Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1540 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1161
Mua Chuộc Lòng Người

❊ ❊ ❊

Biểu hiện của Uông Minh Thư khiến Diệp Khiêm vô cùng hài lòng, tên nhóc này cũng có chút thiên phú diễn xuất. Dù sao thì quan hệ hiện tại của họ vẫn cần giữ bí mật, ngay cả với thủ hạ của mình cũng phải đề phòng một chút. Thẩm Kiệt đó không phải là kẻ ăn không ngồi rồi, ai biết được hắn có cài người vào dưới trướng Uông Minh Thư hay không?

Theo Uông Minh Thư vào phòng, Diệp Khiêm tiện tay đóng cửa lại. "Xin lỗi, Diệp tiên sinh, vừa rồi cũng là vì không muốn gây ra nghi ngờ, nếu có chỗ nào đắc tội, mong ngài lượng thứ." Uông Minh Thư nói.

Diệp Khiêm cười ha ha, nói: "Không sao, tôi biết mà, anh đừng để bụng." Ngừng một chút, Diệp Khiêm nói tiếp: "Hôm nay anh thể hiện rất tốt, Thẩm Kiệt đã bắt đầu có thiện cảm với anh rồi, tuy nhiên, hắn là người vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ không dễ dàng tin tưởng anh như vậy đâu. Sáng mai hắn sẽ hẹn anh gặp mặt tại biệt thự của hắn, đến lúc đó khi nói chuyện phải chú ý, đừng để hắn phát hiện ra sơ hở gì."

"Sáng mai hẹn tôi? Diệp tiên sinh, chẳng lẽ Thẩm Kiệt muốn lôi kéo tôi sao?" Uông Minh Thư hỏi.

"Chắc chắn là vậy rồi, địa vị của anh trong mười hai đường khẩu của Thiên Đạo Minh hiện giờ vô cùng quan trọng. Nếu Thẩm Kiệt muốn ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh, thì nhất định phải giành được sự ủng hộ có lợi. Mười hai đường khẩu các anh nắm giữ thực quyền thực sự của Thiên Đạo Minh, nếu không có sự ủng hộ của các anh, Thẩm Kiệt dù có ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh cũng sẽ chẳng được lâu bền, khó phục chúng. Tôi đoán, sở dĩ hắn cứ liên tục nhượng bộ, mục đích thực sự chính là để khơi mào mâu thuẫn giữa mười hai đường khẩu của Thiên Đạo Minh, sau đó từ từ thu phục, xác nhận xem trong mười hai đường khẩu ai là người ủng hộ mình. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể ngồi vững trên chiếc ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh." Diệp Khiêm nói.

"Tôi biết cách ứng phó, Diệp tiên sinh, ngài cứ yên tâm." Uông Minh Thư nói. Ngừng lại một lát, Uông Minh Thư hỏi tiếp: "Diệp tiên sinh đặc biệt tới đây chỉ để nói cho tôi chuyện này thôi sao? Gọi một cuộc điện thoại dặn dò tôi là được rồi, không cần phải phiền Diệp tiên sinh đích thân tới."

Diệp Khiêm cười ha ha: "Hiện tại tôi đang là người đi theo Thẩm Kiệt, hắn bảo tôi đến hẹn anh, sao tôi có thể không đích thân tới chứ." Dừng một chút, Diệp Khiêm nói tiếp: "Chuyện này anh phải cẩn thận ứng phó, chỉ khi khiến Thẩm Kiệt tin tưởng anh, mục tiêu của hắn mới không đặt trên người anh, chúng ta mới có thể ngồi trên núi xem hổ đấu, nhìn Thẩm Kiệt cùng mấy đường chủ khác chó cắn chó đầy một miệng lông. Đến lúc đó chúng ta tùy tiện tìm một cái cớ, là có thể đường hoàng đẩy Thẩm Kiệt xuống, dìu anh ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh. Việc anh cần làm trong một tuần này là nỗ lực tạo dựng quan hệ tốt, khiến cho những thủ hạ kia của Thiên Đạo Minh nảy sinh cảm giác tin tưởng và sùng bái đối với anh, khiến họ cảm thấy đi theo anh sẽ có tiền đồ hơn."

Uông Minh Thư khẽ gật đầu, nói: "Tôi hiểu, mấy năm nay, tuy nói đường khẩu của chúng ta kiếm được nhiều tiền nhất, nhưng tôi là đường chủ lại nghèo nhất, cơ bản là lợi lộc đều cho đám anh em bên dưới rồi. Cũng chính vì thế, anh em trong đường khẩu của chúng ta mới ngày càng đông."

Diệp Khiêm hài lòng gật đầu: "Anh làm rất tốt, một người thành công đạt tiêu chuẩn không nên chỉ nhìn hạn hẹp trước mắt. Tuy bây giờ trông anh có vẻ thu hoạch được rất ít, nhưng thực ra những gì anh thu được là nhiều nhất, thứ gọi là lòng người đâu phải dễ dàng mà có được. Cách làm này của anh sẽ khiến uy vọng của anh trong Thiên Đạo Minh dần dần tăng cao, đám anh em bên dưới sẽ hết lòng trung thành với anh, đến lúc đó cho dù những kẻ bên trên có không đồng ý, họ cũng không thể đảo ngược xu thế này. Dù sao thì, nếu đãi ngộ không đạt tới mức độ nhất định, đám anh em bên dưới cũng sẽ không cam tâm. Thời Trung Hoa cổ đại có câu chuyện 'hoàng bào gia thân', từ đó giúp Triệu Thái Tổ bước lên ngai vàng, anh cũng có thể dùng cách này. Đợi anh ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh rồi, còn sợ không có tiền sao?"

"Diệp tiên sinh nói chí phải, tôi sẽ ghi lòng tạc dạ. Tôi biết rất rõ, bản thân có thể có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ Diệp tiên sinh ban cho, dù có phải vì Diệp tiên sinh mà vào dầu sôi lửa bỏng, gan óc lầy lội, tôi cũng không từ chối." Uông Minh Thư rất chân thành nói. Thực ra, một người thực sự thông minh sẽ biết lựa chọn lập trường đúng đắn cho mình, bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể khiến bản thân đứng ở thế bất bại, để mình mãi mãi sống cuộc sống người trên người. Đối với Uông Minh Thư mà nói, Diệp Khiêm có một vị trí rất quan trọng trong lòng anh ta, anh ta không phải kẻ ngốc, có thể nhìn ra được đi theo sau lưng Diệp Khiêm sẽ giành được bao nhiêu lợi ích. Nghĩ lại mình trước kia, sống cái cuộc sống gì chứ? Còn bây giờ thì sao? Chính vì quen biết Diệp Khiêm, cuộc sống hiện tại của mình đã xảy ra biến hóa long trời lở đất. Hơn nữa, Uông Minh Thư cũng tuyệt đối tin tưởng mình có thể ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh. Đúng như Diệp Khiêm nói, mọi lợi ích hiện tại đều chỉ là trước mắt, quan trọng nhất là ai có thể cười đến cuối cùng.

Diệp Khiêm cười ha ha: "Không nghiêm trọng đến mức đó, tôi muốn anh sống thật tốt, nếu anh chết rồi, ai cùng tôi đánh thiên hạ đây? Hơn nữa, sau này Thiên Đạo Minh còn phải giao cho anh quản lý. Không chỉ là một Thiên Đạo Minh, mà còn cả vị trí thống trị thực sự phía sau màn nữa."

Uông Minh Thư không khỏi rùng mình, kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm một cái, mục tiêu này có chút quá lớn đi? Tuy nhiên, chẳng hiểu vì sao, trong lòng anh ta lại không có lý do gì mà tin tưởng Diệp Khiêm. Uông Minh Thư nặng nề gật đầu, đáp một tiếng. Diệp Khiêm cười ha ha, nói tiếp: "Anh chuẩn bị một chút đi, sáng mai đi gặp Thẩm Kiệt, cũng không cần quá căng thẳng, đến lúc đó tôi cũng sẽ ở bên cạnh, có gì không đúng tôi sẽ ám hiệu cho anh, đến lúc đó anh chú ý ánh mắt của tôi là được."

"Vâng!" Uông Minh Thư gật đầu đáp một tiếng.

Diệp Khiêm đứng dậy, nói: "Được rồi, chuyện đã nói xong, tôi cũng nên đi đây, anh tiếp tục chơi đi. Ha ha, đôi khi đùa giỡn với thủ hạ cũng là một cách tạo dựng quan hệ tốt, khiến họ không cảm thấy anh quá xa lạ. Nhưng phải nắm chắc chừng mực, với tư cách là một đại ca, vẫn phải khiến họ có chút kính sợ đối với mình, nếu không sẽ có ngày họ cưỡi lên đầu lên cổ mình mà làm càn đấy." Vừa nói vừa vỗ vỗ vai Uông Minh Thư.

Mở cửa, Diệp Khiêm và Uông Minh Thư khách sáo bắt tay nhau, sau đó rời khỏi phòng bi-a. Nhìn Diệp Khiêm rời đi, một đám thủ hạ vội vàng vây lại, hỏi: "Đại ca, hắn là ai vậy?"

"Là một thủ hạ mới thu nhận của thiếu gia Thẩm, nghe nói công phu cực kỳ hung hãn. Lần này là nhận ủy thác của thiếu gia Thẩm bảo tôi sáng mai tới biệt thự của thiếu gia một chuyến." Tuy Uông Minh Thư hết sức muốn thể hiện rằng mình hoàn toàn không quen biết Diệp Khiêm, nhưng trong lời nói vẫn khó tránh khỏi lộ ra một chút tin tức. Nếu là người bình thường, Uông Minh Thư sẽ dùng từ "mệnh lệnh" thay vì "ủy thác", rõ ràng là vẫn tôn trọng Diệp Khiêm.

"Thiếu gia Thẩm hẹn đại ca? Hừ, đại ca, tôi không thông suốt được, với thực lực của chúng ta sao đại ca không tham gia cạnh tranh chứ? Nếu không thì vị trí chủ tịch Thiên Đạo Minh chắc chắn là của đại ca rồi, nhường cho mấy lão già kia, tôi thấy không phục. Trong Thiên Đạo Minh, tôi chỉ phục một mình đại ca, ai làm chủ tịch Thiên Đạo Minh tôi đều không phục." Một tên nhóc nói. Những tên khác cũng phụ họa theo.

Uông Minh Thư cười ha ha, nói: "Cảm ơn sự tin tưởng của các cậu, mọi người hãy yên tâm, cho dù tôi không ngồi được lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh, tôi cũng tuyệt đối sẽ không để anh em chịu thiệt. Chỉ cần tôi Uông Minh Thư còn một miếng cơm ăn, tuyệt đối sẽ không thiếu phần của các cậu."

"Chúng tôi cũng thề chết đi theo đại ca, vào dầu sôi lửa bỏng, không từ chối bất cứ điều gì." Tất cả các anh em đều đồng thanh nói.

"Đại ca, đại ca nói thiếu gia Thẩm kia hẹn đại ca có chuyện gì vậy?" Tên nhóc kia lại hỏi tiếp.

"Tôi cũng không biết." Uông Minh Thư nói, "Nhưng hôm nay trong cuộc họp tôi đã công khai bày tỏ sự ủng hộ hắn ngồi lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh, tôi nghĩ, hắn chắc là muốn cảm ơn tôi đấy. Hắn là con trai độc nhất của Thẩm lão gia, lúc sinh thời Thẩm lão gia cũng có ơn tri ngộ với tôi, dù thế nào đi nữa, tôi đều phải ủng hộ hắn."

"Thiếu gia Thẩm kia chẳng phải chỉ là một du học sinh thôi sao, có bản lĩnh gì chứ, đối với Thiên Đạo Minh của chúng ta không có chút đóng góp nào, căn bản là khó phục chúng mà."

"Đừng nói nữa, dù thế nào đi nữa, hắn vẫn là con trai của Thẩm lão gia, làm người phải biết ơn." Uông Minh Thư nghiêm giọng nói. Đám thủ hạ không dám hé răng nữa, tuy trong lòng đều thấy bất bình thay cho Uông Minh Thư, nhưng Uông Minh Thư đã nói vậy, họ tự nhiên không dám nói thêm gì nữa. Trong lòng Uông Minh Thư lại thầm cười, xem ra mình quả thực không làm công cốc, có nhóm người này, cơ hội mình lên ghế chủ tịch Thiên Đạo Minh sau này lớn hơn rất nhiều rồi.

Rời khỏi phòng bi-a, Diệp Khiêm trực tiếp bắt xe quay về biệt thự. Về phần Thương Minh bên kia, Diệp Khiêm lười đi quản, lão già này quả thực quá kiêu ngạo, tự cho là đúng, nhưng lại căn bản không biết mình chỉ là một món đồ chơi trong tay Thẩm Kiệt mà thôi. Tuy nhiên, Diệp Khiêm tin rằng hiện tại Thẩm Kiệt vẫn chưa động tới Thương Minh, ít nhất là phải đợi đến khi mâu thuẫn giữa các đường khẩu đó gay gắt hơn.

Trở về biệt thự, Lương Yến vẫn chưa về, nghĩ chắc là đang bận rộn ở công ty. Diệp Khiêm rảnh rỗi bật tivi lên xem, tin tức bên trong phần lớn là tin về việc Hoa Hạ đối đầu với nước Phi Luật Tân tại đảo Nham, cộng thêm những bình luận của cộng đồng quốc tế về việc này. Chân mày Diệp Khiêm không khỏi hơi nhíu lại, lạnh lùng hừ một tiếng.

Lần trước đặc biệt phái người của Ma Quỷ Hải Tặc Đoàn đi đợi ở gần đảo Nham, vậy mà không có tàu của phía Phi Luật Tân đi qua, mình vừa đi thì chúng lại tới. Diệp Khiêm móc điện thoại ra gọi cho Lý Vĩ, điện thoại vừa thông, Diệp Khiêm liền tức giận nói: "Cậu nhóc nhà cậu dạo này rảnh rỗi lắm phải không? Bảo các cậu để mắt tới tình hình ở đảo Nham, cậu không nhớ sao? Tôi không cần biết cậu dùng cách gì, cho tôi dạy cho bọn chúng một bài học thích đáng..."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.