Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 1362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 284
Không có kẻ thù vĩnh viễn

❊ ❊ ❊

Quả thật, ngọn lửa màu lam chỉ bằng bàn tay này trong mắt Xích Diễm thật sự không đáng chú ý, phải biết rằng thứ hắn sở hữu là hỏa long...

Một vị trưởng lão phía sau vội vã đuổi theo, có vài phần tức giận. "Thiếu chủ của tôi ơi, nơi này mười phần thì tám chín là địa bàn của Quỷ tộc, tộc trưởng đã nói Quỷ tộc âm hiểm xảo trá, bỉ ổi vô sỉ, chúng ta hiện tại không thích hợp đối đầu với bọn họ."

Ngọn lửa của Xích tộc áp chế linh hồn của Quỷ tộc, nhưng Xích tộc giao thủ với Quỷ tộc lại không chiếm được bao nhiêu lợi thế. Mà nguyên nhân không chiếm được lợi thế nằm ở chỗ người Xích tộc giống như pháo nổ, chạm vào là bùng nổ, một khi bùng nổ là mất hết lý trí...

Còn người Quỷ tộc để đối phó với Xích tộc có thể áp chế mình, phải nói là đã tốn rất nhiều tâm tư nghiên cứu, mỗi lần đều có thể khiến người Xích tộc tức giận đến mất sạch lý trí, mất sạch trình độ...

"Tứ trưởng lão, ông đây là làm tăng uy phong người khác, diệt đi khí thế của mình, Ngự Hồn chân khí không phải là đối thủ của Xích Diễm chân khí, chuyện này ngàn năm qua ai cũng biết, các người đánh không lại người Quỷ tộc là do các người vô dụng." Về điểm này, Xích Diễm vô cùng tức giận.

Là thiếu chủ Xích tộc, là người đứng đầu trong viễn cổ tam tộc, hắn vẫn luôn là đối tượng để vạn người ngưỡng vọng, thế nhưng sự xuất hiện của một Tuyết Thiên Ngạo đã thay đổi hoàn toàn tất cả những điều này.

Vốn dĩ Xích Diễm vô cùng vui mừng vì bản thân đột phá Đế giả nhanh nhất, vượt xa Tuyết Thiên Ngạo - kẻ được gọi là thần chi tử một bậc, nhưng không ngờ chưa đầy nửa năm, tên khốn đó lại một hơi đột phá lên Đế giả trung giai...

Xích Diễm không muốn nói thế giới này quá điên cuồng, nhưng không thể không nói tên khốn Tuyết Thiên Ngạo kia quá biến thái.

Phóng tầm mắt nhìn khắp Trung Châu, Xích Diễm hắn tuyệt đối được coi là người đứng đầu, thậm chí trong viễn cổ tam tộc, hắn cũng là người trẻ tuổi đầu tiên bước vào Đế giả.

Để tiến vào Đế giả, thế giới của hắn ngoài tu luyện ra thì chỉ có tu luyện, vốn tưởng rằng cần cù có thể bù đắp lại sự yếu thế về huyết mạch kia, nhưng khi hắn gặp phải Đế giả trung giai Tuyết Thiên Ngạo, hắn hiểu ra ưu thế trong huyết mạch kia là thứ hắn làm thế nào cũng không đuổi kịp...

Việc hắn phải mất hai mươi năm mới làm được, Tuyết Thiên Ngạo chỉ mất nửa năm, khoảng cách như vậy hắn đã định sẵn bị Tuyết Thiên Ngạo bỏ lại phía sau rất xa...

Được rồi, Tuyết Thiên Ngạo chúng ta không so, gã đó là thần chi tử, là chủng loại biến thái không hiểu sao mà ra, trừ bỏ Tuyết Thiên Ngạo, Xích Diễm hắn tuyệt đối là người đứng đầu trong những người bình thường, bỏ xa bạn đồng lứa ở phía sau, thế nhưng...

Quỷ Thương Ngộ. Chỉ cần nhắc đến cái tên này, Xích Diễm liền có xúc động nghiến răng nghiến lợi, Quỷ Thương Ngộ, cũng không biết từ xó xỉnh nào chui ra thiếu chủ Quỷ tộc, một người đàn ông nhìn có vẻ gầy yếu nhưng thực chất lại cực kỳ lợi hại.

Xích Diễm hắn vất vả hơn hai mươi năm mới xông lên được Đế giả sơ giai, còn Quỷ Thương Ngộ đột nhiên xuất hiện này thì sao? Mạc danh kỳ diệu xuất hiện trong tầm mắt mọi người, xuất hiện với thân phận thiếu chủ Quỷ tộc, xuất hiện với tư cách cao thủ Đế giả sơ giai...

Nếu như Tuyết Thiên Ngạo đả kích kiêu ngạo của Xích Diễm hắn, thì Quỷ Thương Ngộ đả kích tự tôn của Xích Diễm hắn. Hắn luôn cho rằng mình ở trên cao, nhưng trong chớp mắt hắn lại rơi xuống cõi phàm trần, thậm chí trong thiếu chủ viễn cổ tam tộc, hắn được coi là người yếu nhất, điều này khiến Xích Diễm vốn đã quen ở tầng lớp đỉnh cao làm sao chấp nhận được?

Ai... Lão giả được gọi là Tứ trưởng lão tất nhiên hiểu Xích Diễm đang tức giận chuyện gì, chính vì tộc trưởng biết tâm kết của thiếu chủ, mới để hắn ra ngoài giải sầu, xem có thể tìm được cơ duyên tiến vào Đế giả trung giai hay không, nhưng nhìn tình trạng này của thiếu chủ... Tứ trưởng lão không thể không khuyên nhủ lần nữa.

"Thiếu chủ, lần này chúng ta mang theo nhiệm vụ, đợi hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy tới hủy diệt Vong Linh thấp địa này có được không?"

Hủy diệt Vong Linh thấp địa? Phải, thứ Xích Diễm muốn làm chính là hủy diệt vùng thấp địa này, mặc dù hủy diệt nơi này không mang lại lợi ích gì cho hắn, nhưng mọi người đều nói đây là nơi của Quỷ tộc, nếu hủy diệt nơi này khiến Quỷ tộc chịu tổn thất là được rồi...

Xích Diễm cười khẩy. "Tứ trưởng lão, lão già nói nơi này là di chỉ Mộng tộc, thì nó thật sự là di chỉ Mộng tộc sao? Cho dù là vậy thì đã sao? Dựa vào sự cẩn trọng và thông minh của người Mộng tộc, chúng ta dù có tìm được cũng chỉ có nước chết ở đó thôi, ông tưởng di chỉ Mộng tộc dễ vào lắm sao? Nếu dễ vào, Quỷ tộc và Tuyết tộc đã chẳng mặc kệ di chỉ này ở đây hàng ngàn năm mà không ra tay? Phải biết năm xưa Mộng Hoàng giàu có bậc nhất thiên hạ, những bảo vật tốt nhất thiên hạ đều nằm ở Mộng tộc."

Nghe thấy lời của Xích Diễm, Tứ trưởng lão lau mồ hôi trên trán, ai, người Xích tộc thật dễ nóng nảy mà...

Hu hu hu, ông hoàn toàn không muốn cùng vị thiếu chủ cuồng tu luyện này đến Tịch Diệt sơn mạch, nếu không phải vì ông thua trong cuộc tỉ thí giữa mấy vị trưởng lão, thì có đánh chết ông cũng không thèm cùng vị thiếu chủ thường xuyên có nắm đấm nhanh hơn não, thỉnh thoảng não lóe sáng một cái lại khiến người ta sợ hãi này đi làm nhiệm vụ, thế nhưng...

Nhìn về phía vùng thấp địa ở phía nam kia, Tứ trưởng lão ước chừng nếu muốn hủy diệt nơi này sẽ phải tiêu tốn không ít chân khí, ở Tịch Diệt sơn mạch nguy hiểm trùng trùng, mười phần thì tám chín sẽ gặp phải người của tộc khác, nếu tiêu hao chân khí vào chuyện vô ích này thì thật sự quá lãng phí, ông không thể không nhắc nhở Xích Diễm một lần nữa.

"Thiếu chủ à, không phải tộc trưởng nói đây là địa bàn của Mộng tộc, Vong Linh thấp địa này cũng chắc chắn là nơi của Quỷ tộc sao." Tứ trưởng lão không chút do dự phủ nhận lời nói trước đó của chính mình, đúng đúng sai sai, thật thật giả giả ai mà quản được cơ chứ...

"Ông vừa rồi chẳng phải cũng nói đây là địa bàn của Quỷ tộc sao? Sao đột nhiên đổi giọng? Hơn nữa cho dù đây là nơi của Mộng tộc thì đã sao, bản thiếu chủ chính là không thích hai chữ Vong Linh, hôm nay ta phải hủy diệt nơi này..." Xích Diễm bày ra bộ dạng đại gia ta muốn làm gì thì làm, ngươi quản không được, đồng thời bắt đầu ngưng tụ chân khí.

Đánh không lại Tuyết Thiên Ngạo, không tìm thấy Quỷ Thương Ngộ, chẳng lẽ không cho phép hắn ra tay với Vong Linh thấp địa này sao? Nếu hắn không phát tiết nỗi uất khí trong lòng ra, nhất định sẽ phát điên mất...

"Thiếu chủ..." Tứ trưởng lão vẫn muốn tiến lên ngăn cản.

"Tránh ra..." Xích Diễm vô cùng kiêu ngạo bắt đầu khiến quả cầu lửa trong tay càng ngưng tụ càng lớn, dưới ánh lửa, Đông Phương Ninh Tâm nhìn rõ nụ cười đắc ý và kiêu ngạo trên khuôn mặt tuấn tú kia.

Thật ra, Xích Diễm chẳng qua là một người thẳng thắn có thù báo thù, có ân báo ân, nghĩ gì làm nấy, người như vậy không nói là đáng ghét đến mức nào, cũng không nói là được yêu thích đến mức nào...

"Xích Diễm Quyết..." Quả cầu lửa ngưng thành hỏa long, đang lao về phía vùng thấp địa phía nam kia.

Trên cây, Đông Phương Ninh Tâm và Quỷ Thương Ngộ trong mắt lóe lên một tia vui mừng, Xích Diễm hủy diệt kết giới tiến vào vùng thấp địa này đối với họ trăm lợi mà không một hại.

Thế nhưng... trời không chiều lòng người, ngay khi hỏa long của Xích Diễm đang nhe nanh múa vuốt chuẩn bị lao về phía ngọn lửa ma màu lam kia, trên bầu trời đột nhiên lóe lên một vòng ánh sáng trắng, bên tai truyền đến một giọng nói âm u.

"Thiên Hồn Trận..."

Vòng sáng trắng hóa thành một làn khói va chạm với hỏa long của Xích Diễm, xì xì... tiếng đốt cháy vật thể không ngừng truyền đến, Đông Phương Ninh Tâm và Quỷ Thương Ngộ bị cảnh tượng đột ngột này làm cho kinh ngạc, cả hai đều mở to mắt không dám lên tiếng, chỉ nhìn những ác hồn trong Thiên Hồn Trận bị thiêu cháy, nhìn Xích Diễm Quyết của Xích Diễm từ từ tiêu tan...

"Quỷ tộc? Kim Quỷ sứ?" Tứ trưởng lão lập tức đứng về phía sau bên trái của Xích Diễm, bảo vệ Xích Diễm, đồng thời nhìn chằm chằm vào kẻ áo đen đột nhiên xuất hiện phá hỏng tất cả mọi chuyện trong bóng tối.

Chết tiệt, cái gọi là Vong Linh thấp địa này đúng thật là nơi của Quỷ tộc, sớm biết thế đã bảo thiếu chủ đốt nó sớm hơn, hại ông khuyên can nửa ngày, cuối cùng chân khí của thiếu chủ tiêu hao hết, mà vẫn không gây được tổn thương nào.

"Quỷ tộc?" Xích Diễm nhìn thấy Xích Diễm Quyết của mình bị người ta đánh tan, vốn đã tức giận đến nghiến răng, lại nghe thấy lời của Tứ trưởng lão, nhìn kẻ áo đen kia, giọng điệu thật sự không tốt nổi...

Xích Diễm nắm chặt nắm đấm, nhìn Quỷ sứ phá hỏng chuyện tốt của mình, trong mắt là sự tàn bạo muốn giết cho hả giận. Thủ đoạn đột ngột này không những không khiến hắn phát tiết được nỗi uất khí trong lòng, trái lại càng khiến hắn thêm nghẹn cục.

Đối mặt với bộ dạng tàn bạo hận không thể giết chết ngay lập tức đó của Xích Diễm, Kim Quỷ sứ hoàn toàn không để tâm, chậm rãi đi về phía Xích Diễm, dáng vẻ có chỗ dựa nên không sợ hãi.

Dưới ánh sáng còn sót lại của Xích Diễm Quyết, sắc mặt của Kim Quỷ sứ càng thêm tái nhợt, chiếc lưỡi đỏ tươi kia càng thêm máu me, cả người giống như một sứ giả đòi mạng vậy.

Kim Quỷ sứ đứng cách Xích Diễm và Tứ trưởng lão ba bước chân, chiếc lưỡi dài quét qua cằm rồi thu lại, dùng giọng điệu âm dương quái khí nói.

"Diễm thiếu chủ, đây là nơi của Quỷ tộc ta." Giọng điệu là chất vấn, chất vấn hành động ra tay vừa rồi của Xích Diễm.

Xích Diễm là ai cơ chứ? Hắn vốn là kẻ kiêu ngạo cuồng vọng, coi trời bằng vung, gặp phải Tuyết Thiên Ngạo đánh không lại hắn cũng không chịu phục, huống chi là Kim Quỷ sứ này, cho dù Kim Quỷ sứ này là người đứng đầu dưới trướng Quỷ Vương của Quỷ tộc, thì đã sao? Xích Diễm hắn sợ gì chứ.

"Nơi của Quỷ tộc? Khẩu khí lớn thật, Tịch Diệt sơn mạch này là nơi của Mộng tộc, từ bao giờ đã trở thành của Quỷ tộc các ngươi rồi?"

Thật ra lúc này Xích Diễm muốn đấm một cú qua đó, nhưng kinh nghiệm chịu thiệt sau nhiều lần giao thủ với người Quỷ tộc cho hắn biết, đấu với người Quỷ tộc không thể chỉ dựa vào nắm đấm to, còn phải dùng chút não. Hắn vừa rồi thi triển Xích Diễm Quyết, chân khí tiêu hao vẫn chưa hồi phục...

"Mộng tộc đã sớm diệt tộc, thế gian này còn ai nhớ đến Mộng tộc không? Mộng tộc đã tuyệt hậu rồi, sơn mạch này vẫn là của Mộng tộc sao? Tịch Diệt sơn mạch này sớm đã là nơi vô chủ, mà nơi vô chủ thì người có năng lực chiếm được, hiện tại nó là của Quỷ tộc ta..."

Lời nói của Kim Quỷ sứ không thiếu mùi vị khiêu khích, người có năng lực chiếm được, nơi này chính là của Quỷ tộc hắn...

Đánh rắn đánh dập đầu, Quỷ tộc không hổ danh là đã tốn tâm tư đối phó với Xích tộc, người có năng lực chiếm được, vừa nói nơi này là của Quỷ tộc, chẳng phải là nói Quỷ tộc mới là kẻ có năng lực thực sự, còn Xích Diễm hắn là kẻ nhát gan sao.

Câu nói này vừa ra, Xích Diễm tính tình nóng nảy cũng không màng đến việc chân khí của mình chưa hồi phục, lập tức chuẩn bị ngưng tụ chân khí vung về phía Kim Quỷ sứ kia...

Dưới lớp áo đen, trong mắt Kim Quỷ sứ lóe lên một nụ cười khinh miệt, dễ dàng bị kích động như vậy, Diễm thiếu chủ này cũng chỉ là kẻ có tứ chi phát triển...

"Thiếu chủ, bình tĩnh, bình tĩnh." Tứ trưởng lão vội vàng kéo Xích Diễm lại, ông cũng tức giận, nhưng gừng càng già càng cay, làm việc gì cũng chắc chắn sẽ để tâm hơn.

Quỷ tộc chỉ có một mình Kim Quỷ sứ này ở đây, lại tự tin không sợ hãi như vậy, chứng tỏ Kim Quỷ sứ tuyệt đối không phải là một mình. Xích Diễm bị Tứ trưởng lão kéo lại, đôi mắt đỏ ngầu như hung thú, bộ dạng "ngươi tốt nhất nên có một lời giải thích thỏa đáng, nếu không ta đánh cả ngươi", tâm trạng đại gia Xích Diễm đang rất tệ.

Tứ trưởng lão bị vẻ mặt hung dữ của Xích Diễm trừng đến rụt người lại, uy tín của thiếu chủ họ vẫn rất mạnh. Tứ trưởng lão sắp xếp lại lý lẽ, vừa đề phòng Kim Quỷ sứ vừa nói ra suy đoán của mình.

"Thiếu chủ, Vong Linh thấp địa này nếu thật sự là của Quỷ tộc, chứng tỏ Quỷ tộc từ rất sớm đã xâm nhập vào Tịch Diệt sơn mạch, cũng không ít lần nhắm vào di chỉ Mộng tộc này. Họ xây dựng một căn cứ địa của riêng mình ở đây, chứng tỏ họ cực kỳ coi trọng Tịch Diệt sơn mạch này. Lần này Tịch Diệt sơn mạch đại bộc phát, Xích tộc chúng ta đều thỉnh thiếu chủ ngài đích thân tới, người nghĩ xem Quỷ tộc chỉ phái một Quỷ sứ tới thôi sao?"

Nghe lời Tứ trưởng lão, lý trí của Xích Diễm hồi phục, Xích Diễm tuy không phải là người tâm kế thâm trầm, nhưng cũng có chút tính toán, khoảng thời gian này chẳng qua là vì ngọn lửa vô danh trong lòng hắn thiêu đốt quá dữ dội, cho nên mới để nắm đấm giải quyết tất cả mọi chuyện...

"Quỷ Vương, đã đến rồi thì ra đây đi, việc gì phải trốn trốn tránh tránh." Xích Diễm kiêu ngạo hét lên giữa không trung.

Quỷ Vương có đến hay không Xích Diễm không biết, chỉ là lừa một chút mà thôi.

Mà lời của Xích Diễm vừa dứt, khuôn mặt quỷ của Kim Quỷ sứ lập tức xanh mét, ừm... phải nói là Xích Diễm lừa đúng rồi, Quỷ Vương thật sự đã đến.

Tịch Diệt sơn mạch là di chỉ Mộng tộc, nhưng đối với tứ tộc mà nói thì tầm quan trọng là như nhau, lần đại bộc phát Tịch Diệt sơn mạch này, chuyện lớn như vậy Quỷ Vương sao có thể không đến chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.