“Máu rồng không phải dễ tìm như vậy, hy vọng trong những năm còn sống con có thể tìm được. Mà nếu như không tìm được, con sẽ không tiến thì lùi.” Câu này lão giả không hề nói ra, mà là xoay người chuẩn bị rời đi.
“Ngoại công……” Tuyết Thiên Ngạo nhìn bóng lưng lão giả rời đi, lần nữa gọi lên.
“Ta sẽ không gặp lại con nữa.” Giọng nói của lão giả từ giữa không trung truyền tới, người đã sớm biến mất không thấy đâu.
Tuyết Thiên Ngạo đứng lặng giữa Tuyết Hồn sơn mạch, cái lạnh xung quanh dường như không chút ảnh hưởng đến hắn. Hắn đang nghĩ về tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Hắn đã đột phá Đế giả, hắn đã gặp ngoại công, hắn biết mẫu phi của mình là người Tuyết tộc, hắn biết mình muốn trùng kích Thần giả mà không có máu rồng phụ trợ thì sẽ chết, hắn biết trên thế gian này còn có một người vì hắn mà làm nhiều chuyện như vậy……
Đông Phương Ninh Tâm bẩm sinh đã không phải là một nữ tử có thể an nhàn sống qua ngày, cuộc đời nàng phần nhiều là đầy rẫy chông gai. Một đường đi tới, Đông Phương Ninh Tâm đầy rẫy thương tích, vấp váp té ngã, may mà nàng luôn kiên cường, đối mặt với sự trêu đùa của vận mệnh chỉ biết từng bước hóa giải, từ trước tới nay chưa từng oán trách nửa lời.
Cuộc sống bình phàm an khang chưa từng xuất hiện trên người Đông Phương Ninh Tâm, mà nàng cũng cam chịu chấp nhận sự chỉ dẫn của vận mệnh. Nếu kiếp này định sẵn không thể an ổn trú một góc, vậy thì nàng sẽ dũng cảm đối mặt, xông xáo ra một thế giới của riêng mình.
Ở lại Đông Phương phủ chưa đầy bảy ngày ngắn ngủi, còn chưa kịp để Đông Phương Ngọc thể hiện tình phụ ái dạt dào của mình, Đông Phương Ninh Tâm đã từ hành, cáo biệt Đông Phương Ngọc rằng nàng phải đi thực hiện ước hẹn nửa năm, nàng phải đi giám định sự thật giả của dược phương này.
“Ninh Tâm, có cần phải sớm như vậy không?” Đông Phương Ngọc lại lần nữa níu giữ, ông hy vọng giữ chân Ninh Tâm ở Tứ Phương thành, tốt nhất là giữ nửa năm, như vậy sẽ không thể luận chứng dược phương này là thật.
“Phụ thân, người chỉ cho con nửa năm thời gian không phải sao?” Hai cha con đều là người cố chấp, một người một lòng muốn làm, một người một lòng muốn ngăn cản.
“Ninh Tâm……” Đông Phương Ngọc liếc nhìn Công Tử Tô bên cạnh Đông Phương Ninh Tâm một cái, ám hiệu hắn khuyên nhủ Ninh Tâm ở lại thêm một thời gian. Ai ngờ người vẫn luôn rất sẵn lòng phối hợp là Công Tử Tô lần này lại quay đầu đi, giả vờ như mình không nhìn thấy.
Công Tử Tô u buồn lắm, bị kẹp ở giữa Đông Phương Ngọc và Đông Phương Ninh Tâm thật khó xử, ai……
Đông Phương Ngọc vừa thấy tình huống này liền buồn bực, thằng nhóc Tử Tô này thay đổi nhanh quá đi thôi. Đông Phương Ngọc nhìn dáng vẻ không phối hợp này của Công Tử Tô cũng sinh khí, trực tiếp chỉ điểm Công Tử Tô, khiến hắn không thể trốn tránh: “Tử Tô, khuyên nhủ Ninh Tâm đi.”
Khụ khụ, thấy Đông Phương Ngọc vẫn luôn ôn hòa dễ nói chuyện lại trực tiếp ra lệnh, Công Tử Tô hơi có vài phần ngượng ngùng, thế nhưng……
Công Tử Tô nhìn Đông Phương Ninh Tâm tuy không có biểu cảm gì, nhưng cái thần tình "quyết định của ta không thể thay đổi" kia, hắn sẽ không nhìn nhầm. Cho nên Công Tử Tô vô cùng áy náy nhìn Đông Phương Ngọc, không những không khuyên, trái lại còn an ủi Đông Phương Ngọc.
“Bá phụ người yên tâm, con đi cùng Ninh Tâm, con sẽ không để Ninh Tâm bị thương đâu.”
“Tử Tô, con……” Không giúp đỡ thì thôi, đằng này còn giúp ngược, lại thay Ninh Tâm khuyên ngược lại ông, thế này là thế nào?
Công Tử Tô bị Đông Phương Ngọc nhìn mà thấy hơi ngượng, ngượng ngùng nói: “Bá phụ, Ninh Tâm cũng là vì tốt cho người thôi.”
Vân Thanh Ly vẫn luôn đứng một bên, mày mắt đều cười, nghe được Đông Phương Ninh Tâm muốn đi Đan thành, người vui mừng nhất không ai khác ngoài nàng. Mà khi nghe thấy Công Tử Tô muốn đi Đan thành, thì nàng càng vui mừng hơn.
Mặc dù qua mấy ngày tiếp xúc này nàng cũng hiểu Công Tử Tô thích Ninh Tâm tỷ tỷ, nhưng không sao, nàng sẽ nỗ lực, ai bảo Công Tử Tô và Ninh Tâm tỷ tỷ quen biết trước cơ chứ. Lúc này thấy Công Tử Tô bị Đông Phương Ngọc làm khó, vội vàng đau lòng tiến lên nói giúp Công Tử Tô.
“Đông Phương bá bá, người yên tâm đi mà, ở Đan thành có con đây, Ninh Tâm tỷ tỷ sẽ không sao đâu. Tử Tô đại ca nói không sai, có Tử Tô đại ca ở đó, Ninh Tâm tỷ tỷ dọc đường sẽ rất an toàn, bọn con xác định xong dược phương thật giả sẽ về ngay.”
“Nhóc còn muốn quay lại?” Vô Nhai vừa nghe lời Vân Thanh Ly liền lập tức chỉ ra ý trong lời nói, con chim nhỏ này còn muốn quay lại? Không phải chứ?
Vân Thanh Ly thấy bộ dạng không vui của Vô Nhai, vội vàng kéo tay Ninh Tâm, mắt nhìn qua lại giữa Đông Phương chủ và Đông Phương Ninh Tâm, cẩn thận hỏi: “Ninh Tâm tỷ tỷ, Đông Phương bá bá, con không thể quay lại sao?”
Lại một lần nữa, Đông Phương Ninh Tâm và Đông Phương Ngọc còn chưa kịp trả lời, Vô Nhai đã nói ra trước: “Cô đến làm gì? Đến luyện độc à?”
Không phải Vô Nhai muốn mỉa mai Vân Thanh Ly, mà là…… Luyện dược sư là để làm gì? Là để luyện dược, cơ mà vị Vân Thanh Ly Vân đại tiểu thư này thì sao? Đường đường là tứ phẩm luyện dược sư, nàng biết luyện dược, cơ mà đống dược đó cuối cùng toàn thành thuốc độc.
Mà hắn? Vô Nhai, là người bị hại lớn nhất.
Ô ô ô, đều trách hắn quá tham ăn, tưởng đâu thứ trên tay luyện dược sư toàn là đồ tốt, Vân Thanh Ly luyện xong hắn tiện tay lấy mấy viên đan dược ra ăn.
Vốn hy vọng đan dược này có thể có hiệu quả tốt, nào ngờ đâu nha đầu này đâu phải là luyện dược, đó rõ ràng là luyện độc sư có được hay không. Mười viên đan dược thì có chín viên có độc, duy nhất một viên không độc lại là viên luyện hỏng.
“Con, con không cố ý, con rõ ràng là luyện theo dược phương, nhưng kết quả……” Nhắc tới đây khuôn mặt nhỏ của Vân Thanh Ly liền đỏ ửng. Ôm lấy cánh tay Đông Phương Ninh Tâm, hơi cúi đầu, một đôi mắt liếc nhìn Công Tử Tô như có như không, nàng sợ Công Tử Tô sẽ chê nàng.
Ở Đan thành ngoài gia nhân ra, những người khác cũng đều chê nàng, chê nàng làm mất hết mặt mũi luyện dược sư, đường đường là luyện dược sư luyện ra đan dược không có hiệu quả thì thôi, đằng này không chỉ không có hiệu quả, lại còn có độc.
“Tin cô mới là lạ.” Vô Nhai với tư cách là người bị hại, nhìn Vân Thanh Ly bằng ánh mắt khinh bỉ.
Mẹ nó, nếu không phải có châm sư Đông Phương Ninh Tâm đây, thì cái mạng nhỏ của hắn đã xuống gặp Diêm Vương rồi. Tuy Đông Phương Ninh Tâm đã cứu mạng hắn, nhưng vì việc này mà hắn cũng đã nằm liệt ba ngày đấy, tới giờ chân vẫn còn nhũn ra đây này.
Vân Thanh Ly, còn đáng sợ hơn cả sát thủ như hắn.
“Con……” Vân Thanh Ly một bộ dáng ủy khuất, đồng thời lại tuẫn phẫn, nàng chỉ muốn biểu hiện tốt một chút trước mặt người trong lòng, nhưng lại phát hiện hết lần này tới lần khác thất bại, ai…… Cho dù có lạc quan đến đâu, lúc này Vân Thanh Ly cũng có vài phần uất ức.
Đông Phương Ngọc là người tốt, thấy Vân Thanh Ly bộ dáng hận không thể tìm cái lỗ chui xuống, cười xòa giảng hòa: “Được rồi, Vô Nhai, tại cậu tham ăn chứ trách gì Thanh Ly.”
Đối với Vân Thanh Ly và Vô Nhai, Đông Phương Ngọc từ tận đáy lòng rất yêu mến, hai đứa trẻ này so ra thì càng giống trẻ con ở độ tuổi này hơn, khiến ông có thể cảm thán một chút việc mình đã già rồi……
Tứ Phương thành lớn nhất? Đông Phương Ngọc. Vô Nhai nghe lời Đông Phương Ngọc cũng chỉ biết lặng lẽ xoa mũi tự nhận xui xẻo, biết làm sao được? Gặp phải Vân Thanh Ly trông thì đơn thuần nhưng lại như ma nữ này, hắn chỉ có thể tự nhận xui xẻo, sau này sẽ nhớ kỹ phải tránh xa cô nàng ra một chút.
“Đông Phương bá bá người là tốt nhất.” Vân Thanh Ly vừa nghe vội buông tay đang ôm Đông Phương Ninh Tâm ra, ngoan ngoãn chạy đến trước mặt Đông Phương Ngọc ngồi xổm xuống, sau đó nửa nằm trên hai chân ông làm nũng. Chiêu này của nàng ở nhà quả thực là bách thí bách linh, các trưởng bối trong nhà đều bị nàng dỗ dành vui vẻ.
Quả nhiên, chiêu này cực kỳ hữu dụng, Đông Phương Ngọc đối với một Vân Thanh Ly như vậy thực sự không thể ghét nổi, từ ái vỗ nhẹ lên lưng Vân Thanh Ly, an ủi.
Mà Đông Phương Ninh Tâm nhìn cảnh này cũng cười cười, nàng càng lúc càng thích Vân Thanh Ly, cô gái đơn thuần và mỹ hảo này, có cái vẻ làm nũng của đứa con gái nhỏ đã mất của nàng.
Nếu có thể, Đông Phương Ninh Tâm hy vọng Vân Thanh Ly có thể luôn ở lại đây, có Vân Thanh Ly ở đây phụ thân nàng cũng sẽ vui vẻ hơn một chút, có Vân Thanh Ly ở đây, Đông Phương gia cũng sẽ tràn ngập tiếng cười……
Và nhờ Vân Thanh Ly và Vô Nhai quậy phá như vậy, chuyện Đông Phương Ninh Tâm muốn đi Đan thành cũng coi như định đoạt như thế.
Hoặc có thể nói Đông Phương Ninh Tâm là tới thông báo với Đông Phương Ngọc một tiếng, nàng nhất định phải nhanh chóng làm rõ sự thật giả của dược phương này, nàng còn rất nhiều việc phải làm……
Tuyết Thiên Ngạo, vẫn còn đang đợi nàng……
Đông Phương Ninh Tâm, Vân Thanh Ly, Công Tử Tô và Vô Nhai, tổ hợp hùng mạnh thế này đi trên đường thì có kẻ nào không có mắt mà dám trêu chọc bọn họ chứ? Cho nên bọn họ dọc đường hoàn toàn không gặp chút phiền toái nào, vô cùng thuận buồm xuôi gió mà tới Đan thành.
Mà đối với sự yên tĩnh này, lúc đầu Vô Nhai là hân hoan, nhưng đến sau lại vô cùng u buồn, vì hắn ngứa nghề, mà giữa đường đến cả con chim cũng không thấy……
Đồng thời xuất phát từ trực giác của sát thủ, Vô Nhai cảm thấy sự yên tĩnh hiện tại, là để dành sức xử lý những phiền toái lớn hơn có thể xảy ra trong tương lai, Đan thành kia đoán chừng sẽ có không ít phiền toái đang đợi bọn họ.
Vì hắn hiểu rất rõ Đông Phương Ninh Tâm là tồn tại kiểu gì, Đông Phương Ninh Tâm chính là một đại phiền toái, không có phiền toái tìm tới cửa, nàng cũng sẽ đi gây chuyện, đi cùng đường với Đông Phương Ninh Tâm thì phải chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm, mà lần này Vô Nhai đã chuẩn bị vạn toàn, ba chiếc Bạo Vũ Lê Hoa châm chưa từng dùng tới đều được hắn mang theo bên người……
Đi gần nửa tháng, bốn người cuối cùng cũng tới Đan thành gần như không có dấu chân người này.
Đan thành là một tòa thành trì gần như tự phong bế, cả Đan thành ngoài Luyện dược sư công hội, thì chỉ có người của bốn đại gia tộc luyện dược sư, người ngoài muốn ra vào Đan thành phải trải qua khảo hạch của Đan thành đối với luyện dược sư, mới có thể nhập nội.
Nói chung Đan thành là một tòa thành trì không cho phép người ngoài tùy ý ra vào, các đại gia tộc phần lớn tự cung tự cấp, bọn họ dựa vào giao dịch đan dược để duy trì sự sinh tồn của các đại gia tộc, cho nên khi Vân Thanh Ly tới cửa nhập thành liền bị người chặn lại.
“Vân tam tiểu thư, quy củ của Đan thành, ngoài luyện dược sư ra người khác không được nhập nội.” Khi nói chuyện hộ vệ chặn bọn họ lại, dường như có vài phần e sợ, phần e sợ này không phải vì khí thế của mấy người Đông Phương Ninh Tâm, mà là vì Vân Thanh Ly, dường như Vân Thanh Ly là một nhân vật rất đáng sợ.
Vân Thanh Ly nghe xong hào không để ý gật gật đầu, sau đó nói với người nọ: “Ta biết, nhưng Luyện dược sư công hội cũng có nói, có thể để người hiệp trợ người vào thành luyện dược phải không?”
Vân Thanh Ly vẻ mặt tươi cười khả cúc, nhưng trong nụ cười đó lại đầy vẻ giảo hoạt, thủ vệ nhìn thấy nụ cười này liền lùi lại ba bước, hơi sợ hãi gật đầu: “Đúng vậy, có thể đi cùng.”
Hắn sai rồi, hắn không nên chặn tiểu ma nữ này, nhưng không chặn thì cứ thế thả đám người này vào thành ư? Khó xử quá đi……
“Vậy ta bồi bọn họ đi luyện đan phòng là được rồi.” Vân Thanh Ly làm bộ vô tri nói, dường như không biết chút nào về danh tiếng của mình ở Đan thành, dáng vẻ này gần như đang ép tên thủ vệ vậy.
“Ách, ách……” Tên thủ vệ yếu ớt lùi ra sau, cho đến khi lùi tận vào vách tường, dáng vẻ đó dường như rất hối hận vì đã nói câu này, nhưng đây là quy củ của Đan thành mà, hắn……
Đúng lúc tên thủ vệ tiến thoái lưỡng nan, một nhân vật giống như tiểu đầu mục bên cạnh nhìn thấy tình huống này lập tức bước lên, cười nói với Vân Thanh Ly: “Vân tam tiểu thư, bạn của ngài sao có thể không phải luyện dược sư được chứ, mời, mời, mời vào……”
Dáng vẻ đó vô cùng nịnh nọt, nhưng trong ánh mắt kia lại lộ ra: Đại gia, cầu xin cô mau đi đi, tôi chọc không nổi cô còn không tránh nổi sao.
“Vậy thì đa tạ.” Vân Thanh Ly như không nhìn thấy sự chán ghét trong mắt đối phương, kiêu ngạo ngẩng đầu bước đi.
Mà lúc bọn họ vừa đi được mười mét, liền nghe thấy tên tiểu đầu mục kia đang dạy dỗ tên hộ vệ vừa chặn Vân Thanh Ly.
“Ta nói não cậu bị lừa đá hay là canh cửa canh đến ngốc rồi hả, tiểu độc nữ nhà họ Vân mà cậu cũng dám chọc, cậu chê mạng dài à? Không sợ bị độc chết sao.”