Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 133
Dám ức hiếp ta

❊ ❊ ❊

Mười bước ngắn ngủi, Đông Phương Ngọc lại đi đến đỏ bừng mặt, nhưng dù vậy trên mặt hắn vẫn chỉ có nụ cười, bởi vì mỗi bước đi, hình ảnh Tâm Mộng trong lòng hắn lại rõ nét thêm một phần.

Tâm Mộng, dù thế nào đi nữa, ta đều biết, nàng mãi mãi sống trong lòng ta...

"Phụ thân..." Bịch, Đông Phương Ninh Tâm quỳ thẳng xuống, quỳ trước mặt Đông Phương Ngọc, cố nén tiếng nghẹn ngào, cứ thế quỳ, quỳ ở đó, đợi chờ Đông Phương Ngọc...

"Ninh Tâm, con gái của ta." Hai tay Đông Phương Ngọc đầy máu và bụi bặm, nhưng lại nhẹ nhàng ôm lấy Đông Phương Ninh Tâm, hai cha con cuối cùng cũng nhận nhau.

"Những năm qua, các con đã chịu khổ rồi." Đông Phương Ngọc tự trách nói, hắn có thể tưởng tượng ra sự vất vả của Tâm Mộng và Ninh Tâm, con gái hắn có thể tìm tới tận đây, nhất định là đã chịu đủ nhiều đau khổ.

"Người còn khổ hơn..." Câu nói này của Đông Phương Ninh Tâm là sự thật, nàng có thể nhìn ra nỗi khổ của Đông Phương Ngọc.

"Có các con, lòng ta là ngọt ngào, mà tâm không khổ thì mọi thứ đều ổn." Đông Phương Ngọc rất khoáng đạt, hoặc có thể nói vì có Tâm Mộng, hắn mới khoáng đạt như vậy, tâm tự tại thì nơi nào chẳng tự tại...

"Phụ thân, từ nay về sau có con, Đông Phương phủ này không ai có thể ức hiếp hai cha con chúng ta." Đông Phương Ninh Tâm kiên định nói, nàng không thèm khát sự công nhận của Đông Phương gia, nhưng nhìn thấy phụ thân ở hoàn cảnh này, nàng nhất định phải khiến Đông Phương gia phải trả giá.

Phế tử, nàng muốn cho Đông Phương gia nhìn xem, sự lợi hại của phế tử...

"Yo... Cháu nói này mười chín thúc, thúc đã què thành thế này rồi, mà còn có thể chiêu dụ đàn bà, ghê gớm thật đấy. Cháu nghe nói thúc ở đây tư hội với một cô nương, không ngờ là thật..."

Ngay khi Đông Phương Ninh Tâm không phòng bị mà trò chuyện cùng Đông Phương Ngọc về tình cảm cha con, một giọng nói khó nghe như vịt già đột ngột vang lên, cắt ngang sự ấm áp cha con giữa Đông Phương Ninh Tâm và Đông Phương Ngọc.

Đông Phương Ninh Tâm lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu liền thấy một nam tử chừng hai mươi tuổi, ngoại hình bình thường đang nghênh ngang đi về phía túp lều cỏ nhỏ, dáng vẻ như một đại gia. Đôi mắt nam tử này rõ ràng là bất chính, trong mắt Đông Phương Ninh Tâm thoáng hiện vẻ chán ghét, người này không cần nghĩ cũng biết là một thiếu gia nào đó của Đông Phương gia.

"Đông Phương Hổ, cút khỏi nơi của ta." Giọng Đông Phương Ngọc tuy lạnh lùng ngạo nghễ nhưng lại tự có một vẻ uy nghiêm, không phải uy nghiêm của kẻ bề trên, mà là uy nghiêm của bậc trưởng bối được tôi luyện qua năm tháng.

"Mười chín thúc, người đã tàn phế rồi mà tính khí vẫn lớn thế nhỉ. Ồ, cô nương này nhìn đẹp thật, không ngờ mười chín thúc người đã thế này mà còn chiêu dụ được cô nương đẹp thế kia, hèn gì năm đó lại được đại tiểu thư Ngọc Thành để mắt tới, dáng đẹp đúng là mệnh tốt..."

Nam tử được gọi là Đông Phương Hổ lưu manh giả danh tri thức đi về phía Đông Phương Ngọc và Đông Phương Ninh Tâm, còn Đông Phương Ninh Tâm thì như thể không nhìn thấy người tới.

Thứ cặn bã này không đáng để Đông Phương Ninh Tâm phải bận tâm, nàng cẩn thận đỡ phụ thân mình dậy, không màng đến ánh mắt đê tiện của Đông Phương Hổ, nửa dìu nửa ôm Đông Phương Ngọc đi vào trong nhà.

Đông Phương Ngọc cũng không từ chối, hắn không hề ngu ngốc, trái lại hắn rất thông minh. Con gái hắn có thể đến được Trung Châu, tuyệt đối không hề đơn giản, con gái hắn có thể vượt qua lớp lớp phòng vệ của Đông Phương phủ, tìm được đến đây thì càng không đơn giản. Đứa con gái này rất ưu tú, dù chỉ mới nhận nhau, nhưng Đông Phương Ngọc dám khẳng định như vậy...

"Phụ thân, người không cần để ý đến loại người đó, nếu hắn dám làm càn thì để con thu dọn hắn." Đông Phương Ninh Tâm thì thầm vào tai Đông Phương Ngọc, nàng muốn xem gã đàn ông gọi là Đông Phương Hổ này dám ức hiếp phụ thân nàng đến mức độ nào. Nếu ở Đông Phương phủ mà ngay cả một nhân vật nhỏ bé như vậy cũng dám ức hiếp phụ thân nàng, vậy nàng không ngại giết gà dọa khỉ, cho người Đông Phương gia hiểu rằng, nhánh của Đông Phương Ngọc không phải là kẻ dễ trêu.

"Được." Đông Phương Ngọc cười, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Đông Phương Ninh Tâm, đoạn đường ngắn ngủi này quả thực hắn đi rất mệt, huống hồ cha con họ cũng cần một cơ hội để làm dịu đi sự xa lạ đó.

"Đứng lại." Đông Phương Hổ nhìn một nam một nữ dám phớt lờ hắn, nổi giận... Hắn nghĩ hắn Đông Phương Hổ chính là đích tôn của Đông Phương gia, người có khả năng trở thành gia chủ đời kế tiếp, thân phận và địa vị đó không phải thứ mà kẻ phế vật không có chỗ dựa như Đông Phương Ngọc có thể so sánh.

Gia chủ đương nhiệm của Đông Phương gia là bác cả của Đông Phương Ngọc, còn cha của Đông Phương Ngọc, năm đó khi bảo vệ Đông Phương Ngọc đã bị bác cả, bác hai, thúc tư, thúc ngũ của Đông Phương Ngọc liên thủ bức chết. Còn huynh đệ của Đông Phương Ngọc cũng không còn một ai, nhánh của Đông Phương Ngọc chỉ còn lại một mình hắn, đây cũng là lý do vì sao hắn sống thê thảm như vậy. Cái chết của cha và anh trai Đông Phương Ngọc, phần lớn là do Ngọc Thành và đám tay sai của Ngọc Thành ra tay, họ dùng những sinh mệnh tươi sống này của Đông Phương gia để chứng minh cho quyền thế vô thượng của Ngọc gia...

Đông Phương Ninh Tâm nhìn nam tử đang chắn trước mặt nàng và phụ thân, trong mắt lóe lên tia sát ý, nhưng nhanh chóng biến mất, tạm thời nàng không muốn ra tay giết người trước mặt phụ thân.

"Tránh ra, đừng ép ta giết ngươi..." Giọng điệu Đông Phương Ninh Tâm lạnh băng đến cực điểm, nếu kẻ biết điều thì đã lập tức ngoan ngoãn lui xuống, nhưng Đông Phương Hổ đã quen ức hiếp Đông Phương Ngọc, trong tiềm thức của hắn, mười chín thúc này là kẻ ai cũng có thể ức hiếp.

"Được lắm con nhãi ranh, khẩu khí lớn thật đấy, sao nào, mày nhìn trúng tên phế vật này à? Tên phế vật này cho mày được cái gì? Sợ là thỏa mãn mày cũng không xong đâu nhỉ, tiểu nương tử, chi bằng theo bản công tử, đảm bảo cho mày ăn ngon mặc đẹp..."

"Đông Phương Hổ, lập tức cút khỏi nơi của ta..." Đông Phương Ngọc, trải qua bao nhiêu gian khổ, hắn chưa từng nổi giận, chịu hết mọi sự ức hiếp của Đông Phương gia và Ngọc gia hắn cũng chưa từng nổi giận, thậm chí năm đó hai chân bị người Ngọc gia bẻ gãy, hắn cũng chưa từng nổi giận, nhưng khoảnh khắc này hắn đã thực sự nổi giận... Người này dám sỉ nhục con gái hắn.

"Cút? Ta gọi ngươi một tiếng mười chín thúc mà ngươi tưởng mình là cái gì thật à? Ở Đông Phương gia ngươi còn chẳng bằng một con chó, hai chân ngươi đã gãy rồi, có tin ta đánh gãy luôn hai tay ngươi không." Đông Phương Hổ không sợ chết gào thét, hắn đang muốn tìm Đông Phương Ngọc để trút giận, lấy lòng người Ngọc Thành sắp tới.

"Phụ thân, đừng giận..." Lúc này Đông Phương Ninh Tâm cũng rất giận, nhưng trong lòng nàng, việc sắp xếp ổn thỏa cho phụ thân quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Đông Phương Ninh Tâm thì thầm an ủi bên tai Đông Phương Ngọc, đồng thời liếc mắt nhìn Đông Phương Hổ một cái lạnh lùng, chậm rãi dìu Đông Phương Ngọc vào túp lều cỏ trong nhà. Không hiểu sao dưới ánh mắt lạnh lẽo của Đông Phương Ninh Tâm, Đông Phương Hổ lại ngoan ngoãn tránh đường.

Vốn tưởng người cha mình thấy đã đủ thảm, nhưng khi bước vào túp lều nhỏ này, Đông Phương Ninh Tâm mới hiểu thế nào gọi là thảm. Túp lều cỏ nhỏ đến mức chứa hai cha con họ cũng thấy chật chội, chưa nói đến việc có dư thừa đồ đạc.

Tựa vào trong nhà, chỉ có một đống rơm rạ chất ở góc tường, mà vị trí đó nhìn thoáng qua chính là nơi Đông Phương Ngọc ngủ...

"Phụ thân, họ đối xử với người như vậy sao?" Đông Phương Ninh Tâm không dám tưởng tượng, phụ thân nàng ở trong cái nơi quỷ quái này mà vẫn giữ được khí chất và vẻ sạch sẽ như vậy.

"Ninh Tâm, đừng buồn, cha không phải vẫn ổn sao?" Đông Phương Ngọc cười khẽ, môi trường thế nào thì sao chứ, vẫn câu nói đó, tâm tự tại thì vạn vật đều tự tại, cốt cách của Đông Phương Ngọc không phải ai muốn giẫm nát là nát được...

"Phụ thân, hãy tin con, tất cả những gì Đông Phương gia bạc đãi chúng ta, con đều sẽ đòi lại." Đông Phương Ninh Tâm cẩn thận đỡ Đông Phương Ngọc nằm xuống đống rơm đó, giọng điệu ẩn chứa sát ý và sự phẫn nộ kìm nén. Đông Phương Ngọc vừa ngồi xuống, Đông Phương Hổ hoàn hồn liền đuổi theo vào...

"Phì phì phì... chỗ này là chỗ người ở sao? Mười chín thúc, thúc thấy cháu nói có sai đâu, chó của Đông Phương gia còn ở sướng hơn thúc."

"Ngươi tên Đông Phương Hổ?" Đông Phương Ninh Tâm đứng trước mặt Đông Phương Hổ, không hề che giấu sát ý trên người mình. Lời nói của gã đàn ông này vừa rồi đã khiến nàng động sát tâm, dù là trước mặt phụ thân, Đông Phương Ninh Tâm cũng quyết định giết gã đàn ông này.

"Phải, thì đã sao, bản đại thiếu gia chính là Đông Phương Hổ, thì làm sao? Tiểu nương tử, cô thông suốt rồi, muốn theo bản đại gia?" Đông Phương Hổ đầy vẻ đắc ý.

"Ngươi muốn đánh gãy hai tay của người ấy đúng không?" Đông Phương Ninh Tâm hỏi lại lần nữa.

"Phải, thì đã sao?" Lúc này Đông Phương Hổ dường như bắt đầu thấy sợ, nhưng vẫn ưỡn ngực nói, hắn không tin người ở đây dám làm hại mình.

"Tốt lắm... cha của Đông Phương Ninh Tâm ta mà ngươi cũng dám ức hiếp? Ngươi thật sự sống chán rồi sao?" Lúc này Đông Phương Ninh Tâm mới thực sự giống như Tu La, toàn thân đầy sát khí, dáng vẻ này giống hệt như lúc Tuyết Thiên Ngạo bị mang đi, khí tức nàng tỏa ra khi ở trong Châm Tháp.

Đáng sợ đến mức khiến người ta run rẩy...

"Ngươi, ngươi, ngươi là... là... con... con... gái... của... mười chín thúc..." Đông Phương Hổ lúc này thật sự sợ hãi, vừa nói vừa cắm đầu bỏ chạy.

Mẹ ơi là mẹ, gặp phải nữ La Sát rồi...

"Bây giờ mới chạy, muộn rồi..." Ba cây kim vàng loáng một cái đã biến mất trước mắt, mà Đông Phương Hổ vừa chạy ra khỏi túp lều cỏ liền ngã rầm một tiếng xuống đất. Đông Phương Ninh Tâm rảo bước đi ra ngoài.

Đông Phương Ngọc nghe thấy tiếng động này, nhắm mắt lại, tựa vào tường túp lều cỏ cười khẽ... Mối thù của nhà chúng ta cuối cùng cũng có thể báo rồi...

"Ngươi, ngươi muốn làm gì?" Đông Phương Hổ lúc này ngã chỏng vó, toàn thân nhếch nhác, muốn bò dậy chạy nhưng không biết là do chân tay mình mất sức hay sao mà không sao bò nổi...

"Ta muốn làm gì? Ngươi nói xem ta muốn làm gì nào? Ngươi ức hiếp phụ thân ta, ngươi nói xem ta nên làm thế nào cho phải." Đông Phương Ninh Tâm lạnh giọng hỏi, nhưng mỗi chữ thốt ra đều khiến Đông Phương Hổ run rẩy càng dữ dội hơn, đáng sợ quá, đáng sợ quá, hôm nay hắn đụng phải quỷ rồi.

"Tha cho ta, cầu xin ngươi tha cho ta, sau này ta không dám nữa, ta sẽ chăm sóc mười chín thúc thật tốt, gia chủ, đúng rồi, sắp đổi gia chủ, ta ủng hộ mười chín thúc làm gia chủ, cầu ngươi... tha cho ta đi." Đông Phương Hổ lúc này căn bản không biết mình đang nói gì, chỉ một mực cầu xin. Hắn cảm nhận được sát khí, sát khí lạnh thấu xương, quá đáng sợ, điều này còn đáng sợ hơn cả đối mặt với ông già tay sắt ở Đông Phương gia...

Gia chủ? Đông Phương Ninh Tâm nhớ ra rồi, người của Quân phủ từng nói một tháng sau, tính ra thì mười ngày nữa là Đông Phương gia sẽ đổi gia chủ... Vị trí gia chủ sao? Đông Phương Ninh Tâm nhìn về phía Đông Phương Hổ, đây không phải thứ mà tên bao cỏ này có thể quyết định.

"Phụ thân ta muốn cái gì, tự phụ thân ta sẽ đi tranh giành, ngươi là cái thá gì mà dám ức hiếp cha của Đông Phương Ninh Tâm ta. Ta mặc kệ ngươi là cái thứ gì, đều không tha..." Đông Phương Ninh Tâm dù sao cũng là Vương giả sơ giai, chân khí của nàng sau thời gian ngưng tụ này vô cùng thuần hậu. Một tia sáng màu lam thuần khiết bắn ra từ tay Đông Phương Ninh Tâm, tia sáng này bay về phía tứ chi của Đông Phương Hổ...

"Á..." Đông Phương Hổ hét thảm một tiếng, nước mắt nước mũi máu me chảy đầy đất, không ngừng chửi bới. "Ngươi phế hai tay hai chân của ta, ông nội ta sẽ không tha cho ngươi, ông nội ta nhất định sẽ giết các ngươi..." Giọng Đông Phương Hổ rất lớn, mà Đông Phương Ninh Tâm hiểu, tiếng này sẽ lập tức dẫn dụ không ít người tới, nhưng nàng không sợ. Đã tới rồi, vậy chuyện của Đông Phương gia cứ giải quyết cho tử tế đi.

"Công tử Tô, đã tới rồi thì ra đi." Đông Phương Ninh Tâm không để ý đến tiếng gào như heo chọc tiết của Đông Phương Hổ, kẻ này lúc chế giễu phụ thân nàng, có từng nghĩ đến những gì phụ thân nàng đã phải chịu năm đó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:128
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.