Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1540 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1142
Tiến Về Thiết Huyết

❊ ❊ ❊

Khi Diệp Khiêm kể cho Kim Vĩ Hào và Đường Vũ Hinh nghe tin tức này, hai người họ rõ ràng rất vui mừng và phấn khích. Dù sao thì khi có sự đồng ý của Đường Tĩnh Nam, mối quan hệ của họ cũng coi như là danh chính ngôn thuận, không cần phải bận tâm quá nhiều nữa. Sau đó, Diệp Khiêm dặn dò Kim Vĩ Hào một vài việc, bảo anh ta hãy xử lý tốt mối quan hệ với Đường Hoành, không nên quá gần gũi nhưng cũng đừng quá xa cách. Tất nhiên, Diệp Khiêm nói rất ẩn ý, nhưng Kim Vĩ Hào cũng là người thông minh, tự nhiên đã nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn. Tuy anh không rõ tại sao Diệp Khiêm lại nói như vậy, nhưng trong lòng cũng lờ mờ đoán ra được vài điều.

Kim Vĩ Hào sinh ra trong một đại gia tộc tương tự như Đường Môn, tất nhiên anh cũng hiểu rõ những cuộc đấu tranh đẫm máu chất chứa bên trong những gia tộc như vậy. Đối với hàm ý sâu xa trong lời nói của Diệp Khiêm, anh cũng hiểu rất rõ. Bây giờ mình đang qua lại với Đường Vũ Hinh, mà Đường Hoành lại là cha của Đường Vũ Hinh, chắc chắn ông ta sẽ vì thân phận của mình mà lôi kéo mình. Vì thế, anh bắt buộc phải xử lý tốt mối quan hệ với Đường Hoành, không được quá căng cũng không được quá lỏng, nhất định phải nắm bắt cho tốt một chừng mực nào đó, bằng không bản thân sẽ rất khó xử.

Hơn nữa, anh dường như còn nghe ra trong lời nói của Diệp Khiêm có một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, tựa hồ như muốn mình dành thời gian bên cạnh Đường Tĩnh Nam nhiều hơn. Kim Vĩ Hào có chút không hiểu rốt cuộc Diệp Khiêm muốn nói gì, chẳng lẽ muốn mình tranh đoạt vị trí môn chủ Đường Môn sao? Thế nhưng, khi Kim Vĩ Hào muốn gặng hỏi, Diệp Khiêm lại đã đánh trống lảng sang chuyện khác.

Diệp Khiêm nói với Kim Vĩ Hào rằng sáng sớm ngày mai hắn phải rời đi. Sau khi ngẩn người ra một chút, Kim Vĩ Hào vốn định kiên quyết muốn đi cùng Diệp Khiêm, nhưng lại bị Diệp Khiêm khéo léo từ chối, bảo anh rằng hiện tại có việc quan trọng hơn cần phải làm. Kim Vĩ Hào hiểu đây không phải là Diệp Khiêm sợ thế lực của Lang Nha bị lộ trước mặt anh, mà là hy vọng anh ở lại Đường Môn, lợi dụng sức mạnh của Đường Môn để mở rộng thế lực của chính mình. Cộng thêm sự giúp đỡ của Mặc Giả Hành Hội, chắc chắn có thể đạt được hiệu quả rất tốt.

Kim Vĩ Hào cũng không kiên trì thêm nữa, đối với hảo ý của Diệp Khiêm, anh tự nhiên ghi tạc trong lòng. Sự thực đúng là như vậy, nếu mình đi theo Diệp Khiêm thì căn bản không có cách nào mở rộng thế lực của bản thân. Nếu hoàn toàn dựa vào Diệp Khiêm giúp mình đoạt lấy vị trí gia chủ Kim gia, thì đối với anh mà nói lại có ý nghĩa gì chứ? Vì vậy, anh cũng không cố chấp nữa, gật đầu đồng ý, chỉ dặn dò Diệp Khiêm phải cẩn thận hơn, bản thân mình không hề muốn hắn chết.

Diệp Khiêm cười ha hả, nói mình là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, không dễ chết như vậy đâu, hắn còn phải tới Đông Bắc làm loạn một phen, còn phải lấy Đông Bắc làm bàn đạp để sang E quốc phô trương khí phách anh hùng của nam nhi Hoa Hạ nữa.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Khiêm bái biệt Đường Tĩnh Nam, rời khỏi Đường Môn. Sau đó Đường Cường liền được Đường Tĩnh Nam thả ra khỏi căn phòng giam giữ. Khi biết được chính Diệp Khiêm đã nói tốt trước mặt Đường Tĩnh Nam nên mình mới có cơ hội thoát ra ngoài nhìn thấy ánh mặt trời, anh không khỏi ngẩn người ra một lúc, trong lòng dấy lên một tia cảm kích đối với Diệp Khiêm. Anh và Diệp Khiêm vốn không có thâm thù đại hận gì, sở dĩ quan hệ không tốt cũng là vì mối quan hệ với Đường Vũ Chính, mà Đường Vũ Chính cũng không phải chết trong tay Diệp Khiêm, anh cũng không có lý do gì để trách cứ Diệp Khiêm nữa. Vả lại, những ngày bị giam giữ này, anh cũng đã suy nghĩ rất thông suốt, chuyện lúc trước đúng là mình làm hơi quá đáng, thế mà lại dám mơ tưởng Huyền Minh có thể giúp mình đoạt lấy vị trí môn chủ Đường Môn, thế mà lại dám mơ tưởng hắn có thể giúp mình thực hiện Huyết Hoán Đại Pháp để nâng cao thực lực.

Trước khi lên đường, Diệp Khiêm đã tới Miêu trại thăm Nhược Thủy một chuyến. Nhìn cô bé từng hoạt bát nhảy nhót, ngây thơ đáng yêu ngày nào giờ đây đang nằm trên giường như một người chết, trong lòng Diệp Khiêm có một nỗi đau khó tả. Đáng tiếc là bây giờ hắn cũng lực bất tòng tâm, điều duy nhất có thể làm là chú ý nhiều hơn, xem xem có cách nào giải được Cương Thi Cổ độc trên người Nhược Thủy hay không.

Cương Thi Cổ độc mà Nhược Thủy trúng phải là một loại tà thuật, tin rằng y học thông thường không có cách nào giải được, vì thế, cách duy nhất có thể giải trừ chỉ có thể là tìm kiếm những thứ mà khoa học không thể giải thích được. Suốt cả đêm, Diệp Khiêm đều ở trong phòng của Nhược Thủy, ngồi trò chuyện với cô cả một đêm. Nhìn thấy Diệp Khiêm như vậy, Vạn Hải chỉ khẽ thở dài, nhưng cũng không nói gì thêm.

Không ai biết tối hôm đó Diệp Khiêm rốt cuộc đã nói gì với Nhược Thủy, có lẽ là chẳng nói gì cả, dù sao thì Nhược Thủy cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không nói ra được. Thế nhưng, khi ngày hôm sau Diệp Khiêm từ trong phòng Nhược Thủy đi ra, nơi khóe mắt rõ ràng có vệt nước mắt khô khốc.

Diệp Khiêm chưa bao giờ cho rằng mình là bậc đại hiệp vì nước vì dân, cũng chưa bao giờ tự tôn vinh mình cao siêu như thế nào, chỉ là trong lòng hắn có một niềm tin không ai có thể thay đổi. Nam tử đại trượng phu, việc cần làm thì phải làm, cho dù kết quả cuối cùng không phải như những gì mình dự liệu, thì cũng chẳng sao cả, nếu ngay cả dũng khí để làm cũng không có, thì hắn cũng đã mất đi khí phách chân chính rồi.

Những ngày này, chuyện xảy ra ở đảo Nham và Hoàng Hải tại Hoa Hạ khiến Diệp Khiêm vô cùng phẫn nộ, hắn cảm thấy mình nên làm chút gì đó. Không phải hắn muốn xây dựng danh tiếng cho bản thân, muốn nhận được sự tôn trọng của những người kia, mà chỉ là hắn cảm thấy việc này nên làm. Trên thế giới này luôn có một số người vì đố kỵ ghen ghét mà đi bới lông tìm vết nghi ngờ mục đích làm việc thiện của người khác, cũng giống như năm đó một vị phú thương ở Hoa Hạ quyên góp lượng lớn tiền bạc cứu trợ thiên tai, lại bị mọi người nghi ngờ mục đích quyên tiền chỉ là để đổi lấy danh tiếng, chẳng phải nực cười sao? Nếu mỗi một phú thương đều sẵn lòng vì danh tiếng mà quyên góp lượng lớn tiền bạc để giúp đỡ những người cần được giúp đỡ, bất kể là họ xuất phát từ mục đích gì, kết quả đều là tốt, không cần phải vì đố kỵ ghen ghét mà đi phẫn hận nghi ngờ châm chọc họ.

Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn hiện nay đã không thể so sánh với lúc mới thành lập được nữa, thực lực đã có những bước tiến rõ rệt, tất cả các thành viên hầu như đều là những sĩ quan hải quân đã giải ngũ trong và ngoài nước, sức chiến đấu không thể xem thường. Cộng thêm Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn có trang thiết bị phần cứng rất mạnh, vì vậy, trên biển thực sự có thể tính là một thế lực mới nổi đầy hùng mạnh.

Mà Lý Vĩ, với tư cách là người lãnh đạo của Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, đã xây dựng được uy tín của mình ở trong Thiết Huyết, những đại tá hải quân giải ngũ kia thậm chí còn kính trọng anh vô cùng. Thời buổi này, nếu muốn một người lính thực thụ sùng bái và nể phục bạn, cách duy nhất là phải thắng được họ về mặt thực lực, để họ từ tận đáy lòng mà tôn trọng bạn. Bất kể là quân đội nào, người lính nào, thứ mà họ sùng bái vĩnh viễn là kẻ mạnh.

Lý Vĩ tuy thường xuyên làm việc có chút cà lơ phất phơ, nhưng khi đối mặt với đại sự thì chưa bao giờ có chút lười biếng. Anh còn nhớ rõ vụ cá cược với Thanh Phong, tự nhiên là không chịu thua rồi. Lang Thích do Thanh Phong lãnh đạo vì có sự gia nhập của Anh Hoa Mị Nhẫn, cộng thêm sự phát triển ở đảo quốc, thực lực đã tăng lên rất nhiều, Lý Vĩ tất nhiên là không cam lòng tụt hậu. Tất nhiên, nếu thực sự muốn họ so tài một chút, thì thật sự không có cách nào xác định ai mạnh ai yếu, dù sao thì một người ở trên biển, một người ở trên đất liền.

Diệp Khiêm đối với kiểu thi đua ngầm này của họ cũng không từ chối. Trong mắt Diệp Khiêm, đây cũng là một phương thức cạnh tranh, giúp họ nỗ lực hơn nữa. Tất nhiên, tiền đề là phải trong điều kiện hợp lý công bằng, anh em với nhau không được giở trò âm mưu quỷ kế. Dĩ nhiên, Thanh Phong và Lý Vĩ tuy đều khá là lươn lẹo, nhưng tin rằng còn chưa đến mức giở trò lừa lọc với anh em của mình.

Từ sân bay Thành Đô bay thẳng tới thành phố SH, sau đó chuyển sang tàu chở hàng của Hạo Thiên Tập Đoàn, giữa đường thì lên chiến hạm của Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn để trực tiếp tiến về tổng bộ của Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn. Dọc đường, Lý Vĩ ngược lại đã thu lại vẻ bất cần đời của mình, không ngừng giảng giải cho Diệp Khiêm nghe về kiến thức tác chiến trên biển, hơn nữa còn phác họa ra một bức tranh vô cùng hùng vĩ tráng lệ.

Mục đích ban đầu Diệp Khiêm thành lập Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn không phải vì thu nhập kinh tế, mà chỉ để tăng cường thế lực cho Lang Nha. Mà giờ đây nghe Lý Vĩ giải thích, Diệp Khiêm mới biết ngành này có lợi nhuận kinh tế phong phú và khổng lồ đến nhường nào, khiến hắn nhất thời không khỏi thấy động tâm. Theo như sự phác họa của Lý Vĩ, thống nhất tất cả hải tặc trên biển, trở thành bá chủ thực sự trên biển, Diệp Khiêm không khỏi hưng phấn khôn cùng. Thế nhưng, cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí vẫn còn phải nỗ lực, con đường phía trước còn rất dài.

Khi đến tổng bộ của Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, Diệp Khiêm kinh ngạc phát hiện ra so với lần trước hắn tới đây đã có sự thay đổi rất lớn, rõ ràng các biện pháp phòng thủ được làm hoàn thiện hơn, cũng đã xây dựng được những pháo đài rất kiên cố, sợ rằng quân đội bình thường không thể dễ dàng tấn công vào được. Diệp Khiêm hài lòng gật đầu, nói: "Lý Vĩ, xem ra mấy năm nay cậu kiếm được không ít tiền nhỉ, nhìn xem nơi này của cậu xây dựng cũng chẳng kém gì căn cứ hải quân của quốc gia đâu nhỉ?"

Lý Vĩ cười hì hì, nói: "Còn kém xa ạ, thực ra còn thiếu hệ thống phòng thủ tên lửa, cũng như tên lửa hành trình và các loại vũ khí tấn công mạnh mẽ khác nữa."

Diệp Khiêm lườm cậu ta một cái, nói: "Mẹ kiếp, mấy thứ này khó kiếm lắm, cậu đừng có ép tôi, từ từ rồi tính. Đừng quên, khi mới thành lập Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, tôi đã nói là mấy năm nay những gì cậu cần làm là nỗ lực phát triển lớn mạnh Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, không cần cậu 'đóng thuế'. Giờ xem ra, cậu kiếm được quá nhiều tiền rồi đấy, có phải nên lấy ra một chút không?"

Lúc mới thành lập Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, Diệp Khiêm từng nói không cần thu bất kỳ thu nhập nào của Thiết Huyết Hải Đạo Đoàn, để họ tự do chi phối, phát triển lớn mạnh Thiết Huyết. Giờ xem ra, là chính mình đã đánh giá thấp ngành này rồi, lợi nhuận phong phú này thật khiến người ta đỏ mắt mà.

"Lão đại, anh đừng có mà thừa nước đục thả câu nhé, lúc trước chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi, tất cả thu nhập của Thiết Huyết đều do em chi phối. Lão đại, thực ra anh chỉ thấy bề nổi thôi, thu nhập của Thiết Huyết hầu như đều đổ hết vào phương diện này rồi, thật sự là nghèo rớt mồng tơi đấy ạ." Lý Vĩ mếu máo nói, "Có ai nghèo hơn chúng em nữa không cơ chứ!"

"Tao đã tra chỗ Jack rồi, trong Lang Nha chúng ta, hình như đãi ngộ của Thiết Huyết các cậu là tốt nhất đấy." Diệp Khiêm nói, "Chú mày cũng đừng có ở đây mà kêu nghèo nữa, giờ là lúc cậu báo đáp tổ chức rồi. Ừm, tôi cũng không đến nỗi quá đen tối đâu, cậu trừ đi các chi phí sinh hoạt hàng ngày, cùng với chi phí xây dựng của Thiết Huyết, tôi chỉ lấy 40% tổng thu nhập của cậu thôi. Haiz, gần đây tao nghèo lắm, nhiều phương diện đều cần tiền, cậu nên quyên góp một chút đi."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.