Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 113
Truyền thừa

❊ ❊ ❊

“Chúc mừng, chúc mừng. Đông Phương Ninh Tâm các hạ quả nhiên là người tài không lộ tướng, hóa ra đây mới là sở trường lớn nhất của các hạ, tại hạ cứ ngỡ Đông Phương Ninh Tâm các hạ chỉ biết sử dụng kim châm kỳ lạ kia.” Đông Phương Ninh Tâm còn chưa kịp bước ra khỏi sân thi đấu đã bị một đám người vây kín ở giữa, tiếng chúc mừng vang lên không dứt...

Đông Phương Ninh Tâm tươi cười đáp lại từng người, không quá xa cách cũng chẳng quá vồn vã, chỉ gật đầu ứng đối. Không hiểu sao lúc này nàng rất muốn kể lại cảm giác chiến thắng này cho Tuyết Thiên Ngạo, không hiểu sao nàng rất muốn chia sẻ niềm vui thắng lợi này cùng Tuyết Thiên Ngạo.

“Đa tạ, đa tạ.” Từ phía xa, Đông Phương Ninh Tâm trông thấy Tuyết Thiên Ngạo đứng sau đám đông, trên mặt lộ vẻ kiêu hãnh nhàn nhạt. Trong khoảnh khắc, chỉ trong khoảnh khắc, nụ cười trên mặt Đông Phương Ninh Tâm càng thêm rạng rỡ.

Rảo bước nhanh hơn, Đông Phương Ninh Tâm không còn bận tâm đến những người vây xem xung quanh, càng không quan tâm đến đám người Châm Tháp phía sau đang hận không thể để nàng chết ngay lập tức, nàng chỉ hướng về phía Tuyết Thiên Ngạo mà đi. Tựa hồ nơi nào có Tuyết Thiên Ngạo thì nơi đó chính là đích đến của Đông Phương Ninh Tâm. Cuối cùng, nàng đứng trước mặt nam nhân ấy, nhìn người đàn ông trước mắt, Đông Phương Ninh Tâm không còn vẻ bình tĩnh và thản nhiên như thường ngày, dường như có chút dáng vẻ của một thiếu nữ nhỏ.

“Tuyết Thiên Ngạo, ta thắng rồi...”

Nhìn Đông Phương Ninh Tâm đang đứng trước mặt mình, nhìn vẻ đắc ý nho nhỏ trên gương mặt nàng, khoảnh khắc này Tuyết Thiên Ngạo cuối cùng cũng cảm nhận được Ninh Tâm nàng rốt cuộc đã mạnh mẽ rồi. Bất kể là dùng thủ pháp gì để đạt được chiến thắng, đây chính là bước đầu tiên để Đông Phương Ninh Tâm bước tới con đường cường giả.

“Thắng rồi.” Tuyết Thiên Ngạo lặp lại, trong đôi mắt lạnh lùng thoáng hiện một tia ý cười, Đông Phương Ninh Tâm, nàng đã thắng trận Châm hội này, cũng đã thắng được trái tim ta...

“Ừm, chúng ta về thôi.” Đông Phương Ninh Tâm nghe câu trả lời của Tuyết Thiên Ngạo mới sực nhớ ra, nàng bị làm sao vậy, sao cứ nhất định muốn người đầu tiên báo tin là Tuyết Thiên Ngạo? Hơi chút bực mình, nàng lập tức khôi phục vẻ thanh lãnh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tuyết Thiên Ngạo rất phối hợp, xem như không thấy vẻ mặt của nàng, khẽ đáp: “Đi thôi.”

Nắm lấy tay Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo cũng chẳng màng tới sự vùng vẫy và ngượng ngùng của nàng, dưới sự vây quanh của mọi người, cả hai cùng hướng về phía tửu lầu nơi họ đang lưu trú...

Ninh Tâm, phải nhanh chóng mạnh mẽ lên...

Ninh Tâm, ta trông có vẻ mạnh mẽ, nhưng phiền toái phía sau lại không dứt, ta cũng không biết có thể bảo vệ nàng đến bao giờ...

Ninh Tâm, không biết ta còn có thể cùng nàng đi được bao xa...

Xung quanh náo nhiệt phi thường, nhưng Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm lại không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi về phía khách điếm, bước đầu tiên tiến tới Trung Châu đã thực hiện được...

“Ninh Tâm, Châm Tháp đột ngột yêu cầu, chúng ta hôm nay phải rời đi, nàng tự mình cẩn thận một chút.” Ngày hôm sau, Hương Hạo Vũ còn chưa kịp hoàn hồn sau niềm vui khi Ninh Tâm đoạt quán quân thì đã nghe tin này, tâm trạng lập tức trầm xuống, đồng thời cũng có vài phần lo lắng, mục đích của Châm Tháp rõ như ban ngày.

Đông Phương Ninh Tâm nghe xong vô cùng kinh ngạc. “Châm Tháp làm thế không sợ mang tiếng xấu muôn đời sao?”

Hương Hạo Vũ lắc đầu. “Ninh Tâm, hành động này chỉ nhắm vào một số đại gia tộc. Ta nhận được mệnh lệnh từ Hương Thành, hẳn là họ đã đạt được thỏa thuận gì đó với các nhà. Châm Tháp không trực tiếp đuổi chúng ta, là chúng ta tự nguyện rời đi.”

Thế lực tầng lớp thượng lưu qua lại là như thế, chỉ cần Châm Tháp chịu làm chút gì đó cho các đại gia tộc, thì các gia tộc đó làm sao quan tâm tới sống chết của Đông Phương Ninh Tâm? Tuy nói thuật châm cứu của nàng khiến các đại gia tộc thèm khát, nhưng... so với Châm Tháp có nội tình thâm hậu, Đông Phương Ninh Tâm vẫn chưa đủ tầm. Hơn nữa, dựa theo thân giá hiện tại của nàng với tư cách trưởng lão Châm Tháp, quán quân Châm hội, cái giá để lôi kéo nàng không hề nhỏ, gia tộc bình thường trả không nổi, cho dù trả nổi cũng không biết đối phương có nhận hay không...

“Châm Tháp độc ác đến thế sao?” Đông Phương Ninh Tâm nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy một nỗi chán ghét không thể nói thành lời đối với Châm Tháp.

“Ninh Tâm, nàng phải hiểu rằng sự tồn tại của nàng đã đe dọa đến địa vị của Châm Tháp rồi. Ngày sau, dựa vào thuật châm cứu của nàng, chắc chắn có thể vượt lên trên Châm Tháp.” Hương Hạo Vũ nói câu này không chút do dự, hắn tin rằng chỉ cần cho Đông Phương Ninh Tâm cơ hội, nàng nhất định có thể trở thành một đời Châm Thần.

Cơ hội? Phải, thế gian này không bao giờ thiếu thiên tài, nhưng lại thiếu cơ hội và môi trường cho thiên tài tồn tại. Thiên tài sinh trưởng trong đại gia tộc có người bảo vệ thì có lẽ còn khả năng trưởng thành, nhưng phần nhiều lại bị người khác bóp chết. Dù sao sự tồn tại của một thiên tài sẽ đe dọa đến địa vị của rất nhiều người.

“Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi (Cây cao hơn rừng, gió ắt dập) sao?” Đông Phương Ninh Tâm hận hận nghiến răng, đáng chết Châm Tháp...

Hương Hạo Vũ nhìn Đông Phương Ninh Tâm như vậy liền cười khổ. “Ninh Tâm, nàng thể hiện quá chói mắt tại Châm hội rồi. Nhân vật như nàng nếu không thể vì mình mà dùng, thì rất nhiều người sẽ nghĩ cách hủy diệt nàng. Bởi vì người như nàng nếu ở trong tay mình thì là một sự trợ giúp lớn, nhưng nếu rơi vào tay kẻ địch thì lại là một tảng đá ngáng chân khổng lồ.”

“Hình như ta thể hiện quá chói mắt thật.” Đông Phương Ninh Tâm chớp nhẹ đôi mắt, nhưng lại không hối hận. Đông Phương Ninh Tâm nàng không cần phải che che giấu giấu, nàng muốn thắng thì phải thắng cho thật đẹp...

“Không cần lo lắng, Châm Tháp nho nhỏ không cần bận tâm, trước tiên lấy được truyền thừa của Châm Tháp đã rồi tính sau, chuyện này dù là người trong Châm Tháp cũng không thể thay đổi.” Tuyết Thiên Ngạo kiên định nói. Tuy rằng sự việc phát triển đến mức này hơi nằm ngoài dự tính của mọi người, nhưng đó không phải là trọng điểm.

Vốn tưởng chỉ lấy được danh hiệu trưởng lão Châm Tháp, không ngờ có thể lấy thêm được một truyền thừa Châm Tháp, mà truyền thừa này mới là trọng điểm, hư danh sao quan trọng bằng thực lực.

“Thế thì tốt, lúc này rời đi ta thật sự…” Sắc mặt Hương Hạo Vũ càng thêm tái nhợt, mệnh lệnh gia tộc không thể trái, hắn thật sự không muốn rời đi vào lúc này, khi Ninh Tâm đang cần sự giúp đỡ.

“Không sao, đến lúc ta đi Trung Châu nhất định sẽ tìm huynh.” Đông Phương Ninh Tâm lên tiếng an ủi. Nàng đương nhiên hiểu nỗi bất đắc dĩ của Hương Hạo Vũ, thế gian này có bao nhiêu người có thể hành sự tùy tâm như ý? Nàng không thể, Tuyết Thiên Ngạo cũng không thể...

“Ninh Tâm, bảo trọng, ngày khác gặp lại ở Trung Châu.” Dù không nỡ, cuối cùng vẫn phải rời đi...

Sau khi Hương Hạo Vũ đi rồi, ngay sau đó lại có vài tốp người đến từ biệt Đông Phương Ninh Tâm, những người này không nói lý do, chỉ bảo Châm hội kết thúc rồi, họ phải trở về...

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Châm Tháp vốn náo nhiệt trở nên yên tĩnh, khách điếm vốn ồn ào trở nên vắng lặng. Đông Phương Ninh Tâm nhìn Liệt Dương trước mặt, chủ động mở lời: “Liệt Dương các hạ, giao dịch của chúng ta đã kết thúc rồi, Châm hội cũng đã kết thúc, ngài cũng có thể rời đi...”

Liệt Dương vốn đang định rời đi ngay, vẫn còn đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào, nhưng vừa nghe Đông Phương Ninh Tâm nói vậy, ngược lại hắn lại giận.

“Ta, Liệt Dương, là kẻ tham sống sợ chết sao? Nàng cũng quá xem thường Liệt Dương ta rồi. Đi? Châm Tháp đang náo nhiệt thế này, ta đi đâu chứ...”

“Nếu đã vậy, thì ta cũng không miễn cưỡng Liệt Dương các hạ.” Đông Phương Ninh Tâm tươi cười rạng rỡ, hoàn toàn không có dáng vẻ đang tính kế người khác, một vẻ mặt đầy chân thành.

“Nàng...” Liệt Dương phát hiện mình xoay đi xoay lại thế nào lại rơi vào kế sách của Đông Phương Ninh Tâm, nhưng cũng đành cam chịu. Dựa vào sự tu luyện của bản thân, kiếp này sợ rằng hắn không thể đạt tới cấp bậc Đế giả, nhưng nếu có thể nhận được sự giúp đỡ của Ninh Tâm, có lẽ trở thành Đế giả cao giai cũng không thành vấn đề. Phú quý hiểm trung cầu mà, hắn đánh cược thêm một lần nữa thì đã sao...

“Nếu đã vậy, thì làm phiền Liệt Dương các hạ.” Đông Phương Ninh Tâm gật đầu, không đợi Liệt Dương nói hết câu đã trực tiếp cảm ơn trước. Nàng vốn dĩ đã định giữ Liệt Dương lại, một Tôn giả cao giai có thể giúp họ an toàn hơn khi ở lại Châm Tháp...

Châm hội đã kết thúc, nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn chưa chấm dứt. Mãi đến ba ngày sau, vào thời điểm truyền thừa Châm Tháp, bầu không khí ngưng trọng trong Châm Tháp mới hơi buông lỏng. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đến Châm Tháp, từ xa đã thấy Châm Tháp Tháp chủ và bảy vị trưởng lão cùng đứng đợi ở cửa. Lần này, gương mặt của tám lão già ấy cười như những đóa hoa cúc nở rộ...

“Ninh Tâm các hạ, Thiên Ngạo các hạ.” Từ xa, Châm Tháp Tháp chủ khách khí đón tiếp, giọng điệu vô cùng nhiệt tình. Nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta cảm thấy bất an, lễ nhiều ắt có quỷ, chưa kể thái độ trước kia của Châm Tháp đối với Ninh Tâm.

“Tháp chủ.” Không lạnh không nóng, Ninh Tâm vẫn như trước.

“Hahaha, Kim châm thuật của Ninh Tâm các hạ quả là xuất thần nhập hóa, nếu lại nhận được truyền thừa Châm Tháp thì nhất định có thể danh chấn thiên hạ...”

“Tháp chủ khách khí rồi, Ninh Tâm chẳng qua là vận khí tốt mà thôi.” Đông Phương Ninh Tâm thản nhiên nhận lấy, đồng thời cũng thận trọng đề phòng.

“Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi.” Châm Tháp Tháp chủ cũng không nói nhiều, cười ra hiệu cho Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cùng tiến vào Châm Tháp.

Châm Tháp chia làm chín tầng, mà tầng cao nhất chính là nơi truyền thừa. Mỗi tầng đều có một cao thủ Tôn giả trung giai canh giữ, phải nói rằng sự phòng bị vũ trang của Châm Tháp khá mạnh. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo dọc đường cẩn trọng đề phòng, nhưng mà... rất kỳ lạ, mãi cho đến tầng thứ chín vẫn không thấy Châm Tháp có động tĩnh gì.

Hai người nhìn nhau, nhưng không hề lơi lỏng chút nào. Châm Tháp tự phụ, hành sự ti tiện vốn không phải lần đầu. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cẩn thận bước tới.

Châm Tháp Tháp chủ và bảy vị trưởng lão chỉ vào một cột thủy tinh nói: “Ninh Tâm các hạ, đây chính là truyền thừa Châm Tháp, nàng thử đi vào trong, sau đó tĩnh tọa ở giữa cột thủy tinh, là có thể tiếp nhận truyền thừa của Châm Tháp.”

“Đa tạ.” Ninh Tâm tin rằng ít nhất vào khoảnh khắc này, Châm Tháp sẽ không đem chuyện truyền thừa ra để lừa nàng. Dưới cái gật đầu ra hiệu của Tuyết Thiên Ngạo, Đông Phương Ninh Tâm chậm rãi bước vào trong cột thủy tinh kia. Cột thủy tinh này tựa hồ có linh tính, khi Đông Phương Ninh Tâm bước vào lại không hề gặp chút trở ngại nào.

Lúc này Đông Phương Ninh Tâm đã hoàn toàn bị cột thủy tinh bao vây, cả người như đang tắm mình trong cột thủy tinh, sau đó chịu áp lực từ trong cột thủy tinh mà buộc phải ngồi xuống...

“Ninh Tâm, vận chuyển chân khí, người của Châm Tháp thật sự đáng hận! Truyền thừa Châm Tháp này không phải người bình thường có thể chịu nổi, ít nhất cần một người cấp bậc Đế giả trợ giúp người tiếp nhận truyền thừa giảm bớt áp lực. Người của Châm Tháp không giúp thì thôi, vậy mà lại không nói ra, chúng nó cố tình muốn nàng chết trong truyền thừa này...” Giọng của Quyết đầy giận dữ và lo lắng, đột ngột lên tiếng nhắc nhở Đông Phương Ninh Tâm.

Không phải giờ hắn mới nhắc, mà là vào trong truyền thừa này hắn mới hiểu rõ. Không hổ là bí bảo do cao thủ Thần giai để lại, thứ này ngay cả Quyết cũng đành bó tay.

“Hèn gì, ta cảm thấy áp lực bên trong này sắp nghiền nát người rồi, hóa ra, hóa ra là vậy. Xem ra người trong Châm Tháp đã hạ quyết tâm muốn lấy mạng ta.” Đông Phương Ninh Tâm tĩnh tọa ở bên trong, người ngoài nhìn vào thấy nàng bình tĩnh như thường, chỉ có chính nàng mới hiểu áp lực bên trong này thực sự có sức mạnh nghiền nát con người...

Ngay khi Ninh Tâm đang vô cùng tức giận, giọng nói của Quyết lại truyền đến. “Ninh Tâm, ở đây nàng chỉ có thể tự mình chống đỡ, ta không giúp được nàng. Nhưng nàng nên hiểu rõ rủi ro và lợi ích luôn tỉ lệ thuận, nàng trải qua nguy hiểm càng lớn thì nhận được càng nhiều. Nếu nàng dùng cấp bậc Vương giả trung giai mà thuận lợi nhận được truyền thừa này, thì thành tựu sau này của nàng chắc chắn phi phàm, mà truyền thừa Châm Tháp này cũng sẽ vì vậy mà giảm đi năng lực. Ngược lại... nếu nàng không chống đỡ nổi, thì chính là chết.”

Lời của Quyết khiến tinh thần Đông Phương Ninh Tâm chấn động. Nàng không phải là kẻ tham sống sợ chết, nàng không phải là tiểu thư đài các được nuông chiều, nàng không phải đóa lan u cốc, nàng là đóa tường vi trên vách đá, xinh đẹp mà kiên cường...

“Ta nhất định phải chống đỡ được.” Đông Phương Ninh Tâm nói với Quyết, sau đó khoanh chân ngồi xuống. Đông Phương Ninh Tâm nàng có thể đi đến ngày hôm nay không chỉ dựa vào vận may, mà còn nhờ tinh thần không chịu khuất phục của nàng. Người của Châm Tháp muốn tính kế nàng, vậy cũng sẽ khiến Châm Tháp hiểu được cái giá của việc tính kế nàng...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:85
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.