Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 1324 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 203
Lần này đổi lại là ta đi tìm người

❊ ❊ ❊

Sau khi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo giải quyết xong chuyện của cha con Mộ Dung, liền ngay trong đêm rời khỏi Dược Thành, mà lần này là thực sự rời khỏi Dược Thành. Mục đích của họ tại Dược Thành đã đạt được, những chuyện còn lại ở Dược Thành chính là việc của Âu Dương Dĩ Lăng. Nếu như họ đã làm giúp Âu Dương Dĩ Lăng nhiều việc như vậy mà y vẫn không thành công, thì chỉ có thể nói năng lực của Âu Dương Dĩ Lăng có vấn đề...

Thật ra họ rời đi nhanh như vậy còn có một nguyên nhân là: đã bao nhiêu ngày rồi mà lão già chết tiệt Dược Tử kia vẫn không biết trốn ở đâu, vạn nhất lão già chết tiệt Dược Tử kia đuổi theo thì sẽ phiền phức. Dược Tử tuy không biết tên họ nhưng cũng đã từng gặp qua họ, mà nàng cùng Tuyết Thiên Ngạo lúc này thực sự không thích hợp để đối đầu với một cao thủ Đế giả cao giai...

Thật ra Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đã nghĩ quá nhiều. Tuy rằng Dược Tử hận không thể giết chết Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm, nhưng trong lòng lão, bảy tầng dược thảo kia quan trọng hơn nhiều so với Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo.

Khi xác định được linh tính của Băng Hỏa Tuyền tuy không mạnh bằng một nửa trước kia nhưng vẫn có thể tiếp tục sử dụng, Dược Tử liền ngày đêm không nghỉ ở đó thu xếp bảy tầng dược thảo địa kia.

Bảy tầng thảo địa kia chính là căn bản của Dược Thành hay có thể nói là của Dược Hội, cũng là trái tim gan của Dược Tử, không có gì quan trọng hơn dược thảo địa đó. Dược Tử cho dù có muốn truy sát Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cũng sẽ đợi đến khi bảy tầng dược thảo địa kia khôi phục...

Quãng đường từ Dược Thành đến Tứ Phương Thành không hề gần, mà thời gian còn lại của Tuyết Thiên Ngạo cũng không còn nhiều. Họ có vắt kiệt sức chạy tới chết thì Tuyết Thiên Ngạo cũng không thể cùng Đông Phương Ninh Tâm đi đến Tứ Phương Thành. Đã không thể nào kịp đến Tứ Phương Thành, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo dứt khoát không vội vã chạy đường nữa, dọc đường chỉ chọn mấy con đường nhỏ hẻo lánh mà thong thả đi.

Ừm, sở dĩ đi đường nhỏ hẻo lánh tất nhiên là để tránh né những cuộc truy sát có thể xảy ra, dù sao những kẻ như Tam trưởng lão đều biết Tuyết Quả và Xích Quả đang ở trên người Đông Phương Ninh Tâm, huống chi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Lan còn có một mối thù không thể hóa giải...

Dọc đường hai người đều không nhắc đến chuyện Tuyết Thiên Ngạo sắp phải rời đi, hai người vô cùng ăn ý chỉ lặng lẽ bước đi, ban ngày sóng vai đi cùng nhau, ban đêm ôm nhau ngủ. Giữa họ so với vợ chồng thì ít đi một chút, nhưng lại hơn bạn bè mấy phần. Mà cách ở chung như vậy cả hai đều vô cùng hài lòng, dù sao họ cũng đang học hỏi và nỗ lực, học cách làm sao để ở bên đối phương, nỗ lực nhìn thấu lòng mình...

Thời gian luôn trôi qua trong vô thức, khi thời gian hẹn ước giữa Tuyết Thiên Ngạo và Nhị trưởng lão chỉ còn lại một ngày, Nhị trưởng lão xuất hiện vào một đêm nọ và nhắc nhở Tuyết Thiên Ngạo về việc họ phải trở về Tuyết Tộc.

"Thiếu chủ, ngày mai giờ này chúng ta xuất phát thế nào?" Nhị trưởng lão dù sao cũng thông minh hơn Tam trưởng lão rất nhiều, ông và Tuyết Thiên Ngạo hẹn là nửa tháng thì ông đã cho Tuyết Thiên Ngạo đủ nửa tháng thời gian.

"Được..." Lần này Tuyết Thiên Ngạo không từ chối, tuy chàng không nỡ chia tay Đông Phương Ninh Tâm tại đây, nhưng chàng càng hiểu rõ nếu như mình không về Tuyết Tộc, thì bản thân căn bản không có thời gian tu luyện, không có cách nào luyện hóa chân khí trong cơ thể.

Trận chiến đoạt Tuyết Quả, Xích Quả, trận chiến với Tam trưởng lão đều khiến Tuyết Thiên Ngạo nhìn thấy rõ sự thiếu hụt thực lực của bản thân. Trên thế gian này, nếu không có thực lực đủ mạnh thì chàng không cách nào bảo vệ người mình muốn bảo vệ, huống chi kẻ địch và nguy hiểm mà Ninh Tâm phải đối mặt sau này đều mạnh hơn và nhiều hơn, chàng buộc phải trở nên mạnh mẽ...

Nhị trưởng lão vừa nghe thấy câu trả lời của Tuyết Thiên Ngạo liền thở phào nhẹ nhõm, Thiếu chủ chịu quay về là tốt rồi. Bàn xong vấn đề trở về, Nhị trưởng lão liền nghĩ đến chuyện Tuyết Quả và Xích Quả, lại một lần nữa hỏi.

"Thiếu chủ, còn Tuyết Quả và Xích Quả?" Có phải đang ở trong tay ngươi không, đây là điều Nhị trưởng lão muốn biết.

Tuyết Thiên Ngạo nghe thấy lời của Nhị trưởng lão cũng không cảm thấy kỳ lạ, sắc mặt vô cùng bình thản nhìn về phía Nhị trưởng lão: "Khi chúng ta ra ngoài đã gặp Tam trưởng lão và Tuyết Lan, họ dường như rất quen thân với người của Xích Tộc."

Nói xong lời này, Tuyết Thiên Ngạo quay người rời đi. Chàng chỉ trần thuật sự thật là đã gặp Tam trưởng lão, còn về việc Nhị trưởng lão sẽ nghĩ thế nào? Điều này không nằm trong phạm vi cân nhắc của Tuyết Thiên Ngạo, nhưng Tuyết Thiên Ngạo biết Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão từ trước đến nay không hòa thuận...

Nhị trưởng lão nghe xong lời của Tuyết Thiên Ngạo liền không truy hỏi nữa mà suy nghĩ, nói như vậy chẳng phải là Tam trưởng lão đã liên thủ với người của Xích Tộc để cướp đi Tuyết Quả và Xích Quả của Thiếu chủ? Thảo nào Thiếu chủ lại chịu quay về tộc, hóa ra là vì chuyện này...

Trong một tình huống nào đó, Nhị trưởng lão đã đoán trúng sự thật về tung tích của Tuyết Quả và Xích Quả...

Đông Phương Ninh Tâm cứ nằm trên cây không hề nhúc nhích, dù cho khi Tuyết Thiên Ngạo buông tay rời đi nàng cũng không động đậy chút nào, chỉ duy trì tư thế đó nằm ở đó, giả vờ như mình chưa tỉnh, chưa phát hiện ra việc Tuyết Thiên Ngạo rời đi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mà chờ đợi luôn là điều dài đằng đẵng...

Có lẽ chỉ trôi qua một khắc, có lẽ chỉ trôi qua một tuần hương, nhưng Đông Phương Ninh Tâm lại cảm thấy rất lâu rất lâu... Hai tay siết chặt ôm lấy chính mình, Đông Phương Ninh Tâm mặc cho nước mắt nơi khóe mắt trào dâng.

Tuyết Thiên Ngạo, tại sao ngươi còn chưa rời đi mà ta đã bắt đầu nhớ ngươi rồi?

Tuyết Thiên Ngạo, đã là lúc ngươi phải đi, đã là lúc ngươi thân bất do kỷ, tại sao còn phải đến trêu chọc ta? Là ngươi trêu chọc ta đúng không... Ta chưa bao giờ muốn bám lấy ngươi, khi ta là Đông Phương Ninh Tâm ta chưa từng nghĩ tới việc có được sự ưu ái của ngươi, khi ta là Mặc Ngôn, điều ta nghĩ tới cũng chỉ là chạy trốn khỏi ngươi...

Tại sao phải trêu chọc ta? Mà sau khi trêu chọc rồi lại phải rời đi? Tuyết Thiên Ngạo, ngươi như vậy rất xấu, ngươi có biết không...

Tiếp tục duy trì tư thế đó, tiếp tục mặc cho nước mắt lặng lẽ rơi, Đông Phương Ninh Tâm chưa bao giờ cho rằng mình là một nữ tử yếu đuối. Nàng vẫn luôn cảm thấy mình rất kiên cường, kiên cường đến mức đối mặt với bất cứ sự thất bại nào cũng không gục ngã, kiên cường đến mức có thể trở thành chỗ dựa cho cha, kiên cường đến mức một mình đi nốt quãng đường còn lại cũng được...

Nước mắt chảy vào trong cổ áo, cảm giác lạnh lẽo khiến Đông Phương Ninh Tâm tỉnh táo hơn vài phần, không còn chìm đắm trong sự tự thương tự xót ấy nữa. Nàng đưa tay... chậm rãi lau đi nước mắt, Đông Phương Ninh Tâm nhắm mắt lại... Ngày mai nàng lại phải cô độc một mình...

Khi Tuyết Thiên Ngạo quay lại lần nữa thì nhìn thấy Đông Phương Ninh Tâm vẫn duy trì tư thế như lúc chàng rời đi. Tuyết Thiên Ngạo biết Đông Phương Ninh Tâm đã tỉnh, chỉ là nàng không muốn đối mặt mà thôi...

Thở dài một tiếng, Tuyết Thiên Ngạo nhẹ nhàng nhảy lên cây, động tác này nhẹ đến mức thậm chí không khiến một chiếc lá nào rơi xuống. Sau đó, giống như trước khi rời đi, chàng ôm trọn Đông Phương Ninh Tâm vào lòng, cằm nhẹ nhàng tựa lên đầu Đông Phương Ninh Tâm.

"Chỉ có mạnh lên mới có thể bảo vệ được nàng, mà muốn mạnh lên thì ta buộc phải đến Tuyết Tộc, môi trường ở đó mới thích hợp cho ta tu luyện." Nói xong câu này, Tuyết Thiên Ngạo nhắm hai mắt lại, chàng biết Đông Phương Ninh Tâm đã nghe thấy...

Mà ngay khi Tuyết Thiên Ngạo nhắm mắt lại, đôi mắt Đông Phương Ninh Tâm liền mở ra, trong đêm tối đen như mực nhìn về phía trước không tiêu cự, ánh mắt trong sáng xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh ngán.

Tuyết Thiên Ngạo, ta hiểu lựa chọn của ngươi, ta cũng sẽ nỗ lực trở nên mạnh mẽ. Chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, mới có thể khiến bản thân không trở thành gánh nặng của người khác...

Khi mặt trời vừa mới lên, Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm liền tỉnh dậy, hai người đối xử với nhau như thể chuyện tối qua chưa từng xảy ra, nhưng cả hai đều hiểu đây là ngày cuối cùng rồi. Qua ngày hôm nay, Tuyết Thiên Ngạo sẽ phải trở về Tuyết Tộc, không biết khi nào mới có thể gặp lại...

Thời gian chờ đợi thì dài đằng đẵng, nhưng thời gian ấm áp luôn trôi qua rất nhanh, lại một lần nữa mặt trời lặn mặt trăng mọc...

Lần này dù cho cả hai đều muốn giả vờ như mọi thứ chưa từng xảy ra, nhưng giữa người với người không thể quay về sự ấm áp như trước nữa. Nỗi sầu ly biệt vẫn luôn bao trùm lấy hai người, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cứ lặng lẽ ngồi vây quanh đống lửa như vậy, cả hai đều vô cùng ăn ý mà chỉ nhìn vào con thỏ rừng đang nướng trong tay mình, xuyên qua ánh lửa dường như đều không nhìn rõ gương mặt đối phương...

"Thơm quá..." Âm thanh đột ngột cắt ngang sự yên tĩnh này, Đông Phương Ninh Tâm giật mình vội vàng nhìn qua. Sao cảnh giác của mình lại kém thế này, có người lại gần mà nàng cũng không phát hiện ra? Còn Tuyết Thiên Ngạo thì giống như không nghe thấy, chỉ lạnh lùng liếc nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện kia.

"Quỷ Ảnh Vô Nhai?" Đông Phương Ninh Tâm nhìn người tới vô cùng khó hiểu, tên này sao lại xuất hiện ở đây?

"Đông Phương Ninh Tâm, đã lâu không gặp..." Quỷ Ảnh Vô Nhai tự nhiên như quen thân chào hỏi, sau đó lại tự nhiên cầm phần thịt thỏ còn dư ở một bên lên, thuần thục nướng.

Gỡ bỏ sự lạnh lùng vô tình của sát thủ, Quân Vô Nhai cũng chỉ là một thiếu niên chưa trưởng thành, ừm... lớn hơn Ninh Tâm một chút, nhưng vì thế giới của Quân Vô Nhai ngoài giết người ra thì chỉ là giết người, cho nên... ngoài máu lạnh, thủ đoạn tàn nhẫn ra thì thực ra cậu ta rất đơn thuần.

"Sao ngươi lại ở đây?" Đông Phương Ninh Tâm khó hiểu hỏi, nhưng thấy Tuyết Thiên Ngạo đối với sự xuất hiện của Quân Vô Nhai dường như không hề ngạc nhiên, chẳng lẽ là... Nghĩ đến đây, Đông Phương Ninh Tâm liền nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, nhận được cái gật đầu khẳng định của Tuyết Thiên Ngạo.

Quỷ Ảnh Vô Nhai là sát thủ số một thế gian này, tuy chân khí không cao nhưng tuyệt đối là phái tốc độ và thực chiến. Mà Tuyết Thiên Ngạo làm sao có thể yên tâm để Ninh Tâm một mình trở về Tứ Phương Thành, đoạn đường này quá nguy hiểm. Tuyết Thiên Ngạo đã suy nghĩ rất lâu mới nghĩ đến sự tồn tại của Quân Vô Nhai, hắn hiện tại không làm sát thủ nữa thì hãy làm hộ vệ một lần xem sao, sát thủ số một biến thành hộ vệ tuyệt đối sẽ không tệ...

Quỷ Ảnh Vô Nhai nhanh không chỉ là tốc độ mà còn là ánh mắt của hắn. Khi ánh mắt Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm giao nhau, hắn liền hiểu Đông Phương Ninh Tâm đã biết lý do hắn đến. Khuôn mặt hơi tái nhợt nở một nụ cười, thần thần bí bí nói.

"Ta đến để đưa ngươi đi cướp đoạt thứ có thể nuôi dưỡng Yêu Đồng của ngươi."

Nghe thấy lời của Quỷ Ảnh Vô Nhai, Ninh Tâm sững sờ nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần đáp: "Thiên tài địa bảo dễ tìm vậy sao? Ta đã cướp sạch mấy đại gia tộc ở Dược Thành mới khiến Yêu Đồng miễn cưỡng đột phá ngũ phẩm."

Quỷ Ảnh Vô Nhai thực ra tính là một người tâm lý nhỉ, ít nhất lúc này Đông Phương Ninh Tâm là nghĩ như vậy, bởi vì lời của Quỷ Ảnh Vô Nhai khiến Đông Phương Ninh Tâm cảm thấy trái tim mình cuối cùng cũng đã phân tán một chút khỏi chuyện Tuyết Thiên Ngạo sắp rời đi.

Khụ khụ, Quỷ Ảnh Vô Nhai có chút không tự nhiên nói: "Ta là sát thủ nhưng phần lớn thời gian đều làm những vụ giết người cướp của. Thiên tài địa bảo loại vật này ta không ít lần nghe ngóng... Ta còn có một cuốn Bách Bảo Lục, trên đó ghi chép nơi nào, nhà nào có loại bảo vật gì, mà đã lấy được tay thì gạch đi..." Vừa nói, Quỷ Ảnh Vô Nhai vừa thật sự từ trong lòng lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Đông Phương Ninh Tâm.

Đông Phương Ninh Tâm đầy tò mò mở ra xem, trên đó quả nhiên chép đầy những loại bảo vật lộn xộn, phẩm giai, tính năng gì gì đó đều ghi chép rất rõ ràng. Sau khi xem xong cuốn sổ này, Đông Phương Ninh Tâm vô cùng nghiêm túc đánh giá Quỷ Ảnh Vô Nhai, sau đó làm ra vẻ nghiêm nghị nói.

"Ngươi quả nhiên rất chuyên nghiệp..."

Thấy Đông Phương Ninh Tâm cố làm ra vẻ nghiêm nghị đầy trêu chọc như vậy, Quỷ Ảnh Vô Nhai bực mình cướp lại cuốn sổ trong tay Đông Phương Ninh Tâm, sau đó nhanh như chớp nhét vào lòng, giống như sợ bị Đông Phương Ninh Tâm cướp mất vậy.

"Không còn cách nào khác... Ta là sát thủ số một thiên hạ, ta phải xứng đáng với từ 'số một' này." Quỷ Ảnh Vô Nhai vô cùng tự đắc nói, thực ra nếu không phải hắn thấy tâm trạng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không tốt, hắn mới không làm như một gã hề, cũng sẽ không lấy loại chí bảo này ra để chuyển dời sự chú ý của hai người này.

Hắn là do Tuyết Thiên Ngạo tìm đến giúp đỡ hộ tống Đông Phương Ninh Tâm, hắn đương nhiên biết chuyện Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm sắp chia lìa. Hơn nữa... hắn chính là sát thủ số một thiên hạ, tuy hiện tại đã rửa tay gác kiếm không làm nữa nhưng mạng lưới tin tức của hắn vẫn còn, thông tin của sát thủ luôn luôn nhạy bén. Sau trận chiến với Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ngày đó, hắn đã bắt đầu thu thập và quan tâm đến tin tức và động thái của hai người này, vì thế hắn biết nhiều hơn người bình thường rất nhiều...

[DeepSeek dịch] ChuongId:138
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.