Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 154 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 158
Tống Tiền

❊ ❊ ❊

Tại phòng tập luyện trong nhà, Jack đã trang bị rất nhiều thiết bị thể hình, một là để phục vụ mục đích rèn luyện, hai là xem như một khoản phúc lợi cho nhân viên công ty, giúp họ có thể tự tập luyện vào thời gian rảnh rỗi. Ở chính giữa là một võ đài không lớn lắm, rộng khoảng chừng trăm mét vuông.

Mọi người đi vào trong, ai nấy đều tự đi thay quần áo. Diệp Khiếm kéo Mặc Long lại, vừa thay quần áo vừa nói: "Mặc Long, tối nay cậu hãy đi liên hệ với một người tên là Lý Đông, có một số chuyện cần cậu xử lý."

"Chuyện gì vậy?" Mặc Long hỏi.

"Có một thằng nhãi tìm ta gây phiền phức, ta đã cho người trói nó lại rồi. Vốn dĩ ta định tự mình qua đó, nhưng tối nay có việc nên không đi được, cậu giúp ta xử lý một chút. Nhớ kỹ, sau này ta không muốn nhìn thấy bóng dáng nó ở Hoa Hạ nữa." Diệp Khiếm nói.

Mặc Long làm một động tác cứa cổ, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Diệp Khiếm.

Diệp Khiếm cười nhạt một tiếng, nói: "Cái đó thì không cần, cứ tùy tiện ném nó ra nước ngoài là được. Ờ, đúng rồi, cứ ném sang nước T đi, đàn ông ở đó hình như rất hứng thú với người chuyển giới, đến lúc đó dặn người ở nước T giúp một tay, đổi giới tính cho hắn luôn."

"Được!" Mặc Long gật đầu đáp.

Trong lúc nói chuyện, mọi người đã thay đồ xong, bước lên võ đài. Biểu cảm của mỗi người một khác, nhưng trong ánh mắt đều tràn đầy tinh thần chiến đấu sục sôi và sự phấn khích. Quả thật, đã rất lâu rồi mọi người không có dịp cùng nhau so tài.

Khóe miệng Diệp Khiếm khẽ nhếch lên, nói: "Đến đi, bắt đầu nào!" Dứt lời, chân hắn khẽ động, tung một cú đấm về phía Jack. Thế nhưng, giữa chừng, Thanh Phong cười hì hì một tiếng, tung một cú đá ngang nhắm thẳng vào mặt Diệp Khiếm. Mặc Long, Ngô Hoán Phong và Jack cũng lần lượt tham chiến, tạo thành một cuộc hỗn chiến, không ai là đồng minh của ai, cũng chẳng ai là kẻ thù không đội trời chung với ai. Tuy nhiên, lúc nào cũng có hai người rất ăn ý cùng nhau đối phó với Diệp Khiếm.

"Mẹ kiếp, không chơi kiểu này nhé!" Diệp Khiếm vừa đỡ đòn vừa kêu lên.

"Lão đại, anh đừng giả vờ nữa, lần trước em đã thấy cước pháp của anh rồi, hôm nay biểu diễn cho tụi em chiêm ngưỡng chút đi." Mặc Long nói.

"Mẹ nó, vậy các cậu cẩn thận đấy." Diệp Khiếm nói xong, tung một cước đá tới. Cước pháp vừa hoa mỹ vừa đầy uy lực, vừa phiêu dật lại vừa bá đạo.

Sau khi đổ mồ hôi đầm đìa, ai nấy đều bị thương ít nhiều, nhưng không ai nghiêm trọng, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Sau khi tắm rửa xong, mọi người cởi trần, cùng nhau xoa rượu thuốc trị thương cho nhau. Loại rượu này chính là do Độc Lang Lưu Thiên Trần tự tay ngâm, hiệu quả dược tính rất tốt, đặc biệt công hiệu trong việc chữa trị các vết thương do va đập.

"Lão đại, anh không tử tế chút nào, cước pháp đẹp như vậy khi nào rảnh dạy em với." Thanh Phong nhăn răng nhó lợi nói. Thằng này thích thể hiện nên đương nhiên bị thương nặng hơn, toàn thân không biết đã bị Diệp Khiếm đá bao nhiêu cước.

"Đây là tuyệt kỹ giấu nghề của ta đấy, muốn ta dạy thì phải đưa ra chút lợi ích đã." Diệp Khiếm cười ha ha nói.

"Lão đại, anh tha cho em đi, anh đâu phải không biết em tiêu xài kinh khủng thế nào, điển hình là tộc 'nguyệt quang' đấy thôi." Thanh Phong than nghèo kể khổ.

"Ờ, hình như vừa nãy lúc đến ta thấy đỗ một chiếc Porsche bên trong, là của cậu hả? Sao nào? Cho ta mượn chơi vài ngày được không?" Diệp Khiếm cười nói.

"Hì hì, chơi vài ngày thì không vấn đề gì, nhưng em sợ một đi không trở lại ấy chứ." Thanh Phong cười hì hì đáp.

Diệp Khiếm nhún vai vẻ vô tư, nói: "Tùy cậu vậy, ta không miễn cưỡng. Ai, đáng thương cho cước pháp đẹp trai của ta, chỉ sợ vĩnh viễn không có người kế thừa rồi."

"Đừng mà, lão đại, em cho mượn, em cho mượn không phải là được sao." Thanh Phong vội vàng nói.

Diệp Khiếm thầm cười, tính cách Thanh Phong thế nào, Diệp Khiếm quá rõ rồi, thằng này điển hình là một kẻ cuồng võ, cứ thấy công phu mới lạ gì là chắc chắn không nhịn được mà phải học một chiêu, chỉ là rất nhiều khi chỉ là nhiệt tình ba phút. "Đây là cậu nói đấy nhé, ta không hề ép cậu đâu." Diệp Khiếm nói.

"Không có, tất nhiên là không ép em, là em tự nguyện mà." Thanh Phong "nịnh nọt" nói. Nói đoạn, vội vàng lấy chìa khóa từ trong quần áo ra đưa qua. Diệp Khiếm nhận lấy chìa khóa, lắc lắc, cảm thán nói: "Porsche à, chậc chậc, ngay cả cái chìa khóa này cũng cảm thấy đặc biệt đẹp trai nha."

Thanh Phong tỏ vẻ như nàng dâu nhỏ chịu bao uất ức, quay mặt đi, trông như thể Diệp Khiếm vừa cướp mất thứ gì tâm đắc lắm của hắn vậy.

Jack, Mặc Long và Ngô Hoán Phong nhìn thấy dáng vẻ này của Thanh Phong, đều không nhịn được mà bật cười.

Sau khi mặc quần áo xong, Diệp Khiếm đứng dậy, nói: "Được rồi, ta còn có việc nên đi trước đây, các cậu cũng tự đi làm việc của mình đi. Jack, tối nay ta đến đây đón cậu."

Jack gật đầu đáp một tiếng.

Diệp Khiếm chuyển ánh mắt sang Ngô Hoán Phong, nói: "Hoán Phong, có muốn đi cùng không? Ta đưa cậu một đoạn."

Ngô Hoán Phong gật đầu, nói: "Vâng."

Lái chiếc Porsche của Thanh Phong, Diệp Khiếm chở Ngô Hoán Phong rời khỏi công ty bảo an Thiết Huyết. Trên đường đi, Diệp Khiếm vừa lái xe vừa quay đầu nhìn Ngô Hoán Phong một cái, nói: "Thành phố SH gần đây không mấy yên bình, ngay cả người của tổ chức lính đánh thuê Hắc Ưng cũng đã tới, cậu phải chú ý an toàn của Nhiên tỷ nhiều hơn."

"Vâng!" Ngô Hoán Phong gật đầu đáp.

"Hoán Phong, cậu có cảm thấy tủi thân không? Cậu là một chiến sĩ sắt thép đường đường chính chính của Lang Nha, thế mà ta lại bắt cậu đi làm vệ sĩ." Dừng một chút, Diệp Khiếm nói.

"Không có, mọi người chỉ là phân công khác nhau thôi." Ngô Hoán Phong nói.

"Xin lỗi, Hoán Phong, nếu không phải tại ta, cậu cũng sẽ không..."

Diệp Khiếm chưa nói hết câu đã bị Ngô Hoán Phong cắt ngang. Chỉ thấy cậu ta cười nhạt một tiếng, nói: "Lão đại, sao anh lại trở nên lề mề dài dòng như vậy, chuyện quá khứ đã qua rồi, hơn nữa đó cũng là em tự nguyện. Chẳng qua chỉ là mất một cánh tay thôi mà, mất thì mất thôi, bây giờ em chẳng phải vẫn sống rất đặc sắc, không thua kém bất kỳ ai sao."

Diệp Khiếm đưa tay vỗ vỗ vai cậu, nhìn cậu đầy cảm kích, không nói gì thêm, mọi thứ đều không nói cũng tự hiểu. Im lặng một lát, Ngô Hoán Phong hỏi: "Tro cốt của Điền đội trưởng anh chôn cất ở đâu?"

Điền Phong, đội trưởng xuất ngũ của đại đội đặc chủng Lang Nha Hoa Hạ, người sáng lập tập đoàn lính đánh thuê Lang Nha, cũng là người dẫn đường cho Diệp Khiếm. "Phải rồi, các cậu về cũng lâu như vậy rồi, vẫn chưa đi bái tế. Vậy đi, hôm nào đó mọi người cùng nhau đến nghĩa trang bái tế Điền đội trưởng." Diệp Khiếm nói.

"Vâng!" Ngô Hoán Phong gật đầu đáp.

Đưa Ngô Hoán Phong đến dưới tòa cao ốc văn phòng tạm thời của tập đoàn Hạo Thiên, Diệp Khiếm lái xe rời đi, nhắm thẳng hướng bệnh viện mà tới. Giữa đường, hắn gọi một cuộc điện thoại cho cha, nói rằng tối nay sẽ đưa bạn gái về nhà. Cha hắn phấn khích không biết làm sao, liên tục nói "Tốt, tốt"! Trong số những người được cha nuôi dưỡng, Diệp Khiếm là người ông thương yêu nhất, cũng là người ông không yên tâm nhất, thấy Diệp Khiếm nay cuối cùng đã có bạn gái, cũng coi như là có nơi có chốn, cha hắn tự nhiên vui mừng khôn xiết, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:143
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.