SA NGÃ

Lượt đọc: 158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19. NGOÀI TẦM MẮT

❊ ❊ ❊

Trên bậc thang cuối cùng là một bức tường gạch phẳng lặng. Những ngõ cụt luôn khiến Luce sợ hãi vì có cảm giác bị giam giữ và lần này còn đáng sợ hơn bởi một con dao đang kề sát cổ họng cô. Cô liếc mắt xuống những bậc thang mà họ vừa trèo lên. Đứng từ đây mà ngã xuống, hẳn sẽ rất lâu và đau.

Cô Sophia lại nói thứ ngôn ngữ bằng lưỡi, làu bàu gì đódưới hơi thở của mình khi khéo léo thoải mái mở thêm một cánh cửa ẩn khác. Cô ta đẩy Luce vào trong một phòng thờ tin hin và khoá cánh cửa đằng sau họ lại. Bên trong lạnh cóng và ngập mùi của bụi phấn. Luce phải khó khăn lắm mới thở được, mới nuốt xuống nổi mấy bụm nước bọt quánh lại trong miệng.

Penn không thể chết được. Tất cả những chuyện này không thể thế được. Cô Sophia không thể độc ác đến thế được.

Daniel đã nói là hãy tin cô Sophia. Cậu ấy nói hãy đi cùng cô Sophia cho tớ khi cậu ấy tìm đến Luce.

Cô Sophia chẳng buồn bận tâm tới Luce, chỉ đi quanh căn phòng, thắp hết ngọn nến này tới ngọn nến khác, quỳ gối trước mỗi ngọn nến và tiếp tục nói như cầu kinh bằng thứ ngôn ngữ mà Luce không hiểu đó. Ánh sáng lung linh của những ngọn nến cho thấy căn phòng thờ khá sạch sẽ và được giữ gìn tốt, điều đó có nghĩa là chưa lâu lắm từng có người ở đây. Nhưng liệu có chắc cô Sophia là người duy nhất trong trường này giữ chìa khóa mở cánh cửa ẩn này không? Còn ai có thể biết đến sự tồn tại của nơi này nữa chứ?

Lớp ngói đỏ lợp trần xiêu vẹo và xù xì. Những tấm thảm rộng phai màu phủ khắp những bức tường, họa hình ảnh những sinh vật nửa người nửa cá kỳ quái đang chiến đấu dưới mặt biển sục sôi. Có một bệ thờ nhỏ sơn trắng ở phía trước và vài hàng ghế gỗ cầu nguyện đơn giản xếp dàn trên nền đá xám. Luce điên cuồng ngó quanh tìm lối thoát nhưng không có thêm cánh cửa nào mà cũng chẳng có lấy một cái cửa sổ.

Chân Luce run lên vì hoảng loạn và sợ hãi. Cô còn đang đau đớn cùng cực vì Penn, bị phản bội và phải nằm lại một mình dưới chân cầu thang.

“Sao cô lại làm thế?” cô hỏi, quay lưng lại với cánh cửa ra vào hình vòm. “Tôi đã tin cô.”

“Thế thì đó là lỗi tại ngươi thôi cưng,” cô Sophia nói, hung bạo vặn cánh tay Luce. Rồi con dao găm lại kề sát cổ cô khi cô bị đẩy lên lối đi giữa các dãy ghế trong phòng thờ. “Tin tưởng là một hành động bất cẩn nhất. Tệ hơn, đó là đường ngắn nhất để ta tự đi vào cõi chết.”

Cô Sophia đẩy Luce thẳng đến bệ thờ. “Giờ thì ngoan ngoãn nằm xuống nhé?”

Cũng bởi con dao kề quá sát cổ họng nên Luce đành phải làm theo những gì cô ta bảo. Cô cảm thấy có gì lành lạnh ở trên cổ mình nên đưa tay lên sờ thử. Khi chìa tay ra nhìn, những đầu ngón tay lấm chấm màu đỏ của máu vì bị dao cứa vào. Cô Sophia phạt mạnh tay Luce xuống.

“Ngươi nghĩ thế là tệ à, ngươi nên tự mình xem xem đã bỏ lỡ mất điều gì bên ngoài,’ cô ta nói khiến Luce rùng mình. Daniel đang ở ngoài đó.

Bệ thờ là một chiếc bục vuông màu trắng, một phiến đá cũng chẳng lớn hơn Luce bao nhiêu. Cô cảm nhận được cái lạnh giá và tuyệt vọng nằm lên trên đó, tưởng tượng ra những hàng ghế cầu nguyện dưới kia đầy những con chiên lờ mờ đang chờ xem cuộc tra tấn cô diễn ra.

Nhìn thẳng lên, cô thấy một cái cửa sổ trong căn phòng thờ sâu hoắm này, một miếng kính màu lớn hình hoa hồng giống như cửa giếng trời trên trần nhà. Nó có một hoa văn hình hoa loằng ngoằng với những bông hồng màu đỏ và tím nổi trên nền xanh nước biển. Nó hẳn sẽ đẹp hơn nhiều với Luce nếu cảnh tượng này ở bên ngoài.

“Xem nào, mình nên làm . . . à phải rồi!” Cô Sophia với tay xuống dưới bệ thờ rồi kéo ra một đoạn dây thừng dày và dài. “Giờ thì đừng có ngọ nguậy nhé,” cô ta nói, huơ huơ con dao về phía Luce. Rồi cô ta dùng dây cột chặt Luce vào bốn cái lỗ khoan trên mặt bệ thờ. Đầu tiên buộc vào mỗi bên cổ chân sau đấy là hai bên cổ tay. Luce cố không tỏ ra uất ức khi bị trói như một vật hiến tế thế này. “Hoàn hảo,” cô Sophia nói, kéo mạnh những nút buộc rối rắm của mình kiểm tra lần cuối.

“Cô đã lên kế hoạch tất cả những chuyện này,” Luce kinh hãi nhận ra.

Cô Sophia nở nụ cười rạng rỡ, tươi tắn như hôm đầu tiên Luce chạy vào thư viện. “Ta có thể nói chẳng có gì cá nhân trong chuyện này cả, Lucinda, nhưng kỳ thực thì, cũng có,” cô ta khúc khích cười. “Ta đã chờ giây phút được một mình với ngươi như thế này lâu lắm rồi.”

“Tại sao?” Luce phẫn uất hỏi. “Cô muốn gì ở tôi?”

“Ngươi, ta muốn loại trừ ngươi,” cô Sophia lạnh lùng nói. “Còn Daniel, ta muốn giải thoát cho cậu ta.”

Cô ta bỏ mặc Luce trên bệ thờ và đi tới bục giảng kinh gần dưới chân Luce. Cô ta nhắc cuốn sách của nhà Grigori lên đặt trên bục giảng kinh và bắt đầu lật trang thoăn thoắt. Luce nhớ lại khoảnh khắc cô giở cuốn sách ra và lần đầu nhìn thấy khuôn mặt mình gần ngay mặt Daniel. Nhớ lại làm thế nào mà cuối cùng cô cũng ngộ ra cậu ấy là một thiên thần. Cô chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhưng lạ thay, cô lại có cảm giác chắc chắn rằng bức hình đó có nghĩa là cô và Daniel có thể ở bên nhau.

Nhưng giờ thì không thể được nữa rồi.

“Ngươi chỉ ngồi đó mà mê muội cậu ấy, phải không?” cô Sophia hỏi. Cô ta sập mạnh cuốn sách lại và đấm mạnh lên bìa sách. “Vấn đề chính là đây.”

“Có chuyện gì với cô vậy?” Luce gồng mình chống lại những sợi thừng đang trói chặt cô vào bệ thờ. “Sao cô lại quan tâm tới việc Daniel và tôi yêu nhau thế nào hay ai là người phải lòng trước nhất chứ?” Con mụ tâm thần này chẳng có gì liên quan tới hai người họ cả.

“Ta rất muốn nói lời này với bất kỳ kẻ nào nghĩ rằng đặt định mệnh tất cả linh hồn bất diệt của chúng ta vào tay một cặp uyên ương ngựa non mới thật là ý tưởng sáng chói làm sao.” Cô ta hung hăng vung nắm tay run rẩy của mình vào không trung. “Chúng muốn sự cân bằng bị lật lại ư? Ta sẽ cho chúng thấy lật lại thế cân bằng là như thế nào.”

Luce dứt mắt khỏi lưỡi dao. “Cô điên rồi.”

“Nếu để chấm dứt cuộc chiến dai dẳng, vật vã này lại thì ta điên”—ngữ điệu trong giọng nói của cô Sophia ngụ ý Luce là kẻ ngu xuẩn không biết chuyện gì—“có là gì đâu.”

Những điều cô Sophia nói về việc chấm dứt cuộc chiến lại chẳng vương lại trong óc Luce chút ấn tượng gì. Daniel vẫn đang chiến đấu ngoài kia. Những chuyện đang diễn ra trong này chẳng thể so sánh được. Bất chấp việc cô Sophia có theo phe kia hay không.

“Họ nói đó sẽ là Địa ngục trần gian,” Luce thì thào. “Ngày tận thế.”

Cô Sophia bắt đầu cười ha hả. “Xem ra nó là dành cho người đấy. Có ngạc nhiên không khi ta là một tỏng những ngưởi tốt, Lucinda?”

“Nếu cô ở bên phe tốt,” Luce bật lại, “thì cuộc chiến này chả đáng diễn ra.”

Cô Sophia mỉm cười như thể cô ta đang chờ đợi Lce thốt ra những từ đó. “Cái chết của ngươi có thể là động lực Daniel cần. Một chút động lực để đẩy con tàu đi đúng hướng.”

Luce vặn vẹo trên bệ thờ. “Cô—cô không được làm tôi bị thương.”

Cô Sophia vòng từ phía dưới lên, kề sát mặt vào mặt Luce. Mùi phấn rôm trẻ em giả tạo trên gương mặt bà cô già xộc thằng vào mũi Luce, khiến cô nghẹn lại muốn ói.

“Tất nhiên là ta sẽ làm rồi,” cô Sophia nói, lúc lắc mái tóc quăn màu bạc xõa xượi hoang dại của mình. “Ngươi chỉ là một kẻ phàm tục dớ dẩn chẳng biết gì.”

“Nhưng tôi chỉ vừa mới quay lại. Daniel nói thế.” Luce nuốt khan. Sau mười bảy năm.

“Ồ, không đâu. Không phải lần này,” cô Sophia nói như diễn giải. “Ngay từ lần đầu ngươi bước chân vào thư viện của ta, ta đã thấy có gì đó trong ánh mắt ngươi nhưng ta chưa thể làm gì được.” Cô ta mỉm cười nhìn xuống Luce. “Ta từng gặp ngươi không biết bao lần trước đây rồi, Lucinda, và hầu như lần nào ngươi cũng là một kẻ thẳng thừng đến phát chán.”

Luce hít vào một hơi, cảm giác bị phanh phui, như thể bị phơi bày trần trụi trên cái bệ thờ này. Daniel luôn luôn gặp lại cô trong những kiếp khác—những những người khác phải chăng cũng biết cô?

“Lần này,” cô Sophia tiếp tục, “ngươi có gì đó sắc sảo hơn. Đối đáp nhanh trí hơn. Nhưng vẫn chưa là gì cho tớ tận đêm nay, một sai lầm đáng yêu của ông bố bà mẹ theo thuyết bất khả tri nhà ngươi.”

“Bố mẹ tôi thì sao?” Luce rít lên giận dữ.

“Ô, là thế này cưng này, lý do mà ngươi quay lại hết lần này tới lần khác ấy là vì những lần đó ngươi được sinh ra và được dẫn dắt bởi niềm tin vào tôn giáo. Lần này, khi bố mẹ ngươi quyết định không làm lễ rửa tội cho ngươi, chúng đã để linh hồn bé xíu của ngươi tự do thành công.” Cô ta nhún vai ra vẻ xúc động. “Không một nghi lễ nào chào đón ngươi, đón nhận ngươi vào những cân bằng của Chúa, không còn sự đầu thai cho Luce bé bỏng nữa. Một kẽ hở nhỏ nhưng cần thiết trong vòng quay cuộc sống của ngươi.”

Có thể nào đây là điều mà Arriane và Gabbe ám chỉ đến lúc ở nghĩa địa chăng? Đầu Luce bắt đầu nhức nhối. Mắt cô hoa lên với một màn những chầm màu đỏ bu quanh và cô nghe thấy tiếng chuông rung nhẹ bên tại. Cô chớp mắt chậm chạp, cảm thấy cả cọng lông nhỏ nhất trên hàng mí mắt cũng nhắm lại như thể có một luồng thôi miên khẽ thổi qua đầu cô vậy. Cô thấy mừng vì mình đang nằm. Nếu không muốn nói là ngất đi.

Nếu đây thật sự là kết thúc . . . nhưng, không thể nào.

Cô Sophia nhoài người lại gần gương mặt Luce, nói đến bắn cả nước ra. “Đêm nay ngươi mà chết—là hết thật sự. Là thế đấy. Tiêu tan hết . Kiếp sống này của ngươi cũng chẳng hơn gì những lần trước: xuẩn ngốc, ích kỷ, ấu trĩ, một cô công chúa nhỏ được cưng chiều nghĩ là cả thế giới này quay hay ngừng quay phụ thuộc vào việc cô ta có hẹn hò được với anh chàng đẹp trai nào đó ở trường không. Ngay cả đến cái chết của ngươi cũng không thoả mãn được sự chờ đợi, cảm giác khoái trí và mong ước của ta hàng bấy lâu nay, ta vẫn muốn nhâm nhi thưởng thức khoảnh khắc này thêm nữa, khoảnh khắc được giết chết ngươi.”

Luce dõi mắt theo khi cô Sophia giơ con dao lên và chạm ngón tay vào lưỡi dao.

Tâm trí Luce quay cuồng. Cả ngày nay có biết bao nhiêu chuyện cần cái đâu cô thông qua, có quá nhiều người nói với cô những điều khác biệt. Giờ thì một con dao găm đang lơ lửng chực ghim thẳng xuống tim cô và mắt cô lại nhòa đi lần nữa. Cô cảm thấy áp lực từ mũi dao đang ấn xuống ngực mình, cảm thấy cô Sophia đang thăm dò khắp vùng xương ngực của cô để tìm ra khoảng trống giữa những khúc xương trên người cô, và cô lại nghĩ cũng có đôi chút sự thật trong lời nói đầy oán hận của cô Sophia. Như việc hy vọng quá nhiều vào cái gọi là tình yêu đích thực—thứ mà cô cảm thấy chỉ hiện ra vỏn vẹn vài khắc trước mắt mình—như vậy có thực sự khờ dại không? Sau hết thảy mọi chuyện, tình yêu đích thực không thể thắng được trận chiến ngoài kia. Thậm chí nó còn không thể cứu cô thoát khỏi việc bị hành quyết trên bệ thờ này.

Nhưng nó vẫn còn đó. Trái tim cô vẫn đập vì Daniel—và đến tận khi nó đổi thay, có gì đó sâu thẳm trong Luce tin vào tình yêu đó, tin vào sức mạnh của nó có thể biến cô trở thành một người con gái tốt hơn mọi kiếp, để cô và Daniel có thể bên nhau tận hưởng cảm giác tuyệt diệu và ngây ngất—

Luce òa khóc khi con dao đâm xuống làn da cô—rồi choáng ngợp khi cửa sổ kính màu phía trên đầu dường như vỡ tan, không gian quanh cô ngập trong ánh sáng và tiếng ồn.

Một tiếng ngân nga mơ ảo mà tuyệt diệu, Một luồng sáng chói lóa.

Vậy là cô đã chết.

Con dao đâm xuống sâu hơn tưởng tượng. Luce như đang di chuyển đến một nơi khác. Làm sao có thể diễn tả nổi những hình thù rực rỡ, trắng sữa lượn lờ phía trên cô, hạ dần xuống từ bầu trời, một thác ánh sáng, hào quang thiên đường chăng? Thật khó có thể nhìn rõ được cái gì trong thứ ánh sáng bạc ấm áp này. Trượt qua làn da cô, thứ ánh sáng ấy như một tấm vải nhung mềm mại tột cùng, giống như lớp trứng đường phủ lên một chiếc bánh bông lan. Sợi thừng trói quanh tay chân cô được nới lỏng rồi bung ra và cơ thể cô—hoặc có thể là linh hồn cô—được tự do lơ lửng bay lên bầu trời.

Nhưng rồi cô nghe tiếng cô Sophia thốt lên, “Chưa xong đâu. Còn quá sớm đấy!” Cô ta rút con dao khỏi lồng ngực Luce.

Luce chớp mắt lia lịa. Hai cổ tay cô. Không bị trói. Hai cổ chân cô. Tự do. Những mảnh vỡ li ti màu xanh dương, đỏ, xanh lá và vàng của cửa sổ kính màu vương khắp làn da cô, trên bệ thờ và sàn nhà bên dưới. Chúng ghim da vào khi cô gạt chúng đi, để lại một vết xước rỉ máu trên hai cánh tay cô. Cô nheo mắt nhìn lên cái hốc cửa sổ phía trên trần nhà.

Cô chưa chết, vậy là, cô được cứu. Bởi các thiên thần.

Daniel đã đến cứu cô.

Cậu ấy đâu rồi? Cô chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ. Cô những muốn lùng sục trong quầng sáng đó cho đến khi những ngón tay cô tìm thấy Daniel, vòng quanh cổ cậu và không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ buông cậu ấy ra nữa.

Chỉ có những hình thù sinh động màu trắng sữa đang đổ về phía Luce và phủ quanh cơ thể cô, giống như một căn phòng đầy lông vũ rực rỡ vậy. Chúng bao quanh cô, xoa dịu những nơi bị những mảnh kính vỡ cào xước trên cơ thể cô. Những vệt sáng mỏng tang bằng cách nào đó xoá sạch mọi vết máu trên hai cánh tay cô và cả vết đâm nhỏ trên ngực cô, cho tới khi cô hoàn toàn hồi phục.

Cô Sophia chạy đến bức tường đằng xa và cào cấu điên cuồng vào những viên gạch, cố tìm cho ra cánh cửa bí mật. Luce muốn ngăn cô ta lại—để hỏi rõ lý do cho những gì cô ta đã làm, và định làm—nhưng rồi những tia sáng bạc lấp lánh chuyển dần sang sắc tím nhàn nhạt và bắt đầu định hình thành một hình dạng rõ nét.

Một vầng sáng bao trùm cả căm phòng rồi thu dần lại. Vầng sáng ấy còn lộng lẫy hơn cả mặt trời, khiến những bức tường rung lên, những ngọn nến rung rinh và bập bùng trên những giá nến cao lêu đêu bằng đồng. Những tấm thảm kỳ quái vỗ phần phật vào bức tường đá. Cô Sophia co rúm người lại nhưng quầng sáng rực rỡ kia lại rung lên như xoa dịu đến tận xương tuỷ Luce. Và khi những tia sáng tụ lại, toả hơi ấm khắp căn phòng, chúng định hình thành một hình dạng, Luce nhận ra và ngay lập tức chìm trong say đắm.

Daniel đứng ngay trước mắt cô, ngay phía trước bệ thờ. Cậu ấy ở trần, chân trần, chỉ mặc độc một chiếc quần lanh trắng. Cậu mỉm cười với cô, rồi nhắm mắt lại và dang rộng hai tay sang hai bên. Sau đó, thật cẩn thận, thật chậm rãi như thể không muốn cô bị choáng ngợp, cậu thở ra thật sâu và đôi cánh bắt đầu dang ra.

Chúng dang ra từ từ, bắt đầu từ hai bả vai của cậu, đâm ra từ sau lưng, cao dần lên, rộng dần ra, dày hơn lên khi chúng co duỗi lên xuống và mở ra hết cỡ. Luce mê mẩn nhìn đường viễn uốn lượn quanh đôi cánh, khao khát được vuốt ve chúng bằng tay, bằng má, bằng môi mình. Cả đôi cánh phát ra thứ ánh sáng nhung huyền ngũ sắc rực rỡ. Giống như trong giấc mơ của cô. Chỉ lúc này, nó mới trở thành sự thật, lần đầu tiên cô có thể nhìn tận mắt đôi cánh ấy mà không thấy mụ mị mơ hồ, mà không phải căng mắt ra. Cô có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn vẻ lỗng lẫy của Daniel.

Cậu ấy vẫn đang phát quang như thể ánh sáng ấy tỏa ra từ bên trong. Cô có thể thấy rõ đôi mắt xám tím và bờ môi đầy đặn của cậu ấy. Hai cánh tay rắn chắc và bờ vai rộng của cậu ấy. Cô có thể vươn ra và đắm chìm trong ánh sáng tình yêu của mình.

Cậu vươn tay ôm lấy cô. Luce nhắm mắt tận hưởng cảm giác ấy, cứ nghĩ nó hẳn phải cao xa, thiêng liêng đến độ cơ thể phàm tục của co không chịu nổi. Nhưng không. Nó thật đơn giản, thanh bình, hệt như Daniel.

Cô với tay ra sau lưng cậu để có thể chạm vào đôi cánh ấy. Cô hồi hộp vuốt ve chúng như thể chúng có thể thiêu đốt cô nhưng chúng len lỏi qua những kẽ ngón tay cô, mướt hơn cả thứ nhung mềm mại nhất, hơn cả tấm thảm lông xa hoa nhất. Cô thích tưởng tượng chúng là một đám mây phủ lông tơ, ngập tràn ánh nắng cho cô cảm giác có thể ôm nựng chúng trong lòng bàn tay mình.

“Anh thật . . . lộng lẫy,” cô thì thầm trong lồng ngực Daniel. “Ý em là, lúc nào anh cũng đẹp nhưng cái này thì—”

“Có dọa em sợ không?” cậu thì thầm lại. “Nhìn nó có đáng sợ, có khiến em tổn thương không?”

Cô lắc đầu. “Em nghĩ mình cũng bị dọa,” cô nói, nhớ lại những giấc mơ của mình. “Nhưng nó chẳng làm đau nổi ai đâu.”

Daniel thở phào nhẹ nhõm. “Tôi muốn em cảm thấy an toàn khi ở bên tôi.” Ánh sáng lấp lánh quanh họ cho cảm giác giống như những bông hoa giấy ngập không trung, và Daniel kéo cô về phía mình. “Thế là quá nhiều với em rồi.”

Cô ngửa đầu ra sau và tách hai môi mình ra, tha thiết muốn được hôn Daniel.

Tiếng cửa đóng sầm phá vỡ không khí thân mật quanh họ. Cô Sophia đã tìm được lối ra cầu thang. Daniel gật nhẹ đầu và một hình thù rực sáng liền phóng qua cánh cửa bí mật, đuổi theo cô ta.

“Cái gì vậy?” Luce ngơ ngác hỏi, nhìn theo vệt sáng xẹt qua cánh cửa đang mờ dần.

“Quân viện trợ.” Daniel nói ngắn gọn và lại nâng cằm cô lên.

Và, mặc dù ở bên Daniel cô cảm thấy được yêu, được bảo vệ và an toàn nhưng cô cũng cảm thấy một nhát dao sắc nhọn của những ký ức đen tối không rõ ràng vừa mới xảy ra, và Cam cùng đám thuộc hạ bóng tối hùng mạnh của cậu ta nữa. Vẫn còn quá nhiều những câu hỏi không lời đáp luẩn quẩn trong óc cô, quá nhiều chuyện kinh khủng mà cô thấy mình không sao hiểu nổi. Như cái chết của Penn, Penn tốt bụng, vô tội và đáng thương của cô lại có một kết cục tàn bạo mà vô nghĩa như thế. Hình ảnh của Penn khi ấy lại dâng lên nhấn chìm cô, và đôi môi cô run rẩy.

“Penn không còn nữa, Daniel,” cô thốt lên. “Cô Sophia giết cậu ấy rồi. Và khi nãy, em còn nghĩ cô ta đã giết em.”

“Tôi không bao giờ để chuyện đó xảy ra.”

“Làm sao anh biết mà tìm em ở đây? Làm thế nào anh luôn biết đường cứu em?” Cô lắc lắc đầu. “Ôi Chúa ơi,” cô thì thầm thật chậm khi sự thật ấy rơi phịch vào cô. “Anh là thiên thần hộ mệnh của em.”

Daniel nửa cười nửa nén lại. “Không hoàn toàn đúng. Dù vậy tôi nghĩ em đang khen tôi.”

Luce đỏ mặt. “Vậy chứ anh là loại thiên thần gì?”

“Giờ tôi giống một loại nửa vời,” Daniel nói.

Đằng sau cậu, quầng sáng bạc trong phòng trải ra và tách làm đôi. Luce quay qua nhìn chúng, tim cô đập rộn lên, khi những tia sáng rực rỡ ấy tụ lại, phát quang quanh Daniel và hai hình dạng riêng biệt khác.

Arriane và Gabbe.

Đôi cánh của Gabbe cũng đang dang ra. Chúng rộng và mượt mà, có kích cỡ lớn gấp ba người Gabbe. Trông chúng như lông tơ với những đường viền hình vỏ sò mềm mại, giống cánh của những thiên thần trên những tấm thiếp chúc mừng và trong các bộ phim và có màu phớt hồng trên hai đỉnh cánh. Luce để ý thấy chúng đang vỗ nhè nhẹ—và chân Gabbe đang lơ lửng cách mặt đất vài inch.

Đôi cánh của Arriane còn mượt hơn, bóng hơn và có những viền rõ nét hơn, gần giống đôi cánh của một con bướm khổng lồ. Ẩn ẩn hiện hiện, những đôi cánh toả hào quang và phản chiếu những bóng sáng trắng sữa, khiến chúng di chuyển loanh quanh trên nền đá dưới chân họ. Hệt như chính Arriane, chúng kỳ quái và lôi cuốn và thật sự ngông cuồng.

“Đáng lẽ tớ phải nhận ra,” Luce nói, môi cô phớt nhẹ một nụ cười.

Gabbe cười đáp lễ, còn Arriane khẽ nhún gối cúi chào Luce.

“Ngoài kia thế nào rồi?” Daniel hỏi vì nhận ra vẻ lo lắng trên nét mặt Gabbe.

“Chúng ta cần đưa Luce ra khỏi đây ngay.”

Trận chiến. Chẳng phải nó đã kết thúc rồi sao? Nếu Daniel, Gabbe và cả Arriane đều ở đây, hẳn họ đã thắng—phải không nào? Ánh mắt Luce quét qua Daniel. Vẻ mặt cậu ấy như không, chẳng hề lộ ra điều gì.

“Và còn cần ai đuổi theo mụ Sophia nữa,” Arriane nói, “Mụ ấy chắc không làm chuyện này một mình đâu.”

Luce nuốt khan. “Cô ta cùng phe với Cam à? Cô ta có phải kiểu như ma quỷ không? Hay thiên thần tội lỗi?” Đó là một trong những bài Luce còn nhớ từ khoá học của cô Sophia.

Daniel nghiến chặt răng. Ngay cả đôi cánh của cậu trông cũng cứng ngắc thịnh nộ. “Không phải ma quỷ,” cậu lẩm bẩm, “nhưng cũng khó lòng là thiên thần. Chúng tôi đã nghĩ cô ta đúng về phía chúng ta. Lẽ ra chúng tôi không được để cô ta tiếp cận đến mức này.”

“Cô ta là một trong hai mươi tư vị bề trên,” Gabbe chêm vào. Gabbe hạ chân xuống chạm đất và thu đôi cánh phớt hồng của mình ra sau lưng để có thể ngồi xuống bệ thờ. “Một địa vị đáng tôn trọng. Cô ta giấu thân phận cũng khá giỏi đấy.”

“Ngay lúc chúng mình tới đây, cô ta gần như phát điên hay sao ấy,” Luce kể. Cô lấy tay xoa xoa lên cổ, chỗ bị con dao găm khía vào.

“Bọn họ đều bị điên,” Gabbe nói. “Nhưng lại rất tham vọng. Cô ta thuộc một giáo phái bí mật. Đáng lẽ mình phải nhận ra điều ấy sớm hơn nhưng giờ thì các dấu hiệu quá rõ rồi. Họ tự gọi mình là Zhsmaelim. Họ vận y phục giống nhau và tất cả bọn họ đều có một vẻ tao nhã mị tà rất rõ rệt. Mình luôn nghĩ họ chỉ tượng trưng thế thôi. Trên Thiên Đàng, không ai bắt bẻ họ quá cả,” Gabbe giải thích cho Luce, “nhưng giờ thì có rồi. Những gì cô ta làm đêm nay là để tập hợp những kẻ bị lưu đày lại. Cô ta hời quá đấy, ngoài Cam và Molly còn được thấy nhiều thiên thần hơn.”

“Vậy ra Molly cũng là một thiên thần tội lỗi,” Luce chậm rãi nói. Trong tất thảy những chuyện cô biết ngày hôm nay, đây là chuyện sáng tỏ nhất.

“Luce, tất cả chúng tôi đều là kẻ mang tội,” Daniel nói. “Chỉ là có những người theo phe này và có những kẻ theo phe khác mà thôi.”

“Còn có ai nữa”—cô nuốt xuống—“ở bên phe kia không?”

“Có Roland nữa,” Gabbe đáp.

“Roland?” Luce sững sờ. “Nhưng mọi người là bạn với cậu ấy cơ mà. Cậu ấy lúc nào cũng được mọi người tin cậy và rất tốt bụng nữa.”

Daniel chỉ nhún vai. Chỉ có Arriane là trông suy tư. Cô nàng vỗ vỗ hai cánh buồn rầu, đầy xúc động và quạt ra một luồng gió đầy bụi. “Ngày nào đó bọn này sẽ kéo cậu ấy lại,” Arriane trầm giọng nói.

“Còn Penn thì sao?” Luce hỏi, cảm thấy một cục nghẹn mặn chát ứ lên sau họng mình.

Nhưng Daniel lắc đầu, siết chặt tay cô. “Penn không bất tử. Cô ấy là một nạn nhân vô tội trong một cuộc chiến dai dằng mà vô nghĩa. Tôi rất tiếc, Luce.”

“Vậy còn trận chiến ngoài kia . . .?” Luce hỏi, giọng cô nghèn nghẹn. Cô không thể cứ thế mà nói về Penn được nữa.

“Chỉ là một trong những trận chiến của chúng mình đánh cược với quỷ dữ thôi,” Gabbe nói.

“Vậy thì, bên nào thắng?”

“Không bên nào cả,” Daniel cay đắng đáp lại. Cậu nhặt một mảnh kính màu từ ô cửa sổ vỡ trên trần nhà lên và ném mạnh nó qua phòng thờ. Nó vỡ vụn thành nhiều mảnh li ti nhưng dường như chẳng làm thuyên giảm chút nào cơn giận của Daniel. “Chưa bên nào từng thắng cả. Gần như là không thể cho một thiên thần tiêu diệt một thiên thần khác. Chỉ là một trận ẩu đả điên cuồng cho đến khi tất cả thấy mệt và tạm dừng lại để nghỉ.”

Luce điếng người khi một hình ảnh kỳ lạ thoáng vụt qua đầu cô. Daniel bị đâm thẳng vào vai bởi một trong những vệt bóng dài, đen xì từng tấn công Penn. Cô mở mắt và nhìn bên vai phải của cậu. Trên ngực cậu có máu.

“Anh bị thương rồi,” cô thì thầm.

“Không đâu,” Daniel nói.

“Cậu ta không thể bị thương, cậu ta—”

“Cái gì trên cánh tay cậu thế, Daniel?” Arriane hỏi, chỉ tay vào ngực cậu. “Máu à?”

“Là của Penn,” Daniel nói thẳng. “Tôi tìm thấy cô ấy nằm dưới chân cầu thang.”

Tim Luce nghẹn lại. “Chúng ta phải chôn Penn,” cô nói. “Cạnh mộ bố cậu ấy.”

“Luce bé nhỏ,” Gabbe đứng dậy nói. “Mình ước chúng ta có đủ thời gian làm việc đó nhưng bây giờ, chúng ta phải đi ngay.”

“Mình sẽ không bỏ cậu ấy lại. Cậu ấy chẳng còn ai nữa.”

“Luce,” Daniel vò đầu nói.

“Cậu ấy đã chết trong tay em, Daniel. Bởi vì em không biết cách nào tốt hơn là đi theo cô Sophia tới cái phòng tra tấn này.” Luce nhìn ba người họ. “Bởi vì chẳng ai trong các người nói với tôi gì hết.”

“Được rồi,” Daniel lên tiếng. “Chúng ta sẽ làm những gì có thể cho Penn. Nhưng cần phải đưa em ra khỏi chỗ này càng xa càng tốt.”

Một luồng gió mạnh thốc xuống từ ô trống trên trần nhà khiến những ngọn nến bập bùng và những mảnh kính vỡ còn lưu lại trên ô cửa sổ rung lắc. Ngay sau đó, một trận mưa vụn kính rơi xuống.

Ngay lúc đấy, Gabbe trượt khỏi bệ thờ và đến đứng cạnh Luce, không mảy may lúng túng. “Daniel nói đúng đấy,” cô ấy mở lời. “Cuộc hoãn chiến chúng tôi đề nghị lần này chỉ dành cho các thiên thần. Và giờ thì quá nhiều kẻ biết về—” cô ấy dừng lại, hắng giọng—“ừm, về biến đổi trong vấn đề sinh tử của cậu, có vô số kẻ xấu xa bên ngoài kia hứng thú với cậu đấy.”

Đôi cánh của Arriane nâng chủ nhận mình lên khỏi mặt đất. “Và cũng có vô vàn người tốt biết đường mà đến giúp xử chúng,” cô nàng nói, lượn sang đứng cạnh bên kia Luce như để bảo đảm sự an toàn cho cô.

“Tớ vẫn chưa hiểu,” Luce nói. “Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Sao tớ lại có ý nghĩa đến thế? Chỉ vì Daniel yêu tớ thôi sao?”

Daniel thở dài. “Một phần là vì thế, đơn giản như không.”

“Cậu biết đấy, ai ai cũng khoái ghét một cặp đôi si tình hạnh phúc,” Arriane phụ hoạ.

“Bạn thân mến, chuyện này dài dòng lắm,” Gabbe nói với cô bằng một giọng hoà hoãn.

“Chúng mình chỉ có thể nói cho cậu nghe từng chút từng chút một vào đúng thời điểm thôi.”

“Giống như đôi cánh của tôi vậy,” Daniel nói thêm, “em sẽ phải tự mình nhớ lại tất cả mọi chuyện.”

“Nhưng tại sao chứ?” Luce hỏi. Cuộc nói chuyện này thật bực bội. Cô có cảm giác mình như một đứa trẻ bị nói rằng ‘con sẽ hiểu khi nào con lớn’ vậy. “Sao mọi người không giúp em hiểu chứ?”

“Bọn này có thể giúp,” Arriane, “nhưng không thể cứ thế nhồi cả đống thứ vào đầu cậu cùng một lúc được. Giống như việc cậu không bao giờ được gọi giật một kẻ mộng du dậy vậy. Quá nguy hiểm.”

Luce vòng tay ôm lấy mình. “Nó sẽ giết chết tớ,” cô nói, nhắc lại những từ bọn họ dùng để điều đình với cô.

Daniel choàng tay quanh người cô. “Trước đây đã từng vậy. Và em cũng chạm trán với cái chết đủ trong một đêm rồi đấy.”

“Thế thì sao? Giờ em chỉ việc rời khỏi trường là được đúng không?” Cô quay lại với Daniel. “Anh sẽ đưa em đi đâu?”

Cặp mày của cậu chau lại và cậu quay mặt lảng tránh ánh mắt của cô. “Tôi không thể đưa em đi đâu được cả. Nó sẽ thu hút quá nhiều sự chú ý. Chúng ta sẽ phải nhờ một ai đó. Một người không phàm trần mà chúng ta có thể tin tưởng.” Cậu nhìn Arriane.

“Để tôi đi đón ông ấy,” cô nàng nói rồi bay lên.

“Em sẽ không rời xa anh đâu,” Luce nói với Daniel. Môi cô run lên dữ dội. “Em chỉ vừa có được anh lại.”

Daniel hôn lên trán cô, thổi một luồng hơi ấm vào cơ thể cô. “Thật may là chúng ta vẫn còn chút thời gian.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.