"Diễm thiếu chủ, Nhị trưởng lão, giao Tuyết Quả cùng Xích Quả ra đây, chuyện này cứ vậy bỏ qua..." Dược Tử nhìn hai người bị hắn đánh cho chật vật, trong lòng hiểu rõ dù hôm nay nhân lúc nhiệt huyết dâng trào mà giết bọn họ, ngày sau hắn cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì.
Nhị trưởng lão của Tuyết Tộc thì còn đỡ, ông ta chết thì Tuyết Tộc cũng không đến mức dốc toàn tộc mà báo thù, nhưng Xích Diễm thì không phải, vị thiếu chủ được mệnh danh là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Xích Tộc này mà chết trong tay hắn, e là hắn sẽ bị mấy lão già của Xích Tộc "hầm nhừ" mất...
Cho nên, Dược Tử lúc này dù hận không thể giết chết bọn họ, cũng không dám dễ dàng xuống tay... Mà Nhị trưởng lão cùng Xích Diễm đương nhiên cũng biết Dược Tử kiêng kỵ điều gì, cho nên bọn họ mới có thể ỷ thế mà không sợ hãi như vậy, thế giới này thực lực là trên hết, nhưng bối cảnh cũng quan trọng không kém...
"Đồ đã tới miệng rồi, làm sao có thể nhổ ra." Nhị trưởng lão lạnh lùng nói, mà động tác của tay cũng không chút chậm trễ. Dược Tử đối với bọn họ có sự kiêng dè, nhưng bọn họ thì không, bọn họ có thể hoàn toàn dốc toàn lực tấn công Dược Tử.
Xích Diễm không nói gì, nhưng động tác trên tay cũng không hề chậm chạp. Một loạt hỏa xà đủ loại hình thù như vật sống lao về phía Dược Tử, lập trường đó rất rõ ràng, bọn họ tuyệt đối sẽ không vứt bỏ thứ đã tới tay...
"Đã như vậy, ta cũng không khách khí nữa..." Dược Tử nghiến răng căm hận, lập tức động tác trên tay cũng nhanh hơn. Từng đạo chân khí từ trước mặt hắn phát ra, chặn toàn bộ thế công của Nhị trưởng lão và Xích Diễm trước mặt mình, sau đó...
Hai tay chỉ khẽ búng, hai đạo khí tức trong suốt liền nhắm thẳng vào tâm phế của Nhị trưởng lão và Xích Diễm mà đánh tới... Dược Tử dù sao cũng không dám hạ sát thủ, nhiều nhất chỉ có thể trọng thương hai người này, thực lực hắn mạnh thật nhưng hắn không có bối cảnh hùng hậu...
Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm trốn ở đó quan sát tình hình, quả thực không chớp mắt, cũng không hé miệng... Đỉnh cao giao phong của cao thủ Đế giả, những thứ này xem nhiều chút sẽ giúp ích cho việc nâng cao sức chiến đấu của bản thân, nhưng đồng thời cũng làm cho họ hiểu rõ khoảng cách giữa mình và cao thủ, bọn họ mà gặp phải bất cứ ai trong ba người này e là... giữ được một cái mạng nhỏ cũng không dễ dàng gì.
Bành...
Ngay khi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đang kinh thán trước sự cường mãnh của băng trụ mà Nhị trưởng lão phát ra, cùng hỏa xà khổng lồ của Xích Diễm, thì đòn tấn công của hai người này lại bị Dược Tử dễ dàng chặn lại. Đồng thời, hai tay Dược Tử chậm rãi giao thoa di chuyển trước mặt, chỉ thấy một dòng chân khí cường đại hình thành trước mặt hắn, nhìn thì chậm chạp nhưng thực tế uy lực vô cùng, mà chân khí này bị Dược Tử chia làm hai cột...
"Đi..." Nhìn thì như tiện tay vung lên, nhưng lực đạo và tốc độ đó quả thực khiến người ta kinh thán, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo liền thấy Xích Diễm và Nhị trưởng lão, vốn có thực lực không hề yếu, đồng thời chật vật ngã văng ra sau...
Thân hình hai người như hình parabol, bay vút lên cao vạch ra một đường bán nguyệt trên không trung, rồi ngã mạnh xuống đất. Mặc dù hai người bọn họ phản ứng rất nhanh, lập tử đứng dậy, nhưng đã muộn...
Vào khoảnh khắc họ ngã xuống, một đạo chân khí ôn hòa bao bọc lấy hai người, chỉ thấy Xích Quả và Tuyết Quả mà Nhị trưởng lão và Xích Diễm nhét trong tay áo đột nhiên bay ra, hướng về phía Băng Hỏa Tuyền...
Dược Tử này là muốn Tuyết Quả và Xích Quả tiếp tục ở lại Băng Hỏa Tuyền, chỉ cần Tuyết Quả và Xích Quả còn ở trong Băng Hỏa Tuyền, thì bảy tầng dược địa bị hủy kia mới có khả năng tái sinh, mới có thể tiếp tục giữ vững địa vị của Dược Thành...
Thế nhưng Xích Diễm và Nhị trưởng lão làm sao cam tâm để thứ mình vất vả lâu nay lại quay trở về được? Hai người trong thời khắc đứng dậy ngay lập tức đã vô cùng ăn ý mà liên thủ, chỉ thấy trong tay Nhị trưởng lão đột nhiên xuất hiện một con băng long khổng lồ... mà trong tay Xích Diễm thì là một con hỏa long khổng lồ, một băng một hỏa, hai con rồng bá đạo đầy sát khí bay lượn trong tay Nhị trưởng lão và Xích Diễm, bộ dạng rục rịch chuyển động, dường như muốn lao ra...
"Băng Hỏa Long Khiếu..." Xích Diễm và Nhị trưởng lão đồng thời phát ra băng long và hỏa long trong tay. Chỉ thấy hai con rồng cực kỳ khác biệt này đột nhiên giao nhau trên không trung, rồi trong nháy mắt dung hợp lại làm một, thể hư vốn có của băng long và hỏa long sau khi dung hợp đã trở nên có vài phần dáng vẻ thực thể.
Xích Tộc và Tuyết Tộc, chúng tương sinh cũng tương khắc, chúng liên thủ có thể nói là vô địch thiên hạ, nhưng trớ trêu thay hai tộc này lại không thể liên thủ...
Dược Tử nhìn con cự long đang bay lượn trên không trung, cố chịu đựng áp lực từ nó, nhưng vẫn không khống chế được mà liên tục lùi lại... Uy áp của cự long thực sự quá lớn, Đế giả cao giai thì đã sao, đối mặt với loại dung hợp bí kỹ biến thái này của Xích Tộc và Tuyết Tộc, hắn chỉ có nước gánh chịu lấy.
Thế nhưng Dược Tử rất rõ ràng, sau khi Nhị trưởng lão và Xích Diễm thi triển bí kỹ này, chắc chắn không thể tái chiến được nữa. Hắn chỉ cần gánh được đợt này là thắng, nhưng hắn gánh nổi không? Dược Tử lại nhìn con cự long đang bay lượn trên không, con cự long đang nhe nanh múa vuốt nhìn hắn, đầu rồng không ngừng gầm thét, đang chuẩn bị phóng thích bí kỹ của cự long này: Long Khiếu...
Nhị trưởng lão và Xích Diễm thấy cự long đã hình thành trên không trung, lặng lẽ thở phào một hơi... Họ đều là lần đầu tiên hợp tác với đối phương, cũng là lần đầu tiên thi triển loại dung hợp bí kỹ này, không ngờ lại thành công.
Nhìn thể hình của cự long này, họ biết uy lực Long Khiếu của nó chắc chắn vô cùng lớn, dưới Thần giả tuyệt đối không phải là đối thủ, chỉ cần đả thương được Dược Tử là họ thắng, còn Tuyết Quả và Xích Quả trên không trung kia...
Chỉ đợi Long Khiếu và đợt tấn công đầu tiên phát động, họ có thể lấy được Tuyết Quả và Xích Quả. Lần này Nhị trưởng lão và Xích Diễm lại một lần nữa đạt được một thỏa thuận, đó chính là mỗi người lấy thứ mình cần rồi đi, nếu không hai người bọn họ chỉ có đánh đến lưỡng bại câu thương, rồi để người khác nhặt được tiện nghi...
Người chờ đợi cơ hội nào đâu chỉ có Nhị trưởng lão và Xích Diễm, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cũng đang ở đó chuẩn bị ra tay. Đúng vậy... đợt tấn công đầu tiên của Long Khiếu tung ra, họ sẽ ra tay. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo hiểu rất rõ, sau đòn này, Xích Diễm, Nhị trưởng lão và Dược Tử sẽ lưỡng bại câu thương, mà đây chính là cơ hội tốt nhất của họ...
"Gầm..." Rồng là thần thú có huyết mạch mạnh mẽ nhất thế gian, tuy lúc này đã không còn chân long, nhưng con cự long chỉ có ngoại hình rồng này thì uy áp cũng vô cùng lớn. Chỉ thấy nó đột nhiên há miệng trên không trung phát ra một tiếng long ngâm, rồi liền thấy một đạo chân khí đỏ trắng đan xen lao thẳng về phía Dược Tử...
Đòn này, nếu đánh trúng thì dù Dược Tử là Đế giả cao giai cũng sẽ chết đến mức xương cốt không còn. Sự lợi hại của Long Khiếu này, sao Dược Tử lại không hiểu chứ, hắn vận toàn bộ chân khí trong người chỉ để dốc toàn lực né tránh đòn này...
Bành...
Tia lửa... khí lưu... bụi bặm... cây cối... trong nháy mắt cùng nhau bay vút lên không trung, mà trong đó rõ ràng nhất chính là Tuyết Quả và Xích Quả. Chúng muốn trở về Băng Hỏa Tuyền, nhưng sự bạo loạn này lại khiến chúng không ngừng bị hất văng lên cao...
"A... phì..."
Bụi mù mịt, mùi máu tanh nồng nặc... Bụi bặm khiến tất cả mọi người rơi vào trong bóng tối, họ không nhìn rõ tình hình trước mắt, chỉ biết vòng xoáy xung quanh rất lớn, như một cơn lốc xoáy, cuốn tất cả mọi thứ lên...
Và, chính là khoảnh khắc này, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo như đã ước định, đồng thời lao ra. Tuyết Thiên Ngạo che chắn cho Đông Phương Ninh Tâm, còn Đông Phương Ninh Tâm thì lấy Lưỡng Cực Hộp trong ngực ra, vươn tay... mượn một lực đẩy của Tuyết Thiên Ngạo mà xoay người trên không trung... chỉ nghe thấy tiếng "chít chít" hai tiếng, Tuyết Quả và Xích Quả đã được Đông Phương Ninh Tâm cho vào trong hộp, không dừng lại lấy một giây, Đông Phương Ninh Tâm cất Lưỡng Cực Hộp vào trong ngực...
Bụi bặm phía sau vẫn còn đó, mùi máu tanh càng thêm nồng nặc, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo hiểu đây không phải máu của ba người kia, mà là máu của hai con cự mãng. Trong vụ nổ lớn thế này, ngoại trừ cao thủ Đế giả, các sinh vật sống khác ở đây tuyệt đối là... thi cốt không còn.
Mà những thứ này Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đều không rảnh quan tâm nữa, họ hiểu ba vị Đế giả kia dù lúc này có bị trọng thương, muốn giết họ cũng rất đơn giản, đồ đã lấy được rồi thì họ chọn chạy trước đã...
Thế nhưng, ý nghĩ là tốt đẹp, hiện thực lại tàn khốc... Tuyết Quả và Xích Quả mà Xích Diễm, Nhị trưởng lão và Dược Tử đã bỏ ra cái giá lớn như vậy để tranh đoạt, làm sao bọn họ có thể dung thứ cho việc người khác lấy đi dễ dàng như thế được chứ?
Đối mặt với kẻ địch chung, ba người bọn họ vô cùng ăn ý đồng thời ra tay, chuẩn bị chặn Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm lại. Ba đạo Đế giả chân khí tuy rất yếu nhưng lại khiến Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo chật vật ngã xuống đất, cả hai đều thổ ra một ngụm máu. Nhưng hai người phản ứng cực nhanh, căn bản không màng đến thương tích trên người, ngay khi ba vị Đế giả cao thủ chuẩn bị phát động đợt tấn công thứ hai, Tuyết Thiên Ngạo đã xoay người...
"Băng Tuyết..." Không màng chân khí cạn kiệt, không màng việc thi triển Băng Tuyết Thiên Ngạo lúc này sẽ bại lộ thân phận của mình, Tuyết Thiên Ngạo chỉ nghĩ đến việc chặn đòn tấn công của ba người này lại, chỉ có như vậy Ninh Tâm và chàng mới có thể an toàn rời đi. Thế nhưng chàng vừa mới chuẩn bị xong, Đông Phương Ninh Tâm – người chậm hơn chàng một bước – đã đứng dậy, nắm lấy tay chàng, ngăn cản hành động của chàng...
Nàng có một đôi yêu đồng miễn dịch chân khí, nàng là tấm khiên người tốt nhất...
Ba đạo chân khí khác nhau lao về phía Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm, chân khí của Đế giả, dù ba người này có bị trọng thương thì khí thế vẫn sắc bén vô cùng. Nhưng ngay khi đạo chân khí kia sắp đánh trúng Đông Phương Ninh Tâm, đạo chân khí đó lại như nước đổ biển khơi, trong nháy mắt đột nhiên biến mất... Mà trong khoảnh khắc này, Dược Tử, Nhị trưởng lão và Xích Diễm liền từ trong đám hỗn chiến kia bước ra, ba người sắc mặt trắng bệch, nhìn là biết đã bị trọng thương...
Dược Tử, Nhị trưởng lão và Xích Diễm vì bị thương nên sắc mặt vốn đã khó coi, mà khi bước ra nhìn thấy Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo vẫn hoàn hảo không chút tổn hại đứng đó, sắc mặt càng như bảng pha màu vậy.
Bọn họ sao cũng không dám tin hai người này lại có thể sống sót dưới sự liên thủ tấn công của ba vị Đế giả, tuy bọn họ chỉ dùng ba thành lực đạo, nhưng ba người này hợp lại thì sức mạnh này cũng không thể xem thường. Hai người này thật quỷ dị, mà sự quỷ dị này khiến bọn họ buộc phải thận trọng đối đãi...
"Các ngươi là ai?" Sắc mặt Dược Tử rất khó coi, đánh xong hổ lại tới sói, quả nhiên thiên tài địa bảo này nếu không có năng lực và thực lực tuyệt đối hùng mạnh thì không cách nào chiếm được và bảo vệ được.
Mà khi nghe Dược Tử nói vậy, Xích Diễm rõ ràng rất hứng thú, còn khuôn mặt tảng băng của Nhị trưởng lão thì co rút lại, nhưng lúc này không ai quan tâm đến ông ta nữa. Ánh mắt Xích Diễm và Dược Tử đều dồn vào Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm, hay nói đúng hơn là dồn vào Lưỡng Cực Hộp trong ngực Đông Phương Ninh Tâm...
Mẹ kiếp, đánh nhau sống chết nửa ngày, vậy mà lại là làm áo cưới cho người khác, cảm giác này thật sự quá uất ức, đặc biệt là Xích Diễm, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi. Vì Xích Quả đó mà hắn đã liên thủ với cái tộc Tuyết Tộc đáng ghét nhất, kết quả thì sao?
Trong ba người này, người duy nhất cảm thấy vui mừngkhủng bố chỉ có Nhị trưởng lão, vì ông ta biết rõ người lấy được Tuyết Quả và Xích Quả chính là thiếu chủ của mình. Tuy nhiên, ông ta không có ý định nói rõ ra, thân phận của Tuyết Thiên Ngạo xưa nay là cơ mật cao nhất của Tuyết Tộc, bình thường không dễ dàng tiết lộ, nhất là trước mặt người của Xích Tộc...
Xích Diễm trước đây chỉ từng nghe qua cái tên Tuyết Thiên Ngạo, nhưng diện mạo của Tuyết Thiên Ngạo thì hắn lại không biết. Bởi vì sáu vị Đế giả cao thủ của Xích Tộc muốn giết Tuyết Thiên Ngạo là do tộc trưởng Xích Tộc ra lệnh. Xích Diễm vẫn luôn ở Dược Thành chờ Xích Quả và Tuyết Quả chín muồi, cho nên... nếu Tuyết Thiên Ngạo không nói ra tên, hắn sẽ không nhận ra.