Đời này, gặp được Đông Phương Ninh Tâm, dù cho phải hy sinh tất cả, hắn cũng không hối tiếc...
Trên suốt chặng đường, cả hai đều không nói lời nào, chỉ ôm chặt lấy nhau, mượn hơi ấm của đối phương để sưởi ấm cho nhau. Thế nhưng, càng đi sâu vào trong lại càng lạnh lẽo. Dẫu vậy, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo vẫn không hề chậm bước. Sự băng lạnh Tuyết Thiên Ngạo không sợ, hắn chỉ sợ cái giá rét ẩn chứa trong đó. Cái lạnh kia mang theo từng tia sát khí, khiến người ta run rẩy. Tuy nhiên, Tuyết Thiên Ngạo chịu được cái lạnh này, không có nghĩa là Đông Phương Ninh Tâm cũng vậy. Càng đi vào trong, Tuyết Thiên Ngạo phát hiện toàn thân Đông Phương Ninh Tâm gần như đã vùi sâu vào trong lòng hắn.
“Ninh Tâm, chúng ta quay về trước đi, lần sau lại tới...” Tuyết Thiên Ngạo thuần túy là lo lắng cơ thể Đông Phương Ninh Tâm không chịu nổi. Việc thăm dò Băng Hỏa Tuyền rất quan trọng, nhưng trong lòng Tuyết Thiên Ngạo, thứ chí bảo vô địch thiên hạ này cũng không sánh bằng một sợi tóc của Đông Phương Ninh Tâm. Từng có lúc thiên hạ nằm trong tay hắn, nhưng vì Đông Phương Ninh Tâm, hắn không chút do dự vứt bỏ...
Đông Phương Ninh Tâm cũng hiểu nơi này có điều bất ổn, nhưng càng như vậy nàng càng muốn đi xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Nàng cắn chặt răng.
“Ta không sao.” Đồng thời, nàng thả lỏng lực đạo một chút để Tuyết Thiên Ngạo cảm nhận được nàng vẫn ổn. Cũng lúc đó, Đông Phương Ninh Tâm bắt đầu giao tiếp với Quyết.
“Quyết, ngươi có thể khiến xung quanh chúng ta ấm áp hơn một chút không? Ít nhất đừng lạnh lẽo như vậy, cái rét này rất đáng sợ...”
“Ta thử xem, đây là khí của thiên địa, e rằng ta cũng không thể thay đổi được...” Quyết nghe Đông Phương Ninh Tâm nói thì cười khổ, nhưng vẫn cố hết sức vận chuyển lực lượng của mình, song lực lượng của nó rốt cuộc vẫn quá yếu ớt...
Một tia hơi ấm nhàn nhạt tỏa ra từ tim Đông Phương Ninh Tâm. Nếu không phải vì nơi này quá lạnh giá, có lẽ đã chẳng thể cảm nhận được luồng hơi ấm mong manh ấy...
“Ninh Tâm, ta nhiều nhất chỉ có thể bảo vệ ngươi...” Giọng của Quyết rất khẽ, mang theo vài phần bất lực. Sự thực đúng là như vậy, lực lượng của nó quá nhỏ bé, căn bản không thể chống lại Băng Hỏa Tuyền này.
“Không sao, bảo vệ ta là được rồi, như vậy cũng có thể giảm bớt áp lực cho Tuyết Thiên Ngạo.” Đông Phương Ninh Tâm nói với Quyết, nàng không giúp được Tuyết Thiên Ngạo nhưng có thể không trở thành gánh nặng cho hắn. Nàng là Đông Phương Ninh Tâm, nàng tuyệt đối sẽ không kéo chân Tuyết Thiên Ngạo. Đời này, nàng sẽ không bao giờ đặt mình vào tình cảnh như trên Hoàng Hà năm ấy nữa...
Tình cảnh khi đó khiến nàng bất lực và khiến Tuyết Thiên Ngạo không thể lựa chọn, nàng nhất định sẽ không để lịch sử lặp lại.
“Được, ngươi cẩn thận một chút, bên trong này quá âm hàn, vô cùng đáng sợ...” Quyết cũng không nói nhiều, bản lĩnh của Đông Phương Ninh Tâm nó còn hiểu rõ hơn cả nàng, nên rất yên tâm.
Trong chớp mắt, Đông Phương Ninh Tâm cảm thấy trên người mình càng lúc càng ấm, cái lạnh thấu xương kia cũng giảm bớt không ít. Đông Phương Ninh Tâm sợ mình ôm quá chặt sẽ gây bất tiện cho việc di chuyển của Tuyết Thiên Ngạo, thế là hai tay khẽ nới lỏng, tránh gây thêm gánh nặng cho hắn. Nào ngờ hai tay nàng vừa buông ra, bàn tay trái của Tuyết Thiên Ngạo ở eo nàng đã tăng thêm lực, đồng thời nói với vẻ lý lẽ hùng hồn.
“Đừng nhúc nhích, nơi này nguy hiểm...” Hành động này khiến Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo càng thêm gắn bó. Trong khoảnh khắc, Đông Phương Ninh Tâm bỗng cảm thấy có chút không tự nhiên. Trước đó là vì cân nhắc an toàn, nhưng bây giờ thì...
Thực sự chỉ là vì an toàn sao? Đông Phương Ninh Tâm muốn hỏi, nhưng lời đến cửa miệng lại không sao thốt ra được. Nàng phải hỏi thế nào đây?
Không hỏi, đồng thời cũng không buông tay, nàng ôm chặt lấy hắn, tận hưởng sự dịu dàng gượng gạo của người đàn ông cao ngạo này...
Tuyết Thiên Ngạo nhắm mắt không nói, chỉ ôm Đông Phương Ninh Tâm đi thẳng về phía trước. Sự thực tất nhiên không phải vậy, hắn đã cảm nhận được hơi ấm dần tỏa ra từ người Đông Phương Ninh Tâm. Hắn biết Đông Phương Ninh Tâm hiện tại không cần hắn bảo vệ cũng có thể tiếp tục đi tới, và nếu buông Đông Phương Ninh Tâm ra, hắn sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng biết là biết, hắn vẫn không thể buông tay...
Hắn phải nói với Đông Phương Ninh Tâm thế nào đây, rằng Tuyết Thiên Ngạo hắn tham luyến hơi ấm của nàng, hắn phải nói thế nào rằng Tuyết Thiên Ngạo hắn không nỡ rời xa hơi thở nhàn nhạt trên người nàng, hắn phải nói thế nào, rằng chỉ cần ôm Đông Phương Ninh Tâm là hắn có thể an lòng, chỉ cần ôm Đông Phương Ninh Tâm là hắn có thể cảm thấy ấm áp, khiến tình cảm vốn bị chân khí đóng băng của hắn được đánh thức.
Đông Phương Ninh Tâm, đời này nàng đều không thoát khỏi vòng tay Tuyết Thiên Ngạo, vì trái tim Tuyết Thiên Ngạo đã ở trên người nàng rồi... Đông Phương Ninh Tâm, nàng đã trộm mất tim ta...
Màn đêm là màu ngụy trang tốt nhất, lúc này Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đều không nhìn thấy vẻ bối rối và chút căng thẳng trong mắt đối phương, hai người chỉ ôm chặt lấy nhau, như thể họ vốn dĩ là như vậy, một cặp bích nhân...
Xì xì...
Xì xì...
Trong đêm đen tĩnh mịch đột nhiên vang lên một âm thanh khiến người ta ớn lạnh. Âm thanh này cũng khiến Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo dừng bước. Sự ấm áp hiếm hoi kia phút chốc tan biến, cả hai đều giữ vẻ nghiêm trận dĩ đãi (nghiêm chỉnh đối phó), họ biết nguy hiểm đã tới...
“Thảo nào dọc đường đều không có sinh cơ, hóa ra là có một tên to xác ở đây.” Giọng Đông Phương Ninh Tâm lạnh băng, ẩn chứa vài tia sát khí, đây hẳn là con mãng xà cản đường lớn nhất rồi.
Tuyết Thiên Ngạo đứng trước mặt Đông Phương Ninh Tâm, che chắn toàn bộ yếu huyệt của nàng. Trong đêm tối mịt mù, đôi mắt hắn lại tỏa ra ánh quang huy lấp lánh, sáng như sao trời.
“Từ xưa tới nay, bên cạnh thiên tài địa bảo luôn có linh vật canh giữ, không biết linh vật này là thứ gì, nếu vừa đúng là Huyền thú cấp ba, chúng ta có thể tiện thể lấy nội đan của nó.”
Trường kiếm của Tuyết Thiên Ngạo đã ở phía trước, không hề lo lắng về việc thứ đang tỏa ra khí tức đáng sợ kia xuất hiện, hắn chỉ bình tĩnh phân tích tình hình hiện tại, đưa ra quyết định về cái chết của con thú chưa lộ diện kia.
Đông Phương Ninh Tâm thì không có sự tự tin đó của Tuyết Thiên Ngạo. Thứ như Huyền thú cấp ba không phải thứ họ có thể giết được. Huyền thú cấp baphỏng chừng (ước chừng) phải ba người cấp Đế trở lên hợp sức mới có thể tiêu diệt. Họ một người là Vương giả sơ giai, một người là Tôn giả trung giai, dù thủ đoạn của mỗi người không yếu, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, những ngoại lực này đều là hư ảo.
Nhưng bất kể thế nào, lúc này Đông Phương Ninh Tâm cũng không có cảm giác sợ hãi. Có lẽ vì trước mặt có Tuyết Thiên Ngạo, có lẽ trong xương cốt Đông Phương Ninh Tâm có một phần kiêu ngạo như vậy. Nàng đứng đó nhìn con thú phát ra tiếng xì xì đi ra, và đúng như họ dự đoán, chính là thứ đó...
“Mãng xà...” Đây là lời của Đông Phương Ninh Tâm khi chỉ nhận dạng dựa trên ngoại hình. Nàng nhìn con rắn dài mười mét, thân thể trắng như tuyết, thô to như một người trưởng thành đang tiến đến trước mặt họ, rồi bình tĩnh nói. Tuy con rắn này trông vô cùng quái dị, nhưng vẫn có thể nhận ra đây chính là rắn...
“Nó gọi là Băng Thiên Mãng, Huyền thú cấp bốn, Huyền thú cấp bốn trở lên có thể giao tiếp với con người.” Tuyết Thiên Ngạo giới thiệu vô cùng chuyên nghiệp, và sự chuyên nghiệp của hắn vừa khéo làm nổi bật sự “thiếu hiểu biết” của Đông Phương Ninh Tâm.
“Loài người, nơi này không phải nơi các ngươi có thể bước chân tới, cút đi...” Tính tình của Băng Thiên Mãng dường như không tốt lắm, thân hình thô to sau khi cuộn lại bảy tám vòng, còn cao hơn Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm một đoạn lớn. Cái đầu rắn khổng lồ lúc này đang ở vị trí cao thượng, đối diện với Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm mà lè cái lưỡi đỏ lòm. Đôi mắt âm lãnh không biết có nhìn rõ hay không, nhưng có thể cảm nhận được sát khí trong đôi mắt đó, khiến người ta rùng mình...
Nếu là người bình thường gặp phải Huyền thú cấp bốn này, tuy thấy săn được thú là mừng nhưng vì an toàn vẫn sẽ ngoan ngoãn rời đi. Dù sao con Băng Thiên Mãng này cũng coi như khách khí, đã cho họ cơ hội rồi, đúng không?
Thực tế đây là vì Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm. Nếu đổi thành người khác, Băng Thiên Mãng đã sớm há miệng nuốt chửng rồi. Phải biết rằng con Băng Thiên Mãng này là Huyền thú cấp bốn, nó có trí tuệ, nên nó cảm nhận được nguy hiểm tiềm tàng. Mà loài thú đối với nguy hiểm lại vô cùng nhạy cảm. Lúc này nó cảm thấy hai người trước mặt không dễ đối phó, mà nó? Đang muốn ra tay với thứ trong Băng Hỏa Tuyền, nó không thể dễ dàng bị thương, cho nên... nó rộng lượng tha cho hai người này.
Nào ngờ vận may của con Băng Thiên Mãng này thực sự quá kém, nó gặp phải kẻ không biết thời thế là Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo. Sự “hảo tâm” tha mạng của nó không đổi lại được sự “biết ơn” của Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm.
“Nơi này cũng không thuộc về ngươi, Băng Thiên Mãng, ngươi tưởng mình thực sự có thể chiếm núi làm vương sao?” Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng nói. Con Băng Thiên Mãng này chẳng qua chỉ nhắm vào thứ trong Băng Hỏa Tuyền mà tới. Đến cả Huyền thú cấp bốn cũng bị thu hút tới, đó hẳn là một bảo vật tốt. Dù hắn không tham lam, nhưng bảo vật tốt ngay trước mắt còn muốn đẩy đi sao? Hắn lại đâu phải kẻ ngốc.
“Con người ngu dốt, ngươi tưởng ta sẽ sợ các ngươi sao? Đã mời rượu không uống lại muốn uống rượu phạt.” Tính tình của Băng Thiên Mãng không tốt, việc để Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm đi một lần đã là hiếm có rồi.
“Vậy xem ngươi có bản lĩnh đó hay không.” Không phải Tuyết Thiên Ngạo không biết trời cao đất dày mà ngạo mạn, mà là con Băng Thiên Mãng này quá xui xẻo. Nếu đổi thành mãng xà khác, hắn có lẽ không nắm chắc phần thắng, nhưng Băng Thiên Mãng lại khác. Băng Thiên Mãng là Huyền thú thuộc tính hàn, mà Tuyết Thiên Ngạo lại vừa hay là tổ tông của chân khí hàn tính, kỹ năng của Băng Thiên Mãng căn bản không làm gì được hắn.
“Con người ngu dốt, đi chết đi...” Cái đầu lớn của Băng Thiên Mãng lắc lư liên hồi giữa không trung, đột nhiên phun ra một luồng khí tinh khiết màu trắng. Luồng khí này trong đêm đen vô cùng đáng sợ, luồng khí này trong chớp mắt làm đóng băng cả không khí, chỉ kém chiêu Băng Phong Thiên Lý của Tuyết Thiên Ngạo một chút, có thể tưởng tượng con Băng Thiên Mãng này mạnh đến mức nào. Đáng tiếc, nó lại gặp phải Tuyết Thiên Ngạo...
Băng, hay nói cách khác là luồng khí Băng Thiên Mãng phun ra, trong chớp mắt hóa thành băng, bao bọc chặt lấy Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo. Và chỉ trong một khoảnh khắc đó, toàn thân Băng Thiên Mãng đã lao vọt tới, cái đầu lớn từ trên không trung ập xuống như muốn nuốt chửng người ngay lập tức. Chiếc lưỡi rắn dài lê thê liếm trên tảng băng trên đỉnh đầu Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, mắt thấy cái miệng lớn kia sắp ăn tươi hai người bị phong ấn trong băng...
“Trò mèo...”
Ngay khi cái miệng rắn sắp nuốt chửng tảng băng nhốt Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, không biết Tuyết Thiên Ngạo làm cách nào, vậy mà thoát ra được lớp băng phong ấn họ, một thanh trường kiếm không chút lưu tình chém thẳng vào miệng con Băng Thiên Mãng.
Keng... Keng...
Trong chớp mắt, âm thanh trường kiếm va chạm với răng vang lên, giữa đêm đen tĩnh mịch nghe vô cùng rõ ràng. Tuyết Thiên Ngạo bảo vệ Đông Phương Ninh Tâm đứng dưới đất, hai chân không hề nhúc nhích nhưng đôi tay cầm kiếm lại vung lên nhanh chóng. Con Băng Thiên Mãng vốn thấy Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm bị nó đóng băng, không lo họ có phản kích gì, đang định há miệng nuốt chửng hai người, nào ngờ... nó đã sơ ý. Cảm giác nguy hiểm trước đó của nó là đúng, hai người này không dễ đối phó, nó đã quá coi thường kẻ địch.
Răng rắn từng chiếc từng chiếc bị Tuyết Thiên Ngạo đánh rụng, Băng Thiên Mãng từng ngụm từng ngụm phun máu. Nó muốn thoát khỏi tình thế bất lợi cho mình, nhưng Tuyết Thiên Ngạo làm sao để nó được như ý. Để dụ địch, hắn không tiếc lấy mình và Đông Phương Ninh Tâm làm mồi. Nếu không đánh trọng thương con Băng Thiên Mãng này, hắn tuyệt không bỏ qua. Nội đan Huyền thú cấp bốn hắn rất tiếc, thứ này chắc chắn hiệu quả hơn cấp ba rồi.
“Xì xì...” Băng Thiên Mãng điên cuồng giãy giụa giữa không trung. Lúc này cả miệng đầy máu, trông vô cùng đáng sợ. Tuy có linh trí nhưng loài thú rốt cuộc vẫn là loài thú, nó đau đến mức cả thân rắn vặn vẹo thành một cục, nhưng lại không nghĩ ra cách nào khác.
Tuyết Thiên Ngạo ra tay chưa từng nương tình, chỉ trong nháy mắt, hàm răng đầy miệng của Băng Thiên Mãng đã bị đánh sạch. Và ngay khi Tuyết Thiên Ngạo bật người lên định ra đòn tiếp theo, con Băng Thiên Mãng đột nhiên phát hiện mình còn một ưu thế, đó là cái đuôi. Khi Tuyết Thiên Ngạo bật người lên, cái thân hình dài ngoằng của nó cuối cùng cũng giãn ra trong sự vặn vẹo, rồi dùng sức vung cái đuôi về phía hướng của Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm. Để tự bảo vệ, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo buộc phải đồng thời lùi lại, và khoảnh khắc này Tuyết Thiên Ngạo cũng buông tay đang bảo vệ Đông Phương Ninh Tâm, hai người đứng sóng vai nhau...