Sát Thủ Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương

❊ ❊ ❊

Deborah không nói gì trong gần mười phút, chỉ lái xe và nhìn chằm chằm về phía trước với quai hàm bất động. Tôi có thể nhìn thấy những đường gân chạy dọc từ khuôn mặt cô ấy xuống vai. Biết rõ cô ấy nên tôi khá chắc chắn rằng có một vụ nổ chuẩn bị xảy ra, nhưng vì chẳng biết tí gì về Deb Đang Yêu sẽ cư xử như thế nào, tôi không thể nói liệu khi nào mới là thời điểm. Mục tiêu của vụ nổ - Chutsky - ngồi bên cạnh cô ấy ở ghế trước, cũng im lặng, nhưng dường như khá hài lòng với việc ngồi yên và ngắm cảnh.

Khi chúng tôi đã gần như tới địa chỉ thứ hai và vào đến địa phận của núi Đỉnh Rác, Deb cuối cùng cũng bùng nổ.

"Chết tiệt, điều đó là phạm pháp !", cô ấy nói, đập cả lòng bàn tay vào vô lăng để nhấn mạnh.

Chutsky nhìn cô ấy rất tình cảm. "Ừ, anh biết", ông ta nói.

"Tôi là một sĩ quan chết tiệt tuyên thệ nhậm chức của pháp luật !", Deborah nói với ông ta. "Tôi đã thề ngăn chặn loại khốn kiếp này - và anh... !", cô ấy lắp bắp rồi dừng lại.

"Anh phải chắc chắn", ông ta nói một cách bình tĩnh. "Đây có vẻ là cách tốt nhất."

"Tôi phải cho anh vào còng !", cô ấy nói.

"Điều đó có thể vui đấy", ông ta đáp.

"Đồ khốn kiếp !"

"Ít nhất cũng là như vậy."

"Tôi sẽ không biến thành mặt tối khốn kiếp giống như anh đâu !"

"Không, em sẽ không như thế", ông ta nói. "Anh sẽ không để em làm thế, Deborah."

Cô ấy thở một hơi dài và quay lại nhìn ông ta. Ông ta nhìn lại. Tôi chưa bao giờ thấy một cuộc trò chuyện im lặng như thế, và điều này thật kỳ lạ. Đôi mắt cô ấy nhìn một cách lo lắng từ phía bên trái khuôn mặt ông ta tới phía bên phải và sau đó lại về bên trái. Ông ta chỉ đơn giản là nhìn lại, bình tĩnh và không chớp. Điều đó thật thanh lịch, hấp dẫn và gần như là thú vị khi thực tế là Deb đã dường như quên mất cô ấy đang lái xe.

"Tôi ghét phải ngắt lời", tôi nói. "Nhưng tôi tin rằng ngay phía trước chính là một chiếc xe tải chở bia ?"

Đầu Deb đột ngột quay trở lại và cô ấy phanh gấp vừa kịp để tránh biến chúng tôi thành một miếng giấy dán dưới một đống Miller Lite. "Em sẽ đưa địa chỉ đó vào danh sách tội phạm. Ngày mai", cô ấy nói.

"Được thôi", Chutsky nói.

"Và anh sẽ ném túi ma tuý đó đi."

Ông ta có vẻ hơi ngạc nhiên. "Nó tốn của anh cả mớ tiền", ông ta nói.

"Anh sẽ ném nó đi", cô ấy lặp lại.

"Được rồi", ông ta nói. Họ nhìn nhau một lần nữa, để mặc tôi nhìn chiếc xe tải bia gây chết người. Tuy nhiên, thật tốt khi thấy mọi thứ đã ổn định và hài hòa để khôi phục lại vũ trụ, và chúng tôi có thể tiếp tục với việc tìm kiếm con quái vật gớm ghiếc vô nhân đạo của tuần, yên vị trong mớ kiến thức rằng tình yêu sẽ luôn luôn thắng thế. Do đó, nó tôi cảm thấy cực kỳ hài lòng khi hành trình xuống đại lộ Dixie phía nam băng qua những giọt mưa cuối cùng của cơn bão; khi mặt trời ló rạng khỏi những đám mây, chúng tôi đã rẽ vào một con đường dẫn tới một loạt các đường phố uốn lượn, tất cả đều có một tầm nhìn tuyệt vời tới đống rác thải khổng lồ được gọi là Đỉnh Rác.

Căn nhà chúng tôi đang tìm kiếm nằm ở giữa những gì trông giống như hàng cuối cùng của các ngôi nhà trước khi nền văn minh đã kết thúc và rác trị vì tối cao. Nó ở khúc uốn cong của một đường tròn và chúng tôi đã đi qua nó hai lần trước khi chắc chắn rằng mình đã tìm thấy nó. Đó là một ngôi nhà ba phòng ngủ khiêm tốn, sơn một màu vàng nhạt với viền màu trắng, và những bãi cỏ được tỉa rất gọn gàng. Không thể nhìn thấy xe trong đường lái hoặc bãi đậu xe, một tấm biển ĐỂ BÁN đặt trên bãi cỏ phía trước đã được xoá đi và viết đè lên dòng chữ ĐÃ BÁN màu đỏ tươi.

"Có khi gã đó chưa chuyển đến", Deborah nói.

"Hắn phải ở đâu đó", Chutsky nói, và thật khó để tranh luận với logic của ông ta. "Đỗ xe đi. Có ai mang tập giữ giấy không ? "

Deborah vừa đỗ xe vừa cau mày. "Dưới ghế ngồi. Em cần nó cho công việc giấy tờ của mình."

"Anh sẽ không làm bẩn nó", ông ta nói, và mò mẫm dưới ghế một vài giây trước khi lôi ra một tấm giữ giấy bằng kim loại với một tập giấy tờ đã được kẹp sẵn trong đó. "Hoàn hảo", ông ta nói. "Đưa anh một cây bút."

"Anh đang làm gì vậy ?", cô ấy vừa hỏi vừa đưa cho ông ta một chiếc bút bi màu trắng đầu xanh.

"Không ai có thể ngăn một chàng trai với tập giữ giấy", Chutsky tươi cười nói. Và trước khi một trong hai người chúng tôi có thể nói bất cứ điều gì, ông ta đã ra khỏi xe rồi bước vào đường lái xe với những bước chuẩn mực đều đặn. Ông ta dừng lại nửa chừng để nhìn vào tập giấy, lật một vài trang rồi đọc thứ gì đó trước khi quan sát ngôi nhà và lắc đầu.

"Anh ta có vẻ rất giỏi việc này", tôi nói với Deborah

"Anh ấy lẽ ra nên làm luôn việc đó thì hơn", cô ấy nói. Cô ấy lại cắn một bên móng tay khác và tôi e rằng cô ấy sẽ sớm hết thứ để cắn.

Chutsky tiếp tục bước lên con đường dẫn vào nhà không ngừng ngó xuống tập giấy của mình, dường như chẳng hề biết rằng ông ta đã gây ra tình trạng thiếu móng tay trong xe phía sau. Nhìn ông ta rất tự nhiên và không có vẻ gì vội vàng, rõ ràng là đã có rất nhiều kinh nghiệm lừa gạt hoặc dối trá, tùy thuộc xem từ nào thì thích hợp hơn để mô tả những trò nghịch ngợm bị xử phạt chính thức. Ông ta còn khiến Deb phải cắn móng tay và gần như đâm vào xe tải bia. Có lẽ suy cho cùng, ông ta không có ảnh hưởng tốt với cô ấy, mặc dù cũng khá tốt khi cô ấy có một mục tiêu khác ngoài việc cau có và đấm tay độc ác. Tôi luôn sẵn sàng để người khác mang những vết bầm trong một thời gian.

Chutsky dừng lại bên ngoài cánh cửa phía trước căn nhà và viết gì đó. Sau đó, mặc dù tôi không nhìn thấy ông ta đã làm thế nào, ông ta đã mở được khóa cửa trước và bước vào. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông ta.

"Chết tiệt", Deborah nói. "Phá cửa và đột nhập xâm phạm tài sản. Lần tới, anh ta sẽ khiến em phải cướp một máy bay chở khách."

"Anh đã luôn luôn muốn tới Havana", tôi nói với vẻ giúp đỡ.

"Hai phút", cô ấy nói cộc lốc "Sau đó, em sẽ gọi hỗ trợ và đi theo anh ta".

Từ khi tay cô ấy hướng tới bộ đàm, đúng một phút năm mươi chín giây sau thì cánh cửa phía trước mở ra một lần nữa và Chutsky trở ra. Ông ta dừng lại ở lối vào, viết một cái gì đó vào tập giấy rồi quay trở lại xe.

"Được rồi", ông ta nói khi trượt vào ghế trước. "Về thôi."

"Ngôi nhà không có ai à ?", Deborah hỏi.

"Rất sạch sẽ", ông ta nói. "Không có lấy một chiếc khăn hay một ít xúp ở bất cứ đâu".

"Vậy, giờ sao ?", cô ấy hỏi khi bắt đầu vào số.

Ông ta lắc đầu. 'Trở lại kế hoạch A", ông ta nói.

"Kế hoạch A là cái quái gì ?", Deborah hỏi ông ta.

"Sự kiên nhẫn", ông ta nói.

Và do vậy, mặc cho có bữa ăn trưa thú vị và một chuyến mua sắm thật sự sau đó, chúng tôi lại trở về với việc chờ đợi. Một tuần trôi qua theo cách nhàm chán điển hình của bây giờ. Có vẻ như Trung sĩ Doakes sẽ không từ bỏ trước khi cuộc chuyển đổi tôi thành một vật trang trí sofa với cái bụng đầy bia hoàn tất, và tôi thấy mình chẳng có gì khác để làm trừ chơi đá lon và treo cổ với Cody và Astor, rồi diễn những nụ hôn tạm biệt mãnh liệt với Rita để bảo vệ chính mình.

Sau đó, điện thoại lại reo vào giữa đêm. Đó là đêm Chủ nhật, và tôi phải đi làm sớm hôm sau; Vince Masuoka với tôi đã có sự phân công, và đến lượt tôi mua bánh rán. Giờ là điện thoại, trâng tráo đổ chuông như thể tôi chẳng có gì lo lắng trên thế giới và những chiếc bánh rán sẽ tự vác xác đến. Tôi liếc nhìn đồng hồ trên bàn cạnh giường ngủ: 2 giờ 38 phút. Tôi thừa nhận mình đã hơi cáu kỉnh khi nhấc ống nghe và nói "Hãy để tôi yên".

"Dexter, Kyle đã biến mất", Deborah nói. Cô ấy có vẻ quá mệt mỏi, hết sức căng thẳng và tôi không chắc liệu cô ấy muốn bắn ai đó hay khóc lóc.

Tôi mất một lúc để lấy lại suy nghĩ, "ừm, ồ Deb", tôi nói, "một gã như vậy, có lẽ em nên bỏ qua...".

"Anh ấy biến mất, Dexter. Bị đưa đi. Gã... gã đã bắt anh ấy. Gã mà đã làm điều đó với tên kia", cô ấy nói, và mặc dù cảm thấy như mình đang xem một tập phim Sopranos (Một bộ phim truyền hình về tội phạm), tôi vẫn hiểu những gì cô ấy nói. Kẻ nào đó - người đã biến thứ trên bàn thành một củ khoai tây - đã đưa Kyle đi, có lẽ là để làm một cái gì đó tương tự với ông ta.

"Tiến sĩ Danco", tôi nói.

"Ừ."

"Sao em biết ?", tôi hỏi cô ấy.

"Anh ấy nói rằng chuyện đó có thể xảy ra. Kyle là người duy nhất biết gã đó trông như thế nào. Kyle nói thế khi Danco phát hiện ra anh ấy ở đây và muốn thực hiện một phép thử.

"Chúng em có một... một tín hiệu được thiết lập, và... Chết tiệt, Dexter, nó chỉ nhận được ở đây. Chúng ta phải tìm thấy anh ấy", cô ấy nói rồi gác máy.

Luôn luôn là tôi, phải không ? Tôi không thực sự là một người quá tốt đẹp, nhưng vì một số lý do, họ luôn tìm đến tôi khi gặp vấn đề. Ôi, Dexter, một con quái vật vô nhân đạo man rợ đã bắt bạn trai của tôi ! Vâng chết tiệt, tôi cũng là một con quái vật dã man vô nhân đạo, liệu điều đó không thể cho phép tôi nghỉ ngơi một chút sao ?

Tôi thở dài. Rõ ràng là không.

Tôi hy vọng Vince sẽ hiểu cho tôi về chuyện những chiếc bánh rán.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.