và anh nghĩ là em sẽ không thể sống được vì thế à?”
“Dựa trên những kinh nghiệm trước,” giọng cậu lào khào. “Thì đúng vậy.”
“Thật điên rồ,” cô thốt lên.
“Lần này vấn đề không phải ở chỗ nụ hôn và ở ý nghĩa của nó. Trong vài kiếp, chúng ta có thể hôn nhưng phần lớn thì không thể.” Cậu vuốt ve má cô và cô phải nén xuống cảm giác dễ chịu mà cử chỉ đó đem lại. “Tôi phải thú nhận rằng, tôi thích những kiếp sống mà chúng ta có thể hôn được hơn.” Cậu nhìn xuống. “Mặc dù chính điều đó khiến em biến mất nên lại càng khó khăn với tôi hơn.”
Cô những muốn nổi giận với cậu. Vì đã dựng nên một câu chuyện kỳ quái trong khi họ đáng lẽ phải ở trong vòng tay của nhau. Nhưng có gì đó mơ hồ, giống như một cơn ngứa râm ran trng tâm trí cô, mách cô đừng bỏ chạy khỏi Daniel lúc này mà hãy cố bám trụ lại nghe được càng nhiều càng tốt.
“Khi anh mất em,” cô nói, cố hình dung ra một từ chuẩn. “Làm sao chuyện ấy xảy ra được? Tại sao lại thế?”
“Nó phụ thuộc vào em, vào phần ký ức về quá khứ em nhớ lại có nhiều không, vào việc em biết đến tôi như thế nào, tôi là ai.” Cậu giơ hai tay lên nhún vai. “Tôi biết điều này nghe có vẻ cực kỳ—”
“Điên rồ?”
Cậu mỉm cười. “Tôi định nói là mơ hồ. Nhưng tôi cố gắng không giấu em bất kỳ điều gì. Đây quả thực là một chuyện hết sức nhạy cảm. Đôi khi, trong quá khứ, chỉ những chuyện thế này thôi cũng . . .”
Cô nhìn môi cậu chờ đợi những con chữ hiện ra nhưng cậu không nói gì thêm.
“Giết em sao?”
“Tôi định nói là ‘làm tan vỡ trái tim tôi.’”
Nỗi đau của cậu hiện lên rõ ràng và Luce muốn an ủi cậu. Cô có thể cảm thấy chính mình buồn bã, điều gì đó trong cô lôi kéo cô tiến lên. Nhưng cô không thể. Đích xác là cái cảm giác khi cô chắc chắn rằng Daniel biết về ánh sáng tím dịu êm đó. Rằng cậu liên quan đến tất cả những chuyện đó.
“Anh là gì?” cô hỏi. “Một kiểu—”
“Tôi cứ lang thang khắp thế gian này với một ý niệm trong đầu là nhất định em sẽ xuất hiện. Tôi vẫn luôn đi tìm em. Nhưng rồi sau đó, khi tôi bắt đầu lẩn trốn em—lẩn trốn trái tim tan nát không thể tránh khỏi của mình—thì em lại bắt đầu tìm đến tôi. Cũng chẳng mất nhiều thời gian để nhận ra cứ mỗi mười bảy năm, em đều xuất hiện.”
Sinh nhật mười bảy tuổi của Luce là vào cuối tháng Tám, hai tuần trước khi cô nhập học trường Kiếm và Thánh Gía này. Đó là một buổi sinh nhật rầu rĩ, chỉ có Luce, bố mẹ cô và một chiếc bánh gatô mua từ cửa hàng. Không có nến trong tình cảnh đó. Vậy còn gia đình cô thì sao? Họ có quay lại sau mỗi mười bảy năm không?
“Vẫn chưa đủ lâu để tôi có thể vượt qua lần gặp em trước,” cậu nói. “Chỉ đủ lâu để tôi lại thiếu cảnh giác thêm lần nữa thôi.”
“Vậy là anh biết em sẽ lại xuất hiện?” cô hỏi mập mờ. Nhìn cậu rất ngiêm túc nhưng cô vẫn không thể tin cậu cho nổi. Cô không muốn tin.
Daniel lắc đầu. “Không phải cái ngày em xuất hiện. Không giống như thế. Em còn nhớ phản ứng của tôi khi thấy em không?” Cậu ngẩng đầu nhìn lên như thể đang vẽ lại cảnh tượng đó trong đầu. “Cứ mỗi lần thế, vào mấy giây đầu tiên tôi đều rất phấn chấn. Tôi quên đi cả chính mình. Và rồi tôi nhớ ra.”
“Phải rồi,” cô nói thật chậm rãi. “Anh cười và sau đó . . . đó là lý do anh giơ ngón giữa lên với em à?”
Cậu cau mày.
“Nhưng nếu chu kỳ đó diễn ra vào mỗi mười bảy năm như anh nói,” cô nói tiếp, “thì anh vẫn biết là em sẽ xuất hiện. Anh phải cảm nhận được chuyện đó chứ.”
“Nó khá phức tạp, Luce à.”
“Em nhìn thấy anh vào ngày đó trước khi anh thấy em. Anh đang cười với Roland bên ngoài toà nhà Augustine. Anh cười vui vẻ đến nỗi khiến em phát ghen. Nếu anh biết tất cả những chuyện đó, Daniel à, nếu anh thông minh đến độ có thể tiên đoán trước được khi nào em xuất hiện và khi nào em chết và mọi chuyện sẽ khiến anh khổ đến thế nào, thì làm sao anh có thể cười được như vậy? Em không tin anh,” cô nói, cảm thấy giọng mình run run. “Không tin bất cứ điều gì trong chuyện này hết.”
Daniel nhẹ nhàng áp ngón cái gạt đi nước mắt của cô. “Thật là một câu hỏi xuất chúng, Luce. Tôi khâm phục khi nghe em hỏi điều đó. và tôi ước mình có thể giải thích rõ hơn cho em. Tất thảy mọi điều tôi có thể nói là: Cách duy nhất để tồn tại mãi mãi là trân trọng từng khoảnh khắc. Đó là tất cả những gì tôi đang làm.”
“Mãi mãi,” Luce nhắc lại. “Lại thêm một điều nữa em không hiểu.”
“Không sao. Tôi cũng không thể cười như thế được nữa. Ngay khi em xuất hiện, tôi cũng thay đổi luôn rồi.”
“Cái đó chẳng nói lên điều gì cả,” cô cãi, muốn rời đi trước khi trời quá tối. Nhưng câu chuyện của Daniel không có vẻ gì là lố bịch cả. Kể từ khi đến ngôi trường này, lúc nào cô cũng bán tin bán nghi mình bị điên. Cô giận giữ hạch sách Daniel.
“Chẳng có sách nào chỉ ra cách giải thích chuyện này với người con gái bạn yêu cả,” cậu biện minh, luồn những ngón tay vào tóc cô mà vuốt. “Tôi đã là hết sức có thể. Tôi muốn em tin tôi, Luce. Tôi cần phải làm gì để em tin tôi?”
“Kể chuyện khác đi,” cô cay đắng nói. “Chuyện gì dễ tin hơn ấy.”
“Chính em từng nói em cảm thấy như đã biết tôi còn gì. Tôi đã phải cố phủ nhận chừng nào có thể bởi vì tôi biết mọi chuyện sẽ lại tái diễn.”
“Đúng là em có cảm thấy như đã biết anh ở đâu đó rồi,” cô xác nhận. Giọng nói của cô lúc này như đông lại trong sợ hãi. “Đâu đó là như ở siêu thị, trại hè hay gì đó. Không phải cái gì mà kiếp trước .” Cô lắc đầu. “Không... không thể tin được.”
Cô đưa tay lên bịt chặt hai tai. Còn Daniel, lại gỡ hai tay cô xuống.
“Trái tim em biết rằng đó là sự thật mà.” Cậu bóp mạnh hai đầu gối của cô và nhìn sâu vào đáy mắt cô. “ Em đã biết khi tôi theo em đến tận đỉnh Corcovado ở Rio, khi em muốn đến gần xem cho rõ tượng Chúa cứu thế. Em đã biết khi tôi mang em đi hai dặm đường mệt nhọc để đến Sông Jordan sau khi em bị ốm bên ngoài thành Jerusalem. Tôi đã bảo em đừng có ăn những quả chà là đó. Em đã biết khi em làm y tá chăm tôi ở Ý trong Đại chiến Thế giới lần thứ nhất và cả trước đó khi tôi trốn trong hầm nhà em trong suốt cuộc thanh lọc toàn thành St. Petersburg của Nga hoàng. Khi tôi trèo vào tòa tháp của em trong lâu đài ở Scotland suốt thời Cải cách và nhảy với em hết bản nhạc này tới bản nhạc khác tại lễ đăng quang của nhà vua ở cung điện Versailles. Em là người phụ nữ duy nhất mặc màu đen. Rồi cuộc xâm lược thuộc địa ở Quintana Roo và cuộc diễu hành phản đối chính phủ ở Cape Town nơi cả hai chúng ta cùng phải qua đêm trong nhà tù. Lễ khai mạc Nhà hát Globe tại Luân Đôn. Chúng ta cùng ngồi ghế hàng vip. Và khi tàu của tôi bị hỏng ở Tahiti, em đã ở đó cũng như lúc em xuất hiện khi tôi là một tù nhân ở Melbourne, rồi là một kẻ móc túi ở Nimes thế kỷ mười tám, rồi một thầy tu ở Tibet. Em xuất hiện ở khắp mọi nơi, luôn luôn và sớm hay muộn em đều cảm nhận được tất cả những chuyện tôi vừa nói với em đây. Nhưng em không để bản thân mình chấp nhận chuyện này là sự thật.”
Daniel ngừng lại để lấy hơi và nhìn qua cô đang nhòa đi trong suy tưởng. Và rồi cậu với đến, áp bàn tay mình vào đầu gối cô, lại lần nữa truyền cho cô sức nóng như thiêu đốt.
Cô nhắm mắt lại và khi mở chúng ra, cô thấy Daniel đang cầm trong tay một bông mẫu đơn trắng muốt đến hoàn mỹ. Nó gần như đang phát sáng. Cô ngó quanh xem Daniel hái nó ở đâu, thế nào mà trước đó cô lại không để ý thấy. Chỉ có cỏ dại và những quả cây rụng thối rữa trên mặt đất. Cô chạm vào bông hoa, hai người họ cùng nhau cầm nó.
“Em đã biết khi em hái những bông mẫu đơn trắng này mỗi ngày trong tháng hè năm đó ở Helston. Nhớ chưa nào?” cậu nhìn cô chăm chú, cậu đang cố nhìn thấu cô. “Không,” cậu thở dài sau một chốc. “Hẳn là em không nhớ rồi. Tôi thật ghen tỵ với em đấy.”
Nhưng khi nghe cậu ấy nói vậy, làn da Luce bắt đầu ấm lên như thể đáp lại những từ ngữ mà bộ não cô không thể hình dung ra nổi. Một phần trong cô đến lúc này không còn dám chắc thêm bất cứ điều gì nữa.
“Tôi làm tất cả những chuyện này,” Daniel nói tiếp, rướn người vào gần cô cho tới khi trán họ chạm nhau, “vì em là tình yêu của tôi, Lucinda. Với tôi, em luôn tồn tại.”
Môi dưới của Luce run lên. Hai bàn tay cô thả lỏng trong tay Daniel. Những cánh hoa rời ra rơi qua những kẽ ngón tay họ xuống mặt đất.
“Vậy sao trông anh lại buồn đến thế?”
Như vậy là quá nhiều với câu chuyện mở đầu. Cô nghiêng người tránh Daniel và đứng dậy, phủi hết lá khô và cỏ dại trên quần áo. Đầu cô quay quay. Cô đã từng có kiếp trước ư?
“Luce.”
Cô vẫy tay chào cậu. “Em nghĩ em cần đi chỗ nào đó, một mình, để nằm nghỉ.” Cô chống toàn bộ sức nặng cơ thể vào cây đào bên cạnh. Cô cảm thấy không khoẻ chút nào.
“Em không khoẻ,” Daniel nói, đứng lên đỡ lấy tay cô.
“Không cần.”
“Tôi xin lỗi.” Daniel thờ dài. “Tôi không biết mình mong đợi chuyện gì nữa, khi nói với em tất cả. Đáng lẽ ra tôi không nên...”
Cô chưa từng nghĩ giây phút này sẽ tới, giây phút cô muốn thoát khỏi Daniel, nhưng cô cần phải làm thế. Cái cách cậu ấy nhìn cô, cô có thể đoán ra cậu muốn cô nói là cô sẽ tới tìm cậu sau, họ sẽ nói thêm về chuyện này, nhưng cô không còn chắc đó có phải là ý hay không nữa. Cậu càng nói, cô càng cảm thấy có gì đó thức tỉnh bên trong mình—thứ gì đó cô không chắc bản thân đã sẵn sàng đón nhận chưa. Cô không còn cảm thấy mình điễn rồ nữa—và cô cũng không chắc Daniel có thế hay không. Đối với ai đi chăng nữa, câu chuyện của cậu ấy khi nói ra sẽ chẳng mang lại bất kỳ ý nghĩa nào. Nhưng với Luce cô lại không chắc về điều đó, nhưng sẽ ra sao nếu câu chuyện của Daniel là câu trả lời cho mọi chuyện trong cả cuộc đời cô sau này? Cô không biết nữa. Cô giờ đây còn cảm thấy sợ hãi hơn trước kia rất nhiều.
Cô giật tay khỏi tay cậu và bắt đầu đi về phía ký túc xá của mình. Đi được mấy bước, cô dừng lại là từ từ quay đầu nhìn.
Daniel đứng đó bất động. “Sao vậy?” cậu nghếch cằm lên hỏi.
Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, giữ một khoảng cách với cậu. “Em đã hứa sẽ ở lại cho đến khi nghe được tin tốt.”
Gương mặt Daniel nhẹ nhõm dãn ra thành một nụ cười. Nhưng lại có những nét lo âu trong biểu cảm của cậu. “Tin tốt là”—cậu ngừng lại, cẩn thận lựa từ để nói—“tôi đã hôn em và em vẫn còn đây.”