“Á! Ngải Á đừng khóc nữa, hôm nay là yến tiệc ăn mừng mà!” Nhìn thấy Ngải Á đột nhiên khóc không rõ lý do, Vưu Lý Tây Tư vô cùng bối rối.
“Ừm, quả thật vậy. Nào, chủ nhân, để hai chúng ta cùng mở tiệc nào.” Ngải Á ra sức lau sạch nước mắt trên mặt, bay tới trước mặt Vưu Lý Tây Tư rồi ngồi xuống.
“Vậy thì, yến tiệc ăn mừng Ma vương Vưu Lý Tây Tư và Thư Chi Ma Sứ của ngài rời khỏi đảo hoang, cũng là chuyến xuất hành đầu tiên của thuyền Vưu Lý Tây Tư, bắt đầu! Cạn ly nào!” Vưu Lý Tây Tư giơ cao chiếc ly trong tay.
“Cạn ly!” Ngải Á cũng giơ cao chiếc ly trước mặt mình.
---❊ ❖ ❊---
Rạng sáng ngày thứ hai, mặt trời đỏ rực đúng giờ nhô lên từ mặt biển phía đông. Những tia sáng màu đỏ dịu nhẹ chiếu rọi lên thân thuyền màu xanh nhạt của Vưu Lý Tây Tư, phủ thêm cho con thuyền một sắc đỏ tuyệt đẹp.
Lúc này trong phòng thao túng của thuyền Vưu Lý Tây Tư, Vưu Lý Tây Tư đang đau đầu nhìn đống cần thao túng và nút bấm mà cậu chưa từng thấy qua. Từ trước đến nay chưa có kinh nghiệm điều khiển tàu thuyền, cậu căn bản không biết đám đồ chơi này rốt cuộc phải dùng thế nào!
“A a a a a! Con thuyền này rốt cuộc phải khởi động như thế nào đây!! Khốn kiếp!” Sau khi thử cả nửa ngày trời, Vưu Lý Tây Tư vẫn không tìm ra cách để khởi động con thuyền. Cậu giận dữ đấm một cú thật mạnh vào đài thao túng.
“Tiêu rồi!” Sau khi vung nắm đấm, Vưu Lý Tây Tư lập tức hối hận. Nhưng lúc này nắm đấm của cậu đã giáng mạnh xuống đài thao túng trước mặt, phát ra một tiếng “Phanh!” vang dội.
A! A! Xin đừng có chuyện gì xảy ra nhé!! Vưu Lý Tây Tư vội vàng thu nắm đấm về. Nếu thứ này bị cậu bất cẩn đánh hỏng, cậu không còn mặt mũi nào để gặp Ngải Á, người đã vất vả khó nhọc mới chế tạo ra con thuyền Vưu Lý Tây Tư này nữa.
Điều khiến cậu thấy may mắn là, cú đấm kia dường như không gây ra ảnh hưởng gì, đài thao túng vẫn bình thường không chút tổn hại.
Thế nhưng đúng lúc Vưu Lý Tây Tư vừa trút được hơi thở nhẹ nhõm, đài thao túng đột nhiên sáng lên một vầng hào quang màu vàng kim. Một lát sau, hào quang màu vàng lại chuyển thành màu bạc, hơn nữa càng lúc càng sáng, cuối cùng thậm chí đạt đến trình độ khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Xong đời rồi, lần này Ngải Á chắc chắn sẽ tức điên lên mất! Làm hỏng thứ này không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới sửa lại được, hy vọng đừng mất quá lâu là được. Nhóm người Lạp Ti Phổ Đinh đều muốn sớm ngày trở về đại lục mà. Ai! Hôm nay mình bị làm sao thế này, sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy, chẳng giống mình chút nào! Vưu Lý Tây Tư nheo mắt nhìn vầng ngân quang trước mặt, trong lòng vô cùng ảo não.
Mà lúc này, Ngải Á đang ở trong phòng mình trò chuyện với A Nhĩ Tắc Lợi Á bỗng nhiên thần tình cổ quái, nàng ngẩng đầu lên, nhìn lên phía trên căn phòng, có chút kinh ngạc nói:
“Không ngờ chủ nhân lại tự mình chế tạo ra một Sử đồ, xem ra sức mạnh của Lĩnh vực Vô Hạn Dục Vọng kết hợp với Thâm Uyên Đoạn Tội quả nhiên không thể xem thường a! Nhưng mà thực sự hơi ghen tị với cô bé đó nha! Cô bé ấy là Sử đồ đầu tiên có thể quang minh chính đại xuất hiện bên cạnh chủ nhân đấy…… Di, có gì đó không đúng! Khí tức này, cô bé dường như vẫn chưa thể sở hữu năng lực thực thể hóa, thế này chỉ là một bán thành phẩm mà thôi. Ta phải đi xem rốt cuộc là chuyện gì. A Nhĩ Tắc Lợi Á, cô cứ về phòng mình đi!” Nói xong, nàng phi nhanh đẩy cửa phòng, bay về phía phòng thao túng của thuyền Vưu Lý Tây Tư.
“Sử đồ mới?? Xem ra Ma vương tên Vưu Lý Tây Tư này lại có thêm thủ hạ mới rồi! Nhưng tại sao tất cả Sử đồ của hắn đều là con gái? Còn cả những người đi theo bên cạnh hắn sao cũng toàn là con gái, chẳng lẽ hắn là……” Ôm chú thỏ màu hồng, A Nhĩ Tắc Lợi Á chìm vào trầm tư.
Mà lúc này, vầng ngân quang đang lóe sáng trước mặt Vưu Lý Tây Tư đã nảy sinh biến hóa. Ánh sáng từ từ hội tụ thành hình dáng một cô bé. Đó là một cô bé chỉ khoảng mười đến mười một tuổi, cô bé sở hữu mái tóc dài màu bạc giống hệt Hải Luân, cùng với khuôn mặt tinh xảo chẳng kém cạnh gì Hải Luân. Đôi môi nhỏ nhắn kiều diễm, chiếc mũi xinh xắn hơi vểnh lên, khiến người ta nảy sinh ham muốn được nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn ấy.
Thế nhưng, đôi mắt của cô bé lại là màu vàng kim hoàn toàn khác biệt với Hải Luân, độ trắng của làn da cũng có sự khác biệt tinh tế với Hải Luân. Nếu nói làn da của Hải Luân như tuyết mới rơi vào mùa đông, thì làn da của cô bé này lại tựa như băng xuyên vạn năm không tan ở nơi cực bắc, trắng trẻo tinh khiết, đó căn bản không phải là màu sắc mà bất kỳ sinh vật nào nên có. Hơn nữa nhìn kỹ lại, cơ thể cô bé cư nhiên hơi trong suốt, đang lơ lửng trên đài thao túng.
“Cái…… Cái này…… Rốt cuộc là chuyện gì vậy! Ngươi, ngươi là ai!” Vưu Lý Tây Tư chấn kinh nhìn thiếu nữ trước mắt, nói chuyện cũng có chút lắp bắp không rõ ràng.
“Phát hiện người sáng tạo! Đang trả lời vấn đề, tên của ta là Lạp Bỉ Ti, là ma đạo tinh linh của hệ thống ma đạo trên thuyền Vưu Lý Tây Tư này, chịu trách nhiệm thao túng toàn bộ hệ thống ma đạo của thuyền Vưu Lý Tây Tư. Hồi đáp hoàn tất. Xin hỏi còn có câu hỏi nào khác không? Người sáng tạo?” Trong giọng nói của thiếu nữ không hề có bất kỳ cảm tình nào, cũng không gợn chút sóng gió.
“Ma đạo tinh linh!! Vậy ngươi có phải là sinh vật tương tự như loại Ma sứ kia của Ngải Á không?” Vưu Lý Tây Tư không cách nào hình dung được cảm giác kỳ quái khi nghe giọng nói của thiếu nữ, chỉ cảm thấy có một sự khập khiễng kỳ diệu, tựa hồ như người đang nói chuyện với cậu không phải là một thiếu nữ đáng yêu, mà là thứ gì đó không nói rõ được.
“Trả lời người sáng tạo, có chút giống, chỉ là Lạp Bỉ Ti chỉ là ma đạo tinh linh được sinh ra vì con thuyền Vưu Lý Tây Tư này. Lạp Bỉ Ti chính là đôi mắt của thuyền Vưu Lý Tây Tư, là đôi tai của thuyền Vưu Lý Tây Tư, là linh hồn của thuyền Vưu Lý Tây Tư, khi thuyền Vưu Lý Tây Tư bị hủy diệt, Lạp Bỉ Ti cũng sẽ tiêu tán theo.” Vẫn là cái giọng không chút cảm xúc gợn sóng ấy, thiếu nữ tên Lạp Bỉ Ti trả lời câu hỏi của Vưu Lý Tây Tư.
“A! Chủ nhân ở đây a! Ta đang tìm ngài đây!” Đúng lúc Vưu Lý Tây Tư muốn đặt câu hỏi tiếp, ngoài cửa phòng thao túng truyền đến giọng nói của Ngải Á. Ngoái đầu nhìn lại, bóng dáng màu tím của Ngải Á đã xuất hiện ở cửa.
“A! Ngải Á, cô đến đúng lúc lắm, cô có thể giải thích về sự xuất hiện đột ngột của cô bé tên Lạp Bỉ Ti này không? Cô bé nói mình là ma đạo tinh linh của con thuyền này, nhưng sao tôi lại không tài nào hiểu nổi chuyện này là thế nào cả!” Vưu Lý Tây Tư dồn ánh mắt cầu cứu lên người Ngải Á đang lơ lửng giữa không trung.
“Ừm, không vấn đề gì, nhưng chủ nhân có thể tạm thời rời đi một chút được không, ta cũng phải giao lưu với cô bé mới có thể đưa ra đáp án chính xác, dù sao chúng ta cũng là cùng một loại sinh vật mà?” Ngải Á nhìn chằm chằm vào Lạp Bỉ Ti đang lơ lửng trên không trung giống hệt mình, hào hứng nói.
“Cái này, tại sao tôi nhất định phải rời đi a?” Vưu Lý Tây Tư không hiểu hỏi.
“Chủ nhân ngài đúng là trì độn thật đấy! Con gái với con gái giao tiếp dễ dàng hơn mà, có con trai ở đây, những chuyện riêng tư nào đó thường không tiện nói ra, cho nên ngài vui lòng ra ngoài một chút đi. Lát nữa ta sẽ gọi ngài vào.” Ngải Á đẩy Vưu Lý Tây Tư ra ngoài cửa, sau đó “Phanh!” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Chỉ là hỏi về lai lịch của cô bé tên Lạp Bỉ Ti kia, có liên quan gì đến chuyện riêng tư của con gái chứ? Vưu Lý Tây Tư bực bội đi ra boong tàu, trên đầu xuất hiện vô số dấu hỏi thật lớn.
“Lạp Bỉ Ti sẽ trả lời mọi câu hỏi của người sáng tạo, tại sao lại để người sáng tạo rời đi?” Dù là đang đặt câu hỏi, giọng nói của thiếu nữ lơ lửng giữa không trung vẫn không hề có chút gợn sóng.
“A! Không ngờ Sử đồ mới sinh ra lại là cô bé không hoàn chỉnh thế này, không chỉ không có thực thể vật lý, ngay cả tinh thần cũng không hoàn chỉnh, đây căn bản chính là một thực thể không hoàn thiện mà!” Nhìn Lạp Bỉ Ti hoàn toàn không có bất kỳ biểu cảm nào, chân mày Ngải Á nhíu lại.
“Thực thể không hoàn thiện? Lạp Bỉ Ti chỉ là tinh thần thể tập hợp từ linh hồn hắc ám trong thân thể của thuyền Vưu Lý Tây Tư mà người sáng tạo tạo ra để cường hóa tối đa con thuyền Vưu Lý Tây Tư này. Cường hóa sức mạnh của thuyền Vưu Lý Tây Tư và việc Lạp Bỉ Ti thực thể hóa không có bất kỳ quan hệ nào. Cho nên nói Lạp Bỉ Ti là thực thể không hoàn thiện là sai lầm.” Giọng của Lạp Bỉ Ti vẫn vô cảm như cũ.
“Quả thật, nếu chỉ coi ngươi là ma đạo tinh linh thao túng hệ thống ma đạo của thuyền Vưu Lý Tây Tư thì thực thể hóa là không cần thiết, nhưng bản thân ngươi chẳng lẽ không có ý muốn sở hữu thân thể sao?” Ngải Á tò mò nói.
“Không có, Lạp Bỉ Ti chỉ tồn tại vì việc thao túng thuyền Vưu Lý Tây Tư, thuyền Vưu Lý Tây Tư chính là thân thể của Lạp Bỉ Ti. Không cần thiết phải đổi sang thân thể khác.” Lạp Bỉ Ti lạnh lùng nói.
“Ra là vậy! Vậy ta cũng không cần phải nói gì nữa, nhưng hiện tại ngươi bắt buộc phải giữ bí mật về sự tồn tại của Sử đồ, bây giờ vẫn chưa phải thời cơ để chủ nhân biết về sự tồn tại của Sử đồ.”
“Không làm được, người sáng tạo Vưu Lý Tây Tư sở hữu quyền hạn mệnh lệnh cao nhất đối với Lạp Bỉ Ti, chỉ cần người sáng tạo muốn biết về chuyện liên quan đến Sử đồ, Lạp Bỉ Ti không thể không nói.”
“Chủ nhân là người sở hữu quyền hạn cao nhất sao…… Vậy quyền hạn của ta là cấp mấy?” Ngải Á nhíu mày.
“Thư Chi Ma Sứ Ngải Á với tư cách là một trong những người chế tạo ra thuyền Vưu Lý Tây Tư, sở hữu quyền mệnh lệnh đứng thứ hai chỉ sau người sáng tạo ra Lạp Bỉ Ti là Ma vương Vưu Lý Tây Tư.” Giọng điệu của Lạp Bỉ Ti vẫn trước sau như một.
“Vậy ta ra lệnh cho ngươi, chỉ cần chủ nhân không trực tiếp hỏi đến hai chữ Sử đồ, ngươi không được nói ra chuyện liên quan đến Sử đồ, còn nữa, nếu chủ nhân hỏi về thân phận của ngươi, ngươi chỉ cần nói ngươi là Ma sứ của thuyền Vưu Lý Tây Tư này là được. Thế này được chứ!” Ngải Á bình tĩnh nói.
“Mệnh lệnh của ngươi không hề vi phạm nguyên tắc cơ bản của Lạp Bỉ Ti, có thể chấp hành.”
“Hô!” Ngải Á trút được hơi thở nhẹ nhõm, tiếp đó nàng bắt đầu tò mò bay vòng quanh Lạp Bỉ Ti vài vòng, thử đưa ra một mệnh lệnh:
“Lạp Bỉ Ti, khởi động thuyền Vưu Lý Tây Tư đi!”