Diệp Khiêm không cho rằng mình là người lương thiện gì, hắn ngược lại rất muốn biết cô nàng Lucy này sẵn sàng trả giá bao nhiêu? Hắn chẳng có chút ý tứ nào với Lucy, cũng không nghĩ tới chuyện xảy ra tình một đêm với cô ta, chỉ là cảm thấy cô ta vì sinh kế mà làm loại chuyện này nên trong lòng hơi chút đồng cảm mà thôi. Thế nhưng, nếu cô ta cứ giả vờ giả vịt với mình như vậy, thì Diệp Khiêm lại cảm thấy cô ta quá mức thanh cao, quá mức đề cao bản thân mình rồi.
Giống như vừa nãy, Diệp Khiêm chưa từng nói muốn làm gì cô ta, thế mà cô ta lại rất thanh cao cho rằng ai cũng nhìn trúng nhan sắc của mình, muốn cùng cô ta phát sinh quan hệ vậy. Điểm này, làm Diệp Khiêm cảm thấy hơi khó chịu. Đi làm loại nghề này không sao, nhưng đã làm rồi, thì đừng có quá thanh cao, làm tốt việc của mình, cũng coi như là đạo đức nghề nghiệp đi?
Lucy hơi ngẩn người ra một chút, vừa rồi nhìn thấy sự bá đạo và khiêm tốn của Diệp Khiêm, còn tưởng rằng hắn sẽ là người tốt, nhưng hiện tại... Tuy nhiên, nghĩ lại, Diệp Khiêm dù sao cũng tốt hơn gã Tô Nhĩ này chứ? Hơn nữa, quả thật người ta không cần thiết phải vì mình mà đi đắc tội Tô Nhĩ. Nghiến răng một cái, Lucy nói: “Chỉ cần anh giúp tôi, anh đưa ra điều kiện gì tôi cũng đồng ý với anh.”
“Phải không? Nếu tôi bảo cô lên giường với tôi thì sao?” Diệp Khiêm nói.
“Được!” Lucy cắn môi nói. Nghĩ lại, bồi Diệp Khiêm một đêmĐoán chừng (ước chừng) cũng tốt hơn bị Tô Nhĩ cưỡng ép chứ? Vả lại, mình coi như bị muỗi đốt một cái là xong.
Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, xoay người nhìn Tô Nhĩ, nói: “Cậu đều nghe thấy rồi đó, cô ấy là người của tôi, tốt nhất cậu đừng có ý đồ gì nữa. Khi ở Hoa Hạ cậu hẳn đã được lĩnh giáo qua rồi, đánh chủ ý lên người phụ nữ của tôi thì không có kết cục tốt đẹp đâu, hơn nữa, lần này tôi sẽ không khách khí như vậy nữa đâu nhé.”
Nhớ tới chuyện ở Hoa Hạ, Tô Nhĩ không nhịn được mà rùng mình một cái, lần đó mình bị đánh thê thảm lắm, cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ lại, đây là trên địa bàn của mình mà, làm sao có thể bị Diệp Khiêm hù dọa được. Huống hồ, mấy gã anh em của mình đều đang ở đây nhìn đấy, nếu mình cứ như vậy mà nhận thua, sau này chẳng phải bị bọn họ chê cười sao? Hừ lạnh một tiếng, Tô Nhĩ nói: “Lần trước ở Hoa Hạ mày chiếm hết lợi thế, hiện tại là ở đất nước YD, sông có khúc người có lúc, hôm nay mày đừng hòng rời đi an toàn. Nếu mày quỳ xuống dập đầu với tao một cái, có lẽ tao còn cân nhắc xem có tha cho mày hay không.”
“Lá gan không nhỏ!” Di Nhượng quát, “Tô Nhĩ, cậu đừng có quá đáng, tuy cha cậu là tham mưu trưởng, nhưng nếu cậu làm quá mức, những kẻ lăn lộn ngoài đường phố như bọn ta cũng có thể liều mạng với cậu đấy.”
Tô Nhĩ nghiêng đầu nhìn Di Nhượng một cái, rõ ràng là không quen biết ông ta, sau đó chuyển ánh mắt về phía mấy người bạn của mình. Trong đó một tên nói: “Tô Nhĩ đại thiếu gia, hắn mà cậu cũng không biết sao? Đó chính là Di Nhượng Di tiên sinh, đại ca hắc đạo thế hệ mới ở Tân Đức đấy.” Trong lời nói rõ ràng chẳng có chút ý tứ sợ hãi nào, ngược lại càng giống một sự mỉa mai hơn.
“Chẳng qua cũng chỉ là một đại ca xã hội đen thôi, nói nghe dễ nghe chút là đại ca, nói khó nghe chút thì chính là tên lưu manh không nhập lưu mà thôi.” Tô Nhĩ nói, “Di Nhượng, đã cậu biết thân phận của tôi thì cậu cũng nên rất rõ ràng, chỉ cần tôi động một ngón tay, cậu và đám tiểu đệ của cậu đừng mong ở lại đất nước YD được nữa. Cậu, còn chưa đủ tư cách chơi với tôi.”
Di Nhượng nhíu mày, rõ ràng có chút tức giận, vừa định lên tiếng, Diệp Khiêm giơ tay ngăn ông lại. Khẽ mỉm cười, nói: “Nó không đủ tư cách chơi với cậu, tôi chơi với cậu. Tôi có thể chịu trách nhiệm mà nói cho cậu biết, bất kể là ở Hoa Hạ hay là ở đất nước YD, cậu đều không phải là đối thủ của tôi. Hôm nay gia đây tâm trạng tốt, không muốn so đo với cậu, người phụ nữ này tôi đưa đi, nếu cậu không phục, cứ việc đến tìm tôi, tôi đợi cậu.”
Nói xong, Diệp Khiêm xoay người định rời đi. “Đứng lại!” Tô Nhĩ quát, đây là trên địa bàn của mình, làm sao có thể để Diệp Khiêm cứ thế mà chuồn đi dễ dàng như vậy chứ, nếu cứ để hắn dọa vài câu rồi để hắn đi, thì sau này mình còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu trước đám anh em này nữa? Vả lại, để Diệp Khiêm cứ thế rời đi, chỉ sợ muốn tìm hắn lại lần nữa là chuyện khó rồi?
Diệp Khiêm chậm rãi xoay người lại, khóe miệng treo một nụ cười đầy ý vị, cũng không nói chuyện, cứ thế nhàn nhạt nhìn cậu ta. Tô Nhĩ hừ lạnh một tiếng, nói: “Muốn cứ thế đi sao? Như vậy chẳng phải quá hời cho mày rồi à?”
“Vậy cậu muốn thế nào?” Diệp Khiêm đầy ẩn ý nói.
“Có bản lĩnh thì đợi đấy, đừng đi!” Tô Nhĩ vừa nói vừa lôi điện thoại ra, “Chỉ cần tao một cuộc điện thoại, lập tức có thể tiễn mày xuống địa ngục.”
“Mẹ kiếp, mày tự là đồ đần thì đừng có coi người khác là đồ đần, được không? Đệch mợ, ông đây đứng đây đợi mày gọi người đến, tao là thằng ngốc à? Có bản lĩnh thì mày tự thân vận động đi, gia đây chấp mày một tay một chân.” Diệp Khiêm nói.
“Tô Nhĩ đại thiếu gia, xông lên đi, sợ hắn làm gì, đừng làm mất mặt người đất nước YD chúng ta, đánh chết con heo Hoa Hạ này đi.” Một tên mập sau lưng Tô Nhĩ hét lớn.
Diệp Khiêm nhíu mày, trừng mắt nhìn thằng nhãi đó một cái, nói: “Lát nữa tao cho mày không nói nổi nữa!” Tên mập bị ánh mắt Diệp Khiêm nhìn chằm chằm, sợ tới mức run cầm cập toàn thân, ngậm miệng không dám nói thêm lời nào nữa.
Sự việc đã đến nước này, Tô Nhĩ có chút đâm lao phải theo lao, dừng một chút, cắn răng tiến lên vài bước, nói: “Đây là mày nói đấy nhé, đừng có nuốt lời.”
Khẽ bĩu môi, Diệp Khiêm nói: “Tất nhiên, tôi nói là giữ lời.”
Tô Nhĩ ngẩn người, hét lớn một tiếng lao về phía Diệp Khiêm. Tuy cha cậu ta là Tổng tham mưu trưởng, nhưng lại là có con lúc tuổi già, đặc biệt cưng chiều cậu ta, tự nhiên là không nỡ để cậu ta chịu chút khổ cực nào, đương nhiên cũng sẽ không đưa cậu ta vào quân đội rèn luyện, ngày ngày chỉ mặc kệ cậu ta quậy phá lung tung. Bình thường dựa vào quan hệ của cha mình, không có mấy người dám đắc tội cậu ta, điều này cũng tạo nên tính cách càng ngày càng kiêu ngạo của cậu ta, trong mắt cậu ta, mình căn bản không cần phải biết đánh nhau, chỉ cần cha mình còn sống, thì không ai dám động tới mình.
Cậu ta sao có thể là đối thủ của Diệp Khiêm? Một người hoàn toàn không biết võ công, đừng nói là cổ võ thuật của Diệp Khiêm đã là cao thủ hàng đầu đỉnh cao của Hoa Hạ, cho dù là một người luyện võ bình thường, Tô Nhĩ cũng hoàn toàn không có chút phần thắng nào cả. Một tiếng “bộp”, Diệp Khiêm giáng một đấm mạnh mẽ vào mặt Tô Nhĩ, Tô Nhĩ đau điếng, “bịch” một tiếng ngã xuống đất, răng rơi ra vài cái, đầy miệng toàn máu.
Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, nói: “Tao nói rồi chứ? Bất kể ở Hoa Hạ hay là ở đất nước YD, mày đều không phải là đối thủ của tao, mày không đủ trình chơi với tao đâu.”
Tô Nhĩ lại một lần nữa mất mặt, hơn nữa, lần này lại là ở trên địa bàn của mình, trước mặt bạn bè của mình, thể diện có chút không giữ được, hai mắt thế mà lại có chút long lanh, bộ dạng như sắp khóc đến nơi. Cũng khó trách, sức mạnh cú đấm đó của Diệp Khiêm không hề nhẹ, vừa vặn lại đánh trúng mũi, mũi chua xót, nước mắt đó sao nhịn được cơ chứ. “Mẹ kiếp, bọn mày còn không lên!” Tô Nhĩ trừng đám bạn của mình, quát.
Nhìn thấy dáng vẻ của Tô Nhĩ, đám người kia không nhịn được ngẩn ra một chút, đường đường là Tô Nhĩ đại thiếu gia thế mà bị người ta đánh khóc, chuyện này cũng coi là một kỳ tích đấy. Tuy nhiên, lúc này bọn họ cũng không thể không cắn răng xông lên, nếu không vạn nhất Tô Nhĩ đại thiếu gia có mệnh hệ gì, sau này trách mình không trượng nghĩa thì đoán chừng mình cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Ngoài tên mập vừa lên tiếng kia ra, những người còn lại tất cả đều lao về phía Diệp Khiêm.
Thế nhưng, đây đều là những đứa trẻ được nuông chiều từ bé, tuy cũng thường xuyên đánh nhau, nhưng phần lớn là dựa vào thế lực gia đình mình để ức hiếp người khác, người ta không dám đánh trả, bọn họ làm gì có công phu thực sự. Hô hào hét lớn khí thế ghê gớm, nhưng hoàn toàn chỉ là hổ giấy, chẳng bao lâu sau, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết nối tiếp nhau, tất cả đều ngã xuống đất rên rỉ không thôi.
Tên mập nhìn thấy cảnh này, không khỏi rùng mình một cái, muốn chuồn đi, nhưng lại phát hiện đôi chân mình giống như không nghe lời sai khiến của mình vậy, căn bản không nhúc nhích nổi. Trong lòng lo lắng vô cùng, hung hăng cấu vào đùi mình một cái, khó khăn lắm mới bước được một bước.
“Chính mày vừa nãy là thằng kêu to nhất, còn tưởng mày cũng giống như một đấng nam nhi mà xông tới, ai ngờ lại trốn ở đó làm rùa rụt cổ.” Diệp Khiêm khinh bỉ nói, “Vẫn nhớ lời tao vừa nói chứ?” Tên mập không khỏi rùng mình, tuy nhiên, Diệp Khiêm không đợi hắn nói đã xông tới, đấm mạnh một cú vào mặt hắn. Tên mập kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất. Diệp Khiêm cưỡi lên người hắn, nhằm vào gò má mà đấm từng cú một, tên mập không ngừng kêu gào cầu xin, dần dần, đến cả sức kêu cũng không còn nữa. Răng rơi đầy đất, đầy miệng máu me, khuôn mặt vốn đã béo tròn lúc này càng sưng như đầu heo.
Đám người còn lại nhìn thấy, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng âm thầm có chút may mắn, may mắn mình vừa nãy không nói bậy, may mắn mình vừa nãy đã xông lên, nếu không, chỉ sợ mình cũng giống tên mập kia rồi? Tuy nhiên, đây cũng là tên mập đáng đời, một chút nghĩa khí cũng không có, bọn họ lúc này đối với tên mập thì chẳng còn chút lòng đồng cảm nào nữa.
Diệp Khiêm lau sạch vết máu trên tay vào quần áo tên mập, chậm rãi đứng lên, liếc nhìn Tô Nhĩ một cái, nói: “Nếu không phục, có thể bảo cha mày đến tìm tao. Ông ta không phải là Tổng tham mưu trưởng sao? Có bản lĩnh thì bảo ông ta điều quân đội tới, tao đợi ông ta.”
Nói xong, Diệp Khiêm chậm rãi xoay người, gọi Di Nhượng một tiếng rồi đi ra ngoài. Lucy hơi ngẩn người, đuổi theo, mãi cho tới khi ra khỏi cửa KTV, Lucy vẫn còn đi theo phía sau. Diệp Khiêm quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Cô đi theo tôi làm gì? Cô bây giờ đã không sao rồi.”
“Anh... không phải anh nói...” Lucy có chút mờ mịt nói.
“Nói gì? Lên giường với cô?” Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, nói, “Tôi không có hứng thú với cô, vừa nãy tôi cũng không phải vì cứu cô, tôi với tên Tô Nhĩ đó vốn dĩ đã có ân oán. Còn cô, nếu muốn giữ gìn thân thể của mình thì tốt nhất đừng đến những nơi như thế này làm việc, đã đi làm thì nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Còn nữa, đừng tưởng người đàn ông nào nhìn thấy cô cũng đều muốn lên giường với cô.” Nói xong, Diệp Khiêm không thèm ngoái đầu, xoay người chui vào trong xe.