Lý Mạc Bắc đột nhiên đứng dậy gây khó dễ, nói xong lời này liền xoay người rời đi. Mặc Trạch và Mặc Ngôn hiểu rằng lúc này họ cũng buộc phải đi theo, bởi vì họ là người Thiên Lịch, mà vì chuyện này, Thiên Lịch có thể mượn cớ gây khó dễ, bởi vì kẻ đuối lý chính là Thiên Diệu.
Nhìn Mặc Ngôn rời đi, Tuyết Thiên Ngạo cũng không giận, ít nhất bây giờ hắn hiểu được tính tình của Mặc Ngôn vẫn như trước, nhạt nhẽo đến chết, phàm là chuyện gì cũng không để tâm.
Hắn đứng dậy nhìn Vương thiếu kia, trong mắt chỉ có sự lạnh lẽo, tựa như đang nhìn một người chết. "Vương gia? Trung Châu Lâm gia phải không? Bản vương ghi nhớ rồi."
Nói xong, hắn cũng ngạo mạn rời đi như vậy. Nhã gian này ngày mai sẽ không còn tồn tại nữa, đồ của Tuyết Thiên Ngạo hắn, bất cứ kẻ nào cũng không được nhúng chàm...
"Hắn, hắn, hắn, là..." Nghe thấy câu nói đó của Lý Mạc Bắc, cả người Vương thiếu hoàn toàn chết lặng, đứng ngây ra như phỗng ở đó.
Tuyết Thiên Ngạo hắn chưa từng gặp mặt, nhưng cái tên Tuyết Thiên Ngạo hắn lại biết. Mười ba tuổi một trận thành danh, vị Tuyết Thân Vương tàn bạo vô tình, quyền khuynh triều chính.
"Vương thiếu, là Tuyết Thân Vương, Tuyết Thân Vương vừa mới hồi kinh." Những công tử vây quanh Vương thiếu bên cạnh từng người một đứng cách xa ra, chỉ có vài kẻ còn chút tình người mới nhắc nhở.
"Tuyết Thân Vương, ta đã đắc tội với Tuyết Thân Vương, xong rồi, xong rồi, lần này tiêu đời rồi..." Lúc này, mặt Vương thiếu nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, hắn muốn chết tâm cũng có, tại sao, tại sao lại tới đây tranh vị trí với Tuyết Thân Vương chứ, hắn trúng tà gì rồi.
"Vương thiếu, có Lâm gia ở đây thì dù là Tuyết Thân Vương cũng không dám làm gì ngài đâu." Trong đám người vây quanh Vương thiếu vẫn còn vài kẻ cho rằng Vương thiếu này vẫn còn cơ hội.
"Lâm gia, Lâm gia..." Vương thiếu vừa nghe càng hoảng sợ hơn. Chị gái hắn tuy gả vào Lâm gia, nhưng căn bản không có chút quyền thế nào, tuyệt đối sẽ không vì hắn mà làm gì cả.
Có vài người thạo tin lắc đầu. "Mỹ nhân mà ngươi vừa nói kia là tiểu thư phủ Uy Viễn Hầu của Thiên Lịch, nàng là bạn của Trương Thiên miện hạ. Nghe đồn Trương Thiên miện hạ rất thích Mặc Ngôn tiểu thư đó, Trương Thiên miện hạ là Tôn giả trung giai đấy."
Người kia vừa nói xong liền lắc đầu định rời đi, Vương thiếu ở kinh thành này coi như tiêu đời rồi, hắn cũng phải cân nhắc tìm một vòng tròn quan hệ mới thôi.
"Trương thiếu, chuyện kia, ngươi nói là thật sao? Vương thiếu vừa rồi đã đắc tội với Tuyết Thân Vương và Trương Thiên miện hạ ư." Có vài công tử bột nghe vậy liền lập tức đi theo nam tử vừa nói chuyện kia, chính là Trương thiếu. Cha của Trương thiếu là Lại bộ thị lang, vì tiền đồ của cha mình, Trương thiếu này vốn luôn coi Vương thiếu là thủ lĩnh, nhưng từ hôm nay trở đi thì không cần nữa...
"Đi thôi, chuyện này không giả được đâu." Trương thiếu không chút do dự bước ra khỏi Ninh Tâm Các, trong lòng nghĩ hôm nay phải để cha mình đến phủ Tuyết Thân Vương, báo cáo vài chuyện với Tuyết Thân Vương gia mới được.
Vương Thượng thư kia, thân là Lại bộ thượng thư, những năm nay không ít lần làm chuyện tham nhũng trái pháp luật. Tuy nói Tuyết Thân Vương muốn chỉnh đốn Vương thiếu và cha hắn rất dễ dàng, nhưng sau lưng Vương thiếu dù sao cũng có một Lâm gia. Nếu có thể quang minh chính đại xử lý Vương Thượng thư, Tuyết Thân Vương hẳn sẽ rất vui, mà chỉ cần vui như vậy, cha hắn có lẽ sẽ trở thành Thượng thư mới.
Nghĩ đến đây, nam tử tên Trương thiếu kia bước chân càng nhanh hơn. Kinh thành sắp sửa đổi thay, hắn phải thay cha mình mưu tính kỹ lưỡng, có lẽ vòng tròn công tử ăn chơi ở kinh thành này cần đổi người cầm đầu rồi.
Đừng coi thường những công tử kinh thành này, họ đúng là lũ ăn chơi trác táng, nhưng không phải kẻ không làm gì cả. Họ hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng chỗ dựa của mình chính là người cha, nếu cha đổ mà không có chỗ dựa mới thì họ cũng tiêu đời. Ngày thường chuyện thương thiên hại lý gì họ cũng dám làm, nhưng chỉ là không dám đắc tội với kẻ có quyền thế lớn hơn mình...
Rào... Vòng tròn quan hệ lấy Vương thiếu làm đầu lập tức tan rã, Vương thiếu đứng chơ vơ một mình ở đó, chỉ ngây ngốc nghĩ về chuyện vừa xảy ra, hắn bị hâm dở gì mà lại muốn tới nhã gian này, sớm biết vậy đã không tới.
"Lâm gia, làm sao đây, làm sao đây, ta phải làm sao?" Vương thiếu đột nhiên nghĩ tới nam tử mặc gấm vóc đứng sau lưng mình, hắn là người Trung Châu Lâm gia, tuy chỉ là hạ nhân, nhưng chắc cũng có thể đại diện cho Lâm gia chứ.
Nào ngờ người được gọi là Lâm gia này vừa nghe thấy lời Vương thiếu, chỉ bình thản đáp: "Vương Diên, Lâm gia sẽ không quản những chuyện thế tục này đâu, ngươi tự giải quyết cho tốt đi."
Nói xong, hắn cũng bước ra ngoài, bỏ mặc Vương Diên một mình ở đó. Lâm gia vừa đi vừa nghĩ đến khối mặc ngọc trên người Mặc Ngôn, khối ngọc đó hắn có thể khẳng định là đồ của Trung Châu Ngọc Thành, hơn nữa Ngọc Thành chỉ có đích hệ mới có thứ này, người phụ nữ tên Mặc Ngôn kia rốt cuộc là ai?
Trong lòng vừa nghĩ, vừa suy tính xem nếu mình gửi tin này về Lâm gia thì sẽ thế nào? Hoặc là Lâm gia vì tin này mà có thể nhận được bao nhiêu lợi ích từ Ngọc Thành? Còn hắn ở Lâm gia có thể nhận được bao nhiêu lợi ích? Chuyện này cần phải tính toán kỹ, có lẽ nhân cơ hội này bản thân mình cũng có thể trở thành một nhân vật có tiếng. Vừa đi vừa suy tính, đối với chuyện của Vương thiếu hắn chẳng buồn bận tâm...
Mà cùng lúc đó, Vương Thượng thư đang tâm trạng tốt ngồi ở nhà xem tấu chương mình vừa soạn, miền Nam đại lũ, đúng lúc đang cần tiền, ông ta phải tận dụng cơ hội này vơ vét một mẻ thật lớn mới được.
"Đại nhân, đại nhân không hay rồi, không hay rồi."
"Chuyện gì mà hét toáng lên thế." Vương Thượng thư mang đầy quan uy, vô cùng uy nghiêm, đứng đó tự có khí phách của bậc bề trên, nhìn hạ nhân hét lớn như vậy liền thấy khó chịu, hạ nhân của Thượng thư phủ sao lại không chịu nổi áp lực lớn thế chứ.
Hạ nhân lúc này chẳng bận tâm Vương Thượng thư nghĩ gì nữa, chuyện của thiếu gia nếu không xử lý tốt, thì Thượng thư phủ coi như tiêu đời.
"Đại nhân, thiếu gia đắc tội với Tuyết Thân Vương và Mặc Ngôn tiểu thư của Thiên Lịch rồi."
"Ngươi nói cái gì?" Vương Thượng thư vừa nghe, tức giận đến mức râu vểnh lên. Ông ta là người trong cuộc, ông ta rất hiểu tình hình của Thiên Diệu hiện nay...
Hạ nhân lập tức kể lại chuyện xảy ra ở Ninh Tâm Các một lượt, không dám thêm mắm dặm muối chút nào. Mà hạ nhân vừa dứt lời, Vương Thượng thư lập tức xụi lơ trên ghế, thân hình béo múp míp phập phồng lên xuống.
"Xong rồi, xong rồi, Vương gia xong đời rồi..."
"Mau, mau đi tìm cái thằng nghiệt tử đó về cho ta..."
Vừa bước ra khỏi trà lâu, Mặc Ngôn đã biết chuyện ở trà lâu sẽ vô cùng rắc rối, hay nói đúng hơn là những kẻ có tâm hoàn toàn có thể lợi dụng chuyện ở trà lâu để gây sự, nhưng lại không ngờ chuyện đó lại rắc rối đến mức này, Lý Mạc Bắc vậy mà muốn mượn cớ gây sự.
"Mặc Ngôn, đại chiến Thiên Diệu và Thiên Lịch sắp đến, Thiên Lịch không thể ở lại lâu thêm được nữa, chúng ta phải rời khỏi thành ngay, cấp tốc về Thiên Lịch." Vừa ra khỏi trà lâu, Lý Mạc Bắc kéo Mặc Ngôn và Mặc Trạch chạy thẳng về phía cổng thành, một khắc cũng không dừng lại.
Mà lúc này Tuyết Thiên Ngạo cũng bước ra, lặng lẽ nhìn Lý Mạc Bắc cùng ba người đang vội vã chạy đi dưới sự hộ tống của ám vệ.
"Vương gia?" Ám vệ của Tuyết Thiên Ngạo bước ra, hỏi Tuyết Thiên Ngạo, dường như muốn đi truy đuổi bọn họ.
"Để cho bọn họ đi." Tuyết Thiên Ngạo vẫn nhìn những người đang tiến về phía trước kia, hai mắt không chớp lấy một cái.
Ám vệ tuy không hiểu tại sao Tuyết Thiên Ngạo lại làm như vậy, nhưng nghe lệnh của Tuyết Thiên Ngạo vẫn rất ngoan ngoãn đứng bất động.
Chuyện hôm nay thuần túy là một ngoài ý muốn, nhưng lại không ảnh hưởng đến việc hai nước lợi dụng ngoài ý muốn này. Hoàng huynh tốt của hắn vì ngôi vị mà lại ủng hộ Thiên Lịch, nghĩ đến đó Tuyết Thiên Ngạo lại cảm thấy việc để hoàng huynh kế vị lúc trước là một sai lầm. Một vị hoàng đế chỉ coi trọng quyền thế mà đặt an nguy của bách tính ra ngoài tầm với thì có phải là một vị vua tốt không?
Lặng lẽ đứng trên phố lớn, Tuyết Thiên Ngạo hoàn toàn không để tâm mình trở thành tiêu điểm của đám đông, cứ như vậy mà nhìn, nhìn Mặc Ngôn cùng đoàn người Lý Mạc Bắc đi ra khỏi hoàng thành.
Trên đường đi không có chút ngăn trở nào, Lý Mạc Bắc tưởng rằng sự việc xảy ra quá đột ngột, Tuyết Thiên Ngạo không phản ứng kịp, lại không biết tất cả những điều này chẳng qua là kết quả của việc Tuyết Thiên Ngạo cố tình thả cho đi. Hoàng thành sớm đã nằm trong tầm kiểm soát của Tuyết Thiên Ngạo, nếu không có sự cho phép của Tuyết Thiên Ngạo, Lý Mạc Bắc muốn ra khỏi hoàng thành không dễ dàng đến vậy...
Đông Phương Ninh Tâm, lần sau gặp lại bản vương sẽ không khách khí như thế này nữa, bất kể ngươi là Đông Phương Ninh Tâm hay Mặc Ngôn, hãy nhớ kỹ... ngươi là người mà Tuyết Thiên Ngạo ta đã nhắm tới.
Dáng vẻ của Lý Mạc Bắc và Mặc Ngôn biến mất khỏi tầm mắt của Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết Thiên Ngạo gật đầu với tướng lĩnh giữ thành rồi xoay người trở về phủ Vương gia. Thiên Lịch đã làm chuẩn bị thì Thiên Diệu sao có thể không làm chuẩn bị chứ?
Mà bên này, khi ba người Lý Mạc Bắc vừa ra khỏi hoàng thành Thiên Diệu, bên ngoài thành đã có một đám người đang chờ đón. Tình hình như vậy khiến Mặc Ngôn hiểu rằng tất cả mọi chuyện hôm nay đều là sự tính toán của người khác. Trong lòng nàng thở dài, bất kể nàng là Đông Phương Ninh Tâm hay Mặc Ngôn, thì đây chính là số mệnh...
"Nhị ca, huynh có tham gia không?" Mặc Ngôn ghì ngựa đi đến bên cạnh Mặc Trạch, nhìn Lý Mạc Bắc đang tất bật sắp xếp mọi việc, giọng điệu vô cùng bình tĩnh hỏi, nhưng chỉ có Mặc Ngôn mới biết dưới sự bình tĩnh này là gì.
Nàng thực sự rất thất vọng, Nhị ca của nàng vậy mà cũng lợi dụng nàng, ha ha ha...
Mặc Trạch vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Mặc Ngôn liền hiểu Mặc Ngôn đã nghĩ ra, chuyện hôm nay quả thực quá trùng hợp. Nhìn khuôn mặt lạnh băng của Mặc Ngôn, Mặc Trạch có chút lo lắng, thay đổi vẻ điềm tĩnh thường ngày: "Mặc Ngôn, ta là vì tốt cho muội, tiếp tục ở lại Thiên Diệu đã không còn ý nghĩa nữa, Thiên Lịch mới là nhà của chúng ta không phải sao?"
Điều này là thật, Mặc Ngôn hiểu, nhưng lại không thể chấp nhận được. Nàng không muốn trở thành quân cờ của bất kỳ ai, nhưng lại một lần nữa bị coi là quân cờ để sử dụng. Nhìn Mặc Trạch, Mặc Ngôn không nói gì, chỉ dùng một đôi mắt lặng lẽ nhìn. Nàng biết Mặc Trạch sẽ không hại nàng, nhưng Mặc Trạch có bao giờ nghĩ đến điều nàng muốn là gì không? Tại sao không có một ai hỏi Mặc Ngôn muốn gì, chỉ biết nói một câu, đây là vì tốt cho ngươi...
"Nhị ca, ta biết rồi, chúng ta đi thôi." Mặc Ngôn ghì ngựa rời đi, mọi chuyện đều đã xảy ra rồi, nàng không muốn truy cứu điều gì, nàng chỉ muốn biết Nhị ca này có phải đang giấu giếm nàng điều gì không, mà sau khi hỏi ra rồi nàng lại hối hận. Không hỏi ra thì nàng có thể giả vờ như Nhị ca vẫn là Nhị ca ngày xưa, nhưng vừa hỏi ra, nàng biết có vài chuyện không bao giờ quay lại được nữa. Một chuyến đi Thiên Diệu lại thay đổi nhiều đến vậy, Tuyết Thiên Ngạo, ngươi lại một lần nữa thay đổi cuộc sống của ta...
Thời gian chính là tiên cơ, Tuyết Thiên Ngạo ở Thiên Diệu có thể nói là chiếm hết tiên cơ, cho nên đoàn người Lý Mạc Bắc gần như là ngựa không dừng vó, thế nhưng... Tuyết Thiên Ngạo thực sự sẽ để hắn thuận buồm xuôi gió tới được Thiên Lịch sao? Chặng đường này sẽ không có một chút trở lực nào sao?
"Bắc Viện Đại vương." Chỉ mới ra khỏi kinh thành không đầy trăm dặm, đoàn người Lý Mạc Bắc đã bị một nhóm hộ vệ mặc quân trang chặn lại. Người dẫn đầu rất ngạo mạn gọi tên Lý Mạc Bắc, dáng vẻ như chúng ta tới để gây phiền phức vậy.
Thế nhưng, ánh mắt vừa chuyển nhìn thấy Mặc Ngôn đang ngồi một bên lại vô cùng hòa khí hành lễ, mà còn là lễ quỳ một nửa.
"Gặp qua Mặc Ngôn tiểu thư."
Mà Mặc Ngôn đối mặt với cảnh tượng này lại chẳng chút để tâm mà nói một câu: "Đứng lên đi."
Sau đó nhắm mắt lại... Tuyết Thiên Ngạo đúng là một kẻ phiền phức, người của hắn đến chặn đường Lý Mạc Bắc nhưng lại đối xử với nàng vô cùng lịch thiệp, đây là cái gì? Tuyên bố chủ quyền hay là khiến nàng không thể đứng vững ở Thiên Lịch...
"Đa tạ Mặc Ngôn tiểu thư, Mặc Ngôn tiểu thư, lần này chúng tôi có công vụ trong người, nhưng xin Mặc Ngôn tiểu thư yên tâm, Vương gia có dặn dò, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương Mặc Ngôn tiểu thư nửa phần, xin Mặc Ngôn tiểu thư đứng chờ ở một bên." Người đến dáng vẻ vô cùng cung kính, chỉ vào một vị trí an toàn, ra hiệu Mặc Ngôn đứng ở bên đó, để tránh đao kiếm không có mắt.