Sát Thủ Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Chương

❊ ❊ ❊

 

Chúng tôi im lặng suốt quãng đường trở về khu văn minh thực sự, có những ngôi nhà san sát và một dãy trung tâm mua sắm nhỏ phía bên phải, một vài dặm qua trạm thu phí. Sau đó Chutsky ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào ánh đèn lẫn các tòa nhà. "Tôi phải gọi điện thoại", ông ta nói.

"Anh có thể sử dụng điện thoại của tôi nếu trả phí chuyển vùng", tôi nói.

"Tôi cần gọi bằng đường dây cố định", ông ta nói. "Một bốt điện thoại công cộng."

"Anh đang mất khái niệm thời gian đấy à", tôi nói. "Một bốt điện thoại công cộng rất khó tìm. Chẳng ai dùng chúng nữa."

"Đi lối này", ông ta nói, và mặc dù không có vẻ gì là tôi sẽ nhanh chóng có một giấc ngủ đêm xứng đáng, tôi vẫn lái xe rẽ xuống con đường dân sinh nhỏ. Trong vòng một dặm, chúng tôi tìm thấy một siêu thị - nơi có bốt điện thoại công cộng gần như mắc kẹt vào bức tường bên cạnh cửa trước. Tôi giúp Chutsky nhảy tới chỗ bốt điện thoại, ông ta đứng dựa vào khung chắn và nhấc ống nghe. Ông ta vừa liếc tôi vừa nói, "Đợi ở đó" - điều dường như có chút hống hách với một người thậm chí không thể tự đi bộ, nhưng tôi đã trở lại xe và ngồi trên mui xe trong khi Chutsky nói chuyện.

Một chiếc Buick lao xộc tới đậu ngay cạnh tôi. Một nhóm đàn ông thấp bé, da đen trong những bộ quần áo bẩn bước ra và đi về phía cửa hàng. Họ nhìn chằm chằm vào Chutsky đang đứng đó bằng một chân với cái đầu bị cạo trọc, nhưng họ đã rất lịch sự khi không nói bất cứ điều gì. Họ vào trong, rồi khi cánh cửa kính khép lại phía sau họ, tôi cảm thấy cả ngày dài lướt qua mình. Tôi đã quá mệt mỏi, cơ cổ cứng ngắc, và không giết bất cứ thứ gì. Tôi thấy rất cáu kỉnh, và muốn về nhà ngủ.

Tôi tự hỏi Tiến sĩ Danco đã đưa Doakes đi đâu. Nó có vẻ thực sự không quan trọng, chỉ là nỗi tò mò khi nhàn rỗi. Nhưng khi tôi nghĩ về thực tế là ông ta thực sự đã đưa trung sĩ đi đâu đó và sẽ sớm bắt đầu làm những việc để lại hậu quả vĩnh viễn trên người anh ta, tôi nhận ra rằng đây là tin tốt đầu tiên mình có sau suốt một thời gian dài, và tôi cảm thấy một tia sáng ấm áp lan tỏa khắp người. Tôi được tự do. Doakes đã biến mất. Mỗi lần một mảnh nhỏ, anh ta đã rời khỏi cuộc sống của tôi và giải phóng tôi khỏi việc làm nô lệ tự nguyện cho chiếc ghế của Rita. Tôi có thể sống một lần nữa.

"Này, anh bạn", Chutsky gọi. Ông ta vẫy đầu cụt của cánh tay trái về phía tôi, tôi liền đứng dậy rồi đi về phía ông ta, "Xong rồi", ông ta nói. "Đi thôi."

'Tất nhiên", tôi nói. "Đi đâu ?"

Kyle nhìn ra xa và tôi có thể trông thấy cơ bắp dọc theo quai hàm ông ta căng cứng. Các bóng đèn an ninh của bãi đậu xe ở khu mua sắm soi rõ bộ quần áo trên người Kyle và hắt trên đầu ông ta. Thật ngạc nhiên khi thấy một gương mặt có thể biến đổi khác thế nào nếu bạn chỉ đơn giản là cạo lông mày. Có điều gì đó kỳ cục, giống như cách trang điểm trong một bộ phim khoa học viễn tưởng kinh phí thấp, và do vậy, mặc dù Chutsky lẽ ra phải nhìn có vẻ cứng rắn và quyết đoán khi nhìn chằm chằm về phía chân trời với quai hàm nghiến chặt, thì thay vào đó, trông ông ta lại có vẻ như đang chờ đợi một mệnh lệnh đáng sợ từ Ming the Merciless (Nhân vật xuất hiện trong bộ truyện tranh vui Flash Gorden - một tên bạo chúa tàn nhẫn cai quản hành tinh Mongo).. Nhưng ông ta chỉ nói, "Hãy đưa tôi trở lại khách sạn của tôi, anh bạn. Tôi còn có việc phải làm".

"Còn bệnh viện thì sao ?", tôi hỏi, nghĩ rằng ông ta không thể mong đợi việc cắt một cây thủy tùng tươi tốt nằm đường để làm gậy chống. Nhưng ông ta lắc đầu.

"Tôi không sao", ông ta nói. "Tôi sẽ ổn thôi."

Tôi nhìn thẳng vào hai miếng gạc trắng - nơi cánh tay cùng cẳng chân bị cắt bỏ của ông ta và nhướng mày. Suy cho cùng thì những vết thương vẫn còn đủ mới để phải băng bó, và chí ít thì Chutsky vẫn cảm thấy mệt.

Ông ta nhìn hai phần băng bó rồi dường như khuỵu xuống một chút, và trong một thoáng, ông ta chợt trở nên nhỏ bé. "Tôi sẽ ổn thôi", ông ta nói rồi đứng thẳng lên một chút. "Đi thôi." Ông ta có vẻ rất mệt mỏi và buồn bã đến nỗi tôi chẳng còn sức để nói với ông ta bất cứ điều gì ngoại trừ, "Được rồi".

Ông ta nhảy trở lại cửa sau xe, dựa vào vai tôi, và khi tôi đang giúp ông ta ngồi vào băng ghế sau, những người ngồi trên chiếc Buick cũ đi ra mang theo bia cùng những dải thịt lợn. Người lái xe mỉm cười và gật đầu với tôi. Tôi cười đáp lại rồi đóng cửa sau. "Những con cá sấu", tôi nói, gật đầu với Chutsky.

"À", người lái xe đáp lại. "Rất lấy làm tiếc." Anh ta ngồi vào sau vô lăng, còn tôi đi một vòng để tới chỗ vô lăng của mình.

Hầu hết chặng đường, Chutsky không nói gì. Tuy vậy, ngay sau đoạn giao với 1-95, ông ta bắt đầu run rẩy dữ dội. "Ôi mẹ kiếp", ông ta nói. Tôi nhìn ông ta qua gương. "Thuốc", ông ta nói, "đang hết tác dụng". Răng ông ta bắt đầu va vào nhau và ông ta cố gắng giữ chúng bất động. Hơi thở của ông thô ráp, và tôi có thể nhìn thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên cái đầu hói của ông ta.

"Anh có muốn cân nhắc lại chuyện tới bệnh viện không ?", tôi hỏi.

"Anh có gì để uống không ?", ông ta hỏi, tôi nghĩ đó là một thay đổi đối tượng đột ngột.

'Tôi nghĩ có một chai nước ở ghế sau", tôi nói với vẻ giúp đỡ.

"Đồ uống", ông ta lặp lại. "Một chút vodka hoặc whisky."

"Tôi thường không giữ bất kỳ loại nào trong số đó trên xe", tôi nói.

"Chết tiệt", ông ta nói. "Hãy đưa tôi tới khách sạn của tôi."

Tôi làm theo. Vì những lý do chỉ Chutsky mới biết, ông ta đã có mặt ở khách sạn Mutiny tại Coconut Grove. Đó là một trong những khách sạn sang trọng cao sang đầu tiên trong khu vực và thường xuyên được các người mẫu, đạo diễn, những kẻ buôn bán ma tuý lẫn những người nổi tiếng khác ghé thăm. Nó vẫn còn rất đẹp, nhưng đã mất đi một chút dấu ấn khi Grove từng mộc mạc mọc tràn lan những tòa nhà cao tầng sang trọng. Có lẽ Chutsky đã biết đến nó trong thời kỳ hoàng kim và bây giờ vẫn ở đó vì lý do tình cảm. Bạn thực sự phải nghi ngờ sâu sắc về tình cảm của một người đàn ông từng đeo một chiếc nhẫn ngón út.

Chúng tôi ra khỏi đường 95 để tới đại lộ Dbde, tôi rẽ trái ở Unity rồi đi xuống Bayshore. Khách sạn Mutiny ở phía trước bên tay phải, và tôi dừng lại trước cửa khách sạn. "Chỉ cần thả tôi ở đây", Chutsky nói.

Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta. Có lẽ thuốc đã ảnh hưởng đến tâm trí ông ta. "Anh không muốn tôi giúp anh lên phòng sao ?"

"Tôi sẽ ổn thôi", ông ta nói. Đó có thể là câu thần chú mới của ông ta, nhưng nhìn ông ta không được ổn lắm. Ông ta đổ rất nhiều mồ hôi và tôi không thể tưởng tượng nổi làm thế nào ông ta có thể nghĩ mình sẽ tự lên được phòng. Nhưng tôi không phải là loại người sẽ can thiệp bằng sự giúp đỡ không được mong muốn, vì vậy tôi chỉ nói: "Được rồi", và nhìn ông ta mở cửa bước ra. Ông ta đặt tay lên nóc xe và đứng không vững trên một chân của mình trong khoảng một phút trước khi người trực quầy nhìn thấy ông ta đang đứng lắc lư ở đó. Người trực quầy cau mày nhìn những gì hiện ra trong bộ đồ màu cam và hộp sọ lấp lánh. "Chào, Benny", Chutsky nói. "Giúp tôi một tay, anh bạn."

"Anh Chutsky ?", người trực quầy nói với giọng nghi ngờ, sau đó cằm ông ta hạ xuống khi nhận thấy những phần còn thiếu. "Ôi, Chúa ơi", anh ta nói. Anh ta vỗ tay ba lần, và một người gác cổng liền chạy ra.

Chutsky quay lại nhìn tôi. "Tôi sẽ ổn thôi", ông ta nói.

Thực sự, khi không được cần đến, bạn chẳng có gì để làm ngoài việc rời đi, và đó là những gì tôi đã làm. Lần cuối tôi nhìn Chutsky, ông ta đang dựa vào người trực quầy khi chàng trai gác cổng đẩy một chiếc xe lăn về phía họ.

Còn ít phút nữa mới tới nửa đêm. Tôi lái xe xuống đường cao tốc chính và hướng về nhà - điều thật khó tin sau tất cả những gì xảy ra đêm nay. Bữa tiệc của Vince có vẻ như đã xảy ra cách đây vài tuần, và có lẽ anh ta vẫn chưa kịp rút phích cắm điện của đài phun nước trái cây. Sau những trải nghiệm với các vũ nữ thoát y cũng như cứu Chutsky khỏi trang trại cá sấu, tôi xứng đáng được nghỉ ngơi tối nay, và tôi thừa nhận rằng mình đã không thể nghĩ đến việc nào khác ngoài viễn cảnh được trèo lên giường và trùm chăn lên đầu.

Nhưng tất nhiên, không có sự nghỉ ngơi cho những kẻ ác, mà chắc chắn tôi là một trong số đó. Di động của tôi reo khi tôi rẽ trái ở Douglas. Rất ít người gọi cho tôi, đặc biệt là vào đêm khuya như thế này. Tôi liếc nhìn điện thoại, là Deborah.

"Chào em gái thân mến", tôi nói.

"Anh là đồ khốn, anh đã nói anh sẽ gọi !", cô ấy nói.

"Có vẻ hơi muộn rồi", tôi nói.

"Anh thực sự nghĩ rằng em có thể NGỦ ? !", cô ấy hét lên, đủ lớn để gây thương tích cho người đang lái một chiếc xe. "Chuyện gì đã xảy ra ?"

"Anh đã đưa Chutsky về", tôi nói. "Nhưng Tiến sĩ Danco đã trốn thoát. Cùng với Doakes."

"Anh ấy đâu ?"

"Anh không biết, Deb, hắn bỏ trốn bằng một chiếc thuyền và..'

"Kyle, anh thật ngu ngốc. Kyle ở đâu ? Anh ấy không sao chứ ?"

"Anh thả anh ta ở Mutiny. Anh ta, hừm... anh ta gần như ổn cả", tôi nói.

"Nói thế nghĩa là ý quái quỷ gì ! ?", cô ấy hét lên với tôi, và tôi đã phải chuyển điện thoại sang tai khác.

"Deborah, anh ta sẽ ổn thôi. Anh ta chỉ... anh ta mất nửa cánh tay trái và nửa chân phải. Cùng toàn bộ tóc", tôi nói. Cô ấy im lặng trong vài giây.

"Mang cho em ít quần áo", cuối cùng cô ấy nói.

"Anh ta rất rối loạn, Deb. Anh không nghĩ anh ta muốn.."

"Quần áo, Dexter. Ngay bây giờ", cô ấy nói rồi cúp máy.

Như tôi đã nói, không có sự nghỉ ngơi cho kẻ ác. Tôi thở dài nặng nề vì sự bất công này, nhưng vẫn chấp nhận. Vì vậy, tôi chạy vào nhà, và mặc dù dừng lại để nhìn với vẻ khao khát về phía chiếc giường, tôi vẫn nhặt vài bộ quần áo cho Deborah và hướng tới bệnh viện.

Khi tôi bước vào, Deborah đang ngồi trên mép giường và sốt ruột đập chân. Cô ấy cầm chiếc áo choàng bệnh viện bằng bàn tay bên cánh tay bị băng bó, nắm chặt súng và huy hiệu bằng tay kia. Trông cô ấy giống như đang tràn ngập giận dữ và muốn báo thù sau một vụ tai nạn.

"Lạy Chúa", cô ấy nói, "Anh ở nơi quái quỷ nào thế ? Giúp em mặc quần áo". Cô ấy cởi áo choàng và đứng dậy.

Tôi mặc chiếc áo phông polo qua đầu cô ấy, lúng túng kéo nó qua vết băng bó. Chúng tôi gần như sắp mặc xong thì một người phụ nữ mập mạp trong bộ đồng phục y tá vội vã vào phòng. "Cô nghĩ mình đang làm gì vậy ?", người phụ nữ nói bằng giọng Bahamian đặc sệt

"Rời khỏi đây", Deborah nói.

"Trở lại giường hoặc tôi sẽ gọi bác sĩ", cô y tá nói.

"Gọi ông ta đi", Deborah nói, giờ thì cô ấy đang nhảy bằng một chân khi phải vật lộn để mặc chiếc quần dài.

"Không, cô sẽ không đi đâu cả", cô y tá nói. "Cô trở lại giường đi."

Deborah giơ huy hiệu của cô ấy ra. "Đây là trường hợp khẩn cấp của cảnh sát", cô ấy nói. "Nếu cô ngăn cản tôi, tôi có quyền bắt cô vì cản trở công lý."

Nhân viên y tá định nói điều gì đó rất nghiêm trọng, nhưng lại há hốc miệng hết nhìn huy hiệu lại nhìn sang Deborah, và thay đổi ý định. "Tôi sẽ nói với bác sĩ", cô ta nói.

"Bất cứ điều gì", Deborah nói. "Dexter, giúp em kéo quần." Cô y tá nhìn với vẻ không đồng tình trong vài giây, sau đó quay đi và bước xuống sảnh.

"Thật à, Deb", tôi nói. "Cản trở công lý ?"

"Đi thôi", cô ấy nói rồi bước ra khỏi cửa. Tôi ngoan ngoãn theo sau.

Deborah luân phiên thay đổi vẻ mặt căng thẳng và giận dữ trên đường quay trở lại khách sạn Mutiny. Cô ấy cắn môi dưới, sau đó gầm gừ bắt tôi phải nhanh lên, và khi chúng tôi đã đến gần khách sạn, cô ấy lại rất yên lặng. Cuối cùng, cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ và nói, "Trông anh ấy thế nào, Dex ? Tệ đến mức nào ?".

"Kiểu tóc rất xấu, Deb. Nó khiến anh ta trông khá lạ. Nhưng những thứ khác... dường như được điều chỉnh. Anh ta chỉ không muốn em thương hại mình". Cô ấy nhìn tôi rồi lại cắn môi. "Đó là những gì anh ta nói", tôi nói với cô ấy. "Anh ta muốn quay lại Washington hơn là chịu đựng sự thương hại của em."

"Anh ấy không muốn trở thành gánh nặng", cô ấy nói. "Em hiếu anh ấy. Anh ấy muốn tự dựa vào sức mình." Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. "Em thậm chí không thể tưởng tượng được điều đó. Một người đàn ông như Kyle phải nằm đó vô dụng".. Cô ấy lắc đầu chậm rãi, và một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Thật ra, tôi có thể tưởng tượng rất rõ về điều đó, và đã làm thế rất nhiều lần rồi. Nhưng thứ gây khó khăn cho tôi là phương diện mới này của Deborah. Cô ấy từng khóc tại tang lễ của cha mẹ, nhưng theo như tôi biết, cô ấy chưa bao giờ khỏe thêm kể từ ngày đó. Và giờ thì cô ấy thực sự đang chuẩn bị làm ngập xe tôi vì những gì mà tôi vốn cho là niềm say mê với một người có phần vô dụng. Thậm chí tệ hơn, ông ta bây giờ là một kẻ vô dụng, điều đó có nghĩa là một người có suy nghĩ hợp lý sẽ tiếp tục sống và tìm ai đó khác - người có đầy đủ các bộ phận vẫn được gắn vào đúng chỗ. Nhưng Deborah dường như thậm chí còn dành nhiều sự quan tâm hơn cho Chutsky lúc này - người đã bị tổn thương vĩnh viễn. Đây là tình yêu ? Deborah đang yêu ? Điều đó dường như không thể được. Tôi biết rằng tất nhiên về mặt lý thuyết cô ấy có khả năng như vậy, nhưng ý tôi là, suy cho cùng, cô ấy vẫn là em gái tôi.

Thật vô nghĩa khi tự hỏi như thế. Tôi chẳng biết gì về tình yêu và sẽ không bao giờ biết. Điều đó có vẻ không phải sự thiếu thốn khủng khiếp với tôi, mặc dù nó khiến tôi khó có thể hiểu được những bài hát phổ biến.

Vì chẳng thể nói gì khác về nó, tôi thay đổi chủ đề. "Anh có nên gọi cho Đội trưởng Matthews và nói với ông ấy rằng Doakes đã biến mất không ?", tôi hỏi.

Deborah lau giọt nước mắt trên má bằng một ngón tay và lắc đầu. "Chuyện đó do Kyle quyết định", cô ấy nói.

"Ồ, tất nhiên, nhưng Deborah, trong hoàn cảnh này.."

Cô ấy đấm mạnh lên chân mình - điều dường như vô nghĩa nhưng lại gây đau đớn. "Chết tiệt, Dexter, em sẽ không để mất anh ấy !"

Đôi khi tôi cảm thấy như mình đang nghe bản ghi âm của một ca khúc nào đó, và đây là một trong những khoảnh khắc như vậy. Tôi không có ý niệm gì, ồ, nói thực thì tôi thậm chí không có một ý niệm gì về việc điều gì cần có một ý niệm. Cô ấy có ý gì ? Những gì tôi đã nói có vấn đề gì, và tại sao cô ấy lại phản ứng quá dữ dội như vậy ? Làm thế nào rất nhiều phụ nữ béo có thể nghĩ rằng họ rất ổn trong một chiếc áo lộ bụng ?

Tôi cho rằng vẻ bối rối của mình hẳn đã hiện rõ trên mặt, bởi vì Deborah thả tay ra và hít một hơi thật sâu. "Kyle sẽ cần phải tiếp tục tập trung làm việc. Anh ấy cần chịu trách nhiệm, hoặc chuyện này sẽ hạ gục anh ấy."

"Làm thế nào em biết điều đó ?"

Cô ấy lắc đầu. "Anh ấy luôn luôn là người giỏi nhất khi làm bất cứ việc gì. Nếu Kyle suy nghĩ về những gì Danco đã làm với anh ấy..." Cô ấy cắn môi, và một giọt nước mắt nữa lăn trên má. "Anh ấy phải là chính mình trước đây, Dexter. Hoặc em sẽ mất anh ấy."

"Được rồi", tôi nói.

"Em không thể mất anh ấy, Dexter", cô ấy nói một lần nữa.

Có một người gác cửa khác đang trực, nhưng dường như anh ta nhận ra Deborah và chỉ đơn giản là gật đầu khi mở cửa cho chúng tôi. Chúng tôi lặng lẽ vào thang máy để lên tầng thứ mười hai.

Tôi đã sống ở Coconut Grove cả đời, vì vậy tôi biết rất rõ từ những bài miêu tả phô trương trên báo rằng căn phòng của Chutsky được thiết kế theo bối cảnh thuộc địa Anh. Tôi không bao giờ hiểu tại sao, nhưng khách sạn đã quyết định rằng thuộc địa Anh là bối cảnh hoàn hảo để truyền tải không khí của Coconut Grove, mặc dù theo như tôi biết, nơi đây chưa từng là thuộc địa của Anh. Vì vậy, toàn bộ khách sạn được xây theo bối cảnh đó. Nhưng tôi thấy thật khó để tin rằng người trang trí nội thất hoặc bất kỳ người ở thuộc địa Anh nào có thể hình dung ra thứ gì đó giống như Chutsky nằm phịch xuống chiếc giường kích cỡ hoàng gia trong căn phòng xa hoa mà Deborah dẫn tôi đến.

Tóc ông ta không mọc lại trong vài giờ qua, nhưng ít nhất ông ta đã thay bộ đồ màu cam và mặc vào một chiếc áo choàng bông trắng; ông ta nằm run rẩy giữa giường, với những giọt mồ hôi nặng nề cùng nửa chai Skyy vodka rỗng bên cạnh. Deborah thậm chí không dừng lại một chút ở cửa. Cô ấy chạy ngay tới bên giường và ngồi xuống cạnh Kyle, nắm lấy bàn tay duy nhất của ông ta. Tình yêu giữa đống đổ nát.

"Debbie ?", ông ta nói bằng giọng già cả run run.

"Em ở đây rồi", cô ấy nói. "Anh ngủ đi."

"Anh đoán là mình không ổn như vẫn nghĩ", ông ta nói

"Ngủ đi", cô ấy nói, cầm tay ông ta và nằm xuống bên cạnh.

Tôi để họ lại bên nhau.

 

Chương 27

Ngày hôm sau, tôi ngủ dậy rất muộn. Suy cho cùng thì tôi xứng đáng được tận hưởng điều đó, phải không ? Và mặc dù lúc đến chỗ làm là khoảng 10 giờ, tôi vẫn có mặt trước Vince, Camilla hay Thiên-thần-không-mối-quan-hệ, hình như tất cả những người này đều gọi điện báo ốm nặng. Một tiếng bốn mươi lăm phút sau, cuối cùng Vince cũng đến, nhìn nhợt nhạt và có vẻ như đã già đi cả chục tuổi. "Vince !", tôi gọi bằng tông giọng vui vẻ, anh ta liền dừng lại rồi dựa vào tường với đôi mắt nhắm nghiền. "Tôi muốn cảm ơn anh về bữa tiệc rất hoành tráng."

"Hãy cảm ơn tôi một cách lặng lẽ", anh ta cất giọng khàn khàn.

"Cảm ơn", tôi thì thầm.

"Không có gì", anh ta thì thầm lại rồi lảo đảo bước đến tủ của mình.

Đó là một ngày yên tĩnh bất thường, ý tôi là, ngoài việc chẳng có sự vụ gì mới, khu vực pháp y im lặng như một ngôi mộ, với con ma nhợt nhạt thỉnh thoảng lặng lẽ lượn qua lượn lại cùng nỗi khổ đau. May thay có một vài việc để làm. Đúng 5 giờ, tôi hoàn thành xong công việc giấy tờ và sắp xếp lại đống bút chì. Rita gọi cho tôi vào giờ ăn trưa để hẹn tôi cùng ăn tối. Tôi nghĩ rằng có thể cô ấy muốn chắc chắn là tôi không bị bắt cóc bởi một vũ nữ thoát y, vì vậy, tôi đồng ý đến sau khi xong việc. Tôi chẳng nghe tin gì từ Deb, nhưng cũng không thực sự cần thiết. Tôi khá chắc chắn cô ấy đang ở cùng Chutsky trong căn hộ xa hoa của ông ta. Nhưng tôi vẫn hơi lo ngại, vì Tiến sĩ Danco biết có thể tìm họ ở đâu và có thể tới thực hiện kế hoạch biến mất của mình. Mặt khác, ông ta cũng đã có Trung sĩ Doakes chơi cùng - điều sẽ giúp ông ta bận rộn và vui vẻ trong vài ngày.

Tuy nhiên, để chắc chắn, tôi gọi vào số di động của Deborah. Cô ấy trả lời sau hồi chuông thứ tư. "Gì thế", cô ấy nói.

"Hãy nhớ rằng lần đầu tiên, Tiến sĩ Danco đã không gặp khó khăn gì trong việc đến đó", tôi nói.

"Em không phải mới ở đây lần đầu tiên", Deb nói bằng tông giọng khốc liệt đến nỗi tôi phải hy vọng là cô ấy sẽ không bắn một người phục vụ phòng nào đó.

"Được rồi", tôi nói. "Chỉ cần hãy cảnh giác".

"Đừng lo lắng", cô ấy nói. Tôi nghe tiếng Chutsky cáu lẩm bẩm gì đó vọng vào, và Deborah nói, "Em phải đi. Em sẽ gọi cho anh sau". Cô ấy gác máy.

Khi tôi hướng về phía nam để tới nhà Rita, đường phố đang ở thời điểm đông đúc nhất trong khung giờ cao điểm buổi tối, và tôi vui vẻ huýt sáo khi một người đàn ông với gương mặt đỏ bừng ngồi trong chiếc xe tải nhỏ tạt ngang trước mặt tôi và giơ một ngón tay với tôi. Đó không chỉ là cảm giác mình thuộc về nơi nào đó quen thuộc mà tôi thường trải nghiệm khi bị bao quanh bởi những kẻ sát nhân giao thông ở Miami; mà còn vì tôi thấy mình như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng rất lớn. Và tất nhiên, đúng là như thế.

Tôi có thể tới nhà Rita mà không còn chiếc Taurus màu nâu nào đậu bên kia đường. Tôi có thể trở về căn hộ của mình và thoát khỏi những cái bóng bám theo. Quan trọng hơn, tôi có thể đưa Người Lữ Hành Tối Tăm ra ngoài dạo một vòng và chúng tôi sẽ được ở riêng cùng nhau trong một thời gian chất lượng rất cần thiết. Trung sĩ Doakes đã biến mất, ra khỏi cuộc sống của tôi và sớm thôi, có lẽ cũng ra khỏi cuộc đời anh ta.

Tôi cảm thấy hoàn toàn phấn khích khi lái xe xuống phía nam đại lộ Dixie và rẽ vào đường đến nhà Rita. Tôi được tự do, và cũng chẳng còn nghĩa vụ gì, vì đương nhiên Chutsky và Deborah sẽ phải mất một thời gian ở yên để hồi phục, về phần Tiến sĩ Danco, tôi thật sự cảm thấy thôi thúc nhức nhối muốn gặp ông ta, và ngay cả bây giờ, tôi sẽ sẵn sàng dành ít thời gian từ lịch trình xã hội bận rộn của mình cho vài cuộc trò chuyện đáng giá với ông ta. Nhưng tôi khá chắc chắn rằng cơ quan Washington bí ẩn của Chutsky sẽ cử một người khác tới để đối phó với ông ta, và họ nhất định sẽ không muốn tôi lởn vởn xung quanh cũng như cho họ vài lời tư vấn. Với khả năng đó cùng việc Doakes đã biến mất, tôi trở lại kế hoạch A và được tự do giúp Reiker về hưu sớm. Dù cho bây giờ ai là người phải đối phó với Tiến sĩ Danco đi nữa, đó cũng không phải là Dexter Vui vẻ.

Tôi đã hạnh phúc đến nỗi chủ động hôn Rita khi cô ấy mở cửa, mặc dù không có ai theo dõi. Sau bữa tối, trong khi Rita dọn dẹp, tôi ra sân sau một lần nữa và chơi đá lon với bọn trẻ trong khu phố. Tuy nhiên lần này, có một điều rất đặc biệt đã diễn ra khi tôi cùng chơi trò đó với Cody và Astor, bí mật nhỏ của chúng tôi khiến mọi thứ trở nên hết sức thú vị. Thật vui làm sao khi xem chúng rình rập những đứa trẻ khác - những kẻ săn mồi nhỏ của tôi đang được đào tạo.

Tuy vậy, sau nửa giờ rình rập và tấn công, rõ ràng chúng tôi đã bị áp đảo nghiêm trọng bởi những kẻ săn mồi lén lút - muỗi lẫn hàng tỷ ma cà rồng nhỏ đáng ghê tởm, tất cả đều đang đói khát. Phát ốm vì mất máu, Cody, Astor và tôi lảo đảo trở vào nhà rồi bắt đầu tụ tập quanh bàn ăn để chơi trò treo cổ.

"Cháu sẽ đố đầu tiên", Astor tuyên bố. "Dù gì cũng là lượt của cháu."

"Của em", Cody vừa nói vừa cau mày.

"Không đời nào. Dù sao, chị đã có câu đố rồi", con bé nói với em trai. "Năm chữ cái."

"C", Cody nói.

"Không ! Cái đầu nhé ! Haha !", con bé kêu gào trong chiến thắng, và đã vẽ xong cái đầu tròn nhỏ.

“Cháu nên đoán các nguyên âm trước", tôi nói với Cody.

"Cải gì", thằng bé nói rất khẽ.

"A, E, I, o, u, và đôi khi là Y", Astor nói với nó. "Mọi người đều biết điều đó."

"Có một chữ E ?", tôi hỏi Astor, và con bé xịu xuống.

"Vâng", Astor nói một cách hờn dỗi, và nó viết chữ E lên ô trống ở giữa.

"Haha", Cody nói.

Chúng tôi chơi gần một tiếng trước giờ lũ nhóc đi ngủ. Vẫn còn quá sớm để kết thúc buổi tối kỳ diệu này, và một lần nữa, tôi lại ngồi trên ghế với Rita. Nhưng lần này, đã thoát khỏi cặp mắt đeo bám dò xét, tôi dễ dàng tránh được sự chăm chút của Rita và lái xe về nhà, về với chiếc giường nhỏ của riêng tôi với cái cớ quá hợp lý - bữa tiệc quá đà ở nhà Vince cùng rất nhiều việc vào ngày mai. Sau đó, tôi sẽ được tự do, một mình trong đêm cùng những âm thanh vang vọng của tôi, cái bóng của tôi và chính tôi.

Còn hai đêm nữa là đến kỳ trăng tròn, tôi sẽ khiến chúng thành một đêm xứng đáng với sự chờ đợi bấy lâu. Kỳ trăng tròn này, tôi sẽ không ở cùng hãng Miller Lite nữa, thay vào đó sẽ là doanh nghiệp nhiếp ảnh Reiker. Chỉ hai đêm nữa thôi, cuối cùng tôi có thể cởi dây an toàn cho Người Lữ Hành, bước vào lốt con người thật và ném bộ trang phục đẫm mồ hôi của Dexter Tận Tâm thân mến vào đống rác.

Tất nhiên là trước tiên, tôi cần phải tìm thấy bằng chứng, nhưng bằng cách nào đó tôi tự tin rằng mình sẽ tìm thấy. Suy cho cùng thì tôi đã có cả một ngày làm việc, rồi khi Người Lữ Hành Tối Tăm và tôi làm việc cùng nhau, mọi thứ dường như trở về đúng vị trí vốn có của có.

Trong lòng ngập tràn những ý nghĩ hân hoan về niềm vui trong đêm tối, tôi lái xe trở về ngôi nhà thoải mái của mình, leo lên giường để ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị.

Buổi sáng hôm sau, tâm trạng vui vẻ và đầy khí thế của tôi vẫn tiếp tục. Khi dừng lại mua bánh trên đường tới chỗ làm, cơn bốc đồng đã thôi thúc tôi mua một tá bánh đủ loại, gồm cả vài chiếc phủ kem chocolate - một cử chỉ thật sự ngông cuồng đã được ghi nhận bởi Vince - người cuối cùng cũng đã hồi phục. "Ôi", anh ta nói với hàng lông mày nhướng lên. "Làm tốt đấy, thợ săn dũng mãnh."

"Thần rừng đã mỉm cười với chúng ta", tôi nói. "Phủ kem hay thạch mâm xôi ?"

"Đương nhiên là phủ kem", anh ta nói.

Ngày trôi qua nhanh chóng, chỉ với chuyến đi tới hiện trường của một vụ giết người theo kiểu cắt cơ thể thường thấy với dụng cụ làm vườn. Đó là thành quả của một kẻ thực sự thiếu chuyên nghiệp; kẻ đần độn ấy đã cố gắng sử dụng máy xén điện và thành công trong việc để lại một khối lượng lớn công việc cho tôi trước khi kết liễu mạng sống của vợ mình với chiếc kéo cắt tia. Đó là một mớ hỗn độn thật sự khó chịu, và thật đáng đời hắn khi bị tóm gọn ngay tại sân bay. Suy cho cùng, việc cắt cơ thể tốt nhất phải gọn gàng, tôi luôn luôn nghĩ như vậy. Không có máu đọng thành vũng và những mẩu thịt bắn trên tường. Nó cho thấy sự thiếu đào tạo thực tế.

Tôi xong việc tại hiện trường vừa kịp lúc trở lại chỗ ẩn nấp nhỏ ở phòng thí nghiệm pháp y và để lại vài ghi chú trên bàn làm việc. Tôi sẽ nhập dữ liệu cũng như hoàn thành báo cáo vào thứ Hai, không cần vội. Dù sao cả kẻ giết người lần nạn nhân đều chẳng thể đi đâu được nữa.

Vì vậy, tôi đã ở đây, ra khỏi cửa để đi đến bãi đậu xe và vào trong xe, sau đó tự do dạo chơi như mình muốn. Không ai bám theo tôi, đưa bia cho tôi hay buộc tôi phải làm những điều mình muốn tránh. Chẳng ai chiếu thứ ánh sáng không mong muốn vào bóng tối của Dexter. Tôi có thể lại là tôi, Dexter Được Buông Lỏng Dây An Toàn, với những suy nghĩ tràn đầy say mê hơn so với bia lẫn sự cảm thông của Rita. Đã quá lâu rồi tôi mới được cảm thấy thế này, và tôi tự hứa với bản thân rằng mình sẽ không bao giờ xem nhẹ cảm giác đó.

Một chiếc xe đang cháy ở góc giao giữa Douglas với Grand, và một đám đông nhỏ nhưng nhiệt tình đã tụ tập để theo dõi. Tôi chia sẻ niềm vui cho họ khi lách qua đoạn giao thông ùn tắc do xe cấp cứu để hướng về nhà.

Đến nơi, tôi gọi một chiếc pizza cũng như làm vài ghi chú cẩn thận về Reiker: nơi để tìm bằng chứng, những gì cần thiết - một đôi bốt cao bồi đỏ chắc chắn sẽ là khởi đầu tốt. Tôi đã gần như chắc chắn rằng hắn chính là kẻ đó; động vật ăn thịt ấu dâm có xu hướng tìm cách kết hợp kinh doanh với niềm vui thú, và chụp ảnh những đứa trẻ là một ví dụ hoàn hảo. Nhưng "gần như" là chưa đủ chắc chắn. Vì vậy, tôi sắp xếp lại những suy nghĩ của mình vào một tập gọn gàng, tất nhiên chẳng có gì có thể buộc tội, và toàn bộ suy nghĩ áp đặt sẽ bị phá hủy hoàn toàn trước khi tôi tìm được bằng chứng thực sự.

Cho đến sáng thứ Hai, tôi vẫn không tìm thêm được dấu hiệu nào, ngoại trừ một mảnh kính mới trong hộp trên kệ sách. Tôi mất một giờ để vui vẻ lên kế hoạch và ăn một chiếc pizza cá cơm lớn, sau đó, khi mặt trăng gần tròn đầy bắt đầu thì thầm qua cửa sổ, tôi không đi nghỉ. Tôi có thể cảm thấy những ngón tay lạnh lẽo của ánh trăng vuốt ve mình, cù vào cột sống, thúc giục tôi tiến vào màn đêm để kéo căng cơ bắp của kẻ săn mồi đã không hoạt động quá lâu.

Và sao lại không ? Chẳng có gì nguy hại khi trườn vào màn đêm đang cười khúc khích và đánh cắp một hay hai cái liếc nhìn. Để săn đuổi, để theo dõi mà không bị bắt gặp, để nhẹ nhàng chạy xuống con đường trò chơi với Reiker và tận hưởng mùi của gió, cần một chút thận trọng nhưng rất thú vị Dexter Do Thám Bóng Đêm phải sẵn sàng. Hơn nữa, đây là đêm thứ Sáu. Reiker rất có thể đã rời nhà vì một số hoạt động xã hội nào đó, ví dụ như ghé qua cửa hàng đồ chơi. Nếu hắn đã ra ngoài, tôi có thể đột nhập vào nhà hắn và xem xét xung quanh.

Vì vậy, tôi mặc bộ quần áo chuyên để rình rập trong đêm tốt nhất mà mình có rồi đi một đoạn đường ngắn từ nhà mình lên đường cao tốc chính, băng qua Grove để tới đại lộ Tigertail, sau đó xuống ngôi nhà khiêm tốn nơi Reiker sống. Nó nằm trong một khu phố toàn những ngôi nhà mái bằng nhỏ và dường như cũng chẳng có gì khác so với tất cả những ngôi nhà còn lại, nằm cách đường một khoảng đủ cho đường lái xe ngắn. Chiếc xe của hắn đậu ở đó, một chiếc Kia màu đỏ - điều khiến tôi đột nhiên có nhiều hy vọng. Đỏ, giống như đôi bốt, đó là màu của hắn - một dấu hiệu cho thấy tôi đang đi đúng hướng.

Tôi lái xe qua ngôi nhà hai lần. Vào lần thứ hai đi qua, đèn nóc xe của hắn bật sáng và tôi vừa kịp lúc thoáng thấy khuôn mặt hắn khi hắn leo lên xe. Đó không phải là một gương mặt gây ấn tượng: dẹt, gần như không có cằm, một phần bị che khuất bởi mái tóc dài và chiếc kính gọng to bản. Tôi không thể nhìn thấy hắn đang đi loại giày dép gì dưới chân, nhưng từ phần nhìn thấy, hắn có thể mang đôi bốt cao bồi để làm cho mình có vẻ cao hơn. Hắn bước vào xe và đóng cửa lại, còn tôi tiếp tục đi thẳng rồi vòng quanh khu phố.

Khi tôi đi ngang qua nhà hắn một lần nữa, chiếc xe đã đi mất. Tôi đậu xe ở một con đường nhỏ cách đó vài dãy nhà rồi đi ngược lại, từ từ lẩn dưới lốt ban đêm. Ngôi nhà bên cạnh nhà Reiker đã tắt hết đèn, do vậy tôi đi tắt ngang qua sân. Có một nhà khách nhỏ phía sau nhà của Reiker, và Người Lữ Hành Tối Tăm thì thầm vào tai tôi, studio. Nó thực sự là một nơi hoàn hảo cho một nhiếp ảnh gia tạo cảnh, và studio chính xác là loại địa điểm để tìm thấy các tấm ảnh có thể buộc tội. Vì Người Lữ Hành rất ít khi sai lầm về những chuyện này, tôi liền mở khóa và bước vào.

Các cửa sổ đều được lót gỗ phía trong, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ lọt vào từ cửa chính đang mở, tôi vẫn có thể loáng thoáng thấy những thiết bị trong buồng làm ảnh. Người Lữ Hành đã đúng. Tôi đóng cửa và bật công tắc đèn. Ánh sáng màu đỏ âm u tràn ngập căn phòng, vừa đủ để nhìn thấy. Có những chiếc khay thông thường cùng những lọ hóa chất đặt phía trên chiếc bồn rửa nhỏ, bên trái là một chiếc máy tính rất đẹp với thiết bị kỹ thuật số. Có một chiếc tủ bốn ngăn kéo dựa sát vào tường, và tôi quyết định bắt đầu từ đó.

Sau mười phút lướt qua các tấm ảnh và phim, tôi chẳng tìm thấy gì đáng để buộc tội từ vài chục bức ảnh những em bé khỏa thân nằm trên tấm thảm lông màu trắng - những hình ảnh mà nói chung sẽ được coi là "dễ thương" ngay cả đối với những người nghĩ rằng Pat Robertson quá tự do. Không có các khoang ẩn trong tủ và chẳng có nơi nào khác để giấu những bức ảnh.

Thời gian rất ít, tôi không thể tận dụng cơ hội khi mà Reiker chỉ đơn giản là đi đến cửa hàng để mua một lít sữa. Hắn có thể trở lại bất kỳ lúc nào và quyết định xem lại những bức ảnh của mình cũng như trìu mến nhìn hàng chục cậu bé tí hon đã được mình chụp vào phim. Tôi chuyển sang chỗ máy tính.

Bên cạnh màn hình có một kệ CD khá cao, tôi nhìn lướt qua đống đĩa một chút. Sau hàng đống đĩa phần mềm và những chiếc đĩa có chữ viết tay tên GreenField hoặc Lopez bên ngoài, tôi đã tìm thấy Nó.

"Nó" là một hộp đựng trang sức màu hồng tươi sáng. Trên mặt trước của chiếc hộp là những chữ viết rất dày, NAMBLA 04/09.

Có thể NAMBLA là một cái tên Tây Ban Nha hiếm. Nhưng nó cũng là chữ viết tắt của Người đàn ông Bắc Mỹ/ Hiệp hội yêu những chàng trai - một nhóm ủng hộ nhiệt tình và thân thiện giúp những tội phạm ấu dâm giữ hình tượng tích cực bằng cách đảm bảo với các nạn nhân rằng những gì họ làm là hoàn toàn tự nhièn. Ồ, tất nhiên đó là ăn thịt người và hiếp dâm, thật sự là như vậy.

Tôi cầm đĩa CD, tắt điện rồi lách trở lại màn đêm.

Sau khi trở lại căn hộ, tôi chỉ mất một vài phút để nhận ra rằng cái đĩa là một công cụ bán hàng, có lẽ chứa thông tin về một tập hợp NAMBLA cùng danh sách những tên quái đản ăn thịt người. Những hình ảnh trong đó đã được sắp xếp vào nơi gọi là "phòng trưng bày hình ảnh thu nhỏ" - loạt thu nhỏ của bức ảnh gần giống như tập hình ảnh mà kẻ già bẩn Victoria sử dụng để lật qua. Mỗi bức ảnh đã bị làm mờ một cách có chủ ý, do đó bạn có thể tưởng tượng, nhưng không thực sự thấy các chi tiết.

Và ồ, vâng: Một vài bức ảnh được cắt rất chuyên nghiệp là phiên bản đã chỉnh sửa của những bức tôi tìm thấy trên thuyền của MacGregor. Vì vậy, dù không thực sự tìm thấy đôi bốt cao bồi màu đỏ, tôi vẫn khám phá đủ thông tin để đáp ứng luật lệ của Harry. Reiker nằm trong danh sách hạng A.

Ngân nga một bài hát trong đầu và nở một nụ cười trên môi, tôi thong thả rời khỏi đó để về với chiếc giường của mình, suy nghĩ tới những ý tưởng hay ho về những gì Reiker cùng tôi sẽ làm vào tối mai.

***

Sáng hôm sau là thứ Bảy, tôi dậy muộn một chút và chạy bộ quanh khu phố. Sau khi tắm và có một bữa sáng thịnh soạn, tôi đi mua một vài đồ dùng cần thiết - một cuộn băng keo mới, một con dao phi lê sắc như dao cạo, chỉ là những thứ cơ bản cần có. Và bởi Người Lữ Hành Tối Tăm đã vặn mình khoan khoái vì thao thức, tôi dừng lại ở một nhà hàng bít tết cho bữa ăn trưa muộn. Tôi ăn một dải thịt bò New York mười sáu ounce, dĩ nhiên đã được nấu chín, vì vậy hoàn toàn không có tí máu nào. Sau đó, tôi lái xe ngang qua nhà Reiker lần nữa để nhìn kỹ trong ánh sáng ban ngày. Reiker đang cắt cỏ.

Tôi đi chậm lại và nhìn một cách tự nhiên; than ôi, hắn đang đi một đôi giày cũ, không phải đôi bốt màu đỏ. Hắn cởi trần và khá gầy gò, nhìn yếu ớt và xanh xao. Chẳng vấn đề gì. Tôi sẽ tô thêm cho hắn chút màu sắc sớm thôi.

Đó là một ngày hiệu quả và khiến tôi rất hài lòng - ngày của tôi trước kia. Khi tôi đã trở về nhà, đang ngồi yên lặng nghĩ về những suy nghĩ đạo đức thì chuông điện thoại reo.

"Xin chào", tôi nói vào ống nghe.

"Anh có thể đến đây không ?", Deborah nói. "Bọn em có vài việc cần hoàn tất."

"Việc gì thể ?"

"Đừng ngốc như vậy", cô ấy nói. "Hãy đến đây", và cô ấy gác máy. Điều này thật sự hơi khó chịu. Trước hết, tôi không biết việc gì còn đang dang dở, và thứ hai, tôi không phải là một kẻ ngốc - một con quái vật, chà, chắc chắn như vậy, nhưng nhìn chung là một con quái vật rất lịch sự và biết điều. Hơn hết, cái cách cô ấy gác máy như vậy đơn giản là cho rằng tôi đã nghe xong câu chuyện và sẽ run rẩy vâng lời. Thật thô lỗ. Có là anh em hay không, đấm đá hay không, tôi cũng chẳng run sợ vì ai cả.

Tuy vậy, tôi vẫn nghe theo. Con đường ngắn ngủi tới Mutiny mất nhiều thời gian hơn bình thường vì đang là chiều thứ Bảy - thời gian các con đường ở Grove chật ních những kẻ không mục đích. Tôi từ từ chen vào đám đông, ước gì có thể một lần nhấn bàn đạp tới kịch mức và lao vào đám người lang thang đó. Deborah đã làm hỏng tâm trạng hoàn hảo của tôi.

Cô ấy cũng không làm nó khá hơn chút nào khi tôi gõ cửa căn hộ xa hoa ở Mutiny, cô ấy ra mở cửa với gương mặt đang-có-nhiệm-vụ-khủng-hoảng-thứ khiến cô ấy trông giống như một con cá sấu nóng nảy. "Vào đi", cô ấy nói.

"Được rồi", tôi nói.

Chutsky đang ngồi trên sofa. Nhìn ông ta vẫn không có vẻ gì là người sống ở thuộc địa Anh, có thể là do thiếu lông mày, nhưng ít nhất ông ta có vẻ như đã quyết định sẽ tiếp tục sống, vì vậy, hẳn là kế hoạch xây dựng lại của Deborah đã tiến triển tốt. Có một cái nạng kim loại dựa vào bức tường bên cạnh ông ta, và ông ta đang nhấm nháp cà phê. Một đĩa bánh Đan Mạch đặt ở cuối chiếc bàn bên cạnh. "Này, anh bạn", ông ta gọi lớn, vẫy vẫy cánh tay cụt "Hãy lấy một cái ghế."

Tôi lấy một chiếc ghế kiểu thuộc địa Anh rồi ngồi xuống sau khi nhón hai miếng bánh Đan Mạch. Chutsky nhìn tôi như thể định phản đối, nhưng thực sự, đó là những gì ít nhất họ có thể làm cho tôi. Suy cho cùng thì tôi đã vượt qua những con cá sấu ăn thịt và một con công để cứu ông ta, và bây giờ, tôi đã bỏ ngày thứ Bảy của mình cho thứ việc chẳng ai biết là loại khủng khiếp gì. Tôi xứng đáng được cả chiếc bánh.

"Được rồi", Chutsky nói. "Chúng ta phải tìm nơi Henker lẩn trốn, và chúng ta phải làm điều đó nhanh chóng."

"Ai ?", tôi hỏi. "Ý anh là Tiến sĩ Danco ?"

"Phải, đó là tên của ông ta. Henker", ông ta nói. "Martin Henker."

"Và chúng ta phải tìm ông ta ?", tôi hỏi, tràn đầy linh cảm đáng lo ngại. Ý tôi là, tại sao họ lại nhìn tôi và nói "chúng ta"  ?

Chutsky khịt một hơi nhỏ như thể ông ta nghĩ tôi đang đùa và ông ta nhận ra điều đó. "ừ, đúng rồi", ông ta nói. -Vậy, anh nghĩ ông ta có thể ở đâu, bạn thân ?"

"Thực ra, tôi không nghĩ đến chuyện đó", tôi nói.

"Dexter", Deborah nói bằng giọng điệu cảnh báo.

Chutsky cau có. Đó là một biểu hiện rất lạ khi không có lông mày. "Ý anh là gì ?", ông ta hỏi.

"Ý tôi là, tôi không thấy việc đó có lý do gì lại là vấn đề với tôi cũng như chẳng có lý do nào để tôi, hay thậm chí chúng ta, phải tìm ông ta. Ông ta đã có những gì ông ta muốn, không phải là ông ta chỉ cần hoàn tất và về nhà sao ?"

"Có phải anh ta đang đùa không ?", Chutsky hỏi Deborah, và nếu ông ta có lông mày, hẳn là chúng sẽ nhướng lên.

"Anh ấy không thích Doakes", Deborah nói.

"Ừm, nhưng nghe này, Doakes là một trong những thành viên của chúng ta", Chutsky nói với tôi.

"Không phải của tôi", tôi nói.

Chutsky lắc đầu. "Được rồi, đó là vấn đề của anh", ông ta nói. "Nhưng chúng ta vẫn phải tìm anh ta. Toàn bộ chuyện này gây ra tác động chính trị, và sẽ là chuyện lớn nếu chúng ta không tóm được ông ta."

"Được rồi", tôi nói. "Nhưng tại sao nó lại là vấn đề của tôi ?" Và đó có vẻ là một câu hỏi rất hợp lý mà tôi cần đưa ra, mặc dù nếu thấy phản ứng của Kyle, bạn có thể nghĩ rằng tôi muốn bỏ bom cả một trường tiểu học.

"Lạy Chúa", ông ta vừa nói vừa lắc đầu với vẻ ngưỡng mộ giả tạo. "Anh thực sự rất giỏi, anh bạn."

"Dexter", Deborah nói. "Hãy nhìn bọn em." Tôi nhìn vào Deb với mớ băng bó và nhìn Chutsky với những khớp xương của ông ta. Thành thật mà nói, trông họ không đến nỗi quá khủng khiếp. "Bọn em cần anh giúp", cô ấy nói.

"Nhưng Deb, thực sự..."

"Làm ơn, Dexter", cô ấy nói, biết rõ rằng tôi rất khó từ chối cô ấy khi cô ấy dùng từ đó.

"Deb, thôi nào", tôi nói. "Em cần một anh hùng hành động, một người nào đó có thể đá cửa và xông vào với súng. Anh chỉ là một tên khám nghiệm pháp y ôn hòa."

Cô ấy bước qua và đứng trước mặt tôi, chỉ cách vài inch. "Em biết anh thế nào, Dexter", cô ấy nhẹ nhàng nói. "Nhớ không ? Và em biết anh có thể làm điều này." Cô ấy đặt tay lên vai tôi và hạ thấp giọng hơn nữa, gần như thì thầm, "Kyle cần điều này, Dex. Cần bắt Danco. Hoặc anh ấy sẽ không bao giờ thấy mình là một người đàn ông nữa. Chuyện đó quan trọng với em. Làm ơn đi, Dexter ?".

Và suy cho cùng, bạn có thể làm gì khi không còn súng ? Ngoại trừ triệu tập đống thiện chí dự trữ của bạn và vẫy cờ trắng duyên dáng.

"Được rồi, Deb", tôi nói.

Tự do là một điều phù du mong manh như vậy, phải không ?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.