Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 1362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 296
Một niệm thiên đường, một niệm địa ngục (1)

❊ ❊ ❊

Từ sau khi gặp Chu Tiến, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thần Long ngày càng trở nên khó coi, cả người lặng lẽ một cách khác thường. Khi đứng bên cạnh Đông Phương Ninh Tâm, có lẽ người khác không phát hiện ra, nhưng Đông Phương Ninh Tâm đều thu hết vào mắt; mỗi lần Tiểu Thần Long nhìn thấy một vết máu, trong lòng cậu bé lại dấy lên cảm giác tự trách và hổ thẹn.

Quỷ Thương Ngộ và Xích Diễm coi Tiểu Thần Long là cao thủ, Lam Y và Chu Tiến thì cho rằng Tiểu Thần Long là đứa trẻ được Đông Phương Ninh Tâm tiện tay cứu giúp, nên đều không chú ý quá nhiều đến cậu bé.

Thế nhưng Đông Phương Ninh Tâm thì khác. Tiểu Thần Long quả thật là một cao thủ, nhưng trong mắt cô, ngoài thân phận cao thủ thần giả, Tiểu Thần Long còn là một đứa trẻ bình thường, một đứa trẻ có mối quan hệ vô cùng thân thiết với cô.

Tuy biết Tiểu Thần Long không cần mình chăm sóc, nhưng Đông Phương Ninh Tâm vẫn luôn quan tâm đến cậu bé từng chút một...

Những thay đổi của Tiểu Thần Long cô đều nhìn thấy cả, vì vậy cô chờ đợi cơ hội, tranh thủ lúc rảnh rỗi liền hỏi han Tiểu Thần Long, đồng thời đề nghị chỉ có hai người bọn họ đi.

Quả nhiên, nghe thấy lời đề nghị của Đông Phương Ninh Tâm, mắt Tiểu Thần Long sáng lên. Vốn dĩ cậu bé định tự mình tìm cơ hội để đi, dù một mình đi cũng có phần thắng không nhỏ, nhưng giờ có người nguyện ý đi cùng thì tốt nhất, dù sao kẻ đứng sau màn kia...

"Chỉ có hai người chúng ta đi thôi sao?" Tiểu Thần Long xác nhận lại lần nữa, đôi mắt đen láy như điểm mực sáng lấp lánh.

Đông Phương Ninh Tâm gật đầu, liếc nhìn Quỷ Thương Ngộ và mấy người ở không xa, lặng lẽ ra ám hiệu cho Quỷ Thương Ngộ, bảo với anh ta rằng cô và Tiểu Thần Long muốn đi giải quyết vấn đề ở đây, để họ ở lại đây, tốt nhất là Quỷ Thương Ngộ hãy thay họ che giấu tung tích.

Rời đi một mình mà muốn giấu diếm tất cả mọi người là điều không thực tế chút nào. Thực lực của Xích Diễm và Quỷ Thương Ngộ đều cực kỳ mạnh, cô và Tiểu Thần Long vừa đi, họ sẽ phát hiện và đuổi theo ngay. Vì vậy, báo cho Quỷ Thương Ngộ biết, để anh ta ở lại giữ chân Xích Diễm và Chu Tiến chính là cách tốt nhất.

Quỷ Thương Ngộ nhận được ám hiệu của Đông Phương Ninh Tâm thì thoáng do dự, liếc nhìn Tiểu Thần Long một cái rồi gật đầu. Có Tiểu Thần Long ở bên, Đông Phương Ninh Tâm sẽ hoàn toàn không phải lo nghĩ gì.

Đông Phương Ninh Tâm thấy Quỷ Thương Ngộ hợp tác liền nắm lấy tay Tiểu Thần Long. "Đi thôi, đừng để họ chú ý."

"Vâng." Đáp khẽ một tiếng, động tác của Tiểu Thần Long nhanh thoăn thoắt, dẫn theo Đông Phương Ninh Tâm biến mất trước mặt mọi người mà ngay cả một chiếc lá cũng không kinh động. Quỷ Thương Ngộ vẫn luôn nhìn họ cũng chỉ thấy một bóng mờ thoáng qua.

Không lâu sau, Lam Y đã phát hiện ra Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long biến mất. Quỷ Thương Ngộ nhẹ nhàng trấn an qua loa, thế nhưng Xích Diễm lại không dễ đuổi như vậy.

Đôi mắt Xích Diễm nhìn chằm chằm vào Quỷ Thương Ngộ, Quỷ Thương Ngộ không hề né tránh, nhưng vẫn lắc đầu, tỏ ý không biết.

Xích Diễm không nhận được câu trả lời liền đứng dậy định đi tìm, Quỷ Thương Ngộ nhanh hơn một bước chặn trước mặt hắn: "Nếu Mặc Ngôn không muốn chúng ta đi theo, vậy chúng ta cứ chờ là được, có Tiểu Thần Long ở đó sẽ không gặp nguy hiểm đâu."

"Tránh ra." Xích Diễm rõ ràng mang theo sát khí, nếu Quỷ Thương Ngộ không tránh, hắn cũng không ngại ra tay. Hiện tại hai người bọn họ ước chừng có thể đánh ngang cơ.

Lam Y và Chu Tiến nhìn thấy tình hình này, hai người rất ăn ý lùi sang một bên không lên tiếng. Quỷ Thương Ngộ và Xích Diễm đều là những nhân vật mà họ không thể đắc tội. Hơn nữa họ cũng biết việc Đông Phương Ninh Tâm rời đi chắc chắn không đơn giản như lời Quỷ Thương Ngộ nói, nhưng họ không thể xen miệng vào.

Tính cách Xích Diễm chính là loại đó, một khi đã quyết định làm gì thì sẽ bất chấp tất cả mà làm. Nói hay thì là cố chấp, thực chất chính là kiểu đâm đầu vào ngõ cụt.

Quỷ Thương Ngộ hiểu rằng nếu mình không thể dập tắt ý nghĩ đi tìm Đông Phương Ninh Tâm của Xích Diễm, thì đành phải đánh với hắn một trận. Thế nhưng Quỷ Thương Ngộ hiện tại thực sự không muốn giao thủ với Xích Diễm, đánh nhau lưỡng bại câu thương ở Dãy núi Tịch Diệt chẳng mang lại lợi ích gì cho họ cả.

Quỷ Thương Ngộ nhìn Xích Diễm đang đằng đằng sát khí, một lát sau, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lẽo: "Muốn khiến nàng chán ghét ngươi, vậy thì cứ đi đi."

Nói xong, Quỷ Thương Ngộ thực sự không chặn Xích Diễm nữa, thản nhiên nhường đường, ngồi xuống đối diện với Lam Y và Chu Tiến, nở một nụ cười áy náy với họ.

Chu Tiến lập tức đáp lễ, còn Lam Y thì vì nụ cười của Quỷ Thương Ngộ mà đỏ bừng mặt. Quỷ Thương Ngộ tuy trông có vẻ ốm yếu, nhưng khí độ và dung mạo kia quả thực là tuyệt thế vô song, chỉ tiếc là hữu tâm vô tình.

Sau khi Quỷ Thương Ngộ ngồi xuống, trông có vẻ như không quản Xích Diễm nữa, nhưng anh vẫn âm thầm quan sát chặt chẽ. Một khi Xích Diễm vẫn muốn đi, thì anh buộc phải ra tay ngăn cản, dù cho phải đánh một trận...

"Muốn khiến nàng chán ghét ngươi, vậy thì cứ đi đi." Một câu nói này của Quỷ Thương Ngộ khiến Xích Diễm đứng đó nửa ngày, chân bước không sao nhấc lên nổi.

Xích Diễm thừa nhận mình đôi khi thô kệch, nhưng hắn không phải kẻ ngu xuẩn. Đông Phương Ninh Tâm là cố tình rũ bỏ bọn họ, thế nhưng hắn chính là không cam lòng. Rõ ràng đã nói là đồng minh, tại sao có chuyện lại còn giấu hắn chứ? Nhưng không cam lòng thì đã sao? Hận hận liếc nhìn Quỷ Thương Ngộ một cái, Xích Diễm lui bước, ngồi xuống...

Phù... Quỷ Thương Ngộ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Xích Diễm dù sao vẫn còn chút lý trí, tuy cách anh dùng hơi cực đoan một chút.

Bốn người im lặng không nói gì. Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long đột nhiên rời đi, cả bốn người đều hiểu là vì lý do gì, nhưng thứ họ có thể làm chỉ là chờ đợi, chờ Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long bình an trở về...

"Họ thực sự sẽ không đi theo chứ?" Tiểu Thần Long nhìn về phía sau, không phát hiện có ai đến, lại hỏi Đông Phương Ninh Tâm.

"Không đâu." Quỷ Thương Ngộ chắc chắn có thể thuyết phục những người khác, Đông Phương Ninh Tâm có thể đảm bảo.

Tiểu Thần Long nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực, rồi dừng lại: "Vậy thì tốt rồi, vậy chúng ta đi thôi."

Nói xong, Tiểu Thần Long dẫn theo Đông Phương Ninh Tâm đi về hướng bên trái phía sau. Nghĩa là, hướng Tiểu Thần Long đi lúc nãy là sai, đó là dùng để phán đoán xem Xích Diễm và những người khác có đuôi theo hay không.

Quỷ nhỏ này thật tinh ranh. Đông Phương Ninh Tâm nhìn Tiểu Thần Long không biết nói gì, nhưng nghĩ đến nỗi đau trong ánh mắt cậu bé, cô lại không nói thêm câu nào. Thứ đứng sau màn gây ra việc hung thú ở Dãy núi Tịch Diệt mất đi lý trí chắc chắn có liên quan đến Tiểu Thần Long, nếu không cậu bé sẽ không như vậy...

Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long rẽ trái rẽ phải trong Dãy núi Tịch Diệt này, rất nhanh họ đã đến đích, mà nơi đó lại chính là nơi ban đầu Long Phượng tranh giành Long Phượng Di Châu.

Đông Phương Ninh Tâm rất kinh ngạc, nhưng không nói gì, tiếp tục đi theo Tiểu Thần Long tiến sâu xuống phía dưới đáy vực. Càng đi vào trong, mùi máu tanh, mùi xác chết lại càng nồng nặc.

Chính là nơi này.

Đông Phương Ninh Tâm có thể chắc chắn, trong hang động này chắc chắn xác chết chất thành núi, chỉ có hàng vạn cái xác mới có thể tạo nên loại khí tức khiến người ta buồn nôn này.

Tiến sâu vào trong, cảnh tượng trước mắt đã chứng thực suy đoán của Đông Phương Ninh Tâm.

Núi xác. Từng cái xác người và thú chất đống ở đó, hỗn loạn vô trật tự. Mà những cái xác này có một điểm chung, đó là phần đầu của chúng đều bị bẹp.

Nếu ví đầu của những cái xác này như một quả bóng bay, thì đầu của chúng chính là những quả bóng đã vỡ, chỉ còn lại một lớp vỏ sọ mỏng manh ở đó.

Dù Đông Phương Ninh Tâm có gan dạ đến đâu, nhìn thấy cảnh này vẫn không khỏi buồn nôn. Cố nén cảm giác muốn nôn mửa, Đông Phương Ninh Tâm dời ánh mắt khỏi ngọn núi xác này, đối với những cái xác vứt bừa bãi dưới đất cũng cố gắng làm lơ.

Mà từ khoảnh khắc bước vào hang động này, toàn thân Tiểu Thần Long đã căng cứng, thân hình nhỏ nhắn cứng đờ đi thẳng về phía trước.

Đông Phương Ninh Tâm cảm thấy khi Tiểu Thần Long nhìn thấy núi xác này, cả người cậu bé càng căng chặt hơn, liền tăng thêm lực tay, nắm chặt lấy Tiểu Thần Long, cho cậu bé biết cô vẫn ở đây.

Dù sao Tiểu Thần Long cũng chỉ là một đứa trẻ, nhìn thấy cảnh này tâm tư khó tránh khỏi bị ảnh hưởng. Cảm nhận được sự an ủi của Đông Phương Ninh Tâm, Tiểu Thần Long cuối cùng cũng không còn cứng đờ như vậy nữa, chậm rãi thả lỏng bước chân. Dù cậu bé có căng thẳng và sợ hãi đến mức nào, chuyện phải đối mặt cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi...

Cuối cùng, Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long cũng đi tới tận cùng bên trong hang động này. Và khi họ bước vào, liền nhìn thấy một tên toàn thân vảy cá, đầu như rắn, không ra người, cũng chẳng ra thú, đang vươn ra hàng chục sợi tóc dài, tất cả những sợi tóc này đều cắm vào trong đầu của hàng chục cái xác người trên mặt đất. Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long trơ mắt nhìn đầu của những cái xác đó từ từ héo rũ xuống...

Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long vô cùng bình tĩnh nhìn cảnh tượng này. Suốt quãng đường đi tới đây, Đông Phương Ninh Tâm đã lờ mờ đoán được tình hình bên trong này rất bất thường.

Mặc dù tình huống thực tế nhìn thấy còn đáng sợ hơn tưởng tượng, nhưng may là họ không kinh hãi đến mức thét lên, chỉ là bàn tay nắm lấy Tiểu Thần Long lại siết chặt hơn, các đốt ngón tay trắng bệch...

Con quái vật đó vừa thấy Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long bước vào liền phát hiện ra. Thế nhưng nó không hề sợ hãi, chỉ mở trừng đôi mắt như mắt ưng nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long, trong mắt lộ rõ vẻ tham lam khi nhìn thấy Tiểu Thần Long.

Không nhanh không chậm, con quái vật đó vừa nhìn Tiểu Thần Long và Đông Phương Ninh Tâm, vừa chậm rãi dùng tóc hút não tủy trong cái xác.

Mà Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long cũng không hề cử động. Đông Phương Ninh Tâm không ra tay là vì cô phát hiện Tiểu Thần Long đối với con quái vật này dường như rất đặc biệt, loại cảm giác đó có chút giống người thân nhưng lại không phải...

"Long Phượng Chi Tử?" Tên bán thú kia thu hồi tóc, nhìn cũng không nhìn mười mấy cái xác đã bị nó hút khô trên mặt đất, bộ dạng hung bạo nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long, quan trọng nhất là nhìn chằm chằm Tiểu Thần Long.

Long Phượng Chi Tử. Đông Phương Ninh Tâm nghe thấy cách gọi này không hề ngạc nhiên, lờ mờ cô đã đoán được thân phận của Tiểu Thần Long không tầm thường. Là Long Phượng Chi Tử cũng là chuyện bình thường. Đông Phương Ninh Tâm chỉ siết chặt tay Tiểu Thần Long, nhìn tên bán thú kia. Con quái vật bán thú này và Tiểu Thần Long có quan hệ gì?

Tiểu Thần Long đứng đó đối diện với tên bán thú, nhưng không hề tỏ ra yếu thế. Nghe thấy tên bán thú gọi như vậy, Tiểu Thần Long không trả lời, chỉ nhìn hắn, giọng điệu mang theo sự đau buồn vô tận.

"Tại sao, ngươi lại biến thành thế này?"

Tên bán thú nghe thấy lời của Tiểu Thần Long như thể nghe thấy chuyện cười gì đó, cười ha ha ha, cái đầu như rắn không ngừng lắc lư, khóe mắt thậm chí còn chảy ra nước mắt.

"Ta tại sao lại biến thành thế này? Ngươi tưởng ta muốn biến thành thế này sao? Sao? Sợ rồi à? Long Phượng Chi Tử."

Giọng điệu tên bán thú châm chọc vô cùng, nhìn Tiểu Thần Long ngoài sự tham lam còn có một tia ghen tị và căm hận.

"Ngươi có thể không làm thế mà." Tiểu Thần Thú đau đớn gào lên, tại sao kẻ duy nhất trên đời này có thể gọi là người thân lại biến thành bộ dạng này, không ra người, chẳng ra thú.

Tên bán thú khinh bỉ nhìn Tiểu Thần Thú một cái. "Không làm thế? Không làm thế thì ta cứ tiếp tục làm một quả trứng rồng, rồi để cái tên không có mắt nào đó dẫm nát sao? Hay là để Long tộc hoặc Phượng tộc ăn thịt ta, khiến ta vĩnh viễn không thể sống sót?"

"Cho nên ngươi chọn ma hóa sao? Biến bản thân thành thế này sao?" Tiểu Thần Thú đau đớn chất vấn.

"Ta muốn sống." Tên bán thú nói rất bình thản, nếu có thể, nó cũng không muốn biến bản thân thành thế này. Huyết mạch của nó là cao quý nhất thế gian này, nhưng thì đã sao? Huyết mạch dù mạnh mẽ đến đâu mà không thể sống sót, thì cũng chẳng là cái gì cả.

Long Phượng Chi Tử xuất thân cao quý, nhưng để trưởng thành được thì không dễ dàng. Nếu không có sự ấp trứng của rồng và phượng, thì phải tự mình chậm rãi tu luyện, mà quá trình này ít nhất là ngàn năm, không có thời gian ngàn năm không thể thành hình. Thế nhưng một quả trứng trong tình trạng không có ai bảo vệ làm sao có thể sống qua ngàn năm?

Đặc biệt là những quả trứng rồng như bọn họ, vừa bị nhân loại, lại vừa bị Long Phượng tộc dòm ngó, mất đi sự bảo vệ của cha mẹ, họ chỉ có thể mặc người định đoạt, một quả trứng dù xuất thân có tốt đến đâu cũng vô dụng...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.