Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn không chút do dự từ Mặc Trạch, Lão Tổ Tông quay sang quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, mà bà vừa quỳ xuống, đám già trẻ lớn bé nhà họ Mặc cũng đồng loạt quỳ rạp theo.
“Lão thái quân, người sao thế này?” Hoàng thượng vừa thấy liền ra hiệu muốn đỡ Mặc lão thái thái đứng dậy, thế nhưng Mặc lão thái thái lại kiên quyết quỳ ở đó không chịu nhúc nhích. “Hoàng thượng, xin người hãy tha thứ cho sự tùy hứng của Mặc Ngôn, hãy chấp thuận thỉnh cầu của con bé.”
Đùng… Vị lão thái quân trải qua ba triều đại, có đặc ân gặp vua không cần quỳ này không chỉ quỳ xuống, mà còn dập đầu thật mạnh cầu xin.
“Lão thái quân…”
“Bà nội…”
Tiếng trước là của Hoàng thượng và các thành viên tông thất, họ không dám tin Lão Tổ Tông nhà họ Mặc lại có thể nuông chiều Mặc Ngôn đến mức này, một suy nghĩ và quyết định trái ngược đạo lý như vậy mà lão thái quân cũng ủng hộ.
Câu sau là của Mặc Ngôn, nàng cảm động vì những gì lão thái quân đã làm cho mình. Nàng bất chấp lễ giáo, không màng danh dự gia tộc như vậy, vậy mà Mặc lão thái thái không những không phản đối, còn thay nàng cầu hôn.
Phía sau, hai tiểu thư còn lại của nhà họ Mặc vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Ghen tị vì trên đời này có một Mặc Ngôn có thể tự chủ hôn nhân, có thể ngông cuồng nói không gả; ngưỡng mộ vì trên đời này có một nữ tử dám quỳ xuống cầu xin Hoàng thượng ban cho mình quyền tự chủ hôn nhân. Tại sao họ chưa bao giờ dám, không dám nghĩ cũng không dám làm?
“Hoàng thượng, cầu xin người.” Mặc lão thái thái hoàn toàn không để tâm đến tiếng xì xào của mọi người, bà chỉ biết thứ cháu gái mình muốn, thứ Mặc Ngôn muốn thì bà nhất định phải tranh thủ cho bằng được. Cả đời này bà không thể chuẩn bị gì cho Mặc Ngôn, vậy nên bất cứ thứ gì Mặc Ngôn muốn, bà sẽ dâng lên tất cả, dù cho có phải đánh đổi bằng cả nhà họ Mặc.
“Hoàng thượng, Mặc Ngôn tùy hứng rồi, xin Hoàng thượng trách phạt.” Mặc Ngôn cũng quỳ rạp xuống. Trái tim nàng vốn đang ở nơi băng giá tuyết phủ, nhưng khoảnh khắc này lại có dấu hiệu tan chảy. Nàng có một người bà rất tốt, rất tốt, nàng có một người anh trai rất tốt, rất tốt.
“Phụ hoàng, nữ tử như vậy, cưỡng ép nàng quả thực không nên. Phụ hoàng chi bằng ban cho Mặc Ngôn tiểu thư quyền tự do hôn nhân đi, còn chuyện cả đời không gả kia thì không cần nhắc đến nữa.” Thái tử ôn hòa khuyên nhủ, tuy nói là khuyên nhưng lại ẩn ý đưa ra quyết định, mà Hoàng thượng cũng không hề phản đối.
“Trẫm chuẩn tấu, chuẩn cho Mặc Ngôn ngươi được tự do hôn nhân.” Hoàng thượng khẽ thở dài, liếc nhìn Lý Hạo Thiên đang cười nói hớn hở, liếc nhìn Lý Mạc Nam đang hạ quyết tâm phải đạt được, lại liếc nhìn Lý Mạc Bắc tuy có vẻ đứng ngoài cuộc nhưng lại quan tâm đến từng cử động ở đây.
Mặc Ngôn, quyết định hôm nay của trẫm là đúng hay sai, Thiên Lịch liệu có vì ngươi mà dấy lên phong ba bão táp? Nếu thật như vậy, thì ngày sau trẫm có hối hận vì quyết định hôm nay không?
Mặc Ngôn, hy vọng ngươi đừng để trẫm phải hối hận, hối hận vì đã cho phép ngươi tự do hôn nhân…
“Tạ ơn Hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Mặc Ngôn không có tâm tư phức tạp như Hoàng thượng, nàng chỉ biết mình đã thắng. Từ nay về sau, vận mệnh của Mặc Ngôn nàng có thể dần dần nắm giữ trong tay, nàng không cần phải lo lắng trở thành một quân cờ bị mặc người sắp đặt nữa…
Từ vô danh tiểu tốt đến nổi danh kinh thành cần bao lâu? Từ người người thương hại ghét bỏ đến người người ngưỡng mộ sùng bái cần bao lâu? Có lẽ bạn sẽ nói cần cả đời, cần vài chục năm, nhưng Mặc Ngôn đã tạo ra kỳ tích này, chỉ trong một ngày…
Chỉ trong một ngày, cái tên Mặc Ngôn đã như cánh chim bay truyền khắp kinh thành. Mỗi người đều như tận mắt nhìn thấy màn thể hiện của Mặc Ngôn tại Quỳnh Hoa Yến ngày hôm đó, ai ai cũng bàn tán về khúc đàn như tiên nhạc của Mặc Ngôn, về đôi tay viết chữ cùng lúc thần kỳ, còn có cả những câu thơ kinh diễm kia nữa…
Tóm lại, người dân hoàng thành Thiên Lịch dường như đã gom hết những từ ngữ đẹp đẽ nhất dành cho Mặc Ngôn. Đồng thời, những món đồ ngọc màu đen ở kinh thành, thậm chí là cả đá cũng đều bị thổi giá lên mức trên trời, còn giá trị của viên hồng ngọc hình giọt nước kia lại càng khiến người ta phải kinh ngạc.
“Mặc Ngôn, bây giờ trên phố đâu đâu cũng là nữ tử mặc y phục trắng đeo ngọc đen, nghe nói lụa trắng bây giờ đã lên tới hai mươi lượng bạc một súc rồi.” Mặc Trạch đi vào tiểu viện của Mặc Ngôn, nhìn Mặc Ngôn đang nhàn nhã ngồi trong bóng râm uống trà đọc sách, vẻ mặt đầy khoa trương.
Nhìn thấy chén trà trên bàn nhỏ của Mặc Ngôn, hắn không khách khí cầm chén lên uống cạn, ngọt ngọt, có vị trái cây, mùi vị cũng khá ổn…
Hành động này của hắn cuối cùng cũng đổi lấy một chút chú ý từ Mặc Ngôn. Mặc Ngôn không còn dán mắt vào cuốn sách nữa, nhìn cái chén Mặc Trạch đang cầm trên tay, đó chính là cái chén nàng vừa dùng, lông mày khẽ nhíu lại. “Nhị ca, vừa rồi huynh dùng cốc của muội.”
Hơn nữa còn là cái cốc muội đã uống qua, câu này Mặc Ngôn không nói ra, nhưng nét khó chịu nhàn nhạt trong mắt nàng đã rất rõ ràng. Nghe thấy lời Mặc Ngôn, nhìn thấy sự trách móc của nàng, Mặc Trạch vội vàng đặt cốc xuống rồi cười nhẹ: “Người không biết thì không có tội.”
Hắn là cố ý, ở đây chỉ để mỗi cái cốc này, sao hắn không biết cái cốc này của ai dùng chứ? Hắn chỉ là… theo thói quen mà thôi.
Mặc Ngôn cũng không trách móc, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên. Kể từ sau Quỳnh Hoa Yến, Mặc Trạch đối xử với nàng ngày càng tốt, tình cảm anh em cũng ngày càng gần gũi. Mặc Ngôn chưa từng được hưởng sự nuông chiều của người thân nên rất thích cảm giác được người thân yêu thương này. Đối với Mặc Trạch, nàng cũng thả lỏng và tùy ý, Mặc Trạch là anh trai nàng, là người hết lòng vì nàng, là người nàng có thể tin tưởng…
“Tiểu Y, đi pha cho nhị thiếu gia một ấm trà khác.” Mặc Ngôn thấy trà hoa của mình bị Mặc Trạch uống như trâu uống nước thì không hề bực bội, chỉ phân phó nha hoàn đi pha trà, sau đó mới nhìn Mặc Trạch.
“Nhị ca, lần này huynh lại kiếm được bao nhiêu?” Giọng nói thanh đạm không hề vì nhắc đến những vật tục như tiền bạc mà nhíu mày, cũng không vì nhắc đến tiền bạc mà kích động.
Mặc Trạch trừng mắt, cô em gái này thật là, sao cứ hở tí là nghĩ đến chuyện tiền nong thế chứ. “Mặc Ngôn, những cái đó không quan trọng, quan trọng là muội có phát hiện ra vì muội mà trang phục của toàn bộ nữ tử trong kinh thành đều thay đổi không? Họ không còn chuộng kiểu cách rườm rà nữa mà chuyển sang phong cách giản dị rồi.”
Thay đổi trang phục của nữ tử kinh thành? Nghe thấy lời này Mặc Ngôn cũng không quá kích động. Không ngờ Đông Phương Ninh Tâm, người từng bị gọi là kẻ xấu xí, sau khi thay một lớp vỏ bọc lại có hiệu quả như vậy, dung mạo này quả nhiên là rất quan trọng.
“Nhị ca, đây chỉ là tạm thời thôi.” Mặc Ngôn bình thản nói, không vì thế mà tỏ ra kiêu ngạo. Tình trạng này chỉ là nhất thời, một khi trào lưu này qua đi thì mọi thứ sẽ lại bình lặng, ngày sau mọi người vẫn sống như thế nào thì vẫn sẽ sống như thế đó thôi.
“Mặc Ngôn, muội không thể tỏ ra bình thường một chút sao? Muội bây giờ là nhân vật phong vân của kinh thành, là nữ thần trong lòng các công tử thiếu niên đấy, muội không thể kích động một chút hay sao…” Trong kinh thành này có bao nhiêu nam tử ghen tị với Mặc Trạch hắn vì có thể ở gần nữ thần như vậy chứ? Trong kinh thành này có bao nhiêu nam tử muốn gặp Mặc Ngôn một lần mà không được chứ?
Chưa nói đâu xa, cứ nói gần đây thôi, kể từ sau Quỳnh Hoa Yến, Thái tử, Cửu hoàng tử, Nam Viện Đại vương cứ cách ba ngày lại chạy đến phủ họ Mặc, còn con trai của Trưởng công chúa là Dịch Tử Phong thì ngày nào cũng đến. Người ta đến phủ họ Mặc cũng không nói là để gặp Mặc Ngôn, chỉ nói một câu là đến bái kiến lão thái quân.
Các công tử khác còn từ chối được, chứ mấy vị có thân thế hiển hách này thì Mặc lão thái thái thực sự khó mà từ chối. Già đầu rồi mà còn phải ngày ngày tiếp đãi mấy vị công tử không có ý tốt đó, Mặc lão thái thái phiền muộn vô cùng. Thế mà cháu gái của bà thì như không biết chuyện này, ngày nào cũng rúc trong sân không bước ra nửa bước, khiến đám công tử kia đau lòng đứt ruột. Và lúc này Mặc lão thái thái cũng thấy vô cùng anh minh khi cho rằng ân điển xin tự chủ hôn nhân của Mặc Ngôn lúc trước là quá đúng đắn, nếu không thì Mặc Ngôn nhà họ chắc chắn đã bị Hoàng thượng đem bán ngay ngày hôm sau Quỳnh Hoa Yến rồi…
“Nhị ca, muội không học được cách kích động, hơn nữa đó cũng không phải thứ muội muốn.” Mặc Ngôn nói rất nghiêm túc. Nàng chỉ là không muốn ủy khuất bản thân, không muốn cả đời để mặc người khác sắp đặt, chỉ là không muốn cả đời phải trốn trong góc tối, không muốn cả đời phải dùng tóc dài che mặt, không muốn cả đời bị người ta ức hiếp mà không dám lên tiếng.
Nàng chỉ hy vọng mình có thể sống rực rỡ hơn, tự tại hơn, có bản ngã hơn. Nếu biết trước sẽ gây ra rắc rối lớn như vậy, thì nàng cũng không ngại phải khiêm tốn một chút.
Mặc Trạch dường như hiểu được ý của Mặc Ngôn. Dù sao Mặc Ngôn cũng không phải kiểu nữ tử thích được bao quanh bởi tiếng vỗ tay, việc nổi bật tại Quỳnh Hoa Yến chẳng qua là bất đắc dĩ, chẳng qua là muốn dạy cho Lý Mạc Viễn một bài học, chẳng qua là muốn cho người đời thấy không phải Lý Mạc Viễn bỏ rơi Mặc Ngôn, mà là hắn Lý Mạc Viễn không xứng với tiểu thư nhà họ Mặc…
“Mặc Ngôn, muốn đạt được gì đó thì phải trả giá. Nếu để nhị ca chọn, nhị ca hy vọng muội có thể mãi mãi rực rỡ chói mắt như tại Quỳnh Hoa Yến, tỏa sáng như minh châu. Nhị ca không hy vọng Mặc Ngôn lại trở về làm Mặc Ngôn chỉ biết ngẩn ngơ…” Mặc Ngôn ngốc nghếch suốt mười lăm năm nhìn thật đáng thương và đáng tiếc, Mặc Ngôn như hiện tại mới khiến người ta yêu mến và cưng chiều. Mặc Ngôn ngốc nghếch chẳng khác nào con rối mất đi linh hồn, chỉ có Mặc Ngôn như thế này mới là Mặc Ngôn thực sự đang sống.
Mặc Ngôn cười nhẹ, nàng biết Mặc Trạch đang an ủi mình, bởi cuộc sống gần đây của nàng quả thực có chút phiền phức, hay nói cách khác là gần đây nhân duyên với nam giới của nàng tốt quá mức.
“Yên tâm đi nhị ca, Mặc Ngôn biết mình đang làm gì.” Mỉm cười nhẹ nhàng, so với cuộc sống bị người ta ức hiếp thì như thế này đã tốt lắm rồi.
“Đã vậy thì ta yên tâm rồi, muội muội của ta chắc chắn không phải là người sẽ đâm đầu vào ngõ cụt.” Mặc Trạch cười yên tâm, đồng thời lấy ra một tấm thiệp tinh xảo từ trong tay áo đặt trước mặt Mặc Ngôn. Chà… nếu không phải không còn cách nào thì hắn chắc chắn cũng không muốn đưa tấm thiệp này trước mặt Mặc Ngôn, nhưng mà… người ta là Thái tử cơ mà.
“Đây là gì?” Tấm thiệp mạ vàng tinh xảo, trên đó có dòng chữ “Mặc Ngôn thân khải” (Mặc Ngôn tự tay mở), Mặc Ngôn có chút khó hiểu nhìn tấm thiệp nhỏ bé này, hai kiếp làm người nàng chưa từng nhận được thứ này.
Dáng vẻ của Mặc Ngôn không khiến Mặc Trạch nghi ngờ, dù sao thì Mặc Ngôn tuy thông tuệ nhưng lại chưa từng tiếp xúc với những nhân tình thế thái này. Thấy dáng vẻ khó hiểu của Mặc Ngôn, Mặc Trạch rất hào phóng giải thích.
“Đây là tiệc đạp xuân do Thái tử thiết lập, còn đây là thiếp mời do Minh Yên công chúa đích thân viết, mời muội đi du ngoạn.” Trọng tâm của sự việc nằm ở đây, đây là Lý Minh Yên mời Mặc Ngôn, đây là hoạt động của các cô nương khuê các, mà đối phương lại là công chúa, nên Mặc Ngôn thường là không thể từ chối, nếu không chính là tát vào mặt công chúa.
“Lý Minh Yên sao?” Nghe lời Mặc Trạch, Mặc Ngôn cười cười mở tấm thiệp mạ vàng kia ra, đôi mắt lóe lên tia hứng thú, đó là sự hứng thú của thợ săn khi gặp con mồi.
“Mặc Ngôn, danh húy của công chúa không thể gọi bừa bãi, nhất là kiểu gọi cả tên lẫn họ như muội.” Mặc Trạch khẽ nhắc nhở, không hề có ý trách móc. Hắn phát hiện Mặc Ngôn rất thích gọi người khác bằng cả tên lẫn họ, tuy không lễ phép nhưng nghe từ miệng Mặc Ngôn lại có một hương vị rất riêng.
“Muội đã gọi rồi thì sao nào.” Mặc Ngôn không hề bận tâm, ở đây chỉ có nàng và Mặc Trạch, nếu nàng đến cả nhị ca này cũng phải đề phòng thì trên đời này chẳng còn ai đáng để nàng tin tưởng nữa.