Mất khoảng mười lăm phút để lái xe tới nhà Deborah từ nơi tôi sống ở Grove. Lần này, tôi không thấy Trung sĩ Doakes theo sau, nhưng có thể anh ta đã mặc áo choàng Klingon (nhân vật trong phim Star Trek – một bộ phim giả tưởng). Dù sao đi nữa, giao thông rất thưa thớt và thậm chí tôi còn chiếu sáng cho đoạn đường US 1. Deborah sống trong một căn hộ nhỏ trên Medina ở Coral Gables, bị che khuất bởi một vài cây ăn quả bỏ hoang và bức tường đá san hô đổ nát. Tôi đậu xe bên cạnh xe cô ấy trên đường lái xe trước cửa và mới chỉ bước được hai bước thì Deborah mở cửa trước mang theo giọng trách móc. "Anh đã ở đâu vậy ?”, cô ấy nói.
"Anh đã đến lớp học yoga, sau đó tới trung tâm mua sắm để mua giày", tôi đáp. Thật ra, tôi thực sự đã khá vội, đến đây trong vòng chưa đến hai mươi phút sau cuộc gọi của cô ấy, và tôi hơi phật ý một chút với giọng điệu của cô ấy.
"Vào đây đi", cô ấy nói, nhìn bóng tối xung quanh và nắm chặt cánh cửa như thể nghĩ rằng nó có thể bay mất.
"Vâng, thưa cô", tôi nói rồi đi vào trong.
Ngôi nhà nhỏ của Deborah được trang trí sang trọng theo kiểu hiện đại tôi-không-có-cuộc-sống. Khu vực sinh sống của cô ấy thường trông giống một phòng khách sạn rẻ tiền bị chiếm đóng bởi một ban nhạc rock và cướp phá tất cả mọi thứ, trừ một chiếc ti vi và đầu đĩa. Có một chiếc ghế và một chiếc bàn nhỏ kê bên cạnh cánh cửa kiểu Pháp dẫn ra khoảnh sân nhỏ gần như bị một mớ bụi cây che lấp. Cô ấy đã tìm thấy một chiếc ghế nữa ở đâu đó, mặc dù chỉ là một chiếc ghế gấp ọp ẹp, và kéo nó tới bàn cho tôi. Tôi đã rất xúc động bởi cử chỉ hiếu khách của cô ấy đến nỗi liều mạng ngồi vào cái thứ mỏng manh ấy. "Hừm", tôi nói. "Anh ta biến mất bao lâu rồi ?"
"Chết tiệt", cô ấy đáp. "Khoảng ba tiếng rưỡi rồi. Em nghĩ thế." Cô ấy lắc đầu và ngồi vào chiếc ghế khác. "Chúng em đã dự định gặp nhau ở đây, và anh ấy không đến. Em đã đến khách sạn của anh ấy nhưng anh ấy không có ở đó."
"Liệu có phải anh ta chỉ đi đâu đó ?", tôi hỏi, và không tự hào về điều này tí nào, nhưng tôi thừa nhận là mình có vẻ có chút hy vọng.
Deborah lắc đầu. "Ví tiền và chìa khóa của anh ấy vẫn ở trên tủ. Gã đó đã bắt anh ấy, Dex ạ. Chúng ta phải tìm thấy anh ấy trước khi..." Cô ấy cắn môi và nhìn đi chỗ khác.
Tôi chẳng chắc chắn chút nào về việc liệu mình có thể làm gì để tìm thấy Kyle. Như tôi đã nói, đây không phải là điều mà tôi thường nghiên cứu kỹ, và tôi đã dành toàn bộ nỗ lực cho việc theo dõi những vấn đề liên quan tới bất động sản. Nhưng vì Deborah đã dùng từ "chúng ta", nên có vẻ như tôi không có nhiều sự lựa chọn trong vấn đề này. Các ràng buộc trong quan hệ gia đình và tất cả những điều đó. Tuy nhiên, tôi đã cố gắng để vớt vát chút hy vọng. "Anh xin lỗi nếu điều này nghe có vẻ ngu ngốc, Deb, nhưng em đã báo cáo chuyện này chưa ?"
Cô ấy nhìn lên, khẽ gầm gừ. "Ồ, em đã báo rồi. Em gọi cho Đội trưởng Matthews. Ông ta nghe có vẻ nhẹ nhõm, ông ta nói em không phải kích động, cứ như em là loại phụ nữ già dở hơi vậy." Cô ấy lắc đầu. "Em đã yêu cầu ông ta phát đi thông báo khẩn, ông ta liền bảo, "Vì cái gì ?". Cô ấy hít một hơi dài. "Vì cái gì... Mẹ kiếp, Dexter, em muốn siết cổ ông ta, nhưng..." Cô ấy nhún vai.
"Nhưng ông ấy đã đúng", tôi nói.
"Đúng. Kyle là người duy nhất biết gã đó trông như thế nào", cô ấy nói. "Chúng ta không biết hắn đang đi xe gì hoặc tên thật của hắn là gì. Chết tiệt, Dexter. Tất cả những gì em biết là gã đó đã giữ Kyle." Cô ấy hít một hơi đứt quãng. "Dù sao, Matthews đã gọi cho người của Kyle ở Washington. Ông ta nói đó là tất cả những gì mình có thể làm." Cô ấy lắc đầu và nhìn rất ủ ê. "Họ sẽ cử ai đó tới vào sáng thứ Ba này."
"Thế thì tốt", tôi nói đầy hy vọng. "Ý anh là, chúng ta biết rằng anh chàng này làm việc rất chậm chạp."
"Sáng thứ Ba", cô ấy nói. "Gần hai ngày. Anh nghĩ gã đó sẽ bắt đầu từ đâu trước, Dex ? Hắn sẽ tháo một chân ra đầu tiên ? Hay một cánh tay ? Hay hắn sẽ làm cả hai cùng một lúc ?"
"Không", tôi nói. "Từng cái một thôi."
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi.
"Thôi nào, điều đó dễ hiểu thôi mà, phải không ?"
"Không phải với em", cô ấy nói. "Chẳng có gì trong chuyện này dễ hiểu hết."
"Deborah, cắt đứt cánh tay và chân không phải là những gì gã này muốn làm. Điều hắn quan tâm là làm thế nào."
"Chết tiệt, Dexter, hãy nói bằng loại ngôn ngữ em hiểu được đi."
"Những gì hắn muốn làm là phá hủy hoàn toàn các nạn nhân của mình. Phá hủy họ từ cả bên trong và bên ngoài, theo một cách không thể cứu vãn nổi. Đưa họ vào trò chơi chuyền cành quen thuộc - khi một bản nhạc kết thúc, trỏ vào đâu thì một bộ phận sẽ được xử lý - thứ trò chơi dai dẳng chẳng có khoảnh khắc nào không kinh dị và điên cuồng vô tận. Cắt chân tay và môi chỉ là cách hắn... gì vậy ?"
"Lạy Chúa, Dexter", Deborah nói. Khuôn mặt cô ấy biến dạng thành một biểu cảm tôi đã không nhìn thấy kể từ khi mẹ chúng tôi qua đời. Cô ấy quay đi, và vai cô ấy bắt đầu rung lên. Nó khiến tôi hơi khó chịu. Ý tôi là, tôi không có cảm xúc, và tôi biết Deborah thường xuyên ngược lại. Nhưng cô ấy không phải là loại người thể hiện chúng ra, trừ khi quá đau đớn. Bây giờ cô ấy đang cố nén những tiếng nấc nghẹn, tôi biết rằng mình có lẽ nên vỗ nhẹ vai cô ấy và nói, "Nào nào" hoặc nói gì đó vừa sâu sắc vừa giống con người, nhưng tôi không thể khiến bản thân mình làm điều đó. Đây là Deb, em gái tôi. Cô ấy sẽ biết tôi đang giả vờ và...
Và gì nữa ? Cắt đứt cánh tay và chân của tôi ? Điều tồi tệ nhất cô ấy sẽ làm là bảo tôi ngăn điều đó, và trở lại làm Trung sĩ Cáu Bẳn. Thậm chí đó sẽ là một tiến bộ hơn rất nhiều so với vai diễn bông hoa ly khô héo của cô ấy. Dù sao đi nữa, đây rõ ràng là một trong những thời điểm mà một số phản ứng kiểu con người là cần thiết, và vì biết điều đó từ những nghiên cứu lâu năm về hành xử của con người, tôi đã làm thế.
Tôi đứng dậy và bước về phía cô ấy. Tôi đặt tay lên vai cô ấy, vỗ nhẹ và nói: "Được rồi, Deb. Nào nào...". Nó thậm chí có vẻ ngu ngốc hơn cả mức tôi đã lo sợ, nhưng cô ấy lại dựa vào tôi và kìm nén, vì vậy rốt cuộc tôi cho rằng đó là điều phải làm.
"Anh có thể thực sự yêu ai đó trong một tuần không ?"
Cô ấy hỏi tôi.
"Anh không nghĩ mình có thể làm điều đó", tôi nói.
"Em không thể chịu đựng được chuyện này, Dexter - cô ấy nói. "Nếu Kyle bị giết, hoặc biến thành... Ôi, Chúa ơi, em không biết mình sẽ phải làm gì." Rồi cô ấy gục vào tôi và khóc.
"Nào nào", tôi nói.
Cô ấy xì một hơi dài từ chiếc mũi nghẹt cứng, sau đó hỉ mũi vào khăn giấy lấy từ bàn bên cạnh. "Em muốn anh ngừng nói câu đó", cô ấy nói.
"Anh rất tiếc", tôi nói. "Anh không biết nói gì với em nữa."
"Nói cho em biết những gì gã này sẽ làm. Nói cho em biết làm thế nào để tìm thấy hắn."
Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đang lung lay. "Anh không nghĩ mình có thể, Deb. Anh thực sự không có nhiều cảm giác về những gì gã sẽ làm. "
"Nhảm nhí", cô ấy nói.
"Nghiêm túc đấy. Ý anh là, về mặt kỹ thuật, hắn đã không thực sự giết chết bất cứ ai, em biết đấy."
"Dexter", cô ấy nói, "anh hiểu về hắn hơn Kyle, và Kyle thì biết hắn là ai. Chúng ta phải tìm thấy hắn. Chúng ta phải tìm ra". Cô ấy cắn môi dưới, và tôi sợ cô ấy sẽ bắt đầu khóc sưng vù mắt lần nữa - điều sẽ khiến tôi hoàn toàn bất lực, vì cô ấy đã nói tôi không thể cứ nói "Nào nào" nữa. Nhưng cô ấy đã nuốt nước mắt giống như vẫn là một trung sĩ mạnh mẽ và chỉ xì mũi thêm một lần nữa.
"Anh sẽ cố gắng, Deb. Anh có thể giả định rằng em với Kyle đã làm tất cả các công việc cơ bản không ? Nói chuyện với các nhân chứng và đại loại thế ?"
Cô ấy lắc đầu. "Chúng ta không cần. Kyle đã biết..." Cô ấy dừng lại ở thì quá khứ, và sau đó tiếp tục, rất quyết tâm "Kyle biết người đã làm những thứ đó, và anh ấy BIẾT ai sẽ là người kế tiếp."
"Gì cơ. Anh ta biết người tiếp theo ?"
Deborah cau mày. "Đừng lớn tiếng như thế. Kyle nói có bốn người ở Miami nằm trong danh sách. Một trong số đó đang mất tích, Kyle đoán được anh sẽ là người tiếp theo bị bắt, nhưng điều đó cũng cho chúng em một chút thời gian để thiết lập sự giám sát đối với ba người kia."
"Bốn người đó là ai, Deborah ? Và làm thế nào Kyle biết họ ?"
Cô ấy thở dài. "Kyle không cho em biết tên của họ. Nhưng tất cả đều là thành viên của một nhóm nào đó. Ở El Salvador. Cùng với... Tiến sĩ Danco. Vì vậy..." Cô ấy giơ tay lên và tỏ vẻ bất lực, trưng ra một gương mặt mới. Và mặc dù vẻ mặt đó giúp cô ấy có chút quyến rũ, nhưng chỉ khiến tôi cảm thấy bị lợi dụng. Cả thế giới quay những vòng vui vẻ, tự đưa mình vào những rắc rối khủng khiếp nhất, sau đó để Dexter Duyên Dáng dọn dẹp mọi thứ. Dường như không công bằng chút nào, nhưng bạn có thể làm gì chứ ?
Hơn nữa, giờ tôi có thể làm gì chứ ? Tôi không tìm ra bất kỳ cách nào để tìm Kyle trước khi quá muộn. Và mặc dù chắc chắn như vậy, tôi vẫn không nói ra, thế mà Deborah lại phản ứng như thể tôi đã nói. Cô ấy đập một tay lên bàn và nói.
- Chúng ta phải tìm thấy hắn trước khi hắn bắt đầu với Kyle. Trước khi hắn BẮT đầu, Dexter. Bởi vì... ý em là, không lẽ em sẽ phải hy vọng Kyle sẽ chỉ mất một cánh tay trước khi chúng ta đến đó ? Hay một chân ? Dù bằng cách nào, Kyle..." Cô ấy quay đi trước khi nói hết câu, nhìn ra bóng tối qua cánh cửa kiểu Pháp bên cạnh chiếc bàn nhỏ.
Cô ấy đã đúng, tất nhiên. Có vẻ như chúng ta chẳng thể làm gì để mang Kyle trở lại nguyên vẹn. Bởi vì với tất cả sự may mắn trên thế giới, ngay cả trí tuệ sáng chói của tôi, cũng không thể dẫn chúng tôi tới chỗ hắn trước khi công việc bắt đầu. Và sau đó, mất bao lâu mới có thể đưa Kyle ra ngoài ? Có lẽ hắn đã được đào tạo để đối phó với những điều này, và hắn biết những gì đang đến, vì vậy...
Nhưng chờ một chút. Tôi nhắm mắt lại và cố gắng suy nghĩ về nó. Tiến sĩ Danco biết Kyle là một người có nhiều kinh nghiệm. Và như tôi đã nói với Deborah, toàn bộ mục đích là để biến các nạn nhân thành những mảnh nhỏ không thể vãn hồi, gào thét. Do đó...
Tôi mở mắt. "Deb", tôi nói. Cô ấy nhìn tôi. "Anh có một vài hy vọng."
"Nói đi", cô ấy nói.
"Đây chỉ là một phỏng đoán", tôi nói. "Nhưng anh nghĩ rằng Tiến sĩ Điên Cuồng có thể sẽ giữ Kyle một thời gian, mà không làm gì anh ta."
Cô ấy cau mày. "Tại sao hắn lại làm vậy ?"
"Để kéo dài thời gian hơn và làm nạn nhân suy sụp. Kyle biết những gì sắp tới. Anh ta đã chuẩn bị tinh thần cho nó. Nhưng bây giờ, hãy hình dung anh ta bị bỏ trong bóng tối, bị trói, trí tưởng tượng của anh ta sẽ vì thế mà làm việc. Và vì vậy anh nghĩ có lẽ..", tôi nói thêm là nó chỉ vụt qua trong óc tôi rằng, "có một nạn nhân trước Kyle. Người đang mất tích. Vì vậy, Kyle nghe thấy... cưa và dao, những tiếng rên và tiếng thì thầm. Kyle thậm chí có thể ngửi thấy mùi, biết nó đang đến, nhưng không biết chính xác khi nào. Anh ta sẽ có lẽ gần như phát điên trước khi mất một móng chân."
"Lạy Chúa", cô ấy nói. "Đó là cái gọi là hy vọng của anh đấy à ?"
"Hẳn rồi. Nó cho chúng ta thêm một ít thời gian để tìm thấy anh ta."
"Chúa ơi", cô ấy nói một lần nữa.
"Anh cũng có thể đoán sai", tôi nói.
Cô ấy quay lại và nhìn ra ngoài cửa sổ. "Đừng sai, Dex. Không phải lúc này", cô ấy nói.
Tôi lắc đầu. Đây sẽ là công việc thuần khó khăn, không có niềm vui nào cả. Tôi chỉ có thể nghĩ đến hai điều để thử, và chẳng ai trong số chúng tôi có thể thực hiện cho đến lúc trời sáng. Tôi liếc nhìn xung quanh tìm một chiếc đồng hồ. Theo đầu đĩa, giờ là 12 giờ. 12 giờ. 12 giờ. "Em có đồng hồ không ?", tôi hỏi.
Deborah cau mày. "Anh muốn đồng hồ để làm gì ?"
"Để xem giờ", tôi nói. "Anh nghĩ đó là mục đích thông thường."
"Nó làm nên sự khác biệt quái quỷ gì thế ?", cô ấy hỏi
"Deborah. Còn rất ít thời gian để tiếp tục ở đây. Chúng ta sẽ phải quay trở lại và làm tất cả các việc thông thường mà Chutsky đã không cho cả đội dính líu vào. May mắn thay, chúng ta có thể sử dụng phù hiệu của em để đi xung quanh và dò la một chút. Nhưng chúng ta sẽ phải đợi đến sáng"
"Chết tiệt", cô ấy nói. "Em ghét phải chờ đợi."
"Nào nào", tôi nói. Deborah tặng tôi một cái nhìn khó chịu, nhưng không nói bất kỳ lời nào.
Tôi không muốn chờ đợi bất cứ thứ gì, nhưng gần đây tôi đã chờ đợi quá nhiều đến nỗi việc chờ đợi tự nhiên trở nên dễ dàng hơn. Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng đã chờ đợi, ngủ gật trong ghế cho đến khi mặt trời mọc. Và sau đó, vì là người ở trong nhà suốt thời gian gần đây, tôi pha cà phê cho cả hai, từng cốc một, vì máy pha cà phê của Deborah là một trong những thứ chỉ phục vụ một cốc mỗi lần cho những người không mong được thư giãn và không thực sự có một cuộc sống đúng nghĩa. Chẳng có gì trong tủ lạnh có thể ăn, trừ khi bạn là một con chó hoang.
Rất đáng thất vọng: Dexter là một bé trai khỏe mạnh với nhu cầu trao đổi chất mạnh mẽ, và việc phải đối mặt với một ngày khó khăn với dạ dày trống rỗng không phải là ý nghĩ vui vẻ gì. Tôi biết gia đình là trên hết, nhưng chẳng phải là nên đặt sau bữa sáng hay sao ?
Ah, được thôi. Dexter sẽ hy sinh một lần nữa. Chỉ vì tâm hồn cao quý, và tôi không mong đợi được cảm ơn, nhưng một người sẽ làm những gì phải làm.