Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 154 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 147
Thiếu Niên Cụt Một Tay

❊ ❊ ❊

Mọi người kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy trên cổ tay Tư Đồ Lập Nhân đang cắm một con dao găm. Khóe miệng Diệp Khiếm hơi nhếch lên một nụ cười, anh quay đầu nhìn về phía cửa quán bar, thấy một thanh niên trẻ tuổi đang chậm rãi bước vào. Biểu cảm trầm tĩnh, dáng vẻ tuấn tú, chỉ tiếc là cánh tay trái của cậu ta chỉ còn lại một ống tay áo trống rỗng đung đưa theo gió.

Đi đến bên cạnh Diệp Khiếm, thanh niên hơi gật đầu, gọi: "Đại ca!"

Diệp Khiếm mỉm cười, vươn tay ôm lấy cậu, xúc động nói: "Sao cậu lại tới đây?"

"Chị Nhiên tới, nên em đi theo." Câu trả lời của chàng trai rất bình thản.

"Chị Nhiên cũng tới sao?" Diệp Khiếm bất giác thấy đau đầu, không nhịn được mà nhíu mày.

Chàng trai quay đầu nhìn Mặc Long, vươn tay ôm lấy anh ấy, nói: "Lâu rồi không gặp."

"Phải, lâu rồi không gặp." Mặc Long cũng ôm chặt lấy chàng trai, nói.

Trong Lang Nha, người thanh niên này là người mà Diệp Khiếm luôn cảm thấy có lỗi nhất, đối với cậu, trong lòng Diệp Khiếm luôn tràn đầy sự áy náy và tự trách. Chàng trai tên Ngô Hoán Phong, biệt hiệu Phi Thiên Lang, giỏi dùng phi đao, có thể nói phi đao vào tay cậu như có được linh hồn vậy. Cánh tay của cậu chính là vì Diệp Khiếm mà mất đi.

Diệp Khiếm nhớ rất rõ, đêm hôm đó Ngô Hoán Phong đầy máu từ bên ngoài trở về, cả cánh tay từ bả vai bị đứt lìa, máu tươi nhuộm đẫm toàn thân. Khi nhìn thấy Diệp Khiếm, khóe miệng Ngô Hoán Phong hiện lên một nụ cười, từ trong ngực lấy ra một con dao găm đỏ như máu đưa tới, nói: "Huyết Lãng, em lấy về cho anh đây."

Diệp Khiếm vuốt ve thân đao Huyết Lãng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, chỉ vì một con dao mà Ngô Hoán Phong mất đi một cánh tay. Đối với một quân nhân, một lính đánh thuê luôn đối mặt với hiểm nguy, mất đi một cánh tay thường đồng nghĩa với việc mất đi mạng sống. Ngô Hoán Phong cười nhạt, nói: "Chỉ là một cánh tay thôi, không có nó em vẫn không thua kém bất kỳ ai." Ngô Hoán Phong đã làm được, ngay cả khi không còn cánh tay trái, phi đao của cậu vẫn xuất quỷ nhập thần, dù là cận chiến cũng không thua kém bất kỳ ai trong Lang Nha.

Huyết Lãng, một con dao găm không phải đồng cũng chẳng phải sắt nhưng lại có thể chém sắt như bùn, thân đao của nó đến tận bây giờ vẫn chưa ai nghiên cứu ra rốt cuộc là vật liệu gì. Mọi máy dò kim loại đều không phản ứng với nó, đây cũng là lý do mỗi lần Diệp Khiếm đi máy bay qua an ninh đều có thể thuận lợi mang theo Huyết Lãng. Con dao găm này vốn được lưu giữ trong Bảo tàng Anh ở nước Y, vô tình được Diệp Khiếm nhìn thấy, và anh đã đem lòng yêu thích con dao luôn tỏa ra hơi lạnh, trông như có máu nóng đang lưu chuyển này. Mặc dù lúc đó biểu cảm của Diệp Khiếm không thay đổi quá nhiều, nhưng Ngô Hoán Phong luôn ở bên cạnh anh vẫn cảm nhận được sự yêu thích đó. Vì thế, ngay trong đêm cậu đã lẻn vào Bảo tàng Anh, đánh cắp con Huyết Lãng đã tồn tại ngàn năm này ra ngoài. Thế nhưng, lại vô tình đụng độ Đội hỗ trợ đặc chủng nước Y (SFSG) đang thực hiện nhiệm vụ gần Bảo tàng Anh.

Ở nước Y, SFSG là một đơn vị đặc chủng liên quân, các thành viên bên trong đều xuất thân từ Lục quân và Thủy quân lục chiến Hoàng gia, dù là kỹ năng bắn súng hay khả năng tác chiến đơn lẻ đều không thể coi thường.

Dù Ngô Hoán Phong dựa vào thực lực của bản thân đã thoát khỏi sự truy đuổi của SFSG, nhưng cũng phải đánh đổi bằng cánh tay trái của mình. Sau này, khi Ngô Hoán Phong bình phục vết thương, Diệp Khiếm không để cậu thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm nữa, mà điều cậu đến bên cạnh người phụ trách Tập đoàn Hạo Thiên - Tống Nhiên, chuyên trách bảo vệ an toàn cho cô.

"Các cậu đến khi nào vậy? Sao không thông báo cho chúng tôi một tiếng, để tôi còn đi đón chứ." Diệp Khiếm có chút trách móc nói.

"Là chị Nhiên nói muốn tạo bất ngờ cho anh." Ngô Hoán Phong nói, "Chúng em cũng mới tới không lâu, Jack nói cho em biết anh và Mặc Long ở đây, nên em liền qua ngay."

Diệp Khiếm hơi gật đầu, sau đó thở dài đầy phiền muộn: "Chị Nhiên tới đó làm gì chứ? Đúng là phiền phức."

Ngô Hoán Phong và Mặc Long không nhịn được mà mỉm cười, họ rất thích nhìn vẻ mặt bị "bóp nghẹt" của Diệp Khiếm trước mặt Tống Nhiên. "Chị Nhiên nói dù sao trụ sở hiện tại cũng không có chuyện gì, sự phát triển của tập đoàn tại thành phố SH cũng cần người giám sát, nên chị ấy đã sắp xếp xong việc ở trụ sở rồi tới đây thôi." Ngô Hoán Phong nói.

Diệp Khiếm dở khóc dở cười, sự phát triển thành phố SH cái gì chứ, chẳng phải là người phụ nữ đó lâu ngày không hành hạ mình thì ngứa tay thôi sao. "Lát nữa về chúng ta sẽ nói chuyện kỹ hơn." Diệp Khiếm vỗ vai Ngô Hoán Phong nói.

Ngô Hoán Phong khẽ gật đầu, đi tới bên cạnh Tư Đồ Lập Nhân, lạnh nhạt liếc nhìn hắn một cái, một cước đá lên người hắn, tay phải nhanh chóng túm lấy cán dao, rút mạnh ra. Ngay lập tức, Tư Đồ Lập Nhân phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, máu tươi bắn ra như suối.

Diệp Khiếm chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Tư Đồ Lập Nhân, vỗ vỗ mặt hắn, nói: "Sau này đừng để tôi nhìn thấy mày nữa, nếu không thì không rẻ như hôm nay đâu."

Tư Đồ Lập Nhân lúc này làm gì còn sức đáp lời, chỉ không ngừng rên rỉ đau đớn. Diệp Khiếm lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, chậm rãi đứng dậy, nói: "Mày làm bị thương anh em của tao, hôm nay phải để lại chút gì đó làm tạ tội, mày thấy sao?"

"Mày... mày muốn cái gì?" Tư Đồ Lập Nhân cố nén đau đớn, hỏi.

"Tay phải của mày." Diệp Khiếm thản nhiên nói.

"Không... không được." Tư Đồ Lập Nhân sợ hãi nói, "Tao... tao có thể cho mày tiền, bao nhiêu cũng được."

Diệp Khiếm cười khinh bỉ, không lên tiếng. Ngô Hoán Phong trực tiếp đi tới, cầm con dao găm trong tay đâm phập một cái xuống. Lực rất mạnh, đâm xuyên qua cổ tay Tư Đồ Lập Nhân, ghim chặt cả cánh tay hắn xuống sàn nhà. Tiếp đó, Ngô Hoán Phong không chút cảm xúc chậm rãi di chuyển con dao găm, cắt đứt lìa bàn tay phải của Tư Đồ Lập Nhân từ cổ tay. Tư Đồ Lập Nhân hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngất lịm đi.

Làm xong tất cả, Ngô Hoán Phong lau sạch vết máu trên dao bằng vạt áo Tư Đồ Lập Nhân, chậm rãi đứng dậy, thu dao vào trong ngực.

"Người anh em, cậu ngầu quá đấy, chiêu phi đao vừa rồi của cậu có phải là Tiểu Lý Phi Đao đã thất truyền từ lâu trong giang hồ không?" Vạn Xuân Hoa bước tới nói.

Ngô Hoán Phong lạnh nhạt liếc nhìn anh ta, không nói gì.

"Đệt, Tiểu Lý Phi Đao, cậu tưởng đang đóng phim võ hiệp à." Diệp Khiếm trừng mắt nhìn Vạn Xuân Hoa, nói, "Cậu ấy là anh em Lang Nha của chúng tôi, Phi Thiên Lang Ngô Hoán Phong. Hoán Phong, đây là người bạn tôi quen ở thành phố SH."

Ngô Hoán Phong nhìn Vạn Xuân Hoa một cái, chỉ "ừ" một tiếng nhạt nhẽo, không có biểu cảm gì nhiều.

Diệp Khiếm nhìn vết thương khắp người Vạn Xuân Hoa, nói: "Tôi còn việc phải đi giải quyết, để Thiết Trụ đưa cậu tới bệnh viện đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.