Trầm ngâm một lát, Vương Bình nói: "Âu Dương Thành tuy vô tội phóng thích, nhưng tin rằng trong thời gian ngắn hắn sẽ không có động tác gì lớn, trên quan trường cũng tin rằng thời gian ngắn sẽ không làm nên trò trống gì. Chỉ là, tôi lo Âu Dương Thành sẽ không buông tha cậu. Diệp huynh đệ, sau này cậu phải vạn phần cẩn thận đấy."
Diệp Khiêm cười nhạt một tiếng, nói: "Không sao, tôi đang chờ hắn tới đây." Giống như kiếm khách đối quyết, tấn công càng nhiều, sơ hở càng nhiều. Diệp Khiêm không lo Âu Dương Thành tìm mình gây phiền phức, vì chỉ cần hắn tìm mình gây phiền, hắn sẽ lộ ra rất nhiều sơ hở, như vậy mình cũng có khối cơ hội để chỉnh đổ hắn. Diệp Khiêm chỉ lo Âu Dương Thành từ nay về sau làm một đứa trẻ ngoan, như vậy cơ hội để mình muốn lật đổ hắn sẽ nhỏ đi rất nhiều. Nhưng Diệp Khiêm hiểu, người như Âu Dương Thành tuyệt đối sẽ không dễ dàng nuốt trôi cục tức đó, không tới tìm mình gây phiền mới là chuyện lạ.
"Diệp huynh đệ, còn một chuyện nữa." Vương Bình ngập ngừng một chút, nói tiếp: "Đêm kia Âu Dương Thiên Minh vượt ngục bỏ trốn, đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích hắn. Âu Dương Thiên Minh trước nay luôn giúp Âu Dương Thành đả thông quan hệ với hắc đạo, cũng luôn đóng vai trò người trung gian, có thể nói lý do Âu Dương Thiên Minh có thể được gọi là một trong tứ công tử thành phố SH không chỉ vì quan hệ của Âu Dương Thành, mà là vì quan hệ của hắn với hắc đạo rất sâu. Âu Dương Thành nếu tìm cậu gây phiền phức thì còn dễ đối phó chút, dù sao hắn vẫn là phó bí thư thành ủy, vẫn cần chú ý ảnh hưởng; nhưng Âu Dương Thiên Minh thì khác, hắn hoàn toàn có thể mượn thế lực hắc đạo đó để đối phó cậu. Cho nên, Diệp huynh đệ, cậu phải đề phòng Âu Dương Thiên Minh nhiều chút, hắn chắc chắn sẽ tới tìm cậu gây phiền phức, cậu nhất định phải đặc biệt cẩn thận."
Diệp Khiêm khẽ nhíu mày, nói: "Quản lý nhà tù thành phố SH kém vậy sao? Dễ dàng để một phạm nhân vượt ngục thế à? Trong chuyện này sợ là không thể thoát khỏi liên can với Âu Dương Thành nhỉ?"
"Chuyện này tôi đương nhiên cũng hiểu, nhưng người của hệ thống nhà tù từ trước tới nay đều có quan hệ mật thiết với Âu Dương Thành. Ngay ngày Âu Dương Thiên Minh vượt ngục tôi đã tới nhà tù, nhưng căn bản không tra ra được chút manh mối nào. Tuy biết rõ là quan hệ của Âu Dương Thành, nhưng lại hoàn toàn không có bất kỳ chứng cứ gì." Vương Bình nói.
Diệp Khiêm tuy chưa từng lăn lộn trên quan trường, nhưng đối với quan trường cũng hiểu chút ít, bất kể quan lớn quan nhỏ, chắc chắn đều có mạng lưới quan hệ của riêng mình. Muốn đối phó với một người trong đó, thì phải đối phó với tất cả mọi người, nếu không dù có thu thập được người đó, e rằng sau này cũng sẽ mang tới cho mình rất nhiều phiền phức.
Tất nhiên, đối với mạng lưới quan hệ của Âu Dương Thành, Vương Bình chắc chắn biết nhiều hơn mình, mình cũng không thể ám sát sạch từng người bọn họ, làm vậy không chỉ không mang lại lợi ích gì, e rằng còn rước lấy vô tận phiền phức. Việc mình có thể làm là nghĩ cách chỉnh đổ Âu Dương Thành và người đứng sau hắn, còn các đồng đảng khác của Âu Dương Thành tại thành phố SH, giao cho Vương Bình xử lý là đủ rồi.
Tuy Diệp Khiêm không sợ sự báo thù của Âu Dương Thiên Minh, nhưng nếu tên nhãi này chuyển mục tiêu sang những người xung quanh mình thì lại hơi phiền phức. Nghĩ tới đây, Diệp Khiêm không khỏi rùng mình, Âu Dương Thiên Minh đã trốn ra ngoài hai ngày rồi, xem ra mình cần phải nhanh chóng bảo Jack sắp xếp nhân thủ tới bảo vệ Lão cha và Hàn Tuyết, còn có Lâm Nhu Nhu, Tần Nguyệt và những người khác, nếu không vạn nhất để Âu Dương Thiên Minh đắc thủ thì sự tình sẽ rất phiền phức. Diệp Khiêm không hề muốn người thân và bạn bè của mình chịu bất kỳ tổn thương nào.
Nghĩ tới đây, Diệp Khiêm không dám chần chừ thêm chút nào, vội vàng lấy điện thoại gọi cho Jack. "Một người bạn của tôi vượt ngục rồi, cậu biết phải làm gì rồi chứ?" Điện thoại vừa kết nối, Diệp Khiêm nói đầy ẩn ý, chỉ là hơi nhấn mạnh ngữ khí ở hai chữ "người bạn".
Jack đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời Diệp Khiêm, dù sao cũng là anh em vào sinh ra tử nhiều năm, đối với Diệp Khiêm, Jack vẫn hiểu rất nhiều. Thế nên không chút chần chừ, nói: "Đã rõ, lão đại."
Đối với năng lực làm việc của Jack, Diệp Khiêm trước nay rất yên tâm, khẽ "ừ" một tiếng sau đó liền cúp điện thoại. Toàn bộ quá trình gọi điện chỉ vẻn vẹn vài giây ngắn ngủi, tuy dường như chẳng nói gì cả, nhưng Vương Bình lại nghe ra được Diệp Khiêm dường như có một nhóm bạn không hề đơn giản. Tuy đã coi là quan hệ đồng minh với Diệp Khiêm, nhưng chuyện của Diệp Khiêm thì Vương Bình biết quá ít, trong lòng khó tránh khỏi chút chột dạ, hy vọng hiểu rõ nhiều hơn. Nhưng, lời này lại không tiện hỏi, hơn nữa cũng không tiện điều tra ngầm, nếu không bị Diệp Khiêm biết được thì sẽ khiến mọi người đều rất khó xử.
Sau khi cúp máy, tảng đá trong lòng Diệp Khiêm cuối cùng cũng hạ xuống, hít sâu một hơi, Diệp Khiêm nói: "Vương bí thư, chuyện bên phía Âu Dương Thiên Minh tôi sẽ giải quyết ổn thỏa, đã hắn không muốn ngồi tù, vậy thì để hắn đi gặp Diêm Vương gia đi. Còn bên phía Âu Dương Thành, phải dựa vào ông rồi, tôi chỉ có thể giúp một tay nhỏ trong bóng tối mà thôi."
Trong lòng Vương Bình không khỏi rùng mình, lời của Diệp Khiêm rất rõ ràng, đó là đã động sát ý đối với Âu Dương Thiên Minh. Tuy Vương Bình cũng chẳng phải người hiền lành gì, nhưng đối với chuyện giết người ít nhiều vẫn có chút sợ hãi. Nhưng chuyện này bảo hắn nói thế nào đây? Chẳng lẽ khuyên Diệp Khiêm đừng giết Âu Dương Thiên Minh sao? Trừ phi hắn điên rồi, cho nên việc duy nhất có thể làm là giả vờ như không nghe thấy.
"Còn nữa, quan trọng nhất là biết người đứng sau Âu Dương Thành rốt cuộc là ai? Vương bí thư có manh mối gì không?" Diệp Khiêm hỏi.
Vương Bình lắc đầu, nói: "Thực ra lăn lộn trên quan trường, ít nhiều bên trên đều sẽ có người, tôi cũng vậy. Chỉ là, chúng ta đều không biết người bên trên của đối phương là ai. Nhưng cậu cứ yên tâm, tôi sẽ âm thầm để ý, nếu có tin tức gì chắc chắn sẽ thông báo cho cậu đầu tiên."
Khẽ gật đầu, Diệp Khiêm xoay người cười hì hì: "Không nhắc tới bọn họ nữa, tôi vẫn chưa chính thức chúc mừng ông lên chức Bí thư thành ủy đâu. Nào, lấy trà thay rượu, kính ông một ly."
Vương Bình cũng khẽ mỉm cười, bưng tách trà chạm nhẹ vào ly của Diệp Khiêm.
Ba người tùy ý trò chuyện vài chủ đề nhẹ nhàng, buổi tụ tập liền kết thúc. Diệp Khiêm nhớ ra đã lâu không tới trường, dù sao bây giờ mình cũng đang mang cái danh sinh viên mà, hơn nữa Tần Nguyệt và Triệu Nhã đều ở đó, mình cũng có thể tiện đường tới thăm họ, tạo cho họ một sự bất ngờ.
Sau khi rời khỏi Tương Phi Các, Vương Bình lái xe rời đi một mình, để Lý Hạo đưa Diệp Khiêm một đoạn. Từ sau khi Diệp Khiêm về nước, hai người đều có việc riêng phải làm, Lý Hạo cũng mãi không có cơ hội trò chuyện tử tế với Diệp Khiêm, có cơ hội này đương nhiên vui vẻ đồng ý.
Trên đường lái xe tới trường, Diệp Khiêm là người mở lời trước: "Dạo gần đây có tới thăm Lão cha không?"