Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 87
Cưỡng mượn

❊ ❊ ❊

Vội vàng nhanh chóng ôm người lên, Tuyết Thiên Ngạo không dám dừng lại thêm, ước chừng nhận định phương hướng, chọn lấy một hướng mà bản thân cho là đúng rồi bắt đầu xông lên phía trên.

Lần này hắn càng không dám dừng lại lấy một khắc, cũng không dám nghĩ dưới chân có nguy hiểm gì hay không, bao nhiêu nguy hiểm cũng không bằng việc thời gian không còn đủ dùng. Thời gian của Mặc Ngôn có hạn, không cho phép hắn tiếp tục lề mề lãng phí. Lần này nữ thần may mắn cuối cùng đã đứng về phía Tuyết Thiên Ngạo, dọc đường bò lên đỉnh Thiên Sơn, vậy mà không hề gặp phải nguy hiểm lớn nào nữa.

Đương nhiên, dọc đường Tuyết Thiên Ngạo bị cành cây hay thứ gì đó dưới lớp tuyết làm vấp ngã thì không tính, dù sao những thứ này so với sau khi trải qua cái hang động đáng sợ kia thì đều là chuyện nhỏ, ngã thì đứng dậy đi tiếp là được.

"Cuối cùng cũng đến nơi."

Trên đỉnh Thiên Sơn, một tấm bia đá đen khổng lồ đứng sừng sững tại đây. Tuyết Thiên Ngạo nhìn bốn chữ này, lần đầu tiên lộ ra nụ cười vui mừng, chưa bao giờ thấy bốn chữ này đáng yêu đến thế.

"Người nào to gan dám xông lên đỉnh Thiên Sơn?" Ngay khi Tuyết Thiên Ngạo chuẩn bị thở phào một hơi, một tiểu đồng áo trắng đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, mặt đầy vẻ cảnh giác hỏi. Xem chừng đối với việc Tuyết Thiên Ngạo đột nhiên xuất hiện, tiểu đồng cảm thấy vô cùng khó tin.

Cũng phải, gần đây đỉnh Thiên Sơn dường như không mấy thái bình. Kể từ lần trước có một nam tử áo xanh đến mời sư phụ đi đánh đàn, trên đỉnh Thiên Sơn này lại xuất hiện thêm mấy vị cường giả. Người trước mặt tuy nhìn không ra võ công cao thấp thế nào, nhưng khí thế rất mạnh, cẩn thận vẫn hơn...

Theo tính cách của Tuyết Thiên Ngạo, đương nhiên hắn sẽ không vô lễ với tiểu đồng này, nhưng cũng sẽ không cung kính. Dù sao người kiêu ngạo như hắn sao có thể tùy ý buông bỏ lòng kiêu hãnh, dù cho lúc này hắn đang vô cùng chật vật.

"Tại hạ là Tuyết Thiên Ngạo, xin được yết kiến Thiên Trì Lão Nhân."

"Tuyết Thiên Ngạo? Không biết, sư phụ không rảnh gặp khách." Tiểu đồng nghe cái tên này liền nhíu mày, chưa từng nghe qua. Lần trước tới là vị Trương Thiên Miện hạ nào đó thì hắn còn nghe qua tên, còn người này thì thật sự chưa từng nghe tới.

Tuyết Thiên Ngạo dù đang gấp nhưng không hề nổi giận, nơi ngoài triều đình vốn có quy tắc riêng của nó: "Phiền ngươi chuyển lời với Thiên Trì Lão Nhân, cố nhân mang theo "Tình Tâm" tới bái phỏng, ông ấy sẽ biết ta là ai." Tuyết Thiên Ngạo đem chuyện so đàn lúc trước nói ra, hắn tin rằng Thiên Trì Lão Nhân, kẻ si đàn này, chắc chắn sẽ gặp hắn.

"Tình Tâm"?" Câu nói của Tuyết Thiên Ngạo vừa thốt ra, sắc mặt tiểu đồng lập tức thay đổi. Là đồ đệ của Thiên Trì Lão Nhân, đương nhiên hắn hiểu khúc nhạc này đối với sư phụ Thiên Trì Lão Nhân quan trọng đến mức nào. Ngày đó khi sư phụ từ dưới núi trở về, từng có một thời gian rất dài tâm trạng u uất.

Sau đó nhờ hỏi dò mới biết sư phụ so đàn với người ta mà thua, hơn nữa lại thua ở khúc "Tình Tâm". Từ đó về sau, sư phụ không bao giờ nhắc tới khúc "Tình Tâm" nữa, nói rằng nếu không thể đàn trọn vẹn "Tình Tâm" thì chính là làm nhục khúc nhạc này.

Tuyết Thiên Ngạo gật đầu: "Đúng vậy."

"Nếu vậy, công tử mời theo ta." Tiểu đồng nhận được câu trả lời khẳng định của Tuyết Thiên Ngạo, nhìn người phía sau lưng hắn, lập tức tự ý dẫn Tuyết Thiên Ngạo đi vào trong.

Tuyết Thiên Ngạo cũng không nói nhiều, thuận theo sự dẫn dắt của tiểu đồng đi tới một tinh xá. Sau khi tiểu đồng dâng trà nóng liền lập tức lui ra, Tuyết Thiên Ngạo ôm Mặc Ngôn đặt trước mặt, chờ đợi Thiên Trì Lão Nhân...

"Tuyết Thân Vương?" Thiên Trì Lão Nhân mặc một chiếc đơn y phiêu nhiên mà tới, thời tiết trên đỉnh Thiên Sơn dường như không gây chút ảnh hưởng nào tới ông.

Thiên Trì Lão Nhân cả đời tuy say mê đàn cầm, nhưng võ công của ông cũng không hề yếu, ông là một Vương Giả sơ giai. Nếu không, ông cũng không thể lấy được giải dược mà Tuyết Thiên Ngạo muốn lúc trước. Người có võ công cao tự nhiên có thể nhận được rất nhiều món quà kỳ lạ, tất nhiên, tiếng đàn của ông còn nổi danh hơn cả võ công.

"Thiên Trì Lão Nhân." Tuyết Thiên Ngạo ôm Mặc Ngôn không đứng dậy, nhưng giọng điệu vô cùng tôn kính. Kiêu ngạo nhưng không cuồng vọng, đây vốn là phong cách của Tuyết Thiên Ngạo.

Thiên Trì Lão Nhân nhìn thoáng qua nữ tử trong lòng Tuyết Thiên Ngạo, chỉ một cái nhìn ông đã hiểu nữ tử này không phải là vị Vương phi từng so đàn với ông.

"Không biết Tuyết Thân Vương tới đây vì chuyện gì?" Câu này Thiên Trì Lão Nhân cố ý hỏi. Ông đương nhiên biết Tuyết Thiên Ngạo nhất định tới vì nữ tử trong lòng kia, chỉ là không biết nơi này của ông có thứ gì đáng giá để Tuyết Thiên Ngạo đích thân tới.

Tuyết Thiên Ngạo cũng không vòng vo, trực tiếp nói ra yêu cầu của mình: "Thiên Trì Lão Nhân, bằng hữu của ta trúng dịch khí, cần mượn dược tuyền của ông một chút."

Thiên Trì Lão Nhân vừa nghe, lại nhìn sự khẩn trương của Tuyết Thiên Ngạo đối với nữ tử này, sắc mặt hơi trầm xuống: "Không cho mượn."

Không phải ông cố ý làm khó Tuyết Thiên Ngạo, đối với Tuyết Thiên Ngạo ông vẫn khá tán thưởng, Tuyết Thiên Ngạo cũng coi như là nhân tài kiệt xuất trong lớp trẻ, nhưng mà...

Người thích đàn thường cũng rất chuyên nhất trong tình cảm. Trong mắt Thiên Trì Lão Nhân, Đông Phương Ninh Tâm, người từng so đàn với ông, là Vương phi của Tuyết Thiên Ngạo, mà Đông Phương Ninh Tâm nói thật là thực sự rất được Thiên Trì Lão Nhân tán thưởng.

Hôm nay nếu như Tuyết Thiên Ngạo vì Đông Phương Ninh Tâm mà tới mượn dược tuyền, Thiên Trì Lão Nhân chắc chắn không nói hai lời dâng lên bằng cả hai tay. Nhưng hôm nay Tuyết Thiên Ngạo lại vì một người phụ nữ khác mà tới mượn, điểm này khiến Thiên Trì Lão Nhân thấy khó chịu, mà cái giá của việc khó chịu chính là không cho mượn...

"Ta dùng Long Ngâm làm đại giá." Tuyết Thiên Ngạo không hề bận tâm về việc Thiên Trì Lão Nhân từ chối, chuyện này vốn nằm trong dự liệu của hắn, nhưng hắn lại không biết Thiên Trì Lão Nhân không cho mượn là vì người trong lòng hắn không phải là Đông Phương Ninh Tâm.

"Không cho mượn." Sự hấp dẫn của Long Ngâm rất lớn, nhưng chưa lớn đến mức vượt qua sự tán thưởng của ông dành cho Đông Phương Ninh Tâm, chưa lớn bằng sự bảo vệ ông dành cho Đông Phương Ninh Tâm. Người yêu đàn ghét nhất là kẻ không chuyên nhất trong tình cảm, Tuyết Thiên Ngạo đã phạm phải điều cấm kỵ của ông, Thiên Trì Lão Nhân đã không muốn cho mượn thì chính là không cho.

Thân vương quyền khuynh triều chính của Thiên Diệu thì đã sao, Thiên Trì Lão Nhân hoàn toàn không bận tâm đến thân phận này. Thế giới này rất lớn, hoàng quyền không phải là duy nhất, mà Thiên Trì Lão Nhân ông vừa khéo chính là một trong những người không sợ hoàng quyền.

Thấy tung ra Long Ngâm làm mồi nhử mà vẫn không thể thuyết phục được Thiên Trì Lão Nhân, Tuyết Thiên Ngạo cũng thấy buồn bực. Sức hấp dẫn của cây đàn Long Ngâm đối với Thiên Trì Lão Nhân lớn đến thế nào có thể tưởng tượng được, lúc trước chính hắn đã dùng cây đàn này làm mồi dụ Thiên Trì Lão Nhân xuống Thiên Sơn, thiết lập canh bạc đó.

Sau khi Ninh Tâm thắng, hắn từng nghĩ tới việc tặng Long Ngâm cho Thiên Trì Lão Nhân, nhưng nguyên tắc của Thiên Trì Lão Nhân quá mạnh, nói rằng đã thua cuộc thì dù vạn phần luyến tiếc cũng không chịu nhận. Giờ đây hắn lại tung Long Ngâm ra làm mồi nhử nhưng lại thất hiệu...

Ôm Mặc Ngôn, trong mắt Tuyết Thiên Ngạo nỗi lo âu ngày càng nặng. Đây là địa bàn của Thiên Trì Lão Nhân, hắn không thể cưỡng đoạt cưỡng mượn, thật sự đánh nhau hắn cũng không phải là đối thủ của Thiên Trì Lão Nhân, huống hồ hắn còn mang theo Mặc Ngôn. Thế là Tuyết Thiên Ngạo không chút do dự mà tăng thêm tiền đặt cược.

"Long Ngâm cộng thêm Phượng Minh, ta lấy hai cây danh cầm này làm điều kiện, mượn dược tuyền của lão tiền bối dùng một chút."

"Không cho mượn." Lần này sắc mặt Thiên Trì Lão Nhân càng khó coi hơn. Tuyết Thiên Ngạo không biết rằng hắn càng tăng tiền đặt cược, Thiên Trì Lão Nhân chỉ càng thêm tức giận, càng cảm thấy không đáng thay cho Đông Phương Ninh Tâm.

Ở trên Thiên Sơn, ông không mấy nhạy bén với những tin tức dưới thế tục, huống hồ tin tức về Đông Phương Ninh Tâm ông cũng chẳng buồn nghe ngóng. Ông chỉ biết Đông Phương Ninh Tâm là Vương phi của Tuyết Thiên Ngạo, mà phong thái cùng cầm nghệ của Đông Phương Ninh Tâm rất được ông tán thưởng, ngày đó ông cũng nhìn ra Đông Phương Ninh Tâm đã phải trả cái giá rất lớn để thắng cuộc so đàn đó...

Mà càng như vậy, việc Tuyết Thiên Ngạo vì người phụ nữ khác mà tới cầu xin mình khiến ông càng thêm tức giận. Nếu đem ra so sánh, ông cảm thấy Đông Phương Ninh Tâm thật không đáng...

Tuyết Thiên Ngạo lòng nóng như lửa đốt vì muốn cứu người, thấy Thiên Trì Lão Nhân cố chấp như vậy, suy nghĩ một chút rồi sắc mặt ngưng trọng nói tiếp.

"Long Ngâm, Phượng Minh cộng thêm Băng Thanh, ta dùng ba cây danh cầm làm đại giá..." Đây là giới hạn cuối cùng mà Tuyết Thiên Ngạo có thể chịu đựng, nếu không phải vì cứu Mặc Ngôn, hắn tuyệt đối sẽ không lấy Băng Thanh ra.

Băng Thanh, cây đàn nhuốm máu của Ninh Tâm, cây danh cầm đã chấm dứt sự nghiệp đàn ca của Ninh Tâm, cây danh cầm được Tuyết Thiên Ngạo trân quý cất giữ...

Thế nhưng Tuyết Thiên Ngạo không biết, khi hắn nhắc tới Băng Thanh, Thiên Trì Lão Nhân lại càng thêm phẫn nộ. Người đàn ông này thật đúng là lòng lang dạ thú, hắn không xứng bàn luận về đàn...

"Đồ nhi, tiễn khách..." Thiên Trì Lão Nhân tức giận phất tay áo. Không đáng, thật không đáng. Thiên Trì Lão Nhân trong lòng không ngừng thấy không đáng cho Đông Phương Ninh Tâm, người chồng như thế này thà bỏ sớm cho rảnh nợ...

Thiên Trì Lão Nhân vung tay áo, không chút lưu tình quay người bỏ đi, không nể mặt mũi chút nào. Tuyết Thiên Ngạo thấy tình hình này không thể lý giải, vội vàng đặt Mặc Ngôn lên ghế, một cái lách mình đã tới trước mặt Thiên Trì Lão Nhân, chặn đường đi của ông.

"Thiên Trì Lão Nhân, có thể cho ta biết tại sao không?" Tuyết Thiên Ngạo không chút do dự chắn trước mặt Thiên Trì Lão Nhân, thái độ như thể ông không nói ra lý do thì đừng hòng rời đi.

Tuyết Thiên Ngạo thật sự không hiểu, Thiên Trì Lão Nhân này rốt cuộc là vì sao không chịu cho mượn dược tuyền đó, điều kiện hắn trao đổi căn bản sẽ không khiến Thiên Trì Lão Nhân chịu thiệt.

Thiên Trì Lão Nhân nhìn Tuyết Thiên Ngạo đang đầy vẻ phẫn nộ và nóng lòng trước mặt, càng thêm tức giận. Tính khí người già là vậy, ngươi thuận theo ông thì tốt, nếu ngươi trái ý ông, ông càng bướng bỉnh hơn. Thiên Trì Lão Nhân không khách khí vung tay áo, một kích đánh Tuyết Thiên Ngạo văng ra xa ba bước.

"Ta nói không cho là không cho, làm gì có nhiều lý do đến thế. Dược tuyền là của ta, ta không muốn cho mượn thì không cho, Thân vương thì ghê gớm lắm sao? Có lẽ người khác sợ ngươi, nhưng Thiên Trì ta không sợ." Thiên Trì Lão Nhân thời trẻ cũng là người tính khí bướng bỉnh, hành động kịch liệt như vậy của Tuyết Thiên Ngạo chỉ càng làm ông nổi giận...

Tuyết Thiên Ngạo cũng biết mình không phải là đối thủ của Thiên Trì Lão Nhân, cho dù bị một đòn của Thiên Trì Lão Nhân đánh cho chật vật không chịu nổi cũng không hề nổi giận, chỉ là lần nữa khẩn cầu.

"Thiên Trì Lão Nhân, ta cần mượn dược tuyền để cứu mạng, khẩn cầu ông giúp đỡ." Những lời nhu nhược như thế này nếu là ngày thường, Tuyết Thiên Ngạo chắc chắn sẽ không nói, nhưng hôm nay không giống, hôm nay hắn nhất định phải mượn được dược tuyền đó, dù bằng bất cứ giá nào...

"Ta nói không cho mượn là không cho mượn, đừng nói là ngươi, Tuyết Thân Vương, cho dù là Thiên Vương Lão Tử tới, Thiên Trì ta nói không cho mượn là không cho mượn..." Giọng nói của Thiên Trì Lão Nhân lộ rõ vẻ lạnh lẽo, hành động của Tuyết Thiên Ngạo chỉ càng làm ông thêm tức giận. Nếu không phải nghĩ tới việc đắc tội Tuyết Thiên Ngạo sẽ rước lấy rắc rối từ Tần Gia Bảo và Tuyết Thân Vương phủ, ông đã trực tiếp ra tay đánh bay Tuyết Thiên Ngạo rồi...

Lời của Thiên Trì Lão Nhân khiến Tuyết Thiên Ngạo nổi giận, lão già này sao nói thế nào cũng không thông suốt. Đã vậy thì hắn cũng không khách khí nữa: "Thiên Trì Lão Nhân, hôm nay dược tuyền đó, ông cho mượn cũng phải mượn, không cho mượn cũng phải mượn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:85
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.