SA NGÃ

Lượt đọc: 158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18. CUỘC CHIẾN BỊ CHÔN VÙI

❊ ❊ ❊

Luce nhìn xuống thứ ánh sang đang lập loè dưới đáy khu nghĩa địa và bắt đầu phi như bay thẳng xuống đó. Cô lao nhanh qua những bia mộ vỡ, bỏ lại Penn và cô Sophia tít đằng sau. Cô không quan tâm tới những cành sồi sắc nhọn, to tướng vặn xoáy cào xước hai cánh tay và mặt mình khi chạy, hay những lùm cỏ dại rậm rì bén rễ ngáng chân mình.

Cô phải xuống dưới đó.

Ánh trăng bạc nhợt nhạt le lói chút ánh sáng mờ ảo nhưng, vẫn còn một nguồn sáng nữa—phát ra từ đáy nghĩa địa. Đích đến của cô. Trông nó như một cơn bão phát sáng khổng lồ, phủ quanh bởi một lớp mây khói dày đặc. Chỉ là nó đang diễn ra trên mặt đất.

Những cái bóng đang cảnh cáo cô, cô nhận ra, trong mấy ngày gần đây. Bây giờ bóng tối của chúng đã biến thành một thứ mà ngay cả Penn cũng thấy được. Và những người chạy đến đó hẳn cũng vì chú ý thấy nó. Luce không biết điều này có ý nghĩa gì. Nhưng nếu Daniel cũng xuống đó với thứ ánh sáng hiểm ác ấy, thì tất cả là lỗi tại cô.

Phổi của cô như cháy khô nhưng cô vẫn lao về phía trước với hình ảnh Daniel đang đứng dưới gốc đào trong đầu. Cô không thể dừng lại cho đến khi cô tìm thấy cậu ấy—bởi vì dẫu sao cô đến đây cũng là để tìm cậu ấy, để chìa cuốn sách ra trước mặt cậu và oà lên mà rằng cô đã tin cậu rồi, rằng một phần trong cô vẫn luôn tin cậu nhưng cô quá sợ hãi để có thể chấp nhận quá khứ vô lý của bọn họ. Cô muốn nói với cậu rằng cô sẽ không để nỗi sợ lấn át mình nữa, không phải lúc này, không một lần nào nữa. Bởi vì cô biết thứ gì đó, hiểu rằng nó sẽ mang cô đi thật xa, xa đến nỗi không bao giờ có thể quay lại được. Thứ gì đó hoang dại và ký quái khiến cho những chuyện trong quá khứ của họ vừa đáng tin lại vừa khó có thể tin được. Cô biết Daniel là ai—không, là gì mới đúng. Một phần trong cô đã tự nhận thức ra điều này—rằng cô từng có những kiếp sống trước và vẫn luôn yêu Daniel. Chỉ là, cô đã không hiểu điều có nghĩa gì, mọi chuyện diễn ra—từ việc cô bị hút vào cậu ấy đến những giấc mơ của cô—cho tới tận bây giờ.

Nhưng tất cả những điều đó chẳng còn là gì nữa nếu cô không thể xuống đó kịp thời để tìm ra cách nào đó xua tan những cái bóng. Cũng sẽ chẳng còn gì nữa nếu chúng bắt được Daniel trước cô. Cô lao qua từng hàng mộ dốc đứng nhưng đáy nghĩa địa vẫn còn cách quá xa.

Đằng sau cô, có tiếng chân rầm rập. Tiếp theo đó là một tiếng hét the thé.

“Pennyweather!” Đó là cô Sophia. Cô ấy đang đuổi theo Luce, quay đầu gọi với lại phía sau, nơi Luce nhìn thấy Penn đang cẩn thận trèo qua một bia mộ bị đổ. “Em còn chậm hơn cả Giáng sinh!”

“Không!” Luce kêu lên. “Penn, cô Sophia, đừng xuống đây!” Cô không thể chịu tội vì đẩy thêm bất kỳ người nào khác vào những cái bóng.

Cô Sophia giữ chặt lấy một tấm bia màu trắng bị lung lay và nhìn chằm chằm lên bầu trời như không nghe thấy Luce nói gì. Cô ấy giơ hai cánh tay khẳng khiu lên như thể che chắn cho bản thân. Luce nheo mắt nhìn màn đêm và hớp một ngụm khí. Có gì đó đang tiếng về phía họ, rẽ không khí tạo nên một luồng gió lạnh.

Ban đầu cô tưởng đó là những cái bóng nhưng thứ này khác hẳn và còn đáng sợ hơn, giống như tấm màn nham nhở, uốn éo chứa đầy bóng tối, lọc qua những đốm sáng trên bầu trời. Cái bóng này được dệt nên từ hàng triệu mảnh đêm đen nhỏ tí. Một cơn bão hỗn loạn và chấn động của bóng đêm đang phình ra mọi phía.

“Châu chấu à?” Penn như khóc òa.

Luce rùng mình. Tấm màn nhưng nhúc đó vẫn còn cách họ một khoảng xa nhưng tiếng nó phát ra vang vọng ngày càng lớn dần tình theo từng giây. Nghe như tiếng đập cánh của hàng nghìn con chim vậy. Giống như bóng tối hằn học bao trùm càn quét trái đất vậy. Nó mà cũng có thể là tất cả chúng sẽ cùng tấn công cô tối nay.

“Thế này không ổn!” Cô Sophia vẫn huyên thuyên nói với lên trời. “Phải ra lệnh cho mấy thứ này chứ!”

Penn chạy đến thở dốc bên cạnh Luce và hai đứa nhìn nhau hoang mang. Mồ hôi chảy thành giọt xuống đến miệng Penn và cặp kính gọng tím của cô nàng trượt xuống dưới cái nóng lớp nhớp trơn tuột

“Cô ấy bấn loạn rồi,” Penn thì thầm, chĩa ngón cái về phía cô Sophia.

“Không đâu.” Luce lắc đầu. “Cô ấy hiểu chuyện đấy. Và nếu cô Sophia mà còn sợ nữa thì cậu không nên ở đây, Penn.”

“Tớ á?” Penn hỏi lại, giọng bối rối, chắc hẳn vì ngay từ ngày đầu Luce nhập học, Penn đã luôn là người chỉ dẫn cho Luce. “Tớ nghĩ cả hai chúng ta đều không nên ở đây.”

Ngực Luce nhói lên một nỗi đau hệt như hồi cô phải nói lời tạm biệt với Callie. Cô lảng ra khỏi Penn. Giữa họ bây giờ đã có một vết rạn, một vực sâu chia cắt họ, chính bởi quá khứ của Luce. Cô ghét phải thú nhận việc này, ghét cả việc phải lảng tránh Penn nữa nhưng cô biết, sẽ tốt hơn và an toàn hơn nếu họ tách ra từ đây.

“Tớ phải ở lại,” cô nói, hít một hơi thật sâu. “Tớ phải đi tìm Daniel. Cậu nên quay lại ký túc xá đi Penn. Làm ơn.”

“Nhưng cậu và tớ,” Penn nói bằng giọng khàn khàn. “Chúng ta là những người duy nhất—”

Trước khi có thể nghe nửa cuối của câu nói đó, Luce đã lấy đã lao nhanh về phía đáy nghĩa địa. Thẳng đến chỗ lăng mộ nơi cô từng thấy Daniel ngồi suy tư vào buổi tối Ngày Hội Phụ Huynh. Cô trèo qua tấm bia mộ cuối cùng rồi trượt xuống một lớp bổi bén rễ ẩm ướt cho đến khi mặt đất bằng phẳng hiện ra. Cô dừng lại trước một cây sồi không lồ ở chính giữa đáy nghĩa địa.

Nóng, nản và sợ, ba thứ cảm xúc hoà quyện làm một, cô ngả người tựa vào thân cây.

Và rồi, qua những tán lá cây, cô nhìn thấy cậu ấy.

Daniel.

Cô dồn toàn bộ không khí trong phổi thở ra, hai đầu gối như muốn quỵ xuống. Nhìn cậu ấy từ khoảng cách này, khuôn mặt nghiêng mờ ảo trong bóng tối, thật đẹp và uy nghiêm, cho cô hay rằng mọi điều Daniel ám chỉ đến—kể cả chuyện quan trọng cô vừa tự khám phá ra—mọi thứ đều là sự thật.

Cậu ấy đang đứng trên đỉnh lăng mộ, hai tay khoanh trước ngực, ngước nhìn lên nơi mà đám mây châu chấu điên loạn đó vừa vụt qua. Ánh trăng nhạt nhòa in hằn bóng người cậu làm khuyết một mảng tối đang nhận chìm cả vòm mái phẳng rộng của hầm mộ. Cô chạy thẳng đến chỗ cậu, len lỏi qua lớp rêu Tây Ban Nha đang lúc lắc và những bức tượng cổ nghiêng ngả.

“Luce!” Cậu nhìn thấy cô khi cô đến gần bệ lăng mộ. “Em đang làm gì ở đây thế hả?” Giọng cậu không chỉ ra dấu hiệu vui mừng nào khi thấy cô—chỉ có sự kích động và kinh hoàng trong đó.

Đó là lỗi của em , cô muốn khóc khi tiến đến bệ lăng mộ. Và em đã tin rồi, em tin vào câu chuyện của chúng ta. Hãy tha thứ cho em vì đã bỏ anh lại. Em sẽ không bao giờ như thế nữa . Còn một điều cô muốn nói với cậu ấy nữa. Nhưng cậu đang đứng một khoảng xa phía trên cô và tiếng động hỗn loạn kinh khiếp phát ra từ những cái bóng quá lớn, bầu không khí đặc quánh đến khó có thể khiến cậu ấy nghe thấy cô nói gì từ phía dưới này.

Lăng mộ được làm từ đám cẩm thạch rắn chắc. Nhưng có một mảng vỡ lớn ở một trong những bức phù điêu chạm khắc hình con công và Luce dùng luôn chỗ đó làm bàn dậm để nhảy lên. Mặt đá lạnh lẽo nay cứ hễ được chạm vào lại ấm lên. Hai lòng bàn tay nhễ nhại mồ hôi của cô trượt mấy lần khi cô gồng mình leo lên đỉnh. Đến bên Daniel, người sẽ phải tha thứ cho cô.

Cô mới chỉ leo được vài bước lên tường lăng mộ thì một bàn tay đã túm lấy vai cô. Cô lảo đào vào rồi thở hổn hển khi nhìn thấy đấy là Daniel và co buông tay. Cậu ấy túm được cô, hai cánh tay vòng quanh hai vai cô trước khi cô kịp rơi tuột xuống đất. Nhưng mời một khắc trước thôi, cậu ấy chỉ là một cậu chuyện hoàn chỉnh chưa được kể.

Cô vùi mặt vào bờ vai cậu. Trong khi sự thật vẫn còn khiến cô sợ hãi thì gọn trong vòng tay cậu lại cho cô cảm giác như biển tìm thấy bờ, như một lữ khách trở về sâu một chuyến đi dài, gian nan, xa vạn dặm—cuối cùng cũng về đến nhà.

“Em chọn đúng thời điểm đẹp mà quay lại đấy,” cậu nói. Cậu mỉm cười nhưng nụ cười lại nặng trĩu lo âu. Đôi mắt cậu vẫn nhìn qua cô, hướng lên bầu trời.

“Anh cũng thấy nó phải không?” cô hỏi.

Daniel chỉ nhìn cô mà không trả lời. Môi cậu run lên.

“Tất nhiên là anh phải thấy rồi,” cô thì thầm, bởi vì mọi thứ cùng diễn ra một lúc. Những cái bóng, chuyện tình của cậu, quá khứ của họ. Một tiếng nấc nghẹn bật ra từ trong cô. “Làm sao anh có thể yêu được em?” cô nức nở. “Làm thế nào anh có thể chịu được một người như em chứ?”

Cậu lấy hai tay ôm mặt cô. “Em nói về cái gì vậy? Làm sao co có thể nói thế được?”

Trái tim cô bừng lên đập liên hồi.

“Bởi vì . . .” Cô nuốt khan. “Anh là một thiên thần.”

Hai cánh tay cậu chùng xuống. “Em vừa nói gì?”

“Anh là một thiên thần, Daniel, em biết điều đó,” cô nói, thấy như mọi cảm xúc đang tuôn ra trong cô, lũ lượt, ồ ạt cho đến khi tất ủa trào hết ra. “Đừng có nói em bị điên nhé. Em từng mơ rất nhiều về anh, những giấc mơ ấy quá thật đến nỗi không thể quên, những giấc mơ ấy khiến em yêu anh trước cả khi anh nói được một câu tốt đẹp với em.” Ánh mắt Daniel vẫn không thay đổi. “Trong những giấc mơ ấy, anh có một đôi cánh và anh đã đưa em lên cao tận trời xanh mà em không hề nhận ra và khi em biết thì em đã ở đó rồi, giống như ở trong vòng tay của anh hàng nghìn lần trước đây.” Cô cụng trán mình vào trán Daniel. “Nó giải thích rất nhiều điều—về dáng đi uyển chuyển thanh nhã của anh và về cuốn sách mà tổ tiên anh đã viết. Tại sao không ai đến thăm anh trong Ngày Hội Phụ Huynh. Cái cách mà cơ thể anh lềnh bềnh khi anh bơi. Và tại sao, khi anh hôn em, em có cảm giác như được tới Thiên Đàng.” Cô ngừng lại lấy hơi. “Và tại sao anh lại sống bất tử. Một chuyện duy nhất nó không giải thích được là anh làm cái quái gì với em. Bởi vì em chỉ là em mà thôi.” Cô lại ngước nhìn bầu trời, cảm nhận thấy thứ bùa chú tăm tối của những cái bóng phủ xuống. “Và em cảm thấy tội lỗi rất nhiều.”

Mặt Daniel chẳng có còn chút huyết sắc nào. Và Luce chỉ có thể đưa ra một kết luận duy nhất. “Anh cũng không biết tại sao nữa hả?” cô nói.

“Tôi không hiểu vì cái gì mà em vẫn ở đây.”

Cô chớp mắt, gật đầu đầy đau khổ và rồi bắt đầu quay người rời đi.

“Không!” Daniel kéo cô trở lại. “Đừng đi. Chỉ là em chứ từng—chúng ta chưa từng tiến xa đến thế này.” Cậu nhắm mắt lại. “Em sẽ nói lại chứ?” cậu hỏi, gần như ngượng ngùng. “Em sẽ nói lại cho tôi nghe tôi là gì?”

“Anh là một thiên thần,” cô nhắc lại thật chậm rãi từng từ, ngạc nhiên khi thấy Daniel nhắm chặt mắt mà vẫn kêu lên vì hài lòng, gần như lúc họ hôn nhau vậy. “Em phải lòng một thiên thần.” Lúc này cô mới là người muốn nhắm mắt lại mà rên lên. Cô nghiêng đầu ngó. “Nhưng trong giấc mơ của em, đôi cánh của anh—”

Một luồng gió nóng rít lên bên cạnh họ, gần như đẩy mạnh cô ra khỏi vòng tay Daniel. Cậu lấy thân mình che chắn cho cô. Đám mây châu châu bóng đêm đã định hình trụ trên một vòm cây phía sau khu nghĩa địa và đang tạo nên tiếng kêu xèo xèo trong những tán lá cây. Giờ chúng đã phát triển thành một khối khổng lồ.

“Ôi, Chúa ơi,” Luce thì thào. “Em phải làm cái gì đó. Em phải ngăn chúng lại—”

“Luce.” Daniel vuốt nhẹ má cô. “Nhìn tôi này. Em không làm gì sai cả. Và, em chẳng thể làm được gì”—cậu chỉ tay—“cái đó đâu.” Cậu lắc đầu. “Tại sao em lại có suy nghĩ đến chuyện tội lỗi được chứ?”

“Bởi vì,” cô đáp, “cả đời êm, luôn thấy những cái bóng—”

“Đáng lẽ tôi phải làm gì đó khi nhận thấy chúng hồi tuần trước ở bên hồ. Đó là lần đầu tiên trong mọi kiếp sống, em nhìn thấy được chúng—và điều đó khiến tôi thấy sợ.”

“Làm sao mà anh biết được đó không phải lỗi tại em?” cô hỏi, nghĩ về Todd và Trevor. Những cái bóng luôn ám theo cô ngay trước khi xảy ra chuyện gì đó kinh khủng.

Daniel hôn lên tóc cô. “Những cái bóng em nhìn thấy được gọi là các Sứ Giả. Trông chúng kinh dị thế thôi nhưng chúng không thể làm hại em. Tất cả những gì chúng làm là quan sát tình hình, thu thập thông tin và báo về cho một kẻ nào đó. Những kẻ tọc mạch. Một phiên bản ma quái của hội các nữ sinh trung học.”

“Nhưng còn những cái đó thì sao?” Cô chỉ tay vào những cái cây đang xếp thành vòng quanh nghĩa địa. Những tán cây đang đong đưa rung rinh, trĩu xuống bởi sức nặng của bóng tối đặc quánh âm ỉ.

Daniel điềm tĩnh nhìn chúng. “Đó là những cái bóng do các Sứ Giả triệu hồi. Để chiến đấu.”

Tứ chi Luce ớn lạnh vì sợ. “Kiểu . . . ưm, cuộc chiến kiểu nào?”

“Một cuộc chiến lớn,” cậu nói đơn giản, cằm nghếch lên. “Nhưng giờ chúng chỉ khoa trương thế thôi. Chúng ta vẫn còn thời gian.”

Đằng sau họ có tiếng ho khẽ khiến Luce giật mình. Daniel cúi đầu chào cô Sophia, người đang đứng dưới cái bóng phản chiếu của lăng mộ. Mái tóc cô ấy bật tung khỏi chiếc cặp, buông xoã trông đầy hoang dại và bất kham, hệt như ánh mắt cô ấy lúc bấy giờ. Rồi có thêm một người nữa bước tới từ phía sau cô Sophia, là Penn. Hai tay cô nàng lèn chặt trong túi áo gió. Mặt cô nàng vẫn đỏ phừng và mái tóc thì bết mồ hôi. Penn nhún vai với Luce như muốn nói tớ chẳng hiểu chuyện quái gì đang diễn ra nhưng tớ không thể bỏ mặc cậu được . Luce thậm chí còn không nhận ra mình đàn mỉm cười.

Cô Sophia bước lên trước và chìa cuốn sách ra. “Lucinda của chúng ta đã tự mày mò khám phá ra hết rồi.”

Daniel xoa xoa cằm. “Em đã đọc cái thứ cổ lỗ đấy à? Không bao giờ nên viết nó ra mới đúng.” Cậu nói bằng một giọng bẽn lẽn—nhưng Luce lại ghép thêm được một miếng trong bộ xếp hình của họ vào đúng chỗ.

“Anh đã viết nó,” cô nói. “Và phác họa vào lề các trang sách. Và dán tấm hình của chúng ta vào đó.”

“Em đã tìm thấy tấm hình,” Daniel nói cùng một nụ cười trên môi, kéo cô vào gần mình hơn như thể việc nhắc tới bức hình mang lại cả một miền ký ức. “Tất nhiên rồi.”

“Cũng tốn chút ít thời gian để hiểu chuyện nhưng khi em nhìn thấy chúng ta từng hạnh phúc thế nào, có gì đó mở bung ra trong em. Và rồi em biết.”

Cô vòng hai tay quanh cổ cậu và kéo khuôn mặt cậu lại gần mình, không buồn quan tâm tới cô Sophia và Penn đang đứng đó. Khi đôi môi Daniel chạm vào môi cô, toàn bộ khu nghĩa địa tăm tối, đáng sợ chợt biến mất—cả những bia mộ mòn vẹt và tấm lưới bọc những cái bóng đang bám quanh những cành cây; thậm chí cả mặt trăng và những vì sao trên kia cũng nhòa đi.

Lần đầu cô nhìn thấy bức hình ở Helston đó, cô đã rất sợ. Ý nghĩ về tất thảy những chuyện kiếp trước của cô tồn tại—thật quá hoang đường. Nhưng lúc này đây, trong vòng tay của Daniel, cô lại cảm thấy mọi chuyện ăn khớp với nhau đến từng ly, những phiên bản Luce từ kiếp này đến kiếp khác sẽ chỉ yêu một Daniel mà thôi. Tình yêu đong đầy—trào ra từ trái tim và tâm hồn cô tràn ngập khắp cơ thể cô và lấp đầy khoảng trống giữa họ.

Và cô cuối cùng cũng được nghe những điều cậu ấy nói khi họ cùng nhìn những cái bóng: rằng cô không làm gì sai cả. Rằng cô không có lý do gì để phải thấy tội lỗi cả. Liệu đó có thể là sự thật? Cô có vô tội trong cái chết của Trevor và Todd như cô vẫn luôn tin tưởng không? Giây phút cô tự hỏi bản thân, cô biết rằng Daniel đã nói mình cô sự thật. Và cô có cảm giác như mình vừa bước ra khỏi một cơn ác mộng dài đằng đẵng. Cô không còn cảm giác là một con bé với mái tóc lởm chởm, mặc quần áo đen đúa lùng thùng, không còn lúc nào cũng ngờ nghệch, sợ hãi khu nghĩa địa mục rữa và có thể ngụ tại ngôi trường cải huấn này vì một lý do tốt đẹp hơn.

“Daniel,” cô gọi, nhẹ nhàng đẩy đôi vai cậu ra để có thể nhìn ngắm khuôn mặt cậu. “Tại sao không nói với em chuyện anh là thiên thân sớm hơn? Tại sao chỉ toàn nói đến chuyện bị nguyền rủa?”

Daniel nhìn cô lo lắng.

“Em không giận đâu.” Cô bảo đảm với cậu. “Chỉ muốn hỏi thế thôi.”

“Tôi không thể nói với em,” cậu nói. “Mọi chuyện đều liên quan lẫn nhau. Cho tới tận bây giờ, tôi cũng không dám tin là em có thể tự mình khám phá ra chuyện này. Nếu tôi vội vã nói với em hoặc chọn sai thời điểm, em sẽ lại biến mất và tôi sẽ lại phải chờ đợi. Tôi đã đợi quá lâu rồi.”

“Bao lâu?” Luce hỏi.

“Không lâu đến mức có thể quên rằng em là vô giá. Đáng để tôi hy sinh tất cả và đáng để tôi chịu đựng mọi nỗi đau.” Daniel nhắm mắt lại một hồi. Sau đó cậu nhìn sang Penn và cô Sophia.

Penn đang ngồi dựa lưng vào một tấm bia mộ màu đen phủ đầy rêu phong. Hai đầu gối co lên tận cằm và cô nàng thì đang ngồi say sưa gặm móng tay. Cô Sophia thì đứng chống nạnh cạnh đó. Nhìn dáng vẻ cô ấy như có điều gì muốn nói.

Daniel lùi lại và Luce cảm thấy một luồng khí lạnh thổi qua họ. “Tôi vẫn sợ rằng bất cứ lúc nào em cũng có thể—”

“Daniel—” Cô Sophia kêu lên bất bình.

Cậu vẫy tay ý muốn cô ấy im lặng. “Chúng ta ở bên nhau, không đơn giản như những gì em muốn đâu.”

“Rõ là không rồi,” Luce nói. “Ý em là, anh là thiên thần nhưng giờ thì em đã biết điều đó—”

“Lucinda Price.” Lần này đết lượt Luce trở thành mục tiêu trút cơn giận của cô Sophia. “Những gì cậu ta nói với em, em sẽ không muốn biết đâu,” cô ấy cảnh cáo. “Và còn Daniel, cậu không có quyền, điều đó sẽ giết chết cô bé—”

Luce lắc đầu, bối rối bởi lời nói của cô Sophia. “Em nghĩ em có thể sống sót qua một sự thật nho nhỏ .”

“Sự thật đấy không nho nhỏ chút nào đâu,” cô Sophia nói, tiến lên trước chen vào giữa hai người họ. “Và em sẽ không sống qua nổi nó. Như em đã không thể sống qua hàng nghìn năm kể từ lần Lưu Đày đó.”

“Daniel, cô ấy đang nói về chuyện gì thế?” Luce vòng qua cô Sophia đến bên Daniel nhưng cô quản thư đã cản cô lại. “Em có thể tự lo liệu được,” Luce nói, thấy mình điễm tĩnh bạo dạn khác thường. “Em không muốn bị bưng bít thêm nữa. Em yêu Daniel.”

Đó là lần đầu tiên cô to tiếng với người khác. Nỗi hối hận duy nhất của cô là đã nói thẳng ba từ quan trọng nhất ấy với cô Sophia, thay vì nói với Daniel. Cô quay qua cậu. Ánh mắt cậu sáng lấp lánh. “Đúng thế,” cô nói. “Em yêu anh.”

Bốp. Bốp. Bốp. Bốp.

Tiếng vỗ tay lớn mà chậm rãi phát ra từ phía sau họ trong những lùm cây. Daniel tháo lui và hướng thẳng về phía rừng cây, tư thế cứng nhắc, khi Luce cảm thấy nỗi sợ trước đây cuồn cuộn dâng lên, cảm thấy chính mình bị ăn mòn bởi nỗi sợ những gì Daniel nhìn thấy trong những cái bóng kia, nỗi sợ những thứ cậu nhìn thấy trước cô.

“Ôi, hoan hô. Hoan hô! Thật tình, cảm động đến tim gan luôn đấy—mà nhắc mới nhớ dạo này chẳng có gì làm tôi cảm động đến thế, buồn thật.”

Cam bước ra vùng sáng. Đôi con ngươi của cậu ta được viền quanh bởi một bóng sáng dày đặc, lờ mờ ánh vàng và nó chiếu sáng gương mặt cậu ta dưới ánh trăng, khiến cậu ta trông giống một con mèo hoang.

“Thật là ngọt ngào đến lợm giọng,” cậu ta nói. “Và mày cũng yêu cô ấy—đúng không, cậu bé tập yêu? Đúng không nào, Daniel?”

“Cam,” Daniel cảnh cáo. “Đừng có làm thế.”

“Làm cái gì?” Cam vặc lại, giơ cánh tay trái lên cao. Cậu ta búng ngón tay cái tách và một ngọn lửa nhỏ cỡ lửa châm diêm, bùng cháy trong không khí ngay trên tay cậu ta. “Ý mày là cái này à?”

Tiếng búng tay của cậu ta như quanh quất, như luẩn quẩn quanh những bia mộ trong nghĩa địa, như to dần rồi nhân lên khi nó vọng lại và vang lên. Luce đầu Luce nghĩ âm thanh không chỉ là tiếng vỗ tay đơn thuần, nó giống như một thính phòng ma quái đầy những bóng đen đang vỗ tay nhạo báng tình yêu của Luce và Daniel, như cái cách Cam đã làm. Nhưng rồi cô nhớ lại những tiếng đập cánh vang rền như sấm mà cô thấy lúc trước. Cô nín thở khi âm thanh đó tạo thành một định dạng như sự di chuyển của hàng nghìn mẩu bóng đen. Bầy bóng đen có hình dạng châu chấu một lần nữa ào lên biến mất vào khu rừng phía sau.

Tiếng kêu của chúng quá lớn khiến Luce phải bịt chặt hai tai. Trên nền đất, Penn cũng đang chúi đầu vào giữa hai đầu gối của mình. Nhưng Daniel và cô Sophia thì đứng yên dõi mắt lên bầu trời khi thứ tạp âm đó to lên và biến đổi. Nó bắt đầu nghe như tiếng những bình tưới rào rào phun nước hay tiếng huýt gió của hàng nghìn con rắn.

“Hay là cái này?” Cam hỏi, nhún vai khi bóng đen gớm guốc, vô dạng đó đậu xuống quanh người cậu ta.

Những con côn trùng đó bắt đầu lớn dần và vỡ kén, trở nên lớn hơn bất cứ con côn trùng nào, nhễu xuống những giọt giống như keo và rồi định dạng thành những cơ thể phân đốt. Rồi như thể chúng học được cách sử dụng phần thân thể đen tối của mình khi định hình, chúng từ từ nâng thân thể bằng vô số những cặp chân và tiến lên phía trước, giống như những con bọ ngựa to bằng kích cỡ con người.

Cam chào mừng chúng khi chúng di chuyển quanh cậu ta. Ngay lập tức chúng biến thành một đội quân bóng đêm đồ sộ và thiện chiến phía sau Cam.

“Tao xin lỗi,” cậu ta nói, vỗ vỗ lòng bàn tay vào trán. “Nhưng mày vừa mới bảo tao đừng làm thế này à?”

“Daniel,” Luce thì thào. “Chuyện gì đang diễn ra thế?”

“Sao mày không chấm dứt trò trì hoãn này lại đi?” Daniel thét vào Cam.

“Ô, thì. Mày cũng biết người ta nói gì về những thời kỳ tuyệt vọng rồi đấy.” Cam nhếch mép cười. “Và nhìn mày đắp lên cơ thể cô ấy những nụ hôn thiên thần hoàn hảo của mày, nó khiến tao cảm thấy thật là tuyệt vọng.”

“Im đi, Cam!” Luce hét lên, chán ghét vì đã từng để cậu ta chạm vào mình.

“Lúc khác đi.” Mắt cam đảo sang nhìn cô. “À mà phải rồi, bọn này sẽ đánh nhau đấy em yêu. Lại nữa. Vì em đấy.” Cậu ta vuốt cằm và nheo mắt lại. “Lần này chắc đánh nhau to hơn, tôi nghĩ vậy. Chắc sẽ có nhiều thương vong hơn đây. Ráng chịu nhé.”

Daniel vòng tay ôm Luce lại. “Nói tao biết, tại sao, Cam. Mày nợ tao nhiều đấy.”

“Mày biết tại sao mà,” Cam gầm lên, chỉ tay vào Luce. “ Cô ấy vẫn còn đây. Dù là cũng chẳng còn lâu nữa.”

Cậu ta chống hai tay vào hông và cả bầy bóng đen nhung nhúc, nay biên dạng thành những con rắn phình to lên không ngừng, trườn dọc lên người cậu ta, quấn quanh cánh tay cậu ta giống như những chiếc vòng xuyến. Cam mê mải vuốt ve đầu một con lớn nhất trong bầy.

“Và lần này, tình yêu của mày lại bi đát hoá thành cát bụi là tốt nhất . Thấy không, lần này mọi chuyện đều khác.” Cam cười rạng rỡ và Luce nghĩ mình cảm thấy Daniel có một thoáng run lên.

“Ô, ngoại trừ một thứ vẫn như vậy— và tao phát hiện ra một điểm yếu trong dự đoán của mày, Grigori.” Cam bước lên. Quân đoàn bóng đen của cậu ta cũng theo đó dịch lên, khiến Luce và Daniel cùng Penn và cô Sophia phải dịch xuống. “Mày sợ,” cậu ta nói, chỉ thẳng vào Daniel. “Còn tao thì không.”

“Đó là vì mày chẳng còn gì để mất,” Daniel bật lại. “Không đời nào tao lại đổi chỗ với mày.”

“Hmmm,” Cam ra vẻ ngẫm nghĩ, gõ nhẹ lên cằm mình. “Chúng ta sẽ xem xét việc đó.” Cậu ta nhìn quanh, cười gằn. “Tao có phải đánh vần ra cho mày nghe không? Phải, Tao nghe nói lần này mày có thứ gì đó lớn hơn để mất. Thứ gì đó sẽ khiến việc hủy hoại cô ấy vui hơn nhiều.”

“Mày đang nói cái gì vậy?” Daniel hỏi.

Bên trái Luce, cô Sophia há miệng và hú lên một tràng dài hoang dã. Cô ấy vẫy hai tay điên loạn trên đầu, cử động như đang nhảy giật cục, mắt cô ấy gần như trong suốt. Hai môi cô ấy co giật và Luce kinh hãi nhận ra cô ấy đang nói bằng lưỡi.

Daniel túm lấy tay cô Sophia mà lắc. “Không, cô hoàn toàn đúng: Nó chẳng có nghĩa lý gì hết,” cậu thì thào và Luce nhận ra cậu ấy hiểu thứ ngôn ngữ kỳ lạ của cô Sophia.

“Anh biết cô ấy nói gì sao?” Luce hỏi.

“Xin cho phép bọn này phiên dịch cái,” một giọng nói quen thuộc vang lên từ nóc lăng mộ. Là Arriane. Đứng bên cạnh cô nàng là Gabbe. Cả hai bọn họ dường như phát sáng phía sau và được bao bọc trong thứ ánh sáng bạc kỳ lạ. Họ nhảy từ trên đó xuống cạnh Luce mà không phát ra một tiếng động nào.

“Cam đúng đấy, Daniel,” Gabbe nói nhanh. “Lần này có gì đó rất khác, cái gì đó về Luce. Vòng tròn đó có thể bị phá vỡ—và không phải cách chúng ta muốn. Ý tôi là nó có thể kết thúc.”

“Có ai nói cho tôi biết các người đang nói về cái gì không,” Luce nói chen vào. “Cái gì khác biệt? Phá vỡ thế nào? Còn nữa, có gì bị đe dọa trong cuộc chiến này?”

Daniel, Arriane và Gabbe, tất cả cùng nhìn cô chằm chằm một hồi như thể cố nhớ ra cô, như thể họ biết cô từ đâu đến nhưng cô thay đổi hoàn toàn trong chốc lát khiến họ không còn nhận ra khuôn mặt của cô nữa.

Cuối cùng Arraien cũng lên tiếng. “Đe dọa ấy à?” Cô nàng xoa xoa vết sẹo trên cổ mình. “Nếu chúng thắng—đúng là Địa Ngục trần gian. Ngày tận thế của thế giới mà ai cũng biết rồi đấy.”

Những hình thù đen kịt rít lên quanh Cam, vật nhau và nhai lẫn nhau như một kiểu khởi động làm nóng người bệnh hoạn và tàn ác.

“Còn nếu chúng ta thắng thì sao?” Luce cố gắng cất lời hỏi.

Gabbe nuốt khan rồi nghiêm trọng nói, “Chúng tớ cũng chưa biết.”

Bỗng nhiên Daniel nhảy lùi ra xa khỏi Luce và chỉ vào cô. “Cô-cô ấy không . . . ,” cậu lắp bắp, lấy tay bịt miệng. “Nụ hôn,” cuối cùng cậu cũng nói, bước lên nắm lấy tay Luce. “Cuốn sách. Đó là lý do vì sao em có thể—”

“Sang mục B luôn đi, Daniel,” Arriane giục. “Nghĩ nhanh lên. Lòng kiễn nhẫn là một đức tính tốt và cậu biết Cam cảm thấy thế nào về mấy chuyện này mà.”

Daniel siết chặt cánh tay Luce. “Em phải đi ngay. Em phải ra khỏi đây ngay.”

“Cái gì? Tại sao?”

Cô đưa mắt nhìn Arriane và Gabbe cầu cứu rồi lùi ra xa họ khi một quầng sáng bạc lấp lánh bao trùm cả nóc lăng mộ. Giống như một dải đom đóm kéo dài vô tận vừa được giải thoát khỏi một chiếc bình khổng lồ. Quầng sáng đó phủ xuống Arriane và Gabbe, khiến ánh mắt họ bừng sáng. Nó khiến Luce nhớ lại những bông pháo hoa—vào ngày mùng Bốn tháng Bảy[1], lúc ánh pháo vừa phát nổ, cô nhìn vào mắt mẹ và thấy những bông pháo hoa phản chiếu trong đó, những tia sáng óng ánh bạc nổ bùng cứ như mắt mẹ là một tấm gương vậy.

Chỉ là, những quầng sáng lấp lánh này không tan thành khói giống như pháo hoa. Khi chúng trùm lên những ngọn cỏ trên nền nghĩa địa, chúng phát ra những ánh quang ngũ sắc lung linh huyền ảo. Chúng không mang hình dạng con người nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra. Những tia sáng rực rỡ, lộng lẫy đến huy hoàng. Nhìn những tạo vật mê hồn như vậy Luce ngay tức khắc biết đó là đội quân thiên thần, ngang sức ngang tài với lực lượng bóng tối hùng mạnh phía sau Cam. Quân đoàn ánh sáng này quá sức đẹp đẽ và thần thánh—một vầng hào quang toả sáng bao quanh thuần khiết đến độ khiến người ta cảm tưởng chỉ nhìn thẳng vào cũng làm chúng vấy bẩn, giống như vẻ đẹp lỗng lẫy của mặt trời bị che khuất hay có thể đó chính là Thiên Đàng. Cô lẽ ra nên cảm thấy lãn nguyện mới phải, được cùng chiến tuyến với lực lượng chắc chắn bất bại trong trận chiến này. Nhưng cô lại bắt đầu thấy nôn nao.

Daniel áp một tay lên má cô. “Cô ấy hơi sốt.”

Gabbe vỗ nhẹ lên cánh tay Luce và cười tươi rạng rỡ. “Không sao đâu, các tình yêu,” cô ấy nói và kéo tay Daniel đi. Chất giọng miền Nam của Gabbe có gì đó khiến người ta thấy yên lòng. “Chúng mình sẽ xử lý chuyện này. Nhưng giờ cậu phải đi thôi.” Gabbe nhìn qua vai cô, xoáy vào bầy bóng đen đe doạ phía sau Cam.

Daniel kéo Luce vào lòng mình, ôm cô lần cuối trước khi cô rời đi.

“Tôi sẽ lo cho cô bé,” cô Sophia nói ro. Cuốn sách vẫn được kẹp chặt dưới nách cô. “Tôi biết một chỗ trú an toàn.”

“Đi đi,” Daniel nói. “Tôi sẽ tìm em ngay khi tôi có thể. Hứa với tôi là phải chạy khỏi nơi này và, đừng nhìn lại.”

Luce có quá nhiều câu hỏi trong đầu. “Em không muốn rời xa anh.”

Arriane bước chen vào giữa họ và đẩy Luce một cái mạnh và dứt khoát hướng cổng nghĩa địa. “Xin lỗi, Luce,” cô nàng nói. “Đến lúc phải để lại chiến trường cho bọn này rồi. Bọn này vốn là dân chuyện nghiệp mà.”

Luce cảm thấy bàn tay Penn trượt vào tay mình, ngay lúc họ chạy đi. Nháo nhào chạy về phía cổng nghĩa địa, nhanh như khi cô cắm đầu chạy đi tìm Daniel vậy. Quay lại chặng đường phủ bổi trơn tuột. Quay lại với những nhánh cây sồi sắc nhọn, lởm chởm, với những đống bia mộ vỡ nằm ngổn ngang. Họ trèo qua những tảng đá và ào xuống con dốc. Một làn gió nóng thổi tung tóc cô và khối không khí đặc quánh vẫn đóng mảng trong phổi cô. Mặt trăng không đủ lực để dẫn đường cho cô và thứ ánh sáng dưới đáy nghĩa địa cũng đã không còn nữa. Cô không hiểu có chuyện gì đang diễn ra. Tất thảy những chuyện này. Và không không hề thích cái cách mọi người mập mờ với mình như thế.

Một mảng tối đổ ụp xuống nền đất ngay trước mặt cô, mặt đất tách ra thành một rãnh sâu đầy đá nhọn. Luce và Penn phanh lại vừa kịp lúc. Cái rãnh rộng phải bằng chiều cao của Luce và sâu như . . ., cô không thể nhìn thấy cái đáy đen ngòm của nó. Hai bên bờ rãnh phát tiếng lèo xèo và sủi bọt.

Penn hổn hển nói. “Luce. Tớ sợ.”

“Đi theo tôi nào các cô gái,” cô Sophia gọi.

Cô ấy dẫn họ chạy sang phải quành vào những ngôi mộ tối om trong khi những luồng hơi gió nối tiếp nhau khò khè sau lưng họ. “Chỉ là âm thanh của cuộc chiến thôi,” cô ấy gắt gỏng như thể một hướng dẫn viên du lịch lạ việc. “Nó sẽ kéo dài lâu đấy, tôi e là vậy.”

Luce cau mày mỗi khi nghe thấy những âm thanh đó nhưng cô vẫn tiếp tục chạy về phía trước cho đến khi hai bắp chân của cô căng và nóng lên, cho đến khi Penn tụt lại khóc thét phía sau cô. Luce quay lại và thấy bạn mình bị vấp ngã, mắt trợn ngược lên.

“Penn!” Luce gào lên, vươn tay ra đỡ trước khi Penn ngã xuống. Thật nhẹ nhàng, Luce đỡ Penn dậy khỏi mặt đất và xoay người Penn lại. Rồi cô ước mình không làm như vậy. Một bên vai Penn bị một cái gì đó tối đen và sắc nhọn sượt qua. Nó cắt vào da Penn để lại một vệt đen thẫm bốc ra thứ mùi như mùi thịt cháy.

“Có tệ lắm không?” Penn thì thào giọng khàn khàn, mắt chớp lia lịa, thất bại rõ ràng trọng việc cố ngẩng đầu lên tự xem vết thương của mình.

“Không,” Luce lắc đầu, nói dối. “Chỉ là một vết cắt thôi.” Cô nuốt khan, cô gắng đùn cái cục ứ nghẹn đang dâng lên chực ộc ra trong cô khi cô giật mạnh tay áo màu đen bị sờn rách của Penn. “Tớ có làm cậu đau không?”

“Tớ không biết,” thở khò khè. “Tớ chẳng cảm thấy gì hết.”

“Các cô gái, sao phải nghỉ thế này?” giọng gấp rút của cô Sophia vang lên.

Luce ngước lên nhìn cô Sophia, mong cô ấy đừng nói cánh tay Penn trông tệ đến mức nào.

Cô ấy không nói. Cô ấy gật đầu một cái mau lẹ với Luce rồi duỗi hai cánh tay xuống dưới Penn, nâng Penn dậy như một bà mẹ bế con mình lên giường ngủ vậy. “Được rồi,” cô ấy nói. “Giờ thì nhanh đi thôi.”

“Cô.” Luce chạy theo cô Sophia, đang bế Penn như thể vác một bịch lông vũ. “Làm sao mà cô . . .”

“Đừng hỏi gì hết, cho đến khi chúng ta chạy xa khỏi chỗ này,” cô Sophia nói.

Chạy xa. Điều Luce không muốn nhất trên đời là xa rời khỏi Daniel. Và sau đó, họ lao qua cổng khu nghĩa địa, khi đứng trên khu đất bằng phẳng của bãi sân, cô không thển kìm nổi nữa. Cô ngoái lại nhìn. Và cô lập tức hiểu ra tại sao Daniel bảo cô đừng nhìn lại.

Một cột lửa cuộn xoắn màu bạc vàng bùng lên từ dưới đáy nghĩa địa đèn ngòm. Đường kính của nó phải rộng bằng cả khu nghĩa địa, một dải sáng bắn hàng trăm feet lên không trung và kết đặc lại thành những đám mây. Những cái bóng đen xì đón nhận dải sáng đó, thi thoảng lại tẽ những cái tua gớm ghiếc của mình ra cuốn chặt lấy luồng sáng, và rít lên trong đêm. Khi những dải cuộn xoắn đó biến đổi thì lại có thêm ánh sáng bạc, ánh sáng vàng, một bản xướng âm đơn độc hoà vào không trung, tràn ngập và như không bao giờ dứt, hùng vĩ như tiếng thác nước đổ. Những âm vực thấp gầm gừ đe doạ trong đêm. Những âm vực cao xuyên suốt cả không gian quanh họ. Đó là một thiên trường ca lớn nhất, hài hoà đến hoàn hảo nhất từng được biết đến trên trần gian. Nó đẹp và đáng kinh hãi, cùng lúc mọi thứ đều ngập trong mùi lưu huỳnh.

Tất cả mọi người trong bán kính hàng dặm quanh đó chắc hẳn sẽ nghĩ thế giới đến ngày tận thế rồi. Luce không còn biết nghĩ gì nữa. Trái tim cô như tắc nghẹn lại.

Daniel bảo cô đừng nhìn lại là vì cậu biết nếu thấy khung cảnh này, cô nhất định sẽ muốn quay lại bên cậu.

“Ồ, không được,” cô Sophia nói, túm lấy gáy Luce và kéo cô chạy băng qua bãi sân trường. Khi họ tới được khu nhà thể chất, Luce mới nhận ra cô Sophia vẫn đang vác Penn từ nãy đến giờ, và chỉ bằng một tay.

“Cô là gì thế ạ?” Luce hỏi khi cô Sophia thảy cô vào cánh cửa đôi của nhà thể chất.

Cô quản thư lôi từ trong túi chiếc áo len đan đính hột màu đỏ của mình ra một chiếc chìa khoá dài và đút nó vào một mảng tường gạch ở phía trước phòng nghỉ, trông chẳng có vẻ gì là một cánh cửa cả. Lối đi dẫn tới một chiếc cầu thang dài âm trầm mở ra và cô Sophia ra hiệu cho Luce đi lên những bậc thang đó trước.

Mắt Penn nhắm nghiền. Hoặc là Penn bị bất tỉnh hoặc là quá đau đến nỗi không mở nổi mắt. Dù thế nào, Penn cũng đang im lặng đến khác thường.

“Chúng ta đang đi đâu đây?” Luce hỏi. “Chúng ta cần ra khỏi đây ngay. Xe của cô đâu rồi ạ?” Cô không muốn làm Penn sợ nhưng họ cần tới chỗ bác sỹ. Ngay lập tức.

“Im lặng, nếu em biết điều gì là tốt cho mình.” Cô Sophia nhìn vết thương của Penn và thở dài. “Chúng ta sẽ đến căn buồng duy nhất ở nơi này, nơi không bị báng bổ bởi những thứ phàm tục. Nơi chúng ta có thể yên ổn một mình.”

Cùng lúc đó, Penn bắt đầu rên rỉ trong tay cô Sophia. Máu từ vết thương của Penn chảy thành dòng đen, đặc xuống sàn đá cẩm thạch bên dưới.

Luce nhìn trừng trừng chiếc cầu thang dốc đứng. Cô không thể nhìn thấy đích đến của nó. “Em nghĩ vì tình trạng của Penn, chúng ta nên ở dưới này. Chúng ta cần sớm tìm người giúp.”

Cô Sophia thở dài và đặt Penn nằm xuống nền đá, nhanh chóng đi ra khoá cánh cửa trước mà họ vừa bước vào. Luce quỳ gối bên cạnh Penn. Cô bạn Penn lúc này trông thật nhỏ bé và yếu ớt. Trong ngọn đèn lờ mờ toả ra từ những giá đèn bằng sắt được chạm khắc tinh tế treo phía trên đầu, Luce chí ít cũng có thể trông thấy vết thương của Penn tệ đến thế nào.

Penn là người bạn duy nhất ở trường Kiến và Thánh Giá này mà Luce thật sự có liên hệ, là người bạn duy nhất mà cô cảm thấy gần gũi, an toàn. Sau khi Luce chứng kiến Arriane, Gabbe và Cam có khả năng gì, vài chuyện cũng rõ ràng. Nhưng có một điều: Penn là người duy nhất ở trường Kiếm và Thánh Giá này giống cô.

Ngoại trừ việc Penn mạnh mẽ hơn Luce. Thông minh hơn và hạnh phúc hơn và cả khoan dung hơn nữa. Penn chính là lý do khiến Luce có thể sống qua mấy tuần đầu ở cái trường cải huấn khỉ gió này. Nếu không có Penn thì ai mà biết giờ này Luce vất vưởng nơi đâu chứ?

“Ôi, Penn.” Luce thở dài. “Cậu sẽ không sao đâu. Tớ và cô Sophia sẽ tìm người chữa cho cậu.”

Penn vô thức lẩm bẩm gì đó khiến Luce lo lắng. Luce quay lại cô Sophia, người đang đi đóng toàn bộ cửa sổ trong phòng giải lao, từng cái từng cái một.

“Cô ấy đã lịm dần đi,” Luce gấp gáp nói. “Chúng ta cần phải gọi bác sỹ ngay.”

“A, phải phải,” cô Sophia nói, nhưng có gì đó trong âm điệu của cô ấy nghe thật lơ đãng. Dường như cô ấy đang tập trung cao độ vào việc che kín mọi kẽ hở trong toà nhà như thể những cái bóng từ nghĩa địa đang trên đường nhào đến đây vậy.

“Luce à?” Penn thì thào. “Tớ sợ lắm.”

“Đừng sợ.” Luce siết chặt bàn tay Penn. “Cậu can đảm lắm mà. Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, cậu vững vàng như núi đá vậy.”

“Cho tôi xin đi,” giọng cô Sophia vang lên phía sau cô, một giọng nói cộc cằn cô chưa từng nghe cô ấy nói. “Con nhỏ này oặt như cọng bún vậy.”

“Sao cơ?” Luce hỏi đầy bối rối. “Cô nói vậy là có ý gì?”

Đôi mắt tròn và sáng của cô Sophia nheo lại thành một vạch đen mảnh. Gương mặt cô ta lúc này dúm dó những nếp nhăn và rồi cô ta lắc đầu cay đắng. Sau đó, rất chậm, từ ống tay chiếc áo len đan của mình, cô ta lôi ra một con dao găm dài bằng bạc. “Con nhỏ đó chỉ khiến chúng ta chậm lại thôi.”

Mắt Luce trợn trừng khi nhìn cô Sophia giơ con dao găm cao lên đầu. Cô choáng váng, Penn không còn nhận thức được chuyện gì đang diễn ra nhưng Luce thì hiểu rất rõ.

“Không!” cô gào lên, vươn tay ngăn cánh tay cô Sophia lại, làm lệch hướng con dao. Nhưng cô Sophia biết mình đang làm gì và đã khéo léo giữ tay Luce lại, dùng tay không cầm dao đẩy cô sang một bên trong khi tay còn lại rạch một đường ngang cổ họng Penn.

Penn rên lên và rồi ho sặc sụa, hơi thở của Penn trở nên khò khè. Hai mắt Penn trợn ngược lên trong hốc mắt như cái cách cô ấy vẫn làm khi mải suy nghĩ gì. Ngoại từ lần này, cô ấy không nghĩ gì cả, cô ấy đang chết dần. Cuối cùng, ánh mắt Penn bắt gặp mắt Luce. Rồi chúng dại dần và hơi thở của Penn cũng tắt dần.

“Lộn xộn nhưng mà cần thiết,” cô Sophia nói, lau sạch lưỡi dao vào chiếc áo len đen của Penn.

Luce nhảy lùi ra sau, hai tay bịt chặt miệng, không thể hét cũng không thể dứt mắt khỏi người bạn đang chết dần của mình, càng không thể nhìn người phụ nữ mà cô nghĩ là cùng phe với mình. Bất chợt, cô nhận ra lý do tại cô Sophia chốt chặt tất cả các cửa ra vào và cửa sổ trong phòng nghỉ. Không phải để kìm ai ở bên ngoài, mà là để giữ cô ở bên trong.

[1] Ngày 4 tháng 7: ngày Quốc khánh Mỹ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.